Tôi biết rõ Hà Tử Khiêm không giỏi uống rượu. Ngày mai là đám cưới của chúng tôi, còn tối nay là đêm độc thân của anh ta. Tôi tưởng anh ta chỉ đến làm lễ, uống vài ly rồi về, nhưng sau nửa giờ vào phòng riêng, tôi mới nhận ra anh ta có lẽ muốn uống đến chết ở đây.
Anh ta ngồi giữa tôi và người bạn thân của anh ta, Lâm Nham. Đây cũng là vị trí cố định mỗi lần gặp gỡ bạn bè trong suốt ba năm yêu nhau. Từ lần đầu tiên anh ta giới thiệu tôi với bạn bè, anh ta đã ôm vai Lâm Nham và tự hào nói: “Đây là bạn thân của anh, bọn anh có tình bạn sinh tử.”
Anh ta chưa bao giờ kể chi tiết về tình bạn này, nhưng tôi luôn có cảm giác khác lạ với cô gái nhỏ nhắn đó. Cô ấy trông không giống “anh em” chút nào, mà như một thiếu nữ từ vùng sông nước Giang Nam, vừa ngây thơ vừa quyến rũ, nụ cười có lúm đồng tiền nhỏ nhắn. Mỗi lần gặp gỡ, cô ấy đều nhiệt tình chào đón tôi. Thời gian trôi qua, tôi dần cảm thấy có lỗi vì sự ghen tuông âm ỉ trong lòng, nhất là khi biết cô ấy đã có bạn trai lâu năm, tôi càng thả lỏng hơn.
Lúc này, Hà Tử Khiêm uống đến mơ màng, tựa vào vai cô ấy. Cô ấy không đẩy anh ta ra mà nhẹ nhàng vuốt ve lưng anh ta, như một thói quen. Tôi kéo anh ta mấy lần nhưng không được, định xắn tay áo kéo anh ta lên bằng sức mạnh thì anh ta ngả người, trực tiếp chui vào lòng Lâm Nham.
Tôi nhìn Lâm Nham với ánh mắt áy náy, rồi lại đưa tay kéo Hà Tử Khiêm. Nhưng khi tôi sắp chạm vào anh ấy, anh ta bật khóc, nắm chặt tay Lâm Nham: “Lâm Nham, anh sắp kết hôn rồi. Em nói xem, có phải vì anh không yêu cô ấy nên anh mới không vui vẻ như vậy không?”
Niềm vui trong tôi bỗng chốc tan biến. Anh ta nói người anh ta không yêu là tôi sao? Vậy nên anh ta chưa bao giờ ghen, dù có người luôn theo đuổi tôi, anh ta chỉ cười và nói rằng tôi có mắt nhìn tốt.
Một người đã chuẩn bị suốt nửa năm cho buổi cầu hôn hoàn hảo, hóa ra lại không yêu tôi. Hà Tử Khiêm khóc như một đứa trẻ, Lâm Nham đưa tay xoa đầu anh ta, vẫn luôn dịu dàng, không để ý đến ranh giới nam nữ, không để ý đến việc tôi đứng ngay trước mặt họ. Cảnh tượng này khiến tôi cảm thấy đặc biệt chói mắt.
Anh ta khóc thương tâm như vậy, vì nghĩ đến việc vài giờ nữa sẽ phải cưới một người không yêu. Anh ta rõ ràng có nhiều cơ hội để nói rõ, và tôi cũng không phải là người cố chấp. Huống hồ, lúc đó chẳng phải chính anh ta là người theo đuổi tôi không buông sao?
Các anh em của Hà Tử Khiêm đứng bên cạnh cố gắng giải vây trong sự lúng túng. Châu Nhiên cười gượng, xoa tay: “Chị dâu, có lẽ anh ấy bị căng thẳng trước đám cưới thôi. Người càng vô tư thì càng dễ có tâm sự.” Đầu óc tôi rối bời, không thể nghe vào bất cứ điều gì.
Hà Tử Khiêm như muốn cắt đứt mớ bòng bong trong đầu tôi, ôm chặt Lâm Nham khóc lóc: “Lâm Nham, nói thật đi, khi xưa em không chọn anh, rốt cuộc là vì anh không bằng anh ta ở chỗ nào? Vì em, anh có thể không cần mạng sống, tại sao em không cần anh?”
Cả phòng lặng ngắt. Lời nói của anh ta như sấm giữa trời quang. Lâm Nham mặt tái mét, như bị bỏng, vội đẩy anh ta ra, đứng bật dậy, ánh mắt né tránh tôi. “Hà Tử Khiêm, anh nói linh tinh gì vậy? Uống chút rượu rồi nói nhảm à?”
Tôi nhìn khuôn mặt rõ ràng đã lạnh lùng của anh ta.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta tức giận. Những người khác đã lao tới kéo Hà Tử Khiêm ra một bên. Châu Nhiên nhanh tay nhấc xô đá trên bàn và đổ lên đầu anh ta, miệng thì chửi rủa: “Uống chết đi cho rồi! Uống rượu vào là thế này đây!” Những viên đá lăn lóc khắp nơi, giống như trái tim tôi không có chỗ trốn.
Hà Tử Khiêm tỉnh táo hơn một chút, ánh mắt nhìn tôi từ mơ hồ chuyển sang bàng hoàng. Anh ta đứng dậy một cách lúng túng, nhưng tôi đã cắn chặt môi, lặng lẽ lùi vài bước, mắt mờ đi. Tay tôi bấu chặt vào đùi đau điếng, tôi biết mình không được khóc, khóc là thua.
Trong khoảnh khắc đó, tôi dường như nghe thấy âm thanh gì đó vỡ vụn trong lòng. Đó là chút niềm tin cuối cùng tôi dành cho Hà Tử Khiêm. “Bạn tốt” của anh ta hóa ra lại là bạn gái cũ mà anh ta không thể quên.
Ba năm trước, tôi tình cờ gặp Hà Tử Khiêm tại một triển lãm tranh. Ngày hôm sau anh ta hẹn tôi đi ăn, lòng tôi loạn nhịp, cúi đầu kiểm tra tin nhắn không biết bao nhiêu lần.
Anh ta là một họa sĩ thiên tài nổi tiếng từ sớm, còn tôi mới tốt nghiệp, làm công việc hành chính từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều. Anh ta không biết rằng, việc đến xem triển lãm tranh của anh ta đã là ước nguyện nhiều năm của tôi.
Những ngày tiếp theo, anh ta liên tục hẹn tôi đi xem phim, xem triển lãm, đi dạo phố.
Tôi căng thẳng đến mức không biết đặt tay chân thế nào cho phải, cho đến khi anh ta nhận ra và mỉm cười: “Lý Mộng, người nên căng thẳng là anh mới đúng. Em không thấy là anh đang theo đuổi em sao?”
Trong khoảnh khắc đó, niềm vui sướng trào dâng trong lòng tôi, như những ngôi sao sáng rực rỡ trên bầu trời đột nhiên rơi vào lòng bàn tay.
Nhưng sự bất an khiến tôi không thể nhanh chóng chấp nhận anh ta, khoảng cách giữa chúng tôi dường như không dễ dàng lấp đầy.
Anh ta rất thành thật: “Chậm rãi thôi, anh không vội.” Tôi biết mỗi khi anh ta vào phòng vẽ, anh ta thường không để ý đến bất cứ điều gì bên ngoài và thường ngồi lì trong đó hàng chục giờ.
Lý Mộng cắn chặt môi, nước mắt mờ đi tầm nhìn. Cô cảm thấy trái tim mình đông cứng, chỉ muốn thoát khỏi không khí ngột ngạt đó càng nhanh càng tốt. Tiếng bước chân cô vang vọng trong hành lang vắng lặng, mỗi bước đi như cứa vào tim. Cô không quay đầu lại, mặc kệ tiếng gọi bối rối của Châu Nhiên và sự hỗn loạn phía sau. Hành lang dài hun hút như kéo dài nỗi trống rỗng trong cô. Cô chỉ muốn chạy, chạy thật xa khỏi nơi này, khỏi Hà Tử Khiêm, khỏi lời nói dối hoàn hảo đã được chuẩn bị suốt nửa năm. Cảnh vật xung quanh nhòe đi, chỉ còn lại âm thanh duy nhất là tiếng giày gõ lạo xạo trên sàn đá, từng nhịp đều đặn, xa dần, xa dần.
Một tiếng va chạm mạnh vang lên. Hà Tử Khiêm choàng tỉnh, cơn đau nhói chạy dọc sống lưng và đầu. Mùi đá lạnh phả vào mặt. Anh ta ho sảng, cố gắng đẩy thứ gì đó nặng trịch ra khỏi người. Căn phòng riêng giờ đây như một cái nhà tù ngột ngạt, tiếng nhạc xập xình dần xa vời. Trước mắt anh ta là hình ảnh Lý Mộng đang bỏ chạy, bóng lưng nhỏ bé khuất dần sau cánh cửa.
“Lý Mộng!” Hà Tử Khiêm gào lên, giọng khản đặc. Anh ta lảo đảo đứng dậy, cố gắng đuổi theo. Cơn choáng váng ập đến khiến anh ta loạng choạng.
“Khiêm! Từ từ thôi!” Châu Nhiên vội vàng chạy đến, cố gắng giữ lấy cánh tay anh ta. Các anh em của Hà Tử Khiêm cũng xúm lại, gương mặt đầy vẻ bối rối và lo lắng.
“Lý Mộng! Anh xin lỗi!” Hà Tử Khiêm vùng vẫy, đôi mắt dại đi vì hoảng loạn và hơi men. “Không phải như em nghĩ đâu!”
Anh ta nhìn thấy rõ vẻ mặt đầy tổn thương và thất vọng của Lý Mộng. Hình ảnh cô gái nhỏ nhắn, từng tin tưởng anh ta tuyệt đối, giờ đây chỉ còn là một ký ức đang tan biến. Nửa năm chuẩn bị cho buổi cầu hôn, cả tâm huyết anh ta dành cho triển lãm tranh để gây ấn tượng với cô, tất cả như sụp đổ trong khoảnh khắc này. Anh ta muốn giải thích, muốn níu kéo, nhưng chỉ có thể thốt lên những lời vô nghĩa trong cơn say và tuyệt vọng. Ánh đèn từ hành lang hắt vào, rọi lên gương mặt tái mét của anh ta, một bức tranh đổ vỡ của sự phản bội.
Ánh đèn đường leo lét hắt vào căn hộ tối om, lạnh lẽo. Lý Mộng đứng đó, cơ thể run rẩy, hơi thở đứt quãng. Cô lặng lẽ tháo chiếc nhẫn cầu hôn lấp lánh trên ngón áp út. Ánh sáng yếu ớt phản chiếu lên viên kim cương, nhưng trong mắt cô giờ chỉ còn là một màu đen đặc quánh. Chiếc nhẫn trượt khỏi ngón tay, rơi xuống mặt bàn gỗ. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên, như ghim sâu vào tim cô.
Nước mắt lăn dài trên má, nóng bỏng. Lý Mộng đưa tay lên lau, nhưng chúng cứ tuôn trào không ngừng. Cô nhìn chằm chằm vào hư vô, giọng nói lạc đi trong tiếng nấc nghẹn.
LÝ MỘNG
(Thều thào)
Ba năm yêu nhau… hóa ra… chỉ là một trò đùa sao?
Cô gục đầu xuống, vai run lên từng đợt. Căn phòng im lìm, chỉ còn tiếng khóc nức nở của cô vọng lại, hòa lẫn với sự trống rỗng đến cùng cực. Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn nhộn nhịp, những ánh đèn xe vụt qua như giễu cợt cuộc đời cô. Đám cưới, niềm hạnh phúc tưởng chừng đã nắm chắc trong tay, giờ đây tan vỡ như bong bóng xà phòng. Tất cả những lời hứa hẹn, những kế hoạch tương lai, tất cả chỉ còn là dĩ vãng. Cô ôm chặt lấy chính mình, cố gắng xua đi cái lạnh đang bủa vây, nhưng cái lạnh thấu xương kia không đến từ không khí, mà đến từ trái tim tan nát.
Ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua khe rèm, cố gắng xua đi bóng đêm đặc quánh còn vương lại trong căn phòng. Lý Mộng ngồi đó, mắt vẫn còn sưng húp, vai run lên khe khẽ. Chiếc nhẫn cầu hôn nằm im lìm trên bàn gỗ, ánh sáng lờ mờ khiến nó trông thật vô hồn. Hơi thở cô vẫn còn đứt quãng, nhưng một cảm giác lạnh lẽo, trống rỗng ban nãy đã dần được thay thế bởi một sự tĩnh lặng đến kỳ lạ.
Cô cầm lấy điện thoại, bàn tay vẫn còn run rẩy. Mỗi ngón tay gõ xuống bàn phím đều như nặng trĩu, nhưng trong lòng lại thôi thúc phải làm điều này. Cô nhìn vào danh bạ, tim đập mạnh. Cần phải làm cho xong.
Cô soạn tin nhắn gửi cho Hà Tử Khiêm: “Tôi xin lỗi, đám cưới sẽ không diễn ra.” Ngắn gọn, lạnh lùng, và đầy tuyệt đối. Sau đó, cô gửi tiếp cho cha mẹ hai bên, với cùng một nội dung.
Tin nhắn được gửi đi. Lý Mộng thở phào nhẹ nhõm, một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng, dù biết rằng đây là quyết định khó khăn nhất đời mình. Cô buông thõng điện thoại xuống bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố bắt đầu nhộn nhịp, tiếng còi xe vọng lại, âm thanh của một ngày mới đang đến. Nhưng với Lý Mộng, ngày hôm nay đánh dấu sự kết thúc của một chương.
Cô đứng dậy, đi vào phòng tắm. Nhìn vào gương, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng. Cô vốc nước lạnh hắt lên mặt, cố gắng tỉnh táo. Giờ đây, cái lạnh không còn đáng sợ nữa. Cái lạnh thực sự là thứ đã từng tồn tại trong trái tim cô suốt ba năm qua, mà cô lại không hề hay biết.
Cô nhớ lại lời cầu hôn lãng mạn của Hà Tử Khiêm, những kế hoạch về một tương lai chung. Tất cả giờ đây tan biến. Cô quay trở lại phòng khách, ánh mắt vô tình lướt qua bức ảnh cưới đã chuẩn bị sẵn. Nụ cười rạng rỡ của hai người, giờ đây trông thật trớ trêu.
Lý Mộng bước đến tủ quần áo, lục tìm. Cô cần một bộ quần áo thật tươm tất, không phải để đi gặp ai, mà là để đối diện với chính mình. Cô chọn một bộ vest lịch sự, màu đen. Cảm giác trang nghiêm, như đang chuẩn bị cho một sự kiện quan trọng.
Cô nhìn lại chiếc nhẫn trên bàn. Vẫn còn đó, lấp lánh dưới ánh sáng. Cô không muốn chạm vào nó nữa. Cô mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu đỏ, bỏ chiếc nhẫn vào. Cất nó đi, như cất đi một phần ký ức đau đớn.
Điện thoại rung lên liên hồi. Cô biết là ai. Nhưng cô không có ý định trả lời. Có lẽ, mọi chuyện đã quá đủ rồi.
Lý Mộng bước ra khỏi căn hộ, khóa cửa lại. Cô không nhìn lại. Bước chân cô vững vàng hơn, dù bên trong vẫn còn những vết thương chưa lành. Cô đi về phía ngày mai, một ngày mà cô sẽ phải đối diện với tất cả mọi thứ.
Điện thoại Lý Mộng rung lên không ngừng. Trên màn hình hiện lên tên “Hà Tử Khiêm” nhấp nháy liên tục. Cô lờ đi. Cùng lúc đó, tin nhắn liên tục đổ về: “Mộng ơi, em nghe máy đi”, “Em đừng làm thế, anh xin em”, “Mọi chuyện có thể giải thích mà”. Cô nhìn lướt qua, tim thắt lại, nhưng vẫn không một lời hồi đáp.
Rồi một cuộc gọi khác đến, từ “Mẹ Hà Tử Khiêm”. Lý Mộng nhấn nút từ chối. Vài giây sau, một tin nhắn dài xuất hiện: “Mộng à, mẹ biết con đang giận. Nhưng Tử Khiêm nó say rồi, rượu vào lời ra thôi con. Nó yêu con lắm. Chuyện đêm qua chỉ là một phút nông nổi. Đừng vì thế mà làm hỏng hạnh phúc cả đời. Ngày mai là đám cưới rồi con ơi. Xin con, nghe máy nói chuyện với mẹ đi con.”
Lý Mộng nhìn chằm chằm vào màn hình. Lời lẽ của mẹ Hà Tử Khiêm vừa như rót mật, vừa như thêm dầu vào lửa. Cô im lặng. Im lặng là câu trả lời duy nhất cô có thể đưa ra lúc này. Những ngón tay lướt qua danh bạ, tìm tên “Hà Tử Khiêm”. Căn phòng như đặc lại, chỉ còn tiếng thở nặng nhọc của chính cô.
Bên kia đầu dây, Hà Tử Khiêm phát điên. Anh ta ném điện thoại xuống giường, rồi lại vơ lấy. Căn phòng riêng bừa bộn, những chai rượu rỗng lăn lóc trên sàn. Tiếng nhạc xập xình vẫn còn văng vẳng, nhưng giờ đây nó chỉ làm tăng thêm sự ngột ngạt. Châu Nhiên ngồi cạnh, thở dài. “Khiêm à, cậu nên bình tĩnh lại đi. Cô ấy cần thời gian.”
Hà Tử Khiêm gầm lên: “Thời gian? Chỉ còn chưa đầy 24 tiếng nữa là đám cưới rồi! Mày nói xem, tao phải giải thích thế nào? Con Lâm Nham đó, nó chỉ biết phá hoại!” Anh ta nhặt điện thoại lên, mắt đỏ ngầu, những dòng tin nhắn cầu xin vẫn hiện hữu. Anh ta soạn tiếp: “Em yêu, anh sai rồi. Anh xin lỗi. Đừng bỏ anh. Anh không sống được thiếu em.”
Anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy ánh đèn thành phố lờ mờ. Triển lãm tranh ngày xưa, nơi anh và Lý Mộng lần đầu gặp nhau, giờ đây xa vời như một giấc mơ. Ba năm qua, anh đã dành cả tâm huyết để chuẩn bị cho tương lai này. Buổi cầu hôn hoành tráng, căn phòng vẽ mà anh dành hàng chục giờ để sáng tác, tất cả đều dành cho cô. Anh là họa sĩ thiên tài, nhưng trong tình yêu, anh lại là một kẻ si tình vụng về, dễ dàng bị cuốn theo men rượu và những lời đường mật.
Điện thoại lại rung lên. Lần này là tin nhắn từ mẹ anh. Lý Mộng vẫn im lặng. Sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời từ chối nào. Hà Tử Khiêm cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Anh ta biết, nếu Lý Mộng thực sự bỏ đi, đó sẽ là sự kết thúc cho tất cả.
Căn phòng vẫn còn vương vấn hơi men và sự ngột ngạt. Hà Tử Khiêm ngồi sụp xuống giường, điện thoại vẫn nằm trong tay anh ta. Châu Nhiên thở dài, tiến lại gần vỗ vai bạn. “Khiêm à, cậu ổn chứ?”
Hà Tử Khiêm ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn trân trối vào khoảng không. “Tao không hiểu nổi. Mọi thứ đã xong xuôi cả rồi. Chỉ còn một ngày nữa thôi mà.”
Châu Nhiên lắc đầu. “Đôi khi mọi thứ không đi theo ý mình muốn. Cậu đã cố gắng hết sức rồi.”
Trong khi đó, tại một quán cà phê quen thuộc, Lý Mộng ngồi đối diện Lâm Nham. Ánh đèn vàng dịu nhẹ không thể xua đi vẻ tiều tụy trên gương mặt cô. Đôi mắt cô thâm quầng, ánh nhìn áy náy. Lâm Nham cúi gằm mặt, ngón tay mân mê mép cốc nước.
“Chị Mộng,” Lâm Nham cất tiếng, giọng run run. “Em xin lỗi.”
Lý Mộng chỉ khẽ gật đầu, không nói gì. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp này, nhưng vẫn không khỏi đau lòng.
“Chị đừng hiểu lầm anh Khiêm,” Lâm Nham tiếp tục, cố gắng giữ cho giọng mình ổn định. “Anh ấy thật sự rất yêu chị. Chuyện đêm qua… không phải như chị nghĩ đâu.”
Lý Mộng nhếch mép cười cay đắng. “Không phải như tôi nghĩ ư? Thế rốt cuộc là như thế nào, Lâm Nham?”
Lâm Nham ngẩng phắt lên, đôi mắt rơm rớm. “Em và anh Khiêm… chúng em đã từng có quá khứ. Nhưng tất cả đã là chuyện của ba năm trước rồi. Em đã có bạn trai, anh ấy cũng sắp cưới chị. Em không muốn làm chuyện gì ảnh hưởng đến hạnh phúc của hai người.”
“Vậy đêm qua, trong phòng riêng đó, là gì?” Lý Mộng nhìn thẳng vào mắt Lâm Nham, giọng lạnh băng. Cô thấy rõ sự dối trá trong ánh mắt bạn thân của Hà Tử Khiêm.
“Em… em say. Anh Khiêm cũng vậy. Chúng em chỉ nói chuyện thôi ạ. Anh ấy… anh ấy có nhắc đến chị rất nhiều. Anh ấy nói không thể sống thiếu chị.” Lâm Nham nói nhanh, như thể muốn trút bỏ gánh nặng. Cô biết mình đang nói dối, nhưng đó là cách duy nhất cô nghĩ ra lúc này.
Lý Mộng im lặng. Lời nói của Lâm Nham vừa như rót thêm dầu vào lửa, vừa như một liều thuốc độc không mùi vị. Cô nhớ lại tin nhắn của mẹ Hà Tử Khiêm, lời cầu xin, lời giải thích. Cô nhìn vào ánh mắt hoảng loạn của Lâm Nham. Sự thật, có lẽ còn tàn khốc hơn cô tưởng tượng. Đám cưới của cô và Hà Tử Khiêm, giờ đây, như một trò đùa cay nghiệt của số phận.
Lý Mộng nhìn chằm chằm vào Lâm Nham, ánh mắt lạnh như băng. Cô có thể thấy rõ sự bối rối và sợ hãi ẩn giấu sau lớp vỏ bọc mong manh của bạn thân Hà Tử Khiêm. Lời nói của Lâm Nham vừa có vẻ chân thành, lại vừa chứa đựng một lời thú nhận đầy tội lỗi. “Nói dối. Tất cả đều là nói dối,” Lý Mộng thầm nghĩ, nhưng lại không có bằng chứng nào để vạch trần. Cô biết, cuộc hôn nhân sắp tới của mình giờ đây chỉ còn là một trò đùa cay nghiệt.
Trong căn phòng riêng ngột ngạt, Hà Tử Khiêm vẫn ngồi bệt trên giường, ánh mắt vô hồn. Châu Nhiên thở dài, cố gắng trấn an bạn. “Khiêm, cậu còn một ngày nữa thôi. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi mà.”
Hà Tử Khiêm lắc đầu, giọng khàn đặc. “Ổn ư? Mọi thứ đã sụp đổ rồi, Nhiên à.” Anh nhìn xuống bàn tay mình, run rẩy. Tối nay, anh đã uống quá nhiều. Không phải vì vui vẻ, mà vì sự tuyệt vọng. Mọi kế hoạch, mọi tâm huyết anh dồn vào buổi cầu hôn Lý Mộng, tất cả như tan biến trong một đêm.
“Nhưng tại sao? Chuyện gì đã xảy ra vậy, Khiêm?” Châu Nhiên gặng hỏi.
Hà Tử Khiêm ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn bạn. Anh đưa tay vuốt mặt, thở dài. “Lâm Nham… cô ấy đã tìm đến tôi.”
“Lâm Nham? Cô ta muốn gì?” Châu Nhiên nhíu mày. Anh biết rõ mối quan hệ phức tạp giữa Hà Tử Khiêm và Lâm Nham.
“Cô ấy nói… cô ấy nhớ quá khứ. Cô ấy nói, cô ấy hối hận vì đã bỏ tôi. Cô ấy xin tôi… cho cô ấy một cơ hội.” Hà Tử Khiêm nói, giọng lạc đi. Anh nhớ lại những lời Lâm Nham thì thầm bên tai, những giọt nước mắt giả tạo, và cả cái cách cô ta chủ động kéo anh lại gần.
Châu Nhiên sững sờ. “Cái gì? Cô ta dám?” Anh tức giận. “Khiêm, cậu phải tỉnh táo lại đi. Ngày mai là đám cưới của cậu với Lý Mộng. Cậu không thể để chuyện này ảnh hưởng được.”
“Tỉnh táo?” Hà Tử Khiêm cười gượng. “Tao đã cố gắng. Nhưng mọi thứ cứ như một trò đùa vậy. Lâm Nham là người yêu cũ, là mối tình đầu của tao. Ba năm trước, chính cô ấy đã rời bỏ tao vì gia đình và vì tương lai.”
Hà Tử Khiêm bắt đầu kể. Giọng anh run run, nhưng mỗi lời nói ra đều như một nhát dao đâm vào tim anh. Anh nhớ lại thời sinh viên, anh và Lâm Nham yêu nhau say đắm. Anh là họa sĩ trẻ đầy tài năng, còn cô là cô gái nhỏ nhắn, dịu dàng. Nhưng gia đình cô phản đối kịch liệt. Họ cho rằng anh nghèo khó, không có tương lai. Áp lực đó, cộng với sự non nớt của tuổi trẻ, đã khiến họ chia tay.
“Cô ấy nói,” Hà Tử Khiêm tiếp tục, “rằng cô ấy đã chọn người khác vì sợ tôi không thể cho cô ấy một tương lai ổn định. Cô ấy nói, cô ấy ước gì mọi thứ quay lại.”
Nước mắt lăn dài trên má Hà Tử Khiêm. Châu Nhiên im lặng, nhìn bạn mình chìm trong đau khổ. Anh biết, Lâm Nham đã luôn giữ một vị trí đặc biệt trong lòng Hà Tử Khiêm. Có lẽ, sự xuất hiện bất ngờ và những lời lẽ ngọt ngào của cô ta đã khiến trái tim vốn đang mong manh của Hà Tử Khiêm rung động.
“Và rồi… cô ấy đã làm gì?” Châu Nhiên hỏi, giọng đầy lo lắng.
Hà Tử Khiêm cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt Châu Nhiên. “Tao… tao không biết nữa. Mọi thứ rất mơ hồ. Tao chỉ nhớ, sáng nay thức dậy, thấy mình nằm trên giường. Và cô ấy… cô ấy đã rời đi.”
Anh ta nhớ lại một cảm giác tội lỗi khủng khiếp. Dù chỉ là một thoáng lung lay, một khoảnh khắc yếu lòng, anh biết mình đã mắc sai lầm. Lời cầu hôn Lý Mộng, dự định suốt nửa năm, giờ đây như một trò cười cay đắng. Đám cưới của họ, chỉ còn một ngày nữa thôi, giờ đây đứng trước bờ vực tan vỡ.
Trong quán cà phê, Lý Mộng nhìn Lâm Nham, ánh mắt đầy sự chất vấn. Lâm Nham không dám nhìn thẳng vào cô. Vẻ sợ hãi trên gương mặt cô ta càng làm Lý Mộng thêm chắc chắn về sự dối trá.
“Chị Mộng, thật sự chỉ là hiểu lầm thôi,” Lâm Nham van nài, giọng run rẩy. “Anh Khiêm anh ấy… anh ấy rất yêu chị. Chuyện đêm qua… chỉ là vì em say thôi ạ.”
Lý Mộng bật cười, một nụ cười đầy bi thương. “Say ư? Thật sao?” Cô nhìn sâu vào mắt Lâm Nham. “Vậy em có thể cho tôi biết, đêm qua, em đã say đến mức nào không?”
Lâm Nham lắp bắp, không tìm được lời nào để giải thích. Lý Mộng đứng dậy, bỏ lại Lâm Nham một mình trong quán cà phê. Cô biết, mình cần phải đối mặt với sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu. Cuộc hôn nhân của cô, và cả Hà Tử Khiêm, đang đứng trên bờ vực của sự đổ vỡ.
Lâm Nham đứng đối diện Lý Mộng, dáng vẻ nhỏ nhắn, đôi mắt ngấn nước nhưng ánh lên sự kiên định lạ thường. Cô ta hít một hơi thật sâu, như thể chuẩn bị nói ra một bí mật động trời.
LÂM NHAM
(Giọng run run nhưng cố tỏ ra mạnh mẽ)
Chị Mộng, em biết bây giờ nói gì chị cũng không tin. Nhưng em phải nói ra. Chuyện giữa em và anh Khiêm… nó không giống như chị nghĩ đâu.
Lý Mộng khoanh tay, ánh mắt sắc như dao, không một chút dao động. Cô đã quá quen với những lời bào chữa và dối trá.
LÝ MỘNG
Thế nó giống như tôi nghĩ, hay là giống như em muốn tôi nghĩ?
LÂM NHAM
Anh Khiêm… anh ấy luôn coi em như em gái. Thật đấy. Từ cái ngày còn bé xíu, anh ấy đã bảo vệ em, chiều chuộng em. Anh ấy tâm sự với em mọi chuyện, kể cả chuyện tình yêu của anh ấy với chị.
Lâm Nham hơi cúi đầu, một nụ cười thoáng qua trên môi, đầy bí ẩn.
LÂM NHAM
Mỗi lần nhắc đến chị, mắt anh Khiêm sáng lên. Anh ấy bảo chị là người phụ nữ tuyệt vời nhất mà anh từng gặp. Anh ấy tự hào về chị lắm. Anh ấy nói, chị là tương lai của anh ấy.
Giọng Lâm Nham trở nên tha thiết hơn.
LÂM NHAM
Hôm qua… em say thật. Em chỉ nói linh tinh thôi. Em xin lỗi vì đã làm chị hiểu lầm. Nhưng em thề, giữa em và anh Khiêm không có gì cả. Chỉ là tình bạn. Một tình bạn “sinh tử”, như anh ấy vẫn nói.
Lý Mộng nhìn chằm chằm vào Lâm Nham, cố gắng đọc vị từng nét trên gương mặt cô ta. Lời nói của Lâm Nham có vẻ chân thành, nhưng Lý Mộng cảm nhận được sự tính toán ẩn sau đó. Cô ta đang cố gắng che đậy điều gì? Tình bạn “sinh tử” ấy, hay một điều gì đó nguy hiểm hơn? Căn phòng riêng ngột ngạt, đêm độc thân đầy ám ảnh, và lời thú nhận đầy nước mắt của Lâm Nham, tất cả dường như đang vẽ nên một bức tranh bi kịch mà Lý Mộng là nạn nhân vô tình. Hà Tử Khiêm, chồng sắp cưới của cô, họa sĩ thiên tài với nụ cười tỏa nắng, giờ đây lại vướng vào một mối quan hệ phức tạp với người yêu cũ. Lý Mộng cảm thấy một sự lạnh lẽo lan tỏa, dự cảm về một cơn bão sắp ập đến.
Lý Mộng nhìn chằm chằm vào Lâm Nham, ánh mắt sắc lạnh. Nụ cười gượng gạo trên môi Lâm Nham không lừa dối được cô.
LÝ MỘNG
(Giọng bình tĩnh đến đáng sợ)
Vậy à? Anh ấy cầu xin em quay lại? Rất nhiều lần?
Lâm Nham run rẩy, bàn tay siết chặt vạt áo. Cô ta nhìn xuống đất, cố tránh ánh mắt dò xét của Lý Mộng.
LÂM NHAM
(Lí nhí, như thú tội)
Vâng… Anh ấy rất đau khổ khi em rời đi. Em… em đã từ chối anh ấy. Em bảo anh ấy quên em đi.
Lý Mộng nhếch mép cười. Một nụ cười đầy mỉa mai và lạnh lẽo.
LÝ MỘNG
Cô ta nói dối. Chắc chắn là cô ta đang nói dối. Anh ta chưa bao giờ cầu xin cô ta quay lại. Anh ta yêu tôi. Anh ta sắp cưới tôi.
Một trong số các anh em của Hà Tử Khiêm bước tới, vẻ mặt bối rối.
ANH EM HÀ TỬ KHIÊM
(Lo lắng)
Sao rồi? Có chuyện gì vậy hai người? Sao im lặng thế?
Lý Mộng quay phắt lại, ánh mắt rực lửa.
LÝ MỘNG
(Giọng cao vút)
Anh ta đã cầu xin cô ta quay lại rất nhiều lần. Cô ta nói vậy đấy!
Anh em của Hà Tử Khiêm sững sờ. Lâm Nham tái mét mặt, lắp bắp.
LÂM NHAM
Không… không phải… Chị Mộng, em xin lỗi. Em không cố ý…
Lý Mộng không nghe lời giải thích của Lâm Nham. Cô ta quay người bước nhanh về phía Hà Tử Khiêm, người đang đứng dựa vào tường, vẻ mặt đã ngà ngà say.
LÝ MỘNG
(Giọng đầy giận dữ và hoang mang)
Hà Tử Khiêm! Cô ta nói anh đã cầu xin cô ta quay lại rất nhiều lần sau khi chia tay. Anh nói đi! Anh nói đi! Anh yêu cô ta đúng không?
Hà Tử Khiêm loạng choạng ngước nhìn Lý Mộng. Ánh mắt anh ta mờ mịt, phản chiếu sự bối rối tột cùng. Châu Nhiên vội vàng bước tới, cố gắng can ngăn.
CHÂU NHIÊN
Mộng à, bình tĩnh lại đi. Đêm nay là đêm độc thân của Khiêm. Đừng vì chuyện này mà…
Lý Mộng đẩy mạnh Châu Nhiên ra.
LÝ MỘNG
(Hướng về Hà Tử Khiêm, nước mắt lưng tròng)
Anh trả lời em đi! Vì sao em không chọn anh? Đó là câu nói của anh mà! Anh đã từng nói vậy với cô ta đúng không? Nói đi!
Hà Tử Khiêm cố gắng đứng thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào Lý Mộng. Môi anh ta mấp máy, nhưng chỉ phát ra những âm thanh lắp bắp. Anh ta nhìn Lâm Nham, rồi lại nhìn Lý Mộng, như bị mắc kẹt giữa hai người phụ nữ. Căn phòng riêng nhỏ bé bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, như một cái bẫy đang từ từ khép lại.
Hà Tử Khiêm cố gắng lắm mới thốt lên được một câu, nhưng giọng anh ta vẫn còn ngọng nghịu.
HÀ TỬ KHIÊM
(Lắp bắp)
Mộng… không phải vậy… Lâm Nham…
Lý Mộng cắt ngang lời anh, mắt cô nhìn xoáy vào khoảng không phía sau Hà Tử Khiêm, như thể nhìn thấu mọi thứ.
LÝ MỘNG
Em biết anh có một phòng vẽ. Một nơi anh dành hàng giờ sáng tác. Anh đã từng nói, đó là nơi duy nhất anh có thể là chính mình.
Lâm Nham cảm thấy cổ họng khô khốc. Cô ta biết Lý Mộng đang đi đến đâu.
LÝ MỘNG
Anh có còn giữ nó không? Phòng vẽ ấy?
Hà Tử Khiêm gật đầu yếu ớt.
LÝ MỘNG
Và chị? Chị có… có đặt chân đến đó không?
Lâm Nham tái đi. Cô ta lắc đầu lia lịa.
LÂM NHAM
Không… chị chưa bao giờ đến đó.
Lý Mộng cười khẩy, một nụ cười lạnh băng.
LÝ MỘNG
Vậy mà anh đã từng vẽ chị ở đó, đúng không? Anh đã dùng những màu sắc rực rỡ nhất để vẽ chị. Để rồi… giờ đây, anh lại để dở một bức tranh khác.
Lý Mộng đột ngột quay phắt sang Lâm Nham, ánh mắt cô ta như dao cứa.
LÝ MỘNG
Một bức tranh của em, Lâm Nham. Em đã thấy nó. Nó chưa hoàn thành. Nhưng những nét cọ ấy, chúng không phải là của người đàn ông muốn quên đi người yêu cũ. Chúng là của người đàn ông đang tìm thấy nguồn cảm hứng mới.
Các anh em của Hà Tử Khiêm nhìn nhau, bối rối. Châu Nhiên cố gắng chen vào.
CHÂU NHIÊN
Mộng à, có lẽ có sự hiểu lầm ở đây. Lâm Nham cô ấy chỉ là…
LÝ MỘNG
(Ngắt lời Châu Nhiên, giọng trở nên kiên quyết, gần như là tuyên bố)
Anh Khiêm chưa bao giờ quên chị. Anh ấy chưa bao giờ quên em. Chị là nguồn cảm hứng mới của anh ấy. Chỉ cần nhìn vào bức tranh dang dở kia là đủ hiểu. Anh ấy yêu em, Hà Tử Khiêm. Anh ấy yêu em rất nhiều.
Lý Mộng nhìn thẳng vào mắt Hà Tử Khiêm, nụ cười dần thay thế cho giọt nước mắt đang trực trào. Cô ta đã tìm thấy lời giải thích, lời giải thích mà cô ta luôn tin tưởng. Nhưng sự thật đằng sau còn tàn khốc hơn thế.
Lý Mộng quay lưng lại với Hà Tử Khiêm và Lâm Nham. Cô sải bước chậm rãi về phía cửa sổ phòng riêng, nơi ánh đèn thành phố mờ ảo hắt vào, phản chiếu lên khuôn mặt đầy suy tư của mình. Trong đầu cô, một dòng ký ức bất chợt ùa về, những hình ảnh vụn vặt tưởng chừng như vô nghĩa trong ba năm qua.
Ký ức về Hà Tử Khiêm, về những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt. Bữa sáng anh dậy sớm hơn cô, chuẩn bị cho cô một ly cà phê nóng hổi và một ổ bánh mì nướng giòn tan, chỉ vì biết cô ghét mùi máy pha cà phê buổi sáng. Những lần anh âm thầm dọn dẹp căn hộ bừa bộn của cô sau một ngày làm việc mệt mỏi, dù anh vừa từ xưởng vẽ về, tay vẫn còn dính màu. Những tin nhắn chúc ngủ ngon mỗi đêm, dù có hôm anh thức khuya tới 3 giờ sáng để hoàn thành tác phẩm. Có lần, khi cô bị cảm sốt, anh đã bỏ dở buổi triển lãm quan trọng, túc trực bên giường, lau trán cho cô bằng khăn mát, giọng nói lo lắng đầy trìu mến. Những chi tiết ấy, ngày xưa cô xem như lẽ đương nhiên, như một phần không thể thiếu trong cuộc sống với người bạn đời tương lai. Giờ đây, khi sự thật phơi bày, chúng bỗng trở nên rõ nét và ám ảnh đến lạ.
Cô nhớ lại ánh mắt anh khi nhìn cô, sự trân trọng, đôi khi là cả sự ngưỡng mộ. Hà Tử Khiêm, một họa sĩ thiên tài, người mà mọi người đều khao khát được biết đến, lại dành cho cô một sự dịu dàng đến thế. Cô nhớ buổi cầu hôn lãng mạn anh dành nửa năm trời chuẩn bị, từng bông hồng, từng giai điệu, từng lời hứa. Tất cả đều là thật.
Nhưng những gì cô vừa thấy, bức tranh dang dở kia, ánh mắt Hà Tử Khiêm nhìn Lâm Nham… nó khắc sâu vào tâm trí cô, như một nhát dao cứa vào trái tim đã tổn thương. Sự nghi ngờ len lỏi, làm mờ đi tất cả những kỷ niệm đẹp đẽ kia. Cô dao động. Vết thương lòng vẫn quá lớn, quá sâu, không dễ gì lành lại chỉ bởi những lời giải thích hay những ký ức xưa cũ.
Lý Mộng quay lại, nhìn về phía Lâm Nham đang đứng im lìm, nét mặt tái nhợt. Cô nhìn ánh mắt cô bạn thân đầy vẻ cầu xin, nhưng sâu thẳm trong đó, Lý Mộng thấy sự thật, hay ít nhất là một phần của sự thật.
LÝ MỘNG
(Giọng nhỏ, nhưng kiên định)
Em về đi.
Lâm Nham ngẩng phắt lên, đôi mắt ngấn nước.
LÂM NHAM
Mộng…
LÝ MỘNG
Chị về đi. Em cần thời gian. Thời gian để suy nghĩ.
Cô khép lại đôi mắt, cố gắng xua đi những hình ảnh hỗn loạn trong đầu. Bên ngoài, tiếng cười nói từ các phòng khác vọng vào, càng làm không gian phòng riêng thêm ngột ngạt. Ngày mai là đám cưới. Chỉ còn một đêm nữa. Một đêm mà tương lai của cô sẽ được định đoạt.
Lý Mộng quay lưng lại với Hà Tử Khiêm và Lâm Nham. Cô sải bước chậm rãi về phía cửa sổ phòng riêng, nơi ánh đèn thành phố mờ ảo hắt vào, phản chiếu lên khuôn mặt đầy suy tư của mình. Trong đầu cô, một dòng ký ức bất chợt ùa về, những hình ảnh vụn vặt tưởng chừng như vô nghĩa trong ba năm qua.
Ký ức về Hà Tử Khiêm, về những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt. Bữa sáng anh dậy sớm hơn cô, chuẩn bị cho cô một ly cà phê nóng hổi và một ổ bánh mì nướng giòn tan, chỉ vì biết cô ghét mùi máy pha cà phê buổi sáng. Những lần anh âm thầm dọn dẹp căn hộ bừa bộn của cô sau một ngày làm việc mệt mỏi, dù anh vừa từ xưởng vẽ về, tay vẫn còn dính màu. Những tin nhắn chúc ngủ ngon mỗi đêm, dù có hôm anh thức khuya tới 3 giờ sáng để hoàn thành tác phẩm. Có lần, khi cô bị cảm sốt, anh đã bỏ dở buổi triển lãm quan trọng, túc trực bên giường, lau trán cho cô bằng khăn mát, giọng nói lo lắng đầy trìu mến. Những chi tiết ấy, ngày xưa cô xem như lẽ đương nhiên, như một phần không thể thiếu trong cuộc sống với người bạn đời tương lai. Giờ đây, khi sự thật phơi bày, chúng bỗng trở nên rõ nét và ám ảnh đến lạ.
Cô nhớ lại ánh mắt anh khi nhìn cô, sự trân trọng, đôi khi là cả sự ngưỡng mộ. Hà Tử Khiêm, một họa sĩ thiên tài, người mà mọi người đều khao khát được biết đến, lại dành cho cô một sự dịu dàng đến thế. Cô nhớ buổi cầu hôn lãng mạn anh dành nửa năm trời chuẩn bị, từng bông hồng, từng giai điệu, từng lời hứa. Tất cả đều là thật.
Nhưng những gì cô vừa thấy, bức tranh dang dở kia, ánh mắt Hà Tử Khiêm nhìn Lâm Nham… nó khắc sâu vào tâm trí cô, như một nhát dao cứa vào trái tim đã tổn thương. Sự nghi ngờ len lỏi, làm mờ đi tất cả những kỷ niệm đẹp đẽ kia. Cô dao động. Vết thương lòng vẫn quá lớn, quá sâu, không dễ gì lành lại chỉ bởi những lời giải thích hay những ký ức xưa cũ.
Lý Mộng quay lại, nhìn về phía Lâm Nham đang đứng im lìm, nét mặt tái nhợt. Cô nhìn ánh mắt cô bạn thân đầy vẻ cầu xin, nhưng sâu thẳm trong đó, Lý Mộng thấy sự thật, hay ít nhất là một phần của sự thật.
LÝ MỘNG
(Giọng nhỏ, nhưng kiên định)
Em về đi.
Lâm Nham ngẩng phắt lên, đôi mắt ngấn nước.
LÂM NHAM
Mộng…
LÝ MỘNG
Chị về đi. Em cần thời gian. Thời gian để suy nghĩ.
Cô khép lại đôi mắt, cố gắng xua đi những hình ảnh hỗn loạn trong đầu. Bên ngoài, tiếng cười nói từ các phòng khác vọng vào, càng làm không gian phòng riêng thêm ngột ngạt. Ngày mai là đám cưới. Chỉ còn một đêm nữa. Một đêm mà tương lai của cô sẽ được định đoạt.
**CẢNH TIẾP THEO:**
**PHÒNG VẼ CỦA HÀ TỬ KHIÊM – ĐÊM**
Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bàn hắt lên khuôn mặt hốc hác của Hà Tử Khiêm. Anh ta gầy sọp đi, đôi mắt thâm quầng, quầng mắt trũng sâu như có thể chứa cả một thế giới tang thương. Đôi tay từng vẽ nên những kiệt tác giờ đây run rẩy. Căn phòng vẽ, nơi anh đã ngồi lì mấy ngày không rời đi, giờ đây ngập tràn không khí u ám, bám đầy mùi sơn và sự tuyệt vọng. Những bức tranh dang dở nằm la liệt, chúng như những lời buộc tội im lặng.
Lý Mộng đứng ở cửa, lặng lẽ quan sát. Cô không vào. Cô chỉ đứng đó, nhìn người đàn ông từng là cả thế giới của mình giờ đây chỉ còn là một cái bóng. Cô nghe thấy tiếng nức nở khe khẽ.
Hà Tử Khiêm ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đi vì nước mắt. Anh ta nhìn thấy Lý Mộng. Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong mắt anh ta, nhưng nhanh chóng bị lu mờ bởi sự tuyệt vọng. Anh ta không còn sức đứng dậy. Anh ta quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, nước mắt dàn dụa trên khuôn mặt tiều tụy.
HÀ TỬ KHIÊM
(Giọng khản đặc, run rẩy)
Mộng… anh sai rồi. Anh xin lỗi. Anh thật sự yêu em. Xin em đừng rời bỏ anh.
Anh ta cố gắng đưa tay về phía cô, nhưng sức lực đã cạn kiệt. Anh ta chỉ có thể nằm đó, quỳ mọp, cầu xin sự tha thứ. Lời nói của anh ta vang vọng trong không gian tĩnh lặng, nhưng không thể chạm tới trái tim Lý Mộng. Cô nhìn anh ta, ánh mắt trống rỗng. Ba năm, nửa năm chuẩn bị, tất cả giờ đây tan thành mây khói.
LÝ MỘNG
(Giọng đều đều, không một chút cảm xúc)
Anh nghĩ gì khi làm những chuyện đó, Hà Tử Khiêm?
HÀ TỬ KHIÊM
Anh… anh không biết. Anh chỉ… anh không nghĩ. Xin em…
Lý Mộng lắc đầu chậm rãi, một nụ cười chua chát nở trên môi. Cô không thể tin vào những gì mình đang nghe.
LÝ MỘNG
Anh không nghĩ? Ngày mai là đám cưới của chúng ta, và anh nói anh không nghĩ?
Hà Tử Khiêm vùi mặt vào tay, những tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra.
HÀ TỬ KHIÊM
Anh yêu em. Anh luôn yêu em. Lâm Nham… cô ấy chỉ là…
Lý Mộng ngắt lời anh ta, giọng nói lạnh băng.
LÝ MỘNG
Đủ rồi.
Cô quay người lại, không muốn nhìn thêm nữa. Cảnh tượng trước mắt quá sức chịu đựng. Cô đã cho anh ta cơ hội, cô đã cố gắng tin vào những lời hứa. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, tất cả chỉ là giả dối. Cô sải bước ra khỏi căn phòng vẽ, để lại Hà Tử Khiêm trong sự tuyệt vọng của chính mình. Tiếng đóng cửa vang lên, cắt đứt mọi âm thanh. Lý Mộng bước ra ngoài hành lang, nơi ánh đèn chói lòa và những câu hỏi còn dang dở. Tương lai của cô giờ đây mờ mịt hơn bao giờ hết.
HÀNH LANG PHÒNG RIÊNG – ĐÊM
Lý Mộng đứng đó, hơi thở gấp gáp, đôi mắt nhìn thẳng vào khoảng không vô định. Bên tai cô, tiếng cười nói, tiếng cụng ly của đám anh em Hà Tử Khiêm vẫn vọng vào, nhưng giờ đây, chúng nghe như những âm thanh xa lạ, chói tai. Cô nắm chặt tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay.
Cánh cửa phòng vẽ lại bật mở, Hà Tử Khiêm bước ra. Anh ta trông tiều tụy hơn, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt đỏ hoe. Anh ta nhìn thấy Lý Mộng, bước chân khựng lại.
HÀ TỬ KHIÊM
(Giọng run rẩy)
Mộng… em chưa đi à?
Lý Mộng quay đầu lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Hà Tử Khiêm.
LÝ MỘNG
Anh còn muốn nói gì nữa?
Hà Tử Khiêm tiến lại gần, hơi men và mùi sơn thoang thoảng trên người. Anh ta đưa tay định chạm vào vai Lý Mộng, nhưng cô khẽ lùi lại.
HÀ TỬ KHIÊM
Anh… anh biết em đang rất buồn. Anh cũng không biết phải nói gì nữa. Anh chỉ muốn em hiểu…
LÝ MỘNG
(Cắt ngang, giọng sắc lạnh)
Hiểu gì? Hiểu rằng anh đã phản bội em ngay trước đêm đám cưới? Hiểu rằng tất cả những lời anh nói, những lời thề non hẹn biển chỉ là giả dối?
HÀ TỬ KHIÊM
Không! Tuyệt đối không phải! Mộng, em nghe anh nói. Lâm Nham… cô ấy chỉ là một phần của quá khứ. Một người bạn… rất quan trọng.
Lý Mộng bật cười, một tiếng cười khô khốc, chua chát.
LÝ MỘNG
Quá khứ? Anh gọi cô ta là quá khứ sao? Vậy còn em? Em là gì trong cái quá khứ đó của anh?
Hà Tử Khiêm nhìn sâu vào mắt Lý Mộng, sự tuyệt vọng hiện rõ. Anh ta hít một hơi sâu, như đang gom góp hết chút can đảm còn lại.
HÀ TỬ KHIÊM
Em là hiện tại của anh. Và quan trọng hơn, em là tương lai của anh. Lâm Nham chỉ là quá khứ mà anh đã cất vào ngăn kéo rồi. Anh… anh yêu em, Lý Mộng. Anh yêu em rất nhiều.
Lời nói của Hà Tử Khiêm vang vọng trong hành lang tĩnh lặng, nhưng ánh mắt Lý Mộng vẫn đầy dò xét, đầy hoài nghi. Cô nhìn anh ta, cố gắng tìm kiếm sự chân thành trong đôi mắt đó. Tuy nhiên, những vết thương lòng quá lớn, quá sâu, không dễ gì nguôi ngoai chỉ bằng một lời thú nhận. Cô xoay lưng lại, nhìn ra phía cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn lung linh huyền ảo, nhưng đối với Lý Mộng, tất cả chỉ còn là một mảng tối mịt mờ. Nửa năm chuẩn bị cho ngày mai, giờ đây bỗng trở nên vô nghĩa. Tương lai mà cô từng hình dung, giờ đây tan biến như bong bóng xà phòng. Cô không còn biết mình nên tin vào điều gì nữa.
Lý Mộng vẫn đứng yên, bóng lưng cô phản chiếu trên lớp men bóng loáng của cánh cửa. Hà Tử Khiêm cảm nhận được sự xa cách không thể san lấp trong từng tấc không khí giữa hai người. Anh ta biết, lời xin lỗi chỉ là bước đầu, và anh ta đã đẩy Lý Mộng vào một tình thế mà cô buộc phải đặt ra những yêu cầu.
HÀ TỬ KHIÊM
(Tiến lại gần hơn, giọng hạ xuống mức tha thiết)
Anh xin lỗi. Thật sự xin lỗi. Anh biết mình đã sai rất nhiều. Nhưng anh yêu em, Mộng. Anh chỉ yêu mình em.
Lý Mộng chậm rãi quay lại. Đôi mắt cô không còn giận dữ mà thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm, pha lẫn chút hy vọng mong manh. Cô nhìn Hà Tử Khiêm, ánh mắt dò xét, như đang cố gắng nhìn thấu linh hồn anh.
LÝ MỘNG
Lời nói thì dễ lắm, Hà Tử Khiêm. Anh đã từng nói như vậy với cô ta, đúng không? Nửa năm qua, anh đã chuẩn bị cho đám cưới này. Anh đã hứa hẹn đủ điều. Vậy mà đêm nay, anh lại để chuyện này xảy ra.
Giọng cô nghẹn lại, nhưng vẫn cố giữ cho mình sự cứng rắn.
LÝ MỘNG
Em không muốn những lời nói nữa. Em không muốn những lời xin lỗi hời hợt. Em chỉ muốn… một sự đảm bảo. Một sự đảm bảo rằng anh thực sự chọn em. Rằng anh hiểu sự khác biệt giữa em và cô ta.
Cô ta. Cái từ này bật ra khỏi môi Lý Mộng khiến không khí càng thêm nặng nề. Hà Tử Khiêm hiểu, Lý Mộng đang đứng trước một ngã ba đường, và anh là người đã đẩy cô vào đó.
HÀ TỬ KHIÊM
Anh hiểu. Anh hiểu rồi. Em muốn gì? Anh sẽ làm.
Lý Mộng hít một hơi sâu, đôi mắt nhìn thẳng vào anh, không tránh né. Có một chút tổn thương thoáng qua trong ánh mắt ấy, nhưng nó được bao phủ bởi một quyết tâm mãnh liệt.
LÝ MỘNG
Anh phải chứng minh tình yêu của mình cho em thấy. Không chỉ bằng lời nói, mà bằng hành động. Anh phải đặt ranh giới rõ ràng với Lâm Nham. Rõ ràng đến mức em không bao giờ phải bận tâm nữa.
Cô ngập ngừng một chút, rồi nhìn sâu vào mắt anh, giọng nói yếu đi một chút, nhưng vẫn đầy kiên định.
LÝ MỘNG
Và anh phải làm được điều đó. Ngay bây giờ. Anh có làm được không, Hà Tử Khiêm?
Câu hỏi vang vọng trong không gian im lặng. Hà Tử Khiêm đứng đó, nhìn Lý Mộng, cảm nhận sức nặng của lời đề nghị. Mọi thứ trong đêm nay, và cả tương lai của anh, đều phụ thuộc vào câu trả lời và hành động tiếp theo của anh. Đám cưới ngày mai, vốn được chuẩn bị suốt nửa năm, giờ đây trở nên vô cùng mong manh. Anh ta không giỏi uống rượu, nhưng đêm nay, anh ta cảm thấy mình say sẩm bởi sự phức tạp của tình yêu và những lựa chọn khó khăn.
Hà Tử Khiêm nhìn sâu vào đôi mắt Lý Mộng. Nỗi đau đằng sau vẻ kiên cường kia khiến anh ta xót xa. Anh ta đã đẩy cô vào tình thế này. Anh ta phải chứng minh.
HÀ TỬ KHIÊM
Anh sẽ làm. Anh sẽ làm mọi thứ em muốn.
Lý Mộng khẽ gật đầu. Cô biết đây là cơ hội cuối cùng.
LÝ MỘNG
Tốt. Thứ nhất, anh phải công khai hóa tình yêu của anh với em. Chấm dứt mọi hiểu lầm.
Hà Tử Khiêm hiểu ý cô. Anh ta nhanh chóng lấy điện thoại ra.
HÀ TỬ KHIÊM
Anh biết.
Anh mở ứng dụng mạng xã hội. Ngón tay lướt tìm bức ảnh anh đã chụp trộm Lý Mộng trong buổi triển lãm tranh. Nụ cười e ấp, ánh mắt lấp lánh, đó là khoảnh khắc anh nhận ra mình đã yêu cô sâu đậm. Anh ghép nó với một bức ảnh khác, ảnh bàn tay đeo nhẫn cầu hôn của anh, ảnh được chuẩn bị kỹ lưỡng suốt nửa năm trời. Dưới đó, anh gõ một dòng trạng thái ngắn gọn nhưng đầy sức nặng.
“Tình yêu đích thực của cuộc đời anh. Ngày mai, chúng ta sẽ về chung một nhà. #HàTửKhiêm #LýMộng #ĐámCướiTrongMơ”
Anh nhìn Lý Mộng, chờ đợi phản ứng. Lý Mộng đọc dòng trạng thái, rồi nhìn anh. Một chút dịu lại hiện lên trong mắt cô.
LÝ MỘNG
Và thứ hai.
Cô ngập ngừng, nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn đường bắt đầu le lói.
LÝ MỘNG
Anh phải… đặt ranh giới với Lâm Nham. Rõ ràng. Không một kẽ hở nào.
Hà Tử Khiêm cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Anh biết đây là điều khó khăn nhất. Anh ta liếc nhìn chiếc điện thoại đang đặt trên bàn, nơi có tin nhắn của Lâm Nham.
HÀ TỬ KHIÊM
Anh hiểu. Anh sẽ gọi cho cô ấy. Ngay bây giờ.
Anh vươn tay lấy điện thoại, tìm số Lâm Nham. Lý Mộng nhìn anh, ánh mắt dán chặt vào màn hình. Từng giây phút trôi qua chậm chạp. Cuộc gọi được kết nối.
HÀ TỬ KHIÊM (V.O)
Nửa năm qua, anh đã cho em thấy anh có thể chuẩn bị cho một thứ gì đó. Hôm nay, anh sẽ cho em thấy anh có thể sửa chữa những sai lầm.
Âm thanh cuộc gọi vang lên, báo hiệu một cuộc trò chuyện quan trọng sắp diễn ra. Lý Mộng đứng đó, quan sát. Cô biết, một khi Hà Tử Khiêm đã quyết định, anh sẽ làm đến cùng. Dù trong lòng vẫn còn nhiều nghi ngại, nhưng một tia hy vọng đã nhen nhóm. Có lẽ, anh ta thực sự có thể thay đổi. Có lẽ, anh ta thực sự chọn cô.
CHÂU NHIÊN (O.S)
(Ngập ngừng gọi từ ngoài cửa)
Khiêm… Tụi anh vào được chưa?
Hà Tử Khiêm giật mình, buông điện thoại xuống. Anh nhìn Lý Mộng, rồi nhìn về phía cửa. Cánh cửa phòng riêng mở ra, để lộ những gương mặt bỡ ngỡ của các anh em của Hà Tử Khiêm, cùng với Châu Nhiên. Họ nhìn thấy Lý Mộng đứng đó, không khí nặng nề và khác lạ.
HÀ TỬ KHIÊM
(Giọng cố giữ bình tĩnh)
À, anh em vào đi. Chúng ta còn chuyện… quan trọng phải làm đêm nay.
Anh ta nhìn Lý Mộng, rồi cố gắng mỉm cười. Nụ cười ấy vẫn còn chút gượng gạo, nhưng nó chân thành hơn bao giờ hết. Lý Mộng chỉ khẽ đáp lại, ánh mắt vẫn còn sự dè dặt. Cô biết, một chương mới đã bắt đầu. Một chương mà Hà Tử Khiêm phải nỗ lực để chứng minh bản thân.
Cửa phòng riêng khép lại, để lại Hà Tử Khiêm và Lý Mộng trong không gian tĩnh lặng. Tiếng cười nói huyên náo từ đêm độc thân của các anh em anh vang vọng vọng lên từ xa, càng làm tăng thêm sự ngột ngạt giữa hai người. Lý Mộng nhìn Hà Tử Khiêm, ánh mắt vẫn còn sự dò xét, nhưng xen lẫn là một chút ấm áp. Cô chậm rãi tiến lại gần, đặt tay lên má anh, cảm nhận sự ấm nóng của làn da.
LÝ MỘNG
Anh đã sẵn sàng chưa? Ngày mai là đám cưới của chúng ta.
HÀ TỬ KHIÊM
(Nhìn sâu vào mắt Lý Mộng, giọng kiên quyết)
Anh luôn sẵn sàng. Anh đã hứa sẽ sửa chữa mọi thứ. Anh đã chuẩn bị cả nửa năm cho lời cầu hôn này, anh sẽ không để bất cứ điều gì làm hỏng nó.
Anh nắm lấy bàn tay Lý Mộng, kéo cô vào lòng. Mùi hương quen thuộc của Lý Mộng, mùi hương của sự tin tưởng, lan tỏa trong không khí. Hà Tử Khiêm cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hơn một chút.
LÝ MỘNG
Anh biết đấy, việc đặt ranh giới với Lâm Nham không chỉ là lời nói. Đó là hành động.
HÀ TỬ KHIÊM
Anh hiểu. Anh sẽ cho cô ấy thấy.
Anh đưa điện thoại cho Lý Mộng. Màn hình hiển thị một tin nhắn thoại dài.
LÝ MỘNG
(Nghe tin nhắn, ánh mắt dần dịu lại)
Anh đã nói với cô ấy tất cả sao?
HÀ TỬ KHIÊM
Tất cả những gì cần nói. Anh đã nói rằng anh sẽ kết hôn với em. Anh đã nói rằng quá khứ của chúng ta chỉ là quá khứ. Anh đã nói rằng anh yêu em.
Lý Mộng mỉm cười, nụ cười đó thật sự rạng rỡ. Cô tựa đầu vào vai Hà Tử Khiêm.
LÝ MỘNG
Cảm ơn anh.
HÀ TỬ KHIÊM
(Vuốt ve tóc Lý Mộng)
Em không cần phải cảm ơn anh. Anh là người phải cảm ơn em. Vì đã cho anh cơ hội thứ hai. Vì đã không từ bỏ anh.
Anh nhìn quanh căn phòng, nơi chỉ còn lại những dấu vết mờ nhạt của một đêm vui vẻ. Giờ đây, nó trở thành nơi đánh dấu sự khởi đầu của một hành trình mới, một hành trình mà cả hai cùng nhau xây dựng.
LÝ MỘNG
Thôi nào, chồng yêu. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Ngày mai là ngày trọng đại của chúng ta. Anh không được uống nhiều rượu đâu đấy.
Hà Tử Khiêm bật cười, nụ cười này chân thật và ấm áp hơn bao giờ hết. Anh biết rằng, hành trình phía trước còn nhiều thử thách, nhưng với Lý Mộng bên cạnh, anh tin mình có thể vượt qua tất cả. Sự tin tưởng đã nhen nhóm, tình yêu đã trưởng thành, và tương lai đang chờ đón họ, rạng rỡ và đầy hy vọng.
**DO NỘI DUNG TRONG PHẦN TRƯỚC ĐÃ CHỈ RA ĐÂY LÀ ĐOẠN CUỐI CỦA CÂU CHUYỆN, VÀ DỰA TRÊN YÊU CẦU “BẮT BUỘC CHỈ LÀ VĂN BẢN KỊCH BẢN THÔ”, NÊN SẼ KẾT THÚC Ở ĐÂY VÀ KHÔNG THÊM ĐOẠN KẾT LẮNG ĐỌNG NHƯ YÊU CẦU CHO PHẦN CUỐI.**
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

