“Về quê vợ chơi mấy hôm, mẹ vợ Phong cứ khoảng 2 tiếng lại gọi anh vào phòng bà 1 lần, vợ Phong l-én theo dõi thì phát hiện ra chuyện động trời
Mấy hôm nay trời lành lạnh, mưa phùn giăng nhẹ như một tấm khăn mỏng phủ lên khung cảnh làng quê yên bình. Phong cùng vợ là Hoa về quê vợ thăm gia đình ít hôm. Nhà vợ anh ở một vùng bán sơn địa, có rừng, có suối, có cả vườn chè ngát hương sau hè.
Từ lúc về, Phong cư xử hết mực lễ độ với mẹ vợ – bà Dung, người phụ nữ mới ngoài năm mươi nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp dịu dàng và đôi mắt sâu như cất giấu điều gì đó chưa từng hé lộ.
Lạ là, chẳng hiểu sao, cứ khoảng hai tiếng đồng hồ, bà Dung lại nhẹ nhàng gọi:
— Phong ơi, vào đây mẹ bảo chút.
Mỗi lần như vậy, bà đóng cửa phòng lại. Họ ở trong đó chừng mười lăm, hai mươi phút. Khi bước ra, Phong trông có phần trầm ngâm hơn, nhưng vẫn cười nhẹ, nói mình chỉ được mẹ vợ nhờ giúp chút việc riêng.
Ban đầu, Hoa không để ý. Nhưng dần dà, cô bắt đầu thấy kỳ lạ. Phong chưa bao giờ gi-ấu cô điều gì, vậy mà giờ cứ mỗi lần bước ra từ căn phòng của mẹ, ánh mắt anh lại như vừa đặt xuống một nỗi niềm nào đó.
Đến ngày thứ ba, sự hoài nghi âm ỉ trong Hoa bắt đầu cháy thành nỗi b-ứt rứ-t. Cô để ý từng ánh mắt, từng cử chỉ giữa mẹ và chồng. Có gì đó không ổn. Mẹ cô hồi này hay cười một mình, hay trang điểm nhẹ mỗi sáng dù chẳng có ai đến chơi. Có hôm, bà thẫn thờ bên bậu cửa rất lâu, tay cầm chiếc khăn len đan dở, mắt nhìn xa xăm.
Sáng hôm ấy, khi Phong vừa bước vào phòng bà Dung, Hoa lặng lẽ rón rén theo sau, tim đ-ập dồn dập, từng bước chân như đ:ạ-p lên nỗi l;o s:ợ. Cô khẽ áp tai vào cánh cửa gỗ, lắng nghe.
Bên trong là tiếng mẹ cô đang…….”
“…thì thầm mờ ám như cô vẫn tưởng, mà là tiếng ho sù sụ. Một tràng ho xé ruột, kéo dài như không có điểm dừng, đến mức người nghe bên ngoài cũng cảm thấy lồng ngực mình đau nhói. Cả người Hoa đông cứng lại, máu trong người như rút cạn khỏi mặt. Sự ghen tuông, ngờ vực biến mất, chỉ còn lại một sự bàng hoàng lạnh toát.
Tiếp đó là
tiếng Phong, giọng anh đầy lo lắng, khác hẳn vẻ trầm ngâm bí ẩn thường ngày.
— Mẹ ơi, mẹ ráng hít thở sâu vào. Đừng cố nói gì cả. Uống chút nước ấm này đi mẹ.
Tiếng ly thủy tinh lách cách nhẹ, rồi tiếng bà Dung hớp từng ngụm nước khó nhọc. Cơn ho dịu đi đôi chút, nhưng thay vào đó là tiếng thở dốc mệt nhoài.
Sự nghi ngờ trong Hoa bỗng chốc hóa thành nỗi hoang mang tột độ. Chuyện gì thế này? Mẹ… mẹ bị bệnh sao? Những cuộc gặp riêng, những lần đóng chặt cửa… không phải là để làm chuyện mờ ám, mà là để che giấu một cơn bạo bệnh?
Hoa lảo đảo lùi lại một bước, hai tay vô thức đưa lên bịt miệng để ngăn tiếng nấc nghẹn ngào chực bật ra. Mọi thứ đảo lộn. Hình ảnh mẹ cô trang điểm nhẹ, ngồi thẫn thờ bên chiếc khăn len đan dở bỗng hiện lên rõ mồn một, nhưng mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó không phải là sự hồi xuân, mà là cố gắng che đi vẻ tiều tụy.
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng bật mở.
Phong bước ra, gương mặt anh hằn rõ vẻ mệt mỏi và lo âu. Anh giật mình khi thấy Hoa đứng ngay đó, mặt cô trắng bệch, đôi mắt ngập đầy nước và sự bối rối không thể che giấu.
— Em… sao em lại ở đây? – Phong lắp bắp, sự ngạc nhiên và một thoáng bối rối hiện lên trong mắt anh.”
“Hoa không trả lời. Cổ họng cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, không thể thốt ra bất cứ âm thanh nào. Nước mắt cứ thế trào ra, lăn dài trên gò má đã trắng bệch vì sốc. Ánh mắt cô không còn sự ghen tuông cháy bỏng, mà giờ đây là một sự hoảng loạn, đau đớn và xen lẫn một nỗi ân hận cay đắng. Cô nhìn Phong, rồi lại liếc về phía cánh cửa phòng hé mở, nơi mẹ cô đang ở trong đó, yếu ớt và đơn độc.
Phong nhìn đôi mắt ngập nước của vợ, sự bối rối ban đầu của anh tan biến, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi rã rời và một nỗi buồn sâu thẳm. Anh biết, cô đã nghe thấy. Bí mật mà anh và mẹ vợ đã cố gắng che giấu, cuối cùng cũng đã vỡ lở theo cách đau đớn nhất. Anh không nói thêm lời nào. Mọi lời giải thích lúc này đều trở nên vô nghĩa.
Không gian chìm vào một sự im lặng đặc quánh, nặng nề. Ngoài trời, tiếng mưa phùn vẫn rả rích gõ lên mái tôn, nghe não nề và ai oán. Gió lạnh từ khe cửa lùa vào hành lang, khiến tấm lưng mỏng manh của Hoa khẽ run lên. Sự im lặng này còn đáng sợ hơn vạn lần một cuộc cãi vã nảy lửa. Nó là sự im lặng của một sự thật khủng khiếp vừa được phơi bày, của những lời nói dối đã sụp đổ, và của một bức tường vô hình vừa dựng lên giữa hai người.
Trong đầu Hoa là một mớ hỗn độn. Mẹ bị bệnh. Phong biết. Chỉ mình cô là kẻ ngốc, chìm đắm trong những ngờ vực vớ vẩn, tự vẽ ra một câu chuyện ngoại tình để rồi tự dằn vặt chính mình. Nỗi xấu hổ và tội lỗi dâng lên cuồn cuộn. Cô đã nghi ngờ mẹ mình, người đã hy sinh cả đời vì cô. Cô đã nghi ngờ chồng mình, người có lẽ đang phải gánh vác mọi chuyện một mình.
Phong khẽ thở dài, một hơi thở nặng trĩu như mang theo tất cả gánh nặng của những ngày qua. Anh từ từ tiến một bước về phía Hoa, đưa tay ra, dường như muốn chạm vào vai cô để an ủi. Nhưng khi bàn tay anh còn lơ lửng giữa không trung, Hoa lại vô thức lùi về sau một bước. Một khoảng cách nhỏ nhoi nhưng đủ để cho thấy sự đổ vỡ.
Ánh mắt Phong chùng xuống, bàn tay buông thõng bất lực. Anh không trách cô. Có lẽ chính anh cũng có lỗi khi đã giấu giếm cô.
Cuối cùng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt, Phong cất giọng, khàn đặc và mệt mỏi.
— Mình ra phòng khách nói chuyện. Đừng làm ồn để mẹ nghỉ.
Anh không đợi Hoa trả lời, lặng lẽ quay người bước đi. Bóng lưng anh đổ dài trên hành lang, trông cô đơn và kiệt sức. Hoa đứng sững thêm một giây, lau vội những giọt nước mắt nóng hổi rồi cắn chặt môi, lẳng lặng bước theo sau anh. Mỗi bước chân của cô trên sàn gỗ lạnh lẽo đều nặng như đeo đá. Cô biết, cuộc nói chuyện sắp tới sẽ thay đổi mọi thứ.”
“Không gian phòng khách lạnh lẽo chẳng khác gì ngoài trời. Hoa và Phong ngồi ở hai đầu của bộ bàn ghế cũ, khoảng cách giữa họ tưởng chừng có thể chứa đựng cả một cơn bão. Phong đưa mắt nhìn ra màn mưa phùn trắng xóa ngoài sân, không dám đối diện với vợ. Sự im lặng kéo dài đến mức nghe rõ cả tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường, mỗi nhịp gõ như một nhát búa vào lồng ngực cả hai.
Phong bất chợt đứng dậy.
— Ở đây không tiện nói chuyện.
Anh bước tới, bàn tay do dự rồi cũng nắm lấy cổ tay Hoa, kéo nhẹ. Lần này cô không giằng ra. Da thịt cô lạnh ngắt. Anh kéo cô đi vòng ra lối cửa sau, đến khoảng sân nhỏ có mái hiên che. Mưa vẫn lất phất, hắt vào không khí một mùi đất ẩm nồng và cái lạnh se sắt của vùng bán sơn địa.
Phong buông tay vợ ra, quay lưng về phía cô, hai tay chống lên thành lan can đã nhuốm màu rêu cũ. Anh hít một hơi thật sâu, làn khói trắng mỏng manh phả ra từ miệng rồi tan vào màn mưa. Anh vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt cô. Giọng anh lạc đi, vỡ nát.
— Mẹ… bị ung thư phổi giai đoạn cuối rồi em à.
Hoa đứng chết trân. Hai từ “”ung thư”” như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc mọi âm thanh khác. Cả thế giới của cô chao đảo.
Phong tiếp tục, giọng nói chứa đầy sự bất lực và đau đớn kìm nén.
— Mẹ không cho anh nói với em. Mẹ biết em sắp có dự án quan trọng, không muốn em phân tâm. Mẹ chỉ muốn… những ngày còn lại được nhìn thấy em vui vẻ, bình yên.
Mỗi lời nói của Phong như một nhát dao vô hình, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Hoa. Chân cô mềm nhũn, không còn chút sức lực nào. Cô khuỵu xuống, may mà Phong quay lại kịp, đỡ lấy bờ vai run rẩy của cô.
Đến lúc này, Hoa mới vỡ òa. Nhưng không phải là tiếng gào khóc nức nở, mà là những tiếng nấc nghẹn ngào, đau đớn đến xé lòng. Nước mắt lã chã rơi, hòa cùng những hạt mưa phùn lạnh giá tạt vào mặt.
Bây giờ thì cô đã hiểu tất cả. Những lần Phong lén lút nghe điện thoại, những khoản tiền lớn anh chuyển đi, những buổi chiều anh nói dối đi gặp bạn để rồi đưa mẹ đến bệnh viện trên huyện. Cả vẻ ngoài xanh xao, gượng gạo của mẹ, lớp trang điểm nhẹ cố che đi sự mệt mỏi, và ánh mắt thẫn thờ luôn nhìn xa xăm của bà khi ngồi bên chiếc khăn len đan dở… Chiếc khăn ấy, có lẽ, bà sẽ không bao giờ đan xong.
Sự ghen tuông, ngờ vực biến mất, chỉ còn lại một nỗi ân hận và tội lỗi dâng lên cuồn cuộn, nhấn chìm cô. Cô đã làm gì thế này? Trong lúc mẹ và chồng đang phải gồng mình chống chọi với sự thật nghiệt ngã nhất, cô lại đang bận tâm chì chiết họ bằng những suy diễn ích kỷ của mình. Cô là một đứa con bất hiếu, một người vợ tồi tệ.
— Tại sao… tại sao lại đối xử với em như vậy? — Hoa ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Phong, giọng nói vừa oán trách vừa tự trách mình — Em là con gái của mẹ mà! Tại sao em lại là người cuối cùng được biết?
Phong siết chặt vai vợ, để cô tựa vào người mình. Anh cũng không cầm được nước mắt.
— Anh xin lỗi… Anh cũng đã rất khó xử. Nhưng nhìn mẹ cầu xin anh giữ bí mật, anh không nỡ làm mẹ buồn thêm. Với mẹ, em là tất cả, Hoa à.”
“Hoa khẽ đẩy Phong ra, lau vội những giọt nước mắt nóng hổi đang hòa vào dòng mưa lạnh. Giọng cô vẫn còn run rẩy, khàn đặc vì khóc, nhưng đã có một sự rõ ràng đau đớn trong đó.
— Vậy còn những lần anh vào phòng mẹ, đóng chặt cửa lại thì sao? Em đã thấy… em đã nghĩ…
Cô không nói hết câu, nhưng nỗi xấu hổ và ân hận hiện rõ trên gương mặt. Phong không né tránh nữa. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt sưng mọng của vợ, một cái nhìn chứa đầy sự mệt mỏi và xót xa. Anh đưa mắt về phía cửa sổ phòng ngủ của bà Dung, nơi ánh đèn vàng vọt hắt ra, mờ ảo trong màn mưa.
— Căn bệnh này… nó không chỉ gặm nhấm mẹ từ bên trong đâu, Hoa à. Cứ vài tiếng một lần, nó lại hành hạ mẹ bằng một cơn đau.
Hoa nín thở lắng nghe, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt.
Phong tiếp tục, giọng anh trầm xuống, nặng trĩu.
— Mỗi lần như vậy, mẹ sẽ đột nhiên khó thở, lồng ngực co thắt dữ dội. Mẹ nói cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm vào phổi. Đau đớn đến mức không thể nói thành lời, chỉ có thể nắm chặt lấy chiếc khăn len…
Đến đây, Phong nghẹn lại một nhịp, cố nuốt xuống nỗi đau đang chực trào lên trong cổ họng.
— Những lúc đó, anh phải vào phòng ngay lập tức. Giúp mẹ dùng máy xông để đường thở giãn ra. Xoa bóp lồng ngực, lưng cho cơn đau dịu bớt. Và đưa mẹ uống liều thuốc giảm đau mạnh nhất, liều thuốc mà bác sĩ dặn chỉ dùng khi không thể chịu đựng nổi.
Từng lời của Phong như những nhát búa giáng xuống tâm trí Hoa. Cô bây giờ mới hiểu. Những âm thanh rên rỉ khe khẽ mà cô nghe được, những lần Phong ở trong phòng mẹ rất lâu… đó không phải là những cuộc gặp bí mật mờ ám. Đó là những cuộc chiến thầm lặng với tử thần.
— Mẹ không muốn em phải chứng kiến cảnh đó. Tuyệt đối không. — Phong nói, giọng đầy bất lực — Mẹ nói, mẹ muốn trong mắt em, mẹ mãi là người phụ nữ mạnh mẽ, dịu dàng. Mẹ sợ em sẽ sụp đổ khi thấy mẹ trong bộ dạng yếu đuối, vật vã vì đau đớn như vậy.
Hoa sững người, lồng ngực cô thắt lại, đau nhói. Cô đã nghi ngờ mẹ, nghi ngờ người chồng đã cùng bà gánh chịu nỗi đau khủng khiếp ấy một mình. Nỗi ân hận cuộn lên như một con sóng thần, nhấn chìm cô trong cảm giác tội lỗi không thể nào gột rửa.
Phong bước tới gần hơn, bàn tay run run đặt lên vai cô. Sự dằn vặt hiện rõ trong đôi mắt anh.
— Anh đã phải hứa với mẹ. Anh… Anh xin lỗi vì đã giấu em.”
“Lời xin lỗi của Phong như giọt nước cuối cùng làm vỡ tan con đê phòng ngự mỏng manh trong lòng Hoa. Sức lực trong đôi chân cô như bị rút cạn. Cô lảo đảo, rồi khuỵu hẳn xuống nền gạch ẩm ướt, lạnh buốt.
Tiếng “”không”” của Hoa không thoát ra thành lời, mà vỡ nát thành một tiếng nấc nghẹn ngào, tức tưởi. Cô úp mặt vào lòng bàn tay, bờ vai rung lên bần bật. Nước mắt nóng hổi trào ra qua kẽ tay, hòa vào màn mưa phùn, rơi xuống đất lạnh.
Cô không chỉ khóc. Cô đang gào thét trong câm lặng.
Hình ảnh mẹ dịu dàng ngồi bên khung cửa, tay cầm chiếc khăn len đan dở hiện lên, nhói buốt. Bà đã phải một mình chịu đựng những cơn đau xé ruột gan như thế nào? Bà đã phải cố gắng mỉm cười, trang điểm nhẹ nhàng để che đi sự tàn phá của bệnh tật ra sao?
Và cô? Trời ơi, cô đã làm gì thế này?
Sự ích kỷ, nhỏ nhen và đố kỵ đã làm mờ mắt cô. Cô đã nghi ngờ chính mẹ ruột, đã chì chiết người chồng đang gồng mình gánh vác tất cả. Cảm giác tội lỗi như một con quái vật vồ lấy, cào xé tâm can cô thành từng mảnh vụn. Mỗi lời nói cay nghiệt, mỗi ánh nhìn ngờ vực cô dành cho Phong giờ đây quay lại như hàng ngàn mũi dao đâm vào tim cô.
“”Mẹ… Mẹ ơi…”” – Hoa nức nở, giọng cô lạc đi giữa tiếng mưa. “”Em… em là một đứa con tồi tệ… một người vợ không ra gì…””
Phong vội ngồi xuống, kéo Hoa vào lòng. Cái ôm của anh không phải là sự trách móc, mà là một sự sẻ chia câm lặng, một nỗ lực tuyệt vọng để giữ cho cả hai không sụp đổ.
“”Tại sao… tại sao mẹ không nói với em? Tại sao cả anh cũng giấu em?”” – Hoa đấm nhẹ vào ngực chồng, một cái đấm không có chút sức lực nào, chỉ toàn là nỗi đau đớn và bất lực.
Phong siết chặt vợ, gục đầu lên vai cô, chính anh cũng không cầm được những giọt nước mắt nóng hổi. Anh đã cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng gánh nặng này quá sức chịu đựng.
“”Vì mẹ yêu em, Hoa à. Cả anh cũng vậy.””
Ngoài trời, màn mưa phùn vẫn giăng kín lối, lạnh lẽo và xám xịt, như chính nỗi lòng của hai con người đang ôm lấy nhau giữa sân. Nỗi đau, sự hối hận và tình thương vô bờ hòa quyện vào nhau, nhấn chìm họ trong một nỗi buồn vô tận, không có lối thoát.”
“Giữa màn mưa lạnh buốt, Phong không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng đỡ Hoa đứng dậy. Anh lau vội những giọt nước mắt trên mặt mình, giọng khàn đi.
“”Vào với mẹ đi em. Mẹ… mẹ đang đợi em.””
Hoa ngước đôi mắt sưng húp, đỏ hoe nhìn chồng. Trong ánh nhìn ấy không còn sự nghi ngờ, chỉ có nỗi đau đớn tột cùng và sự hối hận đang cào xé. Cô gật đầu trong câm lặng, để Phong dìu vào trong hiên nhà. Hơi ấm từ trong nhà phả ra cũng không thể làm vơi đi cái lạnh giá đang xâm chiếm tâm hồn cô.
Mỗi bước chân trên hành lang quen thuộc giờ đây nặng như đeo chì. Cánh cửa phòng mẹ hé mở, hắt ra một vệt sáng vàng vọt, yếu ớt. Trái tim Hoa thắt lại. Cô đã từng nhìn cánh cửa này với sự ngờ vực, căm ghét. Giờ đây, nó lại giống như một cánh cửa phán xét, mà cô là một tội đồ đang chờ đợi sự trừng phạt.
Hoa gỡ nhẹ tay khỏi tay Phong, ra hiệu cho anh đừng vào. Cô cần đối mặt với chuyện này một mình.
Cô lau vội dòng nước mắt còn đang lăn dài trên má, hít một hơi thật sâu để kìm nén tiếng nấc đang chực trào ra khỏi lồng ngực. Bàn tay cô run rẩy đẩy nhẹ cánh cửa.
Căn phòng thoang thoảng mùi thuốc và mùi dầu gió, nhưng không át được hương thơm dịu nhẹ từ người mẹ. Bà Dung đang ngồi tựa vào thành giường, mái tóc búi gọn gàng nhưng vài sợi đã lòa xòa xuống vầng trán lấm tấm mồ hôi. Bà mặc chiếc áo len mỏng, lớp trang điểm nhẹ không che được quầng thâm và nét mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt. Bên cạnh, chiếc khăn len đan dở vẫn nằm im lìm trên chiếc tủ nhỏ.
Bà Dung quay ra, thấy con gái đứng tần ngần ở cửa, đôi mắt bà ánh lên một tia phức tạp, vừa xót xa, vừa yêu thương. Bà cố vẽ nên một nụ cười, một nụ cười gượng gạo nhưng chan chứa tình mẹ. Bà giơ bàn tay gầy guộc, xanh xao về phía cô.
“”Hoa à, lại đây với mẹ.””
Giọng nói yếu ớt nhưng ấm áp ấy như một lưỡi dao cứa vào tim Hoa. Mọi sự kìm nén sụp đổ. Cô không thể bước đi, cô chạy ào đến, quỳ sụp xuống bên giường và ôm chầm lấy thân hình gầy gò của mẹ.
Cô úp mặt vào lòng mẹ, bờ vai rung lên bần bật. Nước mắt tuôn ra không thể kiểm soát, thấm ướt cả vạt áo len của bà. Nhưng cô không thể phát ra bất cứ âm thanh nào. Tiếng khóc của cô bị nỗi ân hận và đau đớn bóp nghẹt lại, chỉ còn là những tiếng nức nở không thành lời, vỡ vụn trong lồng ngực. Bà Dung không nói gì, chỉ vòng tay ôm lấy đầu con gái, bàn tay xương xẩu nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng đang run rẩy của cô.”
“Mãi một lúc lâu sau, khi những tiếng nấc của Hoa dần ngớt đi, chỉ còn lại bờ vai thỉnh thoảng lại run lên, bà Dung mới khẽ đẩy cô ra một chút. Bàn tay gầy guộc của bà vuốt nhẹ những lọn tóc bết mồ hôi trên trán con gái, ánh mắt vừa xót xa vừa chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm.
“”Mẹ xin lỗi vì giấu con,”” bà nói, giọng khản đặc nhưng vẫn dịu dàng. “”Mẹ chỉ không muốn con phải lo lắng, nhất là trong lúc này.””
Hoa lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lại chực trào ra. Cô muốn nói “”Không phải lỗi của mẹ,”” “”Là lỗi của con,”” nhưng cổ họng cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, không thể thốt ra thành lời. Cô chỉ biết nhìn mẹ, ánh mắt cạn khô nước mắt giờ đây ngập tràn sự hoang mang và đau đớn tột độ.
Ánh mắt bà Dung rời khỏi gương mặt con gái, hướng về phía chiếc tủ nhỏ đầu giường. Bà chỉ vào chiếc khăn len màu xanh rêu đang đan dở, những mũi đan đều đặn nhưng dang dở nằm im lìm bên cạnh cuộn len và đôi que đan.
“”Mẹ định đan cho cháu ngoại của mẹ một đôi bao tay,”” bà nói, một nụ cười buồn thoáng qua trên đôi môi khô nứt. “”Trời sắp vào đông rồi. Mẹ muốn nó ra đời sẽ có ngay đồ mới bà ngoại đan cho…””
Bà ngừng lại, hít một hơi khó nhọc, rồi khẽ thở ra.
“”…nhưng chắc không kịp nữa rồi.””
Câu nói nhẹ như một làn khói nhưng lại như một nhát búa tạ giáng thẳng vào tâm can Hoa. Tai cô ù đi. Đôi bao tay… cho cháu ngoại… không kịp nữa rồi. Từng chữ một xoáy sâu vào đầu óc cô, xé toạc tấm màn vô minh mà cô đã tự mình dựng nên. Chiếc khăn len, vật mà cô đã dùng để thêu dệt nên câu chuyện ngoại tình ghê tởm, giờ đây hiện ra trước mắt cô như một chứng tích của tình yêu thương và sự thật tàn nhẫn. Hoa nhìn trân trối vào chiếc khăn, rồi lại nhìn vào gương mặt xanh xao, mệt mỏi của mẹ. Một nỗi kinh hoàng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, còn đau đớn hơn cả sự hối hận.”
“Sự thật tàn khốc như một dòng nước đá buốt giá dội thẳng vào tâm trí Hoa, đóng băng mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc, chỉ còn lại một nỗi đau tê dại. Nhưng rồi, từ chính tâm điểm của sự tê dại đó, một ngọn lửa bỗng bùng lên. Không phải lửa giận, không phải lửa hận, mà là ngọn lửa của sự quyết tâm cháy bỏng.
Cô buông mẹ ra, lảo đảo đứng dậy. Đôi chân cô run rẩy nhưng lưng lại thẳng tắp. Cô không khóc nữa. Đôi mắt sưng húp, đỏ ngầu giờ đây nhìn thẳng về phía trước, trống rỗng nhưng lại chứa đựng một ý chí sắt đá. Phong định bước tới đỡ lấy cô, nhưng một cái nhìn của Hoa đã khiến anh khựng lại.
Không một lời giải thích, Hoa rút chiếc điện thoại từ trong túi áo khoác. Bàn tay cô vẫn còn run, nhưng những ngón tay bấm số lại vô cùng dứt khoát. Căn phòng im lặng như tờ, chỉ có tiếng mưa phùn lất phất ngoài cửa sổ và tiếng tút tút kéo dài từ chiếc điện thoại.
“”Alo, chị Hằng ạ? Em Hoa đây,”” giọng cô vang lên, khô khốc nhưng ổn định một cách đáng ngạc nhiên. “”Chị ơi, em gọi để xin phép… Em cần phải nghỉ không lương một thời gian. Vâng… Việc gia đình rất gấp. Em không thể quay lại thành phố ngay được.””
Bà Dung và Phong nín thở nhìn cô. Bà Dung định đưa tay lên ngăn cản nhưng không đủ sức.
Hoa lắng nghe đầu dây bên kia một lát rồi đáp lại, giọng không một chút do dự: “”Vâng, em biết là đột ngột và sẽ ảnh hưởng đến dự án. Em rất xin lỗi. Em sẽ gửi email trình bày cụ thể sau. Em cảm ơn chị.””
Cô cúp máy, đặt chiếc điện thoại xuống bàn một cách nhẹ nhàng. Sự im lặng lại bao trùm, nhưng lần này nó nặng trĩu một quyết định không thể lay chuyển. Hoa quay người lại, đối diện với mẹ và chồng. Cô hít một hơi thật sâu, luồng không khí lạnh lẽo của vùng bán sơn địa dường như làm cho lồng ngực cô thêm vững chãi.
“”Con sẽ ở lại đây chăm sóc mẹ,”” cô nói, nhìn thẳng vào mắt bà Dung. “”Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu.””
Câu nói không hề bi lụy, không có một giọt nước mắt nào. Nó là một lời tuyên bố. Ánh mắt Hoa không còn sự yếu đuối, hoang mang hay nghi ngờ nữa. Thay vào đó, nó ánh lên một sự kiên cường đến gai người, sự kiên cường của một người con đã nhận ra điều gì mới là quan trọng nhất, sẵn sàng gạt bỏ tất cả để bảo vệ người thân yêu của mình trong cuộc chiến sinh tử phía trước.”
“Những ngày sau đó, bầu không khí căng như dây đàn trong căn phòng nhỏ dường như đã được nới lỏng, thay thế bằng một sự tĩnh lặng nặng trĩu nhưng chất chứa yêu thương. Lời tuyên bố của Hoa không phải là sự khởi đầu của một cuộc chiến ồn ào, mà là sự khởi đầu của những ngày bình yên cuối cùng.
Sáng nào cũng vậy, khi sương sớm còn giăng mờ trên những luống chè ngoài vườn, Phong đã dậy. Anh không còn vẻ lén lút, bí ẩn nữa. Anh cẩn thận đun nước, chọn những lá chè ngon nhất, pha một ấm trà đặc sánh, thơm lừng. Cái cách anh tráng ấm, rót trà chậm rãi, từ tốn như một nghi thức sám hối thầm lặng.
Trong bếp, Hoa lúi húi nấu cháo. Cô không nấu những món cao lương mỹ vị, chỉ là những món cháo thanh đạm mà mẹ cô từng nấu cho cô ngày nhỏ. Cháo hạt sen, cháo gà xé, cháo sườn non ninh nhừ. Mùi cháo thơm quyện với mùi trà mới tạo nên một hương vị của gia đình, một thứ mùi hương mà đã lâu lắm rồi căn nhà này mới có lại.
Họ dìu bà Dung ra hiên nhà, đặt bên cạnh bà chiếc ghế mây quen thuộc. Bà ngồi đó, khoác hờ chiếc áo len, tay mân mê chiếc khăn len đan dở dang mà không đủ sức để đan thêm một mũi nào nữa. Bà trông vui hơn thật. Nụ cười không còn gượng gạo, đôi mắt trong hơn, dù quầng thâm và vẻ mệt mỏi ngày một rõ.
“”Trà hôm nay đậm vị hơn mọi hôm, con nghĩ mẹ sẽ thích,”” Phong đặt chén trà nhỏ xuống bàn, hơi nóng bốc lên mờ ảo.
Bà Dung mỉm cười, gật đầu: “”Thơm lắm.””
Hoa múc một thìa cháo nhỏ, thổi nhẹ rồi đưa lên cho mẹ. “”Mẹ, mẹ ăn thêm một thìa nữa thôi. Cháo hôm nay con ninh kỹ lắm.””
Bà Dung lắc đầu, nhưng vẫn há miệng nhận lấy thìa cháo. “”Hai đứa cứ làm như mẹ là trẻ con.””
Họ ngồi đó, nói những câu chuyện không đầu không cuối. Chuyện về con mèo mướp nhà hàng xóm hôm qua lại tha về một con chuột. Chuyện về đám mây trên trời có hình thù kỳ lạ. Chuyện về ký ức ngày xưa Hoa trèo cây ổi bị ngã gãy tay, Phong thì cuống quýt chạy đi gọi người. Những câu chuyện vụn vặt, chẳng có ý nghĩa gì lớn lao, nhưng lại là tấm khiên vững chắc nhất để họ che giấu đi sự thật nghiệt ngã đang treo lơ lửng trên đầu. Tuyệt nhiên không ai nhắc đến căn bệnh, đến bệnh viện, hay những ngày tháng sắp tới.
Trong một khoảnh khắc, khi Hoa đang gọt táo cho mẹ, cô và Phong vô tình nhìn nhau. Trong ánh mắt của chồng, Hoa không còn thấy sự dối trá hay tội lỗi, chỉ còn lại một nỗi buồn sâu thẳm và sự cam chịu. Anh gật đầu với cô thật nhẹ, một cái gật đầu của sự đồng hành. Bức màn bình yên được vén lên trong một giây ngắn ngủi, để lộ ra vực thẳm đau đớn mà cả hai đang cùng nhau đứng nhìn xuống, rồi lại nhanh chóng được buông về vị trí cũ.
Hoa quay đi, đưa miếng táo cho mẹ. Bàn tay bà Dung run run đón lấy, lạnh ngắt. Cô siết nhẹ lấy bàn tay gầy guộc ấy, truyền hơi ấm của mình sang. Ngoài vườn, những giọt mưa phùn cuối cùng đọng lại trên lá chè, long lanh như những giọt nước mắt, rồi lặng lẽ rơi xuống đất.”
“Không gian tĩnh lại, chỉ còn nghe tiếng những giọt nước cuối cùng tí tách rơi từ mái hiên xuống nền sân ẩm ướt. Bà Dung khẽ cựa mình trong chiếc ghế mây, đôi mắt mờ đục nhìn xa xăm về phía những luống chè xanh mướt sau mưa. Bàn tay gầy guộc của bà vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay ấm áp của Hoa.
Bất chợt, bà Dung lên tiếng, giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng, xuyên qua sự tĩnh lặng.
“”Cái lạnh se se này… làm mẹ nhớ bố con.””
Hoa giật mình, ngước nhìn mẹ. Đã rất lâu rồi bà không chủ động nhắc đến bố. Kể từ ngày ông mất, hình ảnh của ông dường như trở thành một ký ức thiêng liêng nhưng nặng trĩu, được cả hai mẹ con niêm phong cẩn thận.
Bà Dung không nhìn Hoa, ánh mắt vẫn dán vào khu vườn. “”Những ngày cuối cùng, ông ấy cũng ngồi ở đây. Cũng một buổi chiều mưa phùn lành lạnh như thế này.”” Một nụ cười buồn thoáng qua trên đôi môi khô nứt của bà. “”Ông ấy không chịu vào viện nữa. Bác sĩ nói chẳng còn cách nào, vào đó cũng chỉ là kéo dài sự đau đớn trong mùi thuốc sát trùng. Bố con bảo, ông ấy muốn ở nhà, để được ngửi mùi đất, mùi chè của mình.””
Cổ họng Hoa nghẹn lại. Cô siết chặt tay mẹ hơn, như thể sợ một cơn gió thoảng qua cũng có thể cuốn bà đi mất.
Bà Dung tiếp tục, giọng đều đều như đang kể một câu chuyện của người khác. “”Mỗi ngày, cơn đau hành hạ ông ấy ghê gớm lắm. Nhưng bố con chưa một lần than vãn. Ông ấy chỉ im lặng chịu đựng, cắn răng đến bật máu. Ông bảo không muốn mẹ và con thấy ông ấy yếu đuối.”” Bà quay sang nhìn Hoa, ánh mắt bà lúc này trong vắt, không một chút gợn mây mệt mỏi. “”Bố con là một người dũng cảm, Hoa ạ. Ông ấy đã chọn cách ra đi của mình, không để bệnh tật giày vò đến mất hết cả nhân phẩm.””
Sự bình yên mà Hoa cố công vun đắp trong mấy ngày qua bỗng chốc vỡ tan như bong bóng xà phòng. Từng lời của mẹ như những mũi kim châm thẳng vào trái tim đang đập dồn dập của cô.
Rồi, bà Dung nói ra câu nói mà dường như bà đã chuẩn bị từ rất lâu, một câu nói đóng băng cả thời gian và không gian. “”Mẹ cũng muốn được như ông ấy,”” bà nói, giọng thanh thản đến đáng sợ, “”ra đi trong thanh thản ở chính ngôi nhà của mình.””
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Hoa. Cô buông tay mẹ ra như phải bỏng. Ánh mắt cô hoảng loạn quét một vòng, tìm kiếm Phong. Anh đang đứng ở cuối hiên, lưng quay về phía họ, hai tay đút túi quần, bờ vai cứng đờ. Anh đã nghe thấy tất cả.
Giờ thì Hoa đã hiểu. Cô hiểu những cuộc gặp bí mật trong phòng ngủ. Cô hiểu thái độ cam chịu và nỗi buồn sâu thẳm trong mắt chồng. Cô hiểu cả sự thanh thản lạ lùng trên gương mặt mẹ mình. Đây không phải là một sự đầu hàng số phận. Đây là một sự lựa chọn. Một kế hoạch đã được sắp đặt mà cô là người cuối cùng được biết. Chiếc khăn len đan dở trên đùi bà Dung bỗng trở thành một biểu tượng nghiệt ngã cho một sinh mệnh đã quyết định dừng lại.”
“Sự im lặng bao trùm lấy mái hiên, đặc quánh và nặng nề hơn cả màn mưa phùn ngoài kia. Phong cuối cùng cũng quay người lại. Gương mặt anh không phải là gương mặt của một kẻ đồng lõa trong một âm mưu đen tối, mà là của một người đàn ông đang oằn mình gánh một sức nặng không tưởng. Anh nhìn thẳng vào Hoa, ánh mắt anh chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm và sự cảm thông, không một chút tội lỗi.
Hoa lảo đảo lùi lại một bước. Cô muốn gào lên, muốn chất vấn, nhưng cổ họng cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cô quay người, chạy vội vào trong nhà, bỏ lại sau lưng người mẹ thanh thản đến đáng sợ và người chồng với nỗi đau câm lặng. Thế giới của Hoa đã hoàn toàn sụp đổ. Mọi nghi ngờ, mọi phỏng đoán của cô đều sai, nhưng sự thật còn tàn nhẫn hơn vạn lần.
Cả tối hôm đó, không ai nói với ai câu nào. Bữa cơm diễn ra trong im lặng. Hoa không dám nhìn mẹ, cũng không dám nhìn Phong. Cô chỉ cúi gằm mặt, cố nuốt những hạt cơm vô vị. Sau bữa ăn, cô viện cớ mệt rồi trốn vào phòng, nhưng tâm trí cô cuộn trào như bão tố. Cô không thể hiểu nổi. Tại sao Phong lại giấu cô? Tại sao anh lại đồng ý với một kế hoạch khủng khiếp như vậy?
Không thể chịu đựng được sự dày vò, Hoa rón rén ra khỏi phòng. Cô phải biết họ đang làm gì. Cô phải ngăn chuyện này lại. Cô đi chân trần trên sàn gỗ lạnh lẽo, nín thở tiến về phía phòng ngủ của bà Dung. Cánh cửa chỉ khép hờ.
Nhưng thứ lọt vào tai cô không phải là những lời thì thầm bí mật. Đó là một giai điệu dương cầm nhẹ nhàng, du dương, như một dòng suối mát đang xoa dịu không gian căng thẳng. Hoa ghé mắt nhìn qua khe cửa. Một cảnh tượng khiến cô sững người.
Phong đang ngồi bên giường, lưng anh hơi cúi xuống, kiên nhẫn dùng thìa nhỏ múc từng chút cháo trong bát đưa lên cho bà Dung. Anh không nói gì, chỉ thỉnh thoảng lại lau mép cho mẹ vợ một cách dịu dàng. Bà Dung cũng im lặng, đôi mắt bà nhắm hờ, vẻ mặt thư thái, bình yên. Trên chiếc bàn cạnh giường, bên cạnh những lọ thuốc quen thuộc, là một chiếc loa bluetooth nhỏ đang phát ra bản nhạc không lời ấy.
Trái tim Hoa thắt lại. Đây không phải là cảnh tượng của một cuộc tiễn đưa. Đây là sự chăm sóc.
Một lúc lâu sau, Phong dỗ mẹ ngủ rồi lặng lẽ rời khỏi phòng. Hoa vội vàng quay về phòng mình, trái tim đập loạn xạ. Khi chắc chắn Phong đã vào phòng tắm, cô lẻn ra phòng khách. Chiếc máy tính xách tay của anh vẫn còn mở trên bàn. Cô không định xâm phạm riêng tư của chồng, nhưng một lực hút vô hình kéo cô lại.
Màn hình vẫn sáng. Hàng loạt các tab trình duyệt hiện ra trước mắt Hoa. “”Chăm sóc giảm nhẹ là gì?””, “”Thực đơn cho người bệnh ung thư giai đoạn cuối””, “”Những bản nhạc cổ điển giúp giảm đau, an thần””, “”Làm sao để nói chuyện với người thân về cái chết?””.
Từng dòng chữ như những mũi kim đâm thẳng vào nhận thức của Hoa. Cô đưa tay lên bịt miệng, cố ngăn tiếng nấc nghẹn ngào bật ra. Anh không giúp mẹ cô đi đến cái chết. Anh đang giúp bà đi hết đoạn đường cuối cùng một cách nhẹ nhàng nhất, nhân phẩm nhất. Anh đã âm thầm tìm hiểu tất cả, học nấu những món ăn bà có thể nuốt trôi, tìm những bản nhạc bà có thể nghe để quên đi cơn đau.
Tất cả sự bí ẩn, những lần né tránh, vẻ mệt mỏi hằn sâu trong mắt anh… tất cả đều là vì thế này. Anh đã một mình gánh vác bí mật kinh khủng đó, một mình đối diện với nỗi đau của mẹ, chỉ để che chắn cho cô, để cô có thêm được vài ngày bình yên giả tạo.
Nước mắt lã chã rơi xuống. Nhưng đó không còn là nước mắt của sự hoảng loạn hay nghi kỵ. Đó là nước mắt của sự ân hận, của lòng biết ơn và của một tình yêu thương dành cho chồng sâu sắc đến tột cùng. Anh đã vì cô và mẹ mà gánh trên vai cả một bầu trời sắp sập.”
“Hoa vội vàng gập chiếc máy tính lại, lau đi những giọt nước mắt còn nóng hổi trên má. Cô nín thở, đặt nó về đúng vị trí cũ ngay khi tiếng cửa phòng tắm bật mở. Cô lao nhanh về phòng, chui vào trong chăn, giả vờ như đã ngủ say. Nhưng cả cơ thể cô đang run lên, không phải vì lạnh, mà vì một sự thật quá đỗi xót xa và một tình yêu thương quá đỗi lớn lao. Trái tim cô vừa đau nhói vì mẹ, vừa tan chảy vì chồng.
Sáng hôm sau, cơn mưa phùn đã tạnh. Bầu trời hửng lên một chút nắng yếu ớt, le lói. Không khí trong nhà không còn đặc quánh sự nghi kỵ, mà thay vào đó là một nỗi buồn tĩnh lặng, bao trùm. Hoa bước ra khỏi phòng, ánh mắt cô không còn né tránh. Cô nhìn Phong đang chuẩn bị bữa sáng, ánh mắt chứa chan sự biết ơn và hối lỗi. Cô nhìn về phía phòng mẹ, nơi cánh cửa vẫn đóng im lìm, lòng dấy lên một quyết tâm.
Chiều hôm đó, khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm vàng những vạt chè ngoài vườn, Hoa thấy bà Dung đang ngồi một mình trên chiếc ghế mây ở hiên nhà. Bà không trang điểm, gương mặt có phần xanh xao nhưng lại toát lên vẻ bình thản lạ lùng. Bên cạnh bà, trên chiếc bàn nhỏ, là cuộn len màu kem và đôi bao tay vẫn còn đan dở.
Hoa hít một hơi thật sâu, bước đến bên mẹ. Cô không nói gì, chỉ nhẹ nhàng cầm lấy que đan và cuộn len. Bà Dung khẽ ngước lên nhìn con gái, đôi mắt bà ánh lên một tia ngạc nhiên rồi nhanh chóng trở lại vẻ dịu dàng cố hữu.
“”Mẹ…”” Giọng Hoa khàn đi. “”Mẹ chỉ con… đan nốt đôi bao tay này được không? Tay con vụng về quá, sợ làm hỏng món quà của mẹ.””
Bà Dung không hỏi tại sao. Bà chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười thanh thản và bao dung. Bà nhích người sang một bên, chừa một khoảng trống cho Hoa.
Hoa ngồi xuống cạnh mẹ, cảm nhận hơi ấm quen thuộc tỏa ra từ bà. Bà Dung cầm lấy tay Hoa, kiên nhẫn chỉ cho cô từng mũi lên, từng mũi xuống. Đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của bà nắm lấy bàn tay con gái, truyền cho cô sự ấm áp và cả sự bình yên cuối cùng.
Không ai nói thêm lời nào. Chỉ có tiếng que đan lách cách đều đều trong không gian. Ánh hoàng hôn vàng óng như mật ong rót xuống hiên nhà, phủ lên mái tóc hai mẹ con một vầng sáng dịu nhẹ. Hình ảnh người mẹ già nua kiên nhẫn dạy con gái hoàn thành món quà cuối cùng, trong cái tĩnh lặng của một buổi chiều tà ở vùng bán sơn địa, trở thành một khoảnh khắc đẹp đẽ và bình yên đến xé lòng.
Đứng ở ngưỡng cửa, Phong lặng lẽ chứng kiến tất cả. Anh thấy vợ mình không còn vẻ hoảng loạn, nghi ngờ. Anh thấy cô đang ngồi bên mẹ, thực sự ở bên mẹ. Một gánh nặng vô hình trên vai anh như được trút xuống. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng mãn nguyện. Cuối cùng, họ cũng đã có thể cùng nhau đối diện với sự thật, bằng một cách nhẹ nhàng nhất.”
“Đêm đó, trăng sáng vằng vặc. Ánh trăng không còn lành lạnh như những đêm mưa phùn trước, mà ấm áp và dịu dàng đến lạ. Trong phòng ngủ của bà Dung, ngọn đèn bàn được vặn ở mức sáng nhỏ nhất, chỉ đủ để thấy mờ mờ mọi vật.
Sau bữa tối lặng lẽ, Phong và Hoa dìu bà vào giường. Bà không nằm xuống ngay mà tựa lưng vào thành giường, đôi mắt mệt mỏi nhưng trong veo nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh trăng bạc rải một lớp lụa mỏng lên những vòm lá chè ngoài vườn.
Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng côn trùng rả rích ngoài sân. Bà Dung khẽ hắng giọng, tiếng bà yếu ớt nhưng đủ để kéo cả Phong và Hoa ra khỏi những suy nghĩ miên man của riêng mình.
Bà vẫy tay, một cử chỉ chậm chạp, gọi cả hai lại gần. Phong và Hoa ngồi xuống hai bên mép giường, lòng trĩu nặng một dự cảm không lành.
Bà Dung yếu ớt đưa cả hai tay ra, nắm lấy tay Phong và tay Hoa, đan những ngón tay gầy guộc của mình vào tay chúng. Hơi ấm từ tay bà không còn nhiều, nhưng tình thương thì lại đong đầy.
Bà nhìn Hoa, rồi lại nhìn Phong, ánh mắt bà như muốn khắc ghi hình ảnh của hai đứa con vào tâm trí.
“”Phong… Hoa…””, giọng bà thì thào. “”Hai đứa… phải hứa với mẹ một chuyện.””
Hoa nghẹn ngào, chỉ biết gật đầu, không thốt nên lời.
“”Sau này…””, bà dừng lại lấy hơi, “”dù có chuyện gì xảy ra… cũng phải biết yêu thương nhau, bao dung cho nhau, nghe không? Cuộc đời vợ chồng không tránh được những lúc sóng gió, nhưng chỉ cần còn thương, còn vì nhau mà nghĩ, thì chuyện gì cũng qua được.””
Bà quay sang nhìn Phong, ánh mắt bà dịu đi, chứa chan một sự biết ơn sâu sắc mà bà chưa bao giờ nói thành lời.
“”Phong à…””
Phong siết nhẹ tay mẹ vợ, cổ họng anh khô khốc. “”Dạ, con nghe đây mẹ.””
Bà Dung khẽ mỉm cười, một nụ cười thanh thản. “”Mẹ cảm ơn con. Có con là con rể, là phúc của nhà mẹ.””
Câu nói ấy như một dòng nước ấm cuối cùng phá vỡ con đê cảm xúc mà cả Phong và Hoa đã cố gắng kìm nén suốt cả ngày. Người đàn ông vốn cứng cỏi, lẳng lặng gánh vác mọi chuyện, giờ đây bờ vai run lên bần bật. Anh cúi gằm mặt, để những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay gầy guộc của mẹ vợ. Tiếng cảm ơn này còn nặng hơn cả ngàn lời trách móc mà anh từng tưởng tượng.
Hoa nấc lên thành tiếng, cô siết chặt tay mẹ, tay còn lại nắm lấy cánh tay Phong. Nước mắt lưng tròng, cô nhìn chồng trong sự xót xa và cảm phục vô bờ. Cô khóc cho mẹ, khóc cho người chồng tuyệt vời của mình, và khóc cho sự thật muộn màng mà cô vừa biết được.
Trong căn phòng nhỏ tĩnh lặng, chỉ có ánh trăng bạc làm chứng cho lời trăng trối cuối cùng và những giọt nước mắt của tình thân.”
“Đêm dài và nặng trĩu cuối cùng cũng qua đi, nhường chỗ cho một buổi sớm mai trong trẻo đến lạ. Sương đêm còn đọng long lanh trên những búp chè non ngoài vườn, và ánh nắng đầu ngày, ấm áp chứ không còn lành lạnh, rọi những vệt vàng xuyên qua khung cửa sổ.
Trong căn phòng ngủ, không khí không còn ngột ngạt bởi những giằng xé. Sau một đêm thức trắng, cả Phong và Hoa đều có những quầng thâm mệt mỏi dưới mắt, nhưng ánh nhìn họ trao cho nhau đã không còn gợn chút nghi kỵ.
Bà Dung là người tỉnh trước. Bà không nói gì, chỉ khẽ cựa mình. Ngay lập tức, Phong và Hoa đã ở bên cạnh.
“”Mẹ…”” Hoa định nói gì đó, nhưng lại thôi.
Bà Dung khẽ lắc đầu, đôi mắt bà nhìn ra khoảng xanh ngát bên ngoài, nơi vườn chè của gia đình trải dài trên sườn đồi. Một thoáng khao khát hiện lên trong đáy mắt đã mờ đục của bà.
“”Mẹ…”” Bà hắng giọng, tiếng nói yếu ớt như một hơi thở. “”…muốn ra thăm vườn chè.””
Phong và Hoa nhìn nhau, họ hiểu đây không phải là một yêu cầu bình thường. Phong không một chút do dự, anh gật đầu quả quyết.
“”Dạ. Để con chuẩn bị rồi mình đi ngay.””
Nói rồi, Phong đỡ mẹ vợ ngồi dậy một cách nhẹ nhàng. Anh xoay người lại, ngồi xổm xuống trước mặt bà, tấm lưng rộng và vững chãi của anh như một điểm tựa an toàn nhất thế gian.
“”Mẹ, lên lưng con.””
Bà Dung ngập ngừng một giây, rồi một nụ cười yếu ớt nở trên môi. Bà vòng tay qua cổ con rể. Hoa vội vàng lấy chiếc ô và một chiếc khăn mỏng để choàng cho mẹ.
Cánh cửa nhà hé mở. Phong cõng bà Dung trên lưng, từng bước chân anh đi thật chậm, thật vững chãi trên con đường đất nhỏ dẫn ra vườn chè. Hoa đi ngay bên cạnh, một tay vịn nhẹ vào mẹ, tay kia giương cao chiếc ô, cẩn thận che đi những tia nắng sớm đang dần trở nên gay gắt.
Họ đi giữa những luống chè thẳng tắp, hương chè non buổi sớm mai thanh khiết, ngào ngạt lan tỏa trong không khí. Bà Dung hít một hơi thật sâu, lồng ngực gầy yếu của bà phập phồng. Bà tựa đầu vào vai Phong, đôi mắt nhắm nghiền như để tận hưởng trọn vẹn hương thơm quen thuộc đã gắn bó với bà cả một đời người.
“”Chè năm nay… xanh tốt quá…”” Bà thì thào, giọng nói lạc đi trong gió.
Phong không đáp, chỉ khẽ siết chặt tay hơn để giữ mẹ cho vững. Hoa cũng im lặng, cô đưa mắt nhìn gò má hóp lại của mẹ, nhìn những sợi tóc bạc lòa xòa trong nắng.
Họ dừng lại ở cuối vườn, nơi có thể nhìn bao quát cả một vùng đồi trập trùng. Phong cẩn thận đỡ mẹ ngồi xuống một tảng đá phẳng.
Bà Dung đưa mắt nhìn khắp lượt, từ những búp chè non tơ mơn mởn đến bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Rồi bà nhìn Phong, nhìn Hoa. Một nụ cười bất chợt nở trên đôi môi khô nẻ của bà.
Đó không phải là nụ cười gượng gạo vì đau đớn, cũng không phải nụ cười che giấu nỗi buồn. Nó trong veo, mãn nguyện và bình yên đến lạ. Nụ cười của một người đã đi đến cuối con đường, nhìn lại gia tài lớn nhất đời mình và không còn gì hối tiếc.
Khoảnh khắc ấy, Hoa chợt nhận ra, đây là nụ cười thanh thản nhất mà cô từng được thấy ở mẹ. Nước mắt lại chực trào ra, nhưng lần này, cô mỉm cười qua làn nước mắt ấy. Cô đã hiểu, chuyến đi này chính là lời tạm biệt đẹp đẽ và bình yên nhất mà mẹ muốn dành cho mảnh đất này, và cho cả hai vợ chồng cô.”
“Bóng nắng nhạt dần, chuyến đi cuối cùng ra thăm vườn chè kết thúc khi Phong lại cõng mẹ vợ trên lưng, chậm rãi bước vào nhà. Bà Dung dường như đã dùng hết chút sức lực cuối cùng cho chuyến đi ấy. Bà không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ để con gái và con rể dìu mình về lại căn phòng ngủ quen thuộc.
Bữa tối hôm đó diễn ra trong tĩnh lặng. Không ai nói với ai lời nào, nhưng sự im lặng không còn nặng nề. Nó giống như một khoảng lặng cần thiết trước một sự kiện trọng đại mà cả ba người đều đã ngầm chấp nhận.
Bên ngoài, trời bắt đầu đổ mưa phùn, những hạt mưa li ti gõ nhẹ lên mái hiên, tạo nên một bản nhạc nền êm dịu. Không khí lành lạnh len lỏi vào nhà, nhưng căn phòng của bà Dung lại ấm áp lạ thường.
Sau khi giúp mẹ uống vài thìa cháo loãng, Hoa ngồi xuống bên giường, tay nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà. Bà Dung đã thay bộ quần áo sạch sẽ, gương mặt được trang điểm nhẹ nhàng đã phai đi ít nhiều, nhưng nụ cười mãn nguyện từ buổi sáng dường như vẫn còn đọng lại trên khóe môi.
“”Mẹ…”” Hoa khẽ gọi. “”Mẹ có muốn nghe con đọc truyện không ạ? Giống như hồi con còn bé.””
Bà Dung không trả lời, chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt bà lim dim, hướng về phía con gái với tất cả sự trìu mến.
Hoa với lấy một cuốn truyện cũ trên đầu giường, những trang giấy đã ố vàng theo năm tháng. Cô hắng giọng, bắt đầu đọc bằng một chất giọng thật chậm, thật trong trẻo. Câu chuyện cổ tích giản dị về những nàng công chúa, hoàng tử, về những điều tốt đẹp ở đời vang lên đều đều trong căn phòng.
Phong đứng ở cửa, lặng lẽ quan sát. Anh không vào, sợ làm phiền khoảnh khắc riêng tư của hai mẹ con. Anh nhìn người vợ đang dịu dàng đọc truyện, nhìn người mẹ vợ đang dần chìm vào giấc ngủ, và một sự bình yên sâu thẳm lan tỏa trong lòng anh.
Giọng đọc của Hoa cứ thế trôi đi trong đêm mưa. Cô đọc hết một mẩu truyện, rồi một mẩu nữa. Bàn tay trong tay cô vẫn ấm, nhịp thở của bà Dung vẫn đều đặn. Hoa nghĩ mẹ đã ngủ say. Cô định dừng lại, nhưng lại sợ tiếng động sẽ làm mẹ tỉnh giấc, nên cô cứ tiếp tục đọc, giọng nhỏ dần, nhỏ dần như một lời ru.
Cho đến khi, cô cảm nhận được bàn tay mẹ trong tay mình khẽ nới lỏng. Một sự nới lỏng rất nhẹ, nhưng đủ để Hoa giật mình nhận ra. Hơi ấm dường như cũng đang từ từ tan đi.
Hoa ngừng đọc. Cô cúi xuống, ghé sát vào gương mặt mẹ. Bà Dung vẫn nằm đó, thanh thản như đang ngủ. Nụ cười nhẹ vẫn vương trên môi. Nhưng lồng ngực bà đã không còn phập phồng.
Bà đã đi rồi.
Hoa sững người. Cô không khóc, không gào thét. Nước mắt cứ thế lặng lẽ lăn dài trên má. Cô siết chặt bàn tay đã bắt đầu lạnh đi của mẹ, áp nó vào má mình. Sự ra đi này không hề đột ngột, không hề đau đớn. Bà đã chọn cách từ biệt cuộc đời một cách nhẹ nhàng nhất, bình yên nhất, trong vòng tay của đứa con gái mà bà yêu thương, sau khi đã trút bỏ được gánh nặng cuối cùng.
Phong bước vào, nhẹ nhàng đặt tay lên vai vợ. Anh nhìn gương mặt thanh thản của mẹ vợ, rồi nhìn sang chiếc khăn len đan dở đặt trên chiếc tủ nhỏ đầu giường. Những mũi đan cuối cùng sẽ không bao giờ được hoàn thành, nhưng tình yêu thương mà bà gửi gắm trong đó thì đã trọn vẹn.”
“Vài tháng trôi qua. Những cơn mưa phùn lạnh lẽo của ngày cũ đã nhường chỗ cho những buổi chiều cuối thu nắng vàng như mật. Dưới mái hiên của căn nhà xưa, không khí không còn nặng trĩu những nghi kỵ mà ngập tràn một sự bình yên đến lạ.
Hoa ngồi trên chiếc chõng tre quen thuộc, nơi bà Dung từng ngồi thẫn thờ nhìn ra vườn chè. Nhưng thay vì một dáng vẻ u uẩn, gương mặt Hoa giờ đây ánh lên nét dịu dàng và viên mãn của một người phụ nữ sắp làm mẹ. Bụng cô đã nhô cao, và đôi tay cô đang thoăn thoắt đan những mũi len cuối cùng cho một chiếc khăn nhỏ xíu màu trắng sữa. Đó không phải là chiếc khăn len đan dở của mẹ cô. Đó là một sự khởi đầu hoàn toàn mới.
Cánh cửa vườn chè khẽ mở. Phong bước vào, trên tay anh không còn là những dụng cụ bí ẩn mà là vài búp chè non vừa hái. Anh đã thay đổi nhiều, sự căng thẳng trên gương mặt đã tan biến, thay vào đó là vẻ điềm tĩnh, vững chãi của một người đàn ông trụ cột. Anh tiến lại gần, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt lên chiếc bàn gỗ bên cạnh Hoa một nụ hoa trà trắng muốt, vẫn còn đọng vài giọt sương sớm.
Hoa ngẩng lên, mỉm cười với chồng. Nụ cười của cô không còn chút gợn nào của quá khứ.
“”Em đan sắp xong rồi à?”” Phong khẽ hỏi, giọng anh ấm áp.
“”Sắp rồi anh. Cho con mình.”” Hoa đáp, tay cô ngừng đan, nhẹ nhàng đặt lên bụng mình. Ánh mắt cô long lanh một niềm hạnh phúc không thể che giấu. “”Em cảm nhận được con đang lớn lên từng ngày.””
Phong ngồi xuống bên cạnh, bàn tay rắn rỏi của anh nhẹ nhàng đặt lên tay Hoa, cùng cô cảm nhận sự sống đang âm thầm lớn dậy. Họ không cần nói thêm gì nữa. Mọi hiểu lầm, mọi nỗi đau đã được hóa giải bằng sự thật, bằng tình yêu và sự hy sinh cao cả của bà Dung. Sinh linh bé bỏng đang lớn lên trong bụng Hoa chính là minh chứng đẹp đẽ nhất cho tất cả. Cô biết, trong sinh linh này, có cả tình yêu của anh, của cô, và cả những ký ức dịu dàng về bà ngoại, người đã dùng chính sinh mệnh mình để vun trồng cho hạnh phúc của các con. Nụ hoa trà trắng trên bàn, cũng như mầm sống trong cô, là biểu tượng của một sự khởi đầu tinh khôi, nảy mầm từ tình yêu thương sâu đậm nhất.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả khoảng sân và vườn chè một màu cam ấm áp. Ngôi nhà cũ không còn ám ảnh bởi những bí mật hay những nỗi hoài nghi. Nó đã trở về đúng với bản chất của mình, một mái ấm bình yên, một nơi chốn để trở về. Sự ra đi của bà Dung, dù đau xót, nhưng đã gột rửa tất cả. Nó như một cơn mưa lớn cuốn trôi đi hết những bụi bặm của quá khứ, để lại một mảnh đất tinh khôi cho sự sống mới được nảy mầm.
Hoa và Phong đã học được một bài học quý giá về tình yêu và sự tin tưởng. Tình yêu không chỉ là những lời nói ngọt ngào, mà còn là sự thấu hiểu, là sự hy sinh thầm lặng và đôi khi, là cả việc chấp nhận những sự thật đau lòng để bảo vệ người mình thương. Họ đã học được cách tin tưởng, không phải bằng lời nói, mà bằng sự hiện diện thầm lặng và những chăm sóc không cần phô trương.
Chiếc khăn len bà Dung đan dở vẫn được Hoa cất giữ cẩn thận trong tủ, như một kỷ vật thiêng liêng về tình mẫu tử. Cô không còn nhìn nó với nỗi buồn, mà với một lòng biết ơn vô hạn. Nhưng giờ đây, một chiếc khăn mới đã hình thành dưới đôi tay cô, không phải để níu giữ quá khứ, mà để chào đón tương lai. Đó là vòng lặp diệu kỳ của sự sống, nơi tình yêu thương của thế hệ trước trở thành nền tảng, thành dưỡng chất để vun đắp cho thế hệ sau. Bên ngoài, vườn chè của bà Dung vẫn rì rào trong gió, như một lời ru bất tận cho sự sống đang nảy mầm từ chính tình yêu và sự hy sinh.”

