Mẹ chồng tôi vừa sinh mổ, hạ sinh một “cục cưng bé nhỏ”, sau đó đăng ngay một bài lên trang cá nhân:
“Cảm ơn chồng, cảm ơn con trai lớn, cảm ơn hai người không quản ngày đêm chăm sóc mẹ con tôi. Còn con dâu độc ác ấy thì không dám trông mong gì cả.”
Tôi – người đang xin nghỉ phép để chăm mẹ chồng – tức đến nỗi cầm luôn cái bịch tã đầy phân ném thẳng lên giường bà ta!
1.
“Lâm Tĩnh, cô đi/ên rồi à?!”
Mẹ chồng trợn mắt khi thấy tôi bước vào phòng, tay cầm theo một bọc tã nặng mùi rồi thẳng tay quăng lên giường bà ta. Cái bịch tã vừa có phân vừa có nước tiểu đập xuống giường cái “bẹp” khiến chất bẩn văng tung tóe khắp nơi.
Phân nước dính cả lên mặt, lên người bà ta.
Tiếng gào thét thất thanh của bà đánh thức bố chồng đang ngủ trong phòng, đồng thời làm chồng tôi – Chu Minh – vừa về tới nhà cũng giật mình lao lên.
Hai người đàn ông hớt hải chạy vào phòng.
Vừa nhìn thấy mẹ mình trong bộ dạng bê bết, cả hai lập tức nhăn mặt.
Mùi tã bẩn xộc cả phòng, khiến họ không dám lại gần, đến cả bé sơ sinh đang khóc cũng không ai chịu bế.
Mẹ chồng nhanh chóng mách tội tôi, Chu Minh lập tức chỉ trích:
“Lâm Tĩnh, em phát đi/ên cái gì vậy?! Mau dọn dẹp rồi xin lỗi mẹ đi!”
Bố chồng từ trước đến nay vốn là người trốn tránh trách nhiệm, chỉ cần không động đến lợi ích của ông ta thì sống chết cũng không lên tiếng.
“Xin lỗi á?” Tôi bật cười lạnh: “Anh biết mẹ đăng cái gì lên mạng không?”
Tôi giơ điện thoại ra, tay còn run lên vì giận: “Nhìn đi, nhìn cho kỹ vào!”
“Từ lúc mẹ sinh xong đến giờ, em ngày đêm thức chăm mẹ với em bé. Ngay cả anh và bố, cũng là em lo. Cả cái nhà này trông vào một mình em chống đỡ! Vậy mà không được lấy một câu tử tế?!”
Điều khiến tôi không chịu nổi nhất là bình luận của đám họ hàng, trách móc tôi không giúp đỡ gì cả.
Vậy mẹ chồng trả lời sao?
“Ngại làm phiền người ta, dù sao cũng không phải con ruột, sợ làm người ta phật ý.”
Cái quái gì?! Tôi còn chưa giúp đủ nhiều à?!
Tôi cứ tưởng khi Chu Minh đọc được dòng trạng thái đó sẽ hiểu được nỗi tủi thân của tôi. Nào ngờ anh ta nói:
“Mẹ ngày nào chẳng đăng vài ba cái như vậy, nửa tháng rồi. Giờ em bày đặt nhạy cảm cái gì?”
“Mau dọn dẹp xong đi, anh đi làm mệt ch .t đi được, về còn phải nghe em mè nheo. Hay là ở nhà nhàn hạ quá, quên luôn cảnh đi làm cực khổ rồi hả?”
Tôi sững sờ. Ngày nào cũng đăng?!
Trong đầu tôi lóe lên một khả năng rất tệ. Tôi giật lấy điện thoại từ tay Chu Minh, lật lại toàn bộ bài đăng của mẹ chồng.
Từ ngày sinh đến hôm nay, mỗi ngày bà ta đăng không dưới vài bài. Có bài kèm ảnh, có bài không, nhưng tuyệt đối không có tấm hình nào chụp tôi.
Liên quan đến tôi thì toàn kiểu: “Không dám nhờ người ngoài”, “Con dâu không vui”, “Lại bị con dâu lườm nguýt”.
Tôi không tin nổi! Bao nhiêu tâm sức của tôi… lại bị đổi lấy loại đối xử như vậy?!
Hóa ra chỉ vì lần này bà ta quên không chặn tôi khỏi danh sách xem bài viết, tôi mới nhìn thấy bộ mặt thật đó!
Nếu bà ta không quên… có lẽ cả đời tôi vẫn còn ngu ngốc cam tâm tình nguyện “làm dâu đảm” trong nhà này!
“Mẹ! Sao mẹ có thể vu oan cho con như vậy?!”
Tôi vừa giận vừa tủi, cảm giác như bị ai đó tá/t thẳng vào mặt: “Còn anh nữa, anh nhìn thấy mẹ nói em như vậy mà cũng không hé miệng đỡ lời, anh còn là chồng em không?!”
Mẹ chồng hếch mặt lên, chẳng có chút áy náy nào, thậm chí còn cao giọng ra lệnh:
“Tôi đi tắm! Lúc tôi ra mà chưa dọn sạch cái phòng này thì đừng trách!”
Nhìn cái thái độ hống hách đó, tôi chỉ muốn tát bà ta mấy phát cho tỉnh, nhưng Chu Minh vội chắn trước mặt tôi:
“Đủ rồi! Đừng làm loạn nữa! Mẹ vừa sinh con xong, tâm trạng không ổn định thôi. Bà cũng đâu nói xấu em trước mặt đám họ hàng đâu mà em làm quá lên vậy?!”
“Em là vợ anh, chăm sóc mẹ anh chẳng phải điều đương nhiên à?”
“Hay anh phải tặng cờ đỏ, đánh trống đi rao khắp phố tuyên dương em thì mới vừa lòng?!”
Tôi điên tiết thật sự!
“Đù mẹ anh đấy!” Tôi gầm lên, chụp lấy bịch tã dơ trên giường, không thèm ghê tởm gì nữa, chỉ muốn xả giận!
“Ăn cứt đi đồ khốn!” Tôi úp thẳng bịch tã đó vào mặt Chu Minh. Anh ta không kịp phản ứng, cứ thế lãnh trọn.
Phân nước dính đầy mặt, cả mắt, mũi, miệng – không chừa chỗ nào.
Sau khi “ngon lành” dính lên mặt, cái bịch tã lại trượt xuống người anh ta, dính hết quần áo, toàn thân bốc mùi hôi thối nồng nặc.
Bố chồng thấy cảnh đó thì hoảng hồn, sợ tôi cũng úp lên mặt ông ta nên tranh thủ lúc tôi lơ là, chuồn thẳng vào phòng, khóa trái cửa trốn, mặc cho đứa bé trên giường đang khóc ré lên.
Tôi thật sự cạn lời, đây là cái thể loại nhà gì vậy trời? Tôi mù quáng thế nào mà lại gả vào đây?!
“Anh còn dám nói tôi phải hiếu kính mẹ anh?! Bà ta sinh tôi hay nuôi tôi?!”
“Anh là con ruột bà ấy, anh ch .t rồi chắc?! Tới lượt tôi phải gánh thay à?!”
Chu Minh bịt mặt nôn ọe liên tục vì dính phâ/n, tôi thì lạnh lùng quay người rời khỏi phòng, mặc kệ ba mẹ con nhà họ muốn khóc thì khóc, muốn nôn thì nôn, chuyện này từ giờ trở đi… tôi khỏi cần quan tâm!
Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luậ,,n, Cho em xin một bình luận để viết hay hơn ạ

