Anh Minh về sớm để tạo bất ngờ, nhưng bất ngờ lại là tờ giấy con gái giấu dưới gối: “Ba ơi, con xin lỗi…” Rồi anh phát hiện con phải ngủ cạnh chuồng lợn. Và điều anh làm ngay sau đó khiến cả nhà im phăng phắc…
Khi anh Nam về nhà sớm hơn dự kiến, trời đã sụp tối, con đường đất trước ngõ còn loang loáng nước sau cơn mưa chiều. Anh đi công trình ở Bình Dương, dự tính cuối tuần mới về, nhưng đội thi công tạm ngưng vì thiếu vật tư nên anh bắt xe đêm, chỉ mong kịp ôm con gái một cái rồi ngủ bù.
Cửa nhà khép hờ. Anh bước vào, mùi cám trộn và ph::ân lợn xộc lên từ phía sau vườn. Trong nhà, điện phòng khách tắt, chỉ có tiếng tivi vọng nhỏ. Chị Hương—vợ kế—ngồi trên ghế, mắt dán vào màn hình, không buồn ngẩng lên. Thấy anh, chị ta chỉ “À, về sớm vậy” như nói với người quen.
Anh Nam đi thẳng vào buồng con gái. Trống trơn. Chiếc mền hồng con thích nằm cũng mất. Tim anh chùng xuống. Anh gọi khẽ: “Bé Lan đâu rồi, Hương?”
Chị ta nhún vai: “Nó làm biếng, cho ra sau phụ dọn chuồng. Giờ ngủ rồi.”
“Ngủ… ở đâu?”
Chị Hương hất cằm ra vườn: “Ngoài đó. Cho nó chừa.”
Anh Nam như bị ai tạt nước lạnh. Anh lao ra sau nhà, chân vấp bậc, trượt trên nền đất bùn. Chuồng l::ợn nằm sát rào, mái tôn thấp, đèn vàng yếu ớt. Ngay cạnh máng rửa, dưới tấm bạt ẩm, bé Lan co ro, ôm con gấu bông cũ. Mặt con lấm lem, tóc dính bùn, đôi bàn chân trần tím vì lạnh. Mùi hôi nồng nặc bao quanh.
Anh đứng chết lặng vài giây, rồi q::u::”ỳ xuống bế con lên. Bé giật mình mở mắt, nhìn anh, môi run run: “Ba… ba về rồi hả? Con… con sợ.”……….
Anh Nam ôm chặt Bé Lan vào lòng, cảm nhận rõ rệt sự lạnh lẽo thấm vào từng thớ thịt non nớt của con, cùng với mùi hôi nồng nặc của cám trộn và phân lợn bám đầy trên tóc, trên áo. Lòng anh Nam quặn thắt như có ai bóp nghẹt, xót xa tột độ xen lẫn căm phẫn đang cuộn trào. Anh nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng gầy của Bé Lan, cố gắng giữ giọng nói thật bình tĩnh, trấn an:
“Có ba đây rồi, con đừng sợ. Ba về rồi, không ai bắt nạt con được nữa đâu.”
Bé Lan vẫn còn run rẩy, đôi tay nhỏ bé bấu chặt vào vai Anh Nam, nép sát vào lồng ngực ấm áp của ba. Tiếng khóc nấc của con bé dần nhỏ lại, chỉ còn những tiếng thở dốc thi thoảng xen lẫn. Anh Nam siết chặt con hơn, một ánh nhìn lạnh lẽo, đầy sát khí quét qua cánh cửa bếp đang mở hé, nơi Chị Hương vẫn ngồi xem tivi, tiếng vọng nhỏ đều đều.
Anh Nam quay người, đôi mắt cháy rực như ngọn lửa bùng lên trong đêm tối, xuyên qua màn đêm và cánh cửa bếp đang mở hé, nhìn thẳng vào phòng khách. Ở đó, Chị Hương vẫn ngồi tựa lưng trên ghế sofa cũ kỹ, đôi mắt dán chặt vào màn hình tivi đang chiếu một bộ phim tình cảm sướt mướt. Khuôn mặt cô ta vô cảm, dường như không hề bận tâm đến thế giới bên ngoài, hay đúng hơn là chẳng hề màng tới đứa con riêng của chồng đang co ro trong chuồng lợn lạnh lẽo.
Anh Nam siết chặt vòng tay ôm lấy Bé Lan, cảm nhận từng nhịp thở yếu ớt, từng cái run rẩy của con bé. Bàn tay anh nắm chặt, các khớp xương trắng bệch. Anh cắn chặt răng, cố nén lại cơn cuồng nộ đang dâng trào như sóng dữ. Từng bước chân anh nặng nề, dứt khoát bước về phía cửa nhà, mỗi bước đi đều mang theo âm thanh trầm đục của sự phẫn uất và nỗi đau xé lòng. Anh Nam biết, một cơn bão lớn sắp sửa ập đến ngôi nhà này, và người vợ kế của anh sẽ phải đối mặt với nó.
Anh Nam sải bước qua ngưỡng cửa, thân hình cao lớn cùng Bé Lan co ro trong vòng tay anh, đổ bóng dài trên nền gạch cũ kỹ. Anh tiến thẳng vào phòng khách, đứng sừng sững trước mặt Chị Hương. Căn phòng mờ tối, chỉ có ánh sáng xanh nhấp nháy từ màn hình tivi hắt lên khuôn mặt vô cảm của cô ta. Tiếng tivi vẫn vọng nhỏ, kể lể những bi kịch tình yêu.
Chị Hương đang lim dim mắt, đột nhiên cảm thấy ánh sáng bị che khuất. Cô ta nhíu mày khó chịu, chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi mắt lờ đờ vì dán chặt vào màn hình giờ đây đối diện với ánh mắt rực lửa, đầy phẫn nộ của Anh Nam. Vẻ thờ ơ ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng một chút kinh ngạc, rồi lại là sự khó chịu rõ rệt vì bị cắt ngang cuộc vui. Cô ta định mở miệng, một tiếng cằn nhằn đã trực chờ.
Không khí trong phòng khách đặc quánh lại, nặng nề đến ngột ngạt. Mùi cám trộn và phân lợn xộc lên từ phía sau vườn như bị nén lại, hòa quyện với sự căng thẳng vô hình giữa hai người. Anh Nam vẫn giữ chặt Bé Lan, ánh mắt anh như dao găm, sẵn sàng xé toạc mọi thứ.
Anh Nam nhẹ nhàng cúi xuống, đặt Bé Lan đang run rẩy xuống chiếc ghế sofa cũ kỹ. Đôi bàn chân trần của con bé tím ngắt vì lạnh, mặt mũi lấm lem bùn đất, mái tóc bết dính. Anh Nam cởi phăng chiếc áo khoác của mình, phủ lên người Bé Lan, khẽ vuốt mái tóc bẩn thỉu của con. Lòng anh đau thắt, tự trách bản thân đã không ở nhà. Anh đứng thẳng dậy, đôi mắt đỏ ngầu quay sang Chị Hương. Cơn giận dữ trong anh như ngọn núi lửa chực chờ phun trào. Tiếng tivi vẫn đều đều phát ra những câu chuyện tình ái sướt mướt, càng làm tăng thêm sự phi lý cho cảnh tượng hiện tại.
“Cô giải thích cho tôi xem,” Anh Nam cất tiếng, giọng anh trầm đục, lạnh lẽo đến mức khiến không khí trong phòng như đông đặc lại. “Tại sao con tôi… lại ngủ ở chuồng lợn?!”
Chị Hương vẫn còn đang lơ mơ, đôi mắt mở to hơn một chút. Cô ta nhìn Bé Lan nằm co ro trên sofa, rồi lại nhìn ánh mắt như lửa đốt của Anh Nam. Mùi hôi nồng nặc từ phía sau vườn vẫn luẩn quẩn trong không khí, giờ đây như một lời tố cáo không cần nói. Vẻ khó chịu ban đầu trên gương mặt cô ta dần biến thành một sự bối rối, pha lẫn chút sợ hãi. Cô ta định nói gì đó, nhưng rồi lại nuốt nước bọt, đôi môi mím chặt.
Chị Hương nhìn Anh Nam, ánh mắt ban đầu là bối rối chợt lóe lên một tia khinh thường khó hiểu. Cô ta nhếch nhẹ mép, một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai. Anh Nam càng sững sờ khi thấy thái độ ngang ngược ấy. Không thèm đợi Anh Nam lên tiếng thêm, Chị Hương đứng thẳng dậy, đôi mắt sắc lạnh quét qua gương mặt của Anh Nam rồi dừng lại ở Bé Lan đang co ro trên sofa.
Cô ta vươn tay, vớ lấy chiếc điều khiển tivi đang nằm chỏng chơ trên bàn. Một tiếng “tách” dứt khoát vang lên, và âm lượng của chiếc tivi trong phòng khách lập tức tăng vọt, lấn át cả tiếng rên khe khẽ của Bé Lan. Những bản nhạc sướt mướt và lời thoại ủy mị bỗng trở nên ồn ào đến chói tai. Anh Nam nhìn Chị Hương, như thể không thể tin vào mắt mình.
“Nó làm biếng thì phải cho nó ra đó cho nó chừa, có gì mà anh làm ầm ĩ lên?” Chị Hương đáp trả, giọng điệu sắc lạnh, đầy thách thức. Ánh mắt cô ta ngạo mạn, không hề có chút hối hận nào.
Anh Nam đứng chết trân, hai bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Câu nói lạnh lùng cùng ánh mắt khinh miệt của Chị Hương như một gáo nước đá dội thẳng vào cơn giận đang sục sôi trong lòng Anh Nam, khiến nó bùng lên dữ dội. Khuôn mặt Anh Nam từ xanh mét chuyển dần sang tím tái, những đường gân trên trán nổi rõ. Anh không thể tin được sự vô cảm và ngang ngược của người vợ kế. Trong khoảnh khắc đó, mọi lý trí dường như tan biến.
Anh Nam lao tới, không nói một lời nào, điên tiết giằng mạnh chiếc điều khiển từ tay Chị Hương. Chị ta chưa kịp phản ứng thì một tiếng “tách” vang lên dứt khoát. Màn hình tivi vụt tắt, căn phòng khách rộng lớn chìm vào bóng tối mịt mùng, chỉ còn ánh sáng yếu ớt hắt ra từ ngọn đèn đường phía xa qua khung cửa sổ. Không khí đặc quánh, im lặng đến đáng sợ, chỉ nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của Anh Nam. Bé Lan, nãy giờ vẫn co ro trên ghế sofa, giật mình rụt người lại, đôi mắt mở to hoảng sợ nhìn về phía hai người lớn.
Anh Nam quay phắt lại, thân hình cao lớn đổ bóng trên nền nhà tối, che khuất hoàn toàn ánh sáng yếu ớt từ con đường đất trước ngõ. Chị Hương vẫn chưa kịp định thần sau cú sốc bất ngờ khi chiếc tivi vụt tắt. Ánh mắt cô ta, ban đầu còn ngỡ ngàng, giờ chuyển sang khó chịu tột độ khi nhìn thấy khuôn mặt hằm hằm của Anh Nam.
Anh Nam sải bước đến gần, đứng sững trước mặt Chị Hương, ánh mắt như có lửa găm thẳng vào cô ta. Khoảng cách gần đến mức Chị Hương có thể cảm nhận được hơi thở nặng nề, nóng hầm hập của Anh Nam đang phả vào mặt. Giọng Anh Nam nghẹn lại, từng từ như bị nén chặt qua kẽ răng, run lên bần bật vì giận dữ tột cùng.
“Cô có biết nó là con gái tôi không?” Anh Nam gằn từng chữ, “Cô có biết điều cô làm là hành hạ một đứa trẻ không?!”
Nỗi đau thấu xương hòa lẫn sự căm phẫn bùng lên dữ dội, bóp nghẹt lồng ngực Anh Nam. Anh cảm thấy như có hàng ngàn mũi dao đang cứa vào tim mình khi nghĩ đến hình ảnh Bé Lan co ro, lấm lem bùn đất trong chuồng lợn hôi thối. Bóng tối càng khiến khuôn mặt Anh Nam trở nên đáng sợ, ẩn chứa một cơn bão tố đang chực chờ bùng phát. Phía sau, Bé Lan vẫn ngồi bất động trên ghế sofa, đôi mắt ướt đẫm dõi theo cha và mẹ kế, sợ hãi đến mức không dám thở mạnh.
Chị Hương bật cười khẩy, một nụ cười khô khốc, đầy vẻ bất cần. Cô ta thản nhiên khoanh tay trước ngực, ánh mắt khinh miệt lướt qua Anh Nam rồi dừng lại ở bóng dáng Bé Lan đang co ro trên ghế sofa. Tiếng tivi vẫn vọng nhỏ, lạc lõng trong không gian căng như dây đàn.
“Con riêng của anh thì cũng là gánh nặng của tôi thôi,” Chị Hương nói, giọng điệu sắc lạnh như dao, không chút e dè. “Tôi đã cho nó ăn cho nó ở là may rồi, còn đòi hỏi gì nữa?”
Những lời nói tàn nhẫn ấy cứa thẳng vào tai Anh Nam, như hàng ngàn nhát dao đâm xuyên qua trái tim đang rỉ máu của anh. Khuôn mặt Anh Nam cứng lại, nỗi đau và sự căm phẫn giờ đây đã vượt quá giới hạn. Anh như chết lặng trước sự trơ trẽn, lòng dạ độc ác của người vợ kế. Phía sau, Bé Lan bỗng nấc lên một tiếng khe khẽ, nhưng ngay lập tức vội vã đưa tay bịt miệng, sợ hãi đến tột cùng khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt.
Anh Nam nhắm mắt lại, nỗi đau như một lưỡi dao sắc bén cứa sâu vào từng thớ thịt. Một giọt nước mắt nóng hổi, nặng trĩu lăn dài trên gò má anh, hòa cùng vị mặn chát của tuyệt vọng và căm phẫn đến tột cùng. Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ thế giới của Anh Nam như sụp đổ, nhưng từ trong đống tro tàn, một ngọn lửa đen tối bắt đầu bùng lên. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức đến tận cùng, như thể đang dồn nén tất cả sự căm hờn vào một điểm. Khi anh mở mắt ra, Chị Hương vẫn đang ngồi đó, thờ ơ nhìn tivi, và Bé Lan vẫn co ro, run rẩy. Nhưng ánh mắt của Anh Nam giờ đây đã hoàn toàn khác. Không còn là sự đau khổ, không còn là sự bất lực. Thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến đáng sợ, một quyết tâm sắt đá, như thể linh hồn anh đã hoàn toàn biến đổi. Anh đã đưa ra một quyết định cuối cùng, một quyết định sẽ thay đổi tất cả.
Anh Nam đứng dậy, bóng anh đổ dài trên nền nhà. Bước chân anh không một tiếng động, anh sải thẳng qua phòng khách, nơi Chị Hương vẫn ngồi đó, thờ ơ nhìn tivi, tiếng vọng nhỏ cứ đều đều. Anh Nam thậm chí không liếc nhìn cô ta lấy một cái, như thể Chị Hương không hề tồn tại trong căn nhà này nữa.
Anh đi thẳng vào phòng ngủ chính – căn phòng mà anh và Chị Hương đã từng chung sống. Mùi nước hoa của cô ta vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó chỉ gợi lên một sự ghê tởm lạnh lẽo. Anh mở tủ quần áo, kéo mạnh chiếc vali du lịch cỡ lớn từ trên nóc tủ xuống, tiếng rầm khô khốc vang lên trong căn phòng im ắng.
Anh bắt đầu thu dọn đồ đạc của Chị Hương. Không một lời nói, không một biểu cảm. Từng chiếc áo, chiếc váy, những món đồ cá nhân đều bị anh ném vào vali một cách dứt khoát, mạnh bạo. Mọi hành động đều toát lên vẻ lạnh lùng đến đáng sợ, không chút do dự hay biểu lộ cảm xúc nào khác ngoài sự kiên định chết chóc. Anh không quan tâm đến việc chúng bị nhăn nhúm hay xô lệch. Đôi tay anh thoăn thoắt, như một cỗ máy đã được lập trình sẵn, hoàn thành nhiệm vụ mà không có sự dao động.
Anh kéo khóa vali, tiếng xẹt dài vang lên, dứt khoát như một bản án đã được tuyên. Chiếc vali căng phồng đứng sừng sững giữa căn phòng, tượng trưng cho một kết thúc không thể đảo ngược. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc vali, ánh mắt vẫn vô hồn, trống rỗng.
Anh Nam từ từ cúi xuống, nhấc bổng chiếc vali căng phồng. Tiếng bánh xe khẽ cọ vào sàn gạch khi anh kéo nó đi, rời khỏi căn phòng ngủ chính. Bóng anh đổ dài, nặng nề trên nền gạch lạnh. Anh bước vào phòng khách, nơi Chị Hương vẫn ngồi đó, lưng quay về phía anh, tiếng tivi vọng nhỏ đều đều. Mùi nước hoa của cô ta vẫn còn vương vấn trong không khí, giờ đây càng thêm nhức nhối.
Bỗng, tiếng bánh xe lạch cạch trên sàn kéo sự chú ý của Chị Hương. Cô ta ngẩng đầu lên, ánh mắt lờ đờ chuyển từ màn hình tivi sang hình bóng cao lớn đang đứng giữa phòng khách, cùng với một chiếc vali du lịch màu đen. Chị Hương sững sờ. Đôi mắt cô ta mở to, từ từ quét qua chiếc vali rồi dừng lại trên khuôn mặt lạnh như băng của Anh Nam. Một ý nghĩ khủng khiếp thoáng qua.
“Anh… anh làm cái gì vậy?” Giọng Chị Hương lạc đi, đầy sự hoảng hốt. Nhưng rồi, sự hoảng hốt nhanh chóng biến thành phẫn nộ. Cô ta bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu, không thể tin vào những gì đang diễn ra. “Anh làm cái gì vậy? Anh điên hả?” Chị ta hét lên, âm thanh chói tai xé tan sự tĩnh mịch.
Chị Hương lao tới, hai tay giơ ra, định giằng lấy chiếc vali từ tay Anh Nam. “Thả ra! Anh muốn làm gì?” Nhưng Anh Nam không nói một lời. Bàn tay anh siết chặt lấy quai vali, gạt mạnh tay Chị Hương ra. Cô ta lảo đảo lùi lại một bước, ánh mắt vừa tức giận, vừa kinh hoàng nhìn người đàn ông trước mặt. Anh Nam vẫn đứng đó, chiếc vali như một bức tường ngăn cách vô hình, đôi mắt vô hồn không chút cảm xúc.
Anh Nam không nói một lời, chỉ găm ánh mắt lạnh như băng vào Chị Hương. Cô ta lảo đảo lùi lại, nhìn chằm chằm vào anh, rồi vào chiếc vali trong tay anh, cảm giác bất an dâng lên tột độ. Không một chút báo trước, Anh Nam đưa tay lên, chiếc vali du lịch màu đen nặng trịch bật ra khỏi tay anh. Nó bay vút qua không trung một quãng ngắn rồi đáp xuống giữa phòng khách với một tiếng “RẦM” khô khốc, làm sàn gạch rung lên bần bật. Tiếng động lớn xé toạc sự im lặng, khiến Chị Hương giật mình lùi thêm một bước, đôi mắt mở to kinh hoàng. Đồ đạc bên trong vali va vào nhau lạo xạo. Chiếc vali nằm đó, giữa căn phòng, như một vật thể lạ, một dấu chấm hết cho tất cả.
Chị Hương há hốc miệng, chưa kịp thốt lên lời nào. Khuôn mặt Anh Nam vẫn không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt anh lại sắc lạnh như lưỡi dao, nhìn thẳng vào Chị Hương, không một chút dao động.
“Cô ra khỏi nhà tôi ngay lập tức.” Giọng Anh Nam vang lên, trầm và dứt khoát, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, nhưng lại có sức nặng ngàn cân, “Đồ của cô, đây.” Anh chỉ tay vào chiếc vali đang nằm chỏng chơ trên nền gạch, mỗi từ anh nói ra như một viên đạn găm thẳng vào tim Chị Hương. Không có chỗ cho sự phản kháng. Không có chỗ cho thương lượng. Tất cả đã kết thúc.
Chị Hương sững sờ, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một chút yếu lòng trong mắt Anh Nam, nhưng không có gì cả. Chỉ còn lại sự lạnh lùng và kiên quyết. Cô ta đứng đó, đôi môi run rẩy, cả người như bị đóng băng trước lời tuyên bố sắt đá của Anh Nam.
Chị Hương sững sờ, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một chút yếu lòng trong mắt Anh Nam, nhưng không có gì cả. Chỉ còn lại sự lạnh lùng và kiên quyết. Cô ta đứng đó, đôi môi run rẩy, cả người như bị đóng băng trước lời tuyên bố sắt đá của Anh Nam. Rồi như một dòng điện chạy qua, cô ta giật mình, ý thức được tình cảnh hiện tại. Sự bàng hoàng nhanh chóng nhường chỗ cho cơn thịnh nộ bùng phát. Mặt Chị Hương đỏ tía tai, từng mạch máu giật giật dưới lớp da. Cô ta không thể tin nổi Anh Nam lại dám đối xử với mình như vậy.
“Anh… anh dám ư?” Chị Hương gằn giọng, đôi mắt long lên sòng sọc. Cô ta bước tới, chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào mặt Anh Nam, buông ra những lời lẽ cay nghiệt nhất mà cô ta có thể nghĩ ra. “Cái loại đàn ông như anh, đúng là đồ khốn nạn! Anh nghĩ anh là ai mà dám đuổi tôi ra khỏi nhà này? Tôi sống ở đây bao nhiêu năm, chăm sóc cái nhà này, nuôi cái con bé kia, mà anh lại dám…”
Anh Nam vẫn đứng yên, ánh mắt vẫn lạnh tanh, không một chút dao động trước lời lẽ của Chị Hương. Sự im lặng của anh càng khiến Chị Hương tức điên hơn. Cô ta trừng mắt nhìn anh thêm lần nữa, rồi nghiến răng ken két, quay phắt người. Với thái độ đầy căm phẫn, cô ta vơ vội thêm vài bộ quần áo rải rác trên ghế, nhét một cách thô bạo vào chiếc túi vải đặt cạnh chiếc vali. Bé Lan, nãy giờ vẫn ngồi lặng im trên ghế sofa, chứng kiến tất cả. Đôi mắt bé mở to, ánh nhìn bàng hoàng theo dõi từng hành động giận dữ của Chị Hương.
Chị Hương kéo mạnh chiếc vali đen nặng trịch, tiếng bánh xe lạch cạch khô khốc trên nền gạch. Cô ta không thèm nhìn lại Anh Nam hay Bé Lan, bước nhanh về phía cửa chính, khuôn mặt vẫn còn đỏ tía vì tức giận. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, hé lộ con đường đất trước ngõ còn loang loáng nước sau cơn mưa chiều. Chị Hương gồng mình lôi kéo chiếc vali ra khỏi ngưỡng cửa, bỏ lại sau lưng căn nhà đang chìm trong sự im lặng nặng nề.
Cánh cửa đóng sập lại, tiếng va đập khô khốc vọng lại trong căn nhà. Sự im lặng bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường và tiếng tim Bé Lan đập thình thịch trong lồng ngực. Cô bé vẫn ngồi bất động trên ghế sofa, đôi mắt ngấn nước nhìn về phía cửa, nơi Chị Hương vừa biến mất. Anh Nam vẫn đứng đó, dõi theo bóng vợ kế khuất dần, rồi anh thở dài một hơi, như trút bỏ gánh nặng ngàn cân. Anh quay người lại, ánh mắt lập tức tìm kiếm Bé Lan. Thấy con gái co ro, ánh mắt đầy sợ hãi và lạc lõng, trái tim Anh Nam như bị ai đó bóp nghẹt.
Anh Nam lập tức quỳ xuống bên cạnh Bé Lan, ôm chặt con vào lòng. Cơ thể Bé Lan bé nhỏ run rẩy trong vòng tay ba, mùi bùn đất và mùi hôi nồng nặc vẫn còn vương vấn trên tóc, trên áo con. Anh cảm nhận được sự lạnh giá từ đôi bàn chân trần tím tái của con, từ đôi tay nhỏ xíu siết chặt lấy chiếc gấu bông cũ rách.
“Ba xin lỗi con, ba đã về rồi.” Giọng Anh Nam nghẹn lại, xen lẫn sự hối hận và xót xa. Anh vuốt nhẹ mái tóc rối bù của con, cảm nhận từng giọt nước mắt nóng hổi của Bé Lan thấm ướt vai áo mình. “Từ giờ sẽ không ai làm hại con nữa. Ba sẽ luôn ở đây, bảo vệ con.”
Bé Lan ôm chặt ba, vùi mặt vào ngực ba mà khóc nức nở. Tiếng khóc của con bé không còn là tiếng khóc sợ hãi tủi hờn như những ngày qua, mà là tiếng khóc của sự giải thoát, của bao nhiêu tủi thân, đau đớn bị dồn nén bấy lâu nay bỗng vỡ òa. Tất cả những sợ hãi, những đêm lạnh giá co ro trong chuồng lợn, những cái đói cồn cào, những trận đòn roi oan nghiệt, tất cả đều được trút bỏ theo dòng nước mắt. Anh Nam siết chặt con vào lòng, để con khóc thỏa thuê, để những giọt nước mắt ấy gột rửa đi mọi vết thương trong tâm hồn non nớt của con. Anh thề với lòng sẽ không bao giờ để con gái phải chịu đựng thêm bất kỳ nỗi đau nào nữa.
Anh Nam siết chặt con vào lòng, để con khóc thỏa thuê, để những giọt nước mắt ấy gột rửa đi mọi vết thương trong tâm hồn non nớt của con. Anh thề với lòng sẽ không bao giờ để con gái phải chịu đựng thêm bất kỳ nỗi đau nào nữa. Anh nhẹ nhàng nhấc bổng Bé Lan, cơ thể con bé vẫn còn run rẩy. Anh Nam khẽ hôn lên trán con, rồi sải bước về phía buồng con gái.
Căn phòng nhỏ tối tăm, lạnh lẽo đón chào họ. Anh Nam cẩn thận đặt Bé Lan xuống chiếc giường bé xinh, nơi đáng lẽ con bé phải được an giấc mỗi đêm. Anh lập tức đi vào nhà vệ sinh, chỉnh vòi nước cho đến khi dòng nước ấm áp bắt đầu chảy. Lấy chiếc khăn mềm nhúng nước, Anh Nam quay lại bên con gái.
Anh quỳ xuống cạnh giường, đôi bàn tay chai sần nhẹ nhàng cởi bỏ từng bộ quần áo dính bùn đất, cám trộn, hôi thối trên người con. Anh vuốt ve từng vết bầm tím, từng vết xước trên làn da non nớt của Bé Lan, lòng quặn thắt. Anh cẩn thận lau rửa cho con, từ mái tóc rối bù đến đôi bàn chân tím tái vì lạnh, gột sạch đi tất cả những vết nhơ của sự hành hạ. Mùi hôi thối dần tan biến, nhường chỗ cho mùi xà phòng dịu nhẹ.
Tắm rửa xong, Anh Nam dùng chiếc khăn bông mềm mại lau khô từng ngóc ngách cơ thể Bé Lan. Anh lấy ra một bộ quần áo ngủ sạch sẽ, màu hồng pastel mà con bé vẫn thích, nhẹ nhàng mặc vào cho con. Bé Lan nhìn Anh Nam, đôi mắt đã vơi đi nhiều sợ hãi, thay vào đó là sự tin tưởng và bình yên.
Anh Nam quay sang nhìn căn buồng con gái. Mọi thứ vẫn còn bừa bộn, hẩm hiu. Anh lặng lẽ bắt đầu dọn dẹp. Anh xếp lại gọn gàng những món đồ chơi cũ kỹ, lau chùi những vết bẩn trên tường, sắp xếp lại chiếc bàn học nhỏ. Anh quét sạch những hạt bụi, những mảnh vụn cám vương vãi trên sàn. Anh Nam dừng mắt ở góc phòng, nơi chiếc tủ quần áo bị bỏ trống, rồi nhớ đến chiếc mền hồng con yêu thích. Anh tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng cũng thấy nó bị vứt xó dưới gầm giường của Chị Hương. Với một thoáng nhíu mày đầy phẫn nộ, Anh Nam lấy lại chiếc mền, giũ sạch bụi bẩn, và nhẹ nhàng trải nó lên giường Bé Lan.
Căn buồng con gái bỗng trở nên ấm cúng lạ thường, không còn lạnh lẽo, hôi hám như những ngày qua. Chiếc mền hồng quen thuộc nằm ngay ngắn trên giường, như một lời hứa về sự bình yên. Anh Nam nhìn Bé Lan, con bé đã chìm vào giấc ngủ say, ôm chặt con gấu bông cũ trong vòng tay. Anh khẽ vén lại chăn cho con, cảm nhận sự ấm áp và an toàn đang bao trùm lấy không gian này. Đây mới chính là nơi con bé thuộc về.
Anh Nam nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, đưa tay khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Bé Lan. Con bé vẫn còn ngủ say, vòng tay ôm chặt con gấu bông cũ, gương mặt thanh thản lạ thường. Đôi mắt Anh Nam đong đầy sự hối hận và tình yêu thương vô bờ. Anh biết, con bé đã chịu đựng quá nhiều.
Anh Nam từ từ nằm xuống bên cạnh con, kéo chiếc mền hồng ấm áp đắp cao hơn cho Bé Lan. Anh khẽ khàng ôm con vào lòng, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé và nhịp thở đều đặn của con. Sự run rẩy khi nãy đã biến mất, thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối. Anh áp má vào tóc con, hít hà mùi xà phòng dịu nhẹ còn vương vấn.
“Ngày xửa ngày xưa…” Anh Nam thủ thỉ, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng suối. “Có một cô bé lọ lem, tuy bị dì ghẻ và chị kế hành hạ, nhưng luôn giữ tấm lòng nhân hậu…” Anh kể cho con nghe câu chuyện cổ tích quen thuộc, chậm rãi, từng câu chữ như rót mật vào tai. Bé Lan, dù đang ngủ, dường như cũng cảm nhận được. Một nụ cười nhẹ nhàng, mơ hồ nở trên đôi môi bé bỏng, đôi lúc con bé còn khẽ cựa quậy, rúc sâu hơn vào vòng tay vững chãi của ba. Giấc ngủ bình yên sau bao ngày sợ hãi cuối cùng đã đến, ngập tràn hạnh phúc và sự che chở.
Đêm đó, Anh Nam không ngủ. Anh lặng lẽ ôm Bé Lan, lắng nghe tiếng con thở, ngắm nhìn gương mặt thanh tú trong ánh đèn ngủ yếu ớt. Trái tim anh ngập tràn sự biết ơn và một quyết tâm sắt đá. Anh đã sai, anh đã quá vô tâm, đã để con gái bé bỏng của mình phải chịu đựng những tủi nhục không đáng có. Nước mắt anh khẽ lăn dài trên gò má, không phải vì đau buồn, mà vì sự giải thoát, vì tình yêu thương trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh nhận ra, hạnh phúc thật sự không nằm ở những điều phù phiếm, mà ở chính nơi đây, trong vòng tay ôm chặt con gái, trong sự bình yên giản dị của mái ấm gia đình. Anh đã tìm lại được chính mình, tìm lại được ý nghĩa của cuộc đời mình. Cuộc sống có thể nhiều chông gai, nhưng chỉ cần có tình yêu thương và sự chân thành, mọi giông bão rồi sẽ qua đi, để lại phía sau là những bài học sâu sắc và một tương lai tươi sáng hơn. Anh hứa với lòng mình, và với cả linh hồn bé bỏng đang say ngủ trong vòng tay, rằng anh sẽ không bao giờ để con phải cô đơn, phải sợ hãi thêm một lần nào nữa. Anh sẽ là điểm tựa vững chắc, là mái nhà bình yên che chở con suốt cuộc đời.

