Ở nhà con trai được ba tháng, con dâu chưa cưới bất ngờ gọi tôi ra phòng khách, nói tôi tiêu xài quá nhiều.
Nhìn bảng chi tiêu cô ấy đưa ra, tôi cúi đầu đáp một câu:
“Biết rồi.”
Con dâu tương lai thấy tôi dễ nói chuyện thì càng được nước lấn tới:
“Dì à, mỗi tháng dì mua đồ ăn hết hơn ba triệu, lại còn suốt ngày mua trái cây nhập khẩu.
Vợ chồng cháu áp lực tài chính lớn lắm, dì về quê tự lo cho mình đi ạ!”
“Về sau tụi cháu chắc chắn không nuôi nổi dì đâu!”
Tôi liếc nhìn chiếc túi xách phiên bản giới hạn mới trên tay cô ta, lại nghĩ đến chiếc xe sang mà con trai vừa mua tặng.
Tuy lạnh lòng, nhưng tôi vẫn gật đầu theo thói quen:
“Cũng không phải không được.”
Đúng là tiền đi chợ tôi tiêu hơi nhiều thật, ai bảo tôi thích nấu cho họ toàn món sơn hào hải vị chứ.
Sau đó, tôi âm thầm liên lạc với quản lý đầu tư của mình, chuẩn bị rút vốn mấy trăm triệu cổ phiếu và quỹ đang giữ.
Ban đầu tôi vốn định để dành cả đống đó cho bọn nhỏ.
Họ không biết rằng, căn nhà này đứng tên tôi.
Tôi đã mua trả thẳng toàn bộ cách đây hai mươi năm, chỉ vì thương con trai nên mới cho bọn họ ở.
Bây giờ tôi sắp chuyển đi rồi, căn nhà này tự nhiên cũng phải lấy lại.
1
Năm nay tôi năm mươi tám tuổi, ở nhà con trai được ba tháng.
Con dâu tương lai – Tiểu Vũ – bất ngờ gọi tôi ra nói chuyện:
“Dì à, tụi con cần nghiêm túc bàn lại về chuyện chi tiêu của dì.”
Cô ta ngồi trên sofa da thật, bắt chéo chân, tay cầm cả tập bảng chi tiêu.
Cô gái này hai mươi sáu tuổi, da trắng mịn, ăn mặc chỉn chu, là người con trai tôi theo đuổi suốt bốn năm đại học mới cưa đổ.
“Tiểu Vũ, có chuyện gì vậy con?”
Tôi đặt rổ rau đang nhặt xuống, ngồi đối diện cô ấy.
“Dì xem đi.” – cô ta đẩy bảng chi tiêu về phía tôi –
“Đây là chi tiêu tháng này của dì, riêng tiền đi chợ đã hơn ba triệu hai, còn có đủ loại trái cây, bánh kẹo linh tinh, cộng lại gần năm triệu đấy!”
Tôi liếc nhìn bản ghi chép, đúng là chi tiêu của mình thật.
Tất cả đều là rau hữu cơ và trái cây nhập khẩu, dùng để nấu ăn cho họ mỗi ngày.
“Vợ chồng con mỗi tháng kiếm được bao nhiêu đâu, dì tiêu như vậy thật sự tụi con gánh không nổi.”
Tiểu Vũ nhíu mày, vẻ mặt đầy khó xử.
Nhưng tôi rõ ràng thấy chiếc túi cô ta đang xách là mẫu mới của một thương hiệu xa xỉ nổi tiếng, ít nhất cũng sáu mươi triệu.
Tuần trước, con trai tôi còn mua cho cô ta một chiếc BMW đỏ làm quà cưới sớm.
Tôi nghĩ một lúc, chậm rãi nói:
“Vậy sau này dì mua ít lại.”
“Dì à, không phải vấn đề mua ít hay nhiều.” – Tiểu Vũ ngắt lời –
“Dì cứ ở đây mãi cũng không phải cách. Hay là… dì về quê đi ạ, tự lo cho bản thân vẫn tốt hơn.”
Hóa ra họ đang đợi tôi “gật đầu” ở đây.
Trong lòng tôi hơi nghẹn lại, nhưng trên mặt vẫn là nụ cười hiền hòa:
“Cũng không phải không được.”
Đúng lúc đó con trai Tiểu Quân tan làm về, vừa bước vào cửa đã thấy cảnh này.
Nó hơi ngượng ngùng:
“Mẹ, Tiểu Vũ, hai người đang nói gì thế?”
“Không có gì, chỉ là bàn chuyện mẹ chuyển về quê thôi.” – tôi bình tĩnh nói.
Tiểu Quân sững lại, nhìn Tiểu Vũ rồi lại nhìn tôi, cuối cùng không nói câu nào.
Tim tôi chợt lạnh ngắt.
Đứa con tôi cực khổ nuôi lớn, giờ thấy tôi bị đuổi mà vẫn dửng dưng.
Đến bữa tối, tôi vẫn như thường lệ nấu một bàn đầy món, hy vọng họ có thể thay đổi ý.
Dù sao tôi vẫn còn tình cảm với cái nhà này.
Sườn xào chua ngọt, cá diếc hấp, sò điệp miến tỏi, thêm vài món chay.
Tiểu Vũ vừa ăn vừa nói:
“Dì nấu ngon thật, nhưng tốn kém quá. Một bữa như vậy đủ cho một gia đình nhỏ gọi đồ ăn ngoài cả tuần.”
Con trai vẫn cắm cúi ăn, không nói một câu.
Nhìn tình hình này, xem ra họ đã quyết tâm đuổi tôi.
Thôi, không cần phải tự hạ thấp mình nữa.
Tôi cười nhạt:
“Mấy ngày cuối rồi, để các con ăn cho ngon.
Tôi là bà già, tự lo cho mình cũng phải.”
Tiểu Vũ lập tức đón lời:
“Đúng thế ạ, người già phải có ý thức của người già, không thể lúc nào cũng dựa vào con cái được.”
Cơm xong, tôi về phòng khách lấy điện thoại gọi cho Trương quản lý – người quản lý đầu tư của tôi:
“Anh Trương, mấy quỹ của tôi dạo này lãi thế nào?”
“Lâm tỷ, tầm nhìn của chị vẫn đỉnh lắm! Quỹ y tế tăng 30%, cổ phiếu công nghệ cũng tăng mạnh. Tổng tài sản của chị đã vượt ba trăm triệu rồi.”
“Anh giúp tôi rút bớt ra nhé, tôi muốn tiêu cho thoải mái.”
“Chị cần bao nhiêu?”
Tôi nghĩ một lúc:
“Trước mắt năm chục triệu.”
Cúp máy, tôi lật ra sổ đỏ căn nhà này.
Trên đó ghi rõ ràng tên tôi – Lâm Tố Tâm.
Căn này tôi mua cách đây hai mươi năm, khi khu này còn heo hút, tôi bỏ tám trăm ngàn mua đứt.
Bây giờ đã là khu trung tâm, căn nhà ít nhất cũng hai chục triệu.
Tôi để con trai ở đây là vì thương nó mới đi làm chưa có tiền mua nhà.
Giờ nghĩ lại, hóa ra là tôi quá nuông chiều nó.
2
Sáng hôm sau tôi bắt đầu thu dọn đồ.
Tiểu Vũ thấy tôi làm nhanh như vậy thì cười mãn nguyện:
“Dì yên tâm, đợi điều kiện tụi con khá hơn, chắc chắn sẽ báo hiếu dì.”
Tôi không đáp, tiếp tục gấp quần áo.
Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên.
Mở ra là Mai tỷ – bạn thân lâu năm của tôi.
Mai tỷ lớn hơn tôi hai tuổi, quen nhau ba mươi năm, bà biết hết mọi chuyện của tôi.
“Tố Tâm, nghe nói chị dọn đi thật à?” – Mai tỷ vừa bước vào vừa hỏi.
“Ừ, tôi chuẩn bị đi.”
Mai tỷ trừng mắt nhìn Tiểu Vũ:
“Con bé, mày biết bà là ai không mà dám đuổi bà đi?”
Tiểu Vũ bĩu môi khinh khỉnh:
“Bà ấy chỉ là công nhân về hưu bình thường, có gì ghê gớm.”
“Công nhân bình thường?” – Mai tỷ cười lạnh –
“Mày đúng là có mắt không tròng.”
Tôi kéo nhẹ tay Mai tỷ:
“Thôi, đừng nói nữa, tự tôi quyết định.”
Mai tỷ thở dài, cùng tôi dọn đồ.
Dọn được nửa chừng thì điện thoại tôi reo.
Là bên môi giới nhà đất:
“Chị Lâm, thông tin bán nhà của chị đã đăng lên rồi, rất nhiều người hỏi. Chắc nhanh chóng bán được thôi.”
Tôi nhìn thoáng qua Tiểu Vũ đang xem tivi ngoài phòng khách, bình thản nói:
“Vâng, nhờ anh đẩy nhanh giúp tôi.”
Cúp máy, Tiểu Vũ tò mò hỏi:
“Ai gọi đó dì?”
“Bên quản lý chung cư, hỏi vài việc.” – tôi thản nhiên đáp.
Cô ta không nghi ngờ, tiếp tục xem phim.
Mai tỷ ghé tai tôi nhỏ giọng:
“Chị định bán nhà thật à?”
Tôi gật đầu:
“Bọn nó không xứng ở đây.”
Chiều đó Tiểu Vũ đi mua sắm.
Tôi ngồi trên ban công phơi nắng, nhớ lại chuyện hơn hai mươi năm trước.
Khi ấy tôi mới ly hôn, một mình nuôi Tiểu Quân.
Ban ngày đi làm, tối đánh chứng khoán, cuối tuần lại đi làm thêm.
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ
Sáng hôm sau, Lâm Tố Tâm bắt đầu thu dọn vali quần áo. Đồ đạc cá nhân được xếp gọn gàng, như thể cô đã chuẩn bị tâm lý cho việc này từ lâu. Tiểu Vũ ngồi trên sofa ngoài phòng khách, mắt lướt qua màn hình điện thoại, nhưng ánh mắt không giấu được vẻ hả hê khi thấy Lâm Tố Tâm đang làm việc.
TIỂU VŨ
(Giọng điệu cố giả vờ quan tâm)
Dì cứ yên tâm dọn đồ ạ. Đợi điều kiện tụi con khá giả hơn, chắc chắn sẽ không quên báo hiếu dì đâu.
Lâm Tố Tâm chỉ khẽ gật đầu, không đáp lời. Cô tiếp tục gấp từng chiếc áo, từng nếp quần, mỗi động tác đều dứt khoát. Dường như mọi sự giằng co, mọi níu kéo đã chấm dứt.
Cùng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. Lâm Tố Tâm đặt tay vào tay nắm, ngập ngừng nhìn về phía phòng khách.
Mai tỷ, người bạn thân chí cốt, xuất hiện trước cửa. Bà cao hơn Lâm Tố Tâm hai tuổi, quen biết nhau đã ba mươi năm, và dĩ nhiên, Mai tỷ biết rõ toàn bộ câu chuyện. Bà nhìn thấy dáng vẻ đang thu dọn đồ đạc của Lâm Tố Tâm, rồi ánh mắt sắc sảo của bà lướt qua Tiểu Vũ đang ngồi ung dung ngoài kia.
MAI TỶ
(Giọng đanh thép)
Tố Tâm, nghe nói chị dọn đi thật à?
LÂM TỐ TÂM
(Khẽ thở dài)
Ừ, chị chuẩn bị đi rồi.
Mai tỷ bước thẳng vào nhà, ánh mắt không thèm đoái hoài đến Tiểu Vũ. Bà quay lại, trừng mắt nhìn thẳng vào cô con dâu tương lai đang có vẻ mặt khó chịu.
MAI TỶ
(Giọng đầy mỉa mai)
Con bé, mày biết bà là ai không mà dám đối xử với mẹ chồng tương lai của mày như vậy?
Tiểu Vũ bĩu môi, thái độ khinh khỉnh hiện rõ trên gương mặt.
TIỂU VŨ
(Giọng lả lướt, coi thường)
Bà ấy chỉ là một công nhân về hưu bình thường thôi mà, có gì ghê gớm đâu.
MAI TỶ
(Cười lạnh, ánh mắt tóe lửa)
Công nhân bình thường? Mày đúng là có mắt không tròng.
Lâm Tố Tâm vội vàng kéo nhẹ tay Mai tỷ lại, ánh mắt cầu xin bà đừng làm mọi chuyện thêm căng thẳng.
LÂM TỐ TÂM
(Giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết)
Thôi, Mai tỷ. Đừng nói nữa. Mọi chuyện tự tôi sẽ giải quyết.
Mai tỷ nhìn Lâm Tố Tâm, thấy sự bình tĩnh đến đáng sợ trong mắt bạn mình, bà thở dài, hiểu rằng Lâm Tố Tâm đã có kế hoạch riêng. Bà quay sang giúp bạn mình dọn đồ.
Trong lúc hai người đang lúi húi xếp đồ, điện thoại của Lâm Tố Tâm vang lên. Cô nhìn tên người gọi, là bên môi giới nhà đất.
LÂM TỐ TÂM
(Nhấc máy, giọng điềm tĩnh)
Alo?
MÔI GIỚI
(Qua điện thoại, giọng hào hứng)
Chị Lâm, thông tin bán nhà của chị đã đăng lên rồi, rất nhiều người quan tâm. Chắc nhanh chóng bán được thôi ạ.
Lâm Tố Tâm liếc nhìn thoáng qua Tiểu Vũ đang ngồi xem tivi ngoài phòng khách, hoàn toàn không để ý đến cuộc điện thoại.
LÂM TỐ TÂM
(Bình thản)
Vâng, nhờ anh đẩy nhanh giúp tôi.
Cúp máy, Tiểu Vũ ngước nhìn.
TIỂU VŨ
Ai gọi đó dì?
LÂM TỐ TÂM
(Thản nhiên)
Bên quản lý chung cư, hỏi vài việc thôi.
Tiểu Vũ không nghi ngờ gì, tiếp tục chăm chú vào màn hình tivi. Mai tỷ ghé sát vào Lâm Tố Tâm, hạ giọng hỏi.
MAI TỶ
Chị định bán nhà thật à?
LÂM TỐ TÂM
(Gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Tiểu Vũ)
Bọn họ không xứng ở đây.
Chiều hôm đó, Tiểu Vũ tự lái chiếc xe BMW đỏ mới coóng ra ngoài đi mua sắm. Lâm Tố Tâm ngồi trên ban công, hít hà không khí trong lành và nhớ lại chuyện cách đây hơn hai mươi năm. Khi ấy, bà vừa ly hôn, một mình nuôi Tiểu Quân, ban ngày đi làm, tối cắm đầu vào màn hình máy tính đánh chứng khoán, cuối tuần lại chạy thêm vài mối làm thêm để trang trải cuộc sống.
Lâm Tố Tâm ngồi trên ban công, hít hà không khí trong lành và nhớ lại chuyện cách đây hơn hai mươi năm. Khi ấy, bà vừa ly hôn, một mình nuôi Tiểu Quân, ban ngày đi làm, tối cắm đầu vào màn hình máy tính đánh chứng khoán, cuối tuần lại chạy thêm vài mối làm thêm để trang trải cuộc sống. Chiếc xe BMW đỏ mà bà vừa tặng cho Tiểu Vũ, một món quà cưới sớm, giờ đây lướt đi trên đường phố, như một lời nhắc nhở cay đắng về tất cả. Căn nhà 800 ngàn đồng ngày xưa, nay đã lên giá 20 tỷ, là tất cả những gì bà tích cóp được sau bao năm tháng vật lộn. Hơn 300 triệu tổng tài sản đầu tư, cùng với khoản 50 triệu vừa rút ra để tiêu xài, tất cả đều đang dần trở thành quá khứ. Bà cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên, nhìn về phía xa, nơi căn nhà cũ của mình đang bị vây quanh bởi sự xa hoa giả tạo.
Mai tỷ từ trong nhà bước ra, trên tay cầm hai cốc trà nóng. Bà đặt một cốc xuống bàn cạnh Lâm Tố Tâm, rồi ngồi xuống ghế đối diện.
MAI TỶ
Chị định bán thật sao?
LÂM TỐ TÂM
(Nhìn về phía Tiểu Vũ vừa lái xe đi)
Bọn họ không xứng ở đây.
MAI TỶ
Chị định làm gì?
LÂM TỐ TÂM
(Nhấp một ngụm trà, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm)
Hai mươi năm trước, tôi đã bắt đầu lại từ con số không. Bây giờ, tôi cũng có thể.
Mai tỷ nhìn bạn mình, thấy trong đôi mắt ẩn chứa cả một bầu trời giông bão. Bà hiểu, đây không chỉ là chuyện bán nhà, mà là một cuộc trả thù âm thầm, một lời cảnh báo cho những kẻ đã lợi dụng và coi thường bà.
Đúng lúc đó, điện thoại của Lâm Tố Tâm lại reo lên. Lần này là một tin nhắn. Bà mở ra xem.
Tin nhắn: “Nhà 123 Đường ABC đã có người đặt cọc. Chúc mừng chị!”
Lâm Tố Tâm nhìn dòng tin nhắn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Bà quay sang Mai tỷ.
LÂM TỐ TÂM
Xem ra, mọi thứ đang diễn ra nhanh hơn tôi nghĩ.
MAI TỶ
Chị sẽ làm gì tiếp theo?
LÂM TỐ TÂM
(Đứng dậy, vuốt lại mái tóc)
Đến lúc thu dọn hành lý và quay về nơi tôi thuộc về. Nơi không có những kẻ lòng lang dạ sói, nơi mà mọi thứ tôi đã xây dựng bằng mồ hôi nước mắt sẽ không bị chà đạp.
Bà nhìn ra xa, về phía chân trời, nơi mặt trời bắt đầu lặn, nhuộm đỏ cả bầu trời, như dự báo cho một cuộc đối đầu sắp tới. Nỗi uất hận và quyết tâm bùng cháy mãnh liệt trong lòng Lâm Tố Tâm, sẵn sàng để trút bỏ tất cả lên đầu những kẻ đã từng đẩy bà vào đường cùng.
Lâm Tố Tâm đứng dậy, vuốt lại mái tóc, ánh mắt hướng về nơi chân trời xa. Bà quay sang Mai tỷ, giọng nói pha chút mệt mỏi nhưng ẩn chứa sự kiên định.
LÂM TỐ TÂM
Đến lúc thu dọn hành lý và quay về nơi tôi thuộc về. Nơi không có những kẻ lòng lang dạ sói, nơi mà mọi thứ tôi đã xây dựng bằng mồ hôi nước mắt sẽ không bị chà đạp.
Bà nhìn ra xa, về phía chân trời, nơi mặt trời bắt đầu lặn, nhuộm đỏ cả bầu trời, như dự báo cho một cuộc đối đầu sắp tới. Nỗi uất hận và quyết tâm bùng cháy mãnh liệt trong lòng Lâm Tố Tâm, sẵn sàng để trút bỏ tất cả lên đầu những kẻ đã từng đẩy bà vào đường cùng.
* * *
Sáng hôm sau. Ánh nắng ban mai len lỏi qua khung cửa sổ lớn của căn biệt thự sang trọng.
Tiểu Vũ và Tiểu Quân đang ngồi trong phòng khách, xem điện thoại. Không khí có phần căng thẳng.
TIỂU VŨ
(Giọng hơi run)
Mẹ ơi, xe… xe BMW của con…
TIỂU QUÂN
(Cắt ngang, mặt tái mét)
Em… em không biết! Lúc chiều con mượn đi gặp bạn, về thì thấy… nó… nó nằm chỏng chơ ngoài đường rồi.
Tiểu Vũ bật khóc.
TIỂU VŨ
Chiếc xe đó là quà cưới mẹ tặng con mà! Giờ thì làm sao?
Tiểu Quân nhìn mẹ, vẻ mặt đầy lo lắng. Anh biết mẹ mình, Lâm Tố Tâm, không phải là người dễ dàng bỏ qua mọi chuyện.
LÂM TỐ TÂM
(Bóng dáng bà xuất hiện ở cửa phòng khách. Bà ăn mặc chỉnh tề, ánh mắt sắc lạnh, không biểu lộ chút cảm xúc. Bà nhìn hai người, sau đó dạo bước chậm rãi vào phòng khách, không vội vã, không gấp gáp.)
Xe đâu?
TIỂU QUÂN
(Lắp bắp)
Ở… ở ngoài sân ạ.
Lâm Tố Tâm đi thẳng ra ngoài, bỏ lại hai người con dâu và con trai sững sờ. Bà đứng trước chiếc xe BMW đỏ, móp méo, một bên đèn pha vỡ nát. Bà quan sát kỹ lưỡng, như đang đánh giá một món đồ không còn giá trị.
LÂM TỐ TÂM
(Giọng bình thản đến lạ thường)
Ai làm?
TIỂU VŨ
(Khóc nức nở)
Con không biết… lúc con quay về thì đã thấy thế này rồi.
Lâm Tố Tâm nhếch mép cười khinh bỉ. Bà quay vào trong nhà, lấy chiếc điện thoại ra, mở một danh bạ có tên “Trương quản lý”.
LÂM TỐ TÂM
(Nói vào điện thoại, giọng dứt khoát)
Trương quản lý, tôi cần ông xử lý một việc gấp.
Bà dừng lại một chút, nhìn về phía Tiểu Vũ đang sụt sùi, rồi nhìn Tiểu Quân đang đứng như trời trồng.
LÂM TỐ TÂM
(Tiếp tục, giọng lạnh băng)
Chiếc xe BMW của con dâu tôi bị hư hỏng nặng. Tôi muốn ông điều tra xem ai là người chịu trách nhiệm. Và… tôi cũng muốn ông sắp xếp ngay cho tôi một căn nhà khác. Ở một nơi yên tĩnh.
Bà cúp máy, ánh mắt quét qua hai mẹ con.
LÂM TỐ TÂM
Hai người cứ ở lại đây. Tôi có việc phải đi.
Bà quay lưng bước đi, bỏ lại hai mẹ con con trai trong sự bàng hoàng và sợ hãi. Bà biết, đây chỉ là khởi đầu. Trò chơi thực sự, giờ mới bắt đầu.
Lâm Tố Tâm bước nhanh ra khỏi nhà con trai, bỏ lại phía sau sự hoang mang của Tiểu Vũ và Tiểu Quân. Bà lên chiếc xe của mình, một chiếc sedan sang trọng khác, không phải là chiếc xe đã bị hư hỏng của Tiểu Vũ. Dù bề ngoài bà vẫn giữ thái độ bình tĩnh, nhưng trong lòng bà đang sôi sục một kế hoạch lớn hơn.
Trên xe, Lâm Tố Tâm mở điện thoại, tìm đến số “Trương quản lý”. Bà chờ vài giây, giọng nói cô không giấu được vẻ thúc giục.
LÂM TỐ TÂM
(Nói vào điện thoại)
Trương quản lý, là tôi, Lâm Tố Tâm đây. Tôi cần ông giúp một việc gấp.
Giọng nói trầm ấm, chuyên nghiệp của Trương quản lý vang lên từ đầu dây bên kia.
TRƯƠNG QUẢN LÝ
Chào bà Lâm. Có chuyện gì vậy ạ?
LÂM TỐ TÂM
Tôi cần rút thêm hai trăm triệu. Ngay lập tức.
Giọng bà dứt khoát, không cho phép sự chần chừ.
TRƯƠNG QUẢN LÝ
Hai trăm triệu ạ? Lần này bà định đầu tư vào đâu?
Lâm Tố Tâm khẽ cười, nụ cười ẩn chứa sự tính toán.
LÂM TỐ TÂM
Không phải đầu tư. Tôi muốn mua một vài món đồ cho bản thân. Chuẩn bị cho một cuộc sống mới. Ông biết đấy, đôi khi phụ nữ cần chiều chuộng bản thân một chút.
Bà dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên một tia tinh ranh.
LÂM TỐ TÂM
Và quan trọng hơn, chuyện này… tuyệt đối không được để ai biết. Đặc biệt là Tiểu Quân và Tiểu Vũ. Ông hiểu ý tôi chứ?
TRƯƠNG QUẢN LÝ
(Sau một thoáng im lặng)
Tôi hiểu rồi, bà Lâm. Bà cứ yên tâm. Mọi giao dịch của bà luôn được bảo mật tuyệt đối. Tôi sẽ xử lý ngay.
LÂM TỐ TÂM
Tốt lắm. Tôi sẽ đợi tin.
Bà cúp máy, thở phào nhẹ nhõm. Hai trăm triệu, cộng với số tiền 50 triệu bà đã rút trước đó, đủ để bà bắt đầu lại. Chiếc xe BMW đỏ bị phá hoại kia chỉ là một mồi lửa. Những kế hoạch lớn hơn, những khoản đầu tư sinh lời từ căn nhà cũ, tất cả đã được bà tính toán kỹ lưỡng. Bà không thể để những kẻ tham lam kia cướp đi tất cả. Bà sẽ dùng chính tiền của mình, để dựng lại sự nghiệp, và cho họ thấy, ai mới là người nắm giữ vận mệnh. Bà đưa xe về hướng khu nhà cũ của mình, một nơi yên tĩnh, xa lánh sự ồn ào của thế giới bên ngoài, nơi bà có thể tập trung vào kế hoạch phục thù.
Lâm Tố Tâm lái xe về căn nhà cũ. Chiếc BMW đỏ chói lóa của Tiểu Vũ đỗ chênh vênh trước sân. Bà bước xuống xe, tay xách chiếc túi da phiên bản giới hạn, giá trị hơn sáu mươi triệu đồng. Bà nhìn chiếc xe với ánh mắt khinh khỉnh, rồi chậm rãi tiến vào nhà.
Trong phòng khách, Tiểu Vũ đang ngồi lướt điện thoại, vẻ mặt có chút chán chường. Cô ta nghe tiếng cửa mở liền ngẩng đầu lên.
TIỂU VŨ
Ơ, cô về rồi ạ? Sao mới có mấy tiếng mà cô đã về rồi?
Lâm Tố Tâm đặt túi xách lên bàn trà, thong thả ngồi xuống ghế sofa. Bà không trả lời ngay mà đưa mắt nhìn quanh căn nhà.
LÂM TỐ TÂM
Tôi về sớm thôi. Thấy cháu có vẻ bận rộn với việc dọn dẹp, không biết hai đứa đã quyết định ngày nào dọn đi chưa?
Tiểu Vũ hơi giật mình, vội đáp lời.
TIỂU VŨ
Dạ, bọn cháu cũng đang xem xét ạ. Chắc còn khoảng nửa tháng nữa…
Lâm Tố Tâm cười nhạt, ánh mắt liếc nhìn Tiểu Vũ.
LÂM TỐ TÂM
Nửa tháng à? Vậy cũng gấp nhỉ. Chỗ này… cũng sắp không còn là nhà của tôi nữa rồi. Cũng may là tôi cũng đã chuẩn bị sẵn vài thứ.
Bà cố tình nhấn mạnh từ “chuẩn bị sẵn”, ánh mắt đầy ẩn ý. Tiểu Vũ nghe vậy, tim đập thình thịch. Cô ta ngờ vực nhìn Lâm Tố Tâm, cố gắng dò hỏi.
TIỂU VŨ
Cô chuẩn bị gì ạ? Ý cô là… cô sẽ đi đâu?
Lâm Tố Tâm giả vờ thở dài.
LÂM TỐ TÂM
Tôi à? Chắc cũng sẽ tìm một nơi yên tĩnh hơn. Dù sao thì, hai mươi năm tôi sống ở đây, giờ cũng là lúc nên nhường lại cho lớp trẻ. Dù sao thì, nhà cửa cũng đâu để ở mãi một mình.
Bà nói đến đây, ánh mắt lướt qua Tiểu Vũ, rồi dừng lại ở chiếc túi xách trên bàn.
LÂM TỐ TÂM
Cháu thấy cái túi này đẹp không? Tôi mua tặng Tiểu Quân một chiếc xe BMW đỏ làm quà cưới sớm, còn mình thì sắm cái này. Đôi khi, phụ nữ cũng cần tự thưởng cho mình những món đồ xứng đáng.
Tiểu Vũ nuốt nước bọt, ánh mắt dõi theo chiếc túi sang trọng. Cô ta bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của Lâm Tố Tâm, và những gì bà nói càng làm cô ta thêm bất an. Liệu có phải Lâm Tố Tâm đang ám chỉ điều gì đó về căn nhà này? Cô ta cảm thấy mình cần phải cẩn thận hơn nữa.
Căn nhà cũ của Lâm Tố Tâm im ắng lạ thường sau khi Tiểu Vũ im lặng nhìn bà. Bà nở một nụ cười nhạt, đủ để Tiểu Vũ cảm nhận được sự mỉa mai ẩn chứa bên trong.
LÂM TỐ TÂM
Thôi, hai đứa cứ lo việc của mình đi. Cô về đây chỉ để lấy vài thứ đồ. À, mà nhân tiện, cô có chút chuyện muốn nhờ Mai.
Lâm Tố Tâm đứng dậy, đi thẳng vào phòng ngủ, để lại Tiểu Vũ bàng hoàng và đầy suy đoán.
—
**NGOẠI CẢNH. NHÀ HÀNG SANG TRỌNG – TỐI**
Ánh đèn vàng dịu nhẹ, tiếng nhạc du dương và hương thơm quyến rũ lan tỏa khắp không gian. Lâm Tố Tâm, trong bộ trang phục lộng lẫy, ngồi đối diện Mai tỷ tại một bàn ăn riêng tư. Trước mặt họ là những món ăn được bày biện tinh xảo, rượu vang đỏ sóng sánh.
MAI TỶ
Trời ơi, Tâm à, sao lại gọi nhiều thế này? Em ăn làm sao hết được?
Lâm Tố Tâm mỉm cười, cầm ly rượu nhấp một ngụm nhỏ.
LÂM TỐ TÂM
Không sao đâu Mai. Hôm nay là ngày chúng ta ăn mừng. Ăn mừng cái gì thì lát em sẽ biết. Cứ thưởng thức đi, món nào cũng ngon cả.
Bà khẽ gắp một miếng bít tết hảo hạng, nhai chậm rãi, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lung linh. Trong đầu bà không hề có hình ảnh căn nhà cũ, hay sự lo lắng về tương lai. Bà chỉ đang tận hưởng khoảnh khắc hiện tại, một cách trọn vẹn nhất.
MAI TỶ
Nhìn em thư thái thế này, anh cũng yên tâm. Dạo này ở nhà con trai có vẻ không dễ chịu lắm nhỉ?
Lâm Tố Tâm gạt đi, nụ cười vẫn giữ trên môi nhưng có chút gì đó lạnh lẽo ẩn sâu trong ánh mắt.
LÂM TỐ TÂM
Em không có gì phải lo lắng cả, Mai ạ. Em còn có em đây mà. Bao nhiêu năm qua, em luôn biết cách lo cho bản thân mình. Quan trọng là em có đủ khả năng để tự lo cho mình.
Bà ngừng lại một chút, nhìn Mai tỷ đầy ẩn ý.
LÂM TỐ TÂM
Mai này, chị có tin vào luật nhân quả không? Gieo nhân nào thì gặt quả ấy. Đừng bao giờ nghĩ rằng mình có thể lừa gạt được số trời.
Mai tỷ nhìn Lâm Tố Tâm, cảm nhận được sự thay đổi trong giọng điệu của bạn thân. Có điều gì đó đang xảy ra, và bà biết, Lâm Tố Tâm không phải là người dễ dàng bị khuất phục.
LÂM TỐ TÂM
Thôi, đừng nói chuyện này nữa. Ăn thôi nào. Em phải nói cho chị nghe, hai mươi năm trước, em đã mua căn nhà đó chỉ với tám trăm ngàn. Giờ thì nó đáng giá hai mươi tỷ. Còn số tiền đầu tư của em, đã vượt hơn ba trăm triệu rồi.
Bà nhấp thêm một ngụm rượu, ánh mắt lấp lánh vẻ tự tin.
LÂM TỐ TÂM
Và em vừa mới rút năm mươi triệu ra để tiêu xài. Vì phụ nữ chúng ta, xứng đáng được hưởng thụ những gì tốt đẹp nhất.
Bà nhìn Mai tỷ, nụ cười đã trở lại, nhưng lần này, nụ cười đó mang đầy vẻ thách thức và quyền lực.
NGOẠI CẢNH. NHÀ HÀNG SANG TRỌNG – TỐI
Ánh đèn vàng dịu nhẹ, tiếng nhạc du dương và hương thơm quyến rũ lan tỏa khắp không gian. Lâm Tố Tâm, trong bộ trang phục lộng lẫy, ngồi đối diện Mai tỷ tại một bàn ăn riêng tư. Trước mặt họ là những món ăn được bày biện tinh xảo, rượu vang đỏ sóng sánh.
MAI TỶ
Trời ơi, Tâm à, sao lại gọi nhiều thế này? Em ăn làm sao hết được?
Lâm Tố Tâm mỉm cười, cầm ly rượu nhấp một ngụm nhỏ.
LÂM TỐ TÂM
Không sao đâu Mai. Hôm nay là ngày chúng ta ăn mừng. Ăn mừng cái gì thì lát em sẽ biết. Cứ thưởng thức đi, món nào cũng ngon cả.
Bà khẽ gắp một miếng bít tết hảo hạng, nhai chậm rãi, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lung linh. Trong đầu bà không hề có hình ảnh căn nhà cũ, hay sự lo lắng về tương lai. Bà chỉ đang tận hưởng khoảnh khắc hiện tại, một cách trọn vẹn nhất.
MAI TỶ
Nhìn em thư thái thế này, anh cũng yên tâm. Dạo này ở nhà con trai có vẻ không dễ chịu lắm nhỉ?
Lâm Tố Tâm gạt đi, nụ cười vẫn giữ trên môi nhưng có chút gì đó lạnh lẽo ẩn sâu trong ánh mắt.
LÂM TỐ TÂM
Em không có gì phải lo lắng cả, Mai ạ. Em còn có em đây mà. Bao nhiêu năm qua, em luôn biết cách lo cho bản thân mình. Quan trọng là em có đủ khả năng để tự lo cho mình.
Bà ngừng lại một chút, nhìn Mai tỷ đầy ẩn ý.
LÂM TỐ TÂM
Mai này, chị có tin vào luật nhân quả không? Gieo nhân nào thì gặt quả ấy. Đừng bao giờ nghĩ rằng mình có thể lừa gạt được số trời.
Mai tỷ nhìn Lâm Tố Tâm, cảm nhận được sự thay đổi trong giọng điệu của bạn thân. Có điều gì đó đang xảy ra, và bà biết, Lâm Tố Tâm không phải là người dễ dàng bị khuất phục.
LÂM TỐ TÂM
Thôi, đừng nói chuyện này nữa. Ăn thôi nào. Em phải nói cho chị nghe, hai mươi năm trước, em đã mua căn nhà đó chỉ với tám trăm ngàn. Giờ thì nó đáng giá hai mươi tỷ. Còn số tiền đầu tư của em, đã vượt hơn ba trăm triệu rồi.
Bà nhấp thêm một ngụm rượu, ánh mắt lấp lánh vẻ tự tin.
LÂM TỐ TÂM
Và em vừa mới rút năm mươi triệu ra để tiêu xài. Vì phụ nữ chúng ta, xứng đáng được hưởng thụ những gì tốt đẹp nhất.
Bà nhìn Mai tỷ, nụ cười đã trở lại, nhưng lần này, nụ cười đó mang đầy vẻ thách thức và quyền lực.
—
NGOẠI CẢNH. NHÀ CỦA CON TRAI – PHÒNG KHÁCH – BUỔI TRƯA
Ánh nắng hè gay gắt hắt qua ô cửa kính, làm không gian phòng khách trở nên oi bức hơn. Lâm Tố Tâm đang ngồi trên chiếc sofa đắt tiền, tay lướt điện thoại. Bà mặc một chiếc áo lụa màu xanh pastel, toát lên vẻ sang trọng, dù đã 58 tuổi. Bên cạnh bà là chiếc túi xách phiên bản giới hạn trị giá hơn 60 triệu đồng. Bà vừa mới chi hơn 3 triệu cho trái cây nhập khẩu, một trong những sở thích xa xỉ của bà.
Điện thoại bà rung lên. Là tin nhắn từ Tiểu Vũ.
> Mẹ ơi, mẹ đang ở đâu ạ?
Lâm Tố Tâm nhếch mép cười, một nụ cười ẩn chứa nhiều toan tính. Bà không trả lời ngay mà để điện thoại xuống, cầm một quả nho nhập khẩu cho vào miệng. Vị ngọt lịm lan tỏa, nhưng trong lòng bà lại dâng lên một cảm giác kỳ lạ, vừa hân hoan, vừa có chút gì đó thôi thúc.
Sau vài phút, bà mới chậm rãi nhắn tin lại.
> Mẹ đang ở đâu không quan trọng. Quan trọng là con.
> Mẹ ơi, mẹ sắp đi ạ? Con thấy mẹ đang thu dọn đồ đạc.
> Mẹ không đi đâu cả.
Lâm Tố Tâm nhìn quanh căn phòng khách sang trọng, nơi bà đã sống cùng con trai và con dâu tương lai suốt ba tháng qua. Ba tháng này, bà đã chi tiêu không ít, từ tiền ăn uống đến những món đồ xa xỉ. Bà biết, Tiểu Vũ rất yêu thương bà, nhưng tình yêu đó liệu có đủ để đối mặt với sự thật sắp tới?
> Con trai yêu của mẹ, mẹ có chuyện này muốn nói với con. Chuyện rất quan trọng.
Lâm Tố Tâm dừng lại, tay đưa lên vuốt ve chiếc túi xách. Bà đã chuẩn bị cho chuyện này từ rất lâu rồi. Bà không muốn lãng phí thêm một giây phút nào nữa.
> Mẹ nghe nói bà nội con đang chuẩn bị dọn về quê. Mẹ nghĩ, đây là thời điểm thích hợp để con nói chuyện với bà về việc chuyển nhượng tài sản nhà đất.
Tin nhắn cuối cùng bay đi, để lại một khoảng lặng trong căn phòng. Lâm Tố Tâm nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Bà biết, cuộc chiến thực sự giờ mới bắt đầu. Và bà sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được thứ mình muốn.
NGOẠI CẢNH. NHÀ CỦA CON TRAI – BAN CÔNG – BUỔI TRƯA
Tiểu Vũ đứng trên ban công, tay cầm điện thoại, mắt nhìn xa xăm. Nắng gắt làm anh hơi nheo mắt. Anh vừa đọc xong tin nhắn của mẹ. Khuôn mặt anh hiện rõ vẻ bối rối và suy tư. Anh siết chặt điện thoại trong tay.
TIỂU QUÂN
(Lẩm bẩm)
Mẹ sắp dọn đi ư? Sao mẹ không nói với con?
Anh nhìn xuống phía dưới, nơi có chiếc xe BMW đỏ mà anh đã định mua làm quà cưới sớm cho Tiểu Vũ. Chiếc xe giờ đây bỗng trở nên vô nghĩa. Mọi thứ dường như đang quay cuồng trong đầu anh.
TIỂU QUÂN
(Tiếp tục lẩm bẩm)
Chuyển nhượng tài sản nhà đất… Mẹ đang nói về căn nhà cũ của bà sao?
Anh nhớ lại những lần mẹ anh, Lâm Tố Tâm, nhắc đến căn nhà đó, nhắc đến việc bà đã mua nó cách đây hai mươi năm chỉ với tám trăm ngàn, và giờ nó đáng giá cả một gia tài. Anh cũng nhớ đến những lời mẹ anh nói về việc đầu tư, về số tiền hơn ba trăm triệu đã tích lũy được, và gần đây nhất là việc bà đã rút 50 triệu ra để “tiêu xài”.
Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh ngắt, một cảm giác nặng trĩu trong lòng. Anh biết mẹ anh là một người phụ nữ mạnh mẽ và có kế hoạch. Nhưng lời đề nghị của bà lần này quá đột ngột, quá lớn. Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc bà lại có thể chủ động đề cập đến chuyện tài sản nhà đất với bà nội.
TIỂU QUÂN
(Thở dài)
Con phải nói chuyện với mẹ. Phải nói chuyện với cả bà nữa.
Anh quay người, bước nhanh vào nhà, ánh mắt kiên định hơn. Dù mọi thứ có vẻ phức tạp đến đâu, anh biết mình không thể trốn tránh trách nhiệm của mình.
NGOẠI CẢNH. NHÀ CỦA CON TRAI – PHÒNG KHÁCH – BUỔI TRƯA
Lâm Tố Tâm đang ngồi trên chiếc sofa, tay lướt điện thoại. Bà mặc một chiếc áo lụa màu xanh pastel, toát lên vẻ sang trọng, dù đã 58 tuổi. Bên cạnh bà là chiếc túi xách phiên bản giới hạn trị giá hơn 60 triệu đồng. Bà vừa mới chi hơn 3 triệu cho trái cây nhập khẩu, một trong những sở thích xa xỉ của bà.
Điện thoại bà rung lên. Là tin nhắn từ môi giới nhà đất.
> Chị Tâm ơi, có khách muốn xem nhà mình ngay bây giờ ạ.
Lâm Tố Tâm nhếch mép cười, một nụ cười ẩn chứa nhiều toan tính. Bà không trả lời ngay mà để điện thoại xuống, cầm một quả nho nhập khẩu cho vào miệng. Vị ngọt lịm lan tỏa, nhưng trong lòng bà lại dâng lên một cảm giác kỳ lạ, vừa hân hoan, vừa có chút gì đó thôi thúc.
Sau vài phút, bà mới chậm rãi nhắn tin lại.
> Được. Chị cứ cho họ vào. Nhưng dặn họ chú ý chút, nhà hơi bừa bộn.
Bà nhìn quanh căn phòng khách sang trọng, nơi bà đã sống cùng con trai và con dâu tương lai suốt ba tháng qua. Ba tháng này, bà đã chi tiêu không ít, từ tiền ăn uống đến những món đồ xa xỉ. Bà biết, Tiểu Quân rất yêu thương bà, nhưng tình yêu đó liệu có đủ để đối mặt với sự thật sắp tới?
Bà gọi cho Mai tỷ.
LÂM TỐ TÂM
(Vào điện thoại)
Mai à, em có thể sang đây một lát không? Chị có khách muốn xem nhà đột xuất. Em ở lại trông nhà giúp chị nhé. Chị đi gặp khách.
MAI TỶ
(Qua điện thoại)
Được chứ Tâm, chị cứ đi đi. Em sang ngay đây.
Lâm Tố Tâm cúp máy, đứng dậy. Bà vuốt phẳng chiếc áo lụa, chỉnh lại túi xách. Bà biết, đây không chỉ là cuộc gặp gỡ xem nhà thông thường. Đây là một bước ngoặt.
NGOẠI CẢNH. NHÀ CỦA CON TRAI – CỬA RA VÀO – BUỔI TRƯA
Mai tỷ bước vào nhà, tay xách túi đồ ăn. Bà nhìn quanh, thấy Lâm Tố Tâm đã chuẩn bị sẵn sàng để ra ngoài.
MAI TỶ
Chị đi đâu thế Tâm? Em mang ít đồ ăn sang cho chị này.
LÂM TỐ TÂM
Chị có khách muốn xem nhà đột xuất. Chị nhờ em ở lại trông nhà giúp chị. Khách vừa mới đến.
Lâm Tố Tâm nhìn ra ngoài cửa, thấy một chiếc xe sang trọng đang đỗ trước nhà. Bà chỉ mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ bí ẩn. Bà không nói cho Mai tỷ biết về kế hoạch thực sự của mình.
LÂM TỐ TÂM
Chị đi trước nhé. Có gì em gọi cho chị.
Bà vẫy tay chào Mai tỷ rồi bước ra ngoài, dáng vẻ thanh lịch và quyết đoán. Mai tỷ nhìn theo bóng lưng của bạn thân, trong lòng dâng lên một chút tò mò và lo lắng. Bà không biết Lâm Tố Tâm đang âm mưu điều gì, nhưng bà biết, mọi chuyện sắp tới sẽ không hề đơn giản.
NGOẠI CẢNH. NGOÀI NHÀ CỦA CON TRAI – VỈA HÈ – BUỔI TRƯA
Lâm Tố Tâm bước ra khỏi cổng, dáng vẻ vẫn ung dung và thanh lịch. Bà không đi ngay mà đứng lại, quan sát chiếc xe BMW đỏ bóng loáng vừa đỗ trước nhà. Đó là chiếc xe mà bà đã tốn không ít tiền để mua làm quà cưới sớm cho Tiểu Vũ. Bà nở một nụ cười mãn nguyện, nhìn về phía chiếc xe như thể nhìn về một kho báu.
Đúng lúc này, một cặp vợ chồng trẻ bước xuống từ chiếc xe. Chàng trai điển trai, ăn mặc lịch lãm, trông có vẻ thành đạt. Cô gái xinh đẹp, trang điểm nhẹ nhàng, toát lên vẻ dịu dàng và có chút tự tin. Họ chính là những khách hàng mà môi giới đã giới thiệu.
> Chào hai bạn. Tôi là Lâm Tố Tâm. Chắc hai bạn là khách xem nhà.
> (Giọng thân thiện)
> Vâng, chào chị. Em là Tiểu Quân, còn đây là vợ sắp cưới của em, Tiểu Vũ.
Tiểu Vũ mỉm cười lịch sự, ánh mắt quét qua Lâm Tố Tâm, rồi liếc nhanh xuống chiếc túi xách đắt tiền trên tay bà. Cô ấy dường như nhận ra điều gì đó, nhưng nhanh chóng che giấu.
> Chào cô ạ. Nghe nói nhà ở đây rất đẹp.
> Đúng vậy. Vị trí thì khỏi phải nói, rất thuận tiện. Còn thiết kế thì do tôi tự tay chăm chút, đảm bảo ưng ý. Mời hai bạn vào xem.
Lâm Tố Tâm dẫn họ vào nhà.
NGOẠI CẢNH. NHÀ CỦA CON TRAI – PHÒNG KHÁCH – BUỔI TRƯA
Căn phòng khách sang trọng, bài trí tinh tế hiện ra trước mắt Tiểu Quân và Tiểu Vũ. Mọi thứ đều toát lên vẻ đẳng cấp và ấm cúng.
> Wow, nhà đẹp quá ạ! Vị trí này đúng là tuyệt vời. Gần trung tâm mà vẫn yên tĩnh.
> (Nhìn quanh, vẻ mặt rất hài lòng)
> Thiết kế nội thất cũng rất hợp với gu của em. Không gian mở, ánh sáng tự nhiên ngập tràn. Chị Tâm có gu thẩm mỹ thật tinh tế.
Lâm Tố Tâm nở nụ cười, bà biết họ đã bắt đầu bị thuyết phục.
> Tôi cũng thích những gì sạch sẽ và tinh tế. Tôi đã sống ở đây 20 năm rồi. Căn nhà này là do tôi mua đứt với giá 800 ngàn ngày xưa. Giờ giá trị của nó chắc cũng lên cả chục tỷ rồi.
Bà cố tình nhấn mạnh vào số tiền ngày xưa và sự chênh lệch giá trị hiện tại, ám chỉ sự khôn ngoan của mình trong đầu tư.
> (Ngạc nhiên)
> 20 năm trước ạ? Chị đầu tư sớm vậy cơ à? Đúng là nhìn nhà là biết chủ nhân có tầm nhìn.
Họ đi thăm từng căn phòng, lên ban công ngắm nhìn quang cảnh thành phố. Mọi thứ đều hoàn hảo trong mắt họ.
> Em rất thích căn phòng này. Ánh sáng tốt, view đẹp. Giá cả thì sao ạ?
Lâm Tố Tâm dừng lại, hít một hơi sâu. Bà biết đây là thời điểm quyết định. Bà đã chuẩn bị một mức giá khiến họ không thể từ chối.
> Giá thì cũng phải tương xứng với vị trí và thiết kế. Tôi định bán với giá 20 tỷ.
Tiểu Quân và Tiểu Vũ nhìn nhau. Họ đã dự liệu được mức giá này, thậm chí còn cao hơn.
> 20 tỷ ạ… Vợ chồng em bàn rồi, nếu giá hợp lý thì bọn em sẽ quyết định ngay. Bọn em rất ưng căn nhà này.
> Vâng ạ, bọn em đồng ý. Chúng ta có thể làm thủ tục được không ạ?
Lâm Tố Tâm mỉm cười, một nụ cười chiến thắng. Kế hoạch của bà đã thành công bước đầu. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi chiếc xe BMW đỏ vẫn còn đó. Bà biết, 20 tỷ này chỉ là bước đệm cho kế hoạch lớn hơn của mình. Bà nghĩ về 300 triệu tài sản đầu tư và 50 triệu vừa rút ra để tiêu xài. Tất cả chỉ là một phần nhỏ trong những gì bà đã chuẩn bị.
NGOẠI CẢNH. NHÀ CỦA CON TRAI – PHÒNG KHÁCH – BUỔI CHIỀU
Lâm Tố Tâm đưa Tiểu Quân và Tiểu Vũ ra khỏi nhà, nụ cười vẫn còn vương trên môi. Bà đứng nhìn theo chiếc xe của họ khuất dạng, trong lòng tràn đầy sự đắc thắng. Bà đã thành công trong việc “bán” căn nhà, một bước tiến quan trọng trong kế hoạch đã ấp ủ. Bà vỗ nhẹ vào chiếc túi xách hàng hiệu, cảm thấy hài lòng với màn trình diễn vừa rồi.
Bất chợt, bà giật mình. Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. Bà nhíu mày, ngạc nhiên. Ai lại đến vào giờ này, và với thái độ gấp gáp như vậy? Bà chậm rãi bước về phía cửa.
Cánh cửa mở ra, Tiểu Vũ và Tiểu Quân đứng đó. Họ không còn vẻ tươi cười ban nãy, thay vào đó là sự bối rối và một chút hoang mang.
> Chị Tâm ơi, vợ chồng em xin lỗi vì đã quay lại đột ngột. Bọn em có một chút việc gấp cần hỏi chị.
> Vâng ạ. Tự nhiên bọn em hơi lo lắng.
Lâm Tố Tâm nhìn họ, một tia nghi ngờ lóe lên trong mắt. Bà vẫn giữ nụ cười, nhưng giờ nó có chút gượng gạo.
> Có chuyện gì vậy hai bạn? Có phải hai bạn quên mang theo giấy tờ gì không?
Tiểu Vũ lắc đầu. Cô liếc nhìn Tiểu Quân, rồi hít một hơi sâu.
> Không phải ạ. Chỉ là… khi về nhà, bọn em thấy nhà hơi vắng vẻ. Mẹ em bảo hôm nay cả nhà đều về quê ngoại có việc gấp. Bọn em hơi bất ngờ vì mẹ chưa kịp dặn.
Lâm Tố Tâm khựng lại. Bà cố gắng che giấu sự bối rối, nhưng ánh mắt bà có chút né tránh.
> Ồ, vậy sao? Chắc mẹ bạn… quên mất. Bà đôi khi hơi đãng trí.
Tiểu Vũ tiến lên một bước, ánh mắt quét qua chiếc túi xách trên tay Lâm Tố Tâm. Cô chợt nhớ ra điều gì đó.
> À, và còn một chuyện nữa ạ. Lúc mẹ em dọn dẹp, mẹ có đưa cho em một xấp hóa đơn. Mẹ bảo xem có cái nào mình dùng không. Và em… tình cờ thấy hóa đơn này.
Tiểu Vũ rút từ trong túi ra một mảnh giấy. Cô đưa nó cho Lâm Tố Tâm. Đó là hóa đơn của một nhà hàng sang trọng, với những món ăn đắt đỏ. Tên nhà hàng và ngày tháng ghi rõ ràng.
Lâm Tố Tâm nhìn chằm chằm vào tờ hóa đơn. Máu trong người bà như sôi lên. Bà nhớ lại buổi trưa nay, bà đã gọi những món đắt tiền đó, tận hưởng một bữa ăn xa hoa trong khi nói dối họ rằng bà vừa bán nhà và cần 20 tỷ để trang trải cuộc sống. Bà đã tiêu xài 50 triệu chỉ trong vòng vài ngày. Chiếc túi xách hàng hiệu, món quà cưới sớm cho Tiểu Vũ, tất cả đều là để chứng tỏ bà là một người mẹ chồng lý tưởng, một người phụ nữ giàu có và có tầm nhìn. Nhưng giờ đây, tất cả đã bị phơi bày.
> (Giọng cứng lại)
> Đây là…
> (Ngắt lời, giọng đầy chua chát)
> Đây là hóa đơn nhà hàng mà mẹ em gọi trưa nay, đúng không ạ? Với số tiền… hơn 3 triệu đồng. Trong khi mẹ nói với chúng em rằng mẹ đang rất khó khăn.
Tiểu Quân nhìn Lâm Tố Tâm, ánh mắt dò xét. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
> Mẹ ơi, sao mẹ lại…
Lâm Tố Tâm siết chặt tờ hóa đơn trong tay. Nụ cười trên môi bà biến mất hoàn toàn, thay vào đó là vẻ giận dữ và sự bối rối tột cùng. Bà đã bị phát hiện. Kế hoạch hoàn hảo của bà đã tan vỡ. Bà nhìn Tiểu Vũ, ánh mắt tóe lửa.
> Cô… cô dựa vào đâu mà nói tôi như vậy? Cô là cái thá gì mà dám chất vấn tôi?
Trong đầu Lâm Tố Tâm vang vọng tiếng cười chế giễu của Mai tỷ, nụ cười mỉa mai của Trương quản lý. Bà đã cố gắng chứng minh mình không hề nghèo hèn, rằng bà vẫn là bà Lâm Tố Tâm quyền lực ngày xưa. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ là một trò cười. Bà nhìn chiếc xe BMW đỏ trước sân, món quà cưới sớm cho Tiểu Vũ, và cảm thấy một nỗi cay đắng trào dâng. Bà đã chi tiêu phung phí, ảo tưởng về sự giàu có, trong khi thực tế phũ phàng hơn bà nghĩ. 300 triệu tài sản đầu tư, 800 ngàn mua nhà 20 năm trước, giờ đây căn nhà trị giá 20 tỷ, nhưng tất cả chỉ là bề nổi.
> Tôi chỉ thấy lạ. Nếu mẹ đang khó khăn, tại sao mẹ lại tiêu xài hoang phí như vậy? Mẹ có biết, mẹ đang lừa dối chúng con không?
Lâm Tố Tâm nhìn hai người, sự tức giận biến thành tuyệt vọng. Bà đã hoàn toàn bị dồn vào chân tường.
Lâm Tố Tâm siết chặt tờ hóa đơn, hơi thở hổn hển. Bà nhìn Tiểu Vũ, ánh mắt tóe lửa, vẻ kiêu ngạo thường ngày biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn và tức giận.
> Cô ăn nói hàm hồ cái gì? Tôi tiêu tiền của tôi, cô quản được sao? Cô tưởng cô là ai mà dám dạy dỗ tôi?
> Mẹ ơi, Tiểu Vũ chỉ muốn hỏi cho rõ thôi. Nếu mẹ đang khó khăn, mẹ nên nói thật với chúng con.
Ánh mắt Lâm Tố Tâm lướt qua chiếc xe BMW đỏ trước sân. Nỗi cay đắng dâng lên. Bà đã cố gắng chứng tỏ mình không hề nghèo hèn, rằng bà vẫn là bà Lâm Tố Tâm quyền lực ngày xưa. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ là một trò cười. 300 triệu tài sản đầu tư, 800 ngàn mua nhà 20 năm trước, căn nhà giờ trị giá 20 tỷ, nhưng bà lại tiêu xài phung phí, ảo tưởng về sự giàu có.
> Khó khăn hay không, mẹ đều đang lừa dối chúng con, đúng không ạ? Mẹ nói cần tiền gấp để trang trải, nhưng lại vung tiền mua sắm, ăn uống xa hoa. Mẹ có nghĩ đến cảm xúc của chúng con không?
Lâm Tố Tâm nhìn hai người, sự tức giận biến thành tuyệt vọng. Bà đã hoàn toàn bị dồn vào chân tường. Đúng lúc đó, điện thoại bà rung lên. Bà vội vàng rút điện thoại ra, lòng bàn tay rịn mồ hôi. Một tin nhắn hiển thị tên “Trương quản lý”. Bà mở ra.
Tin nhắn chỉ vỏn vẹn: “Hợp đồng mua bán đã ký. Chuyển khoản 50 tỷ vào tài khoản cũ.”
Một luồng điện chạy dọc cơ thể Lâm Tố Tâm. Bà ngước nhìn Tiểu Quân và Tiểu Vũ, trong mắt bà lóe lên một tia hy vọng mỏng manh.
> (Giọng run run, cố gắng giữ bình tĩnh)
> Cái này… cái này là…
Bà dừng lại, suy nghĩ nhanh. Phải làm sao để thoát khỏi tình cảnh này?
> À… hai đứa. Vừa rồi là có người gọi báo. Hợp đồng mua nhà của mẹ… đã được ký rồi. Họ bảo sắp hoàn tất thủ tục chuyển tiền. Mẹ… mẹ mừng quá.
Bà nở một nụ cười gượng gạo, cố gắng che giấu sự hoảng loạn.
> Mẹ ơi, thật sao ạ?
> (Nghi ngờ)
> Thật ạ?
> (Gật đầu lia lịa)
> Thật! Thật chứ! Mẹ mừng quá nên nói hơi… hơi lắp bắp. Họ bảo nhanh thôi. Mẹ phải gọi lại cho họ để thúc giục thủ tục chuyển tiền đây. Mẹ phải giữ cho được số tiền đó.
Lâm Tố Tâm vội vàng nhấn số trên điện thoại, mắt không rời khỏi màn hình. Dù bên ngoài đang đối diện với sự dò xét của Tiểu Vũ và Tiểu Quân, trong lòng bà đã bắt đầu lên một kế hoạch khác, một kế hoạch mới để che đậy bí mật của mình và thoát khỏi vòng vây này. Bà chỉ hy vọng số tiền kia sẽ về kịp.
Lâm Tố Tâm giật mình quay điện thoại, tim đập thình thịch. Bà cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng đôi tay vẫn run lên.
> (Giọng run run)
> A lô? Trương quản lý đấy à? Dạ, dạ, tôi đây. Sao rồi ạ?
Bà lắng nghe, đôi mắt lướt qua Tiểu Quân đang đứng khoanh tay nhìn mình, còn Tiểu Vũ thì chăm chú quan sát phản ứng của bà.
> (Che miệng điện thoại, nói khẽ)
> Sao lại chậm thế này? Hai mươi tỷ cơ mà! Vâng, vâng, tôi hiểu rồi. Cứ làm đúng thủ tục đi. Quan trọng là tiền phải về tài khoản tôi.
Bà cúp máy, thở phào nhẹ nhõm, dù sự lo lắng vẫn còn lẩn khuất trong ánh mắt.
> Mẹ ơi, ai gọi đấy ạ? Lại chuyện nhà đất của mẹ à?
> (Cười gượng)
> Ừ, là người ta gọi báo tình hình thôi con. Chuyện này… nó phức tạp lắm. Nhưng mà yên tâm, mẹ sắp thu xếp được rồi.
> Yên tâm về chuyện gì, thưa mẹ? Chuyện mẹ nợ nhà hàng mấy triệu, hay chuyện mẹ đang bán nhà?
Câu hỏi của Tiểu Vũ như mũi dao châm thẳng vào tim Lâm Tố Tâm. Bà ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh hơn.
> Cô nói gì nghe như tra khảo thế, Tiểu Vũ? Đúng, tôi có bán nhà. Và tôi cũng có tiêu xài. Cô nghĩ sao thì tùy cô. Đó là tiền của tôi, cuộc sống của tôi.
> Mẹ, mẹ nói gì vậy ạ? Sao mẹ lại bán nhà mà không nói cho chúng con?
> (Khoát tay)
> Việc nhà của mẹ, mẹ tự quyết định được. Đừng có xen vào. Mẹ đang chuẩn bị cho một cuộc sống mới tốt đẹp hơn. Mà cái nhà đó, đối với mẹ, nó chỉ là một đống gạch vụn thôi. Mẹ đã ở đó hai mươi năm, giờ là lúc mẹ cần thay đổi.
Bà liếc nhìn chiếc túi xách phiên bản giới hạn trên bàn, rồi lại nhìn sang Tiểu Vũ, ánh mắt đầy thách thức.
> Một đống gạch vụn? Thưa mẹ, căn nhà đó mẹ mua cách đây hai mươi năm với giá tám trăm ngàn. Bây giờ nó trị giá hai mươi tỷ. Mẹ nghĩ mẹ có quyền định đoạt nó như vậy sao? Còn khoản tiền mẹ rút ra ba mươi triệu để tiêu xài hoang phí thì sao? Mẹ có biết chúng con đang lo lắng cho mẹ thế nào không?
Lâm Tố Tâm nhìn Tiểu Vũ, sự tức giận và bực bội dâng lên. Bà đã quá quen với việc bị soi mói và chỉ trích.
> (Cười khẩy)
> Ba mươi triệu? Cô nói nhầm rồi. Đó là năm mươi triệu. Và tôi tiêu xài cho bản thân mình. Tôi có quyền làm thế. Tôi thích trái cây nhập khẩu, tôi thích mua sắm, tôi thích đi du lịch. Cô nghĩ tôi phải sống khổ sở như cô để làm cô vừa lòng sao?
> Mẹ, mẹ đừng nói thế. Tiểu Vũ chỉ lo cho mẹ thôi. Nếu mẹ có chuyện gì khó khăn, mẹ cứ nói. Chúng con sẽ cùng mẹ giải quyết.
> Khó khăn? Ai nói tôi khó khăn? Tôi đây hoàn toàn ổn. Tôi chỉ là không muốn tiếp tục sống một cuộc đời nhàm chán. Tôi muốn trải nghiệm. Tôi muốn tận hưởng. Cái căn nhà đó, nó đã níu chân tôi quá lâu rồi. Giờ là lúc tôi giải thoát.
Lâm Tố Tâm bước ra ban công, hít một hơi thật sâu. Ánh mắt bà xa xăm, nhìn về phía chân trời. Bà biết, dù nói gì đi nữa, Tiểu Vũ cũng sẽ không bao giờ hiểu được. Bà chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi cuộc sống cũ, và bắt đầu lại từ đầu. Với số tiền từ vụ bán nhà, bà tin mình sẽ có một cuộc sống hoàn toàn mới, một cuộc sống mà bà xứng đáng được hưởng.
Lâm Tố Tâm đứng trên ban công, hít thật sâu bầu không khí se lạnh. Gió thổi tung mái tóc bà, mang theo chút hy vọng về một tương lai mới, xa rời mọi ràng buộc. Bà quay lưng lại với căn phòng khách chật hẹp, nơi tiếng cãi vã vừa kết thúc, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề. Bên dưới, trên chiếc bàn gỗ sồi, chiếc túi xách phiên bản giới hạn vẫn lấp lánh dưới ánh đèn, một lời nhắc nhở về cuộc sống xa hoa mà bà khao khát.
Bóng Tiểu Quân khuất dần sau cánh cửa phòng ngủ. Chỉ còn lại Tiểu Vũ, đứng sững sờ giữa phòng khách, ánh mắt đầy phẫn uất nhìn theo bóng lưng mẹ chồng.
> (Giọng nghẹn lại)
> Mẹ bán nhà rồi… Hai mươi tỷ… mẹ bán hết tất cả chỉ để… để cho bản thân một cuộc sống sung sướng. Còn chúng con thì sao? Tương lai của chúng con thì sao, mẹ?
Nước mắt Tiểu Vũ lăn dài trên má. Cô nhìn chiếc xe BMW đỏ chói lóa đậu ngoài sân, món quà cưới mà đáng lẽ ra là của cô, nhưng giờ đây, nó như một lời chế giễu. Cô đã dành ba tháng qua để chăm sóc Lâm Tố Tâm, từ quê lên thành phố, hy sinh công việc, hy sinh cả sự nghiệp của mình, chỉ mong mẹ chồng có một cuộc sống an ổn. Vậy mà, nhận lại là gì?
> Mẹ có nghĩ cho Tiểu Quân không? Mẹ có nghĩ cho con không? Căn nhà đó là cả gia tài, là tất cả những gì mẹ có thể để lại cho con trai mẹ. Mẹ còn tài sản đầu tư hơn ba trăm triệu, mẹ còn tiền để tiêu xài thoải mái, vậy tại sao mẹ lại bán đi thứ quý giá nhất? Chỉ vì mẹ thích mua trái cây nhập khẩu? Chỉ vì mẹ thích cái túi sáu mươi triệu đó sao?
Tiểu Vũ ôm mặt khóc nức nở. Cô không hiểu. Cô thực sự không hiểu. Lâm Tố Tâm chưa bao giờ nói với cô về kế hoạch của bà. Bà luôn tỏ ra mình là một người mẹ chồng tốt, một người phụ nữ hiểu chuyện. Nhưng hành động này của bà, nó giống như một nhát dao đâm vào niềm tin của cô.
> Con không hiểu mẹ. Con thật sự không hiểu mẹ chút nào. Mẹ làm vậy là có ý gì? Mẹ đang cố tình đẩy chúng con vào bước đường cùng sao? Mẹ đang cố tình hủy hoại tương lai của chúng con sao?
Lâm Tố Tâm bước vào lại phòng khách, khuôn mặt bà đã lấy lại vẻ bình tĩnh, nhưng ánh mắt vẫn còn vương chút uất hận. Bà nhìn Tiểu Vũ, người con dâu tương lai mà bà từng kỳ vọng sẽ hiểu mình, nhưng giờ đây, lại thấy cô thật phiền phức.
> (Giọng sắc lạnh)
> Tôi làm gì là việc của tôi. Cô không cần phải xen vào. Cô nghĩ cô là ai mà lên giọng dạy đời tôi? Cô chỉ là con dâu tương lai thôi, không hơn không kém. Tài sản của tôi, tôi có quyền định đoạt. Tôi sống thế nào là quyền của tôi. Cô không có quyền phán xét tôi.
Bà giật lấy chiếc túi xách, ôm chặt vào lòng.
> Tôi bán nhà không phải vì tôi không lo cho tương lai của hai đứa. Mà là vì tôi muốn có một tương lai tốt đẹp hơn cho chính mình. Tôi đã hy sinh quá nhiều rồi. Hai mươi năm tôi sống trong sự nhàm chán. Giờ là lúc tôi phải sống cho bản thân.
Lâm Tố Tâm liếc nhìn Tiểu Vũ, ánh mắt bà đầy thách thức. Bà biết, từ giờ trở đi, mối quan hệ giữa bà và Tiểu Vũ sẽ không bao giờ còn như trước nữa. Nhưng bà không quan tâm. Bà đã quyết định. Bà sẽ không bao giờ quay lại cái quá khứ nghèo khó đó nữa.
# KẾT THÚC KỊCH BẢN PHẦN 14 #
> (Nhìn thẳng vào Tiểu Vũ và Tiểu Quân, giọng đầy uy quyền)
> Căn nhà này là của tôi. Tôi đã mua nó bằng chính sức lao động và trí tuệ của mình cách đây hai mươi năm, khi nó chỉ đáng giá tám trăm ngàn. Bây giờ, giá trị của nó là hai mươi tỷ. Tôi có toàn quyền quyết định làm gì với tài sản của mình.
Bà liếc nhìn chiếc túi xách phiên bản giới hạn đặt trên bàn, rồi ánh mắt dừng lại trên chiếc xe BMW đỏ ngoài sân. Nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi.
> Các con đã cho tôi thấy bộ mặt thật của mình rồi. Cái cách các con tính toán từng đồng tiền tôi chi tiêu, cái cách các con coi tôi như một nguồn tiền để khai thác, nó khiến tôi nhận ra mình đã sai lầm thế nào khi đặt niềm tin vào các con.
Bà bước lại gần Tiểu Vũ, nhìn sâu vào mắt cô con dâu tương lai.
> Ba tháng qua, tôi ở đây, chi hơn ba triệu mỗi tháng cho tiền ăn, chỉ để nếm trải sự ấm áp của gia đình. Nhưng đổi lại, tôi nhận được gì? Những ánh mắt dò xét, những lời bóng gió về việc tôi tiêu xài hoang phí cho trái cây nhập khẩu hay chiếc túi sáu mươi triệu này. Tôi không hối hận vì đã bán nhà. Thậm chí, tôi còn thấy nhẹ nhõm. Tôi sẽ không bao giờ hối hận vì quyết định này.
Lâm Tố Tâm quay sang Tiểu Quân, giọng bà dịu lại một chút nhưng vẫn kiên quyết.
> Tiểu Quân, mẹ đã cho con thấy mẹ đã đầu tư bao nhiêu cho tương lai của hai đứa. Món quà cưới này, chiếc xe này, còn cả tài sản đầu tư hơn ba trăm triệu của mẹ mà mẹ đã cố gắng tạo dựng suốt bao năm qua, mẹ hoàn toàn có thể rút ra và sống một cuộc đời sung sướng. Nhưng mẹ đã chọn cách giải thoát cho chính mình.
Bà siết chặt tay vào chiếc túi xách.
> Tôi sẽ dùng số tiền này để sống cuộc đời mà tôi hằng mong ước. Du lịch, mua sắm, tận hưởng. Tôi sẽ không bao giờ để bản thân mình phải chịu đựng sự nhàm chán và cô đơn nữa. Tôi đã cho các con cơ hội, nhưng các con đã từ bỏ nó. Giờ là lúc tôi phải sống cho mình.
> (Vui vẻ bấm điện thoại)
> Alo, Trương quản lý đấy ạ. Tiền đã vào tài khoản rồi. Tôi muốn lên kế hoạch đầu tư tiếp theo. Lần này, tôi muốn tập trung vào bản thân mình nhiều hơn.
Bà mỉm cười, ánh mắt lướt qua chiếc túi xách phiên bản giới hạn trên bàn. Nụ cười đó không còn là sự mỉa mai cay đắng như lúc trước, mà thay vào đó là sự hài lòng và một chút tự tin.
> (Nói với giọng quyết đoán)
> Tôi muốn xây dựng một cuộc sống độc lập hoàn toàn, không phụ thuộc vào bất kỳ ai. Có lẽ là một căn hộ nhỏ ở trung tâm thành phố, đủ để tôi tận hưởng không gian riêng tư. Và cũng đừng quên những chuyến du lịch mà tôi đã ao ước bấy lâu. Tôi muốn khám phá thế giới, nếm trải những điều mới mẻ.
Bà nhìn ra ban công, nơi có chiếc xe BMW đỏ vẫn đậu im lìm. Đó là món quà cưới mà bà đã chuẩn bị cho Tiểu Vũ, một minh chứng cho tình yêu và sự hy sinh của bà dành cho gia đình. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một kỷ vật, một lời nhắc nhở về những gì bà đã phải trải qua.
> (Thở dài nhẹ nhõm)
> Mấy tháng ở đây, tôi đã thấy đủ rồi. Tôi biết mình cần phải làm gì để tìm lại giá trị của bản thân. Cuộc đời còn dài, và tôi xứng đáng có một cuộc sống hạnh phúc, trọn vẹn. Cảm ơn Trương quản lý đã luôn đồng hành cùng tôi. Hẹn gặp anh sớm.
Bà gác máy, đôi mắt sáng lên một tia hy vọng mới. Căn nhà này, dù có giá trị bao nhiêu, cũng không thể thay thế được hạnh phúc mà bà sẽ tự mình tạo dựng. Bà bước ra ban công, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành. Bình minh sắp lên, báo hiệu một ngày mới, một khởi đầu mới cho cuộc đời Lâm Tố Tâm.
Cảnh 17
NGOẠI. NHÀ CON TRAI – SÁNG
Ánh nắng ban mai chiếu xiên qua khung cửa sổ phòng khách. Lâm Tố Tâm, 58 tuổi, đứng đó, dáng vẻ thẳng thắn và kiên định. Bên cạnh bà là Mai tỷ, tay kéo theo một chiếc vali lớn. Hai người chuẩn bị rời đi.
Trong phòng khách, Tiểu Vũ và Tiểu Quân đứng chết trân. Tiểu Vũ đỏ mặt, mắt ngấn lệ, vẻ mặt vừa uất ức vừa không tin nổi. Tiểu Quân thì tái mét, hai tay nắm chặt, đôi mắt nhìn mẹ với sự tức giận và hoang mang tột độ. Tiếng đóng sập cửa vang lên khô khốc.
Lâm Tố Tâm bước ra khỏi cửa. Bà không quay đầu lại ngay. Bà hít một hơi thật sâu, không khí trong lành của buổi sớm mai tràn vào lồng ngực. Bà cảm nhận được sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Ba tháng qua ở đây, ba tháng chứng kiến những điều không đáng, đã đủ. Chiếc túi xách phiên bản giới hạn trị giá hơn 60 triệu trên tay bà giờ đây không còn là biểu tượng cho sự nhún nhường, mà là sức mạnh. Chiếc xe BMW đỏ, món quà cưới bà dành cho Tiểu Vũ, nằm im lìm trong gara, giờ chỉ còn là một kỷ niệm.
Bà liếc nhìn lại ngôi nhà một lần cuối. Ngôi nhà mua đứt cách đây hai mươi năm với giá 800 ngàn, nay có giá trị lên tới 20 tỷ. Một tài sản khổng lồ, nhưng bà hiểu rằng giá trị lớn nhất của mình không nằm ở đó. Hơn 300 triệu tài sản đầu tư, 50 triệu vừa rút ra cho kế hoạch mới, tất cả đều cho thấy bà hoàn toàn có thể tự lo cho cuộc sống của mình. Bà đã sống đủ lâu để hiểu rằng tiền bạc chỉ là công cụ, không phải mục đích cuối cùng.
Bà siết chặt tay kéo vali. Ánh mắt bà hướng thẳng về phía trước, nơi con đường trải dài. Không có sự do dự, không có chút luyến tiếc nào. Chỉ có sự bình thản và một niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Bà đã sẵn sàng để tự mình viết tiếp những trang đời còn lại, theo cách của riêng mình. Sẽ không còn sự phụ thuộc, không còn những bữa ăn với trái cây nhập khẩu được tính toán chi ly, không còn những lời nói cay nghiệt hay sự coi thường. Cuộc đời 58 năm này, bà xứng đáng có một khởi đầu mới.
Bà mỉm cười, một nụ cười thực sự, rạng rỡ và đầy sức sống. Mai tỷ nhìn bà, cũng mỉm cười, nắm chặt tay bà. Cả hai cùng bước đi, xa dần khỏi ngôi nhà, xa dần khỏi những gì đã qua, để tìm đến một chân trời mới. Tiếng xe ô tô nổ máy, rồi từ từ lăn bánh, bỏ lại phía sau khung cảnh ngỡ ngàng và giận dữ của hai mẹ con. Bà biết, đây là quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời mình. Cuộc sống độc lập, tự chủ, và tràn đầy hy vọng đang chờ đợi Lâm Tố Tâm. Bà đã có tất cả những gì cần thiết: một tâm trí minh mẫn, một sức khỏe tốt, và một kế hoạch rõ ràng. Bà đã giải phóng mình khỏi cái lồng son mà bà tự xây dựng, để tìm về bản ngã đích thực. Bà sẽ du lịch, sẽ khám phá, sẽ sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. Đó là món quà lớn nhất bà có thể tự tặng cho mình.
Bà nhìn lên bầu trời cao xanh, lòng tràn đầy sự thanh thản. Mây trắng trôi lững lờ, như chính những phiền muộn đã tan biến. Cuộc hành trình tìm lại chính mình, tìm lại hạnh phúc, đã chính thức bắt đầu. Bà không hối tiếc vì đã từng hy sinh, vì đã từng chịu đựng. Bởi chính những điều đó đã tôi luyện bà, giúp bà mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn. Bà đã học được rằng, đôi khi, để tìm lại những gì đã mất, ta phải dám buông bỏ tất cả. Tình yêu thương không phải là sự ràng buộc, mà là sự cho đi vô điều kiện, và quan trọng hơn cả, là biết cách yêu thương chính mình. Bà hiểu rằng, trên đời này, không có ai có thể mang lại hạnh phúc trọn vẹn cho mình ngoài chính bản thân. Bà sẽ sống cho mình, vì mình, và vì một tương lai tốt đẹp hơn.

