Ngày hôm sau khi tôi phá thai, Cố Dự Bạch từ doanh trại trở về.
Anh mang theo cho tôi một lọ kem dưỡng phiên bản mới và một lá đơn xin ly hôn do quân khu chuyển tới.
Trên tờ giấy mỏng, chữ “ĐỒNG Ý” in màu đỏ như m/á0, chói lọi đến khó chịu.
Anh mặt không hề tỏ vẻ ăn năn, giọng còn lạnh như băng:
“Tôi định đợi em khoẻ hơn rồi mới nộp, nhưng Bạch Sương về nước sớm hơn, nên…”
Cuộc ly hôn diễn ra chóng vánh đến mức suýt làm tôi bật cười.
Tôi hơi cau mày, cố kiềm nụ cười:
“Hiểu rồi, hôn nhân đỡ dán hộ, é/p cho vừa thì quả thật chẳng ngọt.”
Anh hơi áy náy đưa cho tôi một tờ giấy chuyển nhượng nhà:
“Tôi biết mình có lỗi, xin rời khỏi nhà không lấy gì; nhà này và ba vạn bạc mà cụ để lại đều để em.”
Tôi cầm lấy như người vô hồn, thở nhẹ:
“Nếu vậy, sau này ta không cần gặp lại nhau. Anh biết tôi từng dành hết lòng cho anh, nếu còn gặp lại…”
Cố Dự Bạch vội vàng cam đoan:
“Không đâu! Tôi sẽ không quấy rầy em nữa.”
Nhìn dáng anh suýt thì quỳ xuống thề thốt phải ở bên người trong tim mình, tôi mỉm cười:
“Vậy thì tôi chúc anh và cô Bạch Sương hạnh phúc trọn đời.”
—
Cố Dự Bạch thấy tôi không níu kéo thêm nữa thì nhẹ người.
Anh nở nụ cười lâu lắm mới có, nhanh chóng đứng dậy thu xếp hành lý.
Căn nhà nhỏ kia là do cụ Cố mua cho chúng tôi ngày cưới.
Đắt đỏ, có tiền cũng khó mua được.
Anh để căn nhà và ba vạn cho tôi, coi như tôi có số vốn đầu tiên để mở hàng.
Dì út từ nhỏ thường bảo tôi:
“Phụ nữ không chỉ có mỗi con đường lấy chồng, chỉ cần dám làm, dám bứt phá, đời sẽ không còn tối tăm.”
Từ khi cải cách mở cửa, nhà nước khuyến khích người dân tự lập nghiệp — đây là cơ hội tốt để tôi kiếm tiền.
Cố Dự Bạch gói xong đồ, thấy tôi vẫn mỉm cười, hơi ngạc nhiên:
“Anh đi rồi, em không buồn sao?”
Tôi gỡ nụ cười ra, đưa chiếc vali cuối cùng cho anh.
“Buồn làm gì? Anh đi theo đuổi hạnh phúc của anh, đâu phải bước lên máy ch/é/m.”
Anh cau mày, thở dài:
“Giang Nguyệt, em không cần giả vờ thờ ơ đâu, anh hiểu hết.”
Tôi khều môi cười hờ hững, đẩy anh ra khỏi nhà:
“Đi nhanh đi, anh còn kịp ra ga đón Bạch Sương mà.”
Ánh mắt anh chứa đựng chút hối hận và lưu luyến.
“Giang Nguyệt, thật lòng chúc em tìm được hạnh phúc riêng.”
Tôi gật đầu, tiễn anh ra khỏi sân.
Hình bóng anh bước đi nhẹ nhõm, thản nhiên chưa từng có.
Tôi rũ bỏ cảm giác ớn lạnh, nhìn vườn hoa hồng nở rộ quanh sân và chiếc chìa khóa trong tay, thỏa thích đóng cửa lại.
Tốt quá, tôi cuối cùng cũng tự do rồi.
Sau khi ly hôn, tôi quyết liệt vứt bỏ mọi thứ thuộc về anh, cắt đứt quan hệ họ hàng cũ, bán việc ở phòng tuyên truyền cho người hàng xóm quen biết.
Làm xong việc đó, tôi bắt tay vào dự tính mở cửa hàng.
Ba tháng sau, cửa tiệm quần áo khai trương, tôi nhận được một cuộc điện thoại vừa quen vừa lạ.
Quen là vì suốt năm năm làm vợ Cố Dự Bạch, thỉnh thoảng tôi vẫn nhận được những cuộc gọi của người con gái kia — giọng yếu ớt gọi đúng tên anh.
Lạ vì tôi chưa từng thấy mặt cô ta.
Cô ta chính là “ánh trăng sáng” anh thầm thương trong lòng, người anh giấu kín suốt bấy lâu.
Giọng cô ấy vẫn mong manh như trước:
“Chị Giang Nguyệt phải không ạ? Xin lỗi, em không cố ý gọi làm phiền.”
“Dự Bạch nói anh đừng làm phiền chị, nhưng chuyện này em thật bất lực…”
Nghe nói ngay ngày sau khi tôi ly hôn, anh vội đi nộp đơn kết hôn mới.
Vội vàng tới mức tôi chưa bao giờ thấy ở anh suốt năm năm chung sống.
Tôi đang sòng tính toán, chậm rãi đáp:
“Cô gọi người vợ không quyền không thế như tôi làm gì?”
Chẳng phải tốt nhất, cựu nhân tình nên đóng cửa than khóc cho chết đi sao?
Bạch Sương nghẹn ngào:
“Dự Bạch bị công an triệu tập, chuyện này nếu truyền về doanh trại anh sẽ bị xử lý… em cầu chị giúp một tay.”
Tay tôi dừng trên bàn tính.
Việc này tôi giúp sao nổi? Tôi không có quyền không có thế lực.
Sắp sửa đáp lại, tôi chợt nhớ ra — mình có tiền.
Những người giàu có những năm 80: một gia đình có vài chiếc vạn.
Giàu có. Có thể mua chuộc mọi chuyện.
Nhưng vì sao tôi phải giúp?
“Tôi xin lỗi, chị Bạch, cô mới nói là Dự Bạch dặn đừng gọi em làm phiền tôi.
Nếu tôi dẫm vào thì liệu có thuận lợi cho đôi bên không?”
“Lại nữa, tôi chỉ là một phụ nữ mỏng manh, thật sự không giúp nổi chuyện lớn như thế, cô tìm người khác thử đi.”
Nói rồi, tôi tắt máy.
Tôi và Cố Dự Bạch là mối hôn ước tổ tiên đặt, hôn nhân gia đình sắp xếp.
Từ nhỏ tôi ngang tàng, không thích học, chỉ mê vẽ cùng dì — người dạy tôi thiết kế.
Ba mẹ không quản nổi tôi, nhưng Dự Bạch thì khác.
Anh là học sinh gương mẫu trong khu nhà, đẹp trai, mê thể thao, chạy rất nhanh, học hành cũng xuất sắc.
Từ nhỏ tôi đã thích anh, lời anh nói tôi luôn thích nghe.
Ba mẹ không quản nổi, đều nhờ anh dạy dỗ tôi.
Sau đó anh đi học ở tỉnh khác, dì tôi chịu áp lực liều đưa tôi đi học thiết kế ở Hải Thành.
Chúng tôi mất liên lạc.
Tưởng rằng đời mình chẳng còn giao điểm nào.
Ai ngờ gia đình vẫn muốn giữ lời hôn ước xưa, quyết định mai mối lại.
Tôi nhớ lần gặp lại, dưới cầu ở Cô Tô, nước chảy mượt như lụa.
Anh mặc áo trắng, quần sơ vin, đứng như chàng trai thư sinh.
Tim tôi như bị điện giật, tê rần.
Hôm đó tôi hỏi nghiêm túc:
“Anh thật sự sẽ lấy em chứ?”
Anh vuốt đầu tôi như hồi nhỏ, dịu dàng:
“Sao? Không muốn lấy anh Dự Bạch à?”
Tôi thì muốn chứ. Hai gia đình đồng ý, lễ cưới nhanh chóng diễn ra.
Hậu hôn, chúng tôi sống hòa hợp, thân mật đến mức đáng sợ.
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ
GIANG NGUYỆT tiễn Cố Dự Bạch ra khỏi cửa. Ánh mắt cô lạnh lùng nhưng trong tim là cảm giác nhẹ nhõm, giải thoát. Cô khóa chặt cánh cửa, ánh mắt lướt qua khu vườn hồng rực rỡ. Một nụ cười tự tại nở trên môi Giang Nguyệt, nụ cười của một người phụ nữ tìm lại được tự do và hướng tới một tương lai tươi sáng hơn.
Giang Nguyệt quay người, trở vào nhà. Cô đóng sập cửa, âm thanh vang lên dứt khoát. Tiếng khóa xoay trong ổ nghe như một bản nhạc. Giang Nguyệt dựa lưng vào cánh cửa gỗ, thở sâu. Không khí trong nhà dường như trong lành hơn, nhẹ bẫng. Cô nhìn quanh căn phòng quen thuộc, từng góc nhỏ giờ đây không còn vương vấn bóng hình Cố Dự Bạch. Cô hít một hơi thật sâu, mùi hương dịu nhẹ của loại kem dưỡng anh để lại vẫn còn vương vấn đâu đó, nhưng giờ đây nó không còn khiến cô thấy khó chịu nữa.
Giang Nguyệt bước ra vườn. Ánh nắng ban mai chiếu rọi lên những đóa hồng đang đua nhau khoe sắc, đỏ thắm, hồng phấn, vàng tươi. Chúng đẹp đến nao lòng. Cô khẽ đưa tay chạm vào một cánh hoa mềm mại. Lời dì dặn dò ngày xưa vang vọng trong tâm trí: “Phụ nữ không chỉ có mỗi con đường lấy chồng, chỉ cần dám làm, dám bứt phá, đời sẽ không còn tối tăm.”
Cô nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ, cái thời cải cách mở cửa, nhà nước khuyến khích tự lập nghiệp. Đó là cơ hội để cô làm lại cuộc đời mình. Cô đã có vốn, có kiến thức thiết kế từ dì, và quan trọng nhất, cô đã thoát khỏi một cuộc hôn nhân gượng ép. Giang Nguyệt mỉm cười với chính mình. Tương lai đang rộng mở trước mắt, và lần này, cô sẽ là người tự tay kiến tạo nên nó.
Sau khi ly hôn, Giang Nguyệt dứt khoát vứt bỏ mọi thứ liên quan đến Cố Dự Bạch. Cô cắt đứt mọi mối quan hệ họ hàng cũ, bán công việc ở phòng tuyên truyền cho người hàng xóm quen biết. Ba tháng sau, cửa tiệm quần áo mang tên “Nguyệt Cát” khai trương.
Một buổi chiều, khi Giang Nguyệt đang tỉ mẩn chỉnh sửa một chiếc váy mới, tiếng chuông điện thoại vang lên. Cô bắt máy, giọng nói yếu ớt, quen thuộc nhưng xa lạ vang lên:
“Chị Giang Nguyệt phải không ạ? Xin lỗi, em không cố ý gọi làm phiền.”
Giang Nguyệt nhận ra giọng nói của Bạch Sương. Người phụ nữ bí ẩn, “ánh trăng sáng” trong lòng Cố Dự Bạch mà cô chỉ từng nghe danh.
Bạch Sương tiếp tục, giọng nghẹn ngào:
“Dự Bạch nói anh đừng làm phiền chị, nhưng chuyện này em thật bất lực… Dự Bạch bị công an triệu tập rồi. Chuyện này nếu truyền về doanh trại, anh sẽ bị xử lý nặng… Chị cầu xin chị giúp một tay.”
Giang Nguyệt im lặng. Tay cô vẫn đặt trên bàn tính, đầu óc nhanh chóng quay cuồng. Giúp ư? Cô đã từng yêu Cố Dự Bạch, cô đã từng cùng anh trải qua những ngày tháng tưởng chừng như hạnh phúc. Họ đến với nhau theo sự sắp đặt của hai gia đình, một mối hôn ước từ thuở nhỏ. Giang Nguyệt, cô gái ngang tàng, chỉ thích vẽ và thiết kế dưới sự dạy dỗ của dì. Cố Dự Bạch, chàng sĩ quan gương mẫu, người duy nhất có thể khiến cô ngoan ngoãn nghe lời. Anh đi du học, còn cô theo dì học thiết kế ở Hải Thành. Rồi họ gặp lại dưới cầu Cô Tô, dưới dòng nước chảy mượt mà, tim cô lại rung động. Lời cầu hôn của anh, cái vuốt ve đầu dịu dàng như thuở nhỏ, tất cả đã níu kéo cô lại trong một cuộc hôn nhân tưởng chừng như hoàn hảo. Họ sống hòa hợp, thân mật đến mức đáng sợ. Nhưng tất cả đã tan vỡ vì Bạch Sương.
Giang Nguyệt nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lùng.
“Chị Bạch thân mến,” Giang Nguyệt nói, giọng pha chút mỉa mai, “cô vừa nói Dự Bạch dặn cô đừng làm phiền tôi cơ mà? Vậy giờ cô gọi tôi, liệu có thuận lợi cho đôi bên không?”
Bạch Sương im lặng, có lẽ đang cố gắng xử lý lời nói của Giang Nguyệt.
Giang Nguyệt tiếp tục, giọng càng thêm sắc bén:
“Vả lại, tôi chỉ là một người phụ nữ mỏng manh, thực sự không giúp nổi chuyện lớn như thế này. Cô tìm người khác thử xem sao.”
Nói rồi, Giang Nguyệt dứt khoát cúp máy. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đóa hồng vẫn đang khoe sắc. Tự do này, cô sẽ không đánh đổi vì bất cứ ai nữa.
Giang Nguyệt cúp máy. Làn gió thoảng qua khung cửa sổ, mang theo hương thơm nhàn nhạt của những đóa hồng. Cô đứng lặng một lúc, ánh mắt lướt qua đống giấy tờ trên bàn. Bản kế hoạch kinh doanh chi tiết, các con số tài chính minh bạch, tất cả đều là thành quả của sự dứt khoát và bản lĩnh. Cô đã bán căn nhà cũ, nơi chứa đựng quá nhiều kỷ niệm buồn, và dồn hết số tiền chia tài sản cùng khoản tích cóp cá nhân vào dự án này. Tiệm quần áo “Nguyệt Cát” giờ đây không chỉ là một cửa hàng, nó là biểu tượng cho sự tự do, độc lập mà cô khao khát.
Giang Nguyệt hít một hơi sâu. Cô không trách Cố Dự Bạch, cũng không oán Bạch Sương. Cả hai đều là những mảnh ghép trong quá khứ đã qua, và cô đã quyết định đóng lại cánh cửa đó. Mối hôn ước từ trước của hai gia đình, những năm tháng tuổi trẻ hy sinh cho một người không xứng đáng, tất cả đã khép lại. Cô giờ đây chỉ thuộc về mình.
Cô lục tìm trong chiếc hộp gỗ cũ, nơi cất giữ những kỷ vật thời còn theo dì học thiết kế. Chiếc kéo nhỏ sắc bén, thước dây mềm mại, và những phác thảo cũ kỹ. Giọng dì vang vọng trong tâm trí: “Nguyệt à, con gái không có nghĩa vụ phải dựa dẫm vào ai. Chỉ cần con có tài, có chí, con sẽ tạo dựng được cả thế giới cho riêng mình.”
Giang Nguyệt mỉm cười. Cô biết mình phải làm gì. Cái ngày Cố Dự Bạch đưa đơn ly hôn, cô đã đồng ý ngay lập tức. Cái ngày nhận được quyết định chia tài sản, cô đã nhanh chóng thực hiện các thủ tục. Cô không còn muốn níu kéo hay vướng bận bất cứ điều gì thuộc về anh.
Trong ánh chiều tà, Giang Nguyệt bước ra khu vườn. Những đóa hồng vẫn rực rỡ như ngày nào, nhưng giờ đây chúng không còn là biểu tượng của sự lãng mạn giả tạo, mà là minh chứng cho một khởi đầu mới. Cô nhìn về phía chân trời, nơi ánh mặt trời đang dần tắt. Đêm tối sắp buông xuống, nhưng trong lòng Giang Nguyệt, một ngọn lửa hy vọng đã bùng cháy. Cô sẽ dùng đôi bàn tay này, tạo dựng nên một tương lai rạng rỡ hơn. Cô sẽ không để bất kỳ ai, dù là Cố Dự Bạch hay Bạch Sương, có thể dập tắt ngọn lửa ấy. Tự do này, cô sẽ nắm giữ thật chặt.
BA THÁNG SAU.
Mặt trời mùa hạ rực rỡ chiếu xuống con phố Hải Thành nhộn nhịp. Biển hiệu “Nguyệt Cát” nổi bật với gam màu pastel nhẹ nhàng, thu hút ánh nhìn của biết bao người qua đường. Bên trong cửa tiệm, không khí tấp nập, tiếng nói cười vang vọng. Những mẫu thiết kế quần áo độc đáo, tinh tế được trưng bày đầy nghệ thuật, khách hàng ra vào liên tục, lựa chọn tỉ mỉ từng món đồ.
Giang Nguyệt, trong chiếc váy do chính cô thiết kế, bận rộn tư vấn cho khách. Nụ cười rạng rỡ luôn thường trực trên môi, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào. Cô đã làm được. Từ đống tro tàn của quá khứ, từ sự tổn thương tưởng chừng không thể hàn gắn, cô đã tự mình xây dựng nên một đế chế nhỏ bé nhưng vững chắc. Những con số tài chính minh bạch, doanh thu ngày càng tăng cao, tất cả là minh chứng rõ ràng nhất cho sự quyết tâm và bản lĩnh của cô.
Cô nhìn ngắm những vị khách hài lòng rời đi, cảm giác viên mãn lan tỏa khắp cơ thể. Đây chính là thành quả của những đêm dài trăn trở, của những giờ làm việc không ngừng nghỉ. Cô không còn là Giang Nguyệt yếu đuối, bị động trong quá khứ. Giờ đây, cô là chủ nhân của “Nguyệt Cát”, là người quyết định tương lai của chính mình.
Một vị khách quen ghé vào, mỉm cười với Giang Nguyệt: “Nguyệt à, cửa tiệm của em lúc nào cũng đông khách thế này. Nhìn em thành công, chị mừng cho em lắm.”
Giang Nguyệt cúi đầu đáp lễ: “Em cảm ơn chị. Tất cả là nhờ sự ủng hộ của mọi người ạ.”
Cô biết, đằng sau nụ cười này là cả một hành trình gian nan. Nhưng cô đã đi qua. Cô đã không để những tổn thương từ Cố Dự Bạch và Bạch Sương nhấn chìm mình. Cô đã biến nỗi đau thành động lực, biến sự phản bội thành sức mạnh để vươn lên.
Tiếng chuông điện thoại vang lên. Giang Nguyệt khẽ cau mày, nhìn màn hình. Số máy lạ. Cô bắt máy, giọng điệu vẫn giữ sự chuyên nghiệp: “Nguyệt Cát xin nghe ạ.”
Đầu dây bên kia là giọng nói gấp gáp, hoảng loạn đến méo mó.
“Giang Nguyệt… là tôi, Bạch Sương đây…”
Giang Nguyệt đứng sững lại, nụ cười trên môi chợt tắt. Cô siết chặt điện thoại trong tay, ánh mắt bỗng trở nên sắc lạnh. Cô đã nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc, rằng quá khứ sẽ mãi chìm vào quên lãng. Nhưng dường như, số phận lại muốn trêu đùa cô.
Giang Nguyệt đứng sững lại, nụ cười trên môi chợt tắt. Cô siết chặt điện thoại trong tay, ánh mắt bỗng trở nên sắc lạnh. Cô đã nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc, rằng quá khứ sẽ mãi chìm vào quên lãng. Nhưng dường như, số phận lại muốn trêu đùa cô.
“Bạch Sương?” Giang Nguyệt buông ra hai tiếng, giọng nói lạnh băng, pha chút mỉa mai.
Đầu dây bên kia, giọng Bạch Sương nghẹn lại, từng lời như cố gắng thoát ra khỏi cổ họng khô khốc. “Giang Nguyệt… Làm ơn… Cứu Cố Dự Bạch với…”
Cố Dự Bạch. Cái tên tưởng chừng đã chôn vùi theo những năm tháng đau khổ. Giờ đây lại được nhắc đến từ chính miệng người phụ nữ đã từng khiến cuộc đời cô tan nát. Giang Nguyệt nhếch mép cười khẩy. “Cứu Cố Dự Bạch? Cô nghĩ tôi là ai mà có thể cứu được Cố Dự Bạch?”
“Anh ấy… anh ấy gặp rắc rối rồi. Anh ấy dính vào chuyện công an…” Bạch Sương nức nở, giọng yếu ớt như sắp lịm đi. “Anh ấy… anh ấy nói chỉ có cô mới giúp được. Anh ấy… anh ấy còn nói… nếu không có cô, anh ấy sẽ không có ngày hôm nay…”
Những lời lẽ đó, những lời lẽ quen thuộc đến rợn người. Giọng nói nũng nịu, van xin đó, nó làm Giang Nguyệt nhớ lại những lần bị làm phiền trước đây. Những cuộc gọi vào đêm khuya, những tin nhắn đòi gặp mặt, những lời lẽ vừa đe dọa, vừa cầu xin. Cô đã từng bị dằn vặt bởi những thứ đó. Cô đã từng tưởng rằng cô đã thoát khỏi nó.
“Rắc rối công an?” Giang Nguyệt cười lớn, tiếng cười vang lên khô khốc giữa không gian im lặng của cửa tiệm. “Bạch Sương à, cô quên mất Cố Dự Bạch anh ta là ai rồi sao? Anh ta là sĩ quan quân đội. Dính vào công an? Điều này thật thú vị.”
“Giang Nguyệt, đừng nói vậy mà,” Bạch Sương van xin. “Anh ấy bây giờ rất đáng thương. Anh ấy… anh ấy nhớ cô lắm. Anh ấy nói chỉ có cô mới thấu hiểu anh ấy.”
Cái nắm tay của Giang Nguyệt càng siết chặt hơn. Sự tức giận bùng lên dữ dội, nhưng nó bị kìm nén lại bởi một sự lạnh lùng đến tột cùng. “Bạch Sương, cô nghĩ tôi là ai? Một kẻ ngu ngốc để cô và Cố Dự Bạch muốn sai khiến thế nào cũng được sao? Cô và anh ta đã hủy hoại cuộc đời tôi. Cô và anh ta đã đẩy tôi vào đường cùng. Giờ cô lại đến tìm tôi để nhờ vả?”
“Tôi biết, tôi biết tôi đã sai,” Bạch Sương khóc lóc. “Nhưng lúc này tôi không còn ai để nhờ vả nữa. Cố Dự Bạch sắp xong rồi. Bà Cụ cũng rất lo lắng.”
Bà Cụ. Cái tên đó như một nhát dao cứa vào tim Giang Nguyệt. Ông nội của Cố Dự Bạch, người luôn coi cô như cháu gái, người đã từng vun vén cho cuộc hôn nhân của cô và Cố Dự Bạch. Nhưng giờ đây, bà cũng đang đau khổ vì sự dối trá của cháu trai mình.
“Đừng nhắc đến bà Cụ với tôi,” Giang Nguyệt gằn giọng. “Cô và Cố Dự Bạch có gì mà phải khóc lóc với tôi? Cô ấy là người đã cướp chồng tôi, cô ấy là người đã khiến tôi đau khổ. Giờ cô ấy lại đến đây và nói tôi phải đi cứu anh ta?”
“Anh ấy không cướp chồng cô, Giang Nguyệt,” Bạch Sương đột ngột lên giọng, có chút thách thức. “Anh ấy là của tôi. Mối hôn ước từ trước của hai gia đình cũng đâu có nghĩa lý gì khi Cố Dự Bạch không yêu cô?”
Lời nói đó như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Giang Nguyệt. Mối hôn ước từ trước của hai gia đình. Một lời nhắc nhở về quá khứ mà cô luôn cố gắng quên đi. Mối hôn ước đó là do bà Cụ và gia đình cô sắp đặt. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại trở thành một lời vũ khí để tấn công cô.
Giang Nguyệt hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh. “Bạch Sương, tôi không có thời gian để nghe cô biện minh. Nếu cô gọi cho tôi chỉ để khóc lóc và nói những lời đó, thì cô đã lãng phí thời gian của tôi rồi.”
“Khoan đã! Giang Nguyệt!” Bạch Sương hoảng hốt gọi với theo. “Nếu cô không giúp, Cố Dự Bạch sẽ vào tù. Anh ấy sẽ mất tất cả. Anh ấy sẽ không bao giờ còn được như xưa nữa!”
Giang Nguyệt cúp máy. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Sự quen thuộc của giọng nói, sự tuyệt vọng trong lời nói, và cái tên Cố Dự Bạch, tất cả đã khuấy động lại những ký ức đau buồn tưởng chừng đã ngủ yên. Cô quay lại với công việc, nhưng tâm trí cô không còn ở đó nữa. Hình ảnh Cố Dự Bạch, hình ảnh Bạch Sương, hình ảnh những ngày tháng cũ, cứ hiện lên mồn một trong đầu cô, như một cơn ác mộng kéo dài.
Giang Nguyệt cúp máy, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Sự quen thuộc của giọng nói, sự tuyệt vọng trong lời nói, và cái tên Cố Dự Bạch, tất cả đã khuấy động lại những ký ức đau buồn tưởng chừng đã ngủ yên. Cô quay lại với công việc, nhưng tâm trí cô không còn ở đó nữa. Hình ảnh Cố Dự Bạch, hình ảnh Bạch Sương, hình ảnh những ngày tháng cũ, cứ hiện lên mồn một trong đầu cô, như một cơn ác mộng kéo dài.
Đoạn thoại vừa rồi, đặc biệt là câu “Anh ấy không cướp chồng cô, Giang Nguyệt. Anh ấy là của tôi. Mối hôn ước từ trước của hai gia đình cũng đâu có nghĩa lý gì khi Cố Dự Bạch không yêu cô?”, như một nhát dao cứa sâu vào tim Giang Nguyệt. Lời nói của Bạch Sương dường như đã trút bỏ hết sự yếu đuối ban đầu, thay vào đó là sự thách thức ngầm, một sự khẳng định quyền sở hữu đầy trơ trẽn. Mối hôn ước từ trước của hai gia đình. Một lời nhắc nhở về quá khứ mà cô luôn cố gắng quên đi. Mối hôn ước đó là do bà Cụ và gia đình cô sắp đặt. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại trở thành một lời vũ khí để tấn công cô.
Giang Nguyệt hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh. “Bạch Sương, tôi không có thời gian để nghe cô biện minh. Nếu cô gọi cho tôi chỉ để khóc lóc và nói những lời đó, thì cô đã lãng phí thời gian của tôi rồi.” Cô biết mình không nên để những lời lẽ đó làm lung lay. Cô đã từng rất yêu Cố Dự Bạch, yêu đến mức mù quáng. Nhưng sự phản bội, sự lừa dối đã khiến cô tỉnh ngộ. Giờ đây, cô đã có cuộc sống riêng, một cửa hàng quần áo nhỏ do chính tay cô gây dựng, và quan trọng nhất, là sự bình yên trong tâm hồn.
“Khoan đã! Giang Nguyệt!” Bạch Sương hoảng hốt gọi với theo. “Nếu cô không giúp, Cố Dự Bạch sẽ vào tù. Anh ấy sẽ mất tất cả. Anh ấy sẽ không bao giờ còn được như xưa nữa!”
Giang Nguyệt cúp máy. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Sự quen thuộc của giọng nói, sự tuyệt vọng trong lời nói, và cái tên Cố Dự Bạch, tất cả đã khuấy động lại những ký ức đau buồn tưởng chừng đã ngủ yên. Cô quay lại với công việc, nhưng tâm trí cô không còn ở đó nữa. Hình ảnh Cố Dự Bạch, hình ảnh Bạch Sương, hình ảnh những ngày tháng cũ, cứ hiện lên mồn một trong đầu cô, như một cơn ác mộng kéo dài. Cô từng là người phụ nữ luôn đứng sau lưng anh, luôn ủng hộ anh, luôn là người đầu tiên anh tìm đến khi gặp khó khăn. Nhưng giờ đây, anh lại chọn cách khác, anh chọn cô ta.
Nhưng trong cái gọi điện thoại kia, Bạch Sương đã vô tình hé lộ một sự thật khiến Giang Nguyệt không khỏi bàng hoàng. “Anh ấy đã vội vàng nộp đơn kết hôn ngay sau ly hôn.” Giang Nguyệt nhíu mày. Suốt 5 năm qua, kể từ ngày ly hôn, Cố Dự Bạch chưa bao giờ có bất kỳ hành động nào khiến cô ngạc nhiên đến vậy. Anh ta luôn là người đàn ông lý trí, luôn biết mình muốn gì, và mọi hành động của anh ta đều có tính toán. Thế mà, giờ đây, anh ta lại vội vàng kết hôn với Bạch Sương ngay sau khi ly hôn với cô? Điều này thật sự khó hiểu.
Giang Nguyệt nhớ lại cuộc hôn nhân 5 năm của mình với Cố Dự Bạch. Một cuộc hôn nhân không có tình yêu, chỉ có sự sắp đặt của gia đình và sự ép buộc. Dù vậy, cô vẫn cố gắng hết sức để vun đắp cho gia đình nhỏ của mình. Cô làm tất cả mọi thứ, từ việc chăm sóc nhà cửa, cơm nước, đến việc động viên, an ủi anh mỗi khi anh gặp áp lực trong công việc. Thế mà, cuối cùng, thứ cô nhận lại chỉ là sự phản bội và ly hôn. Cô đã từng nghĩ rằng Cố Dự Bạch là một người đàn ông lạnh lùng, vô tâm. Nhưng giờ đây, hành động “vội vàng nộp đơn kết hôn” kia lại khiến cô suy nghĩ khác. Có phải anh ta đã thực sự yêu Bạch Sương đến mức đó? Hay có một lý do nào khác đằng sau quyết định đột ngột đó? Giang Nguyệt cảm thấy một cảm giác lạ lẫm dâng lên trong lòng. Đó không phải là sự tức giận hay thù hận như trước, mà là sự tò mò pha lẫn một chút gì đó khó diễn tả. Cô biết, cuộc gọi của Bạch Sương không chỉ mang đến phiền phức, mà còn mở ra một cánh cửa bí ẩn về quá khứ mà cô đã cố gắng quên đi.
Giang Nguyệt nhếch mép cười. Giọng điệu cô giờ đây hoàn toàn khác, lạnh lùng và châm chọc.
GIANG NGUYỆT
(Giọng mỉa mai)
Bạch Sương à, cô nghĩ tôi là ai mà lại gọi đến đây làm gì? Cố Dự Bạch dặn cô không được làm phiền tôi, cô quên rồi sao? Hay cô cứ thích làm người ngoài cuộc chen chân vào chuyện của người khác?
Bạch Sương nghe vậy liền cứng họng, giọng run rẩy.
BẠCH SƯƠNG
(Thút thít)
Giang Nguyệt, làm ơn đi. Cố Dự Bạch… anh ấy gặp rắc rối lớn rồi. Công an đang điều tra anh ấy. Nếu không có ai đứng ra giúp, anh ấy sẽ vào tù.
GIANG NGUYỆT
(Nhướn mày, vẻ thờ ơ)
Vậy thì sao? Đó là việc của anh ta và cô. Cô gọi cho tôi chỉ để thông báo tin này thôi à?
Bạch Sương hoảng loạn.
BẠCH SƯƠNG
Không! Ý tôi là… nếu cô giúp, mọi chuyện có thể sẽ khác. Cô có cách mà, đúng không? Cô là người phụ nữ thông minh. Cô đã từng là vợ anh ấy, cô hiểu anh ấy hơn ai hết.
Giang Nguyệt bật cười, tiếng cười vang lên đầy mỉa mai trong không gian tĩnh lặng. Cô chậm rãi nhấp một ngụm trà, ánh mắt hướng về phía cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt.
GIANG NGUYỆT
(Giọng đầy vẻ tính toán)
Giúp Cố Dự Bạch? Bạch Sương, cô thật nực cười. Cô nghĩ tôi sẽ dễ dàng giơ tay giúp đỡ người đàn ông đã phản bội tôi, người đàn ông mà vì cô mà tôi đã mất đi tất cả sao? Cô có biết anh ta đã làm gì với tôi không?
Cô dừng lại, ánh mắt quét qua màn hình điện thoại như thể đang nhìn thấy hình ảnh của Bạch Sương.
GIANG NGUYỆT
(Tiếp tục, giọng lạnh tanh)
Và cô nữa, người thứ ba xen vào cuộc hôn nhân của tôi. Giờ cô lại đến cầu xin tôi giúp. Cô có nghĩ rằng sự xuất hiện của tôi trong chuyện này có lợi gì cho cô không? Hay cô chỉ muốn đẩy tôi vào rắc rối để anh ta không còn ai khác ngoài cô?
Bạch Sương lắp bắp.
BẠCH SƯƠNG
Không, không phải vậy! Tôi chỉ muốn cứu anh ấy thôi! Anh ấy sắp mất tất cả rồi.
GIANG NGUYỆT
(Giọng cao hơn một chút, đầy thách thức)
Thế còn tôi? Cô có bao giờ nghĩ đến tôi chưa? Cô có nghĩ rằng tôi sẽ nhận được gì khi giúp Cố Dự Bạch? Hay đây chỉ là một ván cờ mà cô muốn tôi tham gia, mà không hề biết luật chơi, và có thể sẽ thua thiệt? Cô cứ nghĩ kỹ đi, Bạch Sương. Sự thuận lợi cho đôi bên, cô hiểu ý tôi chứ?
Bạch Sương nghẹn lời, những giọt nước mắt thi nhau lăn dài trên má. Cô không dám nhìn vào màn hình điện thoại nữa, chỉ biết bấu víu vào hy vọng mong manh cuối cùng.
BẠCH SƯƠNG
(Giọng run rẩy, van nài)
Giang Nguyệt… làm ơn. Tôi biết tôi sai rồi. Tôi là kẻ thứ ba, tôi đã phá hoại cuộc hôn nhân của cô. Nhưng bây giờ, Cố Dự Bạch… anh ấy thật sự gặp nguy hiểm. Công an họ đang điều tra anh ấy. Nếu không có ai đứng ra bảo lãnh hoặc giúp đỡ, anh ấy sẽ phải ngồi tù. Cô là người duy nhất có thể giúp anh ấy lúc này.
Giang Nguyệt nhếch mép cười, nụ cười không chút ấm áp, chỉ có sự lạnh lẽo và chua chát. Cô chậm rãi nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt nhìn xa xăm về phía khung cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt lịm.
GIANG NGUYỆT
(Giọng mỉa mai)
Giúp Cố Dự Bạch ư? Bạch Sương, cô đang đùa với tôi đấy à? Cô có quyền gì mà đến đây cầu xin tôi giúp anh ta? Anh ta đã phản bội tôi, vì cô mà tôi phải chịu bao nhiêu tủi nhục, mất đi tất cả. Giờ cô lại mặt dày đến đây, bắt tôi phải ra tay giúp kẻ đã từng làm tôi đau khổ?
Bạch Sương càng nghe càng hoảng sợ, giọng nói lạc đi.
BẠCH SƯƠNG
(Nức nở)
Không phải vậy đâu Giang Nguyệt! Tôi biết tôi không có tư cách. Nhưng anh ấy thật sự rất nguy hiểm. Anh ấy có thể sẽ mất tất cả. Sự nghiệp, danh dự, tất cả những gì anh ấy có. Cô biết anh ấy là sĩ quan quân đội mà. Nếu chuyện này vỡ lỡ, anh ấy sẽ bị xử lý rất nặng. Cô đã từng là vợ anh ấy, cô hiểu anh ấy hơn ai hết. Cô có cách mà.
Giang Nguyệt ngắt lời Bạch Sương, giọng nói lạnh tanh như băng.
GIANG NGUYỆT
Tôi hiểu anh ta? Đúng, tôi từng hiểu. Nhưng giờ thì không. Cô mới là người hiểu anh ta rõ nhất, phải không? Cô mới là người đã cướp anh ta khỏi tay tôi. Giờ anh ta gặp chuyện, cô lại chạy đến đây tìm tôi. Cô có nghĩ rằng việc tôi tham gia vào chuyện này sẽ mang lại lợi ích gì cho tôi không? Hay cô chỉ muốn đẩy tôi vào rắc rối để anh ta không còn ai khác ngoài cô?
Bạch Sương lắp bắp, cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy cô.
BẠCH SƯƠNG
(Nức nở)
Không… không phải vậy đâu. Tôi… tôi chỉ muốn cứu anh ấy thôi. Tôi không có ý gì khác. Tôi chỉ cầu xin cô…
GIANG NGUYỆT
(Giọng cao hơn, thách thức)
Thế còn tôi thì sao? Cô có bao giờ nghĩ đến tôi chưa? Cô có nghĩ rằng tôi sẽ nhận được gì khi giúp Cố Dự Bạch? Đây có phải là một ván cờ mà cô muốn tôi tham gia, không hề biết luật chơi, và có thể sẽ thua thiệt? Cô cứ nghĩ kỹ đi, Bạch Sương. Sự thuận lợi cho đôi bên. Cô hiểu ý tôi chứ? Nếu tôi giúp, tôi phải nhận được thứ gì đó xứng đáng.
Giang Nguyệt nhếch mép cười. Cô suy ngẫm. Quyền lực? Cô không có. Thế lực? Cũng chẳng có. Những gì Cố Dự Bạch gây ra, cô biết mình không đủ sức để can thiệp trực tiếp. Nhưng rồi, một tia sáng lóe lên trong tâm trí cô. Tiền. Cô có tiền. Một số tiền không nhỏ, tích cóp được từ cửa hàng quần áo mà cô dày công gây dựng bao năm qua. Cô chợt nhận ra, thứ mà Cố Dự Bạch và cả Bạch Sương đang thiếu trầm trọng lúc này, chính là tiền.
Bạch Sương vẫn đang nức nở bên kia đầu dây, lời cầu xin càng lúc càng tuyệt vọng.
GIANG NGUYỆT
(Giọng bình thản, gần như thờ ơ)
Cô nói đúng. Tôi có thể giúp. Nhưng không phải là tôi giúp anh ta không phải vào tù. Tôi giúp để anh ta có một cuộc sống tương lai tốt đẹp hơn sau khi ra tù. Đương nhiên, cái giá sẽ không hề rẻ.
Bạch Sương như chết lặng. Lời Giang Nguyệt nói tuy không còn gay gắt như trước, nhưng lại mang một âm hưởng lạnh lẽo, tính toán hơn.
BẠCH SƯƠNG
(Giọng ngập ngừng, đầy hy vọng pha lẫn e dè)
Cô… cô muốn nói sao?
GIANG NGUYỆT
(Hít một hơi thật sâu, đôi mắt lóe lên sự quyết đoán)
Chuyện này không chỉ liên quan đến Cố Dự Bạch. Nó còn có thể ảnh hưởng đến danh tiếng của cả gia đình Cố nữa. Gia đình đã từng có hôn ước với nhà tôi. Cụ Cố lúc sinh thời cũng rất trọng tình nghĩa. Nếu chuyện này vỡ lỡ, không chỉ Cố Dự Bạch mà có thể còn có những người khác phải gánh chịu hậu quả. Tôi đoán, anh ta đang vướng vào một vụ làm ăn phi pháp nào đó liên quan đến quân đội, đúng không? Hoặc là tham ô, hoặc là nhận hối lộ?
Bạch Sương im lặng, nhưng sự im lặng đó đã trả lời tất cả. Giang Nguyệt cười khẩy.
GIANG NGUYỆT
Đã là sĩ quan quân đội, lại còn có liên quan đến những vụ án nhạy cảm như vậy, chắc chắn sẽ không có lối thoát dễ dàng. Tôi có tiền. Tôi có mối quan hệ với một vài luật sư giỏi ở Hải Thành. Họ có thể giúp Cố Dự Bạch giảm án, hoặc ít nhất là đưa ra một con đường “sạch sẽ” hơn. Nhưng tất nhiên, mọi thứ đều có cái giá của nó. Tôi muốn, sau khi mọi chuyện lắng xuống, anh ta sẽ phải thực hiện một việc cho tôi.
BẠCH SƯƠNG
Việc gì? Chỉ cần cô nói. Tôi sẽ làm tất cả.
GIANG NGUYỆT
(Chậm rãi, giọng đầy ẩn ý)
Cô cứ chờ xem. Bây giờ, cô hãy chuẩn bị một số tiền. Tôi không lấy của riêng mình. Số tiền này sẽ là “lệ phí” ban đầu để tôi bắt đầu “làm việc”. Cô có thể vay mượn, bán đi những gì mình có. Cố Dự Bạch sắp mất tất cả rồi, cô không thể để anh ta mất luôn cả tương lai vì thiếu một chút tiền, đúng không?
Giang Nguyệt dừng lại, để Bạch Sương có thời gian thẩm thấu lời nói của mình. Cô biết, mọi thứ sẽ bắt đầu từ đây. Một ván cờ mới, mà cô là người cầm quân. Cô cúp máy, tay vẫn còn cầm chiếc điện thoại nóng ran.Ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ, về phía chân trời đang nhuốm màu tím sẫm. Tiền. Đôi khi, tiền bạc lại chính là thứ vũ khí lợi hại nhất.
Bạch Sương cúp máy, cả người run rẩy. Lời Giang Nguyệt như lưỡi dao cứa vào tim cô. Tiền. Đúng vậy, tiền là thứ cô đang thiếu trầm trọng nhất. Cô nhìn quanh căn phòng trọ chật hẹp, những món đồ cũ kỹ, mỏng manh. Làm sao cô có thể kiếm ra một số tiền lớn đến vậy chỉ trong một thời gian ngắn? Nước mắt lại lăn dài trên má.
GIANG NGUYỆT
(Nhếch mép cười lạnh lùng. Cô biết mình vừa nắm thóp được Bạch Sương. Cầm điện thoại trong tay, ánh mắt cô nhìn thẳng vào màn hình, như nhìn thấu tâm can của kẻ đối diện.)
(Nói thầm với chính mình)
Mỏng manh sao? Ai chẳng có những gánh nặng, những nỗi sợ hãi riêng. Chỉ là cách ta đối diện với nó mà thôi. Cô ta đã cầu xin tôi. Giờ thì phải trả giá.
Giang Nguyệt quay người, bước về phía tủ quần áo. Cô mở cửa, những bộ trang phục được treo ngay ngắn, phẳng phiu. Mùi vải mới thoang thoảng. Đó là thành quả của bao năm cô bươn chải, tự học hỏi từ dì út, từ con số không. Cô không bao giờ muốn những gì mình đã gây dựng bị vấy bẩn.
GIANG NGUYỆT
(Nghĩ thầm)
Cố Dự Bạch, anh đã từng khiến tôi mất đi tất cả. Giờ là lúc tôi đòi lại công bằng, không chỉ cho mình mà còn cho cả những gì anh đã làm với mẹ tôi.
Cô rút ra một bộ đồ lụa màu xanh ngọc, đường cắt tinh tế, không cầu kỳ nhưng sang trọng. Cô nhìn mình trong gương, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. Cô không còn là Giang Nguyệt yếu đuối ngày xưa.
Cùng lúc đó, ở một nơi nào đó tại Hải Thành, Bạch Sương đang tuyệt vọng gọi điện cho người này người kia. Cô đã bán đi món trang sức duy nhất còn sót lại của mẹ, vay mượn khắp nơi, nhưng số tiền vẫn còn cách xa con số Giang Nguyệt yêu cầu. Cô sợ hãi. Sợ Cố Dự Bạch sẽ vướng vào lao lý, sợ mình sẽ không bao giờ nhìn thấy anh nữa. Nhưng còn hơn thế, cô sợ Giang Nguyệt. Nụ cười nhếch mép và giọng nói lạnh lùng của cô ta ám ảnh cô.
BẠCH SƯƠNG
(Vừa nói vừa khóc nức nở qua điện thoại)
Em… em đã cố gắng hết sức rồi. Nhưng số tiền đó… nó quá lớn. Em chỉ còn lại vài thứ đồ này thôi. Anh xem, anh còn cách nào khác không? Xin anh đấy…
Bạch Sương gục đầu vào vai, nước mắt tuôn rơi như mưa. Cô cảm thấy bất lực. Cố Dự Bạch, anh đã đẩy cô vào bước đường cùng này. Cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải nghe theo lời Giang Nguyệt. Số phận của Cố Dự Bạch giờ đây nằm trong tay kẻ thù cũ của anh.
Giang Nguyệt mặc bộ trang phục mới, cô đứng trước cửa tiệm quần áo của mình. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống, phản chiếu lên tấm biển hiệu lấp lánh. Cô hít một hơi thật sâu, gió biển mặn mòi lùa vào tóc cô. Cô biết, cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu. Và cô, Giang Nguyệt, chính là người cầm quân.
GIANG NGUYỆT
(Nhếch mép cười lạnh lùng. Cô biết mình vừa nắm thóp được Bạch Sương. Cầm điện thoại trong tay, ánh mắt cô nhìn thẳng vào màn hình, như nhìn thấu tâm can của kẻ đối diện.)
(Nói thầm với chính mình)
Mỏng manh sao? Ai chẳng có những gánh nặng, những nỗi sợ hãi riêng. Chỉ là cách ta đối diện với nó mà thôi. Cô ta đã cầu xin tôi. Giờ thì phải trả giá.
Giang Nguyệt quay người, bước về phía tủ quần áo. Cô mở cửa, những bộ trang phục được treo ngay ngắn, phẳng phiu. Mùi vải mới thoang thoảng. Đó là thành quả của bao năm cô bươn chải, tự học hỏi từ dì út, từ con số không. Cô không bao giờ muốn những gì mình đã gây dựng bị vấy bẩn.
GIANG NGUYỆT
(Nghĩ thầm)
Cố Dự Bạch, anh đã từng khiến tôi mất đi tất cả. Giờ là lúc tôi đòi lại công bằng, không chỉ cho mình mà còn cho cả những gì anh đã làm với mẹ tôi.
Cô rút ra một bộ đồ lụa màu xanh ngọc, đường cắt tinh tế, không cầu kỳ nhưng sang trọng. Cô nhìn mình trong gương, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. Cô không còn là Giang Nguyệt yếu đuối ngày xưa.
Cùng lúc đó, ở một nơi nào đó tại Hải Thành, Bạch Sương đang tuyệt vọng gọi điện cho người này người kia. Cô đã bán đi món trang sức duy nhất còn sót lại của mẹ, vay mượn khắp nơi, nhưng số tiền vẫn còn cách xa con số Giang Nguyệt yêu cầu. Cô sợ hãi. Sợ Cố Dự Bạch sẽ vướng vào lao lý, sợ mình sẽ không bao giờ nhìn thấy anh nữa. Nhưng còn hơn thế, cô sợ Giang Nguyệt. Nụ cười nhếch mép và giọng nói lạnh lùng của cô ta ám ảnh cô.
BẠCH SƯƠNG
(Vừa nói vừa khóc nức nở qua điện thoại)
Em… em đã cố gắng hết sức rồi. Nhưng số tiền đó… nó quá lớn. Em chỉ còn lại vài thứ đồ này thôi. Anh xem, anh còn cách nào khác không? Xin anh đấy…
Bạch Sương gục đầu vào vai, nước mắt tuôn rơi như mưa. Cô cảm thấy bất lực. Cố Dự Bạch, anh đã đẩy cô vào bước đường cùng này. Cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải nghe theo lời Giang Nguyệt. Số phận của Cố Dự Bạch giờ đây nằm trong tay kẻ thù cũ của anh.
Giang Nguyệt mặc bộ trang phục mới, cô đứng trước cửa tiệm quần áo của mình. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống, phản chiếu lên tấm biển hiệu lấp lánh. Cô hít một hơi thật sâu, gió biển mặn mòi lùa vào tóc cô. Cô biết, cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu. Và cô, Giang Nguyệt, chính là người cầm quân.
***
**CẢNH 11: HỒI ỨC VỀ HÔN ƯỚC**
Màn đêm buông xuống trên căn phòng khách sang trọng. Giang Nguyệt ngồi lặng lẽ trên ghế sofa, tay xoay xoay ly rượu vang đỏ. Ánh đèn lờ mờ hắt lên khuôn mặt thanh tú, ẩn chứa một nỗi u hoài khó tả. Tiếng nhạc cổ điển du dương vang lên, nhưng dường như không thể xoa dịu được tâm trạng của cô.
Giang Nguyệt nhắm mắt lại. Hình ảnh Cố Dự Bạch hiện về, rõ nét như mới hôm qua. Anh ta, với bộ quân phục chỉnh tề, ánh mắt kiên nghị, và nụ cười khiến bao cô gái điên đảo. Thế nhưng, đối với Giang Nguyệt, Cố Dự Bạch luôn là một bức tường thành lạnh lẽo, xa cách.
GIANG NGUYỆT
(Thì thầm, giọng lạc đi trong không gian tĩnh lặng)
Đám cưới. Một từ nghe thật đẹp, nhưng với tôi, nó là một bản án.
***
**FLASHBACK**
**NHỮNG NĂM 80 – HẢI THÀNH**
Khung cảnh chuyển sang một buổi tiệc trang trọng, lộng lẫy. Những bộ vest lịch lãm, những bộ váy dạ hội kiêu sa. Tiếng cười nói rộn rã, tiếng ly chạm nhau vang lên. Giang Nguyệt, khi đó còn rất trẻ, với đôi mắt ngây thơ, đứng cạnh Cố Dự Bạch. Anh ta khoác vai cô, trên môi nở một nụ cười xã giao, nhưng ánh mắt lại hướng về phía khác.
Một cụ già uy nghiêm, dường như là Cụ Cố, đang trò chuyện với cha mẹ Giang Nguyệt. Họ trao đổi những bức ảnh cũ, những tài liệu, và gật đầu lia lịa.
CỤ CỐ
(Giọng trầm ấm, đầy uy quyền)
Hai gia đình chúng ta đã có mối giao tình từ bao đời. Lời hứa năm xưa của tổ tiên, nay là lúc chúng ta thực hiện. Giang Nguyệt và Dự Bạch, hai đứa xứng đôi vừa lứa.
Cha mẹ Giang Nguyệt nhìn nhau, rồi gật đầu chấp thuận. Giang Nguyệt đứng đó, như một con búp bê vô hồn, nghe những lời phán quyết định đoạt tương lai mình. Cô bé chỉ biết nhìn Cố Dự Bạch, hy vọng vào một tia ấm áp nào đó từ anh, nhưng chỉ nhận lại sự thờ ơ.
GIANG NGUYỆT (NHỎ)
(Suy nghĩ)
Anh ấy có thích mình không?
***
**TRỞ LẠI HIỆN TẠI**
Giang Nguyệt khẽ lắc đầu, cố gắng xua đi hình ảnh quá khứ. Cô mở mắt ra, nhìn vào ly rượu.
GIANG NGUYỆT
(Nói với chính mình, giọng pha chút cay đắng)
Hôn ước. Một thứ ràng buộc cổ hủ của các cụ. Mẹ tôi đã từng phản đối, nhưng gia đình Cố quá quyền thế. Để bảo toàn sự nghiệp của cha, bà đành nhắm mắt đồng ý. Còn tôi, tôi chỉ là quân cờ trong cuộc chơi của họ.
Cô nhớ lại những ngày đầu về làm vợ Cố Dự Bạch. Cô đã cố gắng làm tròn bổn phận của một người vợ, người dâu. Cô học cách chăm sóc gia đình, học cách đối nội đối ngoại. Dù bị mẹ chồng ghẻ lạnh, dù Cố Dự Bạch luôn lạnh nhạt, cô vẫn kiên trì.
GIANG NGUYỆT
(Thì thầm, giọng nghẹn lại)
Dì út đã dạy tôi thiết kế. Dì nói, con đường này sẽ cho tôi tự do, cho tôi sức mạnh. Dì không biết rằng, thứ tôi cần nhất lúc đó, là một gia đình, là tình yêu thương.
Cô nhớ lại những buổi tối một mình trong căn biệt thự rộng lớn, tiếng cười nói vang vọng từ phòng khách, nơi Cố Dự Bạch đang tiếp khách, hoặc cùng Bạch Sương.
GIANG NGUYỆT
(Nhắm chặt mắt, giọng đầy ai oán)
Và rồi, tôi biết. Anh ta đã có người khác. Bạch Sương. Cô ta luôn xuất hiện trong cuộc đời anh ta như một cái bóng. Tôi đã cố gắng níu kéo, đã cố gắng hiểu, nhưng chỉ nhận lại sự khinh bỉ và những lời cay độc.
Cô bóp chặt ly rượu. Những ký ức về đêm biết mình có thai, đêm biết Cố Dự Bạch ngoại tình, và đêm đau đớn nhất khi cô phá thai, ùa về như một cơn lũ.
GIANG NGUYỆT
(Giọng run run, nhưng ánh mắt ánh lên ngọn lửa thù hận)
Anh đã cướp đi đứa con của tôi. Anh đã hủy hoại cuộc đời tôi. Anh nghĩ rằng mọi chuyện sẽ kết thúc ở đó sao, Cố Dự Bạch? Anh đã sai lầm rồi.
Cô đứng dậy, bước ra ban công. Gió biển thổi tung mái tóc. Nhìn ra xa, nơi ánh đèn thành phố lung linh.
GIANG NGUYỆT
(Hít một hơi thật sâu, giọng kiên định)
Cuộc hôn nhân đó, là một sai lầm. Nhưng sự trả giá cho sai lầm đó, anh và cả Bạch Sương, sẽ phải trả. Không chỉ bằng tiền, mà bằng tất cả những gì các người đã gây ra.
Cô quay vào phòng, ánh mắt sắc lạnh. Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.
GIANG NGUYỆT
(Nhếch mép cười lạnh lùng. Cô biết mình vừa nắm thóp được Bạch Sương. Cầm điện thoại trong tay, ánh mắt cô nhìn thẳng vào màn hình, như nhìn thấu tâm can của kẻ đối diện.)
(Nói thầm với chính mình)
Mỏng manh sao? Ai chẳng có những gánh nặng, những nỗi sợ hãi riêng. Chỉ là cách ta đối diện với nó mà thôi. Cô ta đã cầu xin tôi. Giờ thì phải trả giá.
Giang Nguyệt quay người, bước về phía tủ quần áo. Cô mở cửa, những bộ trang phục được treo ngay ngắn, phẳng phiu. Mùi vải mới thoang thoảng. Đó là thành quả của bao năm cô bươn chải, tự học hỏi từ dì út, từ con số không. Cô không bao giờ muốn những gì mình đã gây dựng bị vấy bẩn.
GIANG NGUYỆT
(Nghĩ thầm)
Cố Dự Bạch, anh đã từng khiến tôi mất đi tất cả. Giờ là lúc tôi đòi lại công bằng, không chỉ cho mình mà còn cho cả những gì anh đã làm với mẹ tôi.
Cô rút ra một bộ đồ lụa màu xanh ngọc, đường cắt tinh tế, không cầu kỳ nhưng sang trọng. Cô nhìn mình trong gương, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. Cô không còn là Giang Nguyệt yếu đuối ngày xưa.
Cùng lúc đó, ở một nơi nào đó tại Hải Thành, Bạch Sương đang tuyệt vọng gọi điện cho người này người kia. Cô đã bán đi món trang sức duy nhất còn sót lại của mẹ, vay mượn khắp nơi, nhưng số tiền vẫn còn cách xa con số Giang Nguyệt yêu cầu. Cô sợ hãi. Sợ Cố Dự Bạch sẽ vướng vào lao lý, sợ mình sẽ không bao giờ nhìn thấy anh nữa. Nhưng còn hơn thế, cô sợ Giang Nguyệt. Nụ cười nhếch mép và giọng nói lạnh lùng của cô ta ám ảnh cô.
BẠCH SƯƠNG
(Vừa nói vừa khóc nức nở qua điện thoại)
Em… em đã cố gắng hết sức rồi. Nhưng số tiền đó… nó quá lớn. Em chỉ còn lại vài thứ đồ này thôi. Anh xem, anh còn cách nào khác không? Xin anh đấy…
Bạch Sương gục đầu vào vai, nước mắt tuôn rơi như mưa. Cô cảm thấy bất lực. Cố Dự Bạch, anh đã đẩy cô vào bước đường cùng này. Cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải nghe theo lời Giang Nguyệt. Số phận của Cố Dự Bạch giờ đây nằm trong tay kẻ thù cũ của anh.
Giang Nguyệt mặc bộ trang phục mới, cô đứng trước cửa tiệm quần áo của mình. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống, phản chiếu lên tấm biển hiệu lấp lánh. Cô hít một hơi thật sâu, gió biển mặn mòi lùa vào tóc cô. Cô biết, cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu. Và cô, Giang Nguyệt, chính là người cầm quân.
***
Cảnh chuyển sang không gian yên tĩnh hơn. Giang Nguyệt ngồi một mình trong căn hộ sang trọng, ly rượu vang đỏ xoay nhẹ trong tay. Nhạc cổ điển du dương lơ lửng trong không trung, nhưng không thể xua đi được nỗi u hoài đang bao trùm lấy cô. Cô nhắm mắt lại, ký ức tràn về.
Hình ảnh Cố Dự Bạch hiện lên rõ nét trong tâm trí cô, không phải là chàng sĩ quan oai phong, mà là một gã đàn ông lạnh lùng, thờ ơ. Cô nhớ lại những năm tháng tuổi thơ, khi mình là một cô bé ngang tàng, chỉ thích vẽ vời, chẳng màng đến sách vở. Dì út đã nhìn thấy tài năng của cô, dì đã kiên nhẫn dạy cô những đường nét thiết kế đầu tiên, truyền cho cô niềm đam mê với thời trang. Bố mẹ bất lực nhìn cô, chỉ có Cố Dự Bạch, người mà sau này trở thành chồng cũ của cô, mới có thể khiến cô nghiêm túc một chút, dù chỉ là trong những giờ phút ngắn ngủi.
GIANG NGUYỆT
(Thì thầm, giọng lạc đi)
Mẹ tôi đã từng hy vọng tôi sẽ có một cuộc sống tốt đẹp. Nhưng rồi, tất cả chỉ là ảo vọng. Mối hôn ước từ trước của hai gia đình đã định đoạt số phận tôi.
Trong những năm 80, tại Hải Thành, một buổi lễ trang trọng diễn ra. Giang Nguyệt khi ấy còn rất trẻ, đứng cạnh Cố Dự Bạch. Ông nội của anh, Cụ Cố, uy nghiêm nhìn cha mẹ cô.
CỤ CỐ
(Giọng trầm ấm, đầy quyền uy)
Hai gia đình chúng ta đã có mối giao tình từ bao đời. Lời hứa năm xưa của tổ tiên, nay là lúc chúng ta thực hiện. Giang Nguyệt và Dự Bạch, hai đứa xứng đôi vừa lứa.
Cha mẹ Giang Nguyệt gật đầu, dù trong lòng nặng trĩu. Giang Nguyệt nhìn Cố Dự Bạch, hy vọng tìm thấy một chút ấm áp, nhưng chỉ nhận lại sự xa cách. Cô bé biết, mình chỉ là một quân cờ trong cuộc hôn nhân sắp đặt.
GIANG NGUYỆT (NHỎ)
(Suy nghĩ)
Anh ấy có thích mình không?
Trở lại hiện tại, Giang Nguyệt lắc đầu, cố gắng xóa đi hình ảnh đó.
GIANG NGUYỆT
(Nói với chính mình, giọng pha chút cay đắng)
Mẹ tôi đã phản đối. Nhưng gia đình Cố quá quyền thế. Để bảo toàn sự nghiệp của cha, bà đành nhắm mắt đồng ý. Còn tôi, tôi chỉ là con cờ.
Cô nhớ lại những ngày đầu làm vợ Cố Dự Bạch. Cô đã cố gắng, học cách làm dâu, chăm sóc gia đình, dù bị mẹ chồng ghẻ lạnh và Cố Dự Bạch luôn lạnh nhạt.
GIANG NGUYỆT
(Thì thầm, giọng nghẹn lại)
Dì út đã dạy tôi thiết kế. Dì nói, con đường này sẽ cho tôi tự do, cho tôi sức mạnh. Dì không biết rằng, thứ tôi cần nhất lúc đó, là một gia đình, là tình yêu thương.
Cô nhớ lại những buổi tối cô đơn trong căn biệt thự rộng lớn, tiếng cười nói vang vọng từ phòng khách, nơi Cố Dự Bạch đang cùng Bạch Sương.
GIANG NGUYỆT
(Nhắm chặt mắt, giọng đầy ai oán)
Và rồi, tôi biết. Anh ta đã có người khác. Bạch Sương. Cô ta luôn xuất hiện trong cuộc đời anh ta như một cái bóng. Tôi đã cố gắng níu kéo, đã cố gắng hiểu, nhưng chỉ nhận lại sự khinh bỉ và những lời cay độc.
Cô bóp chặt ly rượu. Ký ức về đêm biết mình có thai, đêm biết Cố Dự Bạch ngoại tình, và đêm đau đớn nhất khi cô phá thai, ùa về như một cơn lũ dữ.
GIANG NGUYỆT
(Giọng run run, nhưng ánh mắt ánh lên ngọn lửa thù hận)
Anh đã cướp đi đứa con của tôi. Anh đã hủy hoại cuộc đời tôi. Anh nghĩ rằng mọi chuyện sẽ kết thúc ở đó sao, Cố Dự Bạch? Anh đã sai lầm rồi.
Cô đứng dậy, bước ra ban công. Gió biển thổi tung mái tóc cô. Nhìn ra xa, nơi ánh đèn thành phố lung linh.
GIANG NGUYỆT
(Hít một hơi thật sâu, giọng kiên định)
Cuộc hôn nhân đó, là một sai lầm. Nhưng sự trả giá cho sai lầm đó, anh và cả Bạch Sương, sẽ phải trả. Không chỉ bằng tiền, mà bằng tất cả những gì các người đã gây ra.
Cô quay vào phòng, ánh mắt sắc lạnh. Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.
Cảnh chuyển sang **Doanh trại quân đội**. Không khí nghiêm nghị, tiếng bước chân đều đặn vang vọng. Cố Dự Bạch, trong bộ quân phục chỉnh tề, đang đứng nghiêm trước Đại tá. Gương mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên định.
ĐẠI TÁ
(Giọng nghiêm khắc)
Trung úy Cố Dự Bạch, báo cáo tình hình.
CỐ DỰ BẠCH
(Giọng trầm, dứt khoát)
Thưa Đại tá, theo lệnh trên, tôi đã hoàn tất công tác điều tra. Tuy nhiên, có một vài vấn đề phát sinh cần phải làm rõ.
ĐẠI TÁ
(Nhíu mày)
Vấn đề gì?
CỐ DỰ BẠCH
(Hít một hơi sâu)
Liên quan đến vụ án kinh tế của tập đoàn Bách Thịnh. Có dấu hiệu liên quan đến một số cá nhân có tầm ảnh hưởng, và có thể có sự che đậy thông tin.
ĐẠI TÁ
(Ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Cố Dự Bạch)
Anh có bằng chứng cụ thể không? Hay đây chỉ là phỏng đoán?
CỐ DỰ BẠCH
(Trầm ngâm, nhìn ra ngoài cửa sổ)
Bằng chứng đang dần được thu thập. Nhưng tôi nhận được một cuộc gọi ẩn danh, báo rằng có người đang cố gắng can thiệp để vụ án đi chệch hướng. Người đó… yêu cầu tôi dừng lại, đổi lại sẽ nhận được một khoản tiền lớn.
ĐẠI TÁ
(Lặng người trong giây lát, rồi quay đi)
Kẻ nào dám to gan như vậy? Ai đã gọi cho anh?
CỐ DỰ BẠCH
(Im lặng, nhớ lại giọng nói quen thuộc nhưng đầy van nài của Bạch Sương)
Tôi… tôi chưa xác định được danh tính rõ ràng. Nhưng có một điều chắc chắn, người này đang cố gắng bảo vệ ai đó.
Cảnh chuyển sang **Hải Thành**. Giang Nguyệt đang ngồi trong căn hộ sang trọng của mình, tay cầm điện thoại. Đằng sau cô, những bản phác thảo thiết kế tinh xảo được treo đầy trên tường. Ánh đèn vàng dịu hắt lên gương mặt cô, tạo nên một vẻ đẹp sắc sảo và bí ẩn.
GIANG NGUYỆT
(Nhếch mép cười khinh bỉ, giọng nói lạnh lùng)
Mẹ của anh ta? Hay chính là anh ta đang cầu xin qua một người trung gian? Dù là ai, cũng không thay đổi được sự thật.
Cô quay sang nhìn bức ảnh trên bàn. Đó là bức ảnh Cố Dự Bạch chụp cùng Bạch Sương, cả hai đều cười rất tươi. Giang Nguyệt cầm bức ảnh lên, ngón tay cái miết nhẹ vào gương mặt Bạch Sương.
GIANG NGUYỆT
(Nói thầm, giọng đầy oán hận)
Anh đã từng nói tôi là tất cả. Anh đã từng thề non hẹn biển. Nhưng tất cả chỉ là dối trá. Giờ đây, khi anh gặp khó khăn, anh lại tìm đến tôi. Lại là tôi.
Cô đặt bức ảnh xuống, lấy ra một tập tài liệu dày. Bên trong là những chứng cứ cô thu thập được về sự gian lận tài chính của tập đoàn Bách Thịnh, cùng với những giao dịch mờ ám liên quan đến Cố Dự Bạch.
GIANG NGUYỆT
(Nhìn thẳng vào màn hình máy tính, nơi hiển thị thông tin chi tiết về Bạch Sương)
Bạch Sương. Cô ta đã từng lấy đi của tôi tất cả. Giờ đây, cô ta lại dám dùng anh trai mình để cầu xin tôi. Thật nực cười.
Cô thở dài, nhưng nụ cười khinh bỉ vẫn còn trên môi.
GIANG NGUYỆT
(Nói với chính mình)
Dì út đã dạy tôi cách vươn lên từ hai bàn tay trắng. Bà đã cho tôi niềm đam mê, cho tôi kiến thức để tự tạo dựng cuộc đời. Bà không dạy tôi cách tha thứ cho những kẻ đã làm tổn thương mình.
Cô đứng dậy, bước ra ban công. Gió biển mặn mòi lùa vào tóc. Nhìn ra xa, nơi ánh đèn thành phố lung linh.
GIANG NGUYỆT
(Hít một hơi thật sâu, giọng kiên định)
Cố Dự Bạch. Anh đã từng là tất cả của tôi. Giờ đây, anh sẽ là bài học lớn nhất trong đời anh. Và Bạch Sương, cô ta sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng của mình.
Cô quay vào phòng, ánh mắt sắc lạnh. Cô biết, mình sẽ không bỏ qua cho bất cứ ai đã từng hãm hại cô.
Cảnh chuyển sang **Cầu ở Cô Tô**. Biển xanh biếc, những con thuyền neo đậu lặng lẽ. Giữa khung cảnh yên bình ấy, Cố Dự Bạch đang đứng một mình, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời. Anh gầy đi nhiều, gương mặt phờ phạc.
CỐ DỰ BẠCH
(Nói thầm, giọng đầy day dứt)
Giang Nguyệt… Em có nghe thấy lời tôi nói không? Tôi… tôi đã sai rồi.
Anh đưa tay lên ôm lấy đầu, cố gắng xua đi những suy nghĩ vẩn vơ. Anh nhớ lại lời của Bạch Sương: “Em xin anh, anh đừng làm thế nữa. Công an đang điều tra anh rồi. Anh mà dính vào thì em không biết sống sao đây. Anh giúp em đi mà, Giang Nguyệt là người duy nhất có thể giúp anh bây giờ.”
CỐ DỰ BẠCH
(Lẩm bẩm)
Giang Nguyệt… Em có bao giờ còn nghĩ đến tôi không? Sau tất cả những gì đã xảy ra, liệu em có còn một chút tình nghĩa nào không?
Anh nắm chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Lời cầu xin của Bạch Sương vang vọng trong tâm trí anh, ám ảnh anh từng giây phút. Anh biết, mình đã đặt tất cả hy vọng cuối cùng vào Giang Nguyệt. Và anh sợ, sự từ chối của cô sẽ là dấu chấm hết cho mọi thứ.
Cố Dự Bạch gục đầu xuống, vai run lên. Dù là một sĩ quan quân đội, dù đã trải qua bao nhiêu trận chiến, nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy bất lực và sợ hãi. Số phận của anh, và có lẽ cả Bạch Sương, đang nằm trong tay người phụ nữ mà anh đã từng làm tổn thương sâu sắc.
Cảnh chuyển sang **Cầu ở Cô Tô**.
Mặt biển trải dài xanh ngắt, sóng vỗ nhẹ vào chân cầu. Gió biển mang theo hơi mặn luồn qua từng kẽ tóc, lay động chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi mà Cố Dự Bạch đang mặc. Anh đứng đó, dáng vẻ thư sinh, mái tóc hơi rối bởi gió, đôi mắt sâu thẳm dõi theo một điểm vô định nào đó. Năm tháng khắc nghiệt nơi quân ngũ dường như đã dịu lại trên gương mặt anh, thay vào đó là một vẻ phong trần lãng tử, một nét u buồn day dứt.
Giang Nguyệt đứng khuất sau một cột cầu, tim cô bất chợt đập loạn nhịp. Cố Dự Bạch của ngày hôm nay khác hẳn người đàn ông cô từng biết. Anh không còn là vị sĩ quan nghiêm nghị, lạnh lùng, mà là một chàng trai mỏng manh, yếu đuối đến nao lòng. Khoảnh khắc nhìn thấy anh, mọi oán giận, mọi tổn thương dường như tan biến, chỉ còn lại một rung động mãnh liệt, nguyên sơ.
Cô nhớ lại lần đầu gặp Cố Dự Bạch dưới chiếc cầu này, trong một chiều mùa hè oi ả của những năm 80. Khi ấy, anh là chàng trai trẻ của gia đình danh giá, còn cô là cô gái trẻ mang trong mình hoài bão lớn. Tình yêu của họ đã từng nồng cháy, tưởng chừng sẽ vượt qua mọi định kiến và khó khăn. Nhưng rồi, những biến cố ập đến, sự phản bội, dối lừa đã tàn nhẫn chia cắt họ, để lại trong tim cô những vết sẹo không bao giờ lành.
Bây giờ, đứng trước Cố Dự Bạch trong bộ dạng này, Giang Nguyệt cảm thấy mình như quay trở lại những ngày xưa cũ. Dù đã ly hôn, dù đã hiểu rõ bản chất thật của anh và Bạch Sương, cô vẫn không thể ngăn trái tim mình thổn thức. Rung động ấy mạnh mẽ đến nỗi, cô gần như muốn bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, chạy đến bên anh, bỏ lại mọi thứ.
Nhưng rồi, hình ảnh Bạch Sương cùng lời cầu xin của cô ta vang vọng trong tâm trí Giang Nguyệt. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những cảm xúc nhất thời. Dì út đã từng dạy cô rằng, cuộc đời là một bài học. Bài học lớn nhất chính là học cách đứng dậy sau vấp ngã, học cách tự bảo vệ mình trước những kẻ đã từng làm tổn thương mình.
Giang Nguyệt mở mắt ra, ánh mắt đã trở lại vẻ sắc lạnh và kiên định vốn có. Cô nhìn Cố Dự Bạch một lần nữa, khắc sâu hình ảnh này vào tâm trí. Anh đứng đó, như một chàng thư sinh bị vùi lấp bởi dòng đời, một hình ảnh đẹp đẽ nhưng đầy bi thương.
Cô quay lưng, bước đi thật nhanh, bỏ lại Cố Dự Bạch một mình nơi bờ biển. Tiếng sóng vỗ vẫn đều đặn, như đang thì thầm lời từ biệt. Giữa khung cảnh thanh bình ấy, một cuộc đối đầu tâm lý đầy kịch tính sắp sửa diễn ra. Trái tim Giang Nguyệt vẫn còn rung động, nhưng lý trí cô đã được tôi luyện bằng những tổn thương, để không một lần nữa rơi vào bẫy tình. Cô sẽ không để quá khứ lặp lại, và Cố Dự Bạch sẽ phải đối mặt với hậu quả cho những gì anh đã gây ra.
Giang Nguyệt quay lưng bước đi, tiếng gió biển như quất vào mặt. Dưới chân cầu Cô Tô, Cố Dự Bạch vẫn đứng đó, dáng vẻ cô đơn lạc lõng, như một bức tượng bị thời gian bào mòn. Cô cố gắng giữ nhịp thở đều đặn, không cho phép trái tim yếu đuối đánh lừa. Dì út từng nói, cuộc đời là một bài học, và bài học lớn nhất là học cách tự mình đứng dậy. Cô đã học được bài học ấy, bằng cả nước mắt và sự tổn thương.
Về đến căn hộ tại Hải Thành, không khí trong nhà vẫn quen thuộc, nhưng giờ đây, nó không còn là nơi trú ẩn mà là một chiến trường mới. Cô nhìn quanh, rồi tiến thẳng vào phòng khách. Cố Dự Bạch đã ngồi sẵn ở đó, vẻ mặt cau có, đôi mắt đăm chiêu.
“Anh muốn nói gì?” Giang Nguyệt lên tiếng, giọng pha chút lạnh lùng.
Cố Dự Bạch ngước lên, ánh mắt anh thoáng chút ngạc nhiên trước thái độ của cô, rồi nhanh chóng thay bằng sự kiên quyết. “Anh biết em còn giận anh. Anh cũng không mong em tha thứ ngay lập tức. Nhưng có chuyện quan trọng anh cần nói.”
Anh dừng lại, hít một hơi sâu. “Giang Nguyệt, anh muốn hỏi em một chuyện. Em… có đồng ý lấy anh không?”
Câu hỏi bất ngờ khiến Giang Nguyệt sững sờ. Cô nhìn anh, cố gắng tìm kiếm một tia dối trá hay sự tính toán nào trong mắt anh. Nhưng thứ cô nhìn thấy chỉ là sự chân thành, một chút hồi hộp và cả sự khẩn khoản. Mối hôn ước từ trước của hai gia đình, lời hứa khi xưa, tất cả dường như quay trở lại ùa về.
“Anh nói gì?” Cô thì thầm, vẫn chưa hết bàng hoàng.
Cố Dự Bạch tiến lại gần, đôi tay anh nắm lấy hai vai cô. “Anh biết chúng ta đã từng có những chuyện không hay. Anh đã sai. Anh đã làm em tổn thương rất nhiều. Nhưng anh không thể sống thiếu em. Mối hôn ước giữa hai gia đình là có thật, và anh luôn xem em là người phụ nữ duy nhất anh muốn cưới.”
Anh nhìn sâu vào mắt cô, giọng nói dịu dàng hơn bao giờ hết. “Anh không còn là chàng trai trẻ nông nổi năm xưa. Anh đã học được cách yêu em, cách trân trọng em. Anh hứa sẽ bù đắp tất cả. Giờ đây, em có thể tin anh một lần nữa được không? Lấy anh nhé, Giang Nguyệt?”
Lời trấn an của Cố Dự Bạch như dòng suối mát lành chảy vào tâm hồn khô cằn của Giang Nguyệt. Những vết sẹo cũ vẫn còn đó, nhưng nghe anh nói, cô cảm thấy sự tin tưởng dần nhen nhóm trở lại. Anh không còn là người đàn ông phản bội, mà là người đàn ông đang thực lòng cầu xin cô một cơ hội. Cô nhìn vào mắt anh, và lần đầu tiên sau rất nhiều năm, cô cảm nhận được sự bình yên và hy vọng. Cô tin anh.

