Bị khinh như người ở nhầm chỗ… cái kết khiến cả công ty câm lặng

Người phụ nữ vùng cao đến công ty lớn nhất nhì Hà Nội xin việc nhưng bị mọi người kh: inh th: ường vì không có bằng cấp, nói năng qu: ê m: ùa và ngay sau đó ai cũng phải hối hận….Giữa cái nắng hanh hao của một buổi chiều cuối thu ở Hà Nội, cánh cửa kính của tập đoàn Nam Minh một trong những công ty lớn nhất nhì thủ đô khẽ mở ra. Một người phụ nữ với bộ váy thổ cẩm sặc sỡ, đôi dép nhựa mòn gót, tay ôm túi vải sờn cũ bước vào. Không ai biết cô là ai. Cũng chẳng ai nghĩ cô đến đây để… xin việc.
Giữa cái nắng hanh hao của một buổi chiều cuối thu ở Hà Nội, cánh cửa kính lớn của trụ sở chính tập đoàn Nam Minh khẽ mở ra. Một người phụ nữ với bộ váy thổ cẩm rực rỡ, gương mặt rám nắng, tay ôm chiếc túi vải sờn cũ bước vào. Không ai biết cô là ai. Đôi dép nhựa đã mòn gót khiến bước chân cô khẽ lẹp kẹp vang lên giữa sảnh, lọt thỏm giữa những bộ vest bóng loáng, giày da sáng bóng.
“Chị ơi, chị tìm ai ạ?” — cô lễ tân nhướng mày, liếc qua từ đầu đến chân người phụ nữ, nụ cười gượng gạo trên môi.
“Tôi… tôi muốn xin việc,” người phụ nữ nói, giọng đặc sệt âm vùng cao, vừa ngại ngùng vừa cương quyết.
Lễ tân nhìn cô như thể vừa nghe nhầm. “Xin việc ạ? Chị có hẹn trước không?”
“Không, tôi đi thẳng đến đây. Tôi thấy trên mạng công ty mình tuyển người…”
Xung quanh, vài nhân viên đi ngang dừng lại, liếc mắt nhìn nhau, cười khẩy. Một anh nhân viên marketing thì thầm với bạn: “Chắc nhầm chỗ rồi. Ở đây đâu phải chợ lao động đâu.”
Người phụ nữ không phản ứng. Cô vẫn đứng đó, mắt nhìn thẳng, tay ôm túi chặt hơn như sợ ai đó giật mất.
Lúc đó, một tiếng nói vang lên phía sau:
“Chuyện gì thế?”
Là ông Phan – Giám đốc nhân sự – tình cờ đi qua. Sau khi nghe cô trình bày, ông cười nhạt: “Chị nghĩ mình phù hợp với vị trí gì ở đây?”
Người phụ nữ ngẫm nghĩ vài giây. “Tôi… làm gì cũng được. Tôi biết trồng trọt, thêu thùa, làm sổ sách đơn giản… Ở bản tôi từng làm tổ trưởng hợp tác xã. Tôi học không nhiều, nhưng tôi làm được.”
Một tràng cười khúc khích vang lên từ nhóm thực tập sinh ngồi gần đó. “Tổ trưởng hợp tác xã mà xin vào Nam Minh? Đùa à?”
Ông Phan không nói gì, nhưng quay sang bảo lễ tân đưa cô ra ngoài. “Chị thông cảm, công ty chúng tôi yêu cầu bằng cấp tối thiểu. Mong chị hiểu.”
Đúng lúc ấy, giám đốc điều hành của Nam Minh – ông Đoàn – vừa đi ngang sảnh chính. Ánh mắt ông dừng lại vài giây trên gương mặt người phụ nữ. Ông quay sang hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Sau khi nghe sơ qua, ông Đoàn ngạc nhiên nhìn người phụ nữ. “Chị từ đâu đến?”
“Tôi từ Mường Lát, Thanh Hóa xuống. Tôi không có bằng đại học. Nhưng tôi tin tôi làm được nhiều việc.”
“Chị nghĩ vì sao tôi nên cho chị một cơ hội?” – ông Đoàn hỏi, nửa tò mò nửa thử thách.
Người phụ nữ trả lời không do dự:
“Vì ở quê tôi, tôi từng dẫn 38 hộ nghèo thoát nghèo trong 2 năm mà không cần ngân sách nhà nước. Tôi chỉ cần một cơ hội. Nếu sau 30 ngày không chứng minh được mình, tôi sẽ rời đi mà không đòi gì cả.”
Cả sảnh im lặng.
Ông Đoàn nhướn mày, mắt ánh lên tia hứng thú. “Câu chuyện này… thú vị đấy.”
Ông Đoàn cho cô một cơ hội. Không phải vì lòng th/ương h/ại, mà vì ánh mắt cô nhìn thẳng vào ông, không chút s;ợ h;ãi. Một sự tự tin kỳ lạ, mộc mạc nhưng vững vàng. Ông giao cô về bộ phận hậu cần, làm việc như một nhân viên kho bình thường. Mức lương thử việc thấp, công việc nặng, nhưng cô không ngần ngại…
Ngày đầu tiên, cả phòng kho xôn xao…. Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bị khinh như người ở nhầm chỗ… cái kết khiến cả công ty câm lặng

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt