L/y h/ôn vợ sau 7 năm, một lần ghé thăm mẹ vợ cũ, tôi n//gã qu/ỵ khi phát hiện b/í m/ật động trời bà ch/e gi/ấu bấy lâu…
Tôi và Lan từng có một cuộc h/ôn n/hân kéo dài bảy năm. Đó là quãng thời gian có đủ cả tiếng cười lẫn nước mắt. Khi yê/u, chúng tôi ngỡ rằng tình cảm sẽ bền vững mãi, nhưng rồi cuộc sống không phải lúc nào cũng đi đúng những gì ta mong đợi. Công việc cuốn tôi đi, khoảng cách dần lớn lên, và sau nhiều lần cố gắng hàn gắn, chúng tôi chọn cách buông tay.
Ngày l/y hô/n, Lan chỉ khẽ nói:
– Anh đừng á/y ná/y, có lẽ chúng ta không còn chung một nhịp.
Tôi lặng người, nhưng rồi cũng rời đi. Chúng tôi không c//ãi v//ã, không trá//ch m//óc, mà lặng lẽ kết thúc. Tôi vẫn nghĩ rằng, sau này cả hai sẽ có một cuộc sống mới, và biết đâu, một ngày nào đó, tôi có thể mỉm cười gặp lại Lan như những người bạn cũ.
Thế nhưng, mọi thứ lại không như tôi tưởng.
Một năm sau l/y hô/n, công việc đưa tôi về gần nơi mẹ vợ cũ sinh sống. Nghĩ đến những ngày xưa bà từng thương tôi như con, tôi quyết định ghé thăm. Trong lòng, tôi còn mường tượng cảnh Lan có thể cũng sẽ về nhà mẹ, và biết đâu, chúng tôi sẽ có một cuộc trò chuyện bình thản sau ngần ấy thời gian xa cách.
Tôi đứng trước cổng, lòng hồi hộp lạ lùng. Cánh cửa mở ra, mẹ vợ cũ nhìn tôi, ánh mắt ngỡ ngàng xen lẫn n/ỗi bu/ồn sâu thẳm. Bà ru/n ru/n gọi:
– Con… về rồi.
Tôi bước vào, ngôi nhà vẫn quen thuộc, chỉ có không khí lặng lẽ khác thường. Trong phòng khách, trên bàn đặt một tấm ảnh Lan, khung viền phủ vải đen. Tôi s//ững ng/ười, tim như ngừng đập.
– Mẹ… đây là…?…
Nam cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ánh mắt anh dán chặt vào tấm ảnh Lan, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cơn choáng váng ập đến, khiến Nam đứng không vững.
“Mẹ… đây là… ý gì?” Nam lắp bắp, giọng lạc đi, khó khăn lắm mới thốt lên được những từ đó. Anh cố gắng tìm kiếm một lời giải thích khác, một hy vọng mong manh rằng mọi thứ chỉ là hiểu lầm.
Bà Mai đứng lặng, đôi vai run rẩy. Nỗi đau chất chứa trong ánh mắt bà quá lớn, như thể một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Bà nhìn Nam, rồi lại nhìn tấm ảnh của con gái, bàn tay gầy guộc nắm chặt vào vạt áo.
Bà không nói thành lời, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, nặng trĩu bi thương. Nước mắt lã chã lăn dài trên má, ướt đẫm những nếp nhăn thời gian. Bà cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn, nhưng vành môi vẫn mím chặt, run lên bần bật. Căn phòng chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa, và tiếng tim Nam đập thình thịch như muốn vỡ tung. Nam nhận ra, anh đã không còn hy vọng nào nữa.
Nam đứng sững, đôi mắt vô hồn nhìn vào tấm ảnh. Thế giới xung quanh Nam như sụp đổ dưới chân anh. Cơn đau thắt ngực ập đến, dữ dội hơn bất cứ nỗi đau nào anh từng trải qua khi ly hôn.
Bà Mai, sau cái gật đầu nặng trĩu, nén một tiếng thở dài nghe như tiếng xé toạc ruột gan. Bà nhìn Nam, ánh mắt đong đầy sự thương xót vô hạn, hằn lên những nỗi đau mà không từ ngữ nào có thể diễn tả. Bà chậm rãi di chuyển đến chiếc ghế bành cũ kỹ trong phòng khách, ngồi xuống với một tiếng thịch nhẹ, cả người như mất hết sức lực. Bà khẽ ra hiệu cho Nam, người vẫn đang đứng như trời trồng, bước lại và ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Nam như bị thôi miên, chầm chậm lê bước đến, đổ người xuống ghế. Anh không thể rời mắt khỏi Bà Mai, cầu mong một lời nói nào đó, dù là đau đớn nhất, để xé tan sự im lặng chết chóc này. Bà Mai đưa bàn tay gầy guộc run rẩy chạm vào tấm ảnh của Lan, rồi rụt về, siết chặt vào nhau. Giọng nói của bà khẽ khàng, nghẹn lại, như thể mỗi từ thốt ra đều xé nát cổ họng, đầy đau khổ và bất lực.
Bà Mai: Con… con bé Lan… nó đi rồi.
Nam chết sững tại chỗ, cả người anh lạnh toát như vừa bị tạt một gáo nước đá vào tận xương tủy. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe, lý trí như đang cố chấp phủ nhận một sự thật kinh hoàng mà tiềm thức đã sớm cảm nhận được. Đôi mắt anh trợn tròn nhìn Bà Mai, rồi lại dại đi nhìn vào tấm ảnh Lan, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cả căn phòng chìm vào một sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề của Nam và tiếng nấc nghẹn ngào đang cố kiềm nén của Bà Mai.
Nam cố gắng cử động, nhưng toàn thân như bị đóng băng. Anh lắp bắp, giọng nói lạc đi, khàn đặc như có ai bóp nghẹt cổ họng, khuôn mặt tái mét không còn một giọt máu. Trong đầu Nam lúc này hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn vang vọng câu nói của Bà Mai.
Nam: (Lắp bắp, run rẩy) Mẹ… mẹ nói gì? Lan… Lan đi đâu? Không… không thể nào…
Bà Mai nhìn Nam, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ. Nỗi đau trong ánh mắt bà quá lớn, như một vực thẳm không đáy đang nuốt chửng cả hai mẹ con. Bà nắm chặt tay, cố gắng kìm nén tiếng khóc đang chực trào ra. Bà biết, đây là khoảnh khắc sự thật nghiệt ngã nhất phải được nói ra.
Bà Mai không kìm được nữa. Nước mắt bà trào ra như suối, bà đưa tay che mặt, tiếng nấc nghẹn ngào bật lên thành tiếng khóc nức nở, xé lòng. Cả thân hình bà run rẩy, những giọt lệ nóng hổi lăn dài qua kẽ tay. Trong sự đau đớn tột cùng, bà cố gắng gật đầu, giọng nói như bị ai đó bóp nghẹt, chỉ còn là những âm thanh thều thào, đứt quãng.
Bà Mai: (Nức nở, đau đớn) Con bé… con bé đã mất… rồi… Nam ạ… Cách đây… cách đây vài tháng rồi con ạ. Bệnh… nặng quá…
Nam cảm thấy như có một luồng điện xẹt ngang qua não, đánh sập toàn bộ giác quan của anh. Thế giới xung quanh bỗng chốc quay cuồng, mọi âm thanh như bị hút đi, chỉ còn lại tiếng vọng đau đớn của lời Bà Mai. Nam lảo đảo, hai chân anh như nhũn ra, không thể đứng vững. Anh quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, tấm ảnh Lan với khung viền đen mờ ảo trong tầm mắt. Hai tay Nam ôm chặt lấy đầu, những ngón tay siết mạnh vào thái dương, cố gắng kìm nén cơn chấn động đang xé nát tâm can. Nước mắt anh đột nhiên tuôn ra như suối, không thể kiểm soát. Từng giọt nóng hổi lăn dài trên gò má, thấm ướt lòng bàn tay. Một nỗi ân hận tột cùng, một cảm giác tội lỗi nặng trĩu đè nén lấy Nam. Anh đã ly hôn Lan, anh đã rời bỏ cô. Và giờ đây, khi cô chiến đấu với bệnh tật, anh lại không hề hay biết, không ở bên cạnh cô trong những giây phút cuối cùng. Cổ họng Nam nghẹn ứ, anh muốn hét lên, muốn gào thét nhưng chỉ có thể phát ra những tiếng nấc nghẹn đứt quãng, vô vọng.
Nam tiếp tục nức nở, những tiếng nấc xé lòng vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch. Bà Mai khẽ thở dài, bước đến gần Nam, đôi tay run rẩy đặt lên vai anh. Bà cúi xuống, ánh mắt hằn lên nỗi đau nhưng cũng đầy sự kiên quyết. Bà Mai cố gắng trấn tĩnh, giọng nói bà run rẩy nhưng đầy sức nặng.
“Nam à… Con đừng như vậy.” Bà Mai thì thầm, bàn tay khẽ vuốt mái tóc Nam. Nam không ngẩng đầu, chỉ lắc mạnh, dường như muốn chối bỏ tất cả. “Nghe mẹ nói này con… Nghe mẹ nói.”
Nam dần trấn tĩnh hơn một chút, dù nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi. Anh ngước nhìn Bà Mai, ánh mắt đỏ hoe, chất chứa đầy sự hoang mang, đau khổ và cả một chút trách móc.
Bà Mai nhìn Nam, ánh mắt day dứt. “Mẹ không muốn con phải buồn. Lan nó… nó cũng không muốn ai biết, nhất là con.” Bà Mai ngừng lại, hít một hơi sâu, như thể đang cố gắng nuốt xuống những viên đá nghẹn trong cổ họng. “Nó bảo, nếu con biết, con sẽ dằn vặt… sẽ khổ sở. Nó không muốn con phải chứng kiến… nó yếu đuối, nó đau đớn như thế nào.”
Nam ngẩng phắt dậy, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào Bà Mai, đầy vẻ không tin. “Không muốn con buồn? Vậy mẹ nghĩ con sẽ vui sao khi giờ đây con biết mọi chuyện theo cách này? Con đã ly hôn cô ấy, con đã bỏ mặc cô ấy một mình… Và giờ, cô ấy đã ra đi rồi, mẹ mới nói cho con biết?” Giọng Nam lạc đi vì khóc, từng chữ như bị xé ra từ lồng ngực anh.
Bà Mai chỉ im lặng, ánh mắt bà tràn ngập sự bất lực và xót xa. “Lan nó… nó đã từng nói, sau tất cả những gì xảy ra, nó không muốn con phải gánh thêm bất kỳ gánh nặng nào từ bệnh tật của nó.”
Nam siết chặt hai bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đau điếng. Nghe những lời của Bà Mai, một sự phẫn nộ cùng đau đớn dâng trào trong lồng ngực Nam. Gánh nặng? Gánh nặng này giờ đây còn nặng nề hơn gấp vạn lần khi anh phải đối diện với sự thật phũ phàng này một mình, không một lời từ biệt, không một cơ hội để bù đắp. Anh tự dằn vặt mình, những giọt nước mắt nóng hổi tiếp tục lăn dài trên má.
Nam hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại những tiếng nấc nghẹn ngào đang chực trào. Anh ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt đỏ hoe vì khóc nhưng giờ đây đã pha lẫn một sự kiên quyết đến lạnh lùng, nhìn thẳng vào đôi mắt Bà Mai. Toàn bộ sự mềm yếu, hoang mang trong Nam dường như biến mất, thay vào đó là khao khát cháy bỏng muốn được thấu hiểu.
“Mẹ ơi,” Nam thốt lên, giọng nói khản đặc, run rẩy nhưng đầy sức nặng. “Con cần biết. Xin mẹ hãy kể cho con nghe tất cả. Tại sao… tại sao Lan lại giấu con?”
BÀ MAI
(Thở dài nặng nề, những nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn vì nỗi đau chất chứa)
Nó… nó phát hiện ra bệnh sau khi ly hôn con à.
NAM
(Mắt Nam trừng lớn, một cú sốc chạy dọc sống lưng, cảm giác như có ai đó vừa đấm mạnh vào lồng ngực anh)
Sau… sau khi ly hôn? Không… không thể nào!
BÀ MAI
(Bà Mai gật đầu, đôi mắt đã đỏ hoe nay lại càng đục ngầu hơn. Giọng bà nghẹn lại, nặng trĩu từng chữ)
Đúng vậy. Lúc đó, nó không muốn làm con nặng gánh thêm nữa. Con đã có một cuộc hôn nhân không hạnh phúc với nó rồi, nó không muốn trở thành một gánh nặng bệnh tật. Nó muốn con được tự do, Nam à.
NAM
(Nam siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Anh lắc đầu lia lịa, cố gắng xua đi những lời kinh hoàng đang văng vẳng bên tai. Một sự đau đớn tột cùng xé toạc lồng ngực anh)
Gánh nặng gì cơ chứ? Gánh nặng của em, cũng là gánh nặng của con mà mẹ! Tại sao… tại sao lại đối xử với con như vậy?
BÀ MAI
(Bà Mai đặt bàn tay run rẩy lên cánh tay Nam, ánh mắt đầy xót xa. Bà hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng không run rẩy)
Bệnh phát hiện đã ở giai đoạn cuối, không còn chữa được nữa con à. Các bác sĩ đã nói như vậy… nó đã rất kiên cường. Đến phút cuối cùng, nó vẫn không một lời than vãn. Nó vẫn cười, vẫn động viên mẹ. Nó chỉ dặn mẹ… đừng nói cho con biết.
NAM
(Toàn thân Nam cứng đờ, từng thớ thịt như đông cứng lại. Anh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, không khí dường như đặc quánh lại, khiến anh khó thở. Mọi âm thanh xung quanh đều biến mất, chỉ còn tiếng Bà Mai văng vẳng, và sự thật tàn khốc đang đè nặng lên tâm trí anh)
Không… không chữa được… giai đoạn cuối…
BÀ MAI
(Bà Mai nhìn Nam, lòng quặn thắt khi thấy nỗi đau xé lòng của anh. Bà nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh, giọng bà run rẩy nhưng kiên định)
Nó không muốn con biết, Nam à. Nó biết con đã quá khổ sở vì cuộc hôn nhân này rồi. Lúc ly hôn, nó đã nói với mẹ: “Con đã có cuộc sống riêng rồi, Nam xứng đáng có được hạnh phúc mới, đừng để con trở thành gánh nặng của anh ấy một lần nữa.” Nó muốn con được yên ổn, Nam à. Nó đã nhất quyết giữ kín mọi chuyện, không muốn con phải áy náy, không muốn con phải liên lụy.
NAM
(Nam nghe từng lời của Bà Mai như một nhát dao đâm thẳng vào tim. Anh quay phắt đi, nước mắt bắt đầu tuôn rơi không thể kìm nén. Anh gục mặt vào hai bàn tay, cơ thể run lên bần bật. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt anh)
Yên ổn? Mẹ nói con yên ổn sao? Con… con chưa bao giờ hết yêu em ấy! Làm sao có thể yên ổn khi không biết người mình từng thương yêu nhất đang phải chịu đựng tất cả một mình? Liên lụy gì chứ? Sao em ấy lại nghĩ như vậy?
BÀ MAI
(Bà Mai kéo Nam lại gần, ôm chặt lấy anh như ôm một đứa con trai. Nước mắt bà cũng lã chã rơi ướt đẫm vai Nam. Bà vuốt nhẹ mái tóc anh, giọng đầy xót xa)
Nó chỉ muốn tốt cho con thôi, Nam à. Nó nói con đã có cuộc sống riêng, không muốn làm phiền con. Nó không muốn con phải lựa chọn, phải day dứt. Nó nghĩ, nếu con biết, con sẽ không thể nào sống an yên được.
NAM
(Nam siết chặt vòng tay ôm Bà Mai, nước mắt mặn chát hòa cùng nước mắt của bà. Anh nấc nghẹn, từng tiếng nấc xé lòng. Cảm giác hối hận, đau đớn và cả một sự bất lực tràn ngập tâm trí anh. Anh đã bỏ lỡ điều gì? Anh đã không biết gì về người phụ nữ anh từng thề non hẹn biển. Cảm giác bất lực cào xé, Lan đã đơn độc đến phút cuối cùng.)
Lan… Lan ơi… sao em lại giấu anh? Sao em lại ích kỷ như vậy?
NAM
(Nam siết chặt vòng tay ôm Bà Mai, nước mắt mặn chát hòa cùng nước mắt của bà. Anh nấc nghẹn, từng tiếng nấc xé lòng. Cảm giác hối hận, đau đớn và cả một sự bất lực tràn ngập tâm trí anh. Anh đã bỏ lỡ điều gì? Anh đã không biết gì về người phụ nữ anh từng thề non hẹn biển. Cảm giác bất lực cào xé, Lan đã đơn độc đến phút cuối cùng.)
Lan… Lan ơi… sao em lại giấu anh? Sao em lại ích kỷ như vậy?
(Nam từ từ buông Bà Mai ra, anh lùi lại một bước, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Trái tim Nam quặn thắt như có ngàn mũi kim đâm vào. Từng lời Bà Mai nói như búa bổ vào tai, xé tan những ảo tưởng về cuộc sống “yên ổn” của anh sau ly hôn. Anh bỗng nhớ như in cái ngày Lan nói lời chia tay, giọng cô bình thản đến lạ thường, như thể mọi thứ đều đã được sắp đặt. Lúc đó, anh đã cảm thấy hụt hẫng, giận dữ và cả một chút… bị coi thường. Lan đã nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt không chút biểu cảm, và nói:)
LAN (HỒI TƯỞNG)
Anh đừng áy náy.
NAM (HỒI TƯỞNG)
(Nam lúc đó đã cười khẩy, cay đắng.)
Áy náy ư? Tôi áy náy cái gì chứ? Cô tưởng tôi sẽ tiếc nuối khi mất đi một cuộc hôn nhân chỉ toàn tranh cãi sao?
LAN (HỒI TƯỞNG)
(Lan chỉ lặng lẽ lắc đầu, nụ cười nhạt nhòa trên môi. Ánh mắt cô tràn đầy sự thấu hiểu, nhưng lúc đó, Nam chỉ thấy đó là sự lạnh nhạt.)
NAM
(Nam choàng tỉnh khỏi dòng hồi ức, anh lảo đảo bước về phía tấm ảnh của Lan. Anh đưa tay run rẩy chạm vào khung hình phủ vải đen. “Anh đừng áy náy.” Giờ đây, những lời đó vang vọng trong tâm trí anh, không còn là sự vô tâm, mà là một lời nhắn nhủ đầy xót xa. Lan không muốn anh phải bận lòng. Lan muốn anh bước tiếp, sống một cuộc đời không có gánh nặng mang tên cô. Cô đã tự gánh lấy tất cả, để anh được “yên ổn”. Cổ họng Nam nghẹn ứ, anh gục đầu vào tấm ảnh, tiếng nức nở vỡ òa.)
Lan… em… em không ích kỷ! Anh mới là kẻ ích kỷ, kẻ hèn nhát! Anh đã không hiểu em, không hề thấu hiểu!
BÀ MAI
(Bà Mai nhẹ nhàng đặt tay lên vai Nam, giọng bà run rẩy, đầy xót xa, nhìn tấm ảnh Lan.)
Nó… nó không ích kỷ đâu con. Nó chỉ không muốn con phải bận lòng.
(Nam từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, chất chứa sự day dứt và cả một khao khát được hiểu rõ mọi chuyện.)
NAM
Mẹ… mẹ nói con nghe đi. Những ngày cuối của Lan… con bé đã ra sao? Di nguyện của con bé là gì? Sao mẹ lại giấu con?
BÀ MAI
(Bà Mai thở dài nặng nề, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má hằn sâu nếp nhăn. Bà đưa tay run rẩy chạm vào tấm ảnh, ánh mắt đầy thương xót.)
Mẹ… mẹ biết con sẽ trách mẹ. Nhưng Lan nó dặn mẹ không được nói cho con biết, sợ con buồn lòng…
(Bà Mai nghẹn ngào, từng tiếng nấc bật ra.)
Nó bảo con bé không muốn làm xáo trộn cuộc sống của con nữa. Nó muốn con được yên ổn.
(Nam sững sờ, cảm giác như một tảng đá đè nặng lên ngực. Mọi thứ anh từng nghĩ về sự “bình yên” sau ly hôn đều sụp đổ hoàn toàn.)
BÀ MAI
(Bà Mai nhìn Nam, ánh mắt đong đầy yêu thương và nỗi đau.)
Nhưng nó vẫn luôn nhớ về con, Nam à. Mỗi đêm, nó hay ngồi nhìn ra cửa sổ, ôm theo tấm ảnh cưới của hai đứa, lẩm bẩm gọi tên con. Nó chỉ ước… ước con được hạnh phúc.
NAM
(Nam sững sờ, lời nói của Bà Mai như nhát dao cứa vào tim anh. Cơn đau thấu xương tràn ngập, khiến anh quỵ xuống, gục đầu vào đôi bàn tay run rẩy.)
Hạnh phúc… hạnh phúc sao? Mẹ ơi, con đã hạnh phúc bao giờ chứ? Con… con đã hiểu lầm Lan quá nhiều.
(Anh nấc nghẹn, từng tiếng bật ra nặng nề. Hình ảnh Lan gầy gò, đôi mắt buồn bã trước ngày ly hôn hiện về rõ mồn một.)
Con đã nghĩ… cô ấy muốn rời bỏ con để tìm cuộc sống tốt hơn. Con đã trách móc, đã phũ phàng với cô ấy…
BÀ MAI
(Bà Mai nhẹ nhàng đỡ Nam, nhưng cũng không kìm được nước mắt. Bà vuốt mái tóc anh, giọng đầy chua xót.)
Nó không bao giờ trách con, Nam à. Đến tận cuối cùng, nó vẫn luôn lo cho con. Nó bảo, con bé không muốn con phải chứng kiến nó héo tàn dần. Nó muốn con nhớ về nó với những gì tốt đẹp nhất.
(Nam ngước nhìn tấm ảnh Lan, đôi mắt anh đỏ ngầu, chứa đầy hối hận và sự dằn vặt tột cùng. Nụ cười của Lan trong ảnh, giờ đây, lại như một lời trách móc câm lặng.)
NAM
(Giọng Nam lạc đi, nghe như tiếng gào thét trong câm lặng.)
Không! Không thể nào! Con đã bỏ lỡ điều gì chứ? Con đã mù quáng đến mức nào? Lan… Lan ơi, em đã chịu đựng tất cả một mình sao? Để con… để con được hạnh phúc mà em đã…
(Anh không thể nói hết câu. Cả căn phòng như chìm trong tiếng nức nở của Nam. Anh ôm chặt lấy tấm ảnh Lan, như thể muốn níu giữ lại một điều gì đó đã vĩnh viễn mất đi.)
Con đã không biết… con đã không hề hay biết… (Anh lặp đi lặp lại, như một lời sám hối vô vọng.)
BÀ MAI
(Bà Mai nhìn Nam đau đớn, trái tim bà cũng quặn thắt.)
Con bé chỉ muốn con được sống tốt, được bình yên. Nó đã hy sinh tất cả…
(Nam gục đầu, cảm giác tội lỗi nhấn chìm anh hoàn toàn. Tình yêu thầm lặng, sự hy sinh lớn lao của Lan mà anh từng không nhận ra, giờ đây trở thành gánh nặng không thể chịu nổi.)
NAM
(Nam ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp nhưng đầy kiên quyết, nhìn thẳng vào Bà Mai.)
Mẹ ơi… cho con… cho con được thăm Lan lần cuối.
BÀ MAI
(Bà Mai nhìn Nam, đôi mắt bà cũng đỏ hoe. Bà hiểu mong muốn thống thiết của Nam.)
Con bé… nó đã ở phòng trên… Nam lên đi.
(Bà Mai khẽ gật đầu, sự chấp thuận không cần lời nói dài dòng. Bà đưa tay lên vỗ nhẹ vào vai Nam.)
(Nam đứng dậy, từng thớ thịt trên cơ thể Nam như bị rút cạn. Nam bước đi, đôi chân nặng trĩu lên cầu thang dẫn đến căn phòng quen thuộc. Cánh cửa phòng Lan mở hé, một không khí lạnh lẽo nhưng đầy trang nghiêm bao trùm.)
(Nam bước vào. Căn phòng vẫn y nguyên như ngày Lan còn sống, chỉ có chiếc giường giữa phòng, giờ đây, không còn là nơi nghỉ ngơi mà là nơi đặt Lan vĩnh viễn. Lan nằm đó, gương mặt thanh thản lạ thường, như đang ngủ say. Một tấm khăn lụa trắng phủ nhẹ lên người Lan. Nam quỵ xuống bên giường, không dám chạm vào, sợ làm tan biến khoảnh khắc mong manh này. Nam nhìn Lan, hình ảnh Lan gầy gò, xanh xao hơn cả trong ký ức cuối cùng của Nam. Một nỗi nghẹn ngào đến tột cùng bóp chặt lấy lồng ngực Nam, biến mọi âm thanh thành sự câm lặng. Nam chỉ có thể lặng lẽ ngắm nhìn, khắc ghi từng đường nét cuối cùng của người phụ nữ Nam đã vô tình đánh mất.)
(Thời gian trôi qua, không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Nam không biết mình đã ở đó bao lâu. Cuối cùng, Nam đứng dậy, bước lùi, vẫn không rời mắt khỏi Lan. Nam cúi đầu thật sâu, như một lời từ biệt cuối cùng, một lời hứa câm lặng về sự hối cải.)
(Nam lặng lẽ bước xuống cầu thang, trở lại phòng khách. Bà Mai vẫn ngồi đó, ánh mắt chất chứa nỗi buồn vô hạn.)
NAM
(Giọng Nam khàn đặc, khô khốc.)
Con xin phép… con về.
BÀ MAI
(Bà Mai đứng dậy, nhìn theo bóng Nam. Bà biết Nam đang mang một gánh nặng quá lớn.)
Nam… con bé sẽ luôn ở trong tim Nam.
(Nam không quay đầu lại. Nam biết, không có từ ngữ nào có thể diễn tả được sự mất mát và hối hối hận trong lòng Nam lúc này. Trái tim Nam tan nát.)
(Nam lặng lẽ bước ra khỏi Ngôi nhà của Bà Mai, cánh cửa đóng lại sau lưng Nam. Từng bước chân Nam nặng trĩu trên con đường quen thuộc, nơi Nam từng đón đưa Lan, nơi họ từng có những kỷ niệm hạnh phúc. Giờ đây, mỗi bước đi là một gánh nặng, mỗi hơi thở là một sự dằn vặt. Con đường trải dài phía trước như vô tận, và Nam biết, cuộc đời Nam từ nay sẽ mãi mãi thiếu vắng một bóng hình, một tình yêu mà Nam đã không biết trân trọng.)
Nam bước đi trên con đường lát đá dẫn vào nghĩa trang, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió xào xạc qua những hàng cây bách. Trước mắt Nam là một ngôi mộ mới, bia đá trắng khắc tên `Lan` nổi bật trên nền cỏ xanh còn ướt sương.
Đôi mắt Nam nhòe đi, nhưng anh vẫn nhận ra từng đường nét trên tấm bia. Anh quỳ sụp xuống, đôi chân Nam không còn chút sức lực nào. Nam run rẩy đặt bó hoa cúc trắng tinh khôi xuống trước mộ, những cánh hoa rung nhẹ như nỗi lòng anh.
NAM
(Giọng Nam nghẹn lại trong cổ họng, vỡ òa.)
Lan… Lan ơi… Anh xin lỗi… Xin lỗi em…
Nước mắt Nam tuôn rơi lã chã, hòa vào đất lạnh, từng giọt mang theo nỗi ân hận muộn màng. Anh đưa tay chạm vào tấm bia đá, cảm nhận sự lạnh lẽo thấu xương, như chạm vào khoảng trống vĩnh viễn trong tim mình.
NAM
(Anh ngước nhìn tấm bia, đôi mắt đỏ hoe.)
Anh đã sai rồi, Lan à… Anh yêu em… Anh yêu em nhiều lắm…
Từng lời thốt ra như một lưỡi dao cứa vào chính tim Nam. Sự hối hận trào dâng, khiến lồng ngực anh đau thắt. Anh gục đầu xuống, ôm chặt lấy bia mộ, cầu mong một phép màu, dù chỉ là một khoảnh khắc được quay ngược thời gian.
Nhưng không có gì ngoài sự im lặng đáp lại. Nam biết, đây là cái giá anh phải trả cho những tháng ngày đã vô tâm. Tình yêu giờ đây anh mới nhận ra, lại là tình yêu muộn màng nhất, vô vọng nhất.
Nam từ từ đứng dậy, đôi chân run rẩy tựa như cây nến trước gió. Đôi mắt Nam vẫn dán chặt vào tấm bia mộ lạnh lẽo, hình ảnh Lan trong tâm trí anh hiện lên rõ mồn một. Anh thấy nụ cười rạng rỡ của Lan ngày cưới, chiếc váy trắng tinh khôi cô mặc, và ánh mắt ngập tràn hạnh phúc khi Lan trao cho Nam lời hứa hẹn trăm năm. “Em sẽ luôn ở bên anh, Nam,” Lan đã nói, giọng cô trong trẻo như tiếng chuông gió. Nam nhớ anh đã nắm chặt tay Lan, thề sẽ yêu thương, che chở cho cô suốt đời. Những lời hứa đó giờ đây chỉ còn là mảnh vỡ sắc nhọn cứa vào tim Nam, nhắc nhở Nam về những gì anh đã đánh mất.
Một năm sau ly hôn, và giờ đây là sự vĩnh biệt. Nam nhắm nghiền mắt, cảm nhận nỗi đau thắt lại trong lồng ngực. Anh đã đánh mất tất cả, đánh mất người phụ nữ yêu anh vô điều kiện nhất. Sự vô tâm, những tranh cãi không hồi kết, và khoảng cách đã giết chết tình yêu của họ, giết chết hạnh phúc mà Nam từng có. Nam mở mắt, nhìn thẳng vào tên Lan trên bia đá.
NAM
(Giọng Nam khản đặc, nhưng kiên định và đầy quyết tâm.)
Lan à… anh hứa. Anh sẽ sống thật tốt. Sống cho cả phần của em nữa. Anh sẽ không bao giờ để em thất vọng thêm lần nào nữa. Anh sẽ tìm lại chính mình, sẽ sống một cuộc đời ý nghĩa để em có thể thanh thản nơi chín suối. Anh thề với em, Lan… Anh thề với tất cả những gì anh còn lại.
Nam cúi đầu thật sâu, như một lời tạ lỗi cuối cùng, một lời hứa hẹn bất diệt gửi đến linh hồn Lan. Anh biết, con đường phía trước sẽ rất dài, nhưng vì Lan, Nam sẽ bước tiếp, không ngừng nghỉ.
Nam rời khỏi ngôi mộ, bước chân Nam nặng trĩu. Gió lạnh luồn qua kẽ tóc Nam, thổi bay những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi. Anh lái xe về Ngôi nhà của Bà Mai, một sự thôi thúc không thể giải thích. Không khí trong nhà vẫn tĩnh lặng, nhưng khác với cái lạnh lẽo của nỗi đau, giờ đây nó mang một vẻ u hoài, chất chứa những câu chuyện chưa kể.
Bà Mai ngồi lặng lẽ trong phòng khách, đôi mắt bà nhìn xa xăm ra khoảng vườn trống. Trên chiếc tủ gỗ cũ kỹ, Nam nhìn thấy Tấm ảnh Lan. Khung ảnh được phủ một dải vải đen mỏng, như một lời nhắc nhở rằng Lan đã rời xa cõi đời này. Nụ cười rạng rỡ của Lan trong bức ảnh như xuyên qua lớp vải tang thương, chạm vào trái tim Nam. Anh bước lại gần, chạm nhẹ vào khung ảnh lạnh buốt.
BÀ MAI
(Giọng Bà Mai trầm buồn, ngước nhìn Nam.)
Con về rồi đấy à, Nam?
NAM
(Nam quay lại, cố nén tiếng thở dài.)
Vâng, con… con muốn gặp mẹ một lát.
BÀ MAI
(Bà Mai gật đầu, vỗ nhẹ vào chỗ trống bên cạnh mình.)
Ngồi xuống đây với mẹ.
Nam ngồi xuống bên Bà Mai, cảm nhận sự cô đơn bao trùm cả hai người. Một khoảng im lặng kéo dài, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ.
BÀ MAI
(Bà Mai nhìn vào bức ảnh Lan, khóe mắt bà ươn ướt.)
Lan… con bé thương con lắm. Thương đến nỗi, dù có chuyện gì xảy ra, nó cũng muốn con được bình yên.
Nam khẽ giật mình. Anh nhìn Bà Mai, chờ đợi bà nói tiếp.
BÀ MAI
(Bà Mai đưa tay vuốt ve khuôn mặt Lan trong ảnh.)
Có những lúc, mẹ tưởng con bé sẽ gục ngã. Nhưng nó kiên cường lắm. Nó nói, chỉ cần Nam được sống cuộc đời của Nam, không phải lo lắng gì… thì nó cam lòng.
Những lời của Bà Mai như những nhát dao vô hình, từ từ xé toạc lớp màn bí mật mà Nam không thể chạm tới. Lan đã hy sinh điều gì? Cô ấy đã che giấu điều gì để anh được “bình yên”? Trái tim Nam thắt lại, cảm giác tội lỗi và hối hận dâng trào. Anh nhớ lại những lần cãi vã, những lời trách móc vô tâm anh dành cho Lan, trong khi cô có lẽ đang gồng mình gánh chịu một gánh nặng vô hình nào đó.
NAM
(Giọng Nam run run.)
Mẹ… có phải Lan đã giấu con điều gì không?
BÀ MAI
(Bà Mai thở dài, lắc đầu nhẹ.)
Giờ thì chẳng còn quan trọng nữa rồi, con ạ. Điều quan trọng là con bé đã yêu con bằng cả sinh mệnh của mình. Và những gì nó làm, tất cả, đều là vì tình yêu.
Nam đứng dậy, đôi mắt Nam đỏ hoe. Anh nhìn Bà Mai, rồi lại nhìn bức ảnh Lan. Sự thật không được nói ra, nhưng Nam đã hiểu. Hiểu rằng có những bí mật được che giấu không phải vì thù hận, không phải vì muốn làm tổn thương nhau, mà vì một tình yêu quá lớn, một sự hy sinh sâu sắc đến tận cùng, muốn bảo vệ người mình yêu khỏi những gánh nặng, những nỗi đau. Trái tim Nam tan vỡ, nhưng trong sự tan vỡ đó, một hạt mầm của sự trưởng thành đã nảy nở. Anh không còn là người đàn ông vô tâm, ích kỷ ngày nào.
Nam khẽ gật đầu với Bà Mai, không nói thêm lời nào. Anh cúi đầu chào bà, rồi lặng lẽ rời khỏi Ngôi nhà của Bà Mai. Bóng Nam đổ dài trên con đường quen thuộc, phía sau là cánh cửa khép lại, mang theo những ký ức, những bí mật và cả những nỗi đau không thể hàn gắn.
Nam bước đi trên con đường rải sỏi, ánh hoàng hôn buông xuống nhuộm đỏ cả một góc trời. Gió thổi qua những hàng cây, mang theo hương đất ẩm và mùi hoa dại thoang thoảng. Mỗi bước chân của Nam giờ đây không còn nặng trĩu của sự căm giận hay nuối tiếc mù quáng, mà thay vào đó là một sự bình yên đến lạ lùng. Anh hiểu rằng, cuộc đời này vốn dĩ không phải lúc nào cũng là những thước phim rõ nét, mà đôi khi, có những mảnh ghép cần được đặt vào đúng vị trí bằng sự thấu hiểu và lòng bao dung. Những bí mật mà Lan đã giữ, giờ đây đối với Nam không còn là gánh nặng hay nỗi đau bị phản bội. Chúng là minh chứng cho tình yêu vô bờ bến, cho sự hy sinh âm thầm mà cô đã dành cho anh. Nam nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lành lướt qua mặt, như một lời thì thầm của Lan, trấn an anh rằng mọi chuyện đã ổn rồi. Anh đã mất đi Lan, mất đi hạnh phúc từng có, nhưng anh đã tìm thấy một phần quan trọng hơn: chính mình, phiên bản trưởng thành hơn, biết trân trọng và yêu thương. Con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng Nam biết anh không còn đơn độc. Tình yêu của Lan, dù giờ đây chỉ còn là ký ức, vẫn sẽ là ngọn hải đăng soi sáng cho Nam bước tiếp. Anh sẽ sống một cuộc đời ý nghĩa, không chỉ cho riêng anh mà còn cho cả phần của Lan, với trái tim đầy lòng biết ơn và một tâm hồn đã được chữa lành. Thế giới vẫn tiếp diễn, và Nam tin rằng, ở đâu đó, Lan vẫn đang mỉm cười dõi theo anh.

