Bị gia đình bán cho gã chồng ngớ ngẩn để cứu chị gái… Cuộc đời tôi sẽ đi về đâu?

Tôi bị ba mẹ gả đi rồi.

Nói đúng hơn là bán đi, vì sau khi tôi trở thành vợ của gã đàn ông không bình thường đó, chẳng phải họ sẽ được món lời lớn sao?

Đêm trước hôn lễ, tôi và chị gái ngồi trên tầng thượng, cùng nhìn lên trời đêm đầy sao.

“Tại sao lúc nào cũng là em?”

Tôi biết hỏi câu này cũng bằng thừa, nhưng vẫn cố hỏi. Chị nhìn tôi, cười nhàn nhạt:

“Do mày sinh ra nhầm chỗ thôi!”

Tôi đờ người ra nhìn chị. Đẹp quá. Chị đẹp, ngay cả khi lạnh lùng cũng đẹp. Còn tôi, chỉ là một đứa trẻ tầm thường bên cạnh chị, giống như vịt con đòi làm bạn với thiên nga.

Từ nhỏ, ba mẹ đã thương yêu chị hơn tôi, món ngon, đồ chơi đẹp, đều sẽ nói: “Dành phần chị!”.

Năm tôi chín tuổi, chị mười một tuổi, chị vì sơ ý đã đẩy bạn cùng lớp ngã cầu thang. Xui rủi thay bạn nam đó lại là con trai của cảnh sát trưởng.

Sợ sự việc bị truy tố, ba mẹ liền bảo tôi đứng ra nhận tội, còn nói dù sao tôi cũng chỉ là một đứa trẻ, chỉ bị mắng mỏ vài câu. Tôi liền nhẹ dạ gật đầu. Rốt cuộc, tôi đã bị mọi người chì chiết suốt nhiều năm trời, bị bạn bè cô lập, bị gắn mác “sao chổi độc ác”.

Còn chị, mãi mãi là một thiên thần chẳng vết nhơ, chẳng chịu nổi tổn thương. Bao nhiêu tổn thương chị phải chịu, cứ thế mà đổ dồn cho tôi gánh.

Cuộc đời của chị, đã định sẵn hai từ “sung túc”.

Ba mẹ vốn muốn trải sẵn chiếu hoa trên suốt đường đời của chị, nên từ tấm bé, chị đã được hứa hôn với cậu quý tử của gia tộc giàu có. Chẳng may là cậu quý tử đó gặp tai nạn, đầu óc liền trở nên không bình thường.

Thế nhưng ba mẹ không vì thế mà hủy bỏ hôn ước, chỉ là… người phải đi thực hiện hôn ước đó lại là tôi. Chị không muốn chôn vùi tuổi xuân bên gã đàn ông ngớ ngẩn đó.

Đêm hôm ấy mưa rơi lớn lắm, tôi lắng nghe tiếng mưa ngoài cửa sổ, rồi lại lắng nghe họ bình thản nói:”Xem như là đền ơn nuôi dưỡng cho bố mẹ!”

Tôi nhớ mình đã cố nuốt nước mắt vào trong, gật đầu đồng ý.

——-

Ngày thành hôn. Tôi ngắm mình qua tấm gương lớn. Trên người toàn trang sức quý hiếm. Kiêu sa lộng lẫy như nàng công chúa vậy, nhưng tiếc là tôi chẳng tìm được hoàng tử của đời mình.

Tôi cứ thế mà thẫn thờ mãi, cho đến khi có tiếng gọi bên tai:

“Thiếu phu nhân, tới giờ rồi!”

Tôi gật đầu, vội chuẩn bị bước ra lễ đường.

Chú rể họ Cố, tên là Tư Viễn. Anh ta cao cao hơn tôi gần hai cái đầu, thân hình không vạm vỡ, nhưng lại rắn chắc.

Nếu nói anh ta không đẹp trai, thì chính là nói dối.

Người ngoài nhìn vào, chắc sẽ nghĩ đây là một cuộc hôn nhân viên mãn.

Buổi lễ diễn ra như bao buổi lễ bình thường khác. Cố Tư Viễn giống như khúc gỗ mà làm theo những gì đã học thuộc sẵn.

Mệt mỏi cả một ngày trời, cuối cùng cũng kết thúc.

Tôi ngồi trên chiếc oto lớn, di chuyển về biệt thự nhà Cố gia.

Căn biệt này rộng hơn nhà tôi gấp nhiều lần, vật dụng đều là những thứ xa xỉ, đi tới đâu cũng có người hầu kẻ hạ. Chỉ mỗi phòng ngủ của Cố Tư Viễn thôi, đã bằng một cái phòng ăn của nhà tôi rồi.

Tôi ngồi trên chiếc giường lớn, dỏng tai nghe tiếng nước xả trong phòng tắm, lòng không khỏi bồn chồn.

Một lúc lâu sau, Cố Tư Viễn bước ra, trên người anh ta chỉ có mỗi chiếc khăn tắm quấn lỏng lẻo ngang hông toàn thân vẫn còn ẩm ướt.

Hai gò má của tôi bất chợt nóng lên, vội cúi gầm mặt.

Cố Tư Viễn chầm chậm tiến về phía tôi, bất ngờ khụy một bên gối xuống trước mặt tôi,ngây ngốc bảo:

“Vợ à, quản gia nói rằng sau khi cưới thì nên tắm uyên ương gì đấy… Anh lỡ tắm trước mất rồi… Em chịu khó tắm một mình đi thôi! Người em có mùi rồi đó!”

Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luậ,,n, Cho em xin một bình luận để viết hay hơn ạ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bị gia đình bán cho gã chồng ngớ ngẩn để cứu chị gái… Cuộc đời tôi sẽ đi về đâu?

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt