Cô gái bị trôi dạt vào bờ biển làng chài không giấy tờ tùy thân, người dân xúm vào đưa về bờ tổ chức hậu sự thì vừa l-ật người cô đã rơi ra chiếc túi nhỏ dắt ở eo, mở ra tất cả dẵm lên nhau chạy tá-n lo-ạn, không ngờ bên trong là…
Một buổi sớm mù sương, ngư dân làng chài Mũi Cạn phát hiện x-á/c một cô gái trẻ trôi dạt vào bờ, tóc dài rối bời, mặt mũi trắng bệch, toàn thân không có một mảnh giấy tờ tùy thân. Không ai trong làng biết cô là ai, giọng nói vùng nào, chỉ thấy chiếc váy trắng ướt sũng và đôi bàn chân nhỏ lạnh ngắt.
Dân làng tụ họp quanh bờ biển, người lấy chiếu phủ, người gọi chính quyền địa phương, vài người phụ nữ khóc sụt sùi xót thương. Cô gái còn quá trẻ, trông chỉ mới đôi mươi. Một nhóm thanh niên phụ khiêng cô lên bờ chuẩn bị đưa về nhà văn hóa tổ chức hậu sự.
Nhưng đúng khoảnh khắc một người đàn bà định vuốt mắt cho cô gái, bàn tay vô tình chạm vào một chiếc túi nhỏ may dắt ở phần hông, chìm dưới lớp váy dày.
Anh Nam – người dân làng – tò mò mở ra xem.
Vừa mở túi, cả nhóm đứng xung quanh tái mặt. Một bà cụ rú lên rồi ng-ất lịm. Đám đông còn lại thì đạp lên nhau chạy tán loạn như ong vỡ tổ.
Không ngờ trong túi là… 👇👇
Anh Nam còn chưa kịp định thần, bàn tay đã run rẩy đánh rơi chiếc túi. Tiếng “bộp” khô khốc vang lên giữa sự tĩnh lặng chết chóc. Từ miệng túi bật ra, một con rết lớn, đen bóng, thân hình tua tủa những chân nhỏ, đang bò lúc nhúc, quằn quại giữa một mớ tóc rối bời, bám dính vào những mẩu xương nhỏ khô khốc, trắng bệch. Cảnh tượng kinh tởm và rùng rợn đến tột độ.
Tiếng rú lên thất thanh của bà cụ xé toang không khí, bà lập tức ngã vật xuống, đôi mắt trợn ngược, ngất lịm. Như một phản ứng dây chuyền, hàng loạt tiếng la hét kinh hoàng bùng nổ. Dân làng, những người đang xúm xít xung quanh, lùi lại bật ngửa. Ai nấy đều tái mét mặt mũi, đôi mắt mở to vì sợ hãi tột cùng.
Sự hoảng loạn bùng phát. Tiếng chân giẫm đạp, tiếng giày dép lạo xạo trên cát, tiếng người xô đẩy nhau, chen lấn để thoát khỏi vòng vây của sự chết chóc và ghê tởm. Một số người vấp ngã, bị những người phía sau đạp lên, nhưng không ai kịp để ý, chỉ biết cắm đầu chạy, cố gắng thoát khỏi hiện trường. Những tiếng thét thất thanh, hòa lẫn tiếng khóc nức nở và tiếng thở hổn hển, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự kinh hoàng. Đám đông tan tác như đàn ong vỡ tổ, bỏ lại Cô gái nằm đó, cùng với chiếc túi đã lật ngửa, phơi bày những thứ ghê rợn ra giữa bãi cát vắng.
Con rết đen bóng, sau khi bật ra khỏi chiếc túi, không chần chừ một giây. Nó nhanh chóng bò luồn lách qua những mảnh tóc rối và xương khô, lao xuống mặt cát. Chỉ trong chớp mắt, thân hình tua tủa chân của nó đã biến mất hút vào bụi cây hoang dại ven bờ biển.
Tiếng động duy nhất còn lại là tiếng gió biển xào xạc và tiếng sóng vỗ. Dân làng, sau phút giây hoảng loạn tột độ, bỗng nhiên đứng sững lại, như bị đóng băng giữa không trung. Đám đông hỗn loạn ban nãy giờ chỉ còn là một nhóm người tái mét, đông cứng, ánh mắt không hẹn mà cùng đổ dồn về một điểm duy nhất: chiếc túi nhỏ nằm chỏng chơ trên bãi cát, miệng túi lật ngửa, phơi bày những vật thể đáng sợ còn sót lại. Cô gái vẫn nằm im lìm bên cạnh, đôi mắt nhắm nghiền.
Một người phụ nữ, tay ôm chặt ngực, lắp bắp, giọng nói run rẩy đến tội nghiệp: “Trời ơi, cái gì thế kia… ghê rợn quá! Ai… ai mà dám làm ra chuyện này chứ?”
Nỗi sợ hãi vẫn còn hiện rõ mồn một trên khuôn mặt bàng hoàng của mỗi người. Nhưng giờ đây, nó đã hòa lẫn với một sự kinh tởm tột độ và một câu hỏi không lời: chuyện gì đã thực sự xảy ra ở nơi đây? Ai là Cô gái này, và thứ gì ghê rợn đang ẩn chứa trong chiếc túi nhỏ bé kia? Họ nhìn nhau, không ai dám lại gần, không ai dám cất lời nữa. Chỉ có tiếng thở dốc và những ánh mắt chứa đầy sự hoài nghi, kinh hoàng.
Tiếng còi xe công an xã xé tan màn không khí đặc quánh sự sợ hãi và kinh tởm trên bờ biển làng chài Mũi Cạn. Từ xa, chiếc xe công vụ màu xanh chạy thẳng tới, phanh két ngay bên lề đường cát. Hai Cán bộ công an, mặc sắc phục chỉnh tề, bước xuống xe. Ánh mắt họ quét một lượt qua đám đông hỗn loạn đang vây kín, không ai dám cất tiếng, khuôn mặt ai nấy đều tái mét. Họ thấy Cô gái nằm bất động trên cát, chiếc váy trắng ướt sũng và đôi bàn chân nhỏ lạnh ngắt. Bên cạnh, chiếc túi nhỏ vẫn chỏng chơ, miệng túi lật ngửa, phơi bày những vật thể đáng sợ còn sót lại.
“Có chuyện gì mà bà con hoảng hốt vậy?” Một vị Cán bộ công an, tầm ba mươi lăm tuổi, khuôn mặt khắc khổ, nhíu mày, giọng đầy vẻ nghiêm nghị. “Ai là người báo tin?”
Đám đông vẫn im lặng. Vài người phụ nữ ôm mặt nức nở, ánh mắt họ vẫn không rời chiếc túi đang mở miệng, nỗi kinh hoàng vẫn còn in hằn trên từng nét mặt. Ngư dân, người phát hiện ra Cô gái đầu tiên, lùi lại một bước, tay run rẩy chỉ về phía Cô gái và chiếc túi, nhưng không nói được thành lời. Anh Nam đứng cạnh, khuôn mặt trắng bệch, môi mấp máy nhưng âm thanh chẳng thể bật ra. Bà cụ ngồi thụp xuống cát, lẩm bẩm những câu kinh kệ không rõ nghĩa.
Vị Cán bộ công an còn lại, trẻ hơn một chút, nhìn đồng nghiệp rồi lại nhìn cảnh tượng trước mắt. Sự bối rối và thắc mắc hiện rõ trên nét mặt của cả hai. Đây không phải là một vụ tai nạn đuối nước thông thường, không chỉ đơn thuần là một cái xác vô chủ. Có điều gì đó kinh hoàng hơn nhiều đang bao trùm nơi đây. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía chiếc túi, nơi những bí ẩn ghê rợn vẫn còn nằm phơi bày dưới nắng chiều gay gắt.
Một vị Cán bộ công an, khuôn mặt khắc khổ, bước tới gần hơn, ánh mắt dán chặt vào chiếc túi mở miệng. Ông lên tiếng, giọng tuy bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự sốt ruột: “Bà con bình tĩnh lại! Ai là người đã chạm vào chiếc túi này? Ai có thể tường trình lại toàn bộ sự việc?”
Đám đông vẫn im lặng, nhưng lần này, ánh mắt của họ đều đổ dồn về phía Anh Nam. Anh giật mình, run rẩy toàn thân. Ngư dân đứng cạnh khẽ đẩy vai Anh Nam, như muốn thúc giục anh. Anh Nam hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Môi anh mấp máy vài lần trước khi âm thanh bật ra, đứt quãng và lắp bắp.
“Dạ… dạ thưa cán bộ…” Anh Nam lí nhí, đôi mắt dáo dác nhìn quanh, vẫn còn nguyên nỗi sợ hãi tột độ. Anh cố gắng nuốt nước bọt, giọng khản đặc. “Tôi… tôi là người… người đã mở chiếc túi đó ạ.”
Vị Cán bộ công an trẻ hơn lập tức bước lại gần Anh Nam. “Anh đã mở túi? Trong đó có gì? Nói rõ ràng đi!”
Anh Nam giật mình, bàn tay anh vô thức chỉ về phía chiếc túi đang nằm trên cát, gần sát Cô gái. Giọng anh đứt quãng, không thể liền mạch: “Trong… trong túi cô ấy có… có con rết… con rết to lắm… và… và thứ này nữa…” Anh ngập ngừng, dường như không dám nói ra tên của vật thể kinh dị còn lại. Khuôn mặt anh tái xanh, toàn thân vẫn run bần bật, nhưng anh cố gắng tập trung, ánh mắt vẫn không rời khỏi chiếc túi như thể nó có thể sống dậy bất cứ lúc nào. Anh biết mình phải kể lại, dù nỗi sợ hãi vẫn đang siết chặt lồng ngực.
Anh Nam vừa dứt lời, vị Cán bộ công an lớn tuổi lập tức bước tới, cúi thấp người xuống. Ánh mắt ông dán chặt vào miệng chiếc túi nhỏ vẫn còn nằm trên cát. Ánh mắt ông nheo lại, rồi từ từ mở toang ra, đồng tử co rút lại. Khuôn mặt khắc khổ của ông phút chốc biến sắc, tái mét. Bên trong chiếc túi, không chỉ có con rết đã chết khô, mà còn là một cảnh tượng kinh hoàng hơn.
Vị Cán bộ công an trẻ hơn, người vừa chất vấn Anh Nam, cũng ghé mắt nhìn. Anh nhanh chóng lùi lại một bước, nuốt khan. Anh thận trọng nhìn quanh, tìm thấy một cành cây nhỏ gãy dạt vào bờ. Anh dùng cành cây đó, nhẹ nhàng khều nhẹ vào bên trong chiếc túi. Từng vật thể ghê rợn dần hiện ra rõ ràng dưới ánh sáng buổi chiều tà.
Một mớ tóc rối bời, bám dính vào nhau như rễ cây khô, lẫn với những mảnh xương nhỏ li ti, trắng bệch và mục ruỗng. Chúng nằm lẫn lộn, chồng chất lên nhau, tạo thành một khối dị dạng khiến người nhìn phải rùng mình.
“Cái gì đây?” Vị Cán bộ công an trẻ hơn thốt lên, giọng lạc đi vì kinh hãi. Anh giật lùi, buông thõng cành cây. “Trông ghê rợn quá!”
Không khí vốn đã căng thẳng giờ đây càng thêm phần nặng nề. Cả hai vị cán bộ công an đều đứng sững sờ, nét kinh ngạc xen lẫn ghê sợ hiện rõ trên khuôn mặt. Đám đông dân làng, dù không nhìn rõ bằng các cán bộ, nhưng cũng cảm nhận được sự rợn người từ thái độ của họ. Một làn sóng rùng mình chạy dọc sống lưng tất cả mọi người. Ánh mắt của các cán bộ không còn sự tò mò ban đầu, thay vào đó là sự cảnh giác cao độ và một nỗi sợ hãi mơ hồ đang len lỏi. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía Cô gái đang nằm bất động, chiếc túi nhỏ bí ẩn vẫn nằm bên cạnh, như một lời nguyền ghê rợn vừa được giải thoát.
Chứng kiến vẻ mặt thất thần cùng sự ghê rợn hiển hiện trên nét mặt hai vị Cán bộ công an, cả đám đông dân làng càng thêm hoang mang, xôn xao bàn tán. Họ không nhìn rõ vật bên trong, nhưng thái độ của những người có trách nhiệm đã nói lên tất cả. Một không khí nặng nề, u ám bao trùm.
Giữa lúc đó, Ông trưởng làng, một người đàn ông tóc bạc phơ, lưng hơi còng nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, chậm rãi tiến lại gần. Ông đã chứng kiến toàn bộ sự việc từ đầu, và sự tĩnh lặng của ông giờ đây chứa đựng một vẻ uy nghiêm lạ thường.
Ông trưởng làng khẽ gạt vị Cán bộ công an trẻ hơn sang một bên, cúi người xuống. Đôi mắt già nua của ông dán chặt vào miệng chiếc túi nhỏ đang mở. Khuôn mặt nhăn nheo của ông từ từ biến sắc. Vầng trán hằn sâu những nếp nhăn bỗng co lại, rồi giãn ra, lộ rõ vẻ nghiêm trọng, đầy lo lắng. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực ông. Ông đưa bàn tay run rẩy, khẽ chạm vào mép túi, như thể muốn xác nhận điều gì đó.
Ông lẩm bẩm, giọng nói run run nhưng đầy sự chắc chắn, đủ để những người đứng gần nhất có thể nghe thấy: “Đây là… bùa ngải chăng? Loại bùa trấn yểm gia tộc…” Giọng ông đầy vẻ suy đoán, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự ám ảnh, một nỗi sợ hãi mơ hồ về những điều cổ xưa, ghê rợn. Ánh mắt ông dán chặt vào những vật thể dị dạng trong túi, như thể đang nhìn thấy một bí mật kinh hoàng của quá khứ vừa bị phơi bày.
Ông trưởng làng nhìn đám đông, ánh mắt đục ngầu lướt qua từng khuôn mặt đang căng thẳng chờ đợi. Ông hít một hơi thật sâu, giọng nói trở nên trầm hơn, mang theo một nỗi sợ hãi ẩn giấu.
“Các con… đây không phải là thứ bình thường.” Ông bắt đầu, từng lời thốt ra như găm vào không khí. “Ngày xưa, từ thời ông cha ta còn bé, người làng đã truyền tai nhau về một loại bùa chú cổ xưa. Nó được gọi là ‘Kim Tỏa Âm Linh’.”
Dân làng nín thở lắng nghe.
“Loại bùa này được dùng để trấn yểm những linh hồn ác nghiệt, giữ chúng lại trong một vật phẩm cụ thể. Nhưng nếu vật phẩm đó bị xê dịch, bị chạm vào bởi người không có phận sự, hoặc không được xử lý đúng cách…” Ông trưởng làng ngừng lại, đôi mắt nheo lại nhìn vào chiếc túi. “Thì tai họa sẽ ập xuống không chỉ một người, mà là cả một dòng tộc, một ngôi làng.”
Một tiếng thở hổn hển vang lên từ đám đông. Vài người phụ nữ bắt đầu che miệng, đôi mắt mở to kinh hãi.
Ông trưởng làng tiếp tục, giọng nói thêm phần u ám. “Truyền thuyết kể rằng, nếu linh hồn bị trấn yểm thoát ra, nó sẽ gieo rắc sự chết chóc, bệnh tật, và cả những điềm gở liên miên. Nơi nào nó đi qua, cây cối héo úa, cá chết đầy sông, và con người… sẽ lần lượt ra đi một cách bí ẩn.”
Đám đông xôn xao hẳn lên, những tiếng thì thầm lan nhanh như lửa cháy.
“Trời ơi, vậy là cả làng mình sẽ bị vạ lây sao?” Một người phụ nữ làng bên run rẩy thốt lên, giọng nói nghẹn ngào.
“Không thể nào… loại bùa đó còn tồn tại thật sao?” Anh Nam lùi lại một bước, mặt tái mét.
Những tiếng bàn tán, những lời cầu nguyện nho nhỏ bắt đầu vang vọng khắp Nhà văn hóa. Nỗi lo sợ hiện hữu rõ nét trên từng khuôn mặt, từ những ngư dân dạn dày sương gió đến những người phụ nữ yếu ớt, tất cả đều đang đối mặt với một mối đe dọa vô hình, cổ xưa và đầy chết chóc. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía chiếc túi nhỏ, như thể nó là cánh cửa dẫn đến vực thẳm của tai ương.
Tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, xé tan không khí náo loạn đang bao trùm Nhà văn hóa. Đám đông giật mình, những lời bàn tán thưa dần, nhường chỗ cho sự im lặng căng thẳng. Vài phút sau, hai chiếc xe công vụ đã dừng lại trước sân. Ba cán bộ công an nhanh chóng bước xuống, ánh mắt sắc bén quét một lượt qua đám đông đang xúm xít.
Một vị cán bộ, với dáng vẻ dứt khoát, đi thẳng về phía ông trưởng làng. Ông trưởng làng, dù vẫn còn sững sờ vì câu chuyện Kim Tỏa Âm Linh, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
“Ông trưởng làng, tình hình thế nào rồi?” vị cán bộ hỏi, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy quyền.
Ông trưởng làng hít một hơi, chỉ tay về phía chiếc túi nhỏ đang đặt trên khăn trắng. “Thưa cán bộ, mọi chuyện phức tạp hơn chúng tôi nghĩ nhiều. Chiếc túi này… nó có thể không phải thứ bình thường.” Ông kể vắn tắt lại câu chuyện về cô gái, chiếc túi, và đặc biệt là truyền thuyết về Kim Tỏa Âm Linh mà dân làng vừa nghe.
Các cán bộ công an lắng nghe chăm chú, vẻ mặt nghiêm trọng hơn sau mỗi lời ông kể. Ngay khi ông trưởng làng dứt lời, một cán bộ khác nhanh chóng ra lệnh: “Phong tỏa hiện trường! Tất cả mọi người lùi lại, giữ khoảng cách tối thiểu năm mét. Không ai được phép lại gần khu vực này nữa!”
Đám đông lùi lại, tiếng xì xào nhỏ dần. Hai cán bộ công an còn lại mặc bao tay y tế màu xanh, tiến đến gần chiếc túi nhỏ một cách hết sức cẩn trọng. Họ không vội vàng chạm vào, mà quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết. Họ đưa mắt nhìn nhau, một cái gật đầu nhỏ trao đổi sự đồng tình.
Một người từ từ mở miệng túi, ánh đèn pin từ đồng nghiệp chiếu rọi vào bên trong. Họ dùng nhíp cẩn thận gắp từng vật thể nhỏ ra khỏi túi – những mảnh giấy cũ nát, vài sợi chỉ màu đã bạc phếch, một vật kim loại nhỏ xíu đã hoen gỉ – và đặt chúng vào một túi ni lông chuyên dụng đã được đánh số. Từng cử động của họ đều chậm rãi, chính xác, thể hiện sự chuyên nghiệp và ý thức rõ ràng về tầm quan trọng của vật chứng.
Khi tất cả đã được thu thập, cán bộ vừa ra lệnh phong tỏa tiến tới, giọng nói dứt khoát: “Tạm thời không ai được chạm vào nữa. Chúng tôi sẽ mang tất cả những thứ này về trụ sở để điều tra chi tiết.” Ánh mắt anh lướt qua đám đông đang căng thẳng nhìn chằm chằm, đầy vẻ thăm dò. “Trong thời gian này, tất cả những ai đã chạm vào chiếc túi, hay có mặt ở đây từ đầu, vui lòng hợp tác cung cấp lời khai.”
Cán bộ công an chính vẫn đứng nghiêm nghị, ánh mắt lướt qua đám đông như dò xét từng khuôn mặt. Các vật chứng từ chiếc túi đã được niêm phong, sẵn sàng đưa về trụ sở. Không khí căng thẳng không giảm bớt, mà chỉ chuyển hướng. Giờ đây, mọi sự chú ý lại dồn về phía thi thể `Cô gái`, vẫn nằm lặng lẽ trên tấm chiếu giữa nhà văn hóa.
Sau khi các cán bộ công an đã hoàn tất việc thu thập vật chứng và một nhóm bắt đầu lấy lời khai của những người liên quan, `Ông trưởng làng` thở dài nặng nề. Ông ra hiệu cho `nhóm thanh niên` di chuyển thi thể vào khu vực trang trọng hơn để chuẩn bị hậu sự, đúng như tục lệ của làng. Vài `người phụ nữ` lớn tuổi trong làng, với gương mặt đẫm lệ, bắt đầu chuẩn bị những vật dụng cần thiết, tiếng thì thầm cầu nguyện và tiếng nấc nghẹn ngào hòa vào không khí ảm đạm.
Trong số đó, một `phụ nữ lớn tuổi` với mái tóc điểm bạc, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và nỗi vất vả, từ từ bước đến bên cạnh `Cô gái`. Bà quỳ xuống, đôi mắt đục mờ nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng bệch của nạn nhân. Sự thương cảm trào dâng, khiến bà không kìm được. Bà đưa bàn tay run rẩy, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt lạnh ngắt của `Cô gái`, một hành động đầy xót xa như thể vuốt ve chính đứa con cháu mình.
“Tội nghiệp con bé,” Giọng bà khản đặc, như phát ra từ sâu thẳm tâm can, mang theo nỗi đau đớn khó tả. “Chết rồi mà vẫn không yên, còn mang theo thứ quái dị này…”
Lời nói của bà như một luồng điện xẹt qua không gian, khiến những người xung quanh đều rùng mình. Ánh mắt họ đổ dồn vào `Cô gái`, vào chiếc váy trắng ướt sũng, vào sự bí ẩn bao trùm thân thể bất hạnh. Nỗi xót thương trộn lẫn với cảm giác ghê rợn, một sự ám ảnh không tên len lỏi vào từng ngóc ngách của `Nhà văn hóa`. Câu nói của `phụ nữ lớn tuổi` như một lời tiên tri, gieo rắc thêm nỗi sợ hãi về những điều còn ẩn giấu đằng sau cái chết của `Cô gái`. Các `cán bộ công an` vừa kết thúc việc lấy lời khai cũng ngoái nhìn, ánh mắt họ đầy suy tư. Manh mối có thể vẫn chưa hết.
Các cán bộ công an, sau lời của `phụ nữ lớn tuổi`, trao đổi ánh mắt. Rõ ràng, lời thì thầm của bà đã khơi lên một điều gì đó. Một `cán bộ công an` trẻ tuổi, sau khi nhận được cái gật đầu từ cấp trên, tiến đến gần `Cô gái`. Anh ta ra hiệu cho một cô y tá của trạm xá làng, người vốn đang phụ giúp việc chuẩn bị hậu sự, tiến hành kiểm tra sơ bộ thân thể nạn nhân một cách cẩn trọng hơn. Không khí trong `Nhà văn hóa` càng trở nên nặng nề, xen lẫn sự tò mò và lo lắng.
Cô y tá, với khuôn mặt căng thẳng, bắt đầu vén nhẹ tà váy trắng ướt sũng của `Cô gái`. Tay cô run run lật từng lớp vải mỏng, kiểm tra dấu vết trên cơ thể lạnh ngắt. Mọi ánh mắt đổ dồn vào từng cử động nhỏ của cô. Bỗng nhiên, một tiếng reo nhỏ, đầy bất ngờ bật ra từ miệng cô y tá.
CÔ Y TÁ
(Giật mình, giọng hơi vỡ)
Ủa! Cô ấy có hình xăm này nè… Trông lạ quá!
Tất cả mọi người đều sững sờ. `Cán bộ công an` lập tức cúi xuống, `Ông trưởng làng` và `phụ nữ lớn tuổi` cũng vội vàng bước tới. Dưới lớp vải váy bị vén lên, ở bắp chân trắng bệch của `Cô gái`, hiện ra một vết xăm nhỏ. Đó là một ký hiệu kỳ dị, không giống bất kỳ hình xăm nào họ từng thấy. Nó uốn lượn như một con rắn cách điệu, hay một biểu tượng cổ xưa mà chỉ xuất hiện trong những truyền thuyết xa xôi. Những đường nét tinh xảo nhưng đầy bí ẩn, màu mực đen sẫm nổi bật trên làn da trắng ngần.
ÔNG TRƯỞNG LÀNG
(Chồm người tới, mắt nheo lại)
Cái gì thế kia? Ký hiệu gì mà lạ vậy? Làng mình chưa từng có ai xăm hình kiểu này bao giờ!
Sự ngạc nhiên nhanh chóng biến thành hiếu kỳ, rồi dần dà chuyển sang một nỗi sợ hãi mơ hồ. Đây không chỉ là một hình xăm đơn thuần. Đây là một chìa khóa, một dấu ấn, một bí ẩn mới vừa được khai mở, sâu thẳm hơn cả cái chết của `Cô gái`. Những `cán bộ công an` nhìn nhau, vẻ mặt đầy suy tư. Manh mối này chắc chắn không thể bỏ qua. Nó dẫn đến một con đường hoàn toàn khác, xa lạ với cuộc sống bình dị của làng chài.
Hình xăm bí ẩn trên bắp chân `Cô gái` nhanh chóng trở thành đề tài nóng hổi nhất làng chài Mũi Cạn. Những lời bàn tán xôn xao không ngừng trong `Nhà văn hóa`, rồi theo chân những người đánh cá, những bà buôn tảo tần, lan truyền như một ngọn lửa nhỏ ra khắp các làng lân cận. Ai cũng kể về cô gái trẻ lạ mặt, về chiếc túi bí ẩn, và đặc biệt là ký hiệu kỳ dị mà không ai giải thích được. Câu chuyện mang theo cả sự tò mò, rùng rợn và một chút mê tín dị đoan, khiến những ai nghe được đều phải rùng mình.
Tại một ngôi làng cách Mũi Cạn vài con sông, một `Người phụ nữ làng bên` tên Hà, đang ngồi vá lưới bên hiên nhà, tai bà chợt vểnh lên khi nghe loáng thoáng câu chuyện từ một người hàng xóm vừa đi chợ về. Người hàng xóm kể về “con bé lạ mặt trôi dạt vào Mũi Cạn, cả người nó trắng bệch, lại còn có hình xăm quái lạ trên chân”.
NGƯỜI HÀNG XÓM
(Nói thêm vào)
Đúng vậy đó chị Hà. Nghe bảo trông con bé trẻ lắm, lại mặc váy trắng… Mấy ông công an bên đó đang điều tra ráo riết. Lạ đời quá chừng!
Nghe đến đó, đôi mắt của `Người phụ nữ làng bên` bỗng mở to, một luồng ký ức lạnh buốt chạy dọc sống lưng bà. Chiếc kim vá lưới tuột khỏi tay, rơi lăn lóc trên nền gạch. Tâm trí bà như bị kéo ngược về nhiều năm về trước, về một câu chuyện cũ kỹ đã từng làm rúng động cả vùng nhưng rồi chìm vào quên lãng. Một gia đình nọ, gia đình bà Tư, bỗng nhiên biến mất không một dấu vết. Không thư từ, không lời nhắn, tất cả chỉ còn là căn nhà trống hoác và những lời đồn thổi ma mị. Đặc biệt, người con gái duy nhất của bà Tư cũng mất tích cùng với cha mẹ. Không ai tìm thấy xác, không ai biết họ đã đi đâu. Bà Tư khi đó cũng là người phụ nữ mảnh khảnh, và cô con gái bà…
NGƯỜI PHỤ NỮ LÀNG BÊN
(Lẩm bẩm, giọng nói run run như có ai đó thì thầm bên tai)
Trời ơi… Nghe giống chuyện nhà bà Tư mất tích năm xưa quá… Con gái bà ấy cũng mất tích bí ẩn mà không ai tìm thấy… Liệu có phải…?
Một nỗi sợ hãi mơ hồ bỗng xâm chiếm tâm trí `Người phụ nữ làng bên`. Những mảnh ghép rời rạc từ quá khứ và hiện tại dường như đang kết nối với nhau, tạo thành một bức tranh đáng sợ hơn bất cứ lời đồn đại nào. Bà Hà đứng bật dậy, đôi tay nắm chặt lấy vạt áo, ánh mắt bà nhìn thẳng về phía xa xăm, nơi làng chài Mũi Cạn đang ẩn hiện dưới làn sương chiều. Một linh cảm chẳng lành vừa chợt trỗi dậy, báo hiệu một bí mật khủng khiếp hơn sắp được vén màn.
Bà Hà, `Người phụ nữ làng bên`, không chần chừ thêm một phút nào. Nỗi ám ảnh về câu chuyện cũ, cùng với linh cảm mãnh liệt về sự trùng khớp kinh hoàng, khiến bà không thể ngồi yên. Bà vội vã khóa cửa nhà, băng qua con đường làng ngoằn ngoèo, rồi thuê một chiếc thuyền nhỏ để xuôi dòng đến làng chài Mũi Cạn. Mỗi nhịp chèo, mỗi con sóng vỗ đều như thúc giục bà nhanh hơn, mang theo một gánh nặng bí mật mà bà tin rằng có thể vén màn sự thật.
Khi bà đến Mũi Cạn, trời đã ngả chiều. `Nhà văn hóa` nơi `Cô gái` đang được lưu giữ vẫn còn náo nhiệt, mọi người tụ tập bàn tán. `Người phụ nữ làng bên` đi thẳng vào bên trong. Tại một góc phòng, `Ông trưởng làng` đang ngồi đối diện với `Cán bộ công an`, cả hai đều vẻ mặt căng thẳng, chăm chú xem xét vài hồ sơ. Bà Hà tiến đến, dáng vẻ gấp gáp.
NGƯỜI PHỤ NỮ LÀNG BÊN
(Giọng hụt hơi, đầy lo lắng)
Thưa ông trưởng làng, thưa cán bộ… tôi xin lỗi vì đã đường đột, nhưng tôi nghe tin về cô gái trôi dạt… tôi có chuyện cực kỳ quan trọng muốn nói.
`Ông trưởng làng` và `Cán bộ công an` ngẩng đầu lên, ánh mắt hoài nghi. Vị cán bộ ra hiệu cho bà Hà ngồi xuống.
CÁN BỘ CÔNG AN
Có chuyện gì mà chị lại vội vàng thế này? Chuyện cô gái đang được chúng tôi điều tra.
NGƯỜI PHỤ NỮ LÀNG BÊN
(Hít một hơi sâu, đôi mắt bà lộ rõ vẻ sợ hãi xen lẫn quyết tâm)
Nó liên quan đến một vụ mất tích nhiều năm về trước, ngay làng tôi. Gia đình bà Tư… họ biến mất không dấu vết. Cả làng đồn đại ma quỷ, nhưng tôi… tôi nghĩ không phải vậy.
`Ông trưởng làng` nhíu mày, câu chuyện về gia đình bà Tư là một truyền thuyết đen tối của vùng, nhưng đã quá lâu rồi.
ÔNG TRƯỞNG LÀNG
Bà Tư nào? Chuyện đó xảy ra mấy chục năm rồi còn gì? Liên quan gì đến cô gái này?
NGƯỜI PHỤ NỮ LÀNG BÊN
(Bà Hà nhìn thẳng vào `Cán bộ công an`, giọng nói run lên từng hồi, nhưng dứt khoát)
Gia đình bà Tư có một cô con gái. Cô bé đó cũng mất tích cùng thời điểm với cha mẹ. Không ai tìm thấy, không một mảnh xác… Nhưng có một chi tiết mà tôi nhớ rất rõ. Con gái bà Tư… nó cũng có một cái bớt lạ ở chân.
Hai người đàn ông chợt sững lại. `Cán bộ công an` lập tức nhớ đến hình xăm kỳ lạ trên bắp chân `Cô gái`. Ông nhìn `Người phụ nữ làng bên` đầy dò xét, như muốn xác thực từng lời bà nói.
NGƯỜI PHỤ NỮ LÀNG BÊN
(Ánh mắt bà Hà đỏ hoe, như đang nhìn xuyên về quá khứ)
Một cái bớt màu đỏ bầm, hình thù kỳ dị, ở ngay bắp chân. Tôi nhớ rõ lắm, vì ngày bé chúng tôi hay chơi cùng nhau. Con bé luôn mặc váy, nhưng đôi khi quần nó kéo lên, tôi vẫn thấy. Mà nó… nó giống hệt cái hình xăm trên chân cô gái này! Tôi đã nghe loáng thoáng người ta kể về hình xăm đó! Nó không phải hình xăm, nó là cái bớt!
Lời khẳng định của bà Hà như một tiếng sét đánh ngang tai. `Ông trưởng làng` và `Cán bộ công an` nhìn nhau, vẻ mặt kinh ngạc tột độ. Sự trùng hợp này không thể chỉ là ngẫu nhiên. Mọi mảnh ghép dường như đang xích lại gần nhau một cách đáng sợ, vẽ nên một bức tranh u ám hơn bất kỳ lời đồn đại nào mà họ từng nghe.
`Cán bộ công an` lập tức đứng dậy, ánh mắt dứt khoát. `Ông trưởng làng` cũng đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi những lời kể của `Người phụ nữ làng bên`. Không nói thêm lời nào, cả ba nhanh chóng tiến về phía nơi `Cô gái` đang nằm. Khuôn mặt `Cô gái` vẫn trắng bệch, mái tóc dài rối bời xõa trên nền vải trắng.
`Cán bộ công an` cẩn thận vén tấm vải đang che phủ, lộ ra đôi chân nhỏ lạnh ngắt. `Người phụ nữ làng bên` cúi xuống, run rẩy chỉ vào bắp chân trái của `Cô gái`.
NGƯỜI PHỤ NỮ LÀNG BÊN
(Giọng thì thầm, đầy sợ hãi)
Đúng rồi… chính là nó. Cái bớt… hình thù kỳ dị này. Y hệt.
`Ông trưởng làng` và `Cán bộ công an` chăm chú nhìn. Đúng như lời `Bà Hà`, một vết bớt màu đỏ bầm, mang hình dáng không rõ ràng, uốn lượn như một biểu tượng cổ xưa, hiện rõ trên làn da nhợt nhạt. Nó không phải là một hình xăm được khắc bởi con người, mà là dấu ấn bẩm sinh, một vết bớt tự nhiên, đầy ám ảnh. Sự tương đồng đáng kinh ngạc giữa vết bớt này và mô tả của `Bà Hà` là không thể chối cãi.
CÁN BỘ CÔNG AN
(Giọng căng thẳng, nhìn `Ông trưởng làng`)
Không thể nào… Vậy ra, lời kể của chị Hà là thật. Cô gái này… không phải là nạn nhân vô danh.
`Ông trưởng làng` thở dài, vẻ mặt đanh lại. Nỗi nghi ngờ trong ông càng lúc càng lớn, nặng trĩu. Ông nhìn chằm chằm vào vết bớt trên chân `Cô gái`, như thể nó đang kể lại một câu chuyện khủng khiếp từ quá khứ.
ÔNG TRƯỞNG LÀNG
(Nghiêm giọng, ánh mắt lóe lên sự kinh hoàng pha lẫn suy tư)
Nếu đúng là con gái bà Tư, vậy những thứ trong túi… có phải là lời nguyền của gia tộc đó không?
Lời nói của `Ông trưởng làng` như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả `Cán bộ công an` và `Người phụ nữ làng bên` sởn gai ốc. Chiếc túi nhỏ may dắt ở phần hông của `Cô gái` mà trước đó họ chỉ xem là vật tùy thân của nạn nhân, giờ đây bỗng trở thành một vật phẩm mang đầy sự bí ẩn và điềm gở. Họ bắt đầu liên tưởng đến những truyền thuyết đen tối về gia đình bà Tư, về những điều không ai dám gọi tên, những tai ương đã khiến cả gia đình biến mất không dấu vết. Không khí trong `Nhà văn hóa` bỗng trở nên nặng nề, u ám. Những suy đoán kinh hoàng bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ, đẩy căng thẳng lên đến đỉnh điểm.
Bên trong `Nhà văn hóa`, không khí vẫn đặc quánh sự sợ hãi và những linh cảm chẳng lành. `Cán bộ công an`, `Ông trưởng làng` và `Người phụ nữ làng bên` vẫn đang chìm trong suy đoán kinh hoàng về thân phận của `Cô gái` và chiếc túi bí ẩn.
Cùng lúc đó, bên ngoài làng, một sự xuất hiện bất ngờ đã khiến không khí vốn dĩ đã nặng nề càng trở nên bất an. Một `Người đàn ông lạ mặt`, ăn mặc tuềnh toàng, chiếc áo sơ mi bạc màu và quần cũ kỹ, chậm rãi bước vào làng. Hắn không đi thẳng về một hướng cụ thể mà cứ lảng vảng quanh khu vực `Nhà văn hóa`, nơi những tiếng rì rầm bàn tán về `Cô gái` vẫn chưa dứt.
Đôi mắt hắn đảo liên tục, dò xét từng mái nhà, từng con đường nhỏ, và đặc biệt là không ngừng quét về phía `Nhà văn hóa`. Ánh nhìn của hắn sắc lạnh và lén lút, như thể đang cố gắng tìm kiếm điều gì đó một cách kín đáo nhất, nhưng lại không thể giấu nổi sự khẩn trương trong từng chuyển động nhỏ. Hắn đôi khi dừng lại, giả vờ xem xét một gốc cây hoặc một bức tường cũ, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi `Nhà văn hóa`.
Những `Vài người phụ nữ` đang đứng tụm năm tụm ba ngoài hiên, kể lại cho nhau nghe những lời đồn thổi về `Cô gái`, chợt im bặt. Họ nhìn theo `Người đàn ông lạ mặt` với ánh mắt đầy nghi ngờ. Tiếng xì xào lại nổi lên, nhưng lần này không phải về người đã khuất, mà về kẻ vừa xuất hiện.
VÀI NGƯỜI PHỤ NỮ 1
(Thì thầm, mắt dán vào người lạ)
Ông ta là ai vậy? Lạ hoắc! Chẳng lẽ cũng là người thân của cái cô gái xấu số kia?
VÀI NGƯỜI PHỤ NỮ 2
(Nói nhỏ, vẻ mặt dò xét)
Trông cứ lấm la lấm lét thế nào ấy. Như đang rình mò cái gì. Cẩn thận không lại có chuyện!
`Người đàn ông lạ mặt` thoáng nhíu mày khi nghe thấy những lời bàn tán, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt lạnh lùng. Hắn không dừng lại lâu, tiếp tục đi vòng quanh `Nhà văn hóa`, thỉnh thoảng liếc vào bên trong qua những ô cửa sổ hoặc khe hở. Sự xuất hiện bí ẩn của hắn như một đám mây đen mới, mang theo dự cảm chẳng lành, phủ bóng lên ngôi làng vốn đã tràn ngập những câu chuyện ma mị và kinh hoàng. Liệu hắn có liên quan gì đến `Cô gái`, hay là một mối hiểm họa mới đang rình rập?
`Người đàn ông lạ mặt` tiếp tục lượn lờ một vòng nữa quanh `Nhà văn hóa`, tai hắn vẫn dỏng lên lắng nghe những lời xì xào của `Vài người phụ nữ` ở ngoài hiên. Hắn nhíu mày, nhưng nhanh chóng che giấu sự khó chịu đó dưới vẻ mặt lạnh tanh. Hắn biết, nếu muốn hành động, hắn cần một khoảnh khắc không ai để ý.
Ánh mắt hắn chợt dừng lại ở một ô cửa sổ phía sau `Nhà văn hóa`, nơi ánh đèn lờ mờ hắt ra từ bên trong một căn `phòng trống`. Cánh cửa sổ đó chỉ khép hờ, không khóa. Như một con mèo hoang rình mồi, hắn lách mình vào con hẻm nhỏ tối tăm bên cạnh, nơi những bụi cây rậm rạp che khuất tầm nhìn. Từng bước chân hắn nhẹ như không, tránh tạo ra bất kỳ tiếng động nào.
Khi đã ở sau cửa sổ, hắn cẩn thận hé nhẹ cánh cửa, luồn thân vào bên trong. Căn phòng tối mịt, chỉ có một vệt sáng yếu ớt từ hành lang hắt vào. Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt quét nhanh quanh phòng. Nằm chỏng chơ trên một chiếc bàn cũ kỹ ở góc phòng, là `chiếc túi ni lông` trắng, trông thật bình thường nhưng lại ẩn chứa những bí mật kinh hoàng.
`Người đàn ông lạ mặt` tiến lại gần chiếc bàn, động tác dứt khoát nhưng vẫn đầy thận trọng. Hắn không chạm vào túi ngay mà đưa tay vào bên trong lớp áo sơ mi bạc màu của mình. Từ đó, hắn rút ra một `chiếc vòng cổ bằng bạc cũ kỹ`. Ánh sáng lờ mờ từ bên ngoài vừa đủ để làm lộ ra một `biểu tượng` kỳ lạ được khắc tinh xảo trên mặt dây chuyền, một biểu tượng mà `Cô gái` đã mang trên đôi bàn chân nhỏ lạnh ngắt của mình.
Hắn siết chặt chiếc vòng cổ trong lòng bàn tay, ánh mắt dán chặt vào `chiếc túi ni lông`. Vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt biến mất, thay vào đó là sự `lo lắng` xen lẫn `tính toán` đầy phức tạp. Hắn không nhìn chiếc túi như một vật vô tri, mà như một kẻ thù, một lời nguyền rủa, hay một kho báu bị khóa chặt. Đồng tử hắn co lại, như đang cân nhắc mọi khả năng, mọi rủi ro. Bàn tay còn lại của hắn nhẹ nhàng đặt lên miệng túi, ngón cái xoa xoa lên lớp ni lông mỏng manh, như thể `tìm cách lấy thứ gì đó bên trong` mà không cần phải mở hoàn toàn chiếc túi. Thời gian như ngừng lại, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập của chính hắn trong căn phòng vắng lặng.
Người đàn ông lạ mặt đang tập trung cao độ, ngón cái hắn vẫn miết nhẹ lên lớp ni lông mỏng manh, cảm giác như chỉ một chút nữa thôi, bí mật bên trong sẽ lọt vào tay hắn. Hắn thở nhẹ, gần như không phát ra tiếng động nào, chỉ có tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực là rõ mồn một. Hắn khẽ nheo mắt, định dùng một ngón tay khều nhẹ thứ gì đó ở bên trong mà không làm rách chiếc túi.
Đúng lúc đó, một âm thanh chói tai bất ngờ xé toang sự tĩnh lặng của màn đêm. “Reng! Reng! Reng!” Tiếng chuông điện thoại di động vang lên dồn dập, sắc lẻm, vọng tới từ hành lang bên ngoài Nhà văn hóa, ngay sát căn phòng trống nơi hắn đang ẩn mình.
Người đàn ông lạ mặt giật bắn mình, toàn thân cứng đờ. Hắn lập tức rụt tay lại như bị điện giật, chiếc vòng cổ bằng bạc trong lòng bàn tay siết chặt đến mức xương khớp kêu răng rắc. Mắt hắn mở to, vẻ hoảng hốt rõ mồn một hiện lên trên gương mặt lạnh lùng. Hắn quay phắt đầu về phía cửa ra vào, nơi ánh sáng yếu ớt từ hành lang hắt vào không đủ để soi rõ người.
Tiếng chuông điện thoại vẫn không ngừng reo, đều đặn và đầy kiên nhẫn, như một lời cảnh báo, một lời thách thức. Hắn nín thở, lắng nghe. Âm thanh đó quá gần, quá rõ ràng, chắc chắn là của một cán bộ công an đang đi tuần hoặc kiểm tra. Mồ hôi lạnh bắt đầu chảy ròng trên thái dương. Hắn biết, chỉ một tiếng động nhỏ, một sơ suất dù là li ti, cũng có thể khiến mọi kế hoạch đổ bể. Hắn đứng bất động, căng thẳng đến tột độ, không dám nhúc nhích. Tiếng chuông điện thoại dường như kéo dài vô tận, treo lơ lửng trong không khí, ép buộc hắn phải đối mặt với lựa chọn: tiếp tục hay bỏ cuộc?
Sau khoảnh khắc kịch tính bị cắt ngang bởi tiếng chuông điện thoại bất ngờ, câu chuyện về Cô gái bí ẩn và những bí mật quanh chiếc túi ni lông dường như lắng lại, nhường chỗ cho một khoảng lặng chiêm nghiệm. Cuộc đời, đôi khi, là những chuỗi biến cố không ngừng nghỉ, dồn dập và khó lường, nhưng rồi cũng có lúc, chúng ta cần dừng lại, để nhìn nhận và cảm nhận những giá trị sâu sắc hơn. Sự xuất hiện của Cô gái đã khuấy động một làng chài yên bình, mang theo những truyền thuyết xưa cũ và cả những góc khuất chưa từng được phơi bày.
Dù hành động của Người đàn ông lạ mặt có là gì, và số phận của Cô gái sẽ ra sao, thì bài học về lòng trắc ẩn, sự đồng cảm và khao khát tìm kiếm sự thật vẫn luôn hiện hữu. Trong dòng đời vội vã, dễ dàng để ta bỏ qua những nỗi đau, những bí mật bị chôn vùi, nhưng chính những khoảnh khắc mà con người cùng nhau đối mặt với thử thách, cùng nhau sẻ chia gánh nặng, mới thực sự định hình nên ý nghĩa của cuộc sống. Có lẽ, điều quan trọng không phải là ai đã làm gì, mà là chúng ta đã học được gì từ những biến cố ấy. Sự tha thứ, lòng bao dung, và khả năng chấp nhận những điều không thể thay đổi, đôi khi lại là chìa khóa để tìm thấy sự bình yên, dù cho sóng gió có cuộn trào đến đâu. Bởi lẽ, sau mỗi cơn bão, bầu trời rồi sẽ lại quang đãng, và con người, bằng cách nào đó, sẽ tìm thấy con đường trở về với chính mình, với những giá trị nhân văn cao đẹp nhất.

