” Kết hôn với tôi rồi, sau này em đã là người của tôi. Tôi nói gì, em cũng phải nghe theo!”
Cô như một chú mèo con ngồi trên đùi hắn, gương mặt nhỏ đỏ ửng áp vào lồng ngực rắn chắc khẽ gật đầu.
Gia đình cô giao con gái mình cho hắn để hắn tài trợ một số tiền lớn cho gia đình cô. Hắn đối xử với cô cũng không tệ lắm, không hiểu sao mà… hắn lại muốn cưới cô về làm vợ mình. Cô chỉ mới mười tám tuổi đầu, mà hắn lại sắp ba mươi rồi cơ chứ.
Thấy cô ngoan ngoãn như vậy hắn có hơi cười, hài lòng vuốt ve mái tóc đen óng mềm mượt của cô gái trong lòng.
” Tốt, hôn tôi”
Vừa nghe xong thân hình nhỏ hắn bỗng chốc run lên. Cô hơi nhích người ra một chút, đôi mắt to tròn óng ánh chớp vài cái. Nhìn vào đôi mắt hắn mà không thể nào cưỡng lại sự chìm đắm vào sâu tận trong đôi mắt ấy. Hắn có đôi mắt vô cùng đẹp…
Trái tim nhỏ trong lồng ngực thình thịch một cái, cô nhắm mắt từ từ lại gần hắn. Hai đôi môi giao nhau, hắn cảm nhận được môi cô rất mềm… và ngọt.
Không quá mười giây, cô thụt lùi về phía sau né tránh nụ hôn mãnh liệt của hắn. Cổ rụt lại cúi gằm mặt xuống đất, gương mặt sớm đã phiếm hồng.
Hắn lại thêm ý cười, đưa tay kéo cô vào lòng. Cô bé này đáng yêu hết sức. Hắn cúi xuống hôn lên đỉnh đầu cô, mùi hương này hắn rất thích.
” Em nói xem, có muốn tôi yêu em không?”
Cho dù cô có muốn hay không, hắn đã sớm yêu cô từ lâu rồi…
Cô thu mình lại để mặc cho hắn ôm, lại không có câu trả lời. Cô cũng không biết nữa…
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
Đại gia siết chặt vòng tay, ôm trọn thân hình nhỏ bé của Vợ trẻ vào lòng. Hắn cảm nhận được từng nhịp thở ngập ngừng, sự ngần ngại và bối rối đang lan tỏa từ cô. Đôi môi Đại gia khẽ mím lại, một tia thất vọng chợt lóe lên trong đáy mắt sâu thẳm, nhưng nhanh chóng bị che giấu bởi vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn cúi thấp hơn, gần như áp sát mặt mình vào Vợ trẻ, cố gắng tìm kiếm một lời đáp trong đôi mắt cô, nhưng Vợ trẻ vẫn cúi gằm, đôi mắt tránh né, không dám đối diện với ánh nhìn sắc lạnh của hắn. Hơi thở của Đại gia phả nhẹ vào mái tóc Vợ trẻ, mang theo một mùi hương nam tính đầy quyền lực. Vợ trẻ chỉ biết im lặng, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô không biết phải trả lời thế nào trước câu hỏi ấy. Yêu hắn ư? Cô chưa từng nghĩ đến. Nhưng không yêu? Liệu cô có thể từ chối một người đàn ông như hắn? Cả người Vợ trẻ cứng đờ, căng thẳng tột độ trong vòng tay vững chãi đó. Đại gia khẽ nhíu mày, sự im lặng của cô như một lời thách thức, khiến bản tính bá đạo trong hắn trỗi dậy. Hắn không quen với việc bị từ chối, càng không quen với sự mơ hồ này. Hắn đưa tay nâng cằm Vợ trẻ lên, buộc cô phải đối mặt với mình. Đôi mắt hắn thăm dò, muốn xuyên thấu mọi suy nghĩ trong tâm trí non nớt ấy.
Đại gia nhẹ nhàng nới lỏng vòng tay đang siết chặt Vợ trẻ, nhưng ngón cái hắn vẫn vững vàng giữ lấy cằm cô, ép Vợ trẻ phải đối mặt với ánh mắt sâu thẳm của hắn. Không cần phải xuyên thấu, từng tia sợ hãi, từng chút non nớt đang run rẩy trong đôi ngươi Vợ trẻ đã tố cáo tất cả. Hắn nhận ra, cô gái nhỏ bé này đang thực sự hoảng loạn, không phải vì cô không muốn, mà vì cô quá sợ hãi. Hắn khẽ thở dài, trong ánh mắt hắn không còn là sự giận dữ hay thất vọng đơn thuần, mà là một khao khát tìm kiếm. Hắn muốn thấy một tia hy vọng, một lời giải đáp chân thật nhất từ cô gái bé bỏng này, dù chỉ là một cái gật đầu vô thức hay một cái nắm tay khẽ khàng.
Đại gia siết nhẹ ngón cái trên cằm cô, một hành động khiến Vợ trẻ giật mình khẽ rụt người. Ánh mắt hắn sắc như dao, dò xét từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt non nớt của cô.
“Em sợ tôi đến thế sao?” Hắn hỏi, giọng trầm thấp, nhưng đủ sức nặng để không khí trong căn phòng riêng tư như đặc quánh lại.
Vợ trẻ lập tức căng thẳng. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy vọt ra ngoài. Cô không dám nói dối, bởi ánh mắt Đại gia như có thể xuyên thấu mọi lời nói dối vụng về của cô. Nhưng cô cũng không biết phải trả lời thế nào. Một tiếng “có” sẽ khiến hắn giận dữ? Hay một tiếng “không” sẽ là dối trá, và liệu hắn có tin? Nỗi sợ hãi len lỏi, quấn lấy từng tế bào, khiến cô hoàn toàn mất khả năng lên tiếng.
Đôi môi cô khẽ mấp máy, chẳng thành lời. Cổ họng cô nghẹn ứ. Cuối cùng, cô chỉ có thể nhẹ nhàng gật đầu, một động tác gần như vô thức, một sự thừa nhận yếu ớt đến đáng thương. Đôi mắt Vợ trẻ vẫn không dám nhìn thẳng vào hắn, chỉ dán chặt vào khoảng không phía sau vai Đại gia, như thể muốn trốn chạy khỏi hiện thực phũ phàng này.
Đại gia khẽ thở dài, một hơi thở mang theo chút mệt mỏi nhưng cũng chất chứa sự thấu hiểu. Một nụ cười buồn lướt qua đôi môi hắn, một thoáng biểu cảm hiếm hoi trên gương mặt lạnh lùng. Hắn biết, Vợ trẻ sợ. Không phải sợ hắn, không phải sợ cái uy áp của một người đàn ông hơn cô gần một giáp, mà là sợ tương lai. Sợ gánh nặng của một cuộc hôn nhân không tình yêu, sợ trách nhiệm và những ràng buộc mà nó mang lại.
Bàn tay Đại gia nhẹ nhàng nâng cằm Vợ trẻ lên, buộc cô phải đối mặt với hắn. Ánh mắt cô vẫn lảng tránh, nhưng cử chỉ của hắn lại vô cùng dịu dàng, như thể đang trấn an một chú chim non đang hoảng sợ. Ngón cái hắn vuốt ve nhè nhẹ gò má mềm mại của cô.
“Đừng sợ tôi.” Giọng Đại gia trầm ấm vang lên, khẽ rung động trong không gian yên tĩnh của căn phòng riêng tư. “Càng không cần sợ những điều chưa đến.”
Vợ trẻ giật mình. Cô ngước đôi mắt tròn xoe, bối rối nhìn hắn, dường như không hiểu ý hắn là gì.
“Nhưng…” Hắn tiếp lời, giọng nói chợt trở nên kiên quyết hơn, sự dịu dàng phút chốc nhường chỗ cho sự bá đạo cố hữu. “Một khi đã gật đầu, em sẽ không có đường lùi.”
Lời nói của Đại gia như một bản án, khắc sâu vào tâm trí Vợ trẻ. Cô cảm nhận được sự quyết đoán không thể lay chuyển trong từng câu chữ, một lời tuyên bố không chấp nhận bất kỳ sự phản kháng nào. Tim cô thắt lại. Đây không phải một lời hứa, mà là một lời cảnh báo lạnh lùng.
Đại gia vẫn giữ nụ cười buồn trên môi, nhìn sâu vào đôi mắt hoảng sợ của Vợ trẻ.
“Từ nay về sau, em chỉ có thể là của tôi. Mọi thứ của em, đều thuộc về tôi.”
Bàn tay hắn vẫn vuốt ve má cô, nhưng lực đạo đã siết nhẹ hơn một chút, không gây đau, nhưng đủ để Vợ trẻ cảm nhận được sự chiếm hữu tuyệt đối. Hắn cúi người xuống, thì thầm vào tai cô, từng chữ như đóng đinh vào trái tim non nớt.
“Và tôi, sẽ không để em chạy thoát.”
Đại gia vẫn giữ nguyên tư thế cúi người, lời nói uy hiếp còn vương trong không khí. Đúng lúc ấy, một âm thanh chói tai bỗng vang lên, xé toang sự im lặng căng thẳng của căn phòng riêng tư. Tiếng chuông điện thoại di động réo rắt không ngừng.
Hàng mày Đại gia lập tức cau lại, một tia khó chịu lướt qua đôi mắt sắc lạnh. Hắn buông Vợ trẻ ra, động tác dứt khoát nhưng không hề thô bạo, như thể bị một vật cản không mong muốn làm gián đoạn. Hắn đứng thẳng người, quay bước đi về phía chiếc bàn làm việc sang trọng đặt ở một góc phòng, nơi chiếc điện thoại đang rung bần bật.
Vợ trẻ như một sợi dây đàn vừa được nới lỏng khỏi áp lực. Cô khẽ rụt người lại, hai tay ôm lấy chính mình, thu mình hết sức có thể vào lòng ghế sofa rộng lớn. Cảm giác trống rỗng và cô độc chợt ập đến, bao trùm lấy tâm trí cô trong chính căn phòng vốn dĩ xa hoa này. Cô nhìn theo bóng Đại gia đang nói chuyện qua điện thoại, giọng hắn trầm thấp, khó nghe rõ. Lúc này, căn phòng, từng lời nói, từng cử chỉ của Đại gia, tất cả đều trở nên xa lạ và đáng sợ đến lạ lùng.
Vợ trẻ, ngồi thu mình trên chiếc sofa, ngước đôi mắt ngơ ngác nhìn quanh căn phòng. Từng chi tiết nhỏ nhất trong căn phòng riêng tư này đều toát lên một vẻ xa hoa đến choáng ngợp. Chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh trên trần, rọi xuống thảm Ba Tư dày cộm với những họa tiết tinh xảo. Những bức tranh sơn dầu cổ kính treo trên tường, từng món đồ nội thất gỗ quý chạm trổ cầu kỳ, cho đến những chiếc gối tựa nhung lụa mềm mại… Tất cả đều là minh chứng cho khối tài sản kếch xù của Đại gia, và cũng là những vật phẩm mà Vợ trẻ chưa từng mơ thấy trong đời.
Cảnh tượng này cứ như một thước phim quay chậm, lướt qua tâm trí Vợ trẻ. Cô nhớ về ngôi nhà nhỏ bé của mình, mái ngói đơn sơ, những bức tường cũ kỹ nhuốm màu thời gian. Nhớ về cha mẹ gầy gò, khắc khổ, ngày đêm vật lộn với gánh nặng mưu sinh. Và nhớ về món nợ khổng lồ, như một tảng đá đè nặng lên hơi thở của cả gia đình, thứ đã đẩy cô vào vòng xoáy này, vào cuộc hôn nhân sắp đặt với Đại gia.
Một cảm giác chua chát dâng lên trong lòng Vợ trẻ. Một mặt, cô biết ơn Đại gia. Hắn đã hào phóng chi trả toàn bộ số nợ, cứu gia đình cô thoát khỏi bờ vực phá sản. Ân tình ấy, cô không dám quên. Nhưng mặt khác, nỗi buồn tủi vì mất đi sự tự do, vì bị gả bán như một món hàng đổi lấy sự bình yên cho người thân, lại cuộn trào mãnh liệt hơn bao giờ hết. Vợ trẻ khẽ siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay mềm mại. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh căn nhà cũ và những gương mặt thân yêu, nhưng vô vọng. Tiếng Đại gia nói chuyện điện thoại vẫn đều đều, trầm đục, như một lời nhắc nhở không ngừng về số phận trớ trêu của cô.
Đại gia kết thúc cuộc gọi, tiếng điện thoại tắt cụt lủn. Hắn quay người lại, ánh mắt lập tức tìm đến Vợ trẻ. Vợ trẻ vẫn ngồi thẫn thờ trên chiếc sofa, đôi mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ lớn, nơi bầu trời đang dần sẫm lại, nhuộm một màu tím than trầm mặc. Hơi thở cô khẽ run, như vẫn còn mắc kẹt trong những dòng suy nghĩ hỗn độn từ trước đó, về ngôi nhà cũ, về gia đình, và về số phận sắp đặt.
Ánh mắt lạnh lùng thường thấy của Đại gia bỗng dịu lại, một nét gì đó mềm mại hiếm hoi lướt qua trong khoảnh khắc. Hắn không nói lời nào, từng bước chân chậm rãi, không gây ra tiếng động, tiến đến bên Vợ trẻ. Khi đứng sau lưng cô, Đại gia khẽ cúi người xuống. Bàn tay rắn rỏi, đầy sức mạnh của hắn chậm rãi đặt lên vai Vợ trẻ. Sức nặng bất ngờ và hơi ấm từ bàn tay ấy khiến Vợ trẻ giật mình, cả người cô khẽ rung lên, như bừng tỉnh khỏi một giấc mơ dài.
Vợ trẻ vùng thoát khỏi dòng suy tưởng mông lung, ngước đôi mắt ngơ ngác nhìn lên. Khuôn mặt cô vẫn còn vương vấn nỗi buồn và sự bối rối. Đại gia khẽ siết nhẹ bàn tay trên vai cô, giọng nói trầm ấm nhưng vẫn ẩn chứa sự quyết đoán vang lên, phá vỡ sự im lặng căng như dây đàn trong căn phòng.
“Nghĩ gì mà thẫn thờ như vậy?”
Vợ trẻ giật mình, đôi mắt hoảng hốt chớp liên hồi. Cô khẽ lắc đầu, giọng nói lí nhí, gần như không nghe thấy.
“Dạ… không có gì.”
Đại gia chỉ khẽ nhếch mép, không nói thêm. Bàn tay rắn rỏi trên vai Vợ trẻ khẽ siết, đoạn hắn đứng thẳng người, dẫn cô rời chiếc sofa. Vợ trẻ như một con rối vô tri, để hắn dẫn lối. Từng bước chân cô nặng trĩu, theo hắn đến một căn phòng khác.
Đó là một phòng ăn rộng lớn, lộng lẫy đến choáng ngợp. Chiếc bàn ăn dài làm từ gỗ quý bóng loáng, bày biện vô số món ăn thịnh soạn, đẹp mắt, tỏa hương thơm nức mũi. Đèn chùm pha lê rực rỡ chiếu sáng, khiến không gian thêm phần xa hoa, một cảnh tượng mà Vợ trẻ chưa từng thấy.
Đại gia kéo một chiếc ghế ra, ra hiệu cho Vợ trẻ. Cô ngoan ngoãn ngồi xuống, cảm thấy mình thật nhỏ bé giữa sự phô trương đó. Hắn ngồi đối diện, ánh mắt như tia laze, xuyên thẳng vào cô. Một người giúp việc lặng lẽ đặt bát đĩa và khăn ăn trước mặt Vợ trẻ.
Đại gia không đợi Vợ trẻ tự gắp. Hắn cầm đôi đũa bạc, đích thân gắp từng món ngon vào bát của cô: miếng cá hồi nướng vàng ươm, chút rau xanh thanh mát, vài lát thịt bò mềm mại. Mỗi lần gắp, ánh mắt hắn đều dán chặt vào Vợ trẻ, không rời một giây, như thể đang kiểm tra từng phản ứng nhỏ nhất trên gương mặt cô.
Vợ trẻ chỉ biết cúi gằm mặt, nhìn chằm chằm vào chiếc bát đầy ắp. Cô cảm nhận được hơi nóng từ ánh nhìn của Đại gia, nặng nề và đầy áp lực. Sợ hãi. Cô hít một hơi thật sâu, bắt đầu ăn. Từng miếng nhỏ, chậm rãi, gần như rón rén. Cổ họng cô khô khốc, hương vị món ăn dường như biến mất. Cô không dám ngẩng đầu lên, sợ bắt gặp ánh mắt dò xét, chiếm hữu ấy. Đại gia chỉ lặng lẽ nhìn cô ăn, một nụ cười khó lường thoáng qua môi hắn, khiến bữa ăn trở thành một màn tra tấn tinh thần đối với Vợ trẻ.
Vợ trẻ đặt đũa xuống, chiếc bát vẫn còn lưng lửng. Cô cảm thấy lồng ngực mình bị ép chặt bởi sự im lặng nặng nề, cùng với ánh mắt Đại gia đang dán chặt vào cô. Hắn vẫn ngồi đó, tay chống cằm, khóe môi khẽ nhếch, một nụ cười không rõ ý nghĩa. Vợ trẻ lấy hết dũng khí, nuốt khan một tiếng. Đây là cơ hội duy nhất để cô phá vỡ bức tường vô hình này, dù chỉ một chút.
Vợ trẻ ngẩng đầu lên, ánh mắt cố gắng đối diện với hắn, dù chỉ trong tích tắc.
“Anh… anh làm công việc gì ạ?” Giọng cô lí nhí, gần như tan biến trong không khí.
Đại gia không trả lời ngay. Hắn chỉ nhướn mày, sự ngạc nhiên thoáng qua trong ánh mắt, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi vẻ lạnh lùng quen thuộc. Hắn nhìn cô chằm chằm, đôi mắt sâu thẳm như hút trọn mọi thứ. Chiếc ghế đối diện dường như cũng trở nên lạnh lẽo hơn.
Sự im lặng quay trở lại, nhưng lần này còn ngột ngạt hơn trước. Vợ trẻ cảm thấy như mình vừa phạm phải một lỗi lầm lớn. Cô hối hận, muốn rút lại câu hỏi đó ngay lập tức. Nhưng đã muộn.
Đại gia cuối cùng cũng khẽ cử động, nghiêng đầu một chút.
“Cô nghĩ tôi làm gì?” Hắn hỏi ngược lại, giọng trầm, đầy ẩn ý, như một lời thử thách hơn là một câu hỏi thực sự.
Vợ trẻ giật mình. Cô lập tức cúi gằm mặt xuống, đôi bàn tay nắm chặt vào nhau dưới gầm bàn.
“Tôi… tôi không biết.” Cô đáp, giọng nói nhỏ đến mức chỉ như một hơi thở.
Đại gia nhìn Vợ trẻ, ánh mắt hắn thoáng qua sự ngạc nhiên khi cô bé tự động cúi đầu, nhưng rồi khóe môi hắn từ từ cong lên thành một nụ cười nhẹ. Nụ cười ấy không còn vẻ lạnh lùng hay đầy ẩn ý như trước, mà mang một chút dịu dàng hiếm thấy. Hắn khẽ thở dài, dường như bỏ đi một lớp vỏ bọc.
“Cô không biết cũng đúng thôi.” Đại gia nói, giọng điệu bất ngờ trở nên từ tốn hơn, không còn sự chất vấn hay mệnh lệnh. “Ngành nghề của tôi, không phải ai cũng có thể hiểu.”
Vợ trẻ vẫn cúi đầu, nhưng trong lòng trào dâng một chút bất ngờ trước sự thay đổi đột ngột trong giọng điệu của hắn. Cô hé mắt nhìn trộm lên. Đại gia đang nhìn cô, ánh mắt không còn sắc lạnh mà dường như có chút suy tư.
“Tôi kinh doanh bất động sản và chuỗi khách sạn nghỉ dưỡng cao cấp.” Đại gia tiếp lời, giọng nói đều đều, nhưng lại toát lên vẻ tự tin và quyền lực của một người đàn ông thành đạt. “Ngoài ra còn đầu tư vào một số lĩnh vực công nghệ, giải trí. Nói chung, là những gì có thể mang lại lợi nhuận lớn.”
Hắn dừng lại một chút, như để Vợ trẻ kịp tiếp thu những thông tin này. Vợ trẻ nghe mà lòng bối rối. Cô chỉ là một cô gái mười tám tuổi, chưa từng tiếp xúc với thế giới kinh doanh phức tạp đến vậy. Nghe hắn nói, cô chỉ thấy những con số khổng lồ và quyền lực xa vời.
“Mục tiêu của tôi là mở rộng quy mô, vươn ra thị trường quốc tế.” Đại gia nói tiếp, ánh mắt hắn nhìn xa xăm, như đang hình dung ra những kế hoạch lớn lao. “Phải luôn đi trước một bước, nắm bắt cơ hội và tạo ra xu hướng. Chứ không thể mãi là người đi sau.”
Hắn quay lại nhìn Vợ trẻ, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. “Cô thấy đó, công việc của tôi đòi hỏi sự quyết đoán, đôi khi là tàn nhẫn. Nhưng cũng cần sự tỉ mỉ và tầm nhìn xa.” Giọng hắn vẫn giữ vẻ thân thiện, như đang tâm sự một câu chuyện hơn là giới thiệu bản thân. “Tôi muốn cô hiểu, những gì tôi làm, đều là vì một tương lai tốt đẹp hơn… cho cả hai chúng ta.”
Vợ trẻ ngẩng hẳn đầu lên, đối diện với ánh mắt Đại gia. Lần đầu tiên, cô thấy ở hắn một vẻ mặt khác, không phải của một người đàn ông lạnh lùng, gia trưởng, mà là một người đàn ông đang cố gắng chia sẻ một phần thế giới của mình với cô. Sự ngạc nhiên xen lẫn bối rối dâng đầy trong lòng cô. Cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng một chút lo lắng. Tương lai mà hắn nói đến, liệu có thực sự tốt đẹp như hắn vẫn nói? Hay chỉ là một cái lồng mạ vàng khác?
Đại gia quan sát biểu cảm phức tạp trên gương mặt Vợ trẻ, hắn khẽ nhếch môi. Có lẽ hắn đã nói quá nhiều về những thứ xa vời với cô bé này. Hắn đột nhiên cảm thấy muốn thay đổi không khí, muốn thấy cô bé thư giãn một chút.
“Thế giới của tôi quả thật không đơn giản.” Đại gia trầm ngâm nói, giọng điệu có phần tự giễu. “Đôi khi cũng xảy ra những chuyện nực cười, khiến người ta dở khóc dở cười.”
Vợ trẻ ngẩng đầu, ánh mắt bối rối vẫn chưa tan hết, nhưng cô cũng tò mò nhìn hắn.
Đại gia nhấp một ngụm trà, rồi bắt đầu kể: “Tôi nhớ có lần, trong một cuộc họp đối tác quan trọng ở Singapore. Ông lão đối tác người Nhật kia cực kỳ nghiêm túc, phong thái mẫu mực. Chúng tôi đang thảo luận về điều khoản hợp đồng hàng trăm triệu đô la, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Ai cũng cố gắng giữ vẻ chuyên nghiệp nhất có thể.”
Hắn ngừng lại một chút, như thể đang hồi tưởng lại khung cảnh. Vợ trẻ bất giác nín thở, hình dung ra cảnh tượng đó.
“Thế rồi,” Đại gia tiếp tục, khóe miệng hắn thoáng cong lên. “Đang giữa lúc cao trào, khi tôi vừa đưa ra một đề xuất mang tính đột phá, thì chuông điện thoại của ông ta đột ngột réo lên. Nhạc chuông… lại là bài ‘Baby Shark’ remix với tiếng kèn đám ma.”
Vợ trẻ hơi giật mình, rồi cô cố gắng nén cười. Đại gia nhìn cô, nụ cười trên môi hắn dần rõ nét hơn.
“Cả phòng họp chết lặng. Ông ta, với khuôn mặt nghiêm nghị thường ngày, lập tức đỏ bừng lên. Tôi thề là tôi chưa bao giờ thấy ai có thể đổi màu nhanh đến vậy. Ông ta luống cuống tìm cách tắt điện thoại, nhưng lại làm rơi mất. Tiếng ‘Baby Shark’ cứ thế vang lên ầm ĩ, át cả tiếng điều hòa.”
Không kìm được nữa, Vợ trẻ bật cười khúc khích. Cô vội vàng lấy tay che miệng, cố gắng ngăn những tiếng cười nhỏ trong trẻo thoát ra. Vai cô run lên bần bật. Tiếng cười của cô bé không hề ồn ào, mà giống như tiếng chuông gió nhẹ nhàng, vang vọng trong căn phòng riêng tư.
Đại gia nhìn Vợ trẻ, hắn thấy cô bé đang cố gắng che đi sự vui vẻ của mình. Hắn không khỏi nở một nụ cười mãn nguyện, ánh mắt hắn dịu dàng hơn hẳn, ấm áp như tia nắng ban mai. Có lẽ đã lâu lắm rồi, hắn mới có một khoảnh khắc thư thái và chân thật đến vậy.
“Phải mất một lúc lâu, ông ta mới có thể kiểm soát được chiếc điện thoại và dập tắt tiếng nhạc khủng khiếp ấy. Sau đó, ông ta cúi gập người xin lỗi chúng tôi gần mười phút đồng hồ, với vẻ mặt như vừa phạm phải tội tày đình.” Đại gia kể tiếp, giọng điệu vẫn trầm ấm, nhưng đầy vẻ thích thú khi thấy phản ứng của Vợ trẻ. “Sau vụ đó, tôi không thể nào nhìn ông ta một cách nghiêm túc được nữa, mỗi lần gặp lại đều nhớ đến điệu nhạc ‘Baby Shark’.”
Tiếng cười khúc khích của Vợ trẻ dần nhỏ lại, nhưng nụ cười vẫn còn vương trên khóe môi. Đại gia nhìn cô, nụ cười trên môi hắn cũng dịu đi, nhưng chỉ một thoáng. Hắn đặt tách trà xuống bàn kính, tiếng gốm sứ chạm vào mặt bàn tạo ra một âm thanh khô khốc, phá tan sự nhẹ nhõm vừa rồi. Đại gia đưa mắt nhìn thẳng vào Vợ trẻ, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, không còn chút ấm áp nào.
Vợ trẻ hơi giật mình. Cô rụt rè hạ mắt xuống, cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong không khí.
“Chắc là em đã ăn no rồi.” Đại gia lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, nhưng lại mang một sự nghiêm nghị đến đáng sợ. “Bây giờ, chúng ta sẽ nói chuyện nghiêm túc một chút.”
Vợ trẻ khẽ nuốt khan, hai bàn tay cô vô thức nắm chặt vào nhau trong lòng. Cô ngẩng đầu lên, cố gắng đối diện với ánh mắt của hắn.
“Thời gian chuẩn bị cho hôn lễ không còn nhiều.” Đại gia tiếp lời, từng từ thoát ra rõ ràng và dứt khoát. Hắn nghiêng người về phía trước một chút, ép Vợ trẻ phải đối mặt trực diện. “Anh biết em không hề mong muốn cuộc hôn nhân này. Anh cũng biết gia đình em đã đẩy em vào đây vì những khoản tài trợ.”
Vợ trẻ mở to mắt, cảm thấy như bị lột trần mọi suy nghĩ. Hắn biết tất cả.
“Nhưng một khi đã kết hôn, em sẽ là vợ anh.” Đại gia nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt quét qua gương mặt Vợ trẻ, như muốn khắc sâu lời nói của mình vào tâm trí cô. “Và em sẽ phải chấp nhận mọi quy tắc của anh, mọi kỳ vọng mà anh đặt ra.”
Hắn dừng lại, cho phép những lời nói đó thấm vào không gian. Vợ trẻ chỉ biết im lặng lắng nghe, trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô bé 18 tuổi cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè nén.
“Thứ nhất, em sẽ không có quyền xen vào công việc của anh.” Đại gia tiếp tục, ngón tay hắn khẽ gõ nhịp lên mặt bàn. “Thứ hai, mọi quyết định trong gia đình này, anh sẽ là người đưa ra. Em có thể bày tỏ ý kiến, nhưng người quyết định cuối cùng vẫn là anh.”
Vợ trẻ muốn phản bác, muốn hỏi ngược lại hắn, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại. Cô bé cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực trước người đàn ông này.
“Điều quan trọng nhất,” Đại gia nói, giọng hắn hạ thấp xuống, nhưng lại càng thêm uy lực, “là danh dự của gia đình. Một khi đã là vợ của anh, em phải giữ gìn hình ảnh, không được phép làm bất cứ điều gì có thể gây tổn hại đến tiếng tăm của chúng ta.”
Hắn nhìn Vợ trẻ, cố gắng đọc vị cảm xúc trong đôi mắt cô. “Anh không cần một cô vợ thông minh sắc sảo, hay một người tình lãng mạn. Anh cần một người vợ biết nghe lời, biết giữ bổn phận và biết vị trí của mình. Anh sẽ cho em mọi thứ em muốn, từ tiền bạc, danh vọng, đến sự an toàn. Đổi lại, em phải tuyệt đối phục tùng và không được phép phản bội lòng tin của anh.”
Vợ trẻ cúi gằm mặt. Hắn đang vẽ ra một bản hợp đồng hôn nhân, nơi cô chỉ là một phần trong kế hoạch hoàn hảo của hắn. Cô hiểu rõ, từ giờ phút này trở đi, cuộc đời cô sẽ hoàn toàn nằm trong tay người đàn ông này. Nỗi sợ hãi và sự bối rối bủa vây lấy tâm trí Vợ trẻ, nhưng sâu thẳm trong cô, một tia chấp nhận số phận đang dần hình thành.
Vợ trẻ cúi gằm mặt xuống, đôi tay cô đan chặt vào nhau trong lòng. Từng lời của Đại gia như những xiềng xích vô hình trói buộc lấy cô. Trong tâm trí non nớt của cô gái 18 tuổi, biết bao suy nghĩ, bao khao khát về một cuộc sống tự do, một tình yêu thật sự bỗng chốc ùa về, tranh giành với nỗi sợ hãi và sự bất lực hiện tại. Cô muốn phản kháng, muốn cất lên tiếng nói cho riêng mình, nhưng mọi từ ngữ đều nghẹn lại nơi cổ họng. Cô cảm thấy mình không có quyền đưa ra bất kỳ yêu cầu nào trong cuộc hôn nhân sắp đặt này. Cô chỉ biết chấp nhận.
Đại gia vẫn dõi theo Vợ trẻ, ánh mắt sắc như dao có thể xuyên thấu mọi lớp phòng vệ. Hắn chờ đợi một phản ứng, một lời nói, dù chỉ là một tiếng thở dài. Nhưng cô chỉ im lặng, cúi đầu, như một con chim non bị nhốt trong lồng, biết rằng dù có giãy giụa cũng chẳng thể thoát ra.
Cuối cùng, Vợ trẻ chỉ nhẹ nhàng lắc đầu. Đó là một cử chỉ yếu ớt, không phải sự đồng thuận vui vẻ, mà là một sự cam chịu, một sự khuất phục hoàn toàn trước định mệnh đã an bài. Sự chấp nhận ấy còn đau đớn hơn bất kỳ lời phản đối nào. Trong sâu thẳm, cô hiểu rằng, đây là con đường duy nhất mà cô có thể đi.
Vợ trẻ vẫn cúi gằm mặt. Đại gia dõi theo, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nhỏ nhặt nào trên gương mặt non nớt ấy. Hắn thấy rõ sự buồn bã, sự cam chịu hằn sâu trong ánh mắt Vợ trẻ, dù cô đang cố giấu đi. Hắn biết, trong đầu cô gái 18 tuổi này vẫn còn rất nhiều suy nghĩ ngổn ngang, rất nhiều nỗi niềm chưa thể giải tỏa. Nhưng Đại gia không vội. Hắn tin rằng thời gian, và cả sự sắp đặt của hắn, cuối cùng sẽ giúp Vợ trẻ chấp nhận số phận, và hơn thế nữa, sẽ khiến cô yêu hắn. Hắn nhẹ nhàng vươn bàn tay to lớn của mình, lướt qua mái tóc mềm mại của Vợ trẻ. Bàn tay dừng lại, chậm rãi xoa đầu cô một cách dịu dàng, tựa như một lời an ủi không cần thốt ra. Cử chỉ ấy vừa là sự vỗ về, vừa là một lời khẳng định quyền sở hữu không thể chối cãi. Vợ trẻ khẽ rụt người lại, nhưng không dám phản kháng. Cô vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, chấp nhận sự động chạm ấy như một phần tất yếu của cuộc đời mới.
Hắn vừa dứt bàn tay khỏi mái tóc mềm mại của Vợ trẻ thì tiếng điện thoại trong túi quần vang lên dồn dập. Đại gia nhíu mày, rút điện thoại ra nhìn. Khuôn mặt hắn lập tức trở nên nghiêm nghị. “Alo,” hắn đáp cụt lủn, rồi lắng nghe một lúc. “Được rồi, tôi đến ngay. Gửi tài liệu vào mail cho tôi.” Hắn cúp máy, vẻ mặt có chút bực bội. “Anh có việc gấp, phải ra ngoài một lát,” hắn nói với Vợ trẻ, giọng vẫn mang theo sự quyết đoán thường thấy. Hắn không đợi cô đáp lời, đứng dậy, với lấy áo khoác vắt trên ghế sofa. Khi cánh cửa “Căn phòng riêng tư” khép lại sau lưng hắn, trả lại không gian tĩnh mịch.
Vợ trẻ từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô dõi theo bóng lưng Đại gia cho đến khi hắn khuất dạng. Nỗi sợ hãi và sự cam chịu dường như vơi đi đôi chút. Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lớn, nhìn ra màn đêm đen đặc bên ngoài. Từng ánh đèn đường, từng ô cửa sổ sáng đèn ở những tòa nhà xa xa, như những vì sao trên mặt đất. “Nếu có thể… trốn thoát,” một ý nghĩ bất chợt vụt qua trong tâm trí Vợ trẻ, nhẹ như một làn gió. Tự do, cái từ ấy nghe thật xa xỉ, thật khó với. Nhưng rồi, hình ảnh cha mẹ già nua, em trai đang học đại học, và khoản tiền khổng lồ mà Đại gia đã tài trợ cho gia đình cô chợt hiện lên, nặng trĩu. Cánh cửa hy vọng vừa hé mở đã sập xuống. Cô thở dài, nhận ra mình không thể. Cô bị trói buộc. Vì gia đình. Vợ trẻ lặng lẽ quay lưng khỏi cửa sổ, cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết trong căn phòng xa hoa nhưng lạnh lẽo này.
Vợ trẻ vẫn đứng đó, bóng lưng cô độc giữa căn phòng xa hoa. Tiếng cửa mở đột ngột vang lên, khiến cô giật mình quay lại. Đại gia đã trở lại. Hắn không nói một lời nào. Vẻ mặt hắn không còn vẻ bực bội như khi rời đi, thay vào đó là sự trầm tĩnh đến lạ. Hắn bước đến, không nhanh không chậm, rồi im lặng ngồi xuống chiếc ghế sofa nơi cô vẫn thường ngồi, ngay cạnh Vợ trẻ. Vợ trẻ nhìn hắn, đôi mắt lo âu. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, siết nhẹ. Ngón tay hắn miết nhẹ lên mu bàn tay cô, như một lời an ủi không thành tiếng. Ánh mắt hắn hướng thẳng về phía trước, xuyên qua tấm kính cửa sổ lớn, nhìn vào màn đêm thăm thẳm. Trong lòng hắn, một lời thề ngầm được khắc sâu: hắn sẽ dùng cả cuộc đời này để yêu thương, bảo vệ và bù đắp tất cả cho cô gái bé nhỏ đang lạc lối này.
Thời gian cứ thế trôi đi, lặng lẽ như dòng sông dưới ánh trăng. Vợ trẻ, sau những biến cố dồn dập, những lựa chọn nghiệt ngã, cuối cùng cũng tìm thấy một bến đỗ, dẫu nó được xây dựng trên những toan tính và sự hy sinh. Bàn tay Đại gia siết chặt, không chỉ là sự chiếm hữu, mà còn là lời hứa của một tình yêu đang lớn dần, một tình yêu không lời nhưng đủ sức vỗ về những vết thương lòng. Cô nhận ra, cuộc đời không phải lúc nào cũng là những lựa chọn hoàn hảo, mà đôi khi, đó là sự chấp nhận, là học cách tìm thấy bình yên trong những điều không trọn vẹn. Đại gia, người đàn ông tưởng chừng chỉ biết đến quyền lực và sự thống trị, giờ đây lại mang trong mình một trái tim chất chứa yêu thương, sẵn sàng gánh vác cả thế giới của cô gái trẻ. Câu chuyện của họ, không phải là cổ tích diễm lệ, mà là một bản giao hưởng của sự thấu hiểu, của những con người học cách yêu thương và tha thứ cho nhau, cho số phận đã an bài. Những sóng gió rồi cũng qua đi, để lại phía sau là sự trưởng thành, là bài học sâu sắc về giá trị thực sự của hạnh phúc. Nó không đến từ sự tự do hoàn toàn, sự lựa chọn vô điều kiện, mà từ sự gắn kết, từ trách nhiệm, từ sự cảm thông và từ một vòng tay biết giữ chặt những gì quý giá nhất. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, với những gam màu trầm bổng, nhắc nhở rằng ngay cả trong những ràng buộc tưởng chừng khắc nghiệt, vẫn có thể nảy mầm những hạt giống của tình yêu và sự bình yên, nếu ta biết nhìn sâu vào tâm hồn và chấp nhận những gì vốn có.

