“Dắt theo con gái 3 tu;/ổi đi dự đ;ám cưới người quen nào ngờ vừa đến nơi chưa kịp đ;ộng đ;ũa, mẹ cô dâu đ;ã cười gượng “”Nhà cô tính c;ỗ vừa đủ, giờ thêm người sợ thiếu, mà đi hai người thì… hơi t;ốn k/ém…” Cả bàn quay sang nhìn, tôi quê không biết c-hui vào đâu. Tôi đ/ứng ph/ắt dậy đưa con về nhà, vừa ngồi xuống ghế được 30 phút thì nghe tin…
Tôi dẫn con gái 3 t-uổi đi dự đám cưới con của người quen. Hai mẹ con diện váy mới, tay bắt mặt mừng – vì dù gì cũng là họ hàng bên ch;ồng.
Vừa ngồi xuống b;àn t-iệc chưa kịp uống ng/ụm nước,
Mẹ cô dâu từ đâu bước tới, giả l;ả cười:
– “Ôi, nhà cô tính cỗ vừa đủ người lớn, giờ cháu nhỏ đi theo thì… e h;ơi t-ốn kém…”
Tôi cười gượng chưa kịp phản ứng thì bà nói thẳng h;ơn:
– “Lần sau, ai đi một mình thì cứ một mình, d;ắt trẻ con theo thế này thì cô ngại quá…”
Cả bàn ch;ững lại. Một vài người quay sang nhìn tôi rồi nhìn bé con đang ng-ồi ngơ ngác.
Tôi đ;ỏ mặt, tay r/un lên vì tức, nhưng cố nuốt nước m;ắt, đứng phắt dậy dắt con ra ngoài.
Về đến nhà, con bé hỏi nhỏ:
– “Sao mình không ăn cưới hả mẹ? Con đói…”
Vừa đặt con ngồi ăn cháo, tôi mới ngồi xuống ghế thở phào thì…
điện thoại đổ chuông liên tục.
Một người bạn cũng dự đám cưới gọi tới, giọng h/oảng hốt nói tin đ-ộng trời.
Bạn đọc tiếp nội dung phần 2 câu chuyện dưới bình luận 👇”
“Tôi vội vàng bắt máy, đầu dây bên kia không phải là lời chào mà là một tiếng thét thất thanh của người bạn:
– “”Bà ơi! Toang rồi! Toang thật rồi!””
Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì, cô bạn đã gào lên trong hoảng loạn, tiếng nói xen lẫn tiếng la hét, khóc lóc ồn ào ở xung quanh.
– “”Ngộ độc! Ngộ độc thực phẩm rồi! Ở đám cưới ấy! Hàng loạt người ôm bụng, nôn mửa khắp nơi! Cảnh tượng kinh hoàng lắm! Xe cấp cứu… xe cấp cứu đang đến!””
Tai tôi ù đi. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay, rơi xuống nền nhà kêu một tiếng “”cạch””. Ngộ độc ư? Từ chính những mâm cỗ mà mẹ cô dâu đã
tính toán từng suất, sợ mẹ con tôi ăn vào sẽ “”tốn kém””?
Đúng lúc đó, từ phía xa, tiếng còi xe cứu thương inh ỏi, mỗi lúc một gần, xé toang không gian yên tĩnh. Âm thanh ấy như một nhát dao đâm thẳng vào sự bàng hoàng của tôi. Tôi sững người, lao ra cửa sổ. Dưới đường, hai, ba chiếc xe cấp cứu nối đuôi nhau, ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy, rít lên từng hồi ghê rợn rồi lao vun vút về phía nhà hàng tiệc cưới – nơi chỉ 30 phút trước tôi còn phải cúi mặt dắt con về trong tủi nhục.”
“Cơ thể Tôi đông cứng lại, hai tay bám chặt vào bệ cửa sổ, mắt dán vào vệt đèn đỏ xanh đang mờ dần ở cuối con đường. Tiếng còi xe cấp cứu nhỏ dần rồi tắt lịm, nhưng dư âm ghê rợn của nó vẫn còn vang vọng trong đầu óc Tôi. Chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm trên sàn nhà, từ đó vẫn văng vẳng tiếng la hét hỗn loạn của người bạn.
Một tiếng gọi non nớt kéo Tôi trở về thực tại.
– “”Mẹ ơi… cháo của con…””
Con gái nhỏ của Tôi, ngây thơ không biết gì, đang đứng bên bàn ăn, chỉ tay vào tô cháo yến mạch vẫn còn đang bốc khói nghi ngút mà Tôi vừa nấu cho con bé trước khi đi. Con bé đã đói.
Tôi quay người lại, bước đi như một người mộng du. Ánh mắt Tôi lướt qua màn hình điện thoại đang sáng lên dưới sàn, rồi dừng lại trên khuôn mặt bầu bĩnh của con gái. Con bé cầm thìa, xúc một miếng cháo lớn cho vào miệng, nhai tóp tép một cách ngon lành. Một món ăn đơn giản, rẻ tiền, nhưng lại an toàn tuyệt đối.
Cảnh tượng đó bất chợt như một dòng điện giật thẳng vào tim Tôi. Chút nữa thôi… chỉ chút nữa thôi nếu mẹ con Tôi còn ở lại, con bé cũng sẽ ngồi vào mâm cỗ kia. Nó sẽ ăn những món sơn hào hải vị được tính toán chi li ấy. Và rồi sao? Rồi nó cũng sẽ quằn quại trong đau đớn, nôn mửa, phải để những người xa lạ khiêng lên xe cấp cứu?
Khuôn mặt vênh váo, lời nói miệt thị của Mẹ cô dâu lúc đuổi khéo hai mẹ con lại hiện lên rõ mồn một. Bà ta sợ tốn một suất ăn. Bà ta sợ mẹ con Tôi làm “”mất mặt”” gia đình bà.
Tôi nhìn con gái đang ăn ngon lành, đôi má phúng phính vì nhai cháo, lòng dấy lên một cảm giác vừa sợ hãi đến tê dại, vừa hả hê đến rợn người. Một nụ cười lạnh lẽo vô thức nở trên môi Tôi. Tôi lẩm bẩm một mình, giọng thì thào chỉ đủ cho bản thân nghe thấy.
– “”May quá con ơi… Đúng là quả báo mà.””
Cảm giác bị sỉ nhục, tủi hổ ban nãy tan biến sạch, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm đến lạnh sống lưng. Đúng lúc đó, một ý nghĩ lóe lên khiến Tôi giật bắn mình. Chồng! Chồng của Tôi cũng đang ở đó! Anh là họ hàng của nhà trai, chắc chắn phải ngồi cùng mâm với những người quan trọng.
Sự hả hê vụt tắt, thay bằng nỗi hoảng loạn tột độ. Tôi lao tới, vồ lấy chiếc điện thoại. Tiếng người bạn vẫn còn ở đầu dây, nức nở và sợ hãi. Tôi hét vào điện thoại, giọng lạc đi:
– “”Chồng tôi! Chồng tôi thì sao? Anh ấy có ở đó không? Anh ấy có làm sao không?!”””
“Đầu dây bên kia, giọng Người bạn cũng hoảng hốt không kém, xen lẫn tiếng la hét và những âm thanh hỗn loạn đến rợn người.
– “”Em… em không rõ! Ở đây loạn lắm rồi chị ơi! Mọi thứ như một bãi chiến trường!””
Người phụ nữ run lên bần bật, nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy trái tim cô. Sự hả hê ban nãy đã tan biến không còn một dấu vết, chỉ còn lại nỗi kinh hoàng khi nghĩ đến chồng mình cũng đang ở giữa khung cảnh địa ngục đó.
– “”Kể đi! Kể cho chị nghe! Chuyện gì đang xảy ra?!””
Người bạn hít một hơi sâu để trấn tĩnh, nhưng giọng nói vẫn run rẩy, kể lại trong tiếng nấc.
– “”Cái bà Mẹ cô dâu ấy! Mới nãy còn vênh váo là thế, giờ thì mặt cắt không còn một giọt máu! Bà ta chạy ngược chạy xuôi như người điên, gào thét thất thanh rồi thét lên một tiếng, ngã vật ra sàn ngất lịm! Chắc chẳng ai thèm đỡ đâu!””
Giọng Người bạn có chút hả hê khi nhắc đến kẻ đã sỉ nhục mẹ con cô, nhưng rồi nhanh chóng chìm vào nỗi sợ hãi chung.
– “”Còn cô dâu chú rể thì mặt tái mét, tay chân luống cuống gọi cấp cứu mà cứ bấm nhầm số. Khung cảnh bây giờ như địa ngục trần gian vậy chị ơi! Tiếng la khóc, tiếng nôn mửa ở khắp nơi. Mùi thức ăn trộn lẫn với mùi dịch nôn, kinh hoàng lắm!””
Từng lời nói như từng nhát dao cứa vào tâm trí người phụ nữ. Cô dựa người vào tường, đôi chân mềm nhũn, suýt nữa thì khuỵu xuống. Cô có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó, hỗn loạn, bẩn thỉu và tuyệt vọng. Nhưng tất cả những điều đó không quan trọng bằng một người.
– “”Nhưng chồng tôi thì sao? Em làm ơn nhìn kỹ xem, anh ấy ngồi ở mâm VIP cơ mà! Anh ấy có làm sao không?!””
Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát, chỉ còn tiếng ồn ào của đám đông. Sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào. Tim cô như ngừng đập. Cuối cùng, Người bạn cũng lên tiếng, giọng đầy ngập ngừng và sợ hãi.
– “”Em… em thấy rồi… Anh ấy đang được… được người ta dìu ra ngoài, sắc mặt anh ấy… Thôi chết rồi chị ơi!”””
“Câu nói như sét đánh ngang tai, cắt đứt mọi sợi dây lý trí cuối cùng của người phụ nữ. Chiếc điện thoại tuột khỏi bàn tay lạnh ngắt của cô, rơi xuống sàn nhà tạo nên một tiếng “”cạch”” khô khốc. Cuộc gọi bị ngắt đột ngột.
– “”Không… không thể nào…”” – Cô lẩm bẩm, đôi mắt mở to, dại đi vì kinh hoàng.
Cô vội vàng cúi xuống, bàn tay run lẩy bẩy nhặt chiếc điện thoại lên. Màn hình đã tối đen. Cô bấm nút nguồn, điên cuồng gọi lại cho Người bạn. Nhưng đầu dây bên kia chỉ vang lên những tiếng tút tút bận rộn đến tuyệt vọng. Sự hỗn loạn ở đó chắc chắn đã lên đến đỉnh điểm, không ai còn tâm trí để nghe điện thoại. Cô lướt qua danh bạ, định gọi cho một người họ hàng khác, bất kỳ ai có mặt ở đó. Nhưng ngón tay cô cứng đờ, không thể nhấn nút gọi. Cô sợ phải nghe thêm một tin tức khủng khiếp nào nữa.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong tay cô đột nhiên rung lên bần bật, màn hình sáng lên với hai chữ quen thuộc đến nhói lòng: “”Chồng Yêu””.
Tim cô như bị ai đó bóp nghẹt. Một suy nghĩ điên rồ lóe lên. Lẽ nào… lẽ nào đây là cuộc gọi từ một người khác, dùng điện thoại của anh để báo tin dữ? Cô không dám nghe. Nhưng tiếng chuông vẫn reo dai dẳng, như một lời thúc giục đầy ám ảnh. Hít một hơi thật sâu, cô trượt ngón tay run rẩy trên màn hình.
– “”A… lô…”” – Giọng cô vỡ ra, chỉ còn là một tiếng thều thào.
Ngay lập tức, giọng nói quen thuộc, hốt hoảng của Chồng cô vang lên từ đầu dây bên kia, dồn dập và đầy lo lắng.
– “”Em ơi! Em và con không sao chứ? Trời ơi anh gọi cho em nãy giờ không được! Anh vừa nghe họ hàng báo tin ở đám cưới có chuyện, anh lo chết khiếp!””
Người phụ nữ sững sờ. Toàn bộ cơ thể cô đông cứng lại. Giọng nói này… rõ ràng là của chồng cô, đang ở một nơi rất xa, rất yên tĩnh, không có tiếng la hét, không có sự hỗn loạn. Anh đang đi công tác cơ mà!
– “”Anh… anh đang ở đâu?”” – Cô lắp bắp hỏi lại, vẫn chưa dám tin vào tai mình.
– “”Anh vẫn đang ở ngoài Bắc chứ đâu! Mới họp xong. Nghe tin ở nhà có biến, anh bỏ cả bữa tối với đối tác để gọi cho em đây. Mọi người nói đám cưới bị ngộ độc thực phẩm nặng lắm hả? Em với con về rồi đúng không? Không sao chứ?””
Một luồng sinh khí ấm áp đột ngột chạy khắp cơ thể, xua tan đi cái lạnh lẽo của sự sợ hãi. Nước mắt cô trào ra, nhưng lần này là nước mắt của sự nhẹ nhõm tột cùng. Cô dựa lưng vào tường, trượt người ngồi phịch xuống sàn nhà.
– “”Em… em và con không sao. Hai mẹ con về nhà từ sớm rồi anh ạ. Em ổn… con cũng ổn…””
Cô trấn an chồng, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể, dù trái tim vẫn đang đập loạn xạ sau cơn chấn động. Nhưng khi cuộc nói chuyện kết thúc, khi sự an tâm về chồng lắng xuống, một câu hỏi khác, lạnh lẽo và đáng sợ hơn nhiều, bắt đầu hình thành trong đầu cô.
Nếu chồng cô đang ở xa hàng trăm cây số…
Vậy thì người đàn ông mà bạn cô thấy… người ngồi ở mâm VIP… người đang được dìu ra ngoài với sắc mặt tái mét… là ai?”
“Cơn chấn động qua đi, sự nhẹ nhõm lắng xuống, nhưng câu hỏi về người đàn ông bí ẩn vẫn lơ lửng trong không khí, lạnh lẽo và đầy đe dọa. Chiếc điện thoại vẫn áp chặt bên tai cô. Giọng của Chồng vẫn còn vang lên, đầy lo lắng.
– “”Em? Em còn ở đó không? Sao lại im lặng thế?””
Cô giật mình, bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ miên man. Tạm gác lại bí ẩn kia, một nỗi ấm ức khác, chân thực và đau đớn hơn, trỗi dậy.
– “”Anh…”” – Giọng cô khàn đi – “”Em và con về sớm… không phải chỉ vì mệt đâu.””
Đầu dây bên kia im lặng, chờ đợi. Cô hít một hơi sâu, cảm giác tủi thân như một con sóng bất ngờ ập đến, khiến vành mắt cô nóng rực.
– “”Là mẹ của Cô dâu… bác ấy… bác ấy đuổi khéo mẹ con em về.””
Cô kể lại ngắn gọn cuộc đối thoại cay đắng ở bàn tiệc, từng lời từng chữ của người Mẹ cô dâu như những mũi kim châm lại vào lòng tự trọng của cô. Cô thuật lại cái nhìn khinh khỉnh, cái bĩu môi đầy ẩn ý, và cả câu nói tàn nhẫn về việc cô dắt theo con nhỏ sẽ “”tốn thêm một suất cỗ””.
Kể xong, cô nín thở chờ đợi phản ứng của chồng. Liệu anh có lại bao che cho họ hàng, lại dùng những lý do như “”người lớn tuổi””, “”đám cưới bận rộn nên lỡ lời”” để xoa dịu cô không?
Đầu dây bên kia đột nhiên im bặt. Sự im lặng kéo dài vài giây, nặng nề như chì. Trong khoảnh khắc đó, tim cô thắt lại.
Và rồi, một tiếng gằn giận dữ phá tan sự im lặng. Giọng anh không còn là sự lo lắng ban nãy, mà là một cơn thịnh nộ bị dồn nén.
– “”Thật không thể tin được! Quá coi thường người khác! Em về là đúng, may mà em về!””
Cơn giận của anh như một dòng nước ấm xối thẳng vào tâm hồn đang lạnh giá của cô. Anh không hề bênh vực. Anh không hề bao biện. Anh đang đứng về phía cô.
– “”Bà ấy nghĩ bà ấy là ai chứ? Nhà mình đi bao nhiêu tiền mừng, lại đối xử với vợ con anh như thế à? Để yên đấy, xong việc này anh về, anh sẽ nói chuyện phải quấy cho ra nhẽ!”” – Chồng cô tiếp tục, giọng nói rít lên qua kẽ răng vì tức giận.
Nước mắt cô lại trào ra, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự giải tỏa. Nỗi tủi nhục, cảm giác bị sỉ nhục giữa đám đông, tất cả đều tan biến trước sự phẫn nộ của chồng. Cô cảm thấy được che chở, được thấu hiểu.
– “”Em… em không sao rồi. Nghe anh nói vậy là em thấy đủ rồi.”” – Cô sụt sùi.
– “”Đủ là đủ thế nào được!”” – Anh ngắt lời – “”Nhưng thôi, chuyện đó để sau. Bây giờ em nói lại cho anh nghe chuyện kia đi. Chuyện bạn em thấy người nào đó giống anh, cũng ngồi mâm VIP, rồi bị ngộ độc là thế nào?”””
“Cô còn chưa kịp sắp xếp lại mớ thông tin hỗn loạn trong đầu để trả lời chồng, màn hình điện thoại bất ngờ sáng lên, cắt ngang cuộc gọi. Lại là số của Người bạn. Tim cô đập thót một nhịp. Chắc chắn có chuyện gì đó rất nghiêm trọng.
– “”Anh chờ em một chút,”” – cô vội nói vào điện thoại – “”Bạn em gọi lại, chắc có tin mới.””
Cô nhấn chuyển cuộc gọi, áp máy vào tai, lòng đầy dự cảm bất an. Nhưng giọng nói ở đầu dây bên kia không còn hoảng loạn như trước, mà là một sự thì thầm đầy kìm nén, gần như là lén lút.
– “”Mày ơi… toang thật rồi.””
– “”Sao nữa? Kể tao nghe đi!””
Người bạn hít một hơi, giọng nhỏ như sợ có người nghe thấy.
– “”Tao vừa nghe ngóng được. Nghe nói để tiết kiệm chi phí, nhà gái đã đặt cỗ ở một cơ sở giá rẻ bất ngờ, không có giấy phép vệ sinh an toàn thực phẩm. Giờ thì công an đang đến làm việc rồi mày ạ! Cả cái rạp cưới náo loạn cả lên!””
Tai cô ù đi. Từng mảnh ghép rời rạc bỗng chốc vỡ òa ra và ráp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh đến rợn người. Ngộ độc hàng loạt. Người đàn ông lạ mặt. Và giờ là cơ sở cung cấp cỗ không giấy phép. Hóa ra tất cả đều bắt nguồn từ sự keo kiệt, bủn xỉn của Mẹ cô dâu.
Một nụ cười lạnh lẽo bất giác nở trên môi cô. Bà ta sợ cô và đứa con gái 3 tuổi “”tốn mất một suất cỗ”” đắt đỏ ư? Không, sự thật còn trần trụi và thảm hại hơn nhiều. Bà ta sợ tốn thêm một suất cỗ rẻ mạt, và có lẽ, còn sợ thêm một người biết được bí mật bẩn thỉu đằng sau sự hào nhoáng giả tạo này.
Việc bị đuổi về, nỗi nhục nhã cô vừa phải chịu đựng cách đây 30 phút, giờ đây lại giống như một sự may mắn không tưởng. Cô và con gái đã thoát khỏi một bàn tiệc tử thần.
Cô vội vã chuyển lại cuộc gọi cho Chồng, giọng nói đã hoàn toàn bình tĩnh, nhưng lạnh như băng.
– “”Anh, em biết lý do rồi.””
Cô thuật lại nguyên văn lời của Người bạn. Về cơ sở thực phẩm giá rẻ. Về việc không có giấy phép. Và về việc công an đã có mặt tại Tiệc cưới.
Đầu dây bên kia im lặng. Sự im lặng lần này còn đáng sợ hơn cả lúc anh nổi giận vì cô bị sỉ nhục. Nó là sự im lặng của một cơn bão đang nén lại, chờ chực bùng nổ.
– “”Được lắm,”” – cuối cùng, giọng Chồng cô vang lên, rít qua kẽ răng, từng chữ một mang theo sự phẫn nộ và ghê tởm tột cùng – “”Bảo sao… Bảo sao bà ta lại phải đuổi mẹ con em về bằng được. Hóa ra không chỉ là keo kiệt. Mà là sợ bị bại lộ. Sợ có thêm người chứng kiến trò bẩn thỉu của họ. Khốn nạn!”””
“Cơn giận của Chồng dường như đã được đẩy đến đỉnh điểm. Anh gằn lên trong điện thoại, giọng nói đặc lại vì căm phẫn.
– “”Em ở yên trong nhà với con. Chuyện này để anh giải quyết. Anh phải đến đó xem họ còn định giở trò gì nữa.””
Cuộc gọi kết thúc. Căn phòng lại chìm vào im lặng, nhưng không khí thì đặc quánh như sắp nổ tung. Cô nhìn Con gái đang ngủ say trên giường, một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng lan tỏa khắp cơ thể. May mắn. Đó là một sự may mắn không thể tin nổi.
Bàn tay cô run run, một cách vô thức, mở ứng dụng Facebook. Ngón tay lướt trên màn hình một cách vô định, nhưng dường như có một lực hút vô hình nào đó đang dẫn lối. Và rồi, nó hiện ra.
Một dòng tít khổ lớn, in đậm, giật gân đập thẳng vào mắt cô: “”ĐÁM CƯỚI KINH HOÀNG NHẤT NĂM – CÔ DÂU CHÚ RỂ CHƯA KỊP ĐỘNG PHÒNG Đà CÙNG CẢ HỌ NHẬP VIỆN!””
Tim cô hẫng một nhịp. Bên dưới là một đoạn video livestream được quay vội bằng điện thoại, hình ảnh rung lắc, mờ nhòe nhưng đủ để nhận ra khung cảnh hỗn loạn bên trong rạp cưới. Tiếng la hét, tiếng người gọi xe cấp cứu, tiếng còi xe cảnh sát inh ỏi từ phía xa vọng lại. Cô zoom vào màn hình, và kia rồi, gương mặt thất thần, hoảng loạn của Mẹ cô dâu, người phụ nữ vừa mới 30 phút trước còn vênh váo đuổi mẹ con cô về.
Đoạn video chỉ dài hơn một phút nhưng đã có hàng chục nghìn lượt xem và hàng nghìn lượt chia sẻ. Cô kéo xuống phần bình luận, một cơn bão thực sự đang hình thành.
“”Trời ơi, làm ăn thất đức quá! Đám cưới con mình mà cũng dám làm thế này à?””
“”Nhìn mặt bà mẹ cô dâu trong clip kìa, chính là bà áo dài tím phải không? Trông hãm thực sự!””
“”Khổ thân khách khứa, đến ăn mừng mà lại rước họa vào thân.””
Và rồi, điều cô dự cảm đã tới.
“”Ai có info nhà này không? Phải bóc phốt cho cả thiên hạ biết mà tránh xa.””
“”Truy tìm danh tính gia đình cô dâu đi mọi người ơi! Phải cho họ một bài học!””
Những dòng chữ cứ nhảy múa trước mắt cô. Cơn bão mạng đã ập đến, nhanh hơn và dữ dội hơn bất kỳ cơn bão nào ngoài đời thực. Nỗi nhục nhã của cô khi bị đuổi khỏi bàn tiệc chẳng là gì so với sự bẽ mặt, ô nhục mà gia đình kia sắp phải đối mặt trước hàng triệu con mắt trên mạng xã hội.
Một nụ cười lạnh lẽo lại nở trên môi cô, nhưng lần này không còn là sự cay đắng, mà là sự hả hê của một người chứng kiến công lý được thực thi theo một cách không thể ngờ tới. Bà ta sợ cô làm tốn một suất cỗ, còn giờ đây, bà ta sắp phải trả giá bằng cả danh dự của gia đình mình.”
“Ngón tay cô run rẩy, lướt qua màn hình, làm mới lại trang Facebook. Con số chia sẻ đã nhảy vọt lên một cách chóng mặt. Cơn bão không chỉ dừng lại ở sự phẫn nộ về ngộ độc thực phẩm, nó đã bắt đầu chuyển hướng, trở nên cá nhân và cay độc hơn rất nhiều.
Giữa hàng ngàn bình luận chửi rủa, một dòng bình luận khác biệt bắt đầu nổi lên, thu hút hàng trăm lượt tương tác.
“”Khoan, nhìn bà mặc áo dài tím đứng ở giữa có phải là bà Hằng bán vải ở chợ Ninh Hiệp không?””
Ngay lập tức, hàng loạt câu trả lời xác nhận xuất hiện bên dưới.
“”Trời ơi đúng bả rồi! Hàng xóm cũ nhà tôi đây mà. Nổi tiếng keo kiệt bủn xỉn cả khu.””
“”Chính xác! Mặt vênh lên tận trời, lúc nào cũng coi thường người khác, ai ngờ hôm nay có ngày này.””
Cánh cửa địa ngục danh vọng dường như đã mở ra. Những người quen biết, những khách hàng cũ, những người hàng xóm lâu năm của Mẹ cô dâu bắt đầu trút xuống cơn mưa “”bóc phốt””. Mỗi bình luận là một câu chuyện, một mảnh ghép phơi bày trần trụi bản chất thật của người đàn bà ấy.
“”Nhớ năm ngoái đi ăn cưới con nhà bà Nga đầu ngõ, bà này còn lén gói cả đĩa tôm hấp mang về. Bị người ta bắt gặp tại trận mà còn chối bay chối biến.””
“”Con tôi học cùng lớp với con gái bà ấy đây. Họp phụ huynh lúc nào cũng khoe con mình giỏi giang, chê bai con nhà người khác không ra gì. Giờ thì hay rồi.””
Càng đọc, nụ cười trên môi cô càng trở nên đậm hơn. Hóa ra, sự coi thường mà mẹ con cô phải chịu đựng hôm nay không phải là một sự cố đơn lẻ. Nó là một thói quen, một phần trong tính cách đã ăn sâu vào máu của bà ta. Và rồi, cô nhìn thấy bình luận khiến cõi lòng mình thỏa mãn nhất.
“”Bà này trước giờ nổi tiếng ki bo rồi, giờ rước họa vào thân là đáng đời.””
Đáng đời. Hai chữ ngắn gọn mà sao lại hả hê đến thế. Nó như một lời phán quyết của cộng đồng, xác nhận cho tất cả những ấm ức mà cô đã phải chịu đựng. Bà ta sợ cô làm tốn một suất cỗ, sợ mất đi một chút lợi lộc nhỏ nhoi. Giờ đây, thứ bà ta mất còn lớn hơn gấp vạn lần: danh dự và uy tín được xây dựng bằng sự giả tạo.
Cô cứ lướt mãi, đọc ngấu nghiến từng lời vạch trần, cảm giác như đang xem một vở kịch mà ở đó, nhân vật phản diện đang bị lột từng lớp mặt nạ trước bàn dân thiên hạ. Ngay lúc đó, điện thoại trên tay cô rung lên bần bật. Là Người bạn gọi đến, giọng nói ở đầu dây bên kia hớt hải, gấp gáp.
“”Mày ơi! Chuyện to hơn rồi! Chồng mày tới nơi rồi!”””
“Cô nín thở, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô siết chặt điện thoại, giọng gấp gáp.
“”Tới đâu? Chồng em tới đâu rồi?””
Đầu dây bên kia, tiếng của Người bạn xen lẫn với những âm thanh hỗn loạn, ồn ào.
“”Tới bệnh viện rồi! Trời ơi, ở đây như cái chợ vỡ! Mẹ con bà Hằng đang bị nhà trai vây cứng ở góc hành lang kìa! Mà mày không tưởng tượng được cảnh tượng bây giờ đâu…””
Giọng Người bạn chợt nhỏ lại, như thể đang cố lén lút quan sát.
“”Cô dâu chú rể đang cãi nhau to lắm! Ngay giữa sảnh chờ cấp cứu luôn!””
Một cảm giác hả hê lạnh buốt chạy dọc sống lưng cô. Cô không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe, cố hình dung ra khung cảnh bi hài kịch đang diễn ra.
“”Chú rể mặt đỏ phừng phừng, trông như sắp phát điên đến nơi rồi!”” – Người bạn tường thuật lại bằng giọng thì thào đầy kịch tính. “”Nó chỉ thẳng vào mặt Cô dâu, gào lên cho cả bệnh viện cùng nghe thấy.””
Và rồi, cô nghe thấy chính xác câu nói mà cô mong chờ nhất, được truyền lại qua giọng của Người bạn.
“”TẤT CẢ LÀ TẠI MẸ EM! TẠI CÁI TÍNH KI BO, SĨ DIỆN HÃO CỦA BÀ TA! GIỜ THÌ MẶT MŨI ĐÂU MÀ NHÌN HỌ HÀNG, BẠN BÈ NỮA!””
Tiếng hét đầy phẫn uất và nhục nhã của Chú rể như một nhát dao cuối cùng, đâm thẳng vào sự kiêu hãnh vốn đã rách nát của gia đình nhà gái.
“”Cô dâu thì sao?”” – Cô buột miệng hỏi, dù trong lòng đã biết trước câu trả lời.
“”Còn sao nữa!”” – Người bạn đáp, giọng đầy thương cảm nhưng cũng không giấu được sự hả hê. “”Chỉ biết đứng đó, hai tay ôm mặt khóc nức nở. Vai run lên bần bật. Xung quanh bao nhiêu người nhìn vào chỉ trỏ. Nhục không còn chỗ nào để giấu luôn.””
Nghe tiếng khóc tủi hờn của Cô dâu văng vẳng qua điện thoại, một nụ cười lạnh lẽo, đầy thỏa mãn bất giác nở trên môi cô. Gieo gió thì gặt bão. Trách được ai bây giờ? Bà ta sợ mẹ con cô làm tốn một suất cỗ, giờ thì con gái bà ta phải trả giá bằng cả một cuộc hôn nhân, bằng cả danh dự của mình trước mặt nhà chồng.
“”À mà chưa hết đâu!”” – Người bạn đột nhiên thốt lên, giọng càng thêm phần bí hiểm. “”Kịch hay còn ở phía sau. Mẹ chồng nàng dâu tương lai vừa mới nói một câu còn sốc hơn. Bà ấy tuyên bố thẳng với bà Hằng là…”””
“Cô chết lặng.
“”Hủy hôn?”” – Cô lẩm bẩm, không tin vào tai mình.
“”Đúng thế!”” – Giọng Người bạn ở đầu dây bên kia vẫn còn chưa hết bàng hoàng. “”Bà mẹ chồng tương lai đứng giữa sảnh, mặt lạnh như tiền, tuyên bố thẳng thừng với bà Hằng: ‘Cái đám cưới này, nhà tôi xin hủy! Con dâu như thế, thông gia như thế, chúng tôi không dám trèo cao!’ Trời ơi, bà Hằng nghe xong câu đó thì lảo đảo, suýt ngã quỵ luôn tại chỗ!””
Cô không nói nên lời. Hủy hôn. Hai từ đó như một tiếng sét giáng xuống gia đình nhà gái, nhưng đối với cô, nó lại ngọt ngào đến lạ. Sự trừng phạt này còn nặng nề hơn, nhục nhã hơn gấp vạn lần so với những gì cô có thể tưởng tượng.
Người bạn vẫn tiếp tục oang oang trong điện thoại, nhưng tai cô đã ù đi. Cô lẳng lặng cúp máy, ném chiếc điện thoại xuống giường. Căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ. Cô nhìn sang đứa con gái đang say ngủ, gương mặt thiên thần của con bé vẫn còn vương nét mệt mỏi sau một buổi chiều đầy sóng gió. Tất cả những tủi nhục cô phải chịu, tất cả cũng vì muốn bảo vệ đứa con này.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại lại rung lên bần bật. Một số lạ hoắc.
Cô cau mày, một dự cảm không lành chợt dâng lên. Cô do dự vài giây rồi cũng bắt máy.
“”A lô?””
Một giọng nói phụ nữ quen thuộc nhưng lại xa lạ vang lên, run rẩy và đứt quãng.
“”Cháu… cháu ơi… Cô… cô đây…””
Cô nhận ra ngay. Là giọng của Mẹ cô dâu. Nhưng cái giọng điệu kiêu kỳ, khinh khỉnh lúc chiều đã biến mất, thay vào đó là một sự thảm hại đến khó tin.
“”Mẹ của… của cái Hằng đây cháu ơi…”” – Giọng bà ta mếu máo, nức nở. “”Cô… cô ngàn lần xin lỗi cháu… Chuyện lúc chiều là cô sai, cô hồ đồ quá… Cô xin cháu…””
Bà ta khóc nấc lên, những lời xin lỗi tuôn ra như chưa bao giờ được nói. Cô im lặng, không đáp lời, chỉ để cho sự hối hận muộn màng đó thấm đẫm vào từng tế bào trong cơ thể mình. Một nụ cười mỉa mai lạnh buốt hiện trên môi cô.
Thấy cô không nói gì, Mẹ cô dâu càng hoảng loạn, giọng van lơn đến thảm thiết.
“”Cháu ơi, cháu làm ơn… Cháu có thể lên mạng nói giúp gia đình cô một câu được không? Nói là hai mẹ con cháu về sớm vì bé mệt… Nói là không có chuyện gì xảy ra ở đám cưới cả… Cô lạy cháu, cháu giúp cô lần này với…””
Lời cầu xin trơ trẽn đó như một que diêm, đốt cháy lên ngọn lửa căm phẫn trong lòng cô. Giúp ư? Giờ phút này mà bà ta vẫn chỉ nghĩ đến sĩ diện của mình?
Cô hít một hơi thật sâu, giọng nói lạnh như băng, cắt đứt tiếng khóc lóc của Mẹ cô dâu.
“”Bác nói gì cơ? Giúp ạ?””
Đầu dây bên kia im bặt.
“”Tại sao tôi phải giúp một người đã đuổi mẹ con tôi về như đuổi tà vì sợ tốn một suất ăn?”” – Cô gằn từng chữ, mỗi từ như một nhát dao xoáy sâu vào vết thương của người đối diện. “”Tại sao tôi phải giúp bà giữ lại cái sĩ diện hão mà bà coi trọng hơn cả tình người, hơn cả hạnh phúc của chính con gái bà?””
Không đợi bà ta trả lời, cô dứt khoát cúp máy. Bên tai cô, tiếng khóc lóc van xin của Mẹ cô dâu tắt lịm. Cô siết chặt chiếc điện thoại, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ. Trò chơi này, bây giờ mới thực sự bắt đầu.”
“Sự tĩnh lặng sau cuộc gọi đầu tiên chỉ kéo dài chưa đầy một phút. Chiếc điện thoại trên giường lại rung lên một lần nữa, màn hình sáng bừng lên hiển thị đúng dãy số quen thuộc đến đáng ghét của Mẹ cô dâu.
Cô nhếch mép cười khẩy. Lần này, cô không bắt máy ngay. Cô để mặc cho tiếng chuông reo inh ỏi, dai dẳng, như một bản nhạc nền cho sự hoảng loạn và tuyệt vọng ở đầu dây bên kia. Mỗi một tiếng chuông như một nhát búa gõ vào sự kiêu hãnh vốn đã vỡ nát của người đàn bà kia.
Khi tiếng chuông đã reo đến hồi thứ năm, cô mới khoan thai chạm vào màn hình.
“”A lô?””
Đầu dây bên kia, tiếng khóc lóc ngay lập tức vỡ òa, thảm thiết hơn lúc trước gấp bội phần.
“”Cháu ơi! Đừng cúp máy! Cô lạy cháu… Cô biết cô sai rồi… Cháu nói gì cô cũng nghe, cháu chửi mắng cô thế nào cũng được, chỉ xin cháu đừng im lặng…””
Cô im lặng lắng nghe. Cô nghe rõ cả tiếng nấc nghẹn, tiếng sụt sùi và cả sự run rẩy trong từng hơi thở của bà ta, nhưng trái tim cô không có lấy một gợn sóng thương cảm. Nó trơ ra như đá. Nỗi đau mà mẹ con cô phải chịu lúc chiều còn lớn hơn thế này vạn lần, nhưng khi đó, chẳng có ai xót thương cho họ.
Thấy cô vẫn im lặng, Mẹ cô dâu càng thêm hoảng loạn, lời lẽ trở nên lắp bắp, vô nghĩa.
“”Cháu giúp cô… nói với mọi người là hiểu lầm thôi… Cháu nói là do Con gái cháu mệt nên về sớm… Gia đình ta vẫn tốt đẹp… Cháu nhé? Cô sẽ… cô sẽ cảm ơn cháu, cô sẽ đền bù cho cháu…””
Nghe đến hai từ “”đền bù””, một nụ cười mỉa mai lạnh buốt lại hiện trên môi cô. Bà ta vẫn nghĩ có thể dùng tiền để giải quyết mọi chuyện, để mua chuộc cả nhân phẩm của người khác.
Cô hít một hơi thật sâu, giọng nói thoát ra không một chút cảm xúc, lạnh như băng.
“”Điều bác nên làm bây giờ,”” – cô cất lời, cắt ngang tiếng van xin của bà ta – “”không phải là gọi cho tôi để cứu vãn cái danh tiếng rách nát của bác.””
Cô ngừng lại một nhịp, để từng chữ của mình như những mũi dao găm thẳng vào tâm trí người đàn bà kia.
“”Mà là lo cho các nạn nhân trong chính vở kịch do bác tạo ra kìa. Lo cho con gái bác, người đã bị hủy hôn một cách nhục nhã. Lo cho nhà thông gia mà bác đã thẳng tay vả vào mặt trước hàng trăm con người. Đó mới là những người bác cần xin lỗi, không phải tôi.””
Không đợi một lời hồi đáp, không cho bà ta thêm một giây nào để van lơn, cô dứt khoát cúp máy.
Lần này, cô không ném điện thoại đi nữa. Cô bình tĩnh nhấn giữ nút nguồn, cho đến khi màn hình tối sầm lại. Cả thế giới ồn ào ngoài kia dường như đã bị cắt đứt hoàn toàn. Một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ thường lan tỏa khắp cơ thể, gột rửa đi tất cả những ấm ức, tủi hờn đã đè nặng lên cô suốt buổi chiều. Sự im lặng này, cuối cùng cũng đã thuộc về cô. Nó thật đáng giá.”
“Sự tĩnh lặng quý giá mà cô vừa có được không kéo dài được lâu. Chưa đầy nửa tiếng sau, tiếng chìa khóa lạch cạch vội vã ngoài cửa, theo sau là tiếng Chồng cô lao vào nhà như một cơn bão. Anh thậm chí còn không kịp thay giày, khuôn mặt tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“”Em! Em có biết chuyện gì xảy ra không?””
Cô ngước nhìn anh, ánh mắt bình thản đến lạ. Cô đã đoán trước được sự hoảng loạn này, chỉ là không ngờ nó lại đến từ chính chồng mình.
Thấy vợ không trả lời, anh càng thêm sốt ruột, giọng nói lạc đi. “”To chuyện thật rồi! Báo chí họ đăng hết cả rồi! Người ta đến niêm phong cái nhà hàng tổ chức tiệc cưới rồi!””
Anh chìa chiếc điện thoại về phía cô. Trên màn hình là hàng loạt tít báo giật gân với những dòng chữ đỏ chói: “”VỤ NGỘ ĐỘC TẬP THỂ NGHIÊM TRỌNG TẠI ĐÁM CƯỚI Ở HÀ NỘI””, “”HÀNG CHỤC THỰC KHÁCH NHẬP VIỆN SAU TIỆC CƯỚI, CƠ QUAN CHỨC NĂNG VÀO CUỘC””. Kèm theo đó là những hình ảnh mờ ảo về xe cứu thương, về cánh cổng nhà hàng bị dán giấy niêm phong vàng chóe.
Chồng cô đi đi lại lại trong phòng khách, tay vò đầu bứt tai. “”Công an triệu tập cả nhà bác gái lên làm việc rồi. Anh vừa gọi cho cậu bên đó, luật sư nói khung phạt cho việc này nặng lắm… không chỉ phạt hành chính đâu, mà có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự vì gây hậu quả nghiêm trọng.””
Từng lời của anh như những nhát búa xác nhận cho điều mà cô đã lờ mờ đoán được. Nhưng thay vì sợ hãi, cô lại cảm thấy một sự hả hê lạnh lẽo. Gieo gió thì phải gặt bão. Đây là cái giá mà họ phải trả cho sự kiêu ngạo và tàn nhẫn của mình.
Đột nhiên, Chồng cô dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô với một ánh nhìn khẩn khoản. “”Anh biết em còn giận, anh biết bác gái đã đối xử rất tệ với mẹ con mình. Nhưng… họ dù sao cũng là họ hàng. Bây giờ cả gia đình đang rối như tơ vò. Em… em có thể đứng ra nói giúp một tiếng được không?””
Cô nhíu mày. “”Nói giúp? Nói giúp cái gì?””
“”Thì em nói là… mẹ con mình về sớm vì Con gái không khỏe, chứ không liên quan gì đến đồ ăn ở đó. Em là người nhà, lời nói của em có trọng lượng. Chỉ cần em nói vậy thôi, có thể mọi chuyện sẽ nhẹ đi phần nào…””
Giọng anh nhỏ dần, yếu ớt, bởi anh biết mình đang đòi hỏi một điều vô lý.
Cô bật cười, một nụ cười không hề có chút vui vẻ nào, chỉ toàn là sự mỉa mai cay đắng.
“”Anh nói gì vậy? Đây không còn là chuyện thể diện gia đình nữa. Đây là pháp luật. Là sức khỏe, thậm chí là tính mạng của bao nhiêu con người đã tin tưởng đến chung vui.””
Cô đứng dậy, ánh mắt sắc như dao, nhìn thẳng vào chồng mình.
“”Anh muốn em nói dối để bao che cho một hành vi vô nhân đạo ư? Để những nạn nhân khác phải ngậm đắng nuốt cay, còn người gây ra tội thì nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật?””
Cô tiến lại gần, giọng nói đanh lại, rành rọt từng chữ.
“”Trách nhiệm này, họ phải tự gánh lấy. Em sẽ không nói dối. Và em cũng sẽ không để ai ép em phải nói dối.”””
“Lời nói của cô như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Chồng. Anh ta sững người, đứng chết trân, nhìn cô như nhìn một người xa lạ. Sự hoảng loạn trên gương mặt anh dần được thay thế bằng một vẻ thất vọng não nề. Anh lẩm bẩm, giọng gần như không nghe thấy.
“”Em… em thay đổi rồi.””
Cô không đáp, chỉ lặng lẽ quay người, bước về phía phòng ngủ của con gái. Cô không muốn lãng phí thêm một giây nào để tranh cãi về thứ đạo lý méo mó của anh ta nữa. Bỏ lại sau lưng tiếng thở dài não ruột và bóng dáng rệu rã của chồng đang đổ sụp xuống ghế sofa, cô nhẹ nhàng mở cửa phòng.
Trong ánh đèn ngủ vàng dịu, Con gái đang say giấc, đôi má phúng phính ửng hồng, khóe miệng nhỏ xinh hơi trễ xuống như đang mỉm cười trong mơ. Tiếng thở đều đặn, an yên của con bé như một liều thuốc thần kỳ, xoa dịu đi tất cả những căng thẳng, uất ức mà cô vừa phải trải qua.
Cô quỳ xuống bên giường, bàn tay run run vuốt nhẹ lọn tóc mai trên trán con. Cảm giác ấm áp, mềm mại từ làn da của con gái truyền đến khiến trái tim cô tan chảy. Một cảm giác biết ơn trào dâng mãnh liệt, không phải dành cho một vị thần nào, mà dành cho chính sự sỉ nhục cay đắng mà Mẹ cô dâu đã ban cho cô chỉ vài tiếng trước.
Ký ức về câu nói miệt thị, về ánh mắt khinh khi của bà ta, về những lời xì xào của Các khách mời khác bỗng ùa về. Lúc đó, nó là nỗi đau, là sự tủi hổ. Nhưng bây giờ, nó lại là một sự may mắn không tưởng. Nếu bà ta không keo kiệt đến mức sợ mẹ con cô “”tốn cỗ””, nếu bà ta không dùng lời lẽ cay nghiệt đó để đuổi khéo họ về, thì giờ này, có lẽ con bé cũng đang quằn quại trong cơn đau, nằm trên giường bệnh lạnh lẽo chứ không phải ở đây.
Cô cúi xuống, ôm trọn sinh linh bé bỏng vào lòng, hít hà mùi sữa thơm ngọt ngào trên tóc con. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má, nhưng đây là những giọt nước mắt của sự giải thoát.
“”Cái tát của bà ấy lại cứu mạng mẹ con mình, con ạ,”” cô thì thầm vào tai con gái, giọng nói run rẩy nhưng chứa đầy một sự thật nghiệt ngã. May mắn lại đến từ chính nơi cay đắng nhất.”
“Cô vừa dứt lời, không gian trong căn nhà nhỏ lại chìm vào một sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ còn lại tiếng thở đều của Con gái và tiếng tích tắc đơn điệu của chiếc đồng hồ treo tường. Sự im lặng ấy đặc quánh, nặng nề, như báo hiệu một cơn bão sắp ập đến.
Và nó đã đến.
Từ phòng khách, tiếng chuông điện thoại của Chồng đột ngột ré lên, chói tai và dữ dội, xé toạc màn đêm tĩnh mịch.
Cô giật mình, trái tim thót lại. Cô nghe thấy tiếng Chồng lầm bầm trả lời, ban đầu còn uể oải, nhưng chỉ vài giây sau, giọng anh ta đã hoàn toàn thay đổi.
“”Alo… Chuyện gì thế?… Sao lại gọi giờ này?””
Một khoảng lặng ngắn. Rồi giọng anh ta vút lên, hoảng loạn và không thể tin nổi.
“”CÁI GÌ? HỦY HÔN? ANH NÓI CÁI GÌ VẬY? TẠI SAO? LÀM SAO MÀ LẠI ĐẾN MỨC ĐÓ???””
Từng câu chữ của Chồng như những nhát búa nện vào lồng ngực cô. Cô vội vã đứng dậy, nín thở áp tai vào cánh cửa gỗ, cố gắng lắng nghe.
Giọng Chồng ở đầu dây bên kia đã lạc đi, run rẩy và đầy sợ hãi. “”Không… không thể nào… Mọi chuyện đang rất ổn mà… Ngộ độc thực phẩm ư? Nghiêm trọng lắm sao?… Trời ơi… trời ơi…””
Anh ta im bặt, dường như đang lắng nghe một bản án tử dành cho gia đình mình. Bóng lưng rệu rã của anh ta ngoài phòng khách như cứng lại, rồi từ từ co rúm. Cô có thể hình dung ra khuôn mặt tái mét, thất thần của chồng mình ngay lúc này.
Và rồi, cô nghe thấy giọng anh ta thì thầm, một lời thì thầm chứa đựng sự sụp đổ hoàn toàn.
“”Họ nói… họ nói là ‘Chúng tôi không thể chấp nhận một gia đình thông gia vô trách nhiệm và coi thường mạng người như vậy’…””
Tiếng “”cạch”” khô khốc vang lên khi chiếc điện thoại tuột khỏi tay Chồng, rơi xuống sàn nhà. Anh ta ngồi chết lặng trên ghế sofa, đôi mắt mở to vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt.
Cô đẩy nhẹ cửa bước ra. Chồng ngước lên nhìn cô, ánh mắt trống rỗng như của một người mất hồn.
“”Hết rồi,”” anh ta lẩm bẩm, giọng nói vỡ vụn. “”Nhà trai tuyên bố hủy hôn ngay tại tiệc. Họ nói… họ nói gia đình mình đã biến ngày vui của con họ thành một thảm họa. Đám cưới… đã biến thành đám tang cho một cuộc hôn nhân.””
Anh ta cúi gằm mặt, hai bàn tay vò nát mái tóc mình trong một sự bất lực tột cùng. Tiếng khóc nức nở, tức tưởi của một người đàn ông vốn luôn coi trọng sĩ diện giờ đây vang lên trong căn phòng, thảm hại và đáng thương. Nhưng trong lòng cô, không có một gợn sóng thương cảm. Chỉ có một sự lạnh lẽo, rõ ràng đến đáng sợ. Cái “”danh dự”” mà anh ta cố sống cố chết bảo vệ, giờ đây đã bị chính những người anh ta bênh vực chà đạp không thương tiếc.”
“Mấy ngày sau đêm định mệnh ấy, không khí trong căn nhà nhỏ vẫn đặc quánh như có thể cắt ra được. Chồng không còn la hét, không còn đập phá. Anh ta chỉ ngồi đó, thẫn thờ như một cái bóng, râu ria lởm chởm, ánh mắt dại đi. Sự kiêu ngạo thường ngày đã bị vắt kiệt, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch. Những cuộc điện thoại chửi bới, đòi nợ, than khóc từ phía họ hàng liên tục dội đến, nhưng anh ta chỉ im lặng hứng chịu, không còn sức lực để phản kháng.
Ngược lại, cô lại thấy lòng mình nhẹ bẫng một cách kỳ lạ. Cô chăm sóc Con gái, nấu những bữa ăn đơn giản, dọn dẹp nhà cửa. Sự bình yên của cô là một sự tương phản đầy mỉa mai với cơn bão đang tàn phá gia đình họ hàng của chồng.
Tiếng “”ting”” của tin nhắn vang lên, khô khốc. Cô thờ ơ cầm điện thoại lên. Một dòng tin nhắn ngắn gọn từ Người bạn, người đã báo tin cho cô ở đám cưới, hiện lên trên màn hình: “”Bà chị ơi, nhà đấy phải đền cho nhà trai một khoản tiền khổng lồ vì làm ăn gian dối, cỗ bàn kém chất lượng gây ngộ độc hàng loạt. Nghe nói còn đang bị kiện nữa, đối mặt với pháp luật luôn rồi. Đúng là trời có mắt.””
Cô đọc xong, không một biểu cảm. Ánh mắt cô không ánh lên sự hả hê, chỉ có một sự tĩnh lặng đến lạnh người. Cô không trả lời tin nhắn của bạn. Ngón tay cô lướt nhẹ trên màn hình, tìm đến một cái tên được lưu đầy châm biếm: “”Bà Thông Gia Hụt””.
Cô dừng lại một giây, như đang chiêm nghiệm lại tất cả. Khuôn mặt vênh váo của Mẹ cô dâu, câu nói xua đuổi đầy miệt thị, cái nhìn khinh khỉnh của những vị khách mời khác, và cả sự hèn nhát của Chồng. Tất cả lướt qua tâm trí cô như một cuốn phim quay chậm.
Rồi, không một chút do dự, cô nhấn vào nút “”Xóa liên hệ””. Một hộp thoại nhỏ hiện lên: “”Xóa liên hệ này?””.
Cô dứt khoát nhấn “”Xóa””.
Cái tên và số điện thoại đó biến mất khỏi danh bạ của cô, như thể chưa bao giờ tồn tại. Cô đặt điện thoại xuống bàn. Món nợ vô hình đã được thanh toán sòng phẳng. Cái giá của sự keo kiệt, của việc coi thường người khác, đôi khi không chỉ đong đếm bằng tiền. Nó còn là danh dự, là tương lai, là tất cả những gì họ từng tự hào. Cô liếc nhìn Chồng, người vẫn đang chìm trong thế giới sụp đổ của riêng anh ta. Trong lòng cô, một cánh cửa đã vĩnh viễn đóng lại.”
“Vài ngày sau, căn nhà vẫn chìm trong một sự im lặng nặng nề, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng thở dài não nề của Chồng. Anh ta đã gầy rộc đi, đôi mắt trũng sâu, không còn chút sinh khí nào của người đàn ông trụ cột gia đình. Cơn bão tài chính và danh dự từ nhà họ hàng đã cuốn phăng đi tất cả sự tự tôn cuối cùng của anh ta.
Cô thì ngược lại. Cô dọn dẹp nhà cửa sạch bong, cắm một bình hoa cúc nhỏ trên bàn ăn và nấu những bữa cơm tươm tất cho hai mẹ con. Cô không còn nhìn đến góc phòng nơi Chồng ngồi thu mình như một cái bóng nữa. Đối với cô, anh ta và cả gia đình họ hàng của anh ta đã trở thành một phần của quá khứ, một chương sách cũ kỹ đã đến lúc phải gấp lại.
Một buổi sáng đẹp trời, nắng vàng ươm nhảy nhót qua khung cửa sổ. Cô nhìn Con gái đang ngủ say, đôi má bầu bĩnh, hơi thở đều đặn. Một cảm giác yêu thương và quyết tâm trào dâng mãnh liệt trong lòng cô. Đây mới là thế giới của cô, là điều quý giá nhất mà cô phải bảo vệ. Cô không thể để con lớn lên trong một bầu không khí độc hại, nơi giá trị của con người bị đem ra cân đo đong đếm bằng những mâm cỗ rẻ tiền.
Cô nhẹ nhàng đánh thức Con gái dậy.
“”Công chúa của mẹ, hôm nay mình đi công viên chơi nhé?””
Đôi mắt Con gái đang ngái ngủ bỗng sáng bừng lên, con bé reo lên sung sướng.
“”Dạ! Đi chơi cầu trượt, đi ăn kem ạ!””
Cô mỉm cười, một nụ cười ấm áp thật sự. “”Được thôi, chiều công chúa của mẹ hết.””
Cô thay cho con một chiếc váy hoa xinh xắn, chải tóc cho con gọn gàng. Khi hai mẹ con dắt tay nhau đi ra cửa, Chồng ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta dán vào cô, một ánh nhìn phức tạp xen lẫn van xin và hối hận. Nhưng cô không hề dao động. Cô chỉ bình thản nhìn lại anh ta, một cái nhìn không còn oán giận, chỉ có sự xa cách. Cô không nói gì, chỉ dắt tay Con gái, quả quyết mở cửa bước ra ngoài. Cánh cửa đóng sập lại phía sau lưng, như một nhát cắt cuối cùng, đoạn tuyệt hoàn toàn với thế giới u ám bên trong.
Nắng vàng rực rỡ và ấm áp của công viên như một vòng tay dịu dàng ôm lấy hai mẹ con. Tiếng cười trong trẻo của trẻ con, tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc của sự bình yên. Cô ngồi trên chiếc ghế đá, lặng lẽ quan sát Con gái đang vui vẻ chơi đùa trên bãi cỏ xanh mướt. Con bé chạy, nhảy, cười giòn tan, hồn nhiên như một thiên thần nhỏ. Nhìn con, lòng cô chợt thấy nhẹ bẫng. Những tổn thương, những lời miệt thị, những uất ức của ngày hôm ấy dường như đã được cơn gió cuốn đi xa, tan biến vào hư không. Cô chợt nhận ra một bài học sâu sắc. Lòng tự trọng và sự bình an của con cái mới là thứ tài sản vô giá nhất, không thể đánh đổi bằng bất cứ điều gì. Đôi khi, can đảm rời đi khỏi một nơi không tôn trọng mình, cắt đứt những mối quan hệ độc hại, không phải là sự yếu đuối, mà chính là sự lựa chọn mạnh mẽ và sáng suốt nhất. Đó là cách để mình tự chữa lành và bảo vệ những người mình yêu thương. Sự trả thù ngọt ngào nhất không phải là thấy kẻ khác suy sụp, mà là thấy bản thân mình sống hạnh phúc và rạng rỡ hơn bao giờ hết. Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí trong lành. Một nụ cười mãn nguyện và thanh thản nở trên môi cô. Từ hôm nay, cuộc đời cô và con gái sẽ bước sang một trang mới, một trang sách chỉ có nắng vàng, tiếng cười và những ngày bình yên.”

