“Xin bố cắt đất để làm nhà, mẹ kế kiên quyết không cho, 2 năm sau tôi phải cảm ơn bà
Tôi nhớ như in cái buổi chiều mùa hè oi bức năm ấy, khi tôi đ:ánh bạo gõ cửa phòng bố để xin một phần đất trong vườn chia lại, cất căn nhà nhỏ cho vợ chồng tôi sắp cưới. Tôi không muốn đi th:u:ê, cũng không muốn ở chung với bên nhà vợ. Mẹ tôi mất từ khi tôi mới lên chín, bố tái hôn với dì Hạnh – người phụ nữ luôn giữ khoảng cách vừa đủ, vừa khéo léo, vừa xa cách. Tôi gọi bà là “dì” chứ không bao giờ là “mẹ”. Còn bà, dẫu chẳng bao giờ nặng lời, cũng chưa từng ôm tôi lấy một lần.
Khi tôi nói ý định muốn bố chia cho một phần đất, tôi thấy ánh mắt ông thoáng dao động. Nhưng rồi giọng dì Hạnh vang lên từ ngoài cửa, dứt khoát như cắt: “Không được. Đất này ông bà để lại, đứng tên chung. Nó là đất hương h:ỏ:a, không ai được quyền cắt riêng cho ai.”
Tôi ngh:ẹn họng. Bố nhìn tôi, ngập ngừng, rồi thở dài. Dù không nói thẳng ra, nhưng tôi hiểu – ông không muốn mâu thuẫn với người đầu ấp tay gối. Tôi bước ra khỏi nhà mà lòng như có gai nhọn. Nỗi ấm ức dâng lên, nghẹn nơi cổ họng. Tôi cảm thấy bị từ chối, như thể chưa bao giờ thật sự là con trong ngôi nhà đó.
Tôi đem chuyện kể với vợ sắp cưới. Cô ấy nắm tay tôi, bảo: “Thôi mình v:ay thêm ít tiền, ra ngoài mua đất nhỏ cũng được, miễn là anh đừng buồn.” Nghe thì nhẹ, nhưng lòng tôi nặng trĩu. Tôi đã kỳ vọng quá nhiều vào tình thân, vào sự sẻ chia giữa cha con.
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇”
“Tôi đem chuyện kể với vợ sắp cưới. Cô ấy nắm tay tôi, bảo: “Thôi mình v:ay thêm ít tiền, ra ngoài mua đất nhỏ cũng được, miễn là anh đừng buồn.” Nghe thì nhẹ, nhưng lòng tôi nặng trĩu. Tôi đã kỳ vọng quá nhiều vào tình thân, vào sự sẻ chia giữa cha con.
Hai đứa ngồi lại bên nhau trong căn phòng thuê chật hẹp, ánh đèn vàng vọt như càng làm rõ thêm sự bất lực trong mắt tôi. Vợ sắp cưới siết chặt tay tôi, cố gắng động viên: “Đừng nghĩ nhiều nữa anh. Chuyện đã thế rồi. Mình chỉ cần một mảnh đất nhỏ thôi
mà. Mua ở xa trung tâm một chút, giá sẽ mềm hơn.”
Tôi gật đầu, nhưng nỗi lo vẫn quặn thắt. “”Mềm hơn thì mềm hơn, nhưng vẫn là một khoản tiền không nhỏ. Cộng với tiền xây nhà nữa… Chúng ta sẽ phải v:ay một món rất lớn. Anh sợ mình sẽ không gánh nổi.””
Cô ấy khẽ thở dài, giọng cũng nhuốm màu âu lo: “Em biết chứ. Nghĩ đến số nợ thôi đã thấy áp lực rồi. Nhưng anh xem, cứ ở thuê mãi thế này sao được? Cưới nhau rồi, chẳng lẽ cứ nh:úi nh:ét trong cái phòng vỏn vẹn hai mươi mét vuông này à? Rồi mai sau có con, biết tính sao?”
Đúng vậy. Đó là lý do lớn nhất khiến tôi khao khát có một nơi an cư. Tôi không muốn cuộc sống hôn nhân của mình bắt đầu bằng sự tạm bợ, càng không muốn nhìn vợ con phải chịu khổ. Nhưng giấc mơ về căn nhà riêng giờ đây lại đòi hỏi một cái giá quá đắt: gánh nặng nợ nần chồng chất.
Chúng tôi im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng quạt trần cũ kỹ đều đều quay trên đầu. Ngoài kia, cuộc sống vẫn hối hả. Còn chúng tôi, hai con người trẻ, sắp bước vào ngưỡng cửa hôn nhân lại đang đối mặt với ngọn núi tài chính khổng lồ chỉ để có được một mái nhà đơn sơ. Cảm giác áp lực, nặng nề đè nén lên cả hai vai, khiến không khí trong phòng càng thêm ngh:ẹt thở. Dù đã có quyết định thay thế, nhưng con đường phía trước lại đầy rẫy những bất an.”
“Họ bắt đầu lao vào công cuộc tìm kiếm. Mỗi cuối tuần, thay vì nghỉ ngơi, hai người lại đèo nhau trên chiếc xe máy cũ, lặn lội đến những vùng ven xa tít tắp. Họ tìm kiếm trên các trang web bất động sản, gọi điện cho môi giới, hỏi han người quen. Những tờ quảng cáo “”Đất nền giá rẻ ven đô”” ban đầu nghe thật hấp dẫn, nhưng khi đến tận nơi, hiện thực lại phũ phàng hơn rất nhiều.
Có nơi thì đường sá gập ghềnh, lầy lội, cách xa trung tâm hàng chục cây số. Xung quanh chỉ là đồng ruộng hoặc những khu dân cư lụp xụp, không có lấy một tiện ích cơ bản. Vợ sắp cưới của tôi nhíu mày nhìn những đống rác ven đường, những con kênh đen ngòm, và lắc đầu ngao ngán. “”Xa xôi quá anh ạ. Rồi đi làm sao? Có con cái thì học hành ở đâu?””
Có nơi hạ tầng có vẻ khá hơn một chút, đường nhựa tươm tất hơn, nhưng giá tiền lại nhảy vọt lên một con số làm tôi giật mình. Một mảnh đất nhỏ xíu chưa đầy 50 mét vuông cũng đòi hỏi một khoản tiền khổng lồ, vượt xa khả năng vay mượn của hai đứa. Chúng tôi đi từ khu này sang khu khác, nghe hết lời hứa hẹn của người môi giới này đến người môi giới khác, nhưng kết quả vẫn chỉ là sự thất vọng nối tiếp thất vọng.
Sau cả chục lần đi xem đất, sự hào hứng ban đầu đã tan biến hết, chỉ còn lại sự mệt mỏi và nản lòng. Hai đứa ngồi trong quán nước ven đường bụi bặm, nhìn nhau với ánh mắt bất lực. Ly trà đá trên tay tôi vẫn còn nguyên, không nuốt nổi.
“”Toàn trên trời anh nhỉ?”” Vợ sắp cưới khẽ nói, giọng buồn bã. “”Sao mà đắt thế? Ở đây đã là ven lắm rồi còn gì…””
Tôi thở dài nặng nhọc. “”Anh biết. Cứ nghĩ ra ven thì giá sẽ mềm lắm. Ai ngờ… Cái giá này… làm sao mà mình mua nổi?””
Cảm giác bất lực và tủi thân lại dâng lên. Giấc mơ về một tổ ấm nhỏ bé sao mà xa vời đến thế? Dù đã chuẩn bị tâm lý phải vay nợ, nhưng với những mức giá này, khoản nợ ấy sẽ trở thành một gánh nặng khổng lồ, có thể đè bẹp cả hai. Tôi bắt đầu tự hỏi, liệu quyết định “”ra ngoài mua đất”” có phải là quá sức với mình không? Nỗi nản lòng len lỏi vào từng suy nghĩ, từng hành động. Con đường tìm kiếm một mảnh đất nhỏ để dựng xây tổ ấm hóa ra lại chông gai hơn tôi tưởng rất nhiều.”
“Hai đứa lủi thủi đi về. Những ngày sau đó, công cuộc tìm kiếm vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây chỉ còn là sự gượng ép. Áp lực thời gian đè nặng lên vai. Ngày cưới đã định, không thể dời. Lựa chọn ở thuê hoặc ở chung với bố và dì Hạnh đều nằm ngoài suy nghĩ của tôi và vợ sắp cưới. Căn nhà cũ với những ký ức buồn và sự ngột ngạt từ mẹ kế là điều chúng tôi muốn tránh bằng mọi giá.
Rồi một ngày, giữa lúc gần như tuyệt vọng, một người bạn giới thiệu cho chúng tôi một mảnh đất. Nó nằm ở một khu vực rất xa, heo hút, cách xa trung tâm thành phố hơn hẳn những chỗ chúng tôi từng xem. Đường vào còn khá khó đi, hai bên là những bụi cây dại mọc um tùm, lác đác vài ngôi nhà lụp xụp nằm chen giữa những khoảng đất trống mênh mông.
Khi đến nơi, Vợ sắp cưới nhìn quanh, gương mặt lộ rõ sự bất an. Đây không giống bất cứ hình dung nào về một tổ ấm. Xung quanh vắng lặng như tờ, chỉ nghe tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. Mảnh đất thì nhỏ thật, nhưng cái giá thì quả thực “”mềm”” hơn rất nhiều so với thị trường lúc đó. Nó nằm ở cuối một con hẻm cụt, nhìn khá cô lập.
Người kể chuyện và Vợ sắp cưới đứng trên mảnh đất nhỏ, nhìn nhau. Không ai nói lời nào, nhưng cả hai đều hiểu cảm giác của đối phương. Đây không phải là nơi lý tưởng, thậm chí còn gợi lên một nỗi lo lắng khó tả. Cái không khí hoang vắng, sự biệt lập của mảnh đất này khiến lòng dạ không yên.
“”Anh… anh thấy sao?”” Vợ sắp cưới khẽ hỏi, giọng đượm vẻ phân vân.
Tôi thở dài, mắt vẫn đảo quanh. “”Anh không ưng ý lắm. Trông nó… hoang vắng quá. Với lại, xa thế này…””
“”Em cũng thấy không yên tâm lắm,”” cô nói, “”Cứ thấy… thế nào ấy. Nhưng mà…””
“”Anh biết,”” tôi ngắt lời, hiểu ý cô. “”Không còn lựa chọn nào tốt hơn cả. Thời gian thì không còn nhiều.””
Áp lực về đám cưới cận kề, áp lực phải có một chỗ “”chui ra chui vào”” của riêng mình, và quan trọng nhất là cái giá chấp nhận được này, tất cả như cùng nhau đẩy chúng tôi đến một quyết định khó khăn. Giấc mơ về một ngôi nhà khang trang, đầy đủ tiện nghi ở khu vực thuận tiện đã tan biến. Giờ đây, chỉ còn là nhu cầu cấp bách về một nơi trú ngụ.
Sau vài phút im lặng, cân nhắc và đấu tranh nội tâm dữ dội, tôi quay sang nhìn Vợ sắp cưới. Nét mệt mỏi và bất lực vẫn còn hằn trên khuôn mặt cô, nhưng trong ánh mắt đã có sự quyết tâm pha lẫn cam chịu.
“”Thôi được rồi,”” tôi nói, giọng cương quyết như để trấn an chính mình, “”Mình lấy mảnh này đi. Dù sao thì… có còn hơn không. Mình sẽ vay tiền để làm hợp đồng.””
Cô gật đầu nhẹ, một nụ cười buồn thoáng qua môi. “”Vâng. Chắc… chỉ có cách này thôi.””
Vậy là, dù lòng đầy bất an và không mấy hài lòng, chúng tôi vẫn quyết định “”xuống tiền”” cho mảnh đất nhỏ bé nằm sâu trong khu vực hoang vắng ấy. Đó là một quyết định của sự bất đắc dĩ, của việc chọn cái ít tệ nhất giữa những lựa chọn tồi tệ, và nó mang theo một cảm giác nặng trĩu về một tương lai đầy rủi ro. Cái cảm giác “”tạm bợ””, “”không thuộc về”” len lỏi vào tâm trí, ngay cả khi chúng tôi đang cố gắng xây dựng “”tổ ấm”” đầu tiên của mình. Chúng tôi không hề biết, quyết định này sẽ dẫn đến những biến cố kinh hoàng sau này.”
“Sau khi quyết định chấp nhận mảnh đất xa xôi đó, hai đứa lao vào công cuộc vay mượn. Họ tìm đến ngân hàng, trình bày hoàn cảnh và nhu cầu. Giấc mơ nhỏ bé về một ngôi nhà đã đẩy họ đến quyết định vay một khoản tiền lớn, vượt xa khả năng tích lũy của cả hai đứa.
Những con số hiện ra trên giấy tờ khiến Người kể chuyện và Vợ sắp cưới sững sờ. Khoản vay để mua đất, cộng với chi phí dự kiến ban đầu cho căn nhà tạm bợ, giờ đây phình to hơn gấp rưỡi, thậm chí gấp đôi so với những gì họ từng hình dung trong những đêm trằn trọc tính toán. Giá vật liệu tăng, chi phí phát sinh, và quan trọng nhất, khoản vay phải “”phồng”” lên để bao gồm cả những khoản lặt vặt khác mà họ không ngờ tới, biến số tiền nợ thành một con số khổng lồ, đáng sợ.
Họ ngồi đối diện với nhân viên ngân hàng, không gian phòng làm việc nhỏ hẹp, ngột ngạt. Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo rọi xuống xấp giấy tờ dày cộp đặt trên bàn. Từng dòng chữ, từng con số lãi suất, kỳ hạn trả nợ, tất cả như một gánh nặng vô hình đè nén.
Người kể chuyện đưa tay cầm bút, ngón tay run nhẹ. Bên cạnh, Vợ sắp cưới siết chặt tay anh, ánh mắt đầy lo lắng và sợ hãi. Giây phút đặt bút ký vào bản hợp đồng vay vốn kéo dài hàng chục năm, cảm giác như vừa ký vào một bản án. Không phải án tù, mà là bản án lao động khổ sai suốt quãng đời thanh xuân.
“”Anh… mình làm được không anh?”” Vợ sắp cưới khẽ thì thầm, giọng nghẹn lại.
Người kể chuyện nhìn cô, cố gắng nở một nụ cười trấn an nhưng bất thành. “”Phải làm được thôi em,”” anh đáp, giọng nói cố tỏ ra kiên quyết nhưng ẩn chứa sự bất lực. “”Giờ không còn đường lui nữa rồi.””
Cây bút lướt trên giấy, để lại chữ ký của hai người. Ký xong, họ cảm thấy như vừa trút được hơi thở cuối cùng. Khoản nợ khổng lồ ấy không chỉ là trách nhiệm tài chính, mà còn là một nỗi sợ hãi thường trực về tương lai. Liệu họ có đủ sức gánh vác? Liệu cuộc sống có dễ dàng như họ mong đợi? Những câu hỏi không lời đáp cứ lởn vởn trong đầu.
Họ bước ra khỏi ngân hàng, bầu trời bên ngoài dường như cũng xám xịt hơn. Cảm giác nhẹ nhõm vì thủ tục đã xong chẳng át được nỗi bất an đang lớn dần trong lòng. Khoản vay ấy, giờ đây, không chỉ là những con số trên giấy, mà là một tảng đá thật sự, nặng trịch đè lên vai cả hai vợ chồng trẻ, báo hiệu những ngày tháng phía trước sẽ đầy gian truân và thử thách.”
“Khoảng hai năm sau ngày đặt bút ký món nợ khổng lồ, tiếng máy móc bắt đầu vang lên trên mảnh đất xa xôi. Người kể chuyện và Vợ sắp cưới, với chút ít tiền tích cóp còn lại sau khi mua đất và vay mượn thêm cho chi phí ban đầu, quyết định khởi công xây dựng căn nhà nhỏ. Giấc mơ về tổ ấm riêng, dù nằm chênh vênh trên khoản nợ, vẫn thôi thúc họ.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Ngay từ những ngày đầu, họ đã đối mặt với muôn vàn khó khăn mà sự thiếu kinh nghiệm trong quản lý xây dựng bộc lộ rõ rệt. Họ không lường trước được những vấn đề kỹ thuật phát sinh, những khoản chi phí lặt vặt ngoài dự kiến cứ thế đội lên. Thợ thuyền làm việc không đúng tiến độ, vật tư tính toán sai lệch, mỗi ngày lại có một vấn đề mới xuất hiện, đòi hỏi họ phải giải quyết.
“”Sao cái cột này lại lệch thế kia?”” Vợ sắp cưới nhíu mày, chỉ vào một chi tiết.
Người kể chuyện nhìn theo, rồi bối rối gãi đầu. “”Anh… anh cũng không biết nữa. Lúc đổ bê tông rõ ràng đã…”” Anh dừng lại, nhận ra mình hoàn toàn mù mịt về những quy chuẩn xây dựng.
Chưa hết, giá vật liệu xây dựng bỗng dưng tăng vọt. Bao xi măng, viên gạch, thanh sắt, tất cả đều đắt hơn đáng kể so với dự tính ban đầu. Mỗi lần đi mua vật tư hay nhận báo giá mới từ nhà cung cấp, trái tim họ lại thắt lại. Số tiền trong tài khoản cứ vơi đi nhanh chóng, trong khi ngôi nhà vẫn chỉ là một bộ khung xương trơ trọi. Khoản vay ngân hàng giờ đây chẳng thấm vào đâu so với tốc độ ‘đốt tiền’ của công trình.
Áp lực tài chính chồng chất lên sự mệt mỏi thể chất. Công trình nằm khá xa chỗ làm của cả hai người. Hàng ngày, sau tám tiếng làm việc căng thẳng ở công ty, họ lại vội vàng phóng xe hàng chục cây số để đến công trình, kiểm tra, giám sát, giải quyết vấn đề phát sinh. Trời tối mịt mới về đến phòng trọ tạm bợ, người mỏi rã rời, đầu óc quay cuồng với những tính toán chi tiêu và những lo lắng không tên.
“”Hôm nay lại phải bù thêm tiền sắt rồi anh ạ,”” Vợ sắp cưới nói, giọng đầy chán nản khi xem lại hóa đơn. “”Cứ đà này thì…””
Người kể chuyện thở dài, day thái dương. “”Anh biết… Cố lên em. Chỉ cần xong cái nhà, mọi chuyện sẽ ổn hơn.”” Anh nói vậy, nhưng chính anh cũng không chắc. Nhìn ngôi nhà còn ngổn ngang vật liệu, nhìn số tiền nợ ngày càng phình to, và cảm nhận sự kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần, anh thấy con đường phía trước như dài vô tận, và vô cùng gian khó.”
“Ngôi nhà nhỏ cuối cùng cũng đứng vững trên mảnh đất hương hỏa, đơn sơ nhưng đầy ý nghĩa. Không lộng lẫy như mơ, chỉ là một không gian đủ che mưa che nắng, nhưng đó là thành quả sau bao ngày đổ mồ hôi, nước mắt và vay mượn. Họ dọn về ở. Căn nhà trống hoác, vài ba món đồ cũ từ phòng trọ tạm bợ đặt chỏng chơ giữa nhà. Không có đủ tiền sắm sửa nội thất tiện nghi, thậm chí những thứ cơ bản nhất cũng còn thiếu thốn.
Buổi tối đầu tiên, họ trải chiếu ăn cơm dưới sàn nhà. Mâm cơm đạm bạc chỉ có vài món rau luộc, đậu phụ. Người kể chuyện nhìn quanh căn nhà còn ngổn ngang, rồi nhìn sang Vợ sắp cưới.
“”Thế là cuối cùng mình cũng có nhà rồi em ạ,”” anh nói, giọng pha lẫn niềm vui và sự mệt mỏi.
Vợ sắp cưới gật đầu, mỉm cười nhạt. “”Vâng… là nhà của mình.”” Nụ cười không giấu được nỗi lo lắng trong mắt cô.
Cuộc sống mới bắt đầu với muôn vàn thử thách. Mỗi đồng tiền đều phải tính toán kỹ lưỡng. Họ cắt giảm tối đa mọi khoản chi tiêu không thiết yếu. Bữa cơm đơn giản hơn, quần áo cũ vẫn mặc, mọi hoạt động giải trí đều bị gác lại. Thứ duy nhất không thể cắt giảm, lại là gánh nặng lớn nhất: khoản nợ ngân hàng.
Cứ đến cuối tháng, một cảm giác nặng trĩu lại bao trùm hai vợ chồng. Ngày đến hạn trả nợ. Khoản tiền phải trả hàng tháng như một con quái vật âm thầm, đều đặn hút cạn nguồn tài chính vốn đã eo hẹp của họ. Họ ngồi trước màn hình máy tính, nhìn số dư trong tài khoản vơi đi sau mỗi lần chuyển tiền.
“”Tháng này lại hụt mất một ít rồi anh,”” Vợ sắp cưới thở dài, nhìn bảng tính chi tiêu. “”Tiền điện, tiền nước, tiền đi lại… rồi còn tiền trả lãi nữa.””
Người kể chuyện cau mày. Áp lực đè nặng lên vai anh. Anh biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Khoản nợ kéo dài hàng chục năm. Liệu họ có trụ nổi không? Những ngày xây nhà vất vả là một chuyện, nhưng đối mặt với gánh nặng tài chính này hàng ngày, hàng tháng, hàng năm lại là một cuộc chiến cam go hơn nhiều. Anh chỉ hy vọng, căn nhà này sẽ là nền tảng vững chắc cho tương lai, xứng đáng với tất cả những hy sinh và khó khăn mà họ đang phải trải qua. Nhưng hiện tại, chỉ là sự thiếu thốn bủa vây và nỗi lo về những con số.”
“Khoảng gần hai năm trôi qua kể từ cái ngày ấy. Cuộc sống của Người kể chuyện và Vợ sắp cưới trong căn nhà nhỏ xây trên đất hương hỏa dần ổn định hơn chút ít, nhưng vẫn còn đó gánh nặng nợ nần và sự thiếu thốn bủa vây. Mỗi ngày trôi qua đều là một cuộc chiến với cơm áo gạo tiền và khoản trả ngân hàng đều đặn hàng tháng. Áp lực tài chính không hề giảm bớt, thậm chí còn có lúc tưởng chừng không thể gồng gánh nổi.
Dù cuộc sống mới đầy rẫy khó khăn, nhưng mỗi khi Người kể chuyện dừng lại một chút để suy nghĩ, hình ảnh cái ngày anh hỏi xin miếng đất và nhận lại sự từ chối kiên quyết, lạnh lùng từ Dì Hạnh lại hiện về. Cách đối xử, thái độ của dì ngày đó như một vết sẹo khó lành trong lòng anh. Anh cảm thấy như mình đã bị bỏ rơi, bị hắt hủi ngay trong chính gia đình mình. Nỗi ấm ức và cảm giác bị tổn thương không hề nguôi ngoai theo thời gian, trái lại, nó càng khiến anh giữ khoảng cách.
Người kể chuyện ít về thăm nhà Bố hơn trước. Không phải vì anh không nhớ Bố, mà vì mỗi lần về, anh lại cảm thấy khó chịu khi đối diện với Dì Hạnh, hoặc chỉ đơn giản là nhìn thấy bà. Không khí trong nhà cũng không còn thoải mái như xưa. Sự xa cách ngày càng lớn dần, lặng lẽ như dòng chảy thời gian. Bố thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm, giọng ông vẫn hiền hậu và quan tâm, nhưng Người kể chuyện luôn tìm cách rút ngắn cuộc nói chuyện. Anh không muốn nhắc đến những khó khăn của mình, càng không muốn nhắc đến chuyện cũ, sợ lại gợi lên những cảm xúc tiêu cực đã cố gắng chôn vùi.
Vợ sắp cưới nhận thấy sự thay đổi này. Cô hiểu nỗi lòng của chồng, hiểu sự tổn thương mà anh phải chịu đựng. Cô không nói nhiều, chỉ âm thầm ủng hộ và chia sẻ gánh nặng cuộc sống. Cô biết, vết thương lòng ấy sẽ còn cần rất nhiều thời gian để chữa lành, nếu như có thể. Căn nhà nhỏ này, dù đơn sơ và nặng gánh nợ nần, lại là nơi duy nhất mang lại cho họ cảm giác bình yên và thuộc về, tránh xa khỏi những căng thẳng và tổn thương từ quá khứ.
“”Lâu rồi anh chưa về thăm Bố đấy,”” Vợ sắp cưới khẽ nói một lần, khi hai người ngồi tính toán chi tiêu trong căn nhà nhỏ.
Người kể chuyện im lặng một lúc, mắt nhìn xa xăm. “”Ừm… Anh biết,”” anh trả lời, giọng trầm hẳn xuống. “”Nhưng mà… về đó bây giờ, anh thấy không thoải mái. Vẫn còn ấm ức lắm.”” Anh không nói rõ ấm ức vì chuyện gì, nhưng cả hai đều hiểu. Chuyện xin đất, chuyện bị từ chối, chuyện cách đối xử của Dì Hạnh.
Áp lực cuộc sống hiện tại trộn lẫn với nỗi đau và sự bất mãn từ quá khứ, tạo thành một gánh nặng kép đè lên vai Người kể chuyện. Anh tự nhủ, rồi mọi chuyện sẽ qua, rồi anh sẽ chứng minh được cho Dì Hạnh thấy rằng mình không cần ai ban ơn cả, rằng mình vẫn có thể tự đứng vững. Nhưng để làm được điều đó, chặng đường phía trước còn rất dài và chông gai.”
“Người kể chuyện ngồi nhìn xấp hóa đơn trên bàn, thở dài. Hai năm ở trong căn nhà tự xây này, với khoản nợ ngân hàng và bao nhiêu chi phí sinh hoạt, cuộc sống vẫn là một cuộc vật lộn không ngừng nghỉ. Vợ sắp cưới đang dọn dẹp bếp, tiếng lạch cạch nhỏ vang lên đều đều. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, về phía xa xăm nơi có ngôi nhà cũ của bố, nơi có miếng đất hương hỏa mà anh đã từng hy vọng.
Một buổi chiều muộn, khi Người kể chuyện đang trên đường đi làm về, điện thoại anh rung lên. Là số của một người họ hàng xa, người mà anh ít khi liên lạc. Anh nhấc máy, giọng hơi ngạc nhiên.
“”Alo, cháu nghe đây chú ạ.””
Giọng chú họ ở đầu dây bên kia đầy vẻ lo lắng và có phần gấp gáp. “”À, Người kể chuyện hả cháu? Chú đây… Chú gọi có cái chuyện này gấp lắm liên quan đến nhà mình dưới quê ấy.””
Người kể chuyện lập tức cảm thấy bất an. “”Nhà con làm sao ạ? Bố có chuyện gì à chú?”” Anh lo lắng, quên đi cả những ấm ức vẫn còn đó.
“”Không không, ông nhà vẫn khỏe. Nhưng mà… cái mảnh đất dưới nhà ấy, chỗ vườn ấy cháu,”” chú họ ngập ngừng. “”Chú vừa nghe loáng thoáng tin không hay. Hình như khu vực đó đang có vấn đề lớn đấy cháu ạ.””
Người kể chuyện cau mày. “”Vấn đề gì ạ chú?””
“”Thì chú cũng chỉ nghe phong thanh thôi, nhưng có vẻ là liên quan đến quy hoạch hay cái gì đó của nhà nước ấy. Người ta nói là có thể… có thể sẽ bị thu hồi hoặc đền bù giá rất bèo, hoặc tệ hơn là không được sử dụng vào mục đích như bây giờ nữa,”” chú họ nói, giọng hạ thấp như sợ ai đó nghe thấy. “”Mấy nhà hàng xóm cũng đang xôn xao bàn tán lắm. Chú nghe tin này thấy động trời quá nên gọi báo cháu biết ngay.””
Người kể chuyện cảm thấy như có ai đó vừa đánh mạnh vào đầu. Miếng đất hương hỏa đó? Bị ảnh hưởng nghiêm trọng? Anh sững sờ.
“”Chú nghe có chắc không ạ? Vấn đề gì cụ thể thế chú?””
“”Chú không chắc chắn chi tiết, chỉ biết là rất nghiêm trọng. Nghe nói là ảnh hưởng trực tiếp đến giá trị và tương lai của đất ở đó. Cháu… cháu nên tìm hiểu kỹ đi. Về hỏi bố xem sao. Chú chỉ biết thế thôi, báo cháu một tiếng cho cháu nắm được tình hình.””
Anh cảm ơn chú họ một cách lơ đãng, đầu óc quay cuồng. Cuộc gọi kết thúc. Anh đứng chết lặng bên đường, điện thoại vẫn còn trong tay. Miếng đất hương hỏa. Nơi mà Dì Hạnh đã cương quyết từ chối anh. Nơi mà anh đã bỏ lại sau lưng để vay mượn xây nhà ở một nơi khác. Bây giờ, lại có tin tức động trời như thế này. Chuyện gì đang xảy ra ở đó vậy? Điều này sẽ ảnh hưởng thế nào đến bố? Và… liệu nó có liên quan gì đến việc Dì Hạnh không cho anh miếng đất ngày đó không? Hay chỉ là trùng hợp? Một cảm giác bất an, xen lẫn sự tò mò và cả một chút gì đó khó tả dâng lên trong lòng Người kể chuyện.”
“Người kể chuyện đứng bất động, chiếc điện thoại lạnh ngắt trong tay. Tiếng chú họ vẫn còn văng vẳng trong đầu anh. Anh nuốt nước bọt, cảm giác bất an ngày càng lớn. Quay về nhà, anh nói lơ đãng với Vợ sắp cưới vài câu rồi vùi mình vào chiếc máy tính.
Đêm đó, anh lục lọi khắp các trang tin tức địa phương cũ, tìm kiếm những thông tin liên quan đến khu vực nhà bố. Anh cũng liên lạc với vài người bạn thời thơ ấu vẫn còn sống ở quê. Mỗi cuộc gọi, mỗi dòng tin nhắn lại hé lộ thêm một mảnh ghép đáng sợ.
Một bài báo cũ từ cách đây bảy năm nói về nguy cơ sạt lở đất tại một số khu vực ven đồi ở vùng ngoại ô, trong đó có nhắc đến khu vực gần nhà anh. Bài báo trích lời chuyên gia cảnh báo về địa chất yếu và tác động của biến đổi khí hậu làm tăng nguy cơ. Kế tiếp, anh tìm thấy thông tin về một dự án quy hoạch đô thị lớn đã được phê duyệt cả chục năm trước, nhưng bị “”treo”” vô thời hạn do thiếu vốn hoặc vướng mắc pháp lý. Khu đất nhà bố nằm ngay trong diện quy hoạch “”treo”” đó. Điều này có nghĩa là việc xây dựng kiên cố, cải tạo lớn trên khu đất này gần như không thể, hoặc nếu làm thì sẽ không được đền bù thỏa đáng nếu nhà nước thực hiện quy hoạch.
Một người bạn cũ làm trong ngành môi trường ở huyện còn báo cho anh biết thêm một tin khác: khu vực đó từng bị cảnh báo về ô nhiễm nguồn nước ngầm và đất do tồn đọng hóa chất từ một nhà máy cũ đã đóng cửa. Dù chưa có kết luận chính thức và việc xử lý rất tốn kém, nguy cơ vẫn còn đó.
Người kể chuyện lướt qua từng thông tin, từng cảnh báo, cảm giác bàng hoàng dâng lên tột độ. Khu đất hương hỏa mà anh từng khao khát, từng muốn xây nhà trên đó, hóa ra lại là một ổ rủi ro tiềm ẩn. Nguy cơ sạt lở đe dọa tính mạng và tài sản. Quy hoạch ‘treo’ biến nó thành một mảnh đất chết về mặt pháp lý xây dựng. Ô nhiễm có thể ảnh hưởng đến sức khỏe lâu dài. Xây nhà ở đó? Đó không phải là một ước mơ, đó là một canh bạc nguy hiểm với cả an toàn và tương lai tài chính.
Anh dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Một cảm giác ghê rợn len lỏi trong lồng ngực. Anh nhớ lại lời Dì Hạnh ngày đó, cái cách bà kiên quyết từ chối. Có phải Dì Hạnh đã biết những điều này? Hay chỉ là sự trùng hợp? Nếu Dì Hạnh biết, tại sao bà không nói với bố? Tại sao lại để bố sống ở một nơi nguy hiểm như vậy? Hay bà ta cố tình che giấu? Hàng loạt câu hỏi quẩn quanh trong đầu anh, xen lẫn sự tức giận và cay đắng. Miếng đất hương hỏa, biểu tượng của sự gắn kết với gia đình, giờ đây hiện ra như một cạm bẫy chết người.”
“Anh dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Một cảm giác ghê rợn len lỏi trong lồng ngực, xen lẫn sự tức giận và cay đắng. Miếng đất hương hỏa, biểu tượng của sự gắn kết với gia đình, giờ đây hiện ra như một cạm bẫy chết người. Anh ngồi đó, chìm sâu vào suy nghĩ về những rủi ro vừa khám phá. Anh hình dung ra viễn cảnh. Nếu ngày đó, mọi chuyện suôn sẻ, anh được chia đất và lập tức bắt tay vào xây dựng ngôi nhà mơ ước. Ngôi nhà ấy sẽ nằm chênh vênh trên nền địa chất yếu ớt, đối mặt với nguy cơ sạt lở mỗi khi mưa lớn. Những vết nứt xuất hiện, tường xiêu vẹo, nỗi lo sợ thường trực bao trùm. Rồi đùng một cái, sạt lở ập đến, có thể là vào ban đêm. Mọi thứ sụp đổ. Tài sản mất trắng. Hoặc tệ hơn, nguy hiểm đến tính mạng.
Hoặc giả như tránh được tai ương từ đất trời, anh vẫn không thể thoát khỏi rắc rối pháp lý. Ngôi nhà xây dựng trên mảnh đất dính quy hoạch “”treo”” sẽ không được cấp phép xây dựng kiên cố, không được đền bù thỏa đáng nếu dự án tái khởi động bất ngờ. Anh sẽ bị mắc kẹt. Không bán được, không cải tạo lớn được, sống thấp thỏm chờ đợi quyết định của nhà nước. Tiền tỷ đổ vào đó sẽ hóa thành đống sắt vụn, gạch vỡ không có giá trị pháp lý.
Và còn nguy cơ ô nhiễm. Sống hàng ngày trên mảnh đất, dùng nguồn nước ngầm có thể nhiễm hóa chất độc hại. Sức khỏe của anh, của Vợ sắp cưới, và có thể là cả con cái sau này, sẽ bị đe dọa âm thầm mỗi ngày.
Những viễn cảnh kinh hoàng đó nối tiếp nhau hiện lên trong đầu anh. Anh thầm rùng mình. Anh đã từng khao khát có được mảnh đất ấy đến nhường nào. Từng suy sụp ra sao khi Dì Hạnh ngăn cản. Từng cảm thấy bị đối xử bất công. Nhưng giờ đây, nhìn lại, điều đó không còn là sự bất công nữa. Nó là sự may mắn.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh. Anh mở bừng mắt, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính với hàng loạt thông tin đáng sợ. Giữa mớ hỗn độn của nguy hiểm và rắc rối, một suy nghĩ duy nhất chợt lóe lên, mạnh mẽ và rõ ràng, như tiếng sét đánh ngang tai. “”Trời ơi… May mà mình không được đất!”” Cảm giác nhẹ nhõm đột ngột ập đến, nhưng không phải là nhẹ nhõm vui vẻ, mà là một sự nhẹ nhõm kinh hoàng. Thoát khỏi một tai ương tiềm ẩn. Thoát khỏi viễn cảnh mất trắng, nguy hiểm cận kề, và rắc rối pháp lý không lối thoát.”
“Cảm giác nhẹ nhõm kinh hoàng dần lắng xuống, nhường chỗ cho một luồng suy nghĩ khác. Nặng trĩu và phức tạp hơn nhiều. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi những thông tin về quy hoạch “”treo””, địa chất yếu và nguy cơ ô nhiễm vẫn hiển hiện. Từng dòng, từng chữ như nhảy múa trong đầu anh, kết nối với một ký ức cũ. Ký ức về buổi tối hôm đó, trong căn phòng của bố ở ngôi nhà cũ có vườn. Ký ức về cuộc nói chuyện đầy căng thẳng, về lời từ chối thẳng thừng của Dì Hạnh.
“”Không được!””
Lời nói đó vang vọng lại trong tâm trí anh. Ngày đó, anh chỉ thấy sự khó hiểu, sự ích kỷ, thậm chí là sự khinh thường. Anh cho rằng Dì Hạnh muốn giữ lại miếng đất hương hỏa đó cho riêng mình, hoặc đơn giản là không muốn anh yên bề gia thất dễ dàng. Nhưng giờ đây, mọi thứ bỗng hiện ra dưới một ánh sáng hoàn toàn khác.
Nếu… nếu như Dì Hạnh đã biết?
Một giả thuyết táo bạo nảy ra. Phải chăng người phụ nữ ấy đã lờ mờ nhận ra điều gì đó bất thường về miếng đất? Có thể bà không có những báo cáo địa chất hay thông tin quy hoạch chi tiết như anh vừa tìm thấy, nhưng bà sống ở đó lâu năm, chứng kiến những biến đổi của khu vườn, của vùng đất. Bà có thể đã linh cảm được sự không ổn từ nền đất nhão nhoẹt, từ những dấu hiệu lạ. Hoặc tệ hơn, có ai đó đã từng cảnh báo bà về những rủi ro tiềm ẩn này?
Anh nhớ lại ánh mắt của Dì Hạnh đêm đó. Không hẳn là ác độc, mà là một vẻ kiên quyết đến lạ lùng. Một sự từ chối dứt khoát, không nhân nhượng. Lời nói của bà không phải là “”Tôi không muốn cho””, mà là “”Không được!””. Giống như một sự ngăn cấm, một sự cản trở trước một bước đi sai lầm.
Ngay lúc đó, anh chỉ thấy đó là sự cố chấp. Nhưng giờ, anh đặt câu hỏi: Có khi nào, đó là sự bảo vệ?
Bảo vệ cho tài sản hương hỏa quý giá của dòng họ khỏi bị hủy hoại bởi một công trình xây dựng thiếu kiến thức? Hay thậm chí, bảo vệ chính anh? Bảo vệ anh khỏi viễn cảnh mất trắng tài sản, khỏi nguy hiểm cận kề tính mạng, khỏi những rắc rối pháp lý không thể tháo gỡ, khỏi nguy cơ sức khỏe tiềm ẩn?
Anh ngồi thẳng dậy, hơi thở dồn dập. Suy nghĩ này lật ngược hoàn toàn cảm nhận của anh về Dì Hạnh bấy lâu nay. Người mà anh luôn coi là mẹ kế xa cách, lạnh lùng, thậm chí là người cản trở hạnh phúc của mình, có thể lại là người đã vô thức cứu anh khỏi một thảm họa?
Cảm giác phẫn nộ và cay đắng trước đây tan biến, thay vào đó là sự bối rối và một chút… hoài nghi. Liệu suy đoán này có đúng không? Hay chỉ là sự biện minh cho một hành động mà anh từng thấy là tàn nhẫn? Anh cần phải tìm hiểu rõ hơn. Câu trả lời nằm ở Dì Hạnh, và có lẽ, chỉ có bà mới biết sự thật đằng sau lời từ chối định mệnh đó.”
“Anh đứng dậy, sải bước về phía cửa. Cảm giác thôi thúc phải tìm hiểu sự thật này mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh cần nói chuyện với Bố, hoặc một người thân lớn tuổi nào đó, những người đã sống ở đó đủ lâu để biết chuyện. Hy vọng lớn nhất là Bố, người đã chứng kiến toàn bộ câu chuyện.
Vài ngày sau, anh có mặt ở căn nhà cũ, khu vườn vẫn yên bình dưới nắng chiều. Anh tìm thấy Bố đang ngồi uống trà ngoài hiên. Sau vài câu xã giao, anh khéo léo lái câu chuyện về quá khứ, về những kỷ niệm trong khu vườn, rồi chậm rãi đề cập đến miếng đất.
“”Bố này… con nhớ cái hồi con xin Bố và Dì Hạnh cái mảnh đất ở góc vườn ấy…”” anh bỏ lửng câu nói, quan sát phản ứng của Bố.
Bố anh khựng lại một chút, ánh mắt hơi né tránh. Ông đặt tách trà xuống, nhìn về phía xa xăm. “”À… chuyện ấy à…”” Giọng ông trầm xuống, mang theo vẻ gì đó khó nói.
“”Vâng… lúc đó Dì Hạnh phản ứng mạnh quá, làm con hơi bất ngờ,”” anh tiếp lời, cố giữ giọng bình thản nhất. “”Con cứ nghĩ… chắc dì không muốn con ở riêng sớm hay sao ấy ạ.””
Bố im lặng một lúc lâu. Ông thở dài nhẹ. “”Hạnh… bà ấy cũng có lý do riêng của bà ấy con ạ.””
“”Lý do gì hả Bố? Con thật sự không hiểu lúc đó,”” anh hỏi, lòng căng như dây đàn.
“”Nhiều chuyện phức tạp lắm con ơi,”” Bố nói, vẫn không nhìn thẳng vào anh. “”Đất đai, đặc biệt là đất hương hỏa, không đơn giản đâu. Nó liên quan đến nhiều thứ, nhiều thế hệ.””
“”Nhưng mà… chỉ là cho con một phần nhỏ để xây nhà thôi mà Bố?””
Bố lắc đầu. “”Không phải ai cũng nhìn thấy mọi thứ ngay lúc đó đâu con. Có những chuyện… người ta biết trước, hoặc linh cảm được.””
“”Người ta biết trước? Linh cảm được?”” anh lặp lại, tim đập nhanh hơn. Câu nói của Bố càng củng cố thêm giả thuyết trong đầu anh. Phải chăng có ai đó đã cảnh báo Dì Hạnh? Hay bà ấy thực sự cảm nhận được sự bất thường của mảnh đất?
“”Ừm… có khi là vậy. Hoặc có khi đơn giản là… không muốn xáo trộn. Mảnh đất đó là của chung, là của tổ tiên để lại. Đụng vào nó có thể dẫn đến những chuyện không hay về sau. Bà ấy… có lẽ chỉ muốn giữ nguyên trạng để tránh phiền phức lớn hơn thôi.”” Bố nói một cách dè dặt, từng chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng.
Anh lắng nghe, từng lời Bố nói như những mảnh ghép lấp vào khoảng trống. Bố không nói thẳng, không tiết lộ một bí mật cụ thể nào, nhưng qua thái độ né tránh, qua những lời úp mở về “”lý do riêng””, về “”biết trước””, về “”không muốn xáo trộn để tránh phiền phức lớn hơn””, anh gần như chắc chắn rằng Dì Hạnh không chỉ đơn giản là ích kỷ hay ác ý.
Bà ấy đã được cảnh báo? Hay bà ấy sợ việc chia chác đất đai sẽ gây ra mâu thuẫn trong gia đình sau này, khi mọi thứ rõ ràng hơn? Dù là lý do nào, nó cũng phức tạp hơn rất nhiều so với suy nghĩ ban đầu của anh về sự cản trở vô cớ.
“”Vậy là… không phải dì không muốn con xây nhà, mà là… dì lo ngại điều gì đó về mảnh đất, hoặc lo ngại về những rắc rối có thể xảy ra liên quan đến nó?”” anh hỏi lại, như tự xác nhận với chính mình.
Bố chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn xa xăm. “”Đại loại là vậy con ạ. Chuyện đất đai, gia đình, nó không bao giờ đơn giản cả.””
Sự bối rối và hoài nghi trong anh tan biến, thay vào đó là một cảm giác phức tạp khó tả. Hóa ra, lời từ chối năm xưa không phải là sự tàn nhẫn, mà có thể là một sự… ngăn cản khéo léo, thậm chí là một hành động bảo vệ. Bảo vệ anh khỏi tai họa, hoặc bảo vệ sự bình yên (dù mong manh) của gia đình. Dì Hạnh, người anh luôn xa cách và hiểu lầm, có lẽ đã hành động vì những lý do mà anh chưa bao giờ ngờ tới.”
“Anh lắng nghe, từng lời Bố nói như những mảnh ghép lấp vào khoảng trống. Bố không nói thẳng, không tiết lộ một bí mật cụ thể nào, nhưng qua thái độ né tránh, qua những lời úp mở về “”lý do riêng””, về “”biết trước””, về “”không muốn xáo trộn để tránh phiền phức lớn hơn””, anh gần như chắc chắn rằng Dì Hạnh không chỉ đơn giản là ích kỷ hay ác ý.
Bà ấy đã được cảnh báo? Hay bà ấy sợ việc chia chác đất đai sẽ gây ra mâu thuẫn trong gia đình sau này, khi mọi thứ rõ ràng hơn? Dù là lý do nào, nó cũng phức tạp hơn rất nhiều so với suy nghĩ ban đầu của anh về sự cản trở vô cớ.
“”Vậy là… không phải dì không muốn con xây nhà, mà là… dì lo ngại điều gì đó về mảnh đất, hoặc lo ngại về những rắc rối có thể xảy ra liên quan đến nó?”” anh hỏi lại, như tự xác nhận với chính mình.
Bố chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn xa xăm. “”Đại loại là vậy con ạ. Chuyện đất đai, gia đình, nó không bao giờ đơn giản cả.””
Sự bối rối và hoài nghi trong anh tan biến, thay vào đó là một cảm giác phức tạp khó tả. Hóa ra, lời từ chối năm xưa không phải là sự tàn nhẫn, mà có thể là một sự… ngăn cản khéo léo, thậm chí là một hành động bảo vệ. Bảo vệ anh khỏi tai họa, hoặc bảo vệ sự bình yên (dù mong manh) của gia đình. Dì Hạnh, người anh luôn xa cách và hiểu lầm, có lẽ đã hành động vì những lý do mà anh chưa bao giờ ngờ tới.
Anh ngồi đó, nhìn về phía mảnh đất trống trong vườn, nơi giấc mơ về ngôi nhà nhỏ từng tan vỡ. Cái cảm giác ấm ức, bực bội và sự oán giận âm ỉ dành cho Dì Hạnh trong suốt gần hai năm qua bỗng chốc tan biến như sương khói. Chúng được thay thế bằng một sự ngỡ ngàng tột độ. Anh đã hiểu lầm bà ấy nặng nề đến thế sao? Anh đã vội vàng phán xét chỉ dựa vào một hành động mà không hề biết đến bức tranh lớn hơn, đến những lo lắng, những linh cảm hoặc thậm chí là thông tin mà bà ấy có được.
Cảm giác ngỡ ngàng dần lắng xuống, nhường chỗ cho một dòng chảy cảm xúc khác. Đó là sự cảm kích. Cảm kích vì hóa ra sự từ chối ấy không phải là đòn giáng mà là một tấm chắn vô hình. Cảm kích vì bà ấy đã vì một lý do nào đó mà hy sinh hình ảnh của mình trong mắt anh, chấp nhận sự ghét bỏ của anh, chỉ để ngăn chặn một điều tồi tệ hơn. Rồi cảm kích chuyển hóa thành biết ơn, một sự biết ơn sâu sắc đối với người phụ nữ anh luôn cho là xa lạ, thậm chí là đối địch.
Anh đã sai. Anh đã quá phiến diện, quá ích kỷ chỉ nghĩ đến mong muốn của bản thân mà không đặt mình vào vị trí của Dì Hạnh, không cố gắng hiểu những gì bà ấy đang phải đối mặt hoặc lo sợ. Cái tôi của anh đã che mờ đi sự thật.
Anh quay sang nhìn Bố, ánh mắt khác hẳn lúc trước. “”Con hiểu rồi, Bố ạ.”” Giọng anh trầm xuống, chứa đựng nhiều suy tư. “”Con… con đã nghĩ sai về Dì Hạnh.””
Bố nhìn anh, ánh mắt dịu dàng hơn. Ông không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. Có lẽ ông đã biết trước ngày này sẽ đến, ngày mà anh tự mình nhận ra sự thật, dù chỉ là một phần.
Trong khoảnh khắc đó, khoảng cách vô hình giữa anh và Dì Hạnh, được xây dựng từ hiểu lầm và oán trách suốt hai năm, dường như đã sụp đổ. Thay vào đó là một sự nhìn nhận mới mẻ, đầy tôn trọng và cả sự ân hận vì những suy nghĩ tồi tệ mà anh đã dành cho bà. Anh cần phải làm gì đó. Anh cần nói chuyện với Dì Hạnh.”
“Anh ngồi đó, cảm giác ân hận cuộn trào trong lòng. Hai năm qua, anh đã mang trong mình một sự khó chịu âm ỉ, đôi khi là tức giận, đôi khi là sự coi thường đối với Dì Hạnh. Anh đã thầm trách móc, cho rằng bà ích kỷ, nhỏ nhen, chỉ biết nghĩ cho bản thân mà không hề quan tâm đến tương lai của con trai riêng của chồng. Anh đã nghĩ về bà với những lời lẽ cay độc trong tâm trí, so sánh bà với người mẹ đã khuất, và cảm thấy bất công.
Anh nhắm mắt lại, những hình ảnh về thái độ lạnh nhạt của mình mỗi lần gặp dì, những lần cố tình lảng tránh bà, hay thậm chí là những suy nghĩ miệt thị thoáng qua khi nghe ai đó nhắc đến dì, hiện lên rõ mồn một. Anh đã sai hoàn toàn. Cái “”không”” dứt khoát năm xưa, hành động mà anh cho là cản trở, lại có thể là một sự bảo vệ, một lời cảnh báo được che giấu.
Sự thật, dù chưa rõ ràng hoàn toàn, như một gáo nước lạnh tạt vào sự tự mãn và phán xét vội vàng của anh. Anh xấu hổ vì sự nông nổi của mình. Xấu hổ vì đã để định kiến và sự ích kỷ nhất thời che mờ lý trí, khiến anh không nhìn nhận được mọi việc một cách khách quan. Xấu hổ nhất là đã dành những suy nghĩ tồi tệ ấy cho người phụ nữ có thể đã vô tình (hoặc hữu ý) cứu anh và Vợ sắp cưới khỏi một tai họa tiềm ẩn, một ván thua trông thấy.
Nếu Dì Hạnh đồng ý cho anh miếng đất đó, có lẽ giờ này anh đã liều lĩnh vay mượn số tiền lớn để xây nhà, lao vào một canh bạc mà anh không hề hay biết sự nguy hiểm của nó. Anh và vợ có thể đã mất trắng, thậm chí còn đối mặt với những rắc rối pháp lý hoặc những nguy hiểm khác liên quan đến nguồn gốc hoặc tình trạng của mảnh đất. Lời từ chối của dì, trong cái nhìn thiển cận của anh lúc đó là sự tàn nhẫn, giờ đây lại giống như một rào chắn vô hình ngăn anh lao xuống vực thẳm.
“”Con thật sự đã sai rồi, Bố ạ,”” anh nói lại, giọng nhỏ hơn, chứa đựng sự ăn năn sâu sắc. “”Con… con đã tệ bạc với Dì Hạnh quá.””
Bố vẫn im lặng, chỉ khẽ gật đầu như đồng ý. Ánh mắt ông chất chứa sự thấu hiểu và có cả chút xót xa. Ông hiểu cảm giác của anh lúc này.
Cảm giác hối hận gặm nhấm tâm can. Anh cần phải làm gì đó để sửa chữa sự hiểu lầm này, để bày tỏ sự biết ơn và xin lỗi Dì Hạnh. Anh không thể tiếp tục giữ thái độ cũ sau khi biết sự thật, dù chỉ là một phần. Anh đứng dậy, nhìn về phía ngôi nhà chính nơi Dì Hạnh đang ở. Đã đến lúc anh phải đối diện với bà.”
“Anh hít một hơi sâu, cố gắng kìm nén cảm giác hồi hộp đang dâng lên. Cảm giác như thể anh đang chuẩn bị bước vào một cuộc phỏng vấn quan trọng, hoặc một cuộc đối mặt khó khăn mà anh đã lảng tránh từ rất lâu. Từng bước chân đưa anh lại gần ngôi nhà chính, nơi Dì Hạnh đang ở. Mỗi bước đi là một lời nhắc nhở về sự ngu ngốc và ích kỷ của bản thân trong suốt hai năm qua.
Anh đứng trước cửa, bàn tay hơi run rẩy đưa lên gõ. Ba tiếng gõ cửa nghe thật nhỏ trong không gian yên tĩnh của buổi chiều tà. Anh chờ đợi, lòng như lửa đốt. Anh tự hỏi dì sẽ phản ứng thế nào khi nhìn thấy anh? Liệu bà có tức giận, có trách móc, hay đơn giản là giữ thái độ lạnh nhạt như những lần trước?
Cánh cửa mở ra, và anh đối diện với Dì Hạnh. Bà có vẻ hơi bất ngờ khi thấy anh đứng đó. Nét mặt bà thoáng qua sự ngạc nhiên, rồi trở lại vẻ bình thản thường ngày, nhưng anh cảm nhận được một chút gì đó khác lạ trong ánh mắt bà, một sự dè dặt, xen lẫn vẻ thăm dò.
“”Con… con chào dì,”” anh nói, giọng hơi vấp. Anh chưa bao giờ cảm thấy khó khăn đến vậy để mở lời. “”Dì… dì đang làm gì ạ?””
Một câu hỏi xã giao vô nghĩa, anh biết. Nó chỉ càng làm tăng thêm sự ngượng ngùng giữa hai người. Dì Hạnh nhìn anh, không nói gì ngay lập tức. Khoảng im lặng ngắn ngủi ấy dường như dài vô tận, đè nặng lên không khí. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên đống than hồng.
“”Dì đang ở trong nhà thôi,”” Dì Hạnh đáp, giọng đều đều, không biểu lộ cảm xúc rõ rệt. Bà vẫn đứng chắn ngang cửa, chưa có ý mời anh vào. Ánh mắt bà vẫn nhìn anh, chờ đợi.
Anh biết mình không thể đứng mãi ngoài này với những câu xã giao vụng về. Anh phải đi thẳng vào vấn đề. Nhưng làm sao để bắt đầu đây? Làm sao để nói lời xin lỗi cho sự vô tâm và những suy nghĩ tồi tệ mình đã dành cho bà? Làm sao để bày tỏ lòng biết ơn khi chính bà có thể đã cứu anh khỏi một sai lầm chí mạng?
“”Con… con có chuyện muốn nói với dì ạ,”” anh lấy hết can đảm nói tiếp, ánh mắt nhìn thẳng vào dì Hạnh. “”Chuyện… chuyện về mảnh đất đó ạ.””
Vừa nhắc đến mảnh đất, ánh mắt Dì Hạnh hơi thay đổi. Bà nheo mắt nhìn anh, vẻ thăm dò càng rõ nét hơn. Liệu bà có nghĩ anh đến đây để đòi hỏi hay trách móc nữa không? Không, lần này hoàn toàn khác.
“”Con biết, con đã sai rồi dì ạ,”” anh nói, cảm giác xấu hổ dâng trào. “”Con đến đây để… để nói chuyện với dì một cách chân thành.”” Anh dừng lại một chút, tìm kiếm những từ ngữ thích hợp. “”Con muốn… muốn cảm ơn dì.””
Cảm ơn? Dì Hạnh có vẻ hơi sững lại trước lời đó. Đây không phải là điều bà mong đợi. Thái độ của bà dịu xuống một chút, nhưng vẫn giữ vẻ đề phòng. Bà mở rộng cửa hơn một chút, như ngầm đồng ý cho anh bước vào, hoặc ít nhất là tiếp tục cuộc nói chuyện. Anh hiểu đó là tín hiệu, và bước vào trong nhà. Không khí bên trong vẫn ấm cúng và quen thuộc, nhưng sự căng thẳng giữa anh và Dì Hạnh khiến không gian như đặc quánh lại.”
“Anh bước vào nhà, đứng đối diện với Dì Hạnh. Không khí vẫn còn chút gượng gạo, nhưng thái độ của bà đã bớt căng thẳng hơn so với lúc đầu. Anh nhìn quanh căn phòng quen thuộc, cảm giác vừa xa lạ vừa thân thương. Dì Hạnh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát anh, chờ đợi anh tiếp tục.
Anh hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm. Giờ là lúc phải đối diện, phải nói ra điều anh đã ấp ủ bấy lâu nay. Anh nhìn thẳng vào mắt dì Hạnh. Ánh mắt bà vẫn có chút đề phòng, nhưng sâu thẳm trong đó, anh thấy một sự mệt mỏi, có lẽ là từ những hiểu lầm và khoảng cách đã kéo dài.
“”Dì Hạnh,”” anh bắt đầu, giọng nói đã vững vàng hơn. “”Con biết, cách đây gần hai năm, con đã đến đây và nói chuyện với dì về mảnh đất ở vườn. Lúc đó, con… con đã rất bồng bột và ích kỷ.”” Anh dừng lại một chút, tìm từ. “”Con đã nghĩ rất nhiều thứ không hay về dì, về quyết định của dì.””
Anh thấy khóe mắt Dì Hạnh hơi run nhẹ, nhưng bà vẫn im lặng lắng nghe.
“”Con muốn nói rằng…”” anh nói tiếp, nhấn mạnh từng lời. “”Con muốn cảm ơn dì.””
Lời “”cảm ơn”” đột ngột như một viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng. Dì Hạnh sững lại. Vẻ thăm dò trên khuôn mặt bà biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự ngạc nhiên tột độ. Bà nhìn anh hồi lâu, như thể đang cố đọc suy nghĩ của anh, cố hiểu xem liệu lời nói này có phải là thật lòng hay không. Ánh mắt bà đầy khó hiểu, xen lẫn một chút gì đó… không xác định.
“”Con biết dì đã từ chối cho con mảnh đất đó,”” anh nói, tránh nhắc lại cụm từ “”đất hương hỏa”” hay “”miếng đất thừa kế”” để không gợi lại chuyện cũ một cách nặng nề. “”Lúc đó con giận lắm, giận dì, giận bố, giận cả bản thân mình.””
Anh thấy Dì Hạnh khẽ nhíu mày, như đang nhớ lại chuyện cũ.
“”Nhưng sau đó… sau rất nhiều chuyện xảy ra,”” anh tiếp tục, giọng trầm hơn, chân thành hơn. “”Con nhận ra rằng, quyết định của dì… có lẽ đã đúng. Con nhận ra rằng, không phải cứ có được thứ mình muốn là tốt. Đôi khi, việc không có được nó lại là một cơ hội, một sự bảo vệ.”” Anh nghĩ đến những rắc rối, những tranh chấp mà miếng đất đó có thể mang lại nếu anh cố chấp đòi bằng được. Anh nghĩ đến sự bình yên mà anh có được khi tự mình tìm đường đi khác.
Anh nhìn Dì Hạnh một lần nữa, cảm thấy một sự thanh thản dâng lên trong lòng. “”Dì Hạnh à, con thật sự biết ơn dì. Cảm ơn dì vì… quyết định ngày ấy.””
Dì Hạnh vẫn nhìn anh, im lặng. Sự ngạc nhiên vẫn còn đó, nhưng ánh mắt bà đã dịu xuống rất nhiều. Bà nhìn anh, nhìn người con riêng mà bà đã sống cùng dưới một mái nhà bao nhiêu năm, người mà bà đã chứng kiến trưởng thành, người mà bà đã có những hiểu lầm và khoảng cách. Sau một hồi lâu, bà chỉ khẽ gật đầu. Một cái gật đầu rất nhẹ, gần như không đáng kể. Và rồi, một nụ cười rất mỏng, thoáng qua nở trên môi bà. Một nụ cười hiền từ, pha lẫn chút gì đó của sự thấu hiểu và… có lẽ là cả sự nhẹ nhõm.
Khoảnh khắc ấy, cái gật đầu khẽ khàng và nụ cười thoáng qua ấy, đủ sức xóa nhòa bao nhiêu hiểu lầm, bao nhiêu định kiến tiêu cực đã tồn tại trong lòng anh suốt gần hai năm qua. Những bức tường vô hình sụp đổ. Anh không còn thấy dì Hạnh là một người xa lạ, một “”dì ghẻ”” tàn nhẫn như những suy nghĩ dại dột ngày xưa. Bà chỉ đơn giản là một người phụ nữ, người đã đưa ra một quyết định mà bà cho là đúng đắn vào thời điểm đó, một quyết định có thể đã vô tình bảo vệ anh khỏi những rắc rối lớn hơn.
Anh biết, mối quan hệ giữa anh và dì Hạnh có thể sẽ không bao giờ trở nên thân thiết như mẹ con ruột. Những vết nứt của quá khứ và sự xa cách lâu ngày khó lòng hàn gắn hoàn toàn. Nhưng điều quan trọng là, sự tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau đã được thiết lập. Họ đã nhìn thấy con người thật của nhau, vượt qua lớp vỏ bọc của hiểu lầm và định kiến.
Anh cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng. Gánh nặng tội lỗi và sự hối hận đã đeo bám anh bấy lâu nay cuối cùng cũng được cởi bỏ. Anh đã nói ra được lời cảm ơn mà anh nợ bà, một lời cảm ơn muộn màng nhưng chân thành. Cuộc gặp gỡ tuy ngắn ngủi và không có những lời nói hoa mỹ, nhưng nó đã hàn gắn một phần nào đó những tổn thương trong quá khứ.
Sau một lúc, anh chào dì Hạnh và xin phép ra về. Bà tiễn anh ra cửa, nét mặt đã hoàn toàn bình thản. Không còn sự đề phòng, không còn gượng gạo. Chỉ là một ánh mắt nhìn theo, một cái vẫy tay nhẹ. Anh bước ra khỏi cổng nhà bố, hít căng lồng ngực bầu không khí trong lành. Ánh nắng chiều vẫn vàng rực, nhưng trong lòng anh giờ đây là sự bình yên. Anh đã tìm thấy sự giải thoát, không phải bằng cách có được thứ mình muốn, mà bằng cách buông bỏ, bằng cách đối diện với lỗi lầm và bày tỏ lòng biết ơn. Bài học về lòng tham, sự ích kỷ và giá trị thực sự của tình thân đã khắc sâu trong tâm trí anh. Anh biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng anh sẽ bước đi với một trái tim nhẹ nhõm hơn, với sự trân trọng hơn dành cho những người yêu thương, và với một sự trưởng thành mới mẻ từ những sai lầm đã qua. Miếng đất hương hỏa giờ đây chỉ còn là một kỷ niệm, một lời nhắc nhở về hành trình anh đã đi qua. Hạnh phúc không nằm ở việc sở hữu những gì thuộc về quá khứ, mà nằm ở cách anh xây dựng tương lai của chính mình, trên nền tảng của sự thật, lòng biết ơn và tình yêu thương. Anh nhìn lên bầu trời xanh ngắt, cảm thấy sẵn sàng đối mặt với cuộc sống mới, với vợ sắp cưới của mình, và với tất cả những gì đang chờ đợi phía trước. Cuộc hành trình tìm kiếm đất đai của anh đã kết thúc, nhưng cuộc hành trình trưởng thành của một người đàn ông chỉ mới thực sự bắt đầu.”

