“Hôm ấy là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè. Không còn bài vở, không còn tiếng trống trường, chỉ còn tiếng gió, tiếng chim và những lời hẹn hò hồn nhiên của tuổi thơ. “Chiều nay ra sông đi, nước mát lắm!” Long rủ rê, nụ cười toe toét. Minh gật đầu, mắt sáng lên: “Ừ, tắm một cái cho quên mấy tháng học hành căng thẳng!” Duy quay sang cô em gái: “Lan, đi với anh không?” Lan gật đầu lia lịa, đôi mắt lấp lánh như ngọc: “Đi chứ! Em biết bơi rồi mà!” Không ai biết rằng, đó là lần cuối cùng họ cùng nhau cười đùa.
Con đường đất dẫn ra sông Lệ ngoằn ngoèo qua những ruộng lúa xanh mướt, thơm mùi đất nứt nẻ vì nắng. Bốn đứa trẻ đạp xe song song, tiếng chuông xe lách cách hòa cùng tiếng gió. Chúng dừng lại ở một khúc sông uốn cong như dải lụa, nước lặng, bãi bồi mịn như nhung. Người dân trong làng thường ra đây giặt giũ, câu cá, còn bọn trẻ thì thích tắm mát. Minh vội vứt đôi dép lên bãi cỏ, chạy ùa xuống nước, vừa la to vừa vẫy nước tung tóe. Duy cẩn thận nắm tay Lan, từng bước dìu em xuống dòng sông. Long, với tính cách bạo dạn, nhào người bơi phăng phăng ra giữa sông. Tiếng cười của chúng vang vọng, xua tan mọi muộn phiền nhỏ bé của tuổi học trò.
Nhưng không ai biết, giữa khúc sông ấy ẩn chứa một mối nguy chết người. Một xoáy nước ngầm, hậu quả của trận mưa lớn trước đó, đã khoét sâu vào lòng đất, tạo nên một hố tử thần đen ngòm dưới làn nước tưởng chừng hiền hòa.
“Anh Duy ơi, em bị trôi!” Tiếng Lan vang lên the thé, nhưng bị át đi bởi tiếng ve và tiếng nước vỗ bờ. Duy quay lại, hoảng hốt khi thấy eem.. Bạn đọc tiếp câu chuyện dưới phần bình luận”
“…quay lại, hoảng hốt khi thấy em gái. Cảnh tượng đập vào mắt anh khiến máu trong huyết quản như đóng băng. Lan đang vùng vẫy dữ dội, đôi mắt mở to trắng dã, đầy kinh hoàng, tay quờ quạng loạn xạ trong dòng nước đục ngầu. Vạt áo cô bé bị kéo căng, dường như đang bị một lực vô hình nào đó giật mạnh xuống dưới.
“”Anh Duy ơi!”” Tiếng gọi lần này yếu ớt hơn, chỉ còn là tiếng thều thào lạc
lõng giữa tiếng nước và tiếng ve ran. Lan chới với, đầu cô bé lặn xuống rồi ngoi lên, càng lúc càng chậm chạp. Một xoáy nước nhỏ bắt đầu hiện lên quanh vị trí của Lan.
Minh, đang vầy nước gần bờ, chợt đứng sững lại. Nụ cười tắt ngấm trên môi cậu. Long, đang bơi xa hơn, quay đầu nhìn lại khi thấy Duy đứng bất động như pho tượng.
“”Lan! Lan ơi!”” Duy hét lên, giọng anh lạc đi vì sợ hãi. Anh lao nhanh về phía em gái, dòng nước mát lạnh đột nhiên hóa thành băng giá.
Lan nhìn về phía anh trai, ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng. Cô bé dường như đang cố gắng nói gì đó, nhưng chỉ có tiếng nước ọc ạch vọng lên. Cái xoáy nước nhỏ ngày càng rộng ra, mạnh mẽ hơn.
“”Cẩn thận Duy! Có cái gì đó!”” Long hét vọng lại, nhận ra điều bất thường. Nhưng đã quá muộn.
Chỉ trong tích tắc, người Lan cong lại một cách bất tự nhiên. Một tiếng động nhỏ như tiếng hút nước vang lên. Rồi, chỉ còn là mặt nước yên lặng… và cái xoáy nước đang dần tan biến.
Duy lao đến điểm cuối cùng anh thấy Lan, vùng vẫy điên cuồng tìm kiếm. Minh thất thần đứng trên bờ, hai tay ôm miệng. Long bơi nhanh hết sức về phía Duy, khuôn mặt cậu trắng bệch không còn giọt máu.
“”Lan! Lan đâu rồi!”” Duy gào thét, đập tay xuống nước. Dưới làn nước tưởng như hiền hòa kia, chỉ còn là sự trống rỗng lạnh lẽo. Hố tử thần đã nuốt chửng cô bé.”
“Dưới làn nước tưởng như hiền hòa kia, chỉ còn là sự trống rỗng lạnh lẽo. Hố tử thần đã nuốt chửng cô bé. Duy lao đến điểm cuối cùng anh thấy Lan, vùng vẫy điên cuồng tìm kiếm. Minh thất thần đứng trên bờ, hai tay ôm miệng. Long bơi nhanh hết sức về phía Duy, khuôn mặt cậu trắng bệch không còn giọt máu. Duy gào thét, đập tay xuống nước. “”Lan! Lan đâu rồi!”” Anh gọi tên em gái trong tuyệt vọng.
Đúng lúc đó, mặt nước nơi Lan vừa biến mất chợt sủi bọt mạnh. Một cái đầu nhỏ xõa tóc ướt sũng bật lên khỏi mặt nước chỉ trong tích tắc. Đó là Lan. Cô bé ho sặc sụa, khó nhọc hít từng ngụm khí. Đôi mắt cô bé mở to, đầy kinh hoàng, nhưng lần này không phải là sự hoảng loạn vô hướng, mà là sự tập trung vào một điểm duy nhất. Với chút sức lực cuối cùng còn sót lại, Lan gào lên một tiếng đứt quãng: “”Anh… dưới…”” rồi chỉ tay xuống phía dưới chân mình, nơi mặt nước đột nhiên xoáy mạnh một cách bất thường.
Duy nhìn theo hướng tay em gái chỉ. Tim anh như ngừng đập khi thấy một vùng nước tối sẫm, cuộn xiết, khác hẳn với dòng chảy êm đềm xung quanh. Nó giống như một cái miệng há to dưới đáy sông. Trước khi Duy kịp phản ứng, một lực vô hình lại siết chặt lấy Lan. Cô bé chỉ kịp nhìn anh trai lần cuối với ánh mắt cầu cứu tột cùng, rồi lại bị nhấn chìm xuống, không sủi bọt, không một tiếng động. Mặt nước trở lại vẻ ngoài yên ả đến đáng sợ, chỉ còn lại cái xoáy nước đen ngòm vẫn đang âm thầm hoạt động. Duy đờ đẫn nhìn vùng nước xoáy, linh cảm về một điều tồi tệ khủng khiếp ập đến. Long bơi tới nơi, nhìn cảnh tượng đó, cậu cũng chết lặng. Cái xoáy nước ngầm, hay cái hố tử thần mà người dân làng hay đồn thổi, giờ đây hiện ra ngay trước mắt họ.”
Không nghĩ ngợi, Duy lao nhanh về phía Lan, về phía cái xoáy nước đen ngòm. Vừa bước chân sâu hơn, anh cảm nhận ngay một luồng nước mạnh mẽ, lạnh buốt cuộn lấy chân mình, kéo giật. Anh loạng choạng, cố gắng giữ thăng bằng. Nhưng dòng chảy ngầm quá hung hãn, nó không chỉ là dòng nước, nó như một bàn tay vô hình túm chặt lấy anh, khiến việc di chuyển về phía trước trở nên vô cùng khó khăn. Từng bước chân nhấc lên nặng trịch, như đang kéo cả tảng đá. Anh vùng vẫy, ghì người về phía trước, mắt vẫn đăm đăm nhìn vào điểm mà Lan vừa biến mất, nơi cái xoáy nước vẫn đang âm thầm hoạt động dưới mặt sông Lệ yên ả. Long bơi tới gần, cậu cũng đang vật lộn với một phần ảnh hưởng của luồng xoáy, nhưng không mạnh bằng nơi Duy đang đứng. Trên bờ, Minh chết trân, không thể thốt nên lời.
Minh trên bờ, chết trân, khuôn mặt trắng bệch. Nụ cười trên môi cậu, chỉ vài giây trước còn rạng rỡ, giờ đã tắt ngấm, đông cứng lại. Đôi mắt cậu mở lớn, hoảng loạn, nhìn chằm chằm vào khúc sông nơi Duy đang vật lộn. Long, dù vẫn còn đang chống chọi với dòng chảy ngầm yếu hơn, cũng ngẩng đầu lên nhìn. Cậu thấy Duy, người anh bơi giỏi nhất nhóm, đang chật vật một cách đáng sợ. Không còn là dáng bơi mạnh mẽ thường ngày, chỉ còn là sự giãy giụa tuyệt vọng. Hình ảnh Lan biến mất đột ngột, tiếng thét ngắn ngủi của cô em gái như vang vọng lại trong tâm trí họ. Sự vui đùa, nghịch ngợm tan biến. Một cảm giác lạnh lẽo, ghê rợn bò dọc sống lưng. Đây không phải là trò đùa như mọi khi nữa rồi. Cái xoáy nước đen ngòm đó là thật. Sự nguy hiểm chết người là thật. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy lồng ngực Minh trên bờ và xiết chặt Long ngay giữa dòng nước.
“Lan chới với, chưa kịp lấy lại hơi thì một lực kéo vô hình, mạnh bạo hơn lần trước gấp bội lại siết lấy chân cô bé, lôi tuột xuống đáy. Nước lạnh ngắt ập vào khoang mũi, miệng, bóp nghẹt tiếng kêu. Mấy giây dưới nước là chuỗi kinh hoàng tột độ. Cô bé cố đạp, cố vùng vẫy nhưng vô vọng. Cánh tay nhỏ bé như muốn nắm lấy thứ gì đó trên mặt nước, nhưng chỉ với được khoảng không. Rồi cái xoáy nước thả lỏng đôi chút, ném Lan lên lại mặt sông, như thể nó chỉ đang vờn con mồi.
Lan nổi lên, mái tóc bết dính, khuôn mặt nhợt nhạt, gần như không còn chút sức lực nào. Cô bé ho sặc sụa, những tiếng ho khan và yếu ớt. Hơi thở đứt quãng, thều thào. Đôi mắt mở trừng trừng, sợ hãi tột cùng nhìn quanh, rồi dán chặt vào bóng Duy đang chật vật cách đó không xa. Bằng chút hơi tàn cuối cùng, Lan ú ớ gọi, tiếng như vỡ vụn trong cổ họng: “”Anhh… Duyyy…””
Trên mặt sông, cái xoáy nước lúc nãy chỉ là một vùng nước động kỳ lạ giờ đã hiện rõ hình thù ghê rợn. Nó là một hố tròn hõm sâu, màu nước đen sẫm hơn hẳn vùng xung quanh, xoáy mạnh không ngừng, cuốn phăng mọi thứ trôi ngang qua. Cỏ rác, cành cây nhỏ đều bị nuốt chửng vào trung tâm đen ngòm đó. Nó trông như một cái miệng khổng lồ, đang há ra dưới đáy sông, sẵn sàng nuốt gọn Lan và bất cứ ai lại gần. Khoảng cách giữa Lan và cái ‘miệng’ chết chóc ấy ngày càng thu hẹp. Nguy hiểm thật sự đang cận kề.”
“Duy sững người khi nghe tiếng gọi yếu ớt ấy. Là Lan! Em gái anh! Bóng Lan nhấp nhô trên mặt nước, cách anh một đoạn, gần hơn với cái hố xoáy đen ngòm đang ngày càng lớn dần. Tim Duy như bị bóp nghẹt. Toàn bộ sức lực còn lại dồn vào tiếng thét: “”Lan! Cố lên! Nắm lấy tay anh!””
Anh cố gắng lao về phía Lan, nhưng dòng chảy mạnh mẽ từ hạ lưu cuộn xiết quanh chân anh, giữ chặt, không cho anh tiến lên. Nước lạnh ngắt, xoáy mạnh, khiến anh gần như không đứng vững nổi trên bãi bồi lầy lội. Mỗi bước chân lún sâu, nặng trịch. Khoảng cách giữa anh và Lan như xa vô tận, mỗi giây trôi qua lại như kéo Lan gần hơn về phía “”hố tử thần””. Lan chỉ còn cách nó vài mét. Cô bé yếu ớt vẫy vẫy cánh tay, đôi mắt dán chặt vào Duy với nỗi sợ hãi tột cùng. Duy vươn tay hết sức, đầu ngón tay như chạm vào không khí, tuyệt vọng. Anh biết, chỉ chậm trễ thêm một chút nữa thôi…”
“Duy tuyệt vọng vươn tay, chỉ còn vài mét nữa là Lan sẽ bị dòng nước xiết kéo thẳng vào cái xoáy đang ngoạm rộng ra như một cái miệng khổng lồ. Tiếng thét của Duy, tiếng la hoảng hốt của Minh và tiếng vẫy vùng yếu ớt của Lan quyện lại thành một âm thanh chát chúa. Long, người bơi giỏi nhất nhóm, đứng trên bờ bãi bồi, nhìn cảnh tượng đó. Duy đang chật vật, rõ ràng dòng chảy đã làm anh kiệt sức. Lan thì quá yếu. Một tia quyết tâm lóe lên trong mắt Long. Adrenaline dâng trào. Cậu hét lớn, át cả tiếng nước cuộn: “”Để em!””
Không chần chừ một giây nào, Long lao mình xuống dòng sông Lệ lạnh ngắt. Cậu không do dự, không tính toán. Chỉ có một mục tiêu duy nhất: tới chỗ Lan trước khi quá muộn. Dòng chảy mạnh mẽ lập tức vây lấy Long, cố gắng kéo cậu xuống hạ lưu, giống như cách nó đang hành hạ Duy. Nước xoáy cuộn quanh chân, bắp tay Long, nhưng cậu dùng hết sức bình sinh, sải những nhịp bơi dài, mạnh mẽ rẽ nước đi ngược dòng, hướng thẳng về phía bóng người nhỏ bé đang chới với giữa làn nước tử thần. Mắt Long dán chặt vào Lan, tim đập thình thịch, cảm giác như có thể chạm tới cô bé chỉ trong vài nhịp bơi nữa. Duy nhìn thấy Long lao xuống, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong mắt anh, nhưng anh vẫn bị dòng chảy dữ dội giam cầm, chỉ biết gồng mình cố gắng nhích từng chút một về phía em gái và người bạn đang lao đến.”
“Minh, đứng cứng đờ trên bờ bãi bồi, đôi mắt dán chặt vào dòng sông đang cuồn cuộn. Cậu thấy Long đang gồng mình vật lộn với dòng chảy xiết, cố gắng vươn tới Lan và Duy. Nhưng cảnh tượng kinh hoàng dưới nước, cái xoáy đen ngòm đang ngoạm rộng ra, đã đóng băng chân Minh tại chỗ. Cậu tái mét, môi run rẩy không thành lời. Nỗi sợ hãi lạnh lẽo bủa vây, khiến toàn thân cậu như nhũn ra. Minh không đủ dũng khí để bước thêm một bước hay lao mình xuống dòng nước tử thần ấy. Cậu chỉ biết đứng đó, bất lực nhìn bạn và em gái bạn đang cận kề cái chết.
Bỗng, một tiếng thét bật ra khỏi lồng ngực khô khốc của cậu, lạc đi giữa tiếng nước gầm gừ. Minh quay phắt lại, hướng về phía con đường đất ngoằn ngoèo dẫn qua ruộng lúa về làng, dùng hết sức bình sinh gào lên:
“”Cứu! Cứu với!”” Giọng cậu khản đặc, nghẹn lại.
“”Có người chết đuối! Lan! Duy! Long!”” Cậu hét thêm tên của những người dưới nước, như muốn gửi sự tuyệt vọng của mình theo làn gió mỏng. “”Ai đó ra giúp với! Làm ơn! Giúp với!””
Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt tái nhợt. Toàn thân Minh run lên bần bật. Cậu tiếp tục gào thét, lặp đi lặp lại những tiếng kêu cứu vô vọng về phía ngôi làng vẫn im lìm dưới nắng hè oi ả. Cậu biết, chỉ có những người lớn trong làng mới đủ sức mạnh và kinh nghiệm để đối phó với con sông Lệ hung dữ này. Nhưng liệu họ có nghe thấy tiếng cậu gọi? Liệu họ có kịp thời ra đến đây trước khi mọi chuyện trở nên quá muộn? Tiếng thét của Minh, lạc lõng và yếu ớt, như bị nuốt chửng bởi sự rộng lớn đáng sợ của con sông và nỗi im lặng ghê người của buổi chiều hè.”
“Long gồng mình, những ngón tay đau buốt vì cố gắng bám víu vào dòng nước xiết. Cậu thấy Lan, chỉ còn cách vài sải tay, khuôn mặt bé nhỏ trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt mở to nhìn xoáy nước đang xoay tròn dữ dội dưới chân. Cậu dồn hết chút sức lực còn lại, quẫy mạnh chân và tay, cố gắng thu hẹp khoảng cách tử thần ấy.
Tim Long đập thình thịch trong lồng ngực, một hỗn hợp của sợ hãi và quyết tâm. “”Lan!”” cậu gọi khẽ, giọng lạc đi giữa tiếng nước gầm gừ. Cậu vươn tay. Lan cũng vươn tay. Những ngón tay họ chạm vào nhau.
Khoảnh khắc da thịt tiếp xúc, một luồng điện như chạy qua. Long nắm chặt lấy bàn tay nhỏ lạnh ngắt của Lan. Cậu giật mạnh, cố gắng kéo em lại phía mình, ra khỏi cái miệng hố đen ngòm đang ngoạm rộng.
Nhưng sức mạnh của “”hố tử thần”” không phải là thứ mà hai đứa trẻ có thể chống lại. Vòng xoáy không ngừng quay, sức hút kinh hoàng từ dưới đáy sông Lệ siết chặt lấy cả hai. Long không còn kéo Lan được nữa; thay vào đó, cậu cảm thấy chính mình đang bị kéo tuột về phía em, về phía trung tâm của cơn lốc nước.
Họ bị cuốn vào nhau, thân thể bé nhỏ của Lan áp chặt vào Long. Dòng nước cuồn cuộn nuốt chửng họ, kéo giật xuống. Cả hai vùng vẫy trong vô vọng, tay vẫn siết chặt lấy nhau như sợ hãi sẽ bị chia lìa. Đầu họ chìm xuống, rồi lại nhô lên thoáng qua trên mặt nước đang sôi sục, mái tóc bết vào trán, khuôn mặt méo mó vì hít sặc nước và kinh hoàng. Tiếng thét của Lan chỉ còn là những âm thanh nghẹn lại trong cổ họng, rồi chìm hẳn. Long chỉ cảm nhận được sức kéo khủng khiếp, sự lạnh lẽo bao trùm và bóng tối đang ập đến. Cả hai bị kéo tuột xuống, sâu hơn và sâu hơn vào lòng xoáy nước hung tợn của dòng sông Lệ.”
“Trên bờ, Duy đứng sững lại, đồng tử co rút lại khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó. Cậu thấy hai thân hình bé nhỏ của Lan và Long vật lộn trong cơn thịnh nộ của dòng nước, tay bấu chặt lấy nhau trước khi bị sức kéo khủng khiếp nhấn chìm hoàn toàn. Một tiếng thét khô khốc bật ra từ cổ họng Duy, nhưng chỉ là một âm thanh nghẹn lại trong lồng ngực.
Cậu như phát điên. Lan! Em gái cậu! Long! Bạn cậu! Cả hai đã biến mất dưới cái xoáy nước chết chóc chỉ trong chớp mắt. Cơn hoảng loạn dâng lên cuồn cuộn, mạnh hơn cả dòng nước dưới kia. Duy đảo mắt quanh bờ sông Lệ, ánh nhìn tuyệt vọng lướt nhanh qua bãi bồi lầy lội, những bụi cây lúp xúp, tìm kiếm bất cứ thứ gì, bất cứ thứ gì có thể cứu vãn tình hình.
Đầu óc cậu quay cuồng, không còn suy nghĩ rõ ràng, chỉ còn bản năng của một người anh, một người bạn muốn cứu vớt người thân. Cậu nhìn thấy. Ánh mắt cậu dừng lại ở một cành cây gỗ mục, khá lớn, bị gãy lìa khỏi gốc cây cổ thụ gần đó. Nó nằm vắt vẻo trên bờ, một đầu chúc xuống mép nước.
Không chút do dự, Duy lao như tên bắn về phía cành cây. Từng bước chạy nặng trịch trên nền đất ẩm sau trận mưa lớn. Tim cậu đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, không phải vì mệt, mà vì một tia hy vọng mong manh vừa lóe lên trong cơn tuyệt vọng đen tối. “”Phải rồi! Có thể dùng nó!”” Cậu thầm nghĩ, mặc dù biết khoảng cách từ bờ ra tới trung tâm xoáy nước là quá xa, nhưng đó là nỗ lực duy nhất lúc này. Cậu phải thử, dù chỉ là một cơ hội nhỏ nhoi nhất. Cậu phải làm gì đó! Cậu không thể đứng nhìn!”
“Cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tít tắp dưới nắng hè oi ả. Dưới ráng chiều dần buông, một bác nông dân, lưng đã còng đi nhiều vì nắng mưa, vẫn cặm cụi làm cỏ. Chiếc nón lá cũ kỹ che gần hết khuôn mặt sạm đen. Âm thanh quen thuộc của đồng quê – tiếng côn trùng rả rích, tiếng lá lúa xào xạc, tiếng nước chảy róc rách từ mương nhỏ – bỗng bị cắt ngang.
Bác nông dân đột ngột dừng tay. Lưng vẫn cúi, nhưng đầu ngẩng lên, tai vểnh ra như đang lắng nghe. Từ phía khúc sông Lệ uốn cong khuất tầm nhìn, bác mơ hồ nghe thấy một âm thanh lạ. Không phải tiếng trẻ con nô đùa quen thuộc hay tiếng người lớn gọi nhau. Đây là tiếng hét. Một tiếng hét chói tai, đầy hoảng loạn, dù bị khoảng cách và tiếng ồn ào khác át đi, nhưng vẫn mang một sự bất thường đến rợn người. Nó ngắn ngủi, rồi im bặt, như bị nuốt chửng bởi thứ gì đó vô hình.
Một cảm giác lạnh lẽo, bất an đột ngột dâng lên trong lòng bác. Tiếng hét đó… nó không bình thường. Bác ngẩng thẳng người dậy, bỏ quên nhúm cỏ vừa nhổ trên tay. Ánh mắt bác nheo lại, nhìn về phía con đường đất ngoằn ngoèo dẫn ra sông, rồi nhìn thẳng về phía khúc sông Lệ nơi âm thanh vừa vọng tới. Chỉ thấy một khoảng xanh um tùm của cây cối và mặt nước lấp loáng. Không thấy gì cả. Nhưng sự im lặng sau tiếng hét lại càng đáng sợ hơn.
Tim bác đập nhanh hơn một chút. Có chuyện gì đó không ổn. Tiếng hét đó… nó làm bác liên tưởng đến những câu chuyện cũ mà người già trong làng hay kể về khúc sông này sau những trận mưa lớn. Bác đứng bất động, ánh mắt đầy lo lắng vẫn dán chặt vào khúc sông Lệ yên tĩnh đến đáng sợ. Một điềm gở. Bác thầm nghĩ.”
“Minh lao đi như một mũi tên bắn ra từ cung. Khuôn mặt cậu bé trắng bệch, méo mó vì sợ hãi và tuyệt vọng. Hơi thở cậu gấp gáp, khò khè trong lồng ngực. Con đường đất gập ghềnh dưới chân như muốn vấp ngã cậu bất cứ lúc nào, nhưng Minh không dừng lại. Cậu chỉ biết cắm đầu chạy, chạy như chưa bao giờ được chạy, về phía làng.
“”Cứu… cứu vớiii! Có người… có người chết đuốiii!””
Tiếng gào thét của cậu lạc lõng giữa không gian đồng quê rộng lớn. Tiếng gió rít qua tai, tiếng bước chân thình thịch trên đất khô, tiếng tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực – tất cả hòa trộn thành một bản giao hưởng điên cuồng. Qua hai bên đường, ruộng lúa xanh mướt trải dài tít tắp, nhưng Minh không còn thấy vẻ đẹp của nó nữa. Trong tâm trí cậu lúc này chỉ còn hình ảnh kinh hoàng: Lan chới với, bàn tay nhỏ bé cố vẫy vùng trong dòng nước xoáy; Long, người luôn mạnh mẽ, giờ mắt trợn ngược, miệng há hốc; và cả Duy, người anh cả, vật lộn với thứ gì đó vô hình dưới mặt nước tưởng chừng yên tĩnh.
Cảnh tượng đó cứ lặp đi lặp lại như một đoạn phim tua chậm trong đầu cậu, tiếp thêm cho cậu sức mạnh điên cuồng để chạy, đồng thời bóp nghẹt lấy cổ họng cậu bằng nỗi sợ hãi tột cùng. Cậu cần phải nhanh lên. Nhanh hơn nữa! Mỗi giây phút trôi qua là một giây phút Duy, Lan, Long đang vật lộn với tử thần nơi hố nước sâu sau trận mưa lớn. Cậu phải báo cho mọi người, phải mang người lớn ra cứu họ trước khi quá muộn!
Bắp chân Minh căng cứng, phổi như muốn nổ tung, nhưng cậu không dám dừng lại lấy một giây. Cậu vừa chạy, vừa khóc, vừa gào thét. Tiếng hét mỗi lúc một khản đặc, yếu ớt dần đi, nhưng sự quyết tâm trong ánh mắt cậu thì không hề suy giảm. Phía trước, những mái nhà lấp ló sau rặng tre. Làng rồi! Phía đó có những người dân làng, có bố mẹ cậu, có hy vọng. Cậu phải tới đó, phải nói cho họ biết thảm kịch vừa xảy ra ở khúc sông Lệ. Cậu phải cứu bạn bè!”
“Tiếng hét khản đặc, tuyệt vọng của Minh cuối cùng cũng chạm đến rìa làng. Mấy người đàn bà đang phơi thóc ngoài sân chợt dừng tay, ngước nhìn về phía con đường đất ra sông. Mấy người đàn ông đang sửa xe đạp dưới bóng cây bàng cũng nheo mắt lại. Tiếng kêu cứu nghe yếu ớt nhưng đầy ám ảnh.
“”Có chuyện gì vậy?”” Một người phụ nữ đặt thúng thóc xuống, hỏi.
“”Tiếng thằng nào kêu cứu ngoài sông ấy nhỉ?”” Một người đàn ông đứng dậy, phủi tay.
Những khuôn mặt bỗng hiện lên vẻ lo lắng. Mấy đứa trẻ trong làng không được phép ra Sông Lệ chơi một mình, đặc biệt là sau trận mưa lớn. Một linh cảm chẳng lành trỗi dậy. Họ vội vã bỏ dở công việc, bước nhanh ra con đường đất, theo hướng tiếng kêu cứu.
Minh gần như gục xuống khi thấy những bóng người đầu tiên. Cậu lết những bước chân cuối cùng, chỉ kịp thều thào: “”Sông… sông Lệ… chết đuối… Duy… Lan… Long…”” Rồi cậu khụy xuống nền đất, nức nở không thành tiếng.
Những người lớn hoảng hốt, nhìn nhau rồi không chần chừ nữa, tăng tốc chạy về phía bờ sông Lệ. Lòng họ nóng như lửa đốt, tim đập thình thịch. Con đường đất ngoằn ngoèo qua ruộng lúa giờ đây dường như dài vô tận.
Rồi họ đến nơi.
Cảnh tượng đập vào mắt họ khiến tất cả chết sững. Trên Sông Lệ, ở khúc sông uốn cong quen thuộc, không phải là mặt nước lặng lẽ thường ngày. Dòng nước cuộn xiết, tạo thành những luồng xoáy nhỏ đáng sợ. Giữa dòng chảy đó, ba cái đầu nhỏ đang nhấp nhô một cách yếu ớt.
Duy, Lan, Long. Ba đứa trẻ thân quen của làng, giờ đây đang vật lộn với tử thần ngay trước mắt họ. Lan chỉ còn thấy cánh tay nhỏ bé vẫy vùng tuyệt vọng trên mặt nước. Long dường như đã kiệt sức, thân người chìm dần xuống. Còn Duy, tuy là anh lớn nhất, cũng chỉ đang cố gắng giữ cho mình nổi lên, đôi khi cả thân hình bị nhấn chìm đột ngột rồi lại nhô lên.
Nguy hiểm hiện rõ mồn một. Đó không phải là đùa giỡn, đó là cuộc chiến sinh tử. Sự im lặng chết chóc bao trùm chỉ trong tích tắc, rồi vỡ vụn.
“”Ôi làng nước ôi! Trẻ con! Trẻ con chết đuối!””
“”Mau! Mau ra cứu chúng nó!””
“”Duy kìa! Con bé Lan nữa!””
“”Lấy dây! Lấy sào ra đây!””
Tiếng la hét, tiếng chỉ trỏ, tiếng kêu gọi hoảng loạn bắt đầu vang lên trên bờ. Những khuôn mặt tái mét, mắt mở trừng trừng nhìn ra dòng sông đang nuốt chửng lấy những sinh linh bé nhỏ. Cả bờ sông bỗng chốc trở thành một mớ hỗn độn của nỗi sợ hãi và sự bất lực.”
“””Có đứa nào biết bơi không?!””
“”Lấy cái sào! Có cái sào tre đằng kia!””
“”Trời ơi! Chết mất thôi!””
Những người đàn ông vội vã chạy dọc bờ sông, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể giúp được. Một vài người cố gắng tháo vội những cái cọc tre buộc thuyền đậu, nhưng chúng quá nặng. Ai đó túm lấy một cành cây khô lớn bị trận mưa trước đó quật gãy, vội vã chạy đến mép nước.
Duy, với sức lực cuối cùng, cố gắng vươn cành cây đó ra phía Lan và Long. Dòng xoáy ngầm siết chặt lấy chân cậu, cảm giác như có vô số bàn tay vô hình đang kéo mạnh xuống đáy. Cậu biết, chỉ cần buông tay ra khỏi cành cây đang bám hoặc mất đà một chút, cậu sẽ bị nhấn chìm ngay lập tức.
“”Lan ơi! Long ơi!”” Duy gào lên khản đặc, tiếng gió và tiếng nước xoáy át đi phần nào. Cậu đưa cành cây ra xa hết sức có thể, cố gắng thu hẹp khoảng cách đang bị dòng nước đẩy ra. Cậu thấy Lan đang vật lộn yếu ớt, mái tóc xõa lòa xòa trên mặt nước tái nhợt. Đôi mắt con bé nhắm nghiền lại rồi mở ra đầy vô hồn. Cánh tay nhỏ bé vẫy vùng càng lúc càng chậm. Duy thắt tim lại. Em gái cậu, đứa em mà cậu luôn bảo vệ, giờ đây đang cận kề cái chết. Cậu ước gì có thể bơi đến ngay bên Lan, ôm lấy con bé và đưa vào bờ. Nhưng dòng xoáy quá mạnh, và Long… Long cũng đang trong tình trạng tồi tệ không kém.
Long, đứa bạn bạo dạn nhất đám, người đã rủ rê cả bọn ra đây chơi, giờ đây thân người gần như chìm hẳn. Chỉ còn thấy lưng và một phần đầu nhô lên khỏi mặt nước. Long không còn vẫy vùng nữa. Cánh tay cậu ta buông thõng. Duy nhìn thấy một thoáng giật mình. Long đã bất tỉnh rồi sao? Hoặc tệ hơn…? Suy nghĩ đó lướt qua đầu Duy nhanh như một tia chớp và khiến cậu rùng mình.
“”Long! Long! Vớ lấy cây này!”” Duy dồn sức, đưa cành cây về phía Long, nơi cậu ta đang bị dòng xoáy kéo mạnh hơn cả. Cành cây với tới, chỉ còn cách Long khoảng một mét. Một mét sinh tử. Duy gồng mình, toàn thân run rẩy vì lạnh và vì sức rướn. Cậu cảm giác lồng ngực mình như sắp nổ tung. Hơi thở dồn dập, mắt hoa đi vì thiếu ôxy và vì hoảng sợ.
Trên bờ, tiếng kêu gọi, tiếng hò hét vọng lại nhưng Duy không còn nghe rõ nữa. Tất cả sự chú ý và chút sức lực cuối cùng của cậu đều dồn vào việc với cành cây đến được chỗ Lan và Long. Cậu nhìn Lan lần nữa. Con bé đang dần lịm đi. Đầu nó gục xuống, chỉ còn một nửa khuôn mặt nhợt nhạt nổi trên mặt nước, đôi mắt hoàn toàn nhắm chặt. Rồi cả người Lan bắt đầu chìm xuống… Chìm xuống…”
“…Chìm xuống…
Khoảnh khắc đầu Lan lặn hẳn dưới mặt nước, Duy thét lên một tiếng tuyệt vọng, sức lực trong người như bị rút cạn. Cành cây tre tuột khỏi tay cậu. Dòng xoáy lập tức siết mạnh hơn, kéo Duy xuống. Cậu chới với, cố gắng đạp chân, nhưng vô ích. Bờ sông giờ đây xa vời vợi, tiếng hò hét như vọng lại từ một thế giới khác. Duy cảm thấy lạnh buốt, nước tràn vào mũi, vào miệng. Cậu nhắm mắt lại, một cảm giác buông xuôi đột ngột ập đến. Có lẽ, cậu không cứu được Lan, không cứu được Long, và cũng không cứu được chính mình. Cậu nghĩ về mẹ, về nụ cười của Lan mỗi sáng đi học, về những trận đá bóng cùng Long trên bãi bồi.
Nhưng đúng lúc ấy, một bàn tay nắm chặt lấy cổ tay Duy. Rồi một cánh tay khác quàng qua nách cậu.
“”Nắm chặt! Nắm chặt lấy!””
Tiếng nói gấp gáp vang lên bên tai Duy. Cậu mở mắt ra, mờ mờ thấy khuôn mặt sạm nắng của một người đàn ông trung niên trong làng. Ngay phía sau ông, những người đàn ông khác đang nối nhau thành một hàng dài, người đầu tiên cố gắng với tới Duy.
“”Kéo lên! Từ từ thôi!””
“”Có sợi dây đây rồi! Ném ra!””
Trên bờ, không khí vô cùng khẩn trương. Những người đàn ông khỏe mạnh nhất trong làng không ai bảo ai, họ cởi phăng áo ngoài, quần xắn cao tới gối. Một số người lao ngay xuống dòng Sông Lệ đang cuộn chảy dữ dội, bất chấp nguy hiểm. Họ bơi thẳng về phía khu vực xoáy nước. Những người khác nhanh chóng tìm kiếm bất cứ vật gì có thể làm phao hoặc dụng cụ cứu hộ. Sào tre, dây thừng cũ dùng để neo thuyền, thậm chí là những thân chuối to cũng được chặt vội.
“”Dây đây! Buộc vào người này!””
“”Mấy đứa bơi giỏi đâu! Bơi ra xem Lan đâu rồi!””
Tiếng chỉ dẫn, tiếng hò hét động viên, tiếng lo lắng và cả tiếng khóc thét của những người phụ nữ trên bờ tạo thành một bản hợp ca hỗn loạn nhưng đầy quyết tâm. Họ không chần chừ một giây phút nào. Mạng người, đặc biệt là mạng sống của lũ trẻ trong làng, là điều quan trọng nhất lúc này.
Duy cảm thấy cơ thể mình được kéo lên từ từ. Bàn tay nắm lấy cậu rất mạnh mẽ và vững chãi. Cậu ho sặc sụa, nôn ra nước. Khi đầu cậu nhô hẳn lên khỏi mặt nước xoáy, Duy thấy những khuôn mặt đầy lo lắng, những cánh tay rắn chắc đang cố gắng kéo cậu về phía bờ. Cậu thấy họ đang vất vả chống chọi với dòng nước xiết để giữ vững đội hình.
“”Thằng Long đâu rồi? Lan đâu?”” Duy cố gắng nói, giọng khản đặc.
“”Đừng lo! Mấy chú đang tìm!”” Một người đàn ông trấn an, mặt nhễ nhại mồ hôi.
Họ đã tạo thành một chuỗi người kiên cố, đối mặt với tử thần nơi dòng Sông Lệ hung dữ. Một số người khác đã bơi vòng ra xa hơn, cố gắng tiếp cận khu vực xoáy nước nguy hiểm nhất, nơi Lan và Long đã chìm xuống. Hi vọng mong manh được thắp lên từ những bàn tay sần sùi, chai sạn của những người dân làng chân chất.”
“Duy ho sặc sụa khi được kéo đến gần bờ hơn. Cậu cảm thấy những bàn tay khác đỡ lấy mình, lôi xềnh xệch lên nền đất lầy lội. Nước vẫn chảy ra từ mũi, từ miệng, và phổi cậu bỏng rát. Bên cạnh, Minh cũng đang được đưa lên, khuôn mặt xanh mét, run rẩy. Trên bờ, cảnh tượng hỗn loạn hơn bao giờ hết. Những người phụ nữ khóc thét, lao tới ôm lấy con mình. Tiếng ho, tiếng nấc nghẹn, tiếng người hỏi han, tiếng chỉ trỏ tạo nên một âm thanh đau đớn, tuyệt vọng.
“”Minh! Con có sao không?”” Một người phụ nữ lao tới, ôm ghì lấy Minh.
“”Duy! Trời ơi thằng Duy!”” Mẹ Duy chạy tới, khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt, vội vã kiểm tra khắp người cậu.
“”Thằng Long đâu rồi? Lan đâu?”” Duy cố gắng gượng dậy, mắt đảo khắp nơi tìm kiếm. Giọng cậu yếu ớt, khản đặc.
Những người đàn ông vừa cứu Duy và Minh nhìn nhau. Khuôn mặt họ chùng xuống. Sự im lặng đột ngột bao trùm lên một góc bờ sông. Những người vừa được cứu lên cũng dừng ho, ngẩng đầu nhìn về phía dòng nước vẫn đang cuồn cuộn xoáy ở giữa sông.
“”Mấy chú… mấy chú tìm thấy chúng nó chưa?”” Giọng Duy run lên.
Một người đàn ông bước tới, đặt tay lên vai Duy. Ông không nói gì, chỉ lắc đầu nặng nề. Đôi mắt ông đỏ hoe.
Trên bờ, không khí căng thẳng đến tột cùng. Những người vừa bơi ra tìm kiếm trở về, toàn thân ướt sũng, mệt mỏi và thất thần. Họ lặng lẽ đứng nhìn dòng sông. Cái xoáy nước vẫn đó, như một con quái vật vừa no mồi.
“”Không thấy… Không thấy đâu cả…”” Một người đàn ông thì thầm, giọng lạc đi.
“”Lan… Lan ơi!”” Mẹ Duy gào lên một tiếng xé lòng. Bà vùng vẫy, muốn lao xuống sông một lần nữa nhưng mọi người giữ lại.
“”Long! Thằng Long!”” Tiếng kêu thất thanh của cha Long vang vọng khắp bờ sông. Ông khuỵu xuống đất, đấm tay xuống bùn lầy.
Sự thật đau lòng như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào tim những người ở đó. Không ai muốn tin. Họ đã cố gắng hết sức. Những đứa trẻ cũng đã dũng cảm. Nhưng “”Hố tử thần”” dưới đáy sông Lệ, cái vực sâu đã được cảnh báo bao lần, cuối cùng đã cướp đi hai sinh mạng bé bỏng ngay trong ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè, cái ngày lẽ ra phải tràn ngập tiếng cười và niềm vui.
Nỗi đau câm lặng lan ra khắp ngôi làng. Con đường đất ra sông hôm ấy không còn tiếng nói chuyện rộn rã mà chỉ còn tiếng khóc nấc, tiếng thở dài và bước chân nặng trịch của những người đưa tang. Ruộng lúa xanh mướt bỗng mang một màu u tối, như chia sẻ nỗi tang tóc của con người. Vụ tai nạn thương tâm ấy trở thành một vết sẹo mãi mãi không lành trong ký ức của cả làng, nhắc nhở họ về sự hiểm nguy rình rập, về sự mong manh của cuộc sống, và về cái giá phải trả khi bất cẩn trước sức mạnh của thiên nhiên. Bài học đó được khắc sâu bằng máu và nước mắt, để rồi mỗi khi tiếng trống trường vang lên báo hiệu hè về, một nỗi buồn man mác lại ùa về, như một lời nhắc nhở về hai nụ cười đã mãi mãi nằm lại dưới đáy Sông Lệ. Dẫu thời gian trôi đi, vết thương có thể mờ dần, nhưng ký ức về ngày đầu hè định mệnh ấy sẽ không bao giờ phai nhạt, như một lời cảnh tỉnh, một lời nhắn nhủ rằng cuộc sống vô cùng quý giá và cần được trân trọng trong từng khoảnh khắc.”

