Tết Trung Thu, con trai tôi chuyển cho tôi 6 tệ 6, còn nhắn kèm:
“Mẹ, dạo này con túng thiếu, mẹ đừng chê ít.”
Tôi trả lời nó:
“Có lòng là được rồi.”
Nhưng quay đầu đi, nó lại vung tay tặng mẹ vợ tròn 80 nghìn.
Khoảnh khắc ấy, trái ti//m tôi như bị đóng băng.
Tôi lập tức bán căn nhà cưới trị giá 2,6 triệu của nó.
Đến khi nó phát đi//ên chất vấn, tôi chỉ bình thản chặn số.
Nó nghĩ tôi sẽ hối hận — nhưng nó không biết, đây mới chỉ là bắt đầu.
01
Trung Thu.
Vầng trăng treo ngoài cửa sổ, vừa to vừa tròn. Ánh trăng lạnh lẽo tràn vào gian bếp, nhưng chẳng thể sưởi ấm tôi dù chỉ một chút.
Cả bàn thức ăn, tôi bắt đầu chuẩn bị từ giữa trưa — toàn là những món Trần Vũ, con trai tôi, thích nhất.
Sườn kho tàu, tôm om dầu, cá vược hấp, còn có cả tiểu long bao nhân cua mà nó nhắc mãi đã lâu.
Hơi nóng bốc lên nghi ngút, mùi thức ăn lan khắp phòng.
Thế nhưng trong căn nhà rộng lớn này, chỉ có một mình tôi.
Điện thoại “ting” một tiếng, phá tan bầu không khí tĩnh mịch.
Là Trần Vũ.
Ti//m tôi khẽ nhảy dựng lên, gần như lao tới cầm điện thoại, tưởng nó gọi báo sẽ về ăn cơm.
Nhưng trên màn hình hiện ra, lại là một khoản chuyển tiền WeChat.
Nền đỏ chói mắt, nổi bật hai chữ: 6,6 tệ.
Bên dưới là một dòng chữ nhỏ:
“Mẹ, dạo này con túng thiếu, mẹ đừng chê ít.”
Ngón tay tôi khựng lại trên màn hình, cứng đờ.
Túng thiếu?
Con trai tôi — một nhân viên văn phòng, làm việc trong công ty đàng hoàng túng thiếu đến mức Trung Thu chỉ gửi cho tôi 6 tệ 6?
Ti//m tôi như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, từng chút từng chút siết lại.
Đau âm ỉ, kèm theo cảm giác chua xót quen thuộc.
Tôi hít sâu một hơi, ép cảm xúc đang trào lên nơi cổ họng xuống.
Tôi là Lý Thục Phân, giáo viên về hưu.
Cả đời sống đoan chính, không thể thất thố vào lúc này.
Đầu ngón tay run rẩy, tôi gõ từng chữ một:
“Có lòng là được rồi.”
Gửi đi.
Sau đó, tôi ném điện thoại lên sofa, không muốn nhìn thêm nữa.
Trong bếp, những món ăn tôi dốc lòng nấu nướng, lúc này tỏa ra mùi hương nhưng nghe sao toàn là sự mỉa mai.
Tôi ngồi trước bàn ăn, nhìn chiếc ghế trống đối diện.
Cầm đũa lên, nhưng không sao gắp nổi một miếng sườn.
Trong bụng cuộn lên từng đợt khó chịu, nuốt không trôi thứ gì.
Điện thoại lại sáng lên — là do tôi vô tình mở mục vòng bạn bè.
Bài đầu tiên, chính là của con dâu Vương Lệ.
Một bức ảnh rực rỡ sắc màu.
Mẹ cô ta — Trương Mai cười đến mức nếp nhăn dồn cả lên mặt,trên tay ôm một phong bao đỏ dày cộp, hoàn toàn mới.
Trên bao lì xì, chữ mạ vàng in rõ ràng:
“Tám vạn tròn.”
Trong ảnh, con trai tôi Trần Vũ, đứng sát bên mẹ vợ, vẻ mặt ân cần lấy lòng,nụ cười nịnh nọt đến mức xa lạ — hoàn toàn khác với chàng trai kiêu hãnh trong ký ức của tôi.
Dòng trạng thái phía dưới càng khiến tim tôi nhói lên:
“Cảm ơn con rể hiếu thảo đã tặng quà Trung Thu, mẹ nhận 80 nghìn, chúc sức khỏe dồi dào!Phụ nữ mà, vẫn phải sinh được con gái tốt, mới tìm được con rể tốt!”
Tám vạn.
Tám vạn tròn.
Đặt cạnh 6 tệ 6 của tôi, chẳng khác nào một cái tát vang dội, giáng thẳng vào mặt.
“Choang” đôi đũa trong tay tôi rơi xuống đất.
Ngay sau đó, là tiếng bát sứ vỡ tan.
Tôi cúi đầu, nhìn mớ hỗn độn dưới chân.
Canh nóng bắn lên mu bàn chân, nhưng tôi không hề thấy đau.
Mọi cảm giác đều đã bị luồng lạnh buốt trong ti//m nuốt chửng.
Tôi bật dậy, đầu óc ong ong.
Tôi nhớ lại — để mua cho nó căn nhà cưới 2,6 triệu, tôi đã vét sạch tiền tích cóp cả đời,thậm chí còn rút gần hết tiền dưỡng già.
Tôi nhớ lại chồng mất sớm, tôi một mình tần tảo, thắt lưng buộc bụng,từ lúc nó còn đỏ hỏn trong tã lót, nuôi nó thành một người đàn ông ba mươi tuổi.
Tôi nhớ lại nó nói công ty áp lực lớn,mỗi tháng tôi đều trích một nửa lương hưu, gửi cho nó “phụ giúp chi tiêu”.
Tất cả hy sinh, tất cả nhẫn nhịn,đổi lại chỉ là 6 tệ 6 tiền hiếu tâm,và 80 nghìn vung tay hào phóng trước mặt người ngoài.
Cuối cùng, tôi không chịu nổi nữa.
Tôi chộp lấy điện thoại, bấm gọi cho Trần Vũ.
Chuông đổ rất lâu lâu đến mức tôi tưởng nó sẽ không nghe.
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được , nếu làm đúng như hướng dẫn ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.
Linh đọc full sẽ có sau 30 phút
Lý Thục Phân vẫn kiên nhẫn áp điện thoại vào tai, móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay.
Đến hồi chuông thứ mười, một giọng nói cộc lốc vang lên ở đầu dây bên kia.
“Có chuyện gì không mẹ? Trung Thu mà sao mẹ gọi con giờ này?”
Giọng Trần Vũ đầy vẻ bực dọc, khó chịu, thậm chí có chút cáu gắt, như thể cuộc gọi của Lý Thục Phân là sự phiền toái không đáng có vào ngày lễ đoàn viên. Anh ta thậm chí không thèm hỏi thăm hay chúc mẹ một lời.
Lý Thục Phân hít một hơi thật sâu, cảm giác lạnh lẽo trong lồng ngực càng lúc càng rõ ràng. Tim bà đập thình thịch, mạnh đến nỗi bà có thể nghe thấy tiếng vọng trong tai mình. Không phải là sợ hãi, mà là sự dồn nén của bao nhiêu uất ức, bao nhiêu tổn thương, giờ đây đã biến thành một sức mạnh quyết liệt. Bà đã chờ đợi giây phút này. Chuẩn bị cho khoảnh khắc đối mặt này.
Bà nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, đôi mắt ánh lên một vẻ kiên định đến đáng sợ.
“Mày nghĩ… tao gọi cho mày để làm gì?” Lý Thục Phân đáp lại, giọng bà trầm khàn, mang theo một nỗi chua chát sâu thẳm, nhưng cũng ẩn chứa sự sắc bén của một người phụ nữ đã quyết định mọi thứ.
Trần Vũ im lặng một lúc ở đầu dây bên kia, sự bực bội ban đầu giờ đây dường như đã nhường chỗ cho một chút bất an. Anh ta chưa bao giờ nghe mẹ mình nói với giọng điệu như vậy, từng chữ như găm vào tai.
“Mẹ… mẹ nói gì kỳ vậy? Con đang bận, mẹ có chuyện gì thì nói nhanh đi.” Giọng anh ta cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng có thể nhận ra một chút vội vàng, một sự dè chừng khó hiểu.
Lý Thục Phân nhếch mép, một nụ cười cay đắng hiện trên khuôn mặt hốc hác. Bà không vội vàng, bà muốn Trần Vũ phải cảm nhận từng lời nói của mình, từng nỗi đau bà đã chịu đựng.
“Bận à? Mày bận đến mức nào mà đến cái tin nhắn chúc mừng Trung Thu cho mẹ ruột cũng không có, còn tiền thì… còn tiền thì chỉ chuyển được 6,6 tệ?” Bà buông lời, từng chữ như mũi dao găm thẳng vào tim Trần Vũ. “Nhưng lại có đủ thời gian và tiền bạc để đăng bài khoe khoang trên WeChat rằng đã tặng mẹ vợ 80 nghìn!”
Lý Thục Phân không kìm được nữa, giọng bà bắt đầu run rẩy, nhưng không phải vì yếu đuối, mà là vì nỗi uất hận dồn nén bấy lâu nay giờ đây đã dâng trào không thể ngăn lại. “Mày nói cho tao biết đi, Trần Vũ! Mày nói cho tao biết tại sao mày lại đối xử với tao như vậy? Tao là mẹ ruột của mày mà!” Nước mắt nóng hổi chảy xuống gò má, nhưng đôi mắt bà vẫn rực lửa căm phẫn. Bà đã hy sinh cả đời vì nó, đã bán đi căn nhà cưới 2,6 triệu để nó có vốn làm ăn, vậy mà đổi lại là sự khinh miệt đến tột cùng, sự vô ơn đến mức đáng khinh bỉ.
Trần Vũ nghe những lời đó, hơi thở của anh ta chợt gấp gáp, như thể bị ai đó bóp nghẹt. Anh ta không ngờ Lý Thục Phân lại biết chuyện này, và càng không ngờ bà lại chất vấn mình trực tiếp như vậy.
“Mẹ… mẹ nói gì vậy? Mẹ… sao mẹ lại biết chuyện đó?” Anh ta lắp bắp, giọng điệu từ bực bội chuyển sang bối rối, rồi có chút sợ hãi. “Mẹ à, không phải như mẹ nghĩ đâu! Con… con đang gặp khó khăn tài chính. Con làm ăn thua lỗ nhiều lắm, tiền bạc giờ eo hẹp vô cùng.” Anh ta vội vã bao biện, cố gắng tìm một cái cớ để che đậy sự thật trơ trẽn, hy vọng mẹ sẽ dễ dàng tin vào lời nói dối đó.
Trần Vũ hít một hơi sâu, sự lo lắng càng khiến anh ta bực bội hơn. Anh ta không muốn thừa nhận sai lầm, chỉ muốn thoát khỏi cuộc chất vấn này càng nhanh càng tốt.
“Mẹ à, mẹ không hiểu đâu! Con là đàn ông, là trụ cột gia đình, bao nhiêu áp lực đè lên vai con! Tiền nhà, tiền xe, tiền sữa cho con, đủ thứ chi phí trên thành phố này. Mẹ nghĩ kiếm tiền dễ lắm sao?” Giọng anh ta bắt đầu gắt gỏng, sự khó chịu lộ rõ. “Con làm ăn thất bại, mẹ cũng muốn con chết đói sao?”
Lý Thục Phân nghe những lời bao biện của con trai, trái tim bà như bị bóp nghẹt. Sự vô liêm sỉ trong từng câu chữ của Trần Vũ khiến bà cảm thấy lạnh giá.
“Còn cái chuyện mẹ vợ…” Trần Vũ ngừng một chút, như thể cân nhắc câu chữ, rồi nói tiếp với vẻ miễn cưỡng. “Đó là xã giao, mẹ hiểu không? Cả gia đình Vương Lệ đều ở đó, con không thể keo kiệt được. Tặng 80 nghìn là để giữ thể diện cho Vương Lệ, giữ thể diện cho chính con! Nếu không tặng, mẹ vợ con sẽ nói gì? Vương Lệ sẽ nghĩ gì về con? Con là con rể mà, ai cũng nhìn vào.” Anh ta cố gắng giải thích, nhưng giọng điệu lại mang theo sự khó chịu rõ rệt, như thể đó là một gánh nặng chứ không phải là hành động xuất phát từ tình cảm. “Đó là phép tắc tối thiểu trong xã hội này, mẹ hiểu không? Đâu phải con muốn! Mẹ lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho mình.”
Trong căn bếp lạnh lẽo của mình, Lý Thục Phân siết chặt điện thoại. Bà nghe từng câu, từng chữ Trần Vũ nói mà lòng lạnh tanh. “Xã giao?” Bà cười khẩy, một nụ cười chua chát. “Thế còn mẹ ruột thì sao? Mẹ ruột thì không cần ‘xã giao’, không cần ‘thể diện’ sao?” Bà thầm nghĩ, cảm thấy sự bao biện của con trai thật vô nghĩa và giả dối. Nó không thừa nhận lỗi lầm, chỉ tìm cách trốn tránh trách nhiệm, thậm chí còn trách ngược lại bà. Nước mắt đã khô cạn, chỉ còn lại sự thất vọng tột cùng.
Lý Thục Phân hít một hơi thật sâu, nụ cười chua chát đã tắt hẳn trên môi. Sự thất vọng đã hóa thành một quyết định lạnh lùng, dứt khoát. Bà đặt điện thoại xuống bàn bếp một lát, như để thu hết can đảm, rồi lại nhấc lên, giọng nói bình thản đến đáng sợ.
LÝ THỤC PHÂN
(Giọng điệu đều đều, không chút cảm xúc)
Trần Vũ này… Con nói đúng. Mẹ già rồi, mẹ không hiểu những chuyện xã giao của con. Mẹ cũng không cần con phải “giữ thể diện” cho ai nữa.
TRẦN VŨ
(Ở đầu dây bên kia, giọng vẫn còn bực bội)
Mẹ nói gì vậy? Mẹ lại muốn trách móc con à? Con đã nói rõ rồi mà!
LÝ THỤC PHÂN
(Ngắt lời, giọng vẫn trầm lắng nhưng ẩn chứa sự tàn nhẫn)
Không. Mẹ không trách con nữa. Mẹ chỉ muốn thông báo cho con một chuyện thôi. Mẹ… đã bán căn nhà cưới của con rồi.
Trần Vũ đang định nói thêm, bỗng im bặt. Anh ta như chết điếng. Từ “căn nhà cưới” và “đã bán” cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh ta, vô nghĩa lý.
TRẦN VŨ
(Thều thào, không tin vào tai mình)
Mẹ… mẹ nói gì cơ? Nhà… nhà cưới nào? Mẹ đùa con đấy à? Mẹ bán… bán căn nhà 2,6 triệu…
LÝ THỤC PHÂN
(Giọng vẫn không chút dao động)
Đúng vậy. Căn nhà 2,6 triệu mà con và Vương Lệ đã sống. Mẹ đã bán rồi.
Điện thoại từ từ tuột khỏi tay Trần Vũ. Anh ta đứng sững sờ giữa phòng khách của mình, đầu óc quay cuồng. Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim anh ta. Trần Vũ nhìn trân trân vào khoảng không, không gian xung quanh bỗng trở nên méo mó. Trời đất như sụp đổ dưới chân anh ta, kéo theo tất cả những gì anh ta từng nghĩ là của mình.
Trần Vũ đứng sững sờ giữa phòng khách, đôi mắt mở to vô hồn nhìn vào hư không, nhưng chỉ vài giây sau, sự bàng hoàng đó nhanh chóng biến thành một cơn thịnh nộ dữ dội. Anh ta cúi xuống, tay run rẩy nhặt lại chiếc điện thoại đã rơi, rồi gào lên qua loa:
TRẦN VŨ
(Giọng lạc đi vì sốc, rồi bùng nổ, gầm gừ qua điện thoại, xen lẫn sự hoảng loạn tột độ)
Mẹ! Mẹ làm cái quái gì vậy hả?! Mẹ điên rồi à?! Tại sao mẹ lại làm thế?! Căn nhà đó… đó là TẤT CẢ của con! Là tổ ấm của con và Vương Lệ! Mẹ có hiểu không?! Nó là tương lai của bọn con!
LÝ THỤC PHÂN
(Ở đầu dây bên kia, Lý Thục Phân vẫn ngồi yên vị bên bàn bếp. Bà lắng nghe tiếng gào thét điên cuồng của con trai mình, nhưng khuôn mặt vẫn không chút biểu cảm, ánh mắt vô hồn nhìn thẳng vào bức tường đối diện. Bà không nói một lời, sự im lặng của bà lạnh lẽo và vô cảm đến đáng sợ.)
TRẦN VŨ
(Giọng nghẹn lại trong cổ họng, vừa tức giận vừa xen lẫn nỗi tuyệt vọng)
Mẹ nói gì đi chứ! Mẹ nói đi chứ! Mẹ bán nhà của con rồi mẹ định để con với Vương Lệ ra đường à?! Mẹ là mẹ ruột của con mà mẹ lại làm cái chuyện táng tận lương tâm này sao?! Mẹ… mẹ muốn con phải sống thế nào đây?!
LÝ THỤC PHÂN
(Bà khẽ nhấp một ngụm nước trà nguội, động tác chậm rãi và bình thản, như thể bà đang nghe một câu chuyện không liên quan đến mình. Dù từng lời của Trần Vũ như mũi dao đâm vào tim, sự đau đớn, thất vọng đã chai sạn từ lâu khiến Lý Thục Phân không còn chút dao động nào.)
TRẦN VŨ
(Anh ta tiếp tục gào lên, giọng chứa đầy căm phẫn và tuyệt vọng đến cùng cực)
Mẹ… mẹ đang trả thù con phải không?! Mẹ trả thù vì con không nghe lời mẹ, vì con không chiều theo ý mẹ đúng không?! Con đã nói rồi, con lớn rồi, con có cuộc sống riêng của con! Mẹ không có quyền phá hoại nó! Mẹ không có quyền!
LÝ THỤC PHÂN
(Lý Thục Phân khẽ thở dài, một hơi thở rất nhẹ, gần như không thể nghe thấy. Bà vẫn giữ sự im lặng đến đáng sợ, để mặc cho những lời gào thét đầy giận dữ và hoảng loạn của Trần Vũ vọng vào tai mình, như những âm thanh vô nghĩa từ một thế giới xa lạ.)
TRẦN VŨ
(Giọng anh ta khản đặc, nghẹt thở vì giận dữ, lời nói như xé toạc không khí)
Mẹ… mẹ nghĩ mẹ làm thế là đúng sao?! Mẹ nghĩ mẹ có thể phá hủy tất cả của con rồi coi như không có chuyện gì à?! Mẹ… mẹ câm rồi sao?! Mẹ nói đi chứ! Mẹ là đồ độc ác! Đồ ác tâm! Mẹ không xứng đáng làm mẹ của con!
Lý Thục Phân vẫn ngồi bất động. Bà nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên tay, rồi từ từ, chậm rãi đưa ngón cái lên màn hình. Trần Vũ ở đầu dây bên kia, nghe thấy tiếng còi chờ đợi nhưng vẫn không có câu trả lời, sự kiên nhẫn của anh ta đã chạm đến giới hạn.
TRẦN VŨ
(Lạc giọng, xen lẫn sự kinh hãi và hoang mang khi thấy mẹ mình có động thái gì đó trên điện thoại)
Mẹ đang làm cái quái gì vậy hả?! Mẹ định giở trò gì nữa đây?! Mẹ có nghe con nói không?! Mẹ…
Một tiếng “tít” nhỏ vang lên từ chiếc điện thoại của Trần Vũ, cắt đứt lời nói của anh ta giữa chừng. Màn hình điện thoại tối sầm, cuộc gọi bị ngắt kết nối đột ngột. Lý Thục Phân vừa ấn nút “Chặn số” một cách bình thản, đôi mắt bà không hề chớp, chỉ như một hồ nước tĩnh lặng phản chiếu sự hỗn loạn mà bà vừa tạo ra. Bà đặt chiếc điện thoại xuống bàn, rồi tiếp tục nhấp một ngụm trà nguội, như thể vừa hoàn thành một công việc vặt vãnh.
Ở phía bên kia, Trần Vũ sững sờ nhìn vào màn hình điện thoại đã tắt ngúm. Anh ta cứ ngỡ rằng mẹ mình đã tắt máy, nhưng khi gọi lại, chỉ có một tiếng thông báo tự động khô khốc vang lên: “Số thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận hoặc nằm ngoài vùng phủ sóng…”. Trần Vũ gọi lại lần thứ hai, thứ ba, thứ tư, nhưng kết quả vẫn y như cũ. Khuôn mặt anh ta biến sắc, từ tức giận chuyển sang hoảng loạn tột độ. Anh ta lẩm bẩm trong vô thức.
TRẦN VŨ
(Giọng nói run rẩy, lặp đi lặp lại như một người mất trí)
Không thể nào… không thể nào… Mẹ… mẹ đã chặn số của mình… bà ta đã chặn số của mình…
Anh ta gào lên, điên cuồng đập mạnh điện thoại xuống ghế sofa, nhưng sau đó lập tức nhặt lên, đôi mắt đỏ ngầu, không thể tin được hành động dứt khoát và tàn nhẫn của mẹ mình. Sự im lặng đột ngột từ đầu dây bên kia, sự cắt đứt mọi liên lạc, còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc hay chửi rủa nào. Nó là một lời tuyên bố lạnh lùng, dứt khoát về sự đoạn tuyệt. Trần Vũ cảm thấy như có một bức tường vô hình vừa sập xuống, ngăn cách anh ta với thế giới, với nguồn gốc của mình. Anh ta gầm lên một tiếng đau đớn, lẫn lộn giữa căm phẫn và sự bế tắc tột cùng.
Trần Vũ gầm lên một tiếng đau đớn, lẫn lộn giữa căm phẫn và sự bế tắc tột cùng, anh ta đổ sụp xuống ghế sofa, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Vương Lệ, vừa bước vào phòng khách sau khi nghe tiếng động lớn, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Cô ta nhíu mày khó chịu khi thấy chồng mình đang vật vã.
VƯƠNG LỆ
(Giọng điệu lạnh lùng, xen lẫn vẻ khinh thường)
Anh lại làm trò gì nữa vậy? Suốt ngày chỉ biết cãi nhau với mẹ anh. Tôi không hiểu sao anh lại có thể làm mọi chuyện tệ hại đến vậy.
Trần Vũ không đáp, anh ta chỉ lẩm bẩm những lời không rõ ràng về việc Lý Thục Phân đã chặn số anh ta. Vương Lệ thở dài, định quay lưng đi thì điện thoại cô ta bất ngờ rung lên. Một số lạ hiện trên màn hình. Cô ta nhấc máy, vẻ mặt thờ ơ.
VƯƠNG LỆ
(Với giọng điệu mệt mỏi)
Alo? Vâng, ai đó ạ?
Ngay khi nghe đầu dây bên kia nói, khuôn mặt Vương Lệ lập tức biến sắc. Đôi mắt cô ta mở to, bàn tay siết chặt điện thoại đến trắng bệch. Cô ta nhìn Trần Vũ, ánh mắt đầy hoảng loạn.
VƯƠNG LỆ
(Giọng run rẩy, gần như thì thầm)
Cái… cái gì? Bán rồi? Căn nhà của mẹ… mẹ chồng tôi đã bán rồi ư? Không thể nào!
Trần Vũ giật mình ngẩng đầu lên, vẻ mặt bàng hoàng không kém. Anh ta vùng dậy, giật lấy điện thoại từ tay Vương Lệ.
TRẦN VŨ
(Gào lên vào điện thoại)
Cô nói cái gì?! Nhà của mẹ tôi bán lúc nào?! Ai cho phép?! Tôi là con trai bà ấy, tôi không hề biết gì cả!
Đầu dây bên kia, giọng một người đàn ông trung niên, có vẻ là nhân viên môi giới, lạnh lùng đáp lại.
NGƯỜI MÔI GIỚI
(GIỌNG TỪ ĐIỆN THOẠI)
Thưa anh, hợp đồng mua bán đã hoàn tất cách đây ba ngày. Bà Lý Thục Phân là chủ sở hữu hợp pháp và đã hoàn thành mọi thủ tục chuyển nhượng. Chúng tôi chỉ là bên thứ ba thực hiện giao dịch. Mọi chuyện đã xong xuôi.
Trần Vũ như bị sét đánh ngang tai, anh ta đánh rơi điện thoại xuống sàn. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên, báo hiệu sự sụp đổ của một điều gì đó lớn lao. Vương Lệ lao đến nhặt điện thoại, tay run rẩy gọi lại cho số đó, nhưng đầu dây bên kia chỉ còn là tiếng tút dài vô vọng.
VƯƠNG LỆ
(Giọng khản đặc, mắt đỏ hoe)
Không thể nào… không thể nào… Bà ấy thật sự đã làm vậy! Bà ấy bán nhà rồi! Nhà của chúng ta… nhà cưới của anh…
Trần Vũ đứng chết lặng, đầu óc trống rỗng. Anh ta vội vàng lấy điện thoại của mình, điên cuồng gọi cho Lý Thục Phân. Nhưng một lần nữa, chỉ có tiếng thông báo lạnh lùng vang lên: “Số thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận hoặc nằm ngoài vùng phủ sóng…”. Anh ta thử gọi số của Vương Lệ, của Trương Mai, của bất kỳ ai có thể liên lạc được với mẹ mình, nhưng tất cả đều vô vọng. Dường như Lý Thục Phân đã biến mất, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Vương Lệ bắt đầu gào lên, đôi mắt long lên sòng sọc nhìn Trần Vũ. Nỗi sợ hãi mất đi tài sản khiến cô ta không còn giữ được bình tĩnh.
VƯƠNG LỆ
(Mắng chửi, tay đập thùm thụp vào ngực Trần Vũ)
Anh nhìn xem! Anh nhìn xem anh đã làm cái trò gì rồi! Tất cả là tại anh! Tại anh hết! Chính anh là người đã khiến bà ta tức giận! Anh là đứa con bất hiếu, anh dám trách mắng bà ấy chỉ vì mấy đồng bạc lẻ! 6,6 tệ! Anh có biết 6,6 tệ của anh đã đổi lấy 2,6 triệu không?! Hai triệu sáu trăm nghìn! Đó là căn nhà cưới của chúng ta! Là tất cả những gì chúng ta có!
TRẦN VŨ
(Té lùi về phía sau, cố gắng nắm lấy tay vợ)
Em… em bình tĩnh đi! Anh cũng đâu muốn thế! Anh đã cố gắng liên lạc với mẹ rồi, nhưng bà ấy… bà ấy chặn số anh!
VƯƠNG LỆ
(Hất tay Trần Vũ ra, nước mắt giàn giụa nhưng giọng đầy căm phẫn)
Bình tĩnh cái gì?! Anh bảo tôi bình tĩnh sao?! Anh đi mà bình tĩnh! Anh còn mặt mũi nào mà nói! Anh tặng mẹ tôi 80 nghìn, còn mẹ ruột anh thì anh chỉ cho 6,6 tệ rồi mắng chửi bà ấy như một con chó! Mẹ anh giận là đúng! Anh còn trách ai được nữa! Anh chính là đồ phá hoại! Anh đã hủy hoại tất cả! Giờ chúng ta mất nhà rồi! Mất hết rồi! Anh tính sao đây?!
Trần Vũ như một kẻ điên loạn, anh ta bật dậy khỏi sofa, lao ra cửa với tốc độ kinh hoàng. Vương Lệ cũng nhanh chóng theo sau, khuôn mặt đầm đìa nước mắt nhưng ánh mắt tràn ngập sự hoảng loạn và căm tức. Họ không nói một lời nào, chỉ lao vun vút trên đường, đích đến duy nhất trong tâm trí là căn nhà nhỏ của Lý Thục Phân.
Chỉ ít phút sau, hai thân ảnh thảm hại của Trần Vũ và Vương Lệ đã đứng trước cánh cổng sắt cũ kỹ. Căn nhà vẫn im lìm, đèn điện tắt tối, nhưng họ biết chắc Lý Thục Phân đang ở bên trong. Trần Vũ không chút do dự, vươn tay đập mạnh vào cánh cổng, tiếng kim loại va vào nhau nghe chói tai giữa màn đêm tĩnh mịch.
TRẦN VŨ
(Gào lên, giọng khản đặc)
Mẹ ơi! Mẹ! Mở cửa cho con! Mẹ ơi! Con sai rồi! Mở cửa đi mẹ!
Vương Lệ cũng không kém cạnh, cô ta dùng hai tay đấm thùm thụp vào cánh cửa gỗ bên trong, nước mắt giàn giụa làm nhòe đi lớp trang điểm.
VƯƠNG LỆ
(Khóc lóc van lơn)
Mẹ ơi! Xin mẹ! Mẹ mở cửa đi mẹ! Con biết lỗi rồi mẹ ơi! Mẹ tha cho con! Chúng con biết sai rồi!
Bên trong căn nhà, Lý Thục Phân đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế gỗ trong gian bếp quen thuộc. Tiếng đập cửa ầm ĩ và tiếng van xin thảm thiết của con trai, con dâu vọng vào từng hồi. Bà nhấp một ngụm trà nóng, đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định, không hề có ý định nhúc nhích. Trái tim bà, giờ đây, đã cứng lại như đá.
TRẦN VŨ
(Đập cửa như phát điên)
Mẹ! Mẹ ơi! Con cầu xin mẹ! Mẹ làm ơn nói chuyện với con đi mẹ! Con sai rồi! Con là đứa con bất hiếu! Con đáng chết! Nhưng mẹ ơi, căn nhà đó là tất cả những gì chúng con có! Xin mẹ! Xin mẹ đừng bỏ mặc chúng con!
VƯƠNG LỆ
(Quỳ sụp xuống đất, khóc nức nở)
Mẹ ơi, con xin lỗi! Con xin lỗi mẹ rất nhiều! Con không nên đối xử tệ bạc với mẹ! Mẹ tha thứ cho con, xin mẹ hãy mở cửa! Mẹ ơi, con biết con sai rồi! Xin mẹ! Mẹ ơi!
Những lời lẽ hối hận và tuyệt vọng của cả hai cứ thế vang lên, xuyên qua màn đêm, xuyên qua những bức tường lạnh lẽo, nhưng không thể xuyên qua được trái tim đã chai sạn của Lý Thục Phân. Bà vẫn ngồi đó, nghe rõ từng tiếng nấc nghẹn, từng lời van xin thảm thiết, nhưng không một chút động lòng. Khuôn mặt bà không biểu cảm, lạnh lùng và kiên quyết. Đây là cái giá mà họ phải trả. Bà đã cảnh báo, nhưng họ đã không tin.
TRẦN VŨ
(Gào lên đến lạc giọng)
Mẹ ơi! Mẹ con bị ốm! Mẹ của con đang bị ốm nặng! Chúng con cần tiền để chữa bệnh cho mẹ! Mẹ ơi! Mẹ bán nhà vậy chúng con biết sống ở đâu bây giờ! Mẹ ơi!
Tiếng Trần Vũ vẫn tiếp tục, xen lẫn tiếng khóc nức nở của Vương Lệ. Lý Thục Phân nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ chạm nhau nghe khô khốc trong tĩnh lặng. Bà đứng dậy, bước chậm rãi ra cửa sổ, kéo tấm rèm mỏng ra một chút, nhìn xuống hai thân ảnh đang quỳ lạy dưới chân mình. Màn đêm và ánh đèn đường mờ ảo hắt lên khuôn mặt họ, hiện rõ sự bế tắc và hoảng loạn tột cùng.
LÝ THỤC PHÂN
(Thầm thì, chỉ đủ cho bà nghe thấy)
Bây giờ thì biết van xin rồi sao? Đã quá muộn rồi… Mấy chục năm nuôi dạy, không bằng 6,6 tệ. Giờ mới hối hận thì còn kịp sao?
Lý Thục Phân đứng im lặng, nhìn hai thân ảnh đang quỳ lạy dưới chân mình một lúc lâu, ánh mắt bà không hề gợn sóng. Bà đã nhìn đủ. Bà khẽ kéo tấm rèm trở lại, quay lưng đi, tiếng bước chân nhẹ bẫng trên nền gạch lạnh lẽo. Bà không quay lại bếp, mà đi thẳng vào phòng ngủ, nơi bà đã chuẩn bị sẵn một chiếc điện thoại và danh bạ.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh còn chưa kịp xua tan màn sương đêm bao phủ căn nhà, Lý Thục Phân đã ngồi trước mặt luật sư. Không một chút do dự, không một lời giải thích dài dòng, bà đặt tập hồ sơ lên bàn và yêu cầu hoàn tất nhanh nhất có thể mọi thủ tục pháp lý để bán căn nhà đang sinh sống. Luật sư nhìn bà, thấy sự kiên quyết tột độ trong đôi mắt đã hằn sâu vết thời gian. Ông không hỏi thêm, chỉ cúi đầu chấp nhận.
Cùng lúc đó, Trần Vũ và Vương Lệ vẫn vật vờ trước cửa nhà Lý Thục Phân. Họ đã thức trắng đêm, tiếng van xin đã khản đặc, nước mắt đã khô cạn, nhưng cánh cổng sắt vẫn im lìm đóng chặt. Hy vọng cứ lụi tàn dần theo từng tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua kẽ lá. Trần Vũ đập tay vào cổng lần cuối, rồi gục xuống, tiếng nấc nghẹn ngào của một kẻ thất bại vang vọng trong không gian vắng lặng. Vương Lệ ngồi bệt dưới đất, khuôn mặt bợt bạt vì mệt mỏi và tuyệt vọng.
Trong khi họ còn đang chìm trong sự bế tắc, tại văn phòng luật sư, Lý Thục Phân đã ký xong những giấy tờ cuối cùng. Bà cầm tập tài liệu, gương mặt vẫn bình thản. Ngay sau đó, thông qua luật sư, một thông báo chính thức đã được gửi đến Trần Vũ và Vương Lệ. Đó là một văn bản khô khan, súc tích, xác nhận việc chuyển nhượng quyền sở hữu căn nhà của Lý Thục Phân đã hoàn tất. Căn nhà đã có chủ mới, mọi giao dịch đã được thực hiện đúng theo pháp luật.
Thông báo đó như một bản án cuối cùng giáng xuống đầu Trần Vũ và Vương Lệ. Họ nhận được nó khi đang ngồi thẫn thờ trước cổng, vẫn không dám rời đi. Trần Vũ run rẩy mở phong bì, đọc từng dòng chữ. Khuôn mặt anh ta lập tức tái mét, máu trong người như đông cứng lại. Vương Lệ nhìn chồng, rồi giật lấy tờ giấy, đôi mắt cô ta mở to hết cỡ khi đọc đến dòng cuối cùng.
VƯƠNG LỆ
(Giọng run rẩy, gần như không thể tin được)
Không… Không thể nào… Mẹ… mẹ đã bán thật rồi sao?
Trần Vũ không nói nên lời. Tờ giấy rơi khỏi tay anh ta, bay lất phất trên nền đất lạnh. Căn nhà của Lý Thục Phân, nơi anh ta sinh ra và lớn lên, nơi anh ta từng coi là của mình, giờ đã không còn là của họ. Quyết định của Lý Thục Phân là không thể đảo ngược. Giờ đây, mọi hy vọng về căn nhà, về một chốn dung thân, đều đã tan biến như bọt biển. Họ đã hoàn toàn mất tất cả. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy hai thân ảnh nhỏ bé, gục ngã hoàn toàn dưới ánh nắng gay gắt của một ngày mới.
Trần Vũ gục đầu xuống, bàn tay vẫn còn nắm chặt tờ giấy bán nhà. Vương Lệ đứng sững sờ, đôi mắt vô hồn nhìn vào hư không. Mọi thứ sụp đổ quá nhanh, không kịp cho họ một đường lui. Đúng lúc đó, điện thoại trong túi Vương Lệ rung lên. Cô ta lờ đờ rút ra, màn hình hiện lên tên “Mẹ”. Vương Lệ bật khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào thốt ra từng câu đứt quãng, kể lại toàn bộ sự việc.
Tại một căn nhà khác, Trương Mai, mẹ của Vương Lệ, nghe điện thoại mà sắc mặt tối sầm lại. Bà ta đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận. “Cái gì? Bà ta dám bán nhà thật ư? Bà ta điên rồi! Sao có thể đối xử với con cái như vậy?” Trương Mai gần như gào lên vào điện thoại, rồi không đợi Vương Lệ nói thêm, bà ta cúp máy. Bà ta không thể chấp nhận được chuyện này. Căn nhà đó, trong suy nghĩ của Trương Mai, vốn dĩ phải thuộc về Trần Vũ và Vương Lệ, là tài sản mà Lý Thục Phân không có quyền động đến. Bà ta lao ra cửa, gọi một chiếc taxi, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: phải đối chất với Lý Thục Phân ngay lập tức.
Chiếc taxi dừng lại trước căn nhà cũ của Lý Thục Phân. Trần Vũ và Vương Lệ vẫn còn ngồi thẫn thờ ở cổng, như hai bức tượng mất hồn. Trương Mai nhìn con gái và con rể bằng ánh mắt xót xa, nhưng sự giận dữ với Lý Thục Phân còn lớn hơn. Bà ta bước thẳng tới cổng, nhìn thấy Lý Thục Phân đang đứng trong sân, dường như đang nói chuyện với một người lạ mặt nào đó – có lẽ là chủ nhà mới.
TRƯƠNG MAI
(Giọng gằn lên, đầy phẫn nộ)
Lý Thục Phân! Bà làm cái quái gì vậy? Sao bà dám bán nhà?
Lý Thục Phân quay lại, ánh mắt lạnh như băng quét qua Trương Mai, không hề có chút bất ngờ hay sợ hãi. Bà Thục Phân nhếch mép, buông ra một câu nhẹ bẫng:
LÝ THỤC PHÂN
(Thản nhiên)
Tôi bán nhà của tôi, có gì sai?
Trương Mai tức nghẹn. Bà ta xông đến gần cổng sắt, tay siết chặt hàng rào.
TRƯƠNG MAI
(Gào lên)
Nhà của bà? Đó là nhà của thằng Vũ! Bà muốn đẩy con cái ra đường sao? Bà muốn phá hoại hạnh phúc của chúng nó? Bà làm mẹ mà nhẫn tâm đến thế ư? Bà đang ‘làm quá’ rồi đó!
Lý Thục Phân vẫn đứng đó, điềm nhiên như không. Bà từ từ tiến lại gần cổng, đôi mắt sắc lạnh găm vào Trương Mai.
LÝ THỤC PHÂN
(Giọng khinh khỉnh, từng lời như cứa vào tai)
Phá hoại? Hạnh phúc? Bà Trương Mai, bà có tư cách gì mà nói về hạnh phúc? Bà mới là kẻ phá hoại. Bà phá hoại con trai tôi, biến nó thành một kẻ bất hiếu, một thằng đàn ông nhu nhược. Bà phá hoại con gái bà, biến nó thành một kẻ tham lam, chỉ biết sống dựa dẫm.
Trương Mai tái mặt, định phản bác nhưng Lý Thục Phân không cho cơ hội.
LÝ THỤC PHÂN
(Tiếp tục, giọng mỉa mai)
Bà còn nhớ không? Con trai tôi, vào cái ngày Tết Trung Thu, nó chuyển cho tôi 6,6 tệ qua WeChat, với cái lý do muốn tôi “lộc phát”. Còn con rể bà, thằng Trần Vũ, nó vui vẻ chuyển cho bà 80 nghìn, cũng qua WeChat, và bà hả hê khoe khắp nơi. Cái bản chất tham lam, ích kỷ của bà, của con gái bà, chính là do bà dạy dỗ mà ra cả. Bà nghĩ tôi không biết sao?
Trương Mai cứng họng, khuôn mặt đỏ bừng vì bị vạch trần. Bà ta lắp bắp:
TRƯƠNG MAI
(Run rẩy)
Bà… bà nói gì vậy? Tôi… tôi chỉ là…
LÝ THỤC PHÂN
(Cắt ngang, lạnh lùng)
Chỉ là muốn vơ vét? Chỉ là muốn con gái bà sống trên mồ hôi nước mắt của người khác? Căn nhà cưới 2,6 triệu này, lẽ ra là tổ ấm, nhưng dưới bàn tay ‘chỉ đạo’ của bà, nó đã trở thành công cụ để bòn rút. Tôi bán nó đi, là để cắt đứt mọi sợi dây ràng buộc mục nát, để dọn dẹp sạch sẽ mớ rác rưởi mà các người đã tạo ra. Giờ đây, căn nhà này đã có chủ mới, và bà… cùng con cái của bà, không có tư cách gì để đặt chân vào đây nữa.
Lý Thục Phân quay lưng, bước đi, bỏ lại Trương Mai đứng sững sờ, bất lực trước cánh cổng sắt lạnh lẽo. Bà ta nhìn Trần Vũ và Vương Lệ, hai đứa trẻ tội nghiệp đang gục ngã hoàn toàn, mà lòng căm hận Lý Thục Phân càng sôi sục. Nhưng những lời nói sắc như dao của Lý Thục Phân vẫn vang vọng trong tai, khiến bà ta không thể nào đáp trả.
Lý Thục Phân quay lưng, bước đi, bỏ lại Trương Mai đứng sững sờ, bất lực trước cánh cổng sắt lạnh lẽo. Bà ta nhìn Trần Vũ và Vương Lệ, hai đứa trẻ tội nghiệp đang gục ngã hoàn toàn, mà lòng căm hận Lý Thục Phân càng sôi sục. Nhưng những lời nói sắc như dao của Lý Thục Phân vẫn vang vọng trong tai, khiến bà ta không thể nào đáp trả. Cơn giận dữ bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, khiến Trương Mai siết chặt tay vào song sắt cổng, tiếng kim loại ken két vang lên khô khốc.
TRƯƠNG MAI
(Tái mặt, giọng run rẩy nhưng đầy căm phẫn)
Lý Thục Phân! Bà đứng lại đó! Bà nói gì? Bà dám nói con gái tôi tham lam? Bà mới là kẻ ác độc! Bà là mẹ ruột mà sao nhẫn tâm phá nát cuộc đời con trai mình? Bà muốn đẩy chúng nó ra đường, muốn chúng nó tan nhà nát cửa sao?
Lý Thục Phân dừng bước, từ từ quay đầu lại. Ánh mắt bà nhìn Trương Mai như nhìn một kẻ đáng thương, xen lẫn sự khinh thường.
LÝ THỤC PHÂN
(Giọng điềm tĩnh nhưng chứa đầy sức nặng)
Tan nhà nát cửa? Bà Trương Mai, căn nhà này không phải là “tổ ấm” mà các người muốn lợi dụng để bòn rút sao? Bà nghĩ tôi không biết bà và con gái bà đã biến con trai tôi thành một kẻ vô dụng, chỉ biết nghe lời vợ và mẹ vợ? Nó không quan tâm đến mẹ già, nhưng lại vui vẻ chuyển 80 nghìn cho bà ngay Tết Trung Thu, trong khi mẹ ruột chỉ nhận được 6,6 tệ từ WeChat! Bản chất bất hiếu đó, ai đã nuôi dưỡng?
Trương Mai chới với, những lời nói của Lý Thục Phân như những lưỡi dao xuyên thẳng vào tim bà ta. Bà ta nghiến răng.
TRƯƠNG MAI
(Gào lên, khuôn mặt đỏ bừng)
Cái gì mà bản chất bất hiếu? Bà ghen tị sao? Bà ghen tị vì con trai bà biết đối xử tốt với gia đình nhà vợ? Bà ghen tị vì bà không được nó quan tâm như chúng tôi? Bà chỉ là một người mẹ ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho bản thân mình! Bà muốn kiểm soát tất cả, muốn con trai bà vĩnh viễn là một đứa trẻ con của bà!
Lý Thục Phân bật cười khẩy, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng trong không gian.
LÝ THỤC PHÂN
(Nụ cười mỉa mai trên môi, tiến thêm một bước về phía cổng)
Tôi ghen tị? Tôi là mẹ ruột của Trần Vũ, tôi nuôi nó khôn lớn, bán căn nhà 2,6 triệu để nó có tiền mua nhà cưới. Vậy mà giờ đây, tôi nhận được gì? Một sự bạc bẽo, một sự khinh thường. Nó bất hiếu, con gái bà tham lam, và bà… bà là kẻ đứng sau giật dây tất cả. Tôi không ghen tị với bà, Trương Mai. Tôi chỉ thấy tiếc cho Trần Vũ, vì đã có một người vợ như Vương Lệ và một người mẹ vợ như bà.
Bà Thục Phân đưa tay chỉ vào Trần Vũ và Vương Lệ đang ngồi gục bên cạnh cổng, khuôn mặt họ trắng bệch, không dám ngẩng đầu.
LÝ THỤC PHÂN
(Giọng Lý Thục Phân vang lên đanh thép, không chút do dự)
Họ bây giờ ra nông nỗi này, không phải do tôi, mà là do chính họ và cách dạy dỗ của bà. Tôi bán nhà, là để cho họ một bài học. Một bài học về sự hiếu thảo, về lòng tự trọng, và về việc không thể sống dựa dẫm vào người khác mãi mãi. Hành động của tôi là hoàn toàn đúng đắn. Tôi không hối hận một chút nào!
Lý Thục Phân nhìn thẳng vào mắt Trương Mai, ánh mắt kiên định, không chút nao núng. Trương Mai cứng họng, toàn thân run rẩy vì giận dữ và bất lực. Bà ta muốn phản bác, muốn gào lên chửi rủa, nhưng tất cả những lời lẽ của Lý Thục Phân đều quá sắc bén, quá chính xác, khiến bà ta không tìm được một kẽ hở nào để tấn công. Cảm xúc căm hận và uất ức dâng trào trong lòng Trương Mai, nhưng bà ta chỉ có thể đứng đó, thở dốc và trừng mắt nhìn Lý Thục Phân, không nói nên lời. Trần Vũ và Vương Lệ vẫn bất động, như những bóng ma bị mắc kẹt giữa cuộc đối đầu nghiệt ngã này.
Trương Mai trừng mắt nhìn theo bóng Lý Thục Phân khuất dạng, toàn thân vẫn run rẩy. Bà ta quay lại, nhìn Trần Vũ và Vương Lệ đang ngồi gục, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi và bàng hoàng.
TRƯƠNG MAI
(Giọng khàn đặc, đầy sự oán hận)
Mẹ con bà ta! Bà ta quá tàn nhẫn! Bà ta muốn chúng bay ra đường thật!
Vương Lệ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe. Cô ta nhìn mẹ mình, rồi nhìn sang Trần Vũ, người đang im lặng như một pho tượng đá.
VƯƠNG LỆ
(Giọng yếu ớt, lạc đi)
Mẹ ơi… giờ chúng con biết đi đâu? Căn nhà đó… là của mẹ chồng con…
TRƯƠNG MAI
(Nắm chặt tay Vương Lệ)
Đừng sợ! Có mẹ ở đây! Mẹ sẽ không để con và Trần Vũ chịu khổ! Chúng ta sẽ tìm cách khác!
Trần Vũ đứng dậy một cách nặng nề, cơ thể anh như mất hết sức lực. Anh nhìn căn nhà đã từng là của mình, rồi lại nhìn Vương Lệ và Trương Mai. Một cảm giác trống rỗng và tuyệt vọng bao trùm lấy anh.
TRẦN VŨ
(Giọng khẽ, vô hồn)
Đi đâu? Tìm cách nào? Mẹ… đã bán căn nhà rồi. Chúng ta không còn gì cả.
Ánh đèn vàng vọt từ bóng đèn tuýp cũ kỹ rọi sáng căn phòng trọ chật hẹp, nóng bức. Quần áo vứt ngổn ngang trên chiếc giường đơn đã cũ. Trần Vũ ngồi trên mép giường, tay ôm đầu. Bên cạnh, Vương Lệ đang bày ra vài gói mì ăn liền và một đĩa rau luộc nguội ngắt trên chiếc bàn nhỏ bong tróc sơn. Trương Mai cố gắng sắp xếp đồ đạc.
VƯƠNG LỆ
(Đặt bát mì xuống, giọng mệt mỏi)
Anh ăn chút đi, Trần Vũ. Mẹ bảo đây là phòng trọ cũ của một người quen, tạm ở vài hôm.
Trần Vũ ngẩng đầu lên, ánh mắt anh vô định nhìn vào bát mì, không có chút hứng thú.
TRẦN VŨ
(Thở dài nặng nề)
Nhà trọ… Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải sống trong một nơi như thế này.
TRƯƠNG MAI
(Đặt chiếc túi xuống, quay lại, giọng đầy vẻ tự ái)
Trần Vũ! Con nói vậy là sao? Nhà trọ thì đã sao? Dù sao cũng là chỗ che mưa che nắng! Mẹ con bà ta đã đẩy con ra nông nỗi này, con không được nản chí!
TRẦN VŨ
(Lắc đầu, giọng nghẹn lại)
Không phải… Không phải lỗi của mẹ. Là lỗi của con. Là lỗi của chúng ta.
Vương Lệ và Trương Mai ngạc nhiên nhìn Trần Vũ.
TRẦN VŨ
(Giọng run rẩy, nước mắt bắt đầu chực trào)
Anh nhớ căn nhà của mẹ. Dù không lớn, nhưng luôn sạch sẽ, ấm cúng. Anh nhớ những bữa cơm mẹ nấu. Cả căn nhà cưới 2,6 triệu… mẹ đã bán đi vì anh, vì chúng ta. Vậy mà anh đã đối xử với mẹ như thế nào?
Vương Lệ sững sờ. Đây là lần đầu tiên cô thấy Trần Vũ nói về Lý Thục Phân bằng một giọng điệu như vậy, không phải phàn nàn, mà là đau khổ và hối hận.
TRẦN VŨ
(Tiếp tục, giọng đầy thống khổ)
Anh đã nghĩ mình là người đàn ông trưởng thành, có thể tự quyết định. Nhưng anh chỉ là một thằng bất hiếu. Tết Trung Thu, anh chuyển 80 nghìn cho mẹ vợ, nhưng mẹ ruột chỉ nhận được 6,6 tệ qua WeChat. Anh đã nghĩ đó là chuyện nhỏ, nhưng giờ đây… anh mới hiểu, đó là sự khinh thường.
Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhỏ, nhìn ra màn đêm đen đặc.
TRẦN VŨ
(Thì thầm, như nói với chính mình)
Mẹ đã vất vả nuôi anh lớn. Cả căn nhà đó, mẹ đã dành cả đời để có được. Vậy mà anh lại dễ dàng từ bỏ nó, chỉ vì những lời gièm pha, vì sự mù quáng của mình. Mẹ nói đúng, anh đã bị lợi dụng… Anh hối hận quá, Vương Lệ. Hối hận mọi thứ.
Vương Lệ nhìn Trần Vũ, trái tim cô thắt lại. Cô chưa từng thấy anh yếu đuối đến vậy. Nhìn căn phòng trọ tồi tàn, nhìn chồng mình suy sụp, những lời nói sắc như dao của Lý Thục Phân lại vang vọng trong đầu cô: “con gái bà tham lam, và bà… bà là kẻ đứng sau giật dây tất cả.” Cô chợt cảm thấy một nỗi sợ hãi, một sự hối tiếc lạnh buốt dâng lên. Cô nhìn Trương Mai, người mẹ vẫn đang nhìn Trần Vũ với ánh mắt khó chịu, không có chút đồng cảm nào với nỗi hối hận của anh. Vương Lệ bắt đầu cảm thấy lạc lõng, hoang mang. Cuộc sống nhung lụa đã biến mất, chỉ còn lại sự chật vật, và một sự thật phũ phàng đang dần hiển hiện trước mắt cô. Cô cắn môi, những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Cô đã sai. Rất sai rồi.
Căn phòng khách của bà Thanh, bạn thân lâu năm của Lý Thục Phân, ngập tràn ánh sáng vàng ấm áp từ chiếc đèn chùm cổ điển. Bộ ấm trà nghi ngút khói đặt trên bàn kính, hơi ấm lan tỏa. Lý Thục Phân ngồi điềm tĩnh trên chiếc ghế sofa nhung, nhấp một ngụm trà. Đối diện bà, bà Thanh vẫn còn vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
BÀ THANH
(Đặt tách trà xuống, giọng không giấu được sự sốt ruột)
Thục Phân à, bà làm thật đấy ư? Bán cả căn nhà đã dành cả đời để tích góp cho thằng Vũ? Bà không sợ nó hận bà sao? Dù sao nó cũng là con ruột của bà mà.
Lý Thục Phân khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự sắc lạnh. Ánh mắt bà nhìn thẳng vào bà Thanh, kiên định.
LÝ THỤC PHÂN
(Giọng điềm tĩnh, nhưng từng lời như được đúc ra từ thép)
Hận? Nó đã hận tôi từ lâu rồi, Thanh à. Từ cái ngày nó coi lời vợ và mẹ vợ nó hơn cả mẹ ruột, từ cái ngày nó vứt bỏ công sức của tôi chỉ vì vài lời dèm pha của Trương Mai. Việc bán nhà… đó chỉ là bước khởi đầu.
Bà Thanh tròn mắt, không thể tin vào tai mình.
BÀ THANH
(Lo lắng)
Bước khởi đầu? Bà còn định làm gì nữa? Bà định đẩy con trai mình vào đường cùng thật sao? Nó sẽ không thể nào vực dậy được đâu.
Lý Thục Phân đặt tách trà xuống, tiếng chạm nhẹ của sứ sứ vang lên khô khốc. Bà hơi nghiêng đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ mưu tính.
LÝ THỤC PHÂN
(Giọng khẽ, nhưng đầy uy lực)
Tôi không đẩy nó vào đường cùng. Tôi đang giúp nó nhìn rõ đường đi. Nó đã quen được nuông chiều, được cung phụng. Nó nghĩ rằng mọi thứ đều là hiển nhiên. Tôi phải dạy nó thế nào là vất vả, thế nào là trách nhiệm của một người đàn ông, và thế nào là giá trị của tình thân. Cái giá 2,6 triệu của căn nhà cưới… đâu phải chỉ là vài con số trên giấy tờ. Đó là mồ hôi, nước mắt của tôi.
Bà Thanh vẫn còn vẻ hoài nghi, nhưng đã bắt đầu cảm nhận được sự quyết tâm sắt đá từ người bạn.
BÀ THANH
(Thở dài)
Nhưng… bà định làm thế nào? Nó đã mất nhà, mất tất cả rồi…
LÝ THỤC PHÂN
(Mắt Lý Thục Phân lóe lên một tia sáng lạnh lùng, khóe môi nhếch nhẹ)
Mất hết? Chưa đâu. Đó mới chỉ là bài học vỡ lòng. Còn nhiều bài học nữa đang chờ đợi Trần Vũ. Những người đã lợi dụng sự cả tin của nó, những kẻ đã đứng sau giật dây, tôi sẽ không để yên. Mọi thứ Trần Vũ đang mất đi, không phải tôi lấy của nó. Là nó tự đánh mất, vì sự mù quáng và bất hiếu. Và giờ, tôi sẽ buộc nó phải tự mình tìm lại.
Bà Thanh nhìn Lý Thục Phân, không nói nên lời. Khuôn mặt người bạn già giờ đây không còn nét hiền từ thường thấy, mà thay vào đó là sự kiên quyết đến lạnh lùng, và một kế hoạch lớn hơn, đầy mưu mẹo đang dần thành hình trong tâm trí bà. Lý Thục Phân quay người, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã bắt đầu lên cao, soi rọi vào màn đêm đen kịt.
LÝ THỤC PHÂN
(Thì thầm, như nói với chính mình, nhưng đủ để bà Thanh nghe thấy)
Việc bán nhà chỉ là quân cờ đầu tiên. Trò chơi… chỉ mới bắt đầu thôi. Và tôi, Lý Thục Phân này, sẽ không bao giờ thua cuộc khi tương lai của con trai mình bị đùa cợt. Nó sẽ thay đổi. Bằng mọi giá.
Một căn phòng trọ nhỏ, cũ kỹ, chỉ đủ kê một chiếc giường và vài vật dụng lặt vặt. Đồ đạc của Trần Vũ và Vương Lệ chất đống trong góc, chưa kịp sắp xếp. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ bóng đèn trần, không đủ xua đi vẻ ảm đạm. Trần Vũ ngồi bệt xuống sàn, tay ôm đầu, đôi vai rũ rượi. Vương Lệ đứng gần cửa sổ, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài màn đêm đặc quánh.
VƯƠNG LỆ
(Giọng đầy mệt mỏi và chán nản, không quay đầu lại)
Anh xem chúng ta ra nông nỗi này. Không nhà, không cửa. Hết tiền, công việc thì chật vật. Ngày nào cũng bị chủ mắng, bị đồng nghiệp khinh thường. Đã bao giờ anh nghĩ sẽ có ngày hôm nay chưa?
TRẦN VŨ
(Ngẩng đầu lên, khuôn mặt hốc hác, râu ria lởm chởm, ánh mắt đỏ ngầu)
Anh… anh không biết. Anh chưa từng nghĩ mọi chuyện sẽ tệ đến mức này. Anh cứ nghĩ… mẹ sẽ không làm vậy.
VƯƠNG LỆ
(Quay lại, giọng trách móc nhưng cũng đầy bất lực)
Tất cả là tại mẹ anh! Bà ấy bán căn nhà đó, căn nhà 2,6 triệu mà bà ấy đã hứa cho chúng ta! Bà ấy muốn đẩy chúng ta vào đường cùng! Chắc chắn bà ấy đã lên kế hoạch từ lâu rồi!
Trần Vũ bất ngờ bật cười một tiếng khô khốc, tiếng cười vang lên giữa căn phòng chật chội như một nhát dao cứa vào không khí. Anh đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngằn nhìn chằm chằm vào Vương Lệ.
TRẦN VŨ
(Gầm lên, nỗi uất ức và tuyệt vọng dâng trào)
Đủ rồi! Em lúc nào cũng đổ lỗi cho mẹ anh! Ai là người đã xúi giục anh chuyển cho bà ấy 6,6 tệ để bà ấy bẽ mặt? Ai là người bảo anh phải tặng mẹ em cái vòng vàng 80 nghìn trong khi mẹ ruột anh thì không có gì? Ai là người đã khiến anh tin rằng mẹ anh chỉ muốn lợi dụng, chỉ muốn cướp nhà của chúng ta? Ai là người bảo anh đăng lên WeChat những lời lẽ xúc phạm bà ấy?
Vương Lệ sững sờ trước phản ứng dữ dội của Trần Vũ, lùi lại một bước, nét mặt tái mét. Cô chưa bao giờ thấy anh tức giận và suy sụp đến mức này.
VƯƠNG LỆ
(Lắp bắp)
Anh… anh nói gì vậy? Em chỉ muốn tốt cho anh thôi mà! Em chỉ muốn anh có tiếng nói trong nhà!
TRẦN VŨ
(Cười một cách đau đớn, nước mắt lăn dài trên má, không thể ngừng lại)
Tốt? Tốt đến mức anh mất hết tất cả? Căn nhà đó, là mồ hôi nước mắt của mẹ. Là bà ấy dành dụm cả đời cho anh. Còn anh, anh mù quáng tin lời em, tin lời Trương Mai, mà quay lưng với bà ấy. Anh nghĩ mình thông minh khi đăng lên WeChat để hạ thấp bà, để chứng minh bà keo kiệt. Anh… anh thật ngu xuẩn! Một thằng con bất hiếu!
Vương Lệ im lặng, cô cũng bắt đầu cảm thấy day dứt khi nhìn thấy sự suy sụp hoàn toàn của chồng. Áp lực cuộc sống đổ ập lên họ nặng nề đến mức cô cũng không còn sức để cãi lại.
TRẦN VŨ
(Gục đầu xuống, giọng nghẹn ngào, như đang nói với chính mình)
Không còn gì cả. Anh… anh hối hận rồi, Lệ à. Anh hối hận thật sự. Anh nhớ ngày xưa mẹ chăm sóc anh thế nào, bà tần tảo vì anh ra sao. Bà đã từng hy sinh tất cả để anh có được cuộc sống tốt đẹp. Bà bán máu để anh có tiền đóng học, bà nhịn ăn để anh có cơm no. Nhưng anh… anh đã làm gì? Anh đã đạp đổ tất cả, anh đã sỉ nhục bà. Anh còn tệ hơn cả súc vật!
Vương Lệ đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào vai Trần Vũ.
VƯƠNG LỆ
(Giọng yếu ớt)
Nhưng giờ… biết làm sao được? Có lẽ… chúng ta có thể…
Trần Vũ đột ngột rụt người lại, như không muốn ai chạm vào mình lúc này. Nỗi hối hận gặm nhấm tâm can anh, nặng nề đến mức anh cảm thấy mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy, không lối thoát.
TRẦN VŨ
(Nói như tự sự, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không)
Quá muộn rồi. Quá muộn để sửa chữa, quá muộn để xin lỗi. Mẹ nói đúng. Anh đã quá quen được nuông chiều, được cung phụng. Anh cứ nghĩ mọi thứ là hiển nhiên. Giờ thì… anh phải tự tìm lại. Nhưng làm sao đây? Anh đã đánh mất quá nhiều rồi. Anh đã đánh mất mẹ mình… mất nhà, mất cả nhân phẩm. Anh không còn mặt mũi nào để đối diện với bà ấy.
Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng mờ nhạt cũng không thể soi sáng nổi căn phòng u ám, đầy tuyệt vọng. Trần Vũ gục mặt vào hai bàn tay, tiếng nức nở vang lên xé lòng.
Căn nhà của Lý Thục Phân vẫn yên bình như mọi ngày, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn mà con trai bà đang trải qua. Ánh nắng chiều hắt qua khung cửa sổ, chiếu lên gian bếp sạch sẽ. Lý Thục Phân đang nhâm nhi tách trà nóng, tay bà lướt trên màn hình điện thoại. Một tài khoản WeChat lạ vừa gửi cho bà vài tấm ảnh và tin nhắn. Đó là những hình ảnh chụp trộm từ căn phòng trọ chật hẹp của Trần Vũ và Vương Lệ, cùng với đoạn tin nhắn kể về sự sa sút của chúng.
LÝ THỤC PHÂN
(Đọc lướt qua tin nhắn, nét mặt không biểu cảm, nhưng ánh mắt bà lại sắc lạnh)
“Cậu Vũ và cô Lệ sống khốn khổ lắm cô à. Chàng trai ngày xưa tiêu tiền không tiếc giờ phải nhịn ăn để dành tiền mua mì gói. Cô Lệ thì gầy rộc đi, quần áo cũng chẳng còn sang trọng như trước.”
Bà chậm rãi vuốt màn hình, xem từng bức ảnh. Trần Vũ hốc hác, râu ria lởm chởm, quần áo xộc xệch. Vương Lệ đứng tần ngần bên cửa sổ, chiếc váy cũ kỹ. Không có vẻ sang trọng, xa hoa nào của ngày trước. Không có những bữa tiệc tùng xa xỉ hay những chuyến du lịch đăng đầy WeChat. Chỉ là sự chật vật, mệt mỏi hiện rõ trên từng nét mặt.
Lý Thục Phân không hề nhíu mày hay thở dài thương xót. Thay vào đó, một nụ cười nhếch mép khẽ hiện trên môi bà. Bà nhớ lại cái ngày Trần Vũ chuyển cho bà 6,6 tệ, nhớ đến chiếc vòng vàng 80 nghìn hắn tặng mẹ vợ Trương Mai, nhớ những lời lẽ cay độc hắn đăng lên mạng xã hội. Nỗi đau ấy giờ đây được xoa dịu bằng một cảm giác thỏa mãn lạnh lùng.
LÝ THỤC PHÂN
(Nói với chính mình, giọng trầm và kiên định)
Khổ sở? Đó là cái giá phải trả. Cái giá của sự bất hiếu, cái giá của sự mù quáng. Cứ tưởng mình thông minh, cứ tưởng mình có thể đạp đổ mẹ già để hưởng thụ. Bây giờ thì sao? Con trai tôi, cuối cùng cũng phải nếm trải mùi vị của cuộc đời.
Bà đặt điện thoại xuống bàn, nhấp một ngụm trà. Làn khói trà lượn lờ trước mắt, làm mờ đi một chút những suy nghĩ chất chứa trong lòng bà. Bà không hề mềm lòng. Bà biết rõ Trần Vũ đã bắt đầu hối hận, đã bắt đầu nhận ra những lỗi lầm của mình. Bà thấy được sự thay đổi ban đầu đó, qua đôi mắt vô hồn của hắn trong ảnh, qua những lời kể về cuộc sống chật vật.
LÝ THỤC PHÂN
(Ánh mắt bà nhìn xa xăm, như thấy được một con đường dài phía trước)
Hối hận là tốt. Thức tỉnh là tốt. Nhưng tha thứ? Tin tưởng? Chuyện đó không dễ dàng như vậy. Cái căn nhà 2,6 triệu đó không chỉ là tài sản, nó là cả một đời hy sinh. Con trai tôi phải học cách trưởng thành từ chính đôi bàn tay mình, từ chính sự đau khổ mà nó đã tự chọn lấy.
Bà gật đầu nhẹ, như tự trấn an bản thân. Sự mãn nguyện len lỏi trong bà, không phải sự hả hê độc ác, mà là sự hài lòng của một người mẹ nhìn thấy con mình cuối cùng cũng bắt đầu đối diện với thực tế. Tuy nhiên, sâu thẳm trong trái tim bà, vết thương vẫn còn đó, và lòng tin đã mất đi không thể nào lấy lại ngay tức thì. Bà sẽ đứng từ xa, tiếp tục quan sát. Con đường chuộc lỗi của Trần Vũ chỉ mới bắt đầu.
Bà Lý Thục Phân đặt điện thoại xuống bàn, nhấp một ngụm trà. Làn khói trà lượn lờ trước mắt, làm mờ đi một chút những suy nghĩ chất chứa trong lòng bà. Bà không hề mềm lòng. Bà biết rõ Trần Vũ đã bắt đầu hối hận, đã bắt đầu nhận ra những lỗi lầm của mình. Bà thấy được sự thay đổi ban đầu đó, qua đôi mắt vô hồn của hắn trong ảnh, qua những lời kể về cuộc sống chật vật.
Lý Thục Phân ánh mắt bà nhìn xa xăm, như thấy được một con đường dài phía trước. Hối hận là tốt. Thức tỉnh là tốt. Nhưng tha thứ? Tin tưởng? Chuyện đó không dễ dàng như vậy. Cái căn nhà 2,6 triệu đó không chỉ là tài sản, nó là cả một đời hy sinh. Con trai tôi phải học cách trưởng thành từ chính đôi bàn tay mình, từ chính sự đau khổ mà nó đã tự chọn lấy. Bà gật đầu nhẹ, như tự trấn an bản thân. Sự mãn nguyện len lỏi trong bà, không phải sự hả hê độc ác, mà là sự hài lòng của một người mẹ nhìn thấy con mình cuối cùng cũng bắt đầu đối diện với thực tế. Tuy nhiên, sâu thẳm trong trái tim bà, vết thương vẫn còn đó, và lòng tin đã mất đi không thể nào lấy lại ngay tức thì. Bà sẽ đứng từ xa, tiếp tục quan sát. Con đường chuộc lỗi của Trần Vũ chỉ mới bắt đầu.
Vài ngày sau, Lý Thục Phân cầm điện thoại lên. Bà mở khung chat WeChat với Trần Vũ. Ngón tay bà lướt nhẹ trên màn hình, gõ một tin nhắn ngắn gọn. Không phải là trách móc, không phải là đòi hỏi tiền bạc. Chỉ là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, nhưng lại mang sức nặng của cả một truyền thống, một trách nhiệm.
LÝ THỤC PHÂN
(Tin nhắn WeChat gửi Trần Vũ)
Trần Vũ à, Tết Trung Thu này con có rảnh không? Mẹ muốn làm mâm cúng ở nhà. Con nhớ ngày xưa ông nội thích loại bánh dẻo nhân thập cẩm gia truyền của tiệm Cây Đa đầu làng mình không? Tiệm đó giờ khó tìm lắm, nhưng mẹ muốn có hai cái để đặt lên bàn thờ cho ông nội. Nếu con có thể tìm được, thì tốt quá. Nếu không, cũng không sao, mẹ tự lo liệu.
Bà gửi tin nhắn đi, đôi mắt bà vẫn bình thản, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một tia chờ đợi. Bà biết, tiệm Cây Đa đã đóng cửa từ lâu, hoặc ít nhất là không còn bán loại bánh dẻo thập cẩm gia truyền đó nữa. Tìm được nó là một điều gần như không thể, hoặc sẽ phải bỏ ra công sức và tiền bạc rất lớn để nhờ người làm riêng.
Trong căn phòng trọ chật hẹp, Trần Vũ đang cặm cụi ăn bữa tối đạm bạc, bên cạnh là Vương Lệ đang lướt điện thoại với vẻ mặt chán nản. Tiếng “ting” từ điện thoại của Trần Vũ vang lên. Anh giật mình mở ra, là tin nhắn từ Lý Thục Phân.
TRẦN VŨ
(Đọc tin nhắn, sắc mặt tái mét)
Bánh dẻo nhân thập cẩm gia truyền của tiệm Cây Đa? Tiệm đó đóng cửa mười năm rồi còn đâu!
VƯƠNG LỆ
(Ngẩng lên, nhíu mày)
Gì thế? Mẹ anh lại bày trò gì nữa? Giờ này còn bày đặt bánh dẻo gia truyền. Anh có biết tiệm đó còn không mà tìm? Hay là bà ấy muốn làm khó anh?
Trần Vũ thở dài, đặt điện thoại xuống. Lòng anh nặng trĩu. Anh hiểu rõ mẹ mình đang thử thách anh, nhưng thử thách này quá khó. Với số tiền ít ỏi trong túi, với cuộc sống chật vật hiện tại, việc tìm ra hai chiếc bánh tưởng chừng đơn giản này lại trở thành một nhiệm vụ bất khả thi.
TRẦN VŨ
(Thở dài, giọng bất lực)
Mẹ tôi đang thử tôi. Bà ấy biết tôi không thể tìm được. Hay là bà ấy muốn tôi bỏ tiền ra nhờ người làm? Tiền đâu bây giờ?
VƯƠNG LỆ
(Nhếch mép, khinh thường)
Đấy, anh thấy chưa? Bà ấy có bao giờ nghĩ cho anh đâu. Chỉ muốn hành hạ anh thôi. Đừng có mà mềm lòng. Kệ bà ấy đi, bà ấy tự lo được thì tự lo.
Trần Vũ nhìn vợ, rồi lại nhìn vào chiếc điện thoại. Lời nói của Vương Lệ sắc như dao cứa, nhưng sâu thẳm trong lòng anh, hình ảnh ông nội hiện về, cùng với ký ức về những đêm Trung Thu ấm áp ngày xưa ở căn nhà của Lý Thục Phân. Anh biết, đây không chỉ là bánh dẻo, mà là lòng hiếu thảo, là sự thành tâm. Một cuộc chiến nội tâm dữ dội bắt đầu diễn ra trong anh.
***
Sau tất cả những biến cố, những vỡ vụn và tái tạo, Lý Thục Phân hiểu rằng tình yêu thương của người mẹ không phải lúc nào cũng là sự che chở. Đôi khi, nó là một dòng sông xiết, buộc con phải học cách bơi, cách tự đứng vững trên đôi chân mình. Những vết sẹo trong tim bà vẫn còn đó, là dấu tích của một thời hy sinh vô điều kiện bị phản bội. Nhưng cùng với thời gian, vết thương ấy không còn rỉ máu mà dần hóa thành một sự bình thản. Bà không còn oán giận sâu sắc, chỉ còn lại sự thấu hiểu rằng mỗi người phải tự gánh lấy hậu quả từ lựa chọn của mình.
Trần Vũ, trong vòng xoáy của những khó khăn, đã bắt đầu nhìn thấy những giá trị mà anh từng xem nhẹ. Nền tảng gia đình, lòng hiếu thảo, sự sẻ chia – những điều anh từng phớt lờ để chạy theo phù phiếm vật chất, giờ đây trở thành ánh sáng le lói trong bóng tối. Anh đã mất đi nhiều thứ, nhưng có lẽ, chính sự mất mát ấy lại là món quà vô giá, giúp anh tìm lại chính mình.
Căn nhà của Lý Thục Phân, từng chứng kiến bao tiếng cười, bao giọt nước mắt, giờ đây lại mang một vẻ trầm mặc. Nó không còn là biểu tượng của sự tranh giành, mà trở thành nơi cất giữ những kỷ niệm, những bài học cay đắng nhưng cần thiết. Tết Trung Thu năm nay, có thể mâm cỗ sẽ không đầy đủ như trước, nhưng ý nghĩa của nó sẽ sâu sắc hơn bao giờ hết. Đó là sự đoàn tụ, không chỉ của những thành viên trong gia đình, mà còn là sự đoàn tụ của một tâm hồn lạc lối với chính những giá trị cốt lõi. Lý Thục Phân biết rằng con đường hàn gắn còn dài, nhưng bà đã gieo một hạt giống hy vọng. Hạt giống đó, dù lớn lên trong đất cằn cỗi, vẫn có thể đâm chồi nảy lộc, nếu được tưới tắm bằng sự chân thành và tình yêu thương không điều kiện – một tình yêu mà bà, một người mẹ, vẫn luôn dành cho con mình, dù bằng cách này hay cách khác. Bà nhắm mắt lại, một làn gió heo may se lạnh thổi qua khung cửa, mang theo mùi hương của hoa sữa và những điều chưa nói.

