Ra mắt nhà bạn trai mất SH Mode… sự thật đằng sau cú sốc

Tôi đã rất háo hức trong ngày ra mắt gia đình bạn trai – trang điểm kỹ càng, chọn bộ váy đẹp nhất và không quên dắt theo chiếc xe máy mới tậu làm “phương tiện” gây ấn tượng. Nhưng tôi đâu ngờ, chỉ sau một bữa cơm thân mật, chiếc xe ấy biến mất không dấu vết, còn những người lẽ ra nên lo lắng lại chỉ thản nhiên bảo: “Mất thì thôi, chứ sao giờ!” Tưởng chỉ là một tai nạn, ai ngờ phía sau là cả một vở kịch tinh vi được sắp đặt kỹ lưỡng…
Tôi gặp Tùng trong một chuyến thiện nguyện mùa hè năm ngoái. Anh là người đầu tiên khiến tôi cảm thấy trái tim mình rung động sau một thời gian dài đóng cửa với tình cảm. Tùng chín chắn, điềm đạm và luôn cư xử tử tế. Chúng tôi yêu nhau gần một năm, và khi anh ngỏ lời muốn đưa tôi về nhà ra mắt, tôi vừa vui vừa hồi hộp.
Gia đình tôi không khá giả nhưng tôi vẫn cố gắng tiết kiệm mua một chiếc SH Mode đỏ mận – món quà tự thưởng cho chính mình sau khi tốt nghiệp và đi làm ổn định. Ngày hôm đó, tôi dậy sớm, trang điểm nhẹ nhàng, chọn chiếc váy tím pastel dịu dàng và lái xe đến nhà Tùng – một căn nhà ba tầng khang trang ở ngoại ô.
Gia đình anh đón tiếp tôi có vẻ niềm nở. Mẹ anh, bà Hòa, đưa tôi vào nhà với nụ cười gượng gạo nhưng cũng không quá lạnh lùng. Bố anh khá ít nói, còn em gái – con bé Linh – thì tinh nghịch và hỏi chuyện tôi liên tục.
Bữa cơm trưa diễn ra khá ổn. Tôi nói chuyện lễ phép, múc cơm cho mọi người, cố gắng ghi điểm. Dù có lúc cảm thấy ánh mắt bà Hòa không mấy thiện cảm, nhưng tôi cố tự trấn an. Có lẽ chỉ là do tôi quá căng thẳng.
Kết thúc bữa ăn, tôi định xin phép ra về vì còn việc buổi chiều. Nhưng khi bước ra cửa, tôi chết lặng: chiếc xe của tôi không còn ở chỗ cũ nữa. Tôi chạy ra ngoài, dáo dác nhìn quanh. Không một dấu hiệu nào của chiếc xe quen thuộc.
– “Mẹ ơi, xe con để ngoài cổng mất rồi ạ!” – Tôi hoảng loạn quay vào thông báo.
Bà Hòa nhíu mày, nhưng vẻ mặt không có chút gì gọi là lo lắng.
– “Ơ thế à? Mất thì thôi chứ sao giờ, xe cộ để ngoài không khóa là dễ mất lắm con ạ.”
Tôi sững sờ. Tùng bước ra, nhìn tôi rồi nói khẽ:
– “Em chắc chắn là để ngoài cổng à? Có khóa không?”
– “Có! Em khóa cổ cẩn thận rồi. Nhưng… anh không thấy gì à?”
Anh lắc đầu. Cả nhà như không ai có ý định đi tìm hay hỏi thêm. Tôi vừa bối rối vừa tổn thương. Là tôi quá nhạy cảm, hay có gì đó thật sự bất thường ở đây?
Tôi đề nghị gọi công an để trình báo. Ngay lập tức, bà Hòa gắt nhẹ…. Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Ra mắt nhà bạn trai mất SH Mode… sự thật đằng sau cú sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt