Cô dâu bị ép lấy chồng già bất ngờ mất tích trước giờ rước dâu, ai cũng nghĩ cô bỏ trốn, cho đến khi phát hiện chiếc váy cưới bị nhét trong bụi chuối, kiểm tra camera nhà hàng xóm thì mới bàng hoàng…
Cả làng rộn ràng đám cưới của Trang, cô gái vừa tròn 20 t;/uổi, xinh đẹp nhất nhì vùng quê nhỏ ven sông. Nhưng phía sau tấm mạng voan trắng, là những giọt nước mắt nuốt ngược vào trong.
Trang bị é/p gả cho ông Cường – một thương lái già gần 60 tu;/ổi, giàu có nhưng góa vợ, hơn cả bố mẹ cô. Vì món nợ hơn 300 triệu mà cha mẹ Trang ký giấy vay lãi đứng tên, hôn sự đã được dàn xếp như một cuộc mua bán lạnh lùng.
Sáng hôm đó, đoàn rước dâu chuẩn bị lên đường thì phía nhà gái nhốn nháo:
“Không thấy Trang đâu cả!”
Cả nhà rố;i lo/ạn. Mẹ cô khóc gào gọi con trong vô vọng. Họ hàng bu vào khuyên ngăn, tìm kiếm. Người thì bảo Trang bỏ trốn, người thì đổ lỗi cô làm mất mặt dòng họ.
“Nó chạy mất rồi! Biết ngay mà, không ai chịu lấy chồng già gần bằng tuổi bố mình!”
2 tiếng sau, một cậu bé trong xóm hớt hải chạy vào nhà:
“Cháu… cháu thấy… có váy trắng trong bụi chuối nhà ông Ba…”
Mọi người đổ xô chạy ra vườn chuối ven đường làng – nơi chỉ cách nhà cô dâu tầm 100 mét. Và ở đó, trong bụi rậm lùm xùm, là chiếc váy cưới trắng bị vò nhàu, dính bùn đất và rách tả tơi. Không có dấu hiệu Trang đâu cả.
Không khí lặng như tờ.
Công an lập tức được mời vào cuộc. Người ta trích xuất camera từ nhà hàng xóm đối diện bụi chuối. Đoạn clip chỉ dài chưa tới 40 giây, nhưng khi phát tới giây thứ 17, cả nhà… chết lặng…
TRÊN MÀN HÌNH MÁY TÍNH
Góc quay từ camera an ninh nhà hàng xóm đối diện bụi chuối, mờ mịt bởi sương sớm nhưng đủ để thấy hình ảnh một bóng người di chuyển. Đồng hồ đếm giây nhảy đến CON SỐ 17.
Từ phía sau bụi chuối rậm rạp, một bóng đen to lớn bất ngờ lao ra. Đó là một NGƯỜI ĐÀN ÔNG, mặc đồ đen từ đầu đến chân, chiếc mũ lưỡi trai sụp che gần hết khuôn mặt. Hắn di chuyển nhanh như chớp, không một tiếng động.
TRANG (20 tuổi, váy cưới trắng muốt)
Cô chỉ vừa đi tới ngang bụi chuối. Không kịp phản ứng. Người đàn ông lạ mặt lao tới, một tay bịt chặt miệng Trang, tay kia siết chặt vòng eo cô. Chiếc váy cưới trắng tinh giờ đây nhuốm màu tang tóc trong cảnh tượng kinh hoàng. Trang giãy giụa dữ dội, cố gắng cào cấu, đạp chân loạn xạ vào không khí nhưng vô vọng. Sức lực của cô gái 20 tuổi hoàn toàn không thể chống lại sự thô bạo và mạnh mẽ của hắn.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Hắn kéo Trang đi xềnh xệch, như một con búp bê vải, khuất dần vào sâu hơn trong bụi chuối rậm rạp, rồi hoàn toàn biến mất khỏi khung hình camera chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Đoạn clip tiếp tục tua, nhưng không còn bất kỳ dấu vết nào của Trang hay kẻ lạ mặt.
Căn phòng khách rơi vào sự im lặng chết chóc. Tiếng quạt trần quay đều đều bỗng trở nên chói tai đến rợn người.
MẸ TRANG (Mặt tái mét, mắt mở to kinh hoàng)
Bà run rẩy đưa hai bàn tay lên che miệng, những tiếng nấc nghẹn ngào chôn chặt trong cổ họng. Nước mắt không ngừng tuôn rơi.
CHA TRANG (Mặt cắt không còn giọt máu)
Ông đổ sụp xuống ghế, hai mắt nhìn trân trân vào màn hình đã dừng hình, như thể hồn đã lìa khỏi xác. Mọi hy vọng về việc Trang bỏ trốn để tìm hạnh phúc đều tan biến.
CÁC CÁN BỘ CÔNG AN
Họ nhìn nhau, nét mặt nghiêm trọng, bàng hoàng đến tột độ. Không ai thốt nên lời. Sự thật còn kinh hoàng hơn những gì họ đã dự đoán. Trang không bỏ trốn. Trang đã bị bắt cóc.
KHÔNG KHÍ
Một luồng khí lạnh lẽo, ghê rợn bao trùm khắp căn phòng nhỏ.
GIỌNG NÓI HÀNG XÓM (VỌNG LẠI TỪ BÊN NGOÀI ĐOẠN CLIP, HOẢNG HỐT)
Trời ơi! Ai kia?
Không khí trong phòng xem camera như đông đặc lại, nặng trĩu. Tiếng quạt trần quay đều đều giờ đây bỗng chói tai đến rợn người. Mẹ Trang, nét mặt tái mét vì kinh hoàng, bất ngờ khụy xuống. Bà ôm ngực, mắt trợn trừng nhìn màn hình đã dừng hình, một tiếng thét nghẹn cứng trong cổ họng, rồi ngất lịm ngay tại chỗ.
Cha Trang run rẩy tột độ, hai bàn tay ông nắm chặt đến trắng bệch, móng tay hằn sâu vào da thịt. Khuôn mặt ông cắt không còn một giọt máu, đôi mắt trũng sâu vì tuyệt vọng, giờ đây lại càng thêm hoảng loạn. Ông chỉ biết nhìn trân trân vào khoảng không, không thể thốt nên lời.
Hai cán bộ Công an lập tức cúi xuống xem xét Mẹ Trang, người còn lại nhanh chóng quay sang màn hình máy tính.
CÁN BỘ CÔNG AN (Giọng gấp gáp, nghiêm trọng)
Tua lại! Tua lại ngay! Phóng to khung hình giây thứ 17.
NGƯỜI HÀNG XÓM (Run rẩy nhấn phím, gương mặt trắng bệch)
Vâng, vâng ạ…
Hình ảnh trên màn hình được tua lại, rồi phóng to. Từng khung hình lướt qua, chậm rãi và rõ nét hơn. Bóng đen bí ẩn, hành động quyết đoán, và sự giãy giụa vô vọng của Trang hiện rõ mồn một.
CÁN BỘ CÔNG AN (Chỉ tay vào màn hình, giọng quả quyết)
Đây không phải là bỏ trốn. Đây là một vụ bắt cóc nghiêm trọng. Rõ ràng đối tượng đã chuẩn bị từ trước.
CHA TRANG (Bật khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào xé lòng)
Phải rồi… phải rồi! Trang nó không bỏ đi đâu cả! Con bé không bao giờ làm thế! Nó bị bắt cóc rồi! Trời ơi, con tôi!
Ông gục mặt vào hai bàn tay, cơ thể run lên bầm bập theo từng tiếng nấc. Mọi hy vọng về việc Trang tự ý bỏ đi để tìm hạnh phúc đều tan biến, thay vào đó là một nỗi sợ hãi tột cùng. Các cán bộ công an nhanh chóng trấn an ông, nhưng ánh mắt họ lộ rõ sự lo lắng.
Tin tức về vụ bắt cóc Trang lan đi nhanh như cháy rừng. Cả vùng quê nhỏ ven sông chìm trong sự xôn xao bàn tán. Từ đầu làng đến cuối xóm, người ta tụm năm tụm ba, bàn tán không ngớt về “cái vụ việc khủng khiếp” xảy ra ngay trước ngày cưới của Trang. Ai nấy đều hoang mang, lo sợ cho số phận của cô dâu trẻ. Tiếng khóc than của Mẹ Trang và Cha Trang vang vọng, hòa cùng tiếng bàn tán xôn xao, tạo nên một bản giao hưởng tang thương cho cả làng. Những lời đồn đại bắt đầu nảy sinh, ai là thủ phạm, mục đích là gì, tất cả chỉ là những dấu chấm hỏi lớn treo lơ lửng giữa không trung.
Cảnh sát nhanh chóng thiết lập một vành đai phong tỏa xung quanh vườn chuối ven đường làng (nhà ông Ba), nơi chiếc váy cưới của Trang được tìm thấy. Từng dải băng vàng “KHU VỰC ĐIỀU TRA” căng ngang, tách biệt hiện trường với sự tò mò của dân làng. Những cán bộ Công an mặc quân phục túc trực, hướng dẫn người dân không được vượt qua ranh giới, giữ trật tự cho cuộc điều tra.
Bên trong khu vực phong tỏa, một đội điều tra viên và kỹ thuật viên pháp y tỉ mỉ làm việc. Họ rà soát từng mét vuông đất, đặc biệt chú ý đến lớp bùn đất quanh gốc chuối – nơi chiếc váy cưới bị vò nhàu, dính bùn đất, rách tả tơi. Một cán bộ cẩn thận dùng nhíp gắp từng sợi vải, từng dấu vết nhỏ, bỏ vào túi ni lông bảo quản. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Xa hơn một chút, các cán bộ khác tiếp cận từng căn nhà hàng xóm, đặc biệt là những người sống gần vườn chuối và nhà hàng xóm đối diện bụi chuối. Họ ghi chép cẩn thận lời khai của những người chứng kiến hoặc nghe ngóng được bất cứ điều gì bất thường vào đêm trước ngày cưới.
MỘT BÀ HÀNG XÓM (Giọng run rẩy, ánh mắt hoang mang)
Tội nghiệp con bé Trang quá… Tối qua tôi có nghe tiếng chó sủa dữ lắm, nhưng nghĩ là chó nhà ai đó bắt chuột thôi. Ai ngờ… sáng ra lại nghe tin động trời.
CÁN BỘ CÔNG AN (Ghi chép, nét mặt nghiêm nghị)
Bà có nghe thấy tiếng người nói chuyện, hay tiếng động cơ xe cộ gì khác lạ không ạ?
BÀ HÀNG XÓM
Không, không rõ lắm. Chỉ có tiếng gió với tiếng sủa thôi. Trời tối mịt, không nhìn thấy gì…
Không khí căng thẳng bao trùm, từng ánh mắt dò xét, từng câu hỏi như xoáy sâu vào màn đêm bí ẩn của vụ việc. Mọi người đều thấp thỏm, lo sợ.
Bất chợt, tại một góc vườn chuối, một ĐIỀU TRA VIÊN trẻ tuổi, sau khi cắm cúi xem xét đất đai, bỗng đứng thẳng dậy, nét mặt lộ rõ sự nghiêm trọng. Anh ta vẫy tay gọi đồng nghiệp.
ĐIỀU TRA VIÊN (Giọng trầm, dứt khoát, chỉ tay xuống đất)
Này! Có dấu chân lạ ở khu vực này. Không phải của người trong xóm. Dấu chân khá lớn… Chúng ta cần khoanh vùng kỹ hơn và tìm thêm chứng cứ xung quanh. Có thể là hắn ta đã lẩn trốn theo hướng này.
Ánh mắt của các cán bộ khác lập tức đổ dồn vào vị trí điều tra viên vừa chỉ. Một tia hy vọng le lói, nhưng cũng đi kèm với sự lo lắng tột độ. Vụ án càng lúc càng phức tạp hơn. Họ nhanh chóng mở rộng phạm vi tìm kiếm, từng bước, từng bước, vén màn bí mật kinh hoàng bao trùm lên số phận của Trang.
Đội điều tra viên mở rộng phạm vi tìm kiếm, từng bước len lỏi sâu hơn vào bụi chuối rậm rạp và dọc theo con đường mòn phủ đầy cỏ dại gần đó. Ánh nắng ban trưa xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất ẩm. Một cán bộ kỹ thuật pháp y, tay cầm kính lúp, cẩn thận rà soát từng gốc cây, từng kẽ lá. Bùn đất vẫn còn mới, dấu vết xáo trộn rõ ràng hơn những gì họ nghĩ.
ĐIỀU TRA VIÊN (Chỉ tay vào một vị trí khuất)
Kiểm tra kỹ chỗ này đi. Hình như có gì đó… bị kéo lê.
Một thành viên khác trong đội lập tức quỳ xuống, dùng găng tay bới nhẹ lớp đất và lá khô. Ánh mắt anh ta chợt dừng lại.
CÁN BỘ KỸ THUẬT PHÁP Y (Giọng dứt khoát, nhưng vẫn giữ sự bình tĩnh cần thiết của nghiệp vụ)
Thấy rồi. Một chiếc khuyên tai.
Anh ta nhẹ nhàng dùng nhíp gắp lên một vật nhỏ lấp lánh. Đó là một chiếc khuyên tai bạc, kiểu dáng khá độc đáo, có đính một viên đá nhỏ. Chiếc khuyên dính một ít bùn đất ẩm ướt và đáng sợ hơn, vài sợi tóc đen dài quấn quanh móc.
CÁN BỘ KỸ THUẬT PHÁP Y
Đây không phải là khuyên tai bình thường. Có vẻ như là đồ Trang hay đeo. Và có cả tóc…
Một sĩ quan cao cấp hơn lập tức ra lệnh:
SĨ QUAN (Nghiêm nghị)
Lập tức mang đến cho mẹ Trang nhận dạng!
Trong lúc đó, tại nhà Trang, Mẹ Trang vừa tỉnh lại sau cơn ngất xỉu. Nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mắt, gương mặt bà hốc hác, thất thần. Cha Trang và Mai đang túc trực bên cạnh.
MẸ TRANG (Giọng yếu ớt)
Trang của tôi… con bé đâu rồi?
Cha Trang đau đớn không nói nên lời. Vừa lúc đó, một cán bộ công an bước vào, trên tay là túi ni lông chứa chiếc khuyên tai đã được niêm phong cẩn thận.
CÁN BỘ CÔNG AN
Chúng tôi vừa tìm thấy vật này ở bụi chuối. Bà xem thử…
Mẹ Trang từ từ đưa tay đón lấy túi ni lông. Bà nhìn chiếc khuyên tai, ánh mắt ban đầu là sự mơ hồ, rồi chợt bừng lên một tia nhận thức kinh hoàng. Viên đá lấp lánh, kiểu dáng quen thuộc… trái tim bà như bị bóp nghẹt.
MẸ TRANG (Lau nước mắt, giọng run rẩy ban đầu, rồi vỡ òa thành tiếng khóc nức nở)
Đây… đây là khuyên của Trang tôi! (Bà siết chặt túi ni lông vào lòng, nước mắt tuôn như suối) Chắc chắn là nó! Nó bị… nó bị kéo đi! Con tôi! Ai đã làm gì con tôi!
Tiếng khóc của Mẹ Trang vang vọng khắp căn nhà, xé toạc không khí tang thương. Cha Trang run rẩy, nhìn chiếc khuyên tai dính bùn đất, dính tóc của con gái, mọi hy vọng nhỏ nhoi về việc Trang tự ý bỏ đi bỗng chốc tan biến. Sự thật tàn nhẫn và kinh hoàng hơn nhiều đã hiển hiện. Vụ án không còn là mất tích đơn thuần.
Trong khi tiếng khóc của Mẹ Trang vẫn còn vang vọng, xé toạc không khí nặng nề của nỗi đau, tại phòng phân tích chuyên dụng của Công an huyện, các chuyên gia pháp y đã dồn toàn lực xem xét từng khung hình từ đoạn camera an ninh của nhà hàng xóm đối diện bụi chuối. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình máy tính hắt lên gương mặt tập trung của họ. Đoạn clip chưa tới 40 giây được tua đi tua lại, phóng to từng chi tiết nhỏ nhất.
Một chuyên gia pháp y, tay điều khiển bàn phím, chỉ vào màn hình đã được xử lý bằng công nghệ làm nét.
CHUYÊN GIA PHÁP Y 1
Dừng lại ở giây thứ 17! Đây chính là khoảnh khắc.
Màn hình đứng hình, hiển thị một bóng dáng mờ ảo nhưng đầy ám ảnh. Một người đàn ông cao lớn, toàn thân phủ kín trong chiếc áo khoác sẫm màu, chiếc mũ lưỡi trai kéo sụp che khuất gần hết khuôn mặt. Hắn ta di chuyển cực kỳ nhanh gọn trong màn đêm nhập nhoạng, chỉ trong chớp mắt đã tóm lấy một vật thể gì đó và biến mất khỏi khung hình.
CHUYÊN GIA PHÁP Y 2 (Vừa gõ phím, vừa phân tích)
Vóc dáng đối tượng rất cao, ước tính phải trên 1m80. Động tác nhanh như cắt, không chút chần chừ. Mặc dù hình ảnh rất mờ, nhưng có thể thấy rõ sự chuyên nghiệp trong từng cử chỉ. Kẻ này dường như đã lên kế hoạch rất kỹ lưỡng.
Một sĩ quan điều tra cấp cao, ánh mắt sắc lẹm, gật đầu khẳng định.
SĨ QUAN
Mọi thứ đều được tính toán. Hắn biết rõ thời gian, địa điểm, thậm chí cả góc chết của camera. Đây không phải là hành động ngẫu hứng của một kẻ côn đồ địa phương.
CHUYÊN GIA PHÁP Y 1
Chính xác. Kỹ năng di chuyển và ra tay cho thấy đối tượng có thể đã được đào tạo hoặc có kinh nghiệm trong các vụ án tương tự. Hắn không để lộ bất kỳ đặc điểm nhận dạng nào, từ gương mặt đến dáng đi.
SĨ QUAN
Đối tượng ra tay rất nhanh gọn, có thể không phải người địa phương. Phải là một kẻ lạ mặt, không để lại bất kỳ mối liên hệ nào với vùng này. Tiếp tục làm rõ những phương tiện khả nghi xuất hiện trong khu vực vào đêm xảy ra vụ việc. Tập trung vào những người cao lớn, dáng vóc đặc biệt, mới xuất hiện hoặc có liên hệ với những băng nhóm bên ngoài.
Tại một phòng hỏi cung khác của Công an huyện, không khí căng thẳng hơn hẳn. Ông Cường, chú rể hụt, ngồi trên ghế, đối diện với hai cán bộ Công an. Khuôn mặt ông già gần 60 tuổi vẫn còn mang nét bàng hoàng sau khi nghe tin về Trang, nhưng xen lẫn vào đó là sự khó chịu, thậm chí là tức giận. Mồ hôi lấm tấm trên trán ông.
CÁN BỘ CÔNG AN 1 (Ghi chép vào sổ)
Theo thông tin ban đầu, cô Trang đã bị một đối tượng lạ mặt bắt cóc khỏi đám cưới. Hiện tại, chúng tôi đang tập trung điều tra tất cả các mối quan hệ của cô Trang, bao gồm cả gia đình và những người có liên quan đến cô ấy, thưa ông Cường.
Ông Cường lập tức phản ứng, giọng ông ta khàn đi vì sốc và giận dữ.
ÔNG CƯỜNG
Bắt cóc ư? Trời đất quỷ thần ơi! Ai mà lại dám làm cái chuyện tày đình như thế! Con bé Trang bị bắt cóc thật sao?
CÁN BỘ CÔNG AN 2 (Quan sát kỹ biểu cảm của Ông Cường)
Chúng tôi đang xác minh. Ông Cường có mối thù oán với ai không? Hay có ai ngoài kia không hài lòng với chuyện cưới xin của ông và Trang không?
Mặt Ông Cường đỏ bừng, ông ta đập nhẹ bàn tay xuống mặt bàn, nét mặt hằn học rõ rệt.
ÔNG CƯỜNG
Làm gì có! Tôi làm ăn đàng hoàng, mấy chục năm nay có thù oán gì ai đâu mà nó lại ra nông nỗi này! Tôi đã chuẩn bị tất cả, mâm cỗ, quà cáp… Giờ lại thành ra thế này thì… thì tôi biết ăn nói với gia đình nó sao đây? Tôi chỉ muốn cưới vợ, sống yên ổn tuổi già thôi mà!
Ông ta đảo mắt, né tránh ánh nhìn sắc bén của cán bộ Công an. Trong đầu ông ta thầm chửi rủa, lo sợ những rắc rối sẽ đổ lên đầu mình. Ông Cường không giấu được sự bực bội khi mọi chuyện không theo ý mình.
CÁN BỘ CÔNG AN 1
Vậy ông Cường có nghĩ ai là người muốn hại Trang, hoặc phá hoại đám cưới của hai người không? Bất kỳ cái tên nào, dù là nhỏ nhất.
Ông Cường lắc đầu lia lịa, vẻ mặt đầy sự phủ nhận nhưng ánh mắt lại chứa đựng điều gì đó khó tả.
ÔNG CƯỜNG
Không, không hề có! Tôi nào biết gì! Mấy chuyện tào lao vớ vẩn này thì tôi làm sao mà biết được!
Thái độ quá mức phủ nhận và sự tức giận thiếu tự nhiên của Ông Cường không qua khỏi ánh mắt của các điều tra viên. Họ đã ghi nhận từng cử chỉ, từng lời nói của ông ta. Bên ngoài phòng hỏi cung, tin tức về việc Ông Cường bị triệu tập đã lan nhanh như lửa cháy trong làng, kèm theo đó là vô vàn lời bàn tán và nghi ngờ về chú rể hụt này. Từ ánh mắt của Công an đến những lời thì thầm của hàng xóm, tất cả đều chĩa mũi dùi về phía ông Cường.
Mai ngồi đối diện với cán bộ Công an trong một căn phòng khác, không khí có vẻ bớt căng thẳng hơn, nhưng ánh mắt Mai vẫn ẩn chứa nỗi lo lắng và buồn bã. Cô nắm chặt bàn tay vào nhau, hít thở sâu trước khi bắt đầu kể.
CÁN BỘ CÔNG AN 1 (Ghi chép)
Mai à, chúng tôi biết cô là bạn thân nhất của Trang. Mọi lời khai của cô lúc này rất quan trọng để chúng tôi tìm ra Trang. Cô Trang có từng tâm sự điều gì bất thường trước đám cưới không?
Mai ngước mắt lên, đôi mắt đỏ hoe.
MAI
Dạ có ạ… Trang nó khổ tâm lắm. Nhiều lần nó khóc với em, nó bảo không muốn lấy ông Cường. Nó nói… nó nói “Thà chết còn hơn phải lấy ông ta, Mai ạ!”
Hai cán bộ Công an lập tức nhìn nhau, nét mặt trở nên nghiêm trọng hơn. CÁN BỘ CÔNG AN 2 đặt bút xuống, tập trung hoàn toàn vào Mai.
CÁN BỘ CÔNG AN 2
Cô bé nói như vậy thật sao? Điều gì khiến Trang tuyệt vọng đến mức đó?
Mai gật đầu lia lịa, nước mắt bắt đầu lăn dài.
MAI
Dạ thật ạ! Cha mẹ Trang nợ ông Cường nhiều tiền quá, hơn ba trăm triệu lận. Ông ta cứ đến đòi hoài, rồi đòi gả Trang cho ông ta để trừ nợ. Trang nó không cam tâm. Nó bảo ông Cường già cả, lại còn có tiếng là ăn chơi, trăng hoa.
CÁN BỘ CÔNG AN 1 (Ghi chép nhanh)
Trang có nhắc đến người nào khác không? Hay có người nào cô bé từng có tình cảm không?
Mai hơi chần chừ, rồi thở dài.
MAI
Dạ… trước đây, Trang có thương một người tên Quân. Anh Quân đi làm ăn xa ở thành phố, nhưng hai đứa nó vẫn còn qua lại. Trang nó hay kể với em là nhớ Quân lắm, chỉ mong được cưới Quân thôi. Nhưng giờ thì…
Giọng Mai nghẹn lại, cô không thể nói tiếp. Thông tin này như một luồng gió mới thổi vào cuộc điều tra, hé mở một khía cạnh hoàn toàn khác về động cơ của Trang, không chỉ là nạn nhân của một vụ bắt cóc mà có thể là một cuộc trốn chạy tuyệt vọng. Cán bộ Công an nhìn nhau, ánh mắt đầy suy tư. Cuộc điều tra vừa rẽ sang một hướng mới.
Cán bộ Công an lập tức phái người về Vùng quê nhỏ ven sông. Những lời khai của Mai đã vẽ nên một bức tranh khác, không chỉ là nạn nhân bị ép gả mà còn là một cô gái tuyệt vọng đang tìm cách thoát ly. Thông tin về Quân, người yêu cũ của Trang, trở thành manh mối nóng hổi nhất.
Hai Cán bộ Công an trẻ tuổi được giao nhiệm vụ đi sâu vào mối quan hệ giữa Trang và Quân. Họ nhanh chóng nắm bắt thông tin từ những người dân quanh làng. Hàng xóm xì xào rằng Quân mới trở về làng cách đây vài ngày, nhưng thái độ khác lạ, thường tránh mặt mọi người, hiếm khi xuất hiện công khai. Dường như anh ta đang cố lẩn tránh điều gì đó.
Cán bộ Công an tìm đến nhà Quân. Ngôi nhà nhỏ nằm cuối con hẻm vắng vẻ, cửa khép hờ. Tiếng gõ cửa vang lên mấy hồi mới có tiếng động bên trong. Cánh cửa hé mở, Quân xuất hiện. Anh ta gầy gò hơn trước, ánh mắt lảng tránh, râu ria lấm lem, quần áo xộc xệch như vừa trải qua một đêm không ngủ.
CÁN BỘ CÔNG AN 1
Chào anh Quân. Chúng tôi là Công an huyện. Chúng tôi muốn nói chuyện với anh một chút về Trang.
Nghe đến tên Trang, khuôn mặt Quân lập tức biến sắc. Anh ta giật mình lùi lại một bước, đôi mắt mở to, ánh lên vẻ hoảng hốt khó che giấu. Anh ta đảo mắt quanh quất, như thể tìm kiếm một lối thoát.
QUÂN
Trang… Trang nào? Tôi… tôi không biết gì cả.
CÁN BỘ CÔNG AN 2
Là Trang, cô dâu đã mất tích hôm đám cưới. Chúng tôi biết anh và Trang từng có tình cảm. Anh mới về làng vài ngày nay phải không?
Câu hỏi của Cán bộ Công an 2 như đâm thẳng vào tâm lý Quân. Anh ta bối rối tột độ, hai bàn tay siết chặt vào nhau đến trắng bóc. Hơi thở Quân dồn dập, anh ta nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh nhưng không thành.
QUÂN
Tôi… tôi mới về thật… nhưng tôi… tôi không biết gì về chuyện của Trang cả. Tôi không liên quan gì hết.
Quân cúi gằm mặt, hơi thở vẫn nặng nhọc. Anh ta đưa tay gãi mạnh thái dương, cố gắng tìm kiếm từ ngữ.
QUÂN
Sáng đó… sáng đó tôi ở nhà. Tôi đâu có đi đâu.
(Quân ngập ngừng, mắt đảo liên hồi)
Tôi… tôi ngủ một giấc dài. Mấy đêm trước lo lắng không ngủ được, sáng đó tôi ngủ bù. Đến gần trưa mới dậy.
CÁN BỘ CÔNG AN 2
Anh chắc chắn chứ? Không hề ra khỏi nhà dù chỉ một lát?
QUÂN
Chắc chắn! Tôi… tôi đâu có lý do gì để ra ngoài đâu. Tôi chỉ ở trong nhà thôi.
Cán bộ Công an 1 nhìn thẳng vào Quân, ánh mắt sắc như dao. Anh ta lấy ra một tập tài liệu, lật đến một trang có ghi chú.
CÁN BỘ CÔNG AN 1
Có một nhân chứng giấu tên khai rằng, vào rạng sáng ngày Trang mất tích, tức là sáng sớm ngày cưới, người đó đã nhìn thấy anh lảng vảng gần khu `vườn chuối ven đường làng (nhà ông Ba)`. Khu vực mà sau đó, chiếc váy cưới của Trang được tìm thấy, Quân ạ. Anh có chắc chắn về lời khai của mình không, Quân?
Khuôn mặt Quân biến sắc hoàn toàn. Máu trong người anh ta như đông cứng lại. Đôi mắt mở to, thất thần nhìn Cán bộ Công an 1. Toàn thân Quân run rẩy bần bật, hơi thở tắc nghẽn trong lồng ngực. Anh ta lắp bắp, cố gắng nói nhưng không thành lời, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
CÁN BỘ CÔNG AN 1
(Giọng lạnh lùng, dứt khoát)
Vậy để lát nữa chúng tôi sẽ kiểm tra lại lời khai của anh kỹ hơn. Tạm thời, mời anh về, không được rời khỏi địa phương. Chúng tôi sẽ triệu tập anh bất cứ lúc nào khi cần.
Cán bộ Công an 1 quay sang Cán bộ Công an 2, ra hiệu bằng mắt. Cán bộ Công an 2 gật đầu, đưa tay vào Quân.
CÁN BỘ CÔNG AN 2
Mời anh.
Quân đứng dậy như người mất hồn, đôi chân run rẩy bước ra khỏi phòng. Anh ta biết mình đã bị dồn vào đường cùng.
—
Vào lúc này, tại `Nhà Trang`, không khí cũng căng thẳng không kém. Cán bộ Công an đã quay lại, mang theo một tập hồ sơ dày cộp. `Cha Trang` và `Mẹ Trang` ngồi đối diện, vẻ mặt đầy lo âu và mệt mỏi sau nhiều ngày mất con.
CÁN BỘ CÔNG AN 1
Chúng tôi đã kiểm tra sao kê tài khoản của hai ông bà. Có một số điểm bất thường cần làm rõ.
`Cha Trang` và `Mẹ Trang` nhìn nhau, tim đập thình thịch.
MẸ TRANG
(Lắp bắp)
Bất thường gì thưa chú? Tiền bạc nhà tôi có gì đâu mà bất thường…
CÁN BỘ CÔNG AN 1
(Đặt một tờ giấy in ra bàn, chỉ vào một dòng)
Đây, vào `đêm trước ngày cưới`, rạng sáng hôm `Trang` mất tích. Có một giao dịch chuyển khoản trị giá `hơn 300 triệu đồng` vào tài khoản của ông bà. Số tiền này… `đúng bằng số nợ` mà gia đình đang mắc phải, phải không?
`Cha Trang` và `Mẹ Trang` mở to mắt, đồng loạt nhìn vào tờ sao kê. Khuôn mặt `Cha Trang` trắng bệch, đôi mắt già nua cố gắng đọc dòng chữ.
CHA TRANG
(Sững sờ, giọng lạc đi)
Không thể nào… hơn ba trăm triệu? Không… tôi không biết khoản tiền này!
MẸ TRANG
(Vịn tay chồng, cũng bàng hoàng)
Tiền đâu ra mà nhiều thế? Chúng tôi làm gì có số tiền đó!
CÁN BỘ CÔNG AN 2
Khoản tiền này được chuyển từ một `tài khoản ẩn danh`, không rõ danh tính người gửi. Ông bà không hề hay biết về khoản tiền này sao?
`Cha Trang` đưa tay run rẩy chạm vào tờ giấy. Trong đầu ông, một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Khoản nợ bỗng dưng biến mất, đúng vào đêm trước ngày ông gả con gái cho `Ông Cường` để trả nợ. Một cảm giác bất an dâng lên mãnh liệt, hòa lẫn với sự kinh ngạc tột độ.
CHA TRANG
(Lắc đầu lia lịa, gần như cầu xin)
Thật sự… tôi không biết! Tôi không biết gì về số tiền này cả!
(Ông ta quay sang `Mẹ Trang`, ánh mắt tìm kiếm câu trả lời)
Bà… bà có biết không?
`Mẹ Trang` chỉ biết khóc, khuôn mặt nhăn nhó vì hoảng loạn và sự mơ hồ. Bà cũng không thể tin vào những gì đang diễn ra.
CÁN BỘ CÔNG AN 1
(Giọng điệu lạnh lùng, dứt khoát)
Ông bà vẫn muốn chối bỏ sao? Số tiền này được chuyển vào tài khoản của ông bà, chính xác số nợ của gia đình, ngay trước khi con gái ông bà biến mất một cách bí ẩn. Một sự trùng hợp quá lớn, phải không? Chúng tôi có đủ bằng chứng để tin rằng ông bà đang che giấu điều gì đó.
`Mẹ Trang` bật khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào phá tan sự im lặng căng thẳng. Bà run rẩy nắm chặt tay `Cha Trang`. Khuôn mặt bà tái nhợt, đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều.
MẸ TRANG
(Tiếng khóc hòa lẫn trong lời nói, yếu ớt)
Không… không phải như vậy… Chúng tôi… chúng tôi cũng không muốn…
CÁN BỘ CÔNG AN 2
(Ghi chép nhanh chóng)
Không muốn điều gì? Bà hãy nói rõ ràng. Sự thật sẽ luôn được phơi bày, ông bà càng chối cãi sẽ càng gây bất lợi cho mình.
`Cha Trang` buông thõng hai tay, dường như mọi sức lực đều cạn kiệt. Ông nhìn vợ, ánh mắt tuyệt vọng. Giờ phút này, ông biết không thể giấu thêm được nữa.
CHA TRANG
(Thở dài nặng nề, giọng nói tràn đầy sự hối hận và mệt mỏi)
Chúng tôi… chúng tôi xin nhận. Đúng là có người đã liên lạc với chúng tôi.
CÁN BỘ CÔNG AN 1
(Nhướn mày, đẩy tập hồ sơ lại gần hơn)
Ai? Người đó là ai? Mục đích của họ là gì?
MẸ TRANG
(Khóc lớn hơn, lời nói đứt quãng)
Một người… một người giấu mặt. Họ không nói rõ họ là ai. Chỉ nói… chỉ nói là sẽ trả hết nợ cho chúng tôi. Hơn ba trăm triệu… tất cả.
`Cha Trang` gật đầu xác nhận, ánh mắt né tránh các cán bộ công an.
CHA TRANG
Họ nói… nếu `Trang` không kết hôn với `Ông Cường` thì họ sẽ trả hết nợ cho chúng tôi. Toàn bộ số nợ. Chúng tôi… chúng tôi đã đồng ý.
CÁN BỘ CÔNG AN 2
(Siết chặt cây bút trong tay)
Đồng ý? Đồng ý làm gì?
MẸ TRANG
(Khuỵu xuống, nước mắt giàn giụa)
Họ bảo… họ sẽ giúp `Trang` trốn thoát. Chúng tôi… chúng tôi đã đồng ý giấu con bé đi một thời gian. Dàn dựng màn mất tích này… để `Trang` có thể trốn thoát.
`Mẹ Trang` gục mặt xuống bàn, tiếng khóc nghẹn ngào đến xé lòng. Bà tuyệt vọng ngẩng lên nhìn các cán bộ, nước mắt vẫn tuôn rơi như suối.
MẸ TRANG
(Gào lên trong đau khổ)
Chúng tôi chỉ muốn con bé hạnh phúc! Chúng tôi không muốn nó phải lấy một người già như `Ông Cường`! Chúng tôi làm tất cả cũng chỉ vì `Trang`! Chúng tôi làm sai rồi… chúng tôi xin lỗi!
`Cha Trang` đưa tay ôm lấy vợ, khuôn mặt ông cũng tràn ngập nước mắt và sự tuyệt vọng. Cả hai vợ chồng gục đầu bên nhau, tiếng khóc ai oán vang vọng khắp căn nhà.
Cán bộ Công an 1 và 2 nhìn nhau, ánh mắt đầy suy tư. Cuối cùng, bí ẩn về sự mất tích của `Trang` đã hé lộ một phần. Nhưng người giấu mặt kia… họ là ai? Và tại sao họ lại làm như vậy?
Cán bộ Công an 1 lập tức đưa ra chỉ thị, giọng nói đầy sự cương quyết sau những thông tin chấn động.
CÁN BỘ CÔNG AN 1
(Nghiêm giọng)
Vậy con gái ông bà đang ở đâu? Người giấu mặt kia đã đưa `Trang` đến nơi nào?
`Mẹ Trang` ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn Cán bộ Công an 1 như cầu xin.
MẸ TRANG
(Nức nở)
Họ… họ đưa con bé đến một `căn nhà hoang ở làng bên`. Họ nói chỉ giấu đi một thời gian ngắn. Xin các anh… xin các anh hãy tìm con bé!
`Cha Trang` gật đầu lia lịa, chỉ tay về phía bên ngoài, vội vàng miêu tả đường đi.
CHA TRANG
Đúng vậy! Ngôi nhà cũ kỹ đó, gần bờ sông. Xin các anh cứu con bé!
Không chần chừ thêm một giây nào, tổ công tác lập tức lên đường. Tiếng còi xe cảnh sát vang vọng, xé tan màn đêm tĩnh lặng của vùng quê, lao vun vút về phía `làng bên`. Họ biết mỗi phút trôi qua đều có thể ảnh hưởng đến sự an toàn của `Trang`.
Khi đoàn xe dừng lại trước một `căn nhà hoang` đổ nát, phủ đầy dây leo, không khí càng thêm căng thẳng. Những cánh cửa mục nát he hé, lộ ra khoảng tối hun hút bên trong. `Cha Trang` và `Mẹ Trang` hớt hải chạy theo, đôi chân gần như khuỵu xuống vì lo lắng.
Cán bộ Công an 1 dẫn đầu, cùng đồng đội thận trọng đột nhập vào bên trong. Ánh đèn pin quét qua không gian ẩm mốc, bụi bặm. Mùi mục nát xộc thẳng vào mũi. Đột nhiên, từ một góc khuất, tiếng khóc thút thít yếu ớt vọng ra.
CÁN BỘ CÔNG AN 2
(Thì thầm)
Ở đằng kia!
Tất cả lao về phía âm thanh. Trong ánh đèn pin, hình ảnh `Trang` hiện ra. Cô gái trẻ co ro trong góc, hai tay bị trói chặt ra sau lưng bằng sợi dây thừng cũ. Khuôn mặt `Trang` trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt sưng húp vì khóc, tóc tai rũ rượi. Cô bé đang run lẩy bẩy, bộ quần áo dính đầy bụi bẩn. Dù bị trói, nhưng may mắn thay, `Trang` không có bất kỳ vết thương nào trên người.
`Mẹ Trang` lao tới, xô Cán bộ Công an 1 sang một bên, gào lên gọi tên con.
MẸ TRANG
(Tiếng gào xé lòng)
`TRANG`! CON GÁI CỦA MẸ!
`Trang` ngước nhìn lên, đôi mắt mờ đi vì nước mắt. Khi nhìn thấy bố mẹ và các cán bộ công an, mọi sự kìm nén trong cô bé vỡ òa. Tiếng nức nở bật ra thành tiếng khóc lớn.
TRANG
(Bật khóc nức nở, tiếng nói nghẹn ngào trong cuống họng)
Bố… mẹ… con sợ lắm!
`Mẹ Trang` ôm chặt lấy `Trang`, nước mắt tuôn như suối. Bà cố gắng tháo sợi dây đang trói con gái, trong khi `Cha Trang` đứng cạnh, ánh mắt tràn ngập sự hối hận và nhẹ nhõm. Cuộc tìm kiếm cuối cùng đã kết thúc. Nhưng bí ẩn về người giấu mặt kia vẫn còn đó.
Cán bộ Công an 1 và Cán bộ Công an 2 tiến lại gần, một người gỡ trói cho `Trang`, người còn lại an ủi `Mẹ Trang`. Ánh mắt họ vẫn sắc bén quan sát, biết rằng sự việc còn nhiều ẩn khuất.
CÁN BỘ CÔNG AN 1
(Giọng điệu mềm mỏng hơn nhưng vẫn đầy uy nghiêm)
Bình tĩnh lại đi, `Trang`. Cháu đã an toàn rồi. Bây giờ, cháu có thể nói cho chúng tôi biết, ai đã đưa cháu đến đây không? Kẻ đã trói cháu là ai?
`Trang` vẫn run rẩy trong vòng tay `Mẹ Trang`, đôi mắt sưng húp ngước nhìn cán bộ công an. Khuôn mặt cô bé hiện lên sự do dự, pha lẫn nỗi sợ hãi mơ hồ. Cô bé nhớ lại lời nói của `Quân` trước khi mọi chuyện xảy ra. Anh đã nói sẽ “lo cho em”. Giờ đây, tiết lộ sự thật này, `Trang` không biết mọi chuyện sẽ đi đến đâu.
MẸ TRANG
(Ôm chặt `Trang`, quay sang Cán bộ Công an 1)
Thưa cán bộ, là họ… họ nói chỉ giấu con bé đi để ngăn đám cưới.
CHA TRANG
(Vội vàng tiếp lời)
Đúng vậy, họ nói sẽ đưa `Trang` về khi mọi chuyện yên ổn.
CÁN BỘ CÔNG AN 2
(Ghi chép nhanh chóng, ánh mắt sắc lẹm nhìn `Cha Trang` và `Mẹ Trang`)
“Họ” là ai? Danh tính của người đã đưa `Trang` đi là gì? Tại sao các ông bà lại biết rõ đến vậy mà không báo cảnh sát ngay từ đầu?
`Cha Trang` và `Mẹ Trang` ngập ngừng. Khuôn mặt họ tái mét, không dám nhìn thẳng vào Cán bộ Công an 2. Sự thật về món nợ và giao dịch bí mật đêm trước đám cưới như một tảng đá đè nặng lên lương tâm họ.
TRANG
(Bỗng bật ra tiếng nói yếu ớt, ánh mắt nhìn thẳng vào Cán bộ Công an 1)
Là… là `Quân`.
Cả căn phòng chợt chùng xuống. `Cha Trang` và `Mẹ Trang` sững sờ quay sang nhìn `Trang`, không ngờ con bé lại nói ra.
CÁN BỘ CÔNG AN 1
(`Quân` nào? Cháu hãy nói rõ mọi chuyện.)
`Trang` hít một hơi thật sâu, từng lời nói run rẩy nhưng rõ ràng, kể lại toàn bộ sự việc.
TRANG
Anh ấy là người yêu cũ của cháu. Anh ấy đã nhờ một người bạn… đóng giả kẻ bắt cóc. Họ đưa cháu đến đây. `Quân` không muốn cháu lấy `Ông Cường`. Anh ấy… anh ấy đã nói: “Em đừng lấy ông ta, anh sẽ lo cho em!”
`Mẹ Trang` buông `Trang` ra một chút, vẻ mặt bà hiện lên sự bàng hoàng lẫn kinh ngạc. Bà và `Cha Trang` nhìn nhau, ký ức về món nợ hơn 300 triệu và việc nó đã được giải quyết một cách khó hiểu đêm qua chợt ùa về.
CHA TRANG
(Lắp bắp)
Vậy ra… vậy ra `Quân` đã… đã trả nợ cho chúng ta?
`Trang` gật đầu, nước mắt lại chực trào. Cô bé nhớ lại ánh mắt kiên định của `Quân` khi anh đặt số tiền tiết kiệm cả đời vào tay bố mẹ cô, với một hy vọng duy nhất: cô sẽ trở về bên anh. Đó là tình yêu hay sự chiếm hữu? `Trang` không biết, chỉ thấy lòng mình nặng trĩu.
Cán bộ Công an 1 nhìn `Trang`, rồi lại nhìn `Cha Trang` và `Mẹ Trang`. Mọi mảnh ghép đều đã khớp. Họ đã tìm thấy `Trang`, nhưng câu chuyện về sự mất tích này lại phức tạp hơn nhiều so với một vụ bắt cóc thông thường. Đây là một màn kịch được dàn dựng công phu, xuất phát từ tình yêu mù quáng và nỗi tuyệt vọng. Cán bộ Công an 1 ra lệnh cho đồng đội.
CÁN BỘ CÔNG AN 1
(Nghiêm giọng)
Thông báo về đơn vị, chúng ta cần tìm `Quân` và người bạn của anh ta ngay lập tức. Cử người đến nhà `Quân` để triệu tập. Đồng thời, lập tức đưa `Trang` và gia đình về trụ sở để lấy lời khai chi tiết.
Cán bộ Công an 1 và Cán bộ Công an 2 đã làm việc thần tốc. Chỉ vài giờ sau, `Quân` và người bạn của anh ta đã bị áp giải về trụ sở. `Quân` bị còng tay, cúi gằm mặt, không dám nhìn ai. `Trang` và gia đình cô bé được đưa đến một phòng riêng để lấy lời khai, nhưng họ đã được phép chứng kiến cảnh này.
Khi `Quân` được dẫn ngang qua hành lang, ánh mắt của `Trang` lập tức khóa chặt vào anh. Tim `Trang` như bị bóp nghẹt. Vẻ mặt anh tiều tụy, quần áo xộc xệch, hoàn toàn khác với hình ảnh `Quân` mạnh mẽ, tự tin mà cô từng yêu. `Cha Trang` và `Mẹ Trang` đứng cạnh `Trang`, vẻ mặt bàng hoàng, xen lẫn sự hổ thẹn và lo lắng. Họ không ngờ mọi chuyện lại đi xa đến thế, và người thanh niên vì yêu con gái họ mà phải lâm vào cảnh tù tội.
CÁN BỘ CÔNG AN 1
(Nói với `Quân`, giọng lạnh lùng)
`Quân`, anh có muốn nói gì không?
`Quân` ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh chạm phải `Trang`. Đôi mắt anh đầy rẫy sự hối hận, nhưng cũng chất chứa một tình yêu điên cuồng, bất chấp. `Trang` thấy trong ánh mắt anh là sự xin lỗi, nhưng sâu thẳm hơn là một nỗi đau không thể gọi tên.
TRANG
(Bước đến gần `Quân`, nước mắt lưng tròng)
`Quân`… tại sao… tại sao anh lại làm như vậy?
Giọng `Trang` run rẩy, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô bé không thể hiểu nổi. Tình yêu đã biến thành một hành động dại dột, đẩy cả hai vào bi kịch. Món nợ đã được trả, nhưng cái giá phải trả lại quá đắt.
`Quân` nhìn `Trang`, đôi môi anh mấp máy nhưng không thành lời. Anh muốn giải thích, muốn nói rằng tất cả là vì tình yêu, vì không muốn cô lấy `Ông Cường` già cỗi. Anh muốn nói rằng anh đã cố gắng cứu cô thoát khỏi món nợ oan nghiệt, và đây là cách duy nhất anh nghĩ ra. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy đôi mắt đầy thất vọng của `Trang`, mọi lời bào chữa đều trở nên vô nghĩa. Anh chỉ cảm thấy một nỗi đau tột cùng, biết rằng mình đã đánh mất cô mãi mãi.
CÁN BỘ CÔNG AN 2
(Ghi chép)
Anh `Quân`, anh có biết hành vi dàn dựng vụ bắt cóc là vi phạm pháp luật không? Động cơ của anh là gì?
`Quân` cúi đầu xuống, đôi tay bị còng siết chặt. Anh không còn gì để nói. Tình yêu, động cơ duy nhất của anh, giờ đây chỉ còn lại là một tội lỗi. `Cha Trang` và `Mẹ Trang` chứng kiến cảnh tượng đó, lòng họ nặng trĩu. Nỗi hổ thẹn vì đã đẩy con gái vào tình cảnh này, vì đã nhận tiền của `Quân`, vì đã gián tiếp gây ra bi kịch này, giờ đây đè nặng lên vai họ.
CÁN BỘ CÔNG AN 1
(Khép lại sổ ghi chép, nhìn `Quân` với vẻ nghiêm nghị)
Chúng tôi sẽ tiến hành điều tra và xử lý theo đúng quy định của pháp luật, `Quân`. Hành vi của anh đã rõ ràng.
`Quân` vẫn cúi đầu, không đáp lại. Anh được dẫn đi bởi một cán bộ khác. `Trang` nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, nước mắt vẫn tuôn rơi. `Cha Trang` và `Mẹ Trang` tiến lại gần con gái, ôm lấy cô bé.
CHA TRANG
(Giọng run rẩy, đầy hối hận)
`Trang`… con gái của cha… cha xin lỗi con…
MẸ TRANG
(Ôm chặt `Trang`, nức nở)
Mẹ xin lỗi con, con ơi… là tại cha mẹ… tại cha mẹ ngu dốt, đã đẩy con vào cảnh này…
`Trang` tựa vào vai mẹ, vỡ òa. Cô đã an toàn, đã thoát khỏi cuộc hôn nhân kinh hoàng đó. Nhưng cái giá phải trả lại quá lớn.
TRANG
(Nức nở giữa hai dòng nước mắt, một phần vì đau lòng cho `Quân`, một phần vì nỗi tủi hờn và nhẹ nhõm)
Cha… mẹ… con sợ quá… Con cứ nghĩ mình đã không còn đường thoát…
MẸ TRANG
(Xoa đầu `Trang`, giọng nghẹn ngào)
Không sao rồi, con ơi. Giờ con đã an toàn rồi. Không còn phải lấy `Ông Cường` nữa.
CÁN BỘ CÔNG AN 2
(Bước đến, giọng nhẹ nhàng hơn)
Chị `Trang`, gia đình cứ yên tâm. Về phần `Ông Cường` và vụ hôn sự, chúng tôi đã thông báo hủy bỏ hoàn toàn. `Ông Cường` cũng đã được triệu tập lên làm việc. Mọi việc sẽ được giải quyết ổn thỏa.
`Cha Trang` và `Mẹ Trang` nhìn nhau. Họ biết ơn sự can thiệp của `công an`, nhưng trong sâu thẳm, họ không thể không nghĩ đến `Quân`.
CHA TRANG
(Nhìn `Trang`, ánh mắt xót xa)
Dù thằng `Quân` nó đã sai, đã làm những điều trái pháp luật… nhưng… nhưng nếu không có nó, con… con đã phải…
MẸ TRANG
(Gật đầu, nước mắt dàn dụa)
Mẹ không thể tưởng tượng được cảnh con phải lấy lão già đó. Nó đã giúp con thoát khỏi cái món nợ oan nghiệt, thoát khỏi cuộc hôn nhân ép buộc này. Nhưng giờ nó lại…
(Bà quay sang `Trang`, ánh mắt đầy phức tạp)
`Trang` ơi, con có hận nó không?
`Trang` lắc đầu, đôi mắt vẫn đẫm lệ.
TRANG
(Giọng yếu ớt, lẫn lộn cảm xúc)
Con không biết… Con không hận… Con chỉ thấy đau lòng cho `Quân`… Anh ấy làm tất cả cũng vì con… Vì tình yêu… Nhưng sao lại thành ra thế này…
(Cô gục mặt vào vai mẹ, nghẹn ngào)
Tất cả là tại cha mẹ… nếu không vì món nợ đó… thì `Quân` đã không phải làm chuyện dại dột này… con cũng không phải chịu đựng như vậy…
Lời nói của `Trang` như những mũi kim đâm thẳng vào tim `Cha Trang` và `Mẹ Trang`. Nỗi dằn vặt, ân hận tột cùng ập đến, bóp nghẹt lấy họ. Họ nhìn con gái mình, thân hình gầy gò, đôi mắt sưng húp vì khóc. Bi kịch này, một phần không nhỏ là do chính họ gây ra. Họ đã đẩy con gái vào bước đường cùng, và giờ đây, cả người yêu của con gái cũng phải trả giá cho sai lầm của họ. Căn phòng chìm trong tiếng nức nở và những tiếng thở dài nặng nề của sự hối hận muộn màng.
Căn phòng chìm trong tiếng nức nở và những tiếng thở dài nặng nề của sự hối hận muộn màng.
Và rồi, câu chuyện của `Trang` và `Quân`, như một cơn bão tố, càn quét khắp `vùng quê nhỏ ven sông`. Từng chi tiết về cuộc ép gả, về món nợ hơn 300 triệu, về hành động táo bạo của `Quân` và sự mất tích của `Trang`, rồi cả những hình ảnh từ camera an ninh, tất cả nhanh chóng trở thành đề tài nóng hổi nhất. Người dân tụ tập ở chợ, ở đầu làng, xì xào bàn tán không ngớt.
Một người hàng xóm vừa phơi quần áo, vừa thì thầm với người bên cạnh.
HÀNG XÓM 1
Thôi rồi, con `Trang` thì tội nghiệp thật. Mới hai mươi tuổi đầu, chưa biết gì đã bị cha mẹ ép gả cho lão `Ông Cường` gần sáu mươi tuổi, để trả nợ. Nghe đâu lão đó khét tiếng cho vay nặng lãi, giờ lại còn…
HÀNG XÓM 2
(Gật đầu lia lịa, giọng đầy thương cảm)
Đúng đó, nghĩ mà thương. Con gái nhà lành, giờ thì mang tiếng cả đời. Ai mà không đồng cảm cho nó chứ. Cái số phận con bé sao mà khổ!
Tuy nhiên, bên cạnh những lời xót xa dành cho `Trang`, thì hành động của `Quân` lại gây ra nhiều luồng ý kiến trái chiều gay gắt hơn.
BÀ TÁM
(Khoanh tay trước ngực, giọng chua ngoa)
Thằng `Quân` đó thì cũng chẳng ra gì! Yêu đương gì mà lại bày ra cái trò bắt cóc, lừa đảo. Dù thương `Trang` đến mấy thì cũng phải theo phép tắc chứ! Giờ thì vào tù mọt gông, ai lo cho `Trang` đây? Tình yêu như thế là mù quáng, là sai trái!
ÔNG CHÍN
(Phẩy tay, vẻ khó chịu)
Đúng rồi, pháp luật là pháp luật. Dù mục đích nó có tốt đẹp đến mấy thì cũng không thể đi ngược lại luật pháp. Phải xử thật nghiêm để làm gương, chứ không thì loạn hết cả làng.
Nhưng cũng có những người, trong sâu thẳm, lại thấy hành động của `Quân` dù sai, nhưng chứa đựng một sự hy sinh đáng nể.
MỘT NGƯỜI DÂN KHÁC
(Thở dài, nhìn xa xăm)
Nói gì thì nói, thằng `Quân` làm vậy cũng vì thương `Trang` thôi. Thử hỏi ai trong hoàn cảnh đó mà không liều mình một phen? Thật ra, lỗi không phải ở nó, mà là do cái hủ tục ép gả, do cái áp lực nợ nần ở cái `vùng quê nhỏ ven sông` này đã đẩy con người ta vào bước đường cùng.
Vụ án của `Trang` và `Quân` không chỉ là một câu chuyện tình yêu và sự giải thoát đầy bi kịch, mà còn trở thành lời cảnh tỉnh sâu sắc, vang vọng khắp các ngõ ngách của làng. Nó phơi bày trần trụi những góc khuất tăm tối của `hủ tục ép gả`, của `áp lực nợ nần` và sự bất lực của những gia đình nghèo khổ trước vòng xoáy tiền bạc.
Câu chuyện đó như một vết sẹo lớn in hằn sâu trong tâm trí mỗi người dân `vùng quê nhỏ ven sông`. Nó không chỉ là bi kịch của riêng `Trang`, của `Quân`, hay của `Cha Trang` và `Mẹ Trang` mà còn là tiếng chuông cảnh báo cho cả cộng đồng về những giá trị cần được gìn giữ và những điều cần phải thay đổi. Cuộc sống của `Trang` sau này, dù đã thoát khỏi gông cùm của hôn nhân ép buộc, vẫn sẽ mãi mang theo nỗi đau và sự mất mát. Cô biết, dù thời gian có trôi đi bao lâu, hình ảnh `Quân` với đôi mắt đầy yêu thương và sự hy sinh dại dột sẽ không bao giờ phai nhạt trong tâm trí cô. Đó là cái giá quá đắt cho một lỗi lầm, cho một cuộc tình, và cho cả một hệ thống những hủ tục lỗi thời đã và đang đè nặng lên số phận những con người yếu thế nơi đây. Làng quê dần trở lại vẻ yên bình thường nhật, nhưng sự yên bình ấy giờ đây mang một màu sắc khác, tĩnh lặng và suy tư hơn, như thể mỗi người đều đang tự vấn về những gì đã xảy ra, về trách nhiệm của bản thân, và về con đường phía trước để những bi kịch như của `Trang` sẽ không bao giờ lặp lại.

