Kết hôn với Lục Hàn Xuyên đã sáu năm, vậy mà hôm nay tôi mới vô tình phát hiện anh ta có một căn biệt thự nhỏ ở ngoại ô Bắc Kinh. Chiều hôm ấy, tôi tận mắt nhìn thấy anh ta ôm một người phụ nữ, vội vã bước vào căn nhà đó. Giọng cô ta vang lên, nũng nịu:
“Đừng lúc nào cũng gấp gáp thế. Anh ngày nào cũng bắt chị Ngọc Khuê uống thuốc tránh thai, thế mà lại nóng lòng chạy tới tìm em. Anh rốt cuộc muốn gì chứ?”
“Tống Mẫn, chuyện thuốc tránh thai, tốt nhất cô nên ngậm miệng lại.”
Anh ta còn lạnh lùng bổ sung thêm:
“Nếu cô để Ngọc Khuê biết chuyện này, thì cẩn thận, tôi không tha cho cô đâu.”
Nghe cuộc trò chuyện của họ, toàn thân tôi lạnh buốt. Thì ra, tình yêu mà tôi tin tưởng suốt những năm qua, hóa ra chỉ là một mình tôi tự ảo tưởng. Đã đến nước này, dù sống hay chết, tôi cũng không muốn gặp lại họ nữa.
Tôi loạng choạng rời khỏi nơi đó. Khi về đến nhà, trời đã tối đen. Người giúp việc vẫn như thường lệ, bưng tới một bát thuốc Đông y còn nóng hổi đưa cho tôi. Tôi nhìn bát thuốc đen ngòm ấy, mùi hăng nồng xộc lên khiến tôi chỉ biết đứng ngẩn ra.
Ba năm kết hôn, tôi vẫn chưa có con. Tôi từng đến bệnh viện của tập đoàn nhà họ Lục kiểm tra rất kỹ lưỡng, kết quả chỉ bảo cơ thể tôi lạnh, khó mà thụ thai. Hôm ấy, khi thấy tôi buồn bã, Lục Hàn Xuyên liền đưa tôi đi khắp nơi tìm thầy thuốc. Cuối cùng, anh ta bỏ ra một khoản tiền lớn, mua được bài thuốc của một vị lương y nổi tiếng, bảo rằng nó không chỉ giúp tôi khỏe mạnh mà còn dễ thụ thai hơn.
Tôi tin tưởng anh ta tuyệt đối. Từ đó, ngày nào tôi cũng uống thứ thuốc đắng ngắt mà anh ta vất vả tìm về cho mình. Mỗi lần uống, chỉ cần nhìn ánh mắt mong mỏi của anh ta, tôi lại cố bịt mũi nuốt hết, chỉ mong sớm sinh con cho anh ta.
Nhưng ba năm trôi qua, bụng tôi vẫn hoàn toàn phẳng lặng. Tôi từng tự trách bản thân không biết bao nhiêu lần, cho đến khi nghe được sự thật, rằng thứ tôi uống suốt ba năm qua không phải thuốc hỗ trợ mang thai, mà là thuốc tránh thai. Khi đó, tôi như rơi vào hố băng không đáy.
Thật buồn cười. Nếu hôm nay không tình cờ phát hiện, tôi không biết mình sẽ còn bị lừa dối đến bao giờ.
Khi Lục Hàn Xuyên bước vào nhà, anh ta thấy tôi đang ngẩn người nhìn bát thuốc. Anh ta nhanh chóng đi tới, ngồi xuống bên cạnh, vòng tay ôm lấy vai tôi, giọng dịu dàng vang lên:
“Ngọc Khuê đang nghĩ gì mà thẫn thờ thế? Không uống thuốc nhanh lên kẻo nguội mất.”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, người mà tôi từng yêu thương bằng cả trái tim, quan sát thật kỹ từng đường nét gương mặt anh ta. Hôm nay anh đã thay đồ, toàn thân tỏa ra hương thơm sạch sẽ, dễ chịu. Thật đáng tiếc, dù anh có cố che giấu thế nào, vết ửng đỏ mờ mờ trên cổ vẫn phơi bày tất cả.
Nghĩ đến những khoảnh khắc cuồng nhiệt đã tạo nên dấu vết ấy, dạ dày tôi lại quặn lên khó chịu.
“Không sao, chắc hôm nay em ra ngoại ô nên lạnh bụng, thấy hơi buồn nôn, không uống nổi thuốc.”
Giọng anh ta thoáng chút lo lắng:
“Sao tự nhiên lại đi xa vậy? Cơ thể em vốn yếu, có bị lạnh không?”
Tôi nhìn anh, thấy gương mặt đầy vẻ sốt sắng ấy, chỉ lặng lẽ lắc đầu. Tôi đặt bát thuốc lên bàn, khẽ hỏi:
“Em không muốn uống nữa. Anh nghĩ có khi nào ông thầy thuốc Đông y kia lừa chúng ta không? Ba năm rồi mà chẳng có kết quả gì cả.”
Thân hình anh ta đang căng cứng bỗng chùng xuống. Anh ta ôm chặt tôi vào lòng, giọng dịu dàng vang lên bên tai:
“Ngọc Khuê, sao em lại nói vậy? Em không muốn sinh con cho anh sao?”
Vừa nói, anh ta vừa cầm bát thuốc, đưa thìa đến gần miệng tôi:
“Chồng đút em uống nhé.”
Khuôn mặt anh ta tràn đầy vẻ dịu dàng, nụ cười ấm áp như mọi khi. Tôi nhìn anh ta, nước mắt không kìm được mà rơi xuống:
“Thật sự phải uống sao?”
Thấy tôi như vậy, anh ta khựng lại một chút, nhưng vẫn kiên quyết từng thìa từng thìa đút thuốc cho tôi. Từng dòng thuốc đắng ấm chảy xuống cổ họng, nhưng trái tim tôi lại lạnh giá đến tê dại. Nỗi cay đắng trong lòng còn đắng hơn vị thuốc ấy gấp trăm lần. Nước mắt tôi rơi lã chã, không cách nào ngăn lại.
Anh ta vẫn kiên quyết không muốn tôi sinh con cho mình. Thật ra, anh hoàn toàn có thể nói thẳng. Tôi đâu phải loại người không biết buông bỏ.
Sau khi uống xong bát thuốc, Lục Hàn Xuyên nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má tôi, rồi bế tôi vào phòng tắm, mở vòi nước nóng. Mọi động tác của anh ta thành thục như đã làm vô số lần. Ban đầu, tôi từng phản kháng, nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi anh ta.
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ tội nghiệp:
“Ngọc Khuê, anh là chồng em mà, chẳng lẽ em cũng muốn khước từ anh sao?”
Dù trong lòng tôi tràn ngập chống đối, nhưng cuối cùng vẫn chỉ biết bất lực gật đầu đồng ý.
Từ ngày kết hôn, mọi việc lớn nhỏ của tôi đều do anh ta sắp xếp. Suốt sáu năm làm vợ anh, chưa từng có bất kỳ tin đồn nào về anh. Nhưng hôm nay, nhớ lại dáng vẻ yêu kiều của người phụ nữ tên Tống Mẫn, trái tim tôi lại quặn đau. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy người chồng trước mặt sao xa lạ đến vậy. Sáu năm hôn nhân này, hóa ra chỉ là một trò cười cay đắng.
Khi tôi tỉnh táo lại, đã thấy mình mặc bộ đồ ngủ lụa mỏng, nằm gọn trong vòng tay anh ta. Anh ta cọ nhẹ lên cổ tôi, khiến tôi cảm thấy nhột nhạt khó chịu, theo phản xạ tôi liền né tránh.
“Mai còn nhiều việc, đừng nghịch nữa.”
Anh ta khựng lại, rồi đưa tay xoa đầu tôi, sau đó kéo chăn đắp kín cho tôi. Cho đến khi tiếng thở đều đều của anh vang lên bên tai, tôi mới từ từ mở mắt nhìn vào bóng tối. Ngay cả khi ngủ, anh vẫn siết chặt eo tôi, như thể sợ tôi biến mất. Có phải tất cả những điều này chỉ là ảo giác của tôi mà thôi?
Sáng hôm sau, vừa tỉnh dậy, tôi đã thấy Lục Hàn Xuyên cười rạng rỡ, nói muốn đưa tôi đi ngoại ô leo núi ngắm lá đỏ. Tôi còn chưa kịp gật đầu, thì quản gia đã vội vàng chạy vào, thì thầm gì đó bên tai anh.
Ngay sau đó, tiếng bước chân vang lên ngoài cửa. Anh ta lập tức phản ứng, giọng đầy khó chịu:
“Hôm nay tôi định đưa Ngọc Khuê đi leo núi, có chuyện gì để mai hãy nói.”
Tôi kéo tay anh, giọng nhỏ nhẹ:
“Có lẽ là chuyện gấp, anh cứ xem thử đi.”
Chưa kịp dứt lời, người ngoài cửa đã cùng dì giúp việc bước vào. Tôi còn chưa kịp nhìn rõ mặt người đó, thì Lục Hàn Xuyên đã nhanh chóng bước tới, chắn tầm nhìn của tôi lại.
Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luận, bấm like và để lại 1 chấm để nhận thông báo ↧
Lục Hàn Xuyên vội vàng chặn tầm nhìn của Ngọc Khuê, che đi cánh cửa nơi người vừa bước vào. Gương mặt anh ta thoáng nét lo lắng, xen lẫn một sự tức giận khó tả khi ánh mắt anh ta lướt qua vai Ngọc Khuê. Ngọc Khuê cảm thấy một linh cảm chẳng lành trỗi dậy. Cô cố gắng lách qua người Lục Hàn Xuyên, muốn nhìn rõ xem ai đã đến vào lúc này.
Nhưng Lục Hàn Xuyên siết chặt tay Ngọc Khuê hơn, bàn tay anh ta như gọng kìm giữ chặt lấy cổ tay cô. Giọng nói của Lục Hàn Xuyên trầm thấp đến đáng sợ, như tiếng gầm gừ bị kìm nén:
“Em cứ ở yên đây.”
Lời nói mang theo một sự uy hiếp rõ ràng khiến Ngọc Khuê rùng mình. Tim Ngọc Khuê đập thình thịch, tiếng đập lớn đến mức cô có thể nghe thấy rõ ràng trong lồng ngực mình. Cô bất giác nhìn vào đôi mắt Lục Hàn Xuyên. Dù anh ta đang quay lưng lại với người kia, ánh mắt anh ta vẫn đầy cảnh cáo và sự tức giận dồn nén. Ngọc Khuê nhận ra, đây không phải là ánh mắt mà một người chồng dành cho vợ mình. Đây là ánh mắt của kẻ đang che giấu một bí mật động trời. Linh cảm về một điều chẳng lành càng lúc càng trở nên rõ rệt trong tâm trí Ngọc Khuê.
Ngọc Khuê cố gắng lách qua người Lục Hàn Xuyên lần nữa, nhưng vô ích. Bàn tay anh ta vẫn xiết chặt cổ tay cô, cơ thể rắn chắc như bức tường ngăn cản mọi tầm nhìn. Một sự tuyệt vọng dâng lên trong lòng Ngọc Khuê, nhưng cô vẫn không ngừng đấu tranh. Từ khe hở nhỏ nhoi giữa vai Lục Hàn Xuyên và khung cửa, Ngọc Khuê thoáng thấy một bóng dáng.
Một người phụ nữ trẻ tuổi, đường nét xinh đẹp đến nao lòng, mái tóc đen óng ả buông xõa trên bờ vai. Ánh mắt Ngọc Khuê dán chặt vào bóng dáng đó, rồi dần di chuyển xuống dưới. Chiếc váy liền thân màu kem ôm sát lấy cơ thể, không thể che giấu được cái bụng hơi nhô cao. Ngọc Khuê bỗng chốc cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt.
Người phụ nữ kia bước hẳn vào trong sảnh, ánh mắt sắc lạnh, không chút kiêng dè nhìn thẳng về phía Ngọc Khuê. Trong khoảnh khắc đó, thế giới của Ngọc Khuê như sụp đổ. Cô nhận ra. Không thể nhầm lẫn được. Đó chính là Tống Mẫn. Đôi mắt Tống Mẫn đầy vẻ khiêu khích, như một kẻ chiến thắng đang đắc chí nhìn thẳng vào “chính thất”.
Lục Hàn Xuyên cảm nhận được ánh mắt của Tống Mẫn, anh ta lập tức xoay người, hoàn toàn quay lưng về phía Ngọc Khuê, dùng cả tấm thân mình che chắn hoàn toàn tầm nhìn của vợ. Anh ta như một tấm khiên sống, cố gắng che giấu điều gì đó, một sự thật khủng khiếp đang dần bị phơi bày.
Ngọc Khuê sững sờ, cố nén một tiếng thở dốc nghẹn ngào. Mọi giác quan của cô dường như đều tê liệt. Trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô không cần nhìn thêm nữa. Cái bụng hơi nhô cao của Tống Mẫn, cái nhìn đầy chiến thắng của cô ta, và hành động che chắn đầy hoảng loạn của Lục Hàn Xuyên – tất cả đều là những mảnh ghép hoàn hảo, tạo nên một bức tranh tàn nhẫn nhất mà Ngọc Khuê từng đối mặt.
Ngọc Khuê cảm thấy một dòng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, trái tim cô thắt lại đau đớn. Cô không thể thốt nên lời. Không khí đặc quánh như chì, chỉ có tiếng hít thở dồn dập của chính cô vang vọng. Tống Mẫn, không chút e dè, cất tiếng. Giọng cô ta sắc như dao, xen lẫn sự tự mãn rõ ràng.
“Anh Hàn Xuyên,” Tống Mẫn nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi Ngọc Khuê, nhưng câu chữ lại hướng thẳng vào Lục Hàn Xuyên. “Em có chuyện quan trọng muốn nói với anh, không tiện để chị Ngọc Khuê nghe.”
Ngọc Khuê nghe rõ từng từ, nhưng lại cảm thấy như mình đang chìm xuống một vực sâu không đáy. Mắt cô mở to, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một lời giải thích trong đôi mắt của Lục Hàn Xuyên, nhưng chỉ thấy sự hỗn loạn. Lục Hàn Xuyên, như vừa bừng tỉnh sau cơn mê, quay phắt lại nhìn Tống Mẫn. Gương mặt anh ta trắng bệch, không còn chút huyết sắc nào. Anh ta gằn giọng, tiếng nói chứa đầy sự hoảng loạn và tức giận.
“Đã bảo em về trước rồi cơ mà?”
Câu hỏi đó như một nhát dao nữa đâm thẳng vào trái tim Ngọc Khuê. “Về trước rồi cơ mà?” – Điều đó có nghĩa là cuộc gặp gỡ này, sự xuất hiện của Tống Mẫn, đều là có kế hoạch. Ngọc Khuê cảm thấy mình như bị đóng băng tại chỗ, từng tế bào trong cơ thể dường như ngừng hoạt động. Sự thật quá sức tưởng tượng, một sự phản bội tàn nhẫn và trắng trợn, đang phơi bày rõ mồn một ngay trước mắt cô. Cô không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến, nhưng mọi thứ đều quá rõ ràng, quá hiển nhiên.
Ngọc Khuê, cảm thấy trái tim như bị vò nát, nỗi đau và sự sỉ nhục dâng lên tận cổ họng. Cô không thể chịu đựng thêm bất kỳ lời giả dối nào. Một lực mạnh bạo trỗi dậy trong người Ngọc Khuê. Cô giật tay ra khỏi Lục Hàn Xuyên, đẩy mạnh anh ta sang một bên. Lục Hàn Xuyên lảo đảo, chưa kịp lấy lại thăng bằng thì Ngọc Khuê đã sải bước thẳng đến trước mặt Tống Mẫn. Đôi mắt Ngọc Khuê đỏ hoe, rực lửa căm phẫn, nhìn thẳng vào Tống Mẫn.
“Có chuyện gì mà tôi không thể nghe?” Ngọc Khuê gằn từng tiếng, giọng cô run lên nhưng lại mang một sự kiên quyết đáng sợ. “Hay là chuyện về ‘căn biệt thự nhỏ ở ngoại ô Bắc Kinh’ và ‘thuốc tránh thai’ mà tôi đã uống suốt 3 năm qua?”
Từng chữ thốt ra từ miệng Ngọc Khuê như những mũi kim châm thẳng vào tâm can, không chỉ của Tống Mẫn mà còn của chính Lục Hàn Xuyên. Gương mặt Tống Mẫn thoáng giật mình, sắc mặt lập tức trắng bệch, đôi môi mím chặt. Cô ta không ngờ Ngọc Khuê lại biết rõ đến vậy. Một sự hoảng sợ hiện rõ trong đáy mắt của Tống Mẫn. Lục Hàn Xuyên đứng chết trân phía sau, gương mặt anh ta cũng cắt không còn giọt máu. Sự thật bị vạch trần một cách phũ phàng và đau đớn, ngay tại ngôi nhà của họ.
Lời nói của Ngọc Khuê như một tia sét đánh thẳng vào không khí ngột ngạt. Lục Hàn Xuyên, sau giây phút chết lặng, bỗng chồm tới. Ánh mắt anh ta đỏ ngầu, vừa hoảng loạn vừa tức giận tột độ. Anh ta vội vã kéo mạnh Ngọc Khuê lại, bàn tay thô bạo chụp lấy miệng cô, cố ngăn những lời tàn nhẫn kia thoát ra thêm.
LỤC HÀN XUYÊN
(Gằn giọng, khuôn mặt vặn vẹo)
Ngọc Khuê! Em đang nói gì vậy? Đừng làm loạn lên!
Ngọc Khuê vùng vẫy dữ dội, cố thoát khỏi gọng kìm của Lục Hàn Xuyên. Nước mắt nóng hổi trào ra, làm nhòe đi tầm nhìn nhưng không làm lu mờ đi sự căm phẫn trong đôi mắt cô. Cô giật mạnh đầu, thoát khỏi bàn tay đang bịt miệng mình, dốc hết sức bình sinh hét lên.
NGỌC KHUÊ
(Hụt hơi, nghẹn ngào trong uất ức)
Anh định lừa tôi đến bao giờ nữa? Đến khi nào cái thai trong bụng cô ta lớn bằng cái bụng tôi mới thôi ư?
Cả căn phòng bỗng chìm vào một sự im lặng chết chóc. Từ Lục Hàn Xuyên đang tái mét mặt mày, đến Tống Mẫn đang run rẩy, cả không gian dường như ngưng đọng lại, chỉ còn nghe tiếng Ngọc Khuê thở dốc và tiếng nước mắt rơi. Lời nói của Ngọc Khuê như một quả bom nổ chậm, phá tan mảnh ghép cuối cùng của sự giả dối, để lại một hiện thực trần trụi, đau đớn.
(Tống Mẫn, sau giây phút bàng hoàng, dường như lấy lại được tinh thần. Ánh mắt cô ta từ sự hoảng sợ nhanh chóng chuyển sang vẻ đắc thắng, một nụ cười khẩy nở trên khóe môi, đầy vẻ thách thức.)
TỐNG MẪN
(Giọng điệu mỉa mai, cao ngạo)
Ồ, cuối cùng chị cũng biết rồi sao?
(Tống Mẫn chậm rãi đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc bụng phẳng lì của mình, nhưng ánh mắt cô ta lại khóa chặt vào Ngọc Khuê, tràn đầy vẻ hả hê và sự chắc chắn. Cô ta tận hưởng từng khoảnh khắc của sự đau đớn trên gương mặt Ngọc Khuê.)
TỐNG MẪN
(Tiếp lời, nhấn nhá từng chữ, như muốn khắc sâu vào tâm trí Ngọc Khuê)
Đúng vậy, tôi đang mang thai con của anh Hàn Xuyên. Em bé đã được ba tháng rồi.
(Những lời của Tống Mẫn như hàng ngàn mũi dao sắc lạnh đâm thẳng vào trái tim Ngọc Khuê. Cô lảo đảo lùi lại, cơ thể dường như mất hết sức lực. Ánh mắt Ngọc Khuê vô hồn nhìn vào khoảng không, mọi hình ảnh xung quanh trở nên mờ ảo, nhòe nhoẹt. Căn phòng bỗng chốc quay cuồng, tiếng nói của Tống Mẫn vang vọng trong tai cô như tiếng chuông báo tử cho cả cuộc đời mình.)
(Ngọc Khuê đưa tay ôm chặt lấy đầu, đôi chân không vững. Mọi niềm tin, mọi hy vọng mà cô từng đặt vào cuộc hôn nhân này, vào Lục Hàn Xuyên, vào tương lai của mình, đều sụp đổ hoàn toàn, hóa thành tro bụi. Nước mắt không còn chảy thành dòng, mà đóng băng lại trong tâm hồn cô, biến thành nỗi đau câm lặng, không thể gọi thành tên.)
(Lục Hàn Xuyên chết lặng vài giây, nhìn Ngọc Khuê đang run rẩy, rồi ánh mắt anh ta đột ngột chuyển sang Tống Mẫn. Đôi mắt anh ta như muốn thiêu đốt cô ta thành tro bụi, ngọn lửa giận dữ và bất lực bùng cháy dữ dội. Nhưng Tống Mẫn không hề sợ hãi, cô ta chỉ nhếch mép cười khẩy, ánh mắt vẫn đầy vẻ khiêu khích và đắc thắng, như một lời khẳng định cho quyền lực mới của mình.)
LỤC HÀN XUYÊN
(Giật mình quay phắt sang Ngọc Khuê, giọng nói run rẩy, đầy vẻ cầu xin, anh ta vội vàng tiến lại gần cô)
Ngọc Khuê, em nghe anh giải thích. Mọi chuyện không như em nghĩ đâu!
(Ngọc Khuê không nói một lời. Nước mắt đã khô cạn, thay vào đó là một nụ cười chua chát, méo mó hiện lên trên gương mặt cô. Nụ cười ấy chất chứa sự khinh bỉ, sự tuyệt vọng và cả nỗi đau tột cùng, như thể mọi thứ đã sụp đổ hoàn toàn. Cô nhìn chằm chằm vào Lục Hàn Xuyên, ánh mắt trống rỗng, không còn chút hơi ấm hay niềm tin nào.)
NGỌC KHUÊ
(Giọng nghẹn ngào, nụ cười trên môi méo mó)
Giải thích? Anh sẽ giải thích tại sao anh bắt tôi uống thuốc tránh thai suốt 3 năm, dưới danh nghĩa thuốc hỗ trợ thụ thai, trong khi anh đi tìm cách có con với người phụ nữ khác sao?
Lục Hàn Xuyên lùi lại một bước, gương mặt trắng bệch. Vẻ bình tĩnh mà anh ta cố gắng duy trì phút chốc đã sụp đổ hoàn toàn. Đôi mắt anh ta trợn trừng, không còn giấu được sự hoảng loạn và kinh ngạc tột độ. Anh ta lẩm bẩm như không tin vào tai mình.
LỤC HÀN XUYÊN
(Thều thào)
Không… không phải như em nghĩ…
NGỌC KHUÊ
(Tiến thêm một bước, ánh mắt sắc như dao găm)
Không phải như tôi nghĩ? Vậy anh định giải thích thế nào về những viên thuốc đó? Anh định giải thích thế nào về đứa con trong bụng Tống Mẫn? Hay anh muốn giải thích vết son trên cổ áo anh, thứ mà tôi đã nhìn thấy ngay cả khi anh cố tình giấu đi?
Mỗi lời Ngọc Khuê nói ra đều như một nhát dao đâm thẳng vào tim Lục Hàn Xuyên. Anh ta đứng sững sờ, không thể biện minh. Cả người anh ta run rẩy, mọi lời nói dối mà anh ta dày công xây dựng suốt bao năm nay đều tan vỡ chỉ trong khoảnh khắc này. Tống Mẫn đứng phía sau, nhìn cảnh tượng này với vẻ mặt mãn nguyện, nhưng sâu trong ánh mắt vẫn thoáng qua chút lo lắng.
Ngọc Khuê nhìn chằm chằm vào bát thuốc Đông y đen ngòm đặt trên bàn, thứ mà Lục Hàn Xuyên vừa đút tận miệng cô vài phút trước. Trong mắt cô lúc này, nó không còn là liều thuốc bồi bổ, mà là một chất độc kinh tởm, biểu tượng cho sự lừa dối tàn nhẫn. Với một lực mạnh đến bất ngờ, cô nhặt lấy bát thuốc. Bàn tay run rẩy, nhưng ánh mắt lại kiên quyết lạ thường.
Không một lời nói, Ngọc Khuê hất tung bát thuốc vào mặt Lục Hàn Xuyên. Nước thuốc đen đặc bắn tung tóe, vẽ lên khuôn mặt điển trai của anh những vệt loang lổ ghê tởm.
“Đây là tất cả những gì anh dành cho tôi sau sáu năm hôn nhân sao?” Ngọc Khuê gằn từng tiếng, giọng nói vỡ vụn đầy căm hận. “Thứ thuốc độc này!”
Lục Hàn Xuyên sững sờ, đôi mắt mở to vì bất ngờ và kinh hãi. Hơi nóng và mùi thuốc bắc nồng nặc bám đầy trên mặt, trên tóc anh, khiến anh chớp mắt liên hồi. Anh đứng chết lặng, không thể tin vào hành động của Ngọc Khuê, cũng không thể tin vào những lời cô vừa thốt ra. Khuôn mặt anh dính đầy thuốc, trông thật thảm hại.
Tiếng thét chói tai xé tan không khí căng thẳng: “Anh Hàn Xuyên! Anh có sao không?”
Tống Mẫn xuất hiện như một cơn lốc, mái tóc lòa xòa, gương mặt tái nhợt vì kinh hãi. Cô ta lao nhanh đến bên Lục Hàn Xuyên, vội vàng rút khăn tay từ túi áo, chùi lia lịa những vệt thuốc đen đặc trên mặt Lục Hàn Xuyên, bàn tay run rẩy, đôi mắt ngấn nước, như thể anh vừa bị thương nặng.
Hành động vồ vập, thái quá của Tống Mẫn như ngọn lửa đổ thêm dầu vào sự căm phẫn đang cháy dữ dội trong lòng Ngọc Khuê. Ngọc Khuê lùi lại một bước, ánh mắt sắc lạnh như băng, chiếu thẳng vào Lục Hàn Xuyên và Tống Mẫn đang bận rộn diễn trò. Một nụ cười khẩy, đầy vẻ khinh miệt nở trên môi Ngọc Khuê.
“Đừng đóng kịch nữa!” Ngọc Khuê gằn giọng, mỗi từ như một nhát dao. “Các người xứng đáng ở bên nhau!”
Lục Hàn Xuyên khẽ đẩy Tống Mẫn ra, gương mặt vẫn còn lấm lem vết thuốc nhưng ánh mắt đã lấy lại được sự bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn từ từ đưa tay lau đi những vệt đen trên má, chậm rãi, như thể đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ của sự việc trong đầu. Ánh mắt hắn hướng về phía Ngọc Khuê, một cái nhìn phức tạp đến khó tả: vừa hằn học sự tức giận khi bị lộ tẩy, vừa thoáng nét đau khổ vì tình cảnh trớ trêu, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự bất lực khó hiểu.
“Ngọc Khuê,” Lục Hàn Xuyên lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, cố gắng tạo ra vẻ đáng thương, “anh làm tất cả là vì em.”
Hắn dừng lại một chút, như thể đang tìm từ ngữ thích hợp, đôi mắt vẫn không rời Ngọc Khuê.
“Vì em không thể sinh con…” Hắn tiếp tục, lời nói thốt ra đầy sự dối trá, như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Ngọc Khuê.
Ngọc Khuê không chờ hắn nói hết câu. Cả người Ngọc Khuê run lên bần bật, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa cuồng nộ vừa bùng lên. Ngọc Khuê đã quá đủ với những lời lừa dối này.
“Đủ rồi!” Ngọc Khuê gằn giọng, cắt ngang lời Lục Hàn Xuyên, từng chữ thốt ra như nén lại cả một trời uất ức, “Đừng nói dối nữa!”
Ngọc Khuê nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, nước mắt trào ra nhưng giọng nói lại tràn đầy sự tuyệt vọng xen lẫn kiên quyết. “Tôi đã quá mệt mỏi với những lời nói dối của anh. Sáu năm qua, anh đã biến tôi thành một con ngốc, một kẻ chỉ biết sống trong ảo tưởng!”
Mỗi lời nói là một nhát dao đâm ngược vào chính Ngọc Khuê, nhưng Ngọc Khuê không thể dừng lại. Ngọc Khuê thét lên, lùi lại một bước, rồi quay lưng phắt đi, hoàn toàn không muốn nhìn thấy gương mặt Lục Hàn Xuyên thêm một giây nào nữa. Bóng lưng Ngọc Khuê run rẩy, nhưng đầy kiên cường.
Ngọc Khuê quay lưng phắt đi, hoàn toàn không muốn nhìn thấy gương mặt Lục Hàn Xuyên thêm một giây nào nữa. Bóng lưng Ngọc Khuê run rẩy, nhưng đầy kiên cường. Lục Hàn Xuyên muốn níu giữ, hắn bước nhanh tới, đưa tay ra toan chạm vào vai Ngọc Khuê. Nhưng Ngọc Khuê lại bất ngờ quay phắt lại, ánh mắt đỏ hoe chất chứa sự thù hận và khinh bỉ.
“Lục Hàn Xuyên,” Ngọc Khuê cất tiếng, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm, từng chữ như bị nén lại từ sâu thẳm trái tim đã tan nát của cô, “chúng ta kết thúc đi.”
Ngọc Khuê lùi lại một bước, tránh khỏi tầm tay của Lục Hàn Xuyên, như thể hắn là một vật dơ bẩn không đáng chạm vào.
“Tôi sẽ không bao giờ chấp nhận sống chung với một người chồng lừa dối,” Ngọc Khuê nói tiếp, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thẳng vào Lục Hàn Xuyên, “và một kẻ thứ ba mang thai con anh ta!”
Câu nói cuối cùng của Ngọc Khuê vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, đập vào tai Lục Hàn Xuyên như một tiếng sét đánh. Gương mặt hắn tái mét, đôi mắt mở to, lắp bắp muốn nói điều gì đó nhưng không thành lời.
Ngọc Khuê không thèm nhìn phản ứng của Lục Hàn Xuyên. Cô xoay người, dứt khoát bước đi, hướng về phía cánh cửa chính. Mỗi bước chân của Ngọc Khuê vang lên như một nhát búa đập vào trái tim Lục Hàn Xuyên, nhưng cô không dừng lại. Ngọc Khuê muốn rời khỏi căn nhà đầy dối trá này, muốn thoát khỏi cái địa ngục mà Lục Hàn Xuyên đã tạo ra cho cô suốt sáu năm qua. Cô không thèm ngoái đầu nhìn lại dù chỉ một lần.
Ngọc Khuê bước nhanh hơn, ánh mắt không chút dao động. Cánh cửa chính của căn nhà riêng của Ngọc Khuê và Lục Hàn Xuyên dường như đã ở rất gần. Từng bước chân dứt khoát của Ngọc Khuê vang vọng như tiếng trống báo hiệu một sự kết thúc. Lục Hàn Xuyên chợt bừng tỉnh sau cú sốc. Hắn không thể để Ngọc Khuê đi. Không thể mất đi người vợ đã ở bên hắn sáu năm qua, người vợ mà hắn đã lợi dụng và lừa dối một cách trắng trợn.
Hắn vội vàng đuổi theo, bước chân hổn hển, gương mặt tái mét vì sợ hãi. Hắn với tay, nắm chặt lấy cổ tay Ngọc Khuê ngay khi cô chạm vào tay nắm cửa.
“Ngọc Khuê! Không được đi!” Lục Hàn Xuyên gằn giọng, bàn tay hắn run rẩy siết lấy tay cô. Giọng hắn cầu khẩn, xen lẫn sự tuyệt vọng. “Em không thể bỏ anh được! Em là vợ anh!”
Hắn cố gắng kéo cô lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Ngọc Khuê, van nài. Gương mặt Lục Hàn Xuyên lộ rõ sự sợ hãi và lo lắng tột độ khi cô quyết định rời đi. Hắn thầm nghĩ, mất cô, hắn sẽ mất tất cả.
Ngọc Khuê giật mạnh tay ra khỏi bàn tay hắn, một lực mạnh đến mức Lục Hàn Xuyên không thể giữ nổi. Cô quay phắt lại, ánh mắt cô lạnh lùng như băng giá, không một chút hơi ấm nào còn sót lại. Đôi mắt ấy nhìn hắn như nhìn một kẻ xa lạ, thậm chí là một kẻ thù. Trong mắt Ngọc Khuê lúc này chỉ có sự khinh bỉ và quyết tâm sắt đá.
“Vợ?” Giọng Ngọc Khuê vang lên, mang theo sự mỉa mai đến tột cùng, “Anh còn nhớ mình có vợ sao? Cái danh phận đó, anh đã dẫm nát từ lâu rồi, Lục Hàn Xuyên à.” Cô nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng loạn của Lục Hàn Xuyên, từng lời nói như dao cứa vào tim hắn. “Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa. Từ nay về sau, chúng ta không còn là gì của nhau!”
Nói rồi, Ngọc Khuê không thèm bận tâm đến gương mặt tái mét của Lục Hàn Xuyên. Cô quay người, cánh cửa bật mở, và Ngọc Khuê bước ra, không một chút do dự. Tiếng bước chân dứt khoát của Ngọc Khuê vang vọng rồi tắt hẳn, bỏ lại Lục Hàn Xuyên đứng chôn chân giữa sảnh đường vắng lặng. Hắn gục xuống, hai tay ôm mặt, sự hối hận và nỗi sợ hãi mất đi tất cả vò xé tâm can. Giờ đây, hắn không còn gì.
Ngọc Khuê bước đi, ánh nắng ban mai chiếu rọi con đường phía trước, xóa tan bóng tối đã bao phủ cuộc đời cô suốt sáu năm qua. Không còn tiếng chuông điện thoại thúc giục, không còn ánh mắt nghi ngờ hay những lời nói dối vụng về. Cô hít thở một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do và thanh thản lan tỏa trong lồng ngực. Cuộc hôn nhân như một chiếc lồng vàng, tưởng chừng an toàn nhưng lại giam cầm trái tim Ngọc Khuê trong sự lừa dối và tuyệt vọng. Giờ đây, chiếc lồng ấy đã vỡ tan. Ngọc Khuê biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, sẽ có những thách thức và nỗi cô đơn chực chờ. Nhưng ít nhất, cô đã chọn được sự thật, chọn được sự bình yên cho chính mình. Cô sẽ không còn phải sống trong những lời hứa hão huyền, không còn phải đeo bám một người không xứng đáng. Cuộc đời là một hành trình dài, và đôi khi, việc buông bỏ một thứ gì đó tưởng chừng quý giá lại chính là cách tốt nhất để tìm thấy hạnh phúc đích thực. Ngọc Khuê không còn cảm thấy căm hờn, chỉ còn sự giải thoát. Sự giải thoát khỏi một tình yêu sai lầm, khỏi một gia đình chỉ tồn tại trên danh nghĩa. Dù không có con cái, nhưng Ngọc Khuê tin rằng, cô vẫn sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc sống của riêng mình, một cuộc sống không có Lục Hàn Xuyên, một cuộc sống tự do và ngập tràn hy vọng mới. Gió khẽ lay những tán lá, thì thầm những lời an ủi, như một lời chào đón Ngọc Khuê trở về với chính bản thân mình. Cô đã tìm thấy ánh sáng, và ánh sáng đó sẽ dẫn lối cô đến một tương lai tươi sáng hơn, nơi Ngọc Khuê có thể thực sự là chính mình.