Lỡ có bầu trước khi cưới, nhà trai chỉ mang lễ gồm 2 nảii chuối với 1 hộp keo sang nhà dạm ngõ hỏi cưới. Mẹ anh nói thẳng vì tôi cố bẫy con trai bà nên mới phải cưới chứ nhà họ chẳng muốn con trai lấy vợ sớm. Tức khắc, bố tôi cầm chổi đ;uổi ngay rồi nói 1 câu khiến mẹ bạn trai tái mặt…Ngày dạm ngõ, họ nhà trai mang đến đúng hai quả chuối chín và một hộp kẹo. Mẹ anh nhìn tôi từ đầu đến chân, buông một câu khiến tim tôi lạnh ngắt: ‘Tôi biết cô cố tình g;ài b;ẫy con trai tôi có bầu để bắt cưới. Nhưng đừng mong nhà tôi coi trọng cô.’”
Tôi đứng ch;ết trân. Nhưng chính lúc ấy, bố tôi chỉ tay thẳng ra cổng rồi hét lớn Và câu ông nói sau đó đã khiến bà ta á kh;ẩu, tái mặt mà rút lui không kịp…
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Bố của Vy trừng mắt nhìn Mẹ bạn trai, giọng ông dõng dạc, rành rọt, vang lên át cả không khí ngột ngạt: “Nhà tôi không có đứa con gái nào phải bẫy người để cưới! Xin mời quý vị về cho!” Từng lời thốt ra như những nhát dao găm thẳng vào sự kiêu ngạo của Mẹ bạn trai. Bà ta, cùng với cả đoàn người nhà trai đang đứng sững sờ, chết trân như tượng đá. Không một ai trong số họ dám ho hé nửa lời, ánh mắt đầy vẻ bàng hoàng xen lẫn chút sợ hãi trước sự dứt khoát của Bố của Vy. Vy đứng bên cạnh, nước mắt chực trào nhưng cố kìm nén. Cô vừa bất ngờ vì sự cương quyết của bố, vừa tủi thân khi nghe lại những lời cay nghiệt của Mẹ bạn trai, nhưng sâu thẳm trong lòng, Vy cảm thấy ấm áp vô cùng. Cô biết, mình đang được bố bảo vệ. Bạn trai của Vy đứng đó, sắc mặt trắng bệch, anh ta không biết phải làm gì, chỉ biết nhìn bố mình và mẹ mình, trong anh đang diễn ra một trận chiến tư tưởng dữ dội.
Mẹ bạn trai hít một hơi thật sâu, đôi mắt đỏ ngầu, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh giả tạo. Bà ta không chấp nhận mình bị lấn át, không thể để thể diện gia đình bị hủy hoại như thế này. Giọng bà ta trở nên the thé, đầy vẻ hăm dọa, hướng thẳng về Bố của Vy: “Ông… ông dám! Để xem con gái ông không chồng mà chửa thì ra sao!”
Lời nói của Mẹ bạn trai như một nhát dao đâm thẳng vào Vy. Cô cúi mặt, nước mắt lại chực trào. Bạn trai của Vy giật mình, anh ta nhìn mẹ mình với ánh mắt cầu xin, nhưng bà ta vẫn không thèm để ý.
Tuy nhiên, Bố của Vy vẫn không hề nao núng. Vẻ mặt ông vẫn kiên quyết, không chút dao động. Ông chỉ thẳng tay ra phía cổng lớn, giọng ông vang dội, đầy uy lực, át đi mọi tiếng xì xào: “Dù có thế nào đi nữa, con gái tôi cũng không cần một gia đình thiếu tôn trọng như vậy! Xin mời quý vị về cho!” Từng lời như đinh đóng cột, dứt khoát và không thể lay chuyển.
Mẹ bạn trai tức giận đến run người, bàn tay bà ta nắm chặt lại. Khuôn mặt bà ta đỏ bừng, vừa phẫn nộ vừa có chút sợ hãi trước thái độ cứng rắn đến bất ngờ của Bố của Vy. Bà ta không ngờ người cha của Vy lại cương trực đến vậy, không màng danh dự xã hội để bảo vệ con gái mình. Cả đoàn người nhà trai đứng chết lặng, không ai dám cất lời. Bạn trai của Vy nhìn cha mình, rồi lại nhìn mẹ mình, anh ta biết, mọi chuyện đã vượt quá tầm kiểm soát của mình rồi. Vy cảm thấy lòng nhẹ nhõm đến lạ, như trút bỏ được gánh nặng. Cô nhìn bố, ánh mắt đầy biết ơn.
Mẹ bạn trai vẫn đứng đó, mắt đỏ ngầu, bà ta nhìn chằm chằm vào Bố của Vy, như muốn xuyên thủng ông bằng ánh mắt. Nhưng rồi, sự kiêu ngạo của bà ta nhanh chóng nhường chỗ cho sự lúng túng. Lời nói dứt khoát của Bố của Vy đã đánh thẳng vào lòng tự trọng của bà, nhưng cũng khiến bà nhận ra tình thế khó xử hiện tại.
Những người đi cùng trong đoàn nhà trai, từ nãy giờ vẫn im lặng chứng kiến, giờ đây bắt đầu rục rịch. Họ trao đổi ánh mắt ái ngại, rồi từng người một, bắt đầu lùi lại, di chuyển ra phía cổng. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở khiến không ai muốn nán lại thêm. Họ vội vã thu dọn chút lễ vật sơ sài, nải chuối và hộp kẹo, như muốn xóa bỏ dấu vết của buổi dạm ngõ đầy tai tiếng này.
Bạn trai của Vy đứng trơ trọi giữa không gian trống trải dần. Anh ta nhìn mẹ mình, bà ta vẫn đang giằng xé giữa sự tức giận và xấu hổ, rồi lại quay sang nhìn Vy. Ánh mắt anh tràn ngập sự bối rối, bất lực. Môi anh mấp máy, lí nhí gọi: “Mẹ… con…”. Anh muốn nói gì đó, muốn can thiệp, nhưng dường như tất cả mọi lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng.
Vy nhìn thẳng vào mắt anh. Nước mắt đã khô cạn, thay vào đó là ánh mắt thất vọng tột độ. Cô không cần anh phải nói thêm gì nữa. Trong khoảnh khắc đó, Vy hiểu rằng, anh ta đã không thể, và sẽ không bao giờ, đứng ra bảo vệ cô khỏi gia đình anh ta. Trái tim cô nặng trĩu.
Mẹ bạn trai cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt của Bố của Vy lẫn Vy. Bà ta lẳng lặng quay gót, bước vội ra khỏi Nhà của Vy. Những người còn lại trong đoàn nhà trai cũng nhanh chóng nối gót, không một lời chào, chỉ để lại không khí nặng nề và sự im lặng đến đáng sợ. Bạn trai của Vy, sau một thoáng chần chừ, bối rối nhìn Vy lần cuối, rồi cúi đầu, theo mẹ mình bước ra cổng. Cánh cổng gỗ khép lại, cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết mỏng manh.
Không gian bỗng trở nên trống trải đến lạ lùng. Chỉ còn lại Vy, Bố của Vy và Mẹ của Vy. Bố của Vy lập tức quay người, sải bước đến bên con gái. Ông không nói một lời, chỉ lặng lẽ dang rộng vòng tay, ôm chặt Vy vào lòng. Vy cảm nhận được hơi ấm và sự vững chãi từ vòng tay của cha. Mẹ của Vy cũng tiến lại gần, nhẹ nhàng vỗ về mái tóc rối bời của con.
Mẹ của Vy khẽ khàng, giọng nói ấm áp như xoa dịu vết thương trong lòng Vy:
“Con đừng lo lắng gì cả, Vy à. Bố mẹ sẽ lo cho con và cả cháu nữa.”
Bà dừng lại một chút, nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe của Vy.
“Đứa bé là con cháu của mình. Không ai có quyền được khinh thường con hay đứa bé cả. Mẹ con mình sẽ không bao giờ để ai làm tổn thương con thêm nữa.”
Lời nói của Mẹ của Vy như một dòng nước mát, đổ vào tâm hồn đang khô cằn vì tủi nhục của Vy. Tất cả sự kìm nén suốt buổi chiều, sự thất vọng tột cùng đối với bạn trai, và nỗi đau khi bị gia đình nhà chồng tương lai sỉ nhục, giờ đây bùng vỡ thành những tiếng nức nở. Vy khóc òa lên, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, vừa là nỗi uất ức dồn nén bấy lâu, vừa là sự cảm động vô bờ bến trước tình thương bao la của cha mẹ. Cô siết chặt vòng tay ôm lấy Bố của Vy, vùi mặt vào vai ông, để những tiếng khóc bật ra không chút kiêng dè. Bố của Vy chỉ khẽ siết chặt con hơn, còn Mẹ của Vy tiếp tục xoa lưng, lặng lẽ dõi theo những giọt nước mắt của con gái.
Vài ngày sau buổi dạm ngõ định mệnh, không khí trong Nhà của Vy vẫn nặng trĩu. Vy cố gắng gượng dậy, nhưng vết thương lòng vẫn còn âm ỉ, mỗi khi cô nhớ lại những lời sỉ nhục của Mẹ bạn trai. Cô thường ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm, chạm nhẹ lên bụng mình.
Bỗng, điện thoại của Vy rung lên liên hồi trên bàn. Là Bạn trai của Vy. Vy giật mình, rồi nhíu mày. Cô do dự, không muốn chạm vào màn hình. Cuộc gọi tắt, rồi lại tiếp tục đổ chuông. Sau vài lần như vậy, Vy quyết định không nghe máy.
Nhưng Bạn trai của Vy không bỏ cuộc. Tin nhắn liên tiếp hiện lên trên màn hình, báo hiệu sự nôn nóng từ phía anh ta. Vy mở khóa điện thoại, đọc từng dòng tin nhắn vội vã.
“Anh xin lỗi Vy, anh biết mẹ anh quá đáng, nhưng anh thực sự yêu em và con. Xin em đừng giận anh.”
“Mẹ anh hành động nông nổi, anh sẽ nói chuyện với mẹ. Em đừng nghĩ tiêu cực.”
“Em cho anh một cơ hội sửa chữa lỗi lầm này nhé? Anh hứa sẽ không bao giờ để em và con phải chịu tổn thương nữa.”
Dòng chữ cuối cùng như một nhát dao khoét sâu hơn vào nỗi đau của Vy. Cô đọc đi đọc lại, cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Tổn thương, tủi nhục chưa nguôi, giờ lại thêm sự hoài nghi lớn dần. Vy nhớ lại ánh mắt bối rối, sự chần chừ của Bạn trai của Vy khi mẹ anh ta quay đi. Anh ta đã không làm gì để bảo vệ cô.
Liệu lời xin lỗi này có thật lòng? Hay chỉ là một sự hối lỗi nhất thời, một cách để xoa dịu tình hình khi mọi chuyện trở nên tồi tệ? Vy không còn tin tưởng vào anh ta như trước nữa. Tương lai của cô, tương lai của đứa bé, giờ đây chìm trong màn sương mù mịt, và cô không biết mình có nên đặt cược thêm một lần nào nữa hay không. Cô siết chặt điện thoại trong tay, đôi mắt vẫn đong đầy những nỗi niềm chưa thể giải tỏa.
Vy (Cô dâu tương lai) siết chặt điện thoại trong tay, đôi mắt vẫn đong đầy những nỗi niềm chưa thể giải tỏa. Cô bật dậy, quyết định không thể cứ mãi chìm đắm trong mớ cảm xúc hỗn độn này một mình. Vy vội vàng gọi cho cô bạn thân nhất, hẹn gặp ở một quán cà phê quen thuộc.
Ánh chiều tà hắt qua khung cửa kính quán cà phê, tô điểm thêm vẻ mệt mỏi trên gương mặt Vy (Cô dâu tương lai). Cô bạn thân của Vy ngồi đối diện, kiên nhẫn lắng nghe từng lời kể của Vy (Cô dâu tương lai), đôi mắt sắc sảo thỉnh thoảng lại nhíu lại đầy suy tư. Ly cà phê trước mặt Vy (Cô dâu tương lai) đã nguội lạnh.
“…Rồi bà ấy nói những lời xúc phạm kinh khủng lắm mày ạ. Bà ấy bảo tao gài bẫy con trai bà ấy, rằng tao chỉ vì tiền. Tao chưa bao giờ thấy ai ác mồm đến thế.” Vy (Cô dâu tương lai) kể, giọng nghẹn lại. “Nhưng cái làm tao đau nhất là… Bạn trai của Vy. Anh ấy đứng đó, im lặng. Anh ấy không nói một lời nào để bảo vệ tao cả.”
Cô bạn thân của Vy lặng im một lúc, khẽ thở dài. Cô đặt tay lên tay Vy (Cô dâu tương lai), ánh mắt nhìn thẳng vào bạn.
“Thôi mày ạ,” cô bạn thân của Vy bắt đầu, giọng dứt khoát. “Đàn ông nhu nhược như thế thì khó mà tin tưởng được. Lễ dạm ngõ thì sơ sài, người mẹ thì khinh thường ra mặt, còn Bạn trai của Vy thì lại không dám đứng ra bảo vệ vợ con mình. Mày và con sẽ khổ thôi.”
Lời khuyên thẳng thắn như một gáo nước lạnh tạt vào Vy (Cô dâu tương lai). Cô giật mình rút tay lại, ánh mắt ngơ ngác nhìn cô bạn. Dù đã có những suy nghĩ tương tự, nhưng nghe người khác nói ra rõ ràng như vậy, Vy (Cô dâu tương lai) vẫn không tránh khỏi cảm giác hụt hẫng và đau đớn.
“Mày nói vậy là sao?” Vy (Cô dâu tương lai) lí nhí hỏi, cố gắng bám víu vào một chút hy vọng mong manh.
“Là sao ư?” Cô bạn thân của Vy nhướn mày. “Mày có bầu, và đó là lý do bà ấy nghĩ mày đang ‘gài bẫy’. Anh ta, Bạn trai của Vy, anh ta có nói được một câu nào phản bác hay không? Hay chỉ xin lỗi mày sau đó qua tin nhắn khi mọi chuyện đã rồi? Một người đàn ông mà để mẹ mình sỉ nhục người phụ nữ của mình ngay trước mặt Bố của Vy, vậy thì tương lai mày dựa vào đâu mà tin tưởng?”
Mỗi lời của cô bạn thân của Vy đều như một nhát dao đâm thẳng vào tâm trí Vy (Cô dâu tương lai). Những hình ảnh buổi dạm ngõ lại hiện về rõ mồn một: gương mặt giận dữ của Mẹ bạn trai, sự cứng rắn của Bố của Vy, và ánh mắt bối rối, né tránh của Bạn trai của Vy. Vy (Cô dâu tương lai) cúi gằm mặt, nước mắt bắt đầu chực trào. Lời khuyên của bạn càng khiến Vy (Cô dâu tương lai) thêm phân vân và đau khổ, không biết mình nên làm gì với tương lai mịt mờ phía trước.
Vy (Cô dâu tương lai) ngồi thẫn thờ trên ghế sofa ở Nhà của Vy, ánh mắt vô hồn nhìn ra cửa sổ. Lời nói của cô bạn thân vẫn văng vẳng bên tai, khoét sâu thêm vào nỗi đau và sự hoang mang trong lòng cô. Bỗng, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập, kéo Vy (Cô dâu tương lai) thoát khỏi dòng suy nghĩ. Cô giật mình nhìn về phía cửa. Bố của Vy, đang ngồi đọc báo ở bàn uống nước, khẽ nhíu mày. Ông đặt tờ báo xuống, bước ra mở cửa.
Ngoài cửa, Bạn trai của Vy đứng đó, bộ dạng tiều tụy, đôi mắt đỏ hoe sưng húp. Vừa thấy Bố của Vy, anh đã vội vàng cúi đầu.
“Chào bác ạ,” Bạn trai của Vy lí nhí, giọng khàn đặc.
Bố của Vy không nói gì, chỉ đứng chắn ngang cửa, ánh mắt nghiêm nghị. Ông không mời anh vào.
“Bác cho cháu gặp Vy một chút được không ạ? Cháu… cháu có chuyện quan trọng muốn nói.” Bạn trai của Vy cầu xin, giọng run rẩy.
Bố của Vy quay đầu nhìn vào trong nhà, thấy Vy (Cô dâu tương lai) đang đứng dậy, ánh mắt phức tạp. Ông thở dài một tiếng, cuối cùng cũng mở rộng cánh cửa. Bạn trai của Vy lập tức bước vào, đôi mắt anh dáo dác tìm kiếm Vy (Cô dâu tương lai). Khi nhìn thấy cô, ánh mắt anh như vỡ òa.
Bạn trai của Vy không ngần ngại, quỳ sụp xuống sàn nhà ngay trước mặt Vy (Cô dâu tương lai) và Bố của Vy. Nước mắt anh bắt đầu chảy thành dòng.
“Vy ơi… anh xin em, em hãy tin anh một lần nữa.” Bạn trai của Vy nói trong tiếng nấc, “Anh biết anh đã sai, anh đã quá nhu nhược. Anh không dám đối diện với mẹ anh, anh đã để em phải chịu ấm ức. Nhưng anh thề, anh sẽ thay đổi. Anh sẽ chứng minh cho em thấy, anh không giống mẹ anh. Anh không bao giờ để em và con phải chịu bất cứ tổn thương nào nữa.”
Anh ngước nhìn Vy (Cô dâu tương lai), đôi mắt tràn ngập sự hối hận và thành khẩn. “Anh sẽ làm tất cả để bù đắp cho em và con. Anh sẽ bảo vệ mẹ con em bằng mọi giá.”
Vy (Cô dâu tương lai) đứng sững sờ, nhìn Bạn trai của Vy đang quỳ gối dưới chân mình, nước mắt giàn giụa. Lòng cô như có trăm ngàn mũi kim đâm. Vừa nhìn thấy sự yếu đuối, hối lỗi của anh, cô vừa muốn tin, muốn cho anh một cơ hội. Nhưng đồng thời, nỗi sợ hãi về người mẹ chồng tương lai độc đoán và sự nhu nhược của anh trong quá khứ vẫn như một bóng ma ám ảnh, khiến trái tim cô thắt lại. Vy (Cô dâu tương lai) siết chặt hai bàn tay, không biết phải phản ứng ra sao trước lời cầu xin tuyệt vọng này. Bố của Vy đứng phía sau, ánh mắt ông sắc lạnh nhìn Bạn trai của Vy, chưa hề có dấu hiệu mềm lòng.
Bố của Vy không lên tiếng, chỉ đưa mắt ra hiệu cho Vy (Cô dâu tương lai) đi vào trong. Vy (Cô dâu tương lai) lưỡng lự nhìn Bạn trai của Vy một thoáng rồi cũng chậm rãi quay lưng, bước vào phòng khách, nhưng vẫn đủ gần để có thể nghe rõ cuộc trò chuyện. Bố của Vy nhìn xuống Bạn trai của Vy đang quỳ dưới chân, ánh mắt không hề lay chuyển.
“Đứng dậy đi,” Bố của Vy trầm giọng, “Đàn ông con trai, có chuyện gì thì đứng thẳng mà nói.”
Bạn trai của Vy rụt rè đứng dậy, cúi gằm mặt. Anh không dám đối diện với ánh mắt sắc lạnh của Bố của Vy.
“Cậu nói cậu sẽ thay đổi, sẽ bảo vệ con gái tôi và cháu tôi?” Bố của Vy hỏi, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đầy áp lực.
“Dạ… cháu thề ạ,” Bạn trai của Vy lí nhí.
Bố của Vy khoanh tay, ông nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của Bạn trai của Vy. “Tôi không cần lời thề của cậu. Tôi cần hành động. Cậu nói muốn làm cột trụ gia đình, vậy cậu định làm bằng cách nào? Tiếp tục để mẹ cậu điều khiển, hay tự mình đứng ra gánh vác?”
Bạn trai của Vy cứng họng, không biết phải trả lời ra sao.
“Nghe đây,” Bố của Vy tiếp tục, mỗi lời nói như một nhát dao găm thẳng vào sự tự tôn của Bạn trai của Vy, “Nếu cậu thực sự muốn cưới con gái tôi và yêu thương cháu tôi, thì hãy tự mình lo liệu mọi thứ. Từ bây giờ, đừng có núp sau lưng mẹ cậu nữa. Đừng để bà ta can thiệp vào cuộc sống của hai đứa, vào gia đình nhỏ của cậu.”
Ông dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào Bạn trai của Vy. “Hãy chứng minh cho tôi thấy cậu có đủ bản lĩnh để làm trụ cột gia đình, để bảo vệ Vy (Cô dâu tương lai) và con của cậu. Chứ không phải một người đàn ông nhu nhược, chỉ biết khóc lóc và để mẹ mình giẫm đạp lên hạnh phúc của chính mình.”
Bạn trai của Vy ngước lên, ánh mắt dần thay đổi. Trong những lời nói khắc nghiệt của Bố của Vy, anh nhận ra đó không chỉ là sự chỉ trích, mà còn là một cơ hội, một con đường duy nhất để anh sửa chữa lỗi lầm. Anh siết chặt hai bàn tay, hít thở sâu, như thể đang dồn nén tất cả sự hối hận và quyết tâm vào một hành động duy nhất.
“Cháu… cháu hiểu rồi ạ,” Bạn trai của Vy nói, giọng nói đã không còn run rẩy như trước. Anh ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào Bố của Vy, đôi mắt đỏ hoe nhưng đầy kiên định. “Cháu sẽ làm ạ. Cháu sẽ chứng minh cho bác thấy, cháu có thể tự mình lo liệu mọi thứ.”
Bố của Vy vẫn giữ nguyên ánh nhìn sắc lạnh, nhưng trong sâu thẳm, ông đã nhận thấy một tia sáng le lói trong ánh mắt của chàng trai trẻ. Ông không nói thêm lời nào, chỉ gật đầu một cách dứt khoát. Bạn trai của Vy cũng gật đầu lại, đầy quyết tâm. Lần này, sự quyết tâm đó không còn là lời nói suông. Anh biết, đây là cơ hội cuối cùng.
Bạn trai của Vy gật đầu chào Bố của Vy một lần nữa, ánh mắt không còn vẻ yếu đuối mà thay vào đó là sự kiên định. Anh không quay lại nhìn Vy (Cô dâu tương lai) đang đứng nép mình trong phòng khách, sợ rằng một cái nhìn yếu lòng sẽ làm lung lay quyết tâm vừa được nung nấu. Anh sải bước ra khỏi Nhà của Vy, leo lên chiếc xe máy của mình và phóng đi, mang theo sự hổ thẹn cùng ý chí sắt đá. Lần này, anh không còn chạy trốn. Anh chạy về phía cuộc đối đầu.
Về đến nhà, Bạn trai của Vy đẩy cửa bước vào, căn nhà vốn dĩ luôn ấm cúng giờ đây lại mang một cảm giác ngột ngạt đến lạ. Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) đang ngồi xem ti vi, vẻ mặt vẫn còn vương sự bực tức từ buổi dạm ngõ. Bà ngước lên nhìn con trai, ánh mắt sắc lạnh.
“Về rồi đấy à? Đi đâu mà giờ này mới vác mặt về?” Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) cất giọng mỉa mai, không thèm che giấu sự khinh miệt. “Chắc lại bị con nhỏ kia mắng cho ra mặt chứ gì? Loại đàn bà chưa cưới đã chửa, còn dám vênh váo với mẹ chồng tương lai?”
Bạn trai của Vy đứng thẳng người, hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh. Anh nhìn thẳng vào mẹ mình, điều mà từ trước đến nay anh chưa từng dám làm khi bà đang nổi giận.
“Mẹ,” Anh nói, giọng nói cứng rắn lạ thường, “Mẹ phải xin lỗi Vy (Cô dâu tương lai).”
Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) ngớ người ra, bà bật cười khẩy, như thể vừa nghe được một câu chuyện cười. “Cái gì cơ? Mày bảo tao phải xin lỗi con nhỏ đó? Thằng này mày bị điên rồi à? Mày uống nhầm thuốc hả?”
“Con không điên,” Bạn trai của Vy kiên quyết. “Chính mẹ mới là người sai. Mẹ đã xúc phạm Vy (Cô dâu tương lai), xúc phạm cả gia đình người ta. Mẹ phải xin lỗi Vy (Cô dâu tương lai).”
Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) đứng phắt dậy, khuôn mặt bà đỏ bừng vì tức giận. Bà chưa từng thấy con trai mình dám nói những lời như vậy, chứ đừng nói là dám đối đầu. “Mày… mày dám ăn nói với mẹ như thế à? Vì con nhỏ đó mà mày dám cãi lại mẹ mày sao?”
“Mẹ có nghe rõ không?” Bạn trai của Vy lặp lại, giọng nói không hề run rẩy. “Mẹ phải xin lỗi Vy (Cô dâu tương lai). Nếu không, con sẽ không cưới.”
Câu nói cuối cùng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai). Bà há hốc mồm, ánh mắt từ giận dữ chuyển sang kinh hoàng rồi lại bùng lên sự phẫn nộ tột cùng. “Mày nói cái gì? Mày dám dọa mẹ sao? Mày nghĩ không có con Vy (Cô dâu tương lai) thì mày không cưới được vợ à?”
“Con sẽ cưới Vy (Cô dâu tương lai), nhưng nếu mẹ không tôn trọng vợ con, không xin lỗi cô ấy, thì con sẽ tự lo liệu cho gia đình riêng của con,” Bạn trai của Vy đáp lời, ánh mắt đầy quyết tâm. “Con sẽ tự đứng ra tổ chức đám cưới, tự lo cho Vy (Cô dâu tương lai) và con của chúng con. Mẹ sẽ không phải bận tâm gì cả.”
Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) lùi lại một bước, bà không thể tin vào tai mình. Con trai bà, đứa con trai luôn nghe lời, luôn núp dưới bóng bà, giờ đây lại dám thẳng thừng tuyên bố chống đối, dám công khai cắt đứt sự phụ thuộc vào bà vì một người con gái. “Thằng mất dạy! Mày bị con nhỏ đó bỏ bùa mê thuốc lú rồi! Mày… mày đúng là đồ bất hiếu!” Bà run rẩy chỉ tay vào mặt anh, đôi mắt tóe lửa. Trong sâu thẳm, bà cảm thấy một sự đe dọa thực sự, một sự mất kiểm soát chưa từng có.
Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) run rẩy chỉ tay vào mặt anh, đôi mắt tóe lửa. Trong sâu thẳm, bà cảm thấy một sự đe dọa thực sự, một sự mất kiểm soát chưa từng có. Bà lùi lại, nhìn chằm chằm vào Bạn trai của Vy, như thể anh vừa biến thành một người xa lạ. Bà không tin những lời anh vừa nói, chỉ coi đó là phút bốc đồng của tuổi trẻ, là chiêu trò của Vy (Cô dâu tương lai) đang muốn ly gián hai mẹ con.
“Mày nghĩ mẹ mày sợ sao?” Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) lấy lại bình tĩnh một cách khó khăn, giọng bà run run nhưng đầy vẻ thách thức. “Mày nghĩ mày tự lo được cho con nhỏ đó? Mày nghĩ nó thật lòng yêu mày mà không phải vì tiền của nhà mình à? Con bé đó chỉ muốn tiền nhà mình thôi, con đừng dại mà rước họa vào thân!” Bà nói, nụ cười khẩy hiện trên môi, tự tin rằng lời nói của bà sẽ gieo rắc nghi ngờ vào lòng con trai.
Bạn trai của Vy đứng im lặng, anh nhìn thẳng vào mẹ mình, không hề dao động. Anh đã quá quen với những lời cay nghiệt đó. Anh biết mẹ đang cố gắng hạ thấp Vy (Cô dâu tương lai) trong mắt anh, nhưng lần này, chúng không còn tác dụng nữa.
“Mẹ muốn nghĩ gì thì tùy,” Bạn trai của Vy lạnh lùng đáp. “Nhưng con đã nói rồi. Con sẽ cưới Vy (Cô dâu tương lai), và con sẽ bảo vệ cô ấy.” Anh quay lưng bước lên phòng, để lại Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) đứng sững sờ giữa phòng khách, ánh mắt bà rực lửa căm phẫn.
Cánh cửa phòng đóng sập lại, Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) siết chặt hai bàn tay. Bà không thể chấp nhận sự thật rằng con trai bà đang chống đối bà một cách công khai, và tệ hơn, là vì một cô gái mà bà cho là không xứng đáng. Quyết không để yên, bà lập tức rút điện thoại, gọi cho cô ruột, rồi bà dì, bà thím. Giọng bà tràn đầy vẻ đau khổ, uất ức, nhưng mỗi lời nói ra lại như một mũi dao nhọn đâm vào Vy (Cô dâu tương lai).
“Con Vy (Cô dâu tương lai) ấy hả? Đừng nhắc đến nó nữa dì ơi. Nó tham lam lắm, nó gài bẫy thằng con tôi để cướp tài sản nhà mình đấy. Nó còn hỗn láo, vênh váo với tôi nữa chứ. Tôi không thể nào chấp nhận đứa con dâu như thế được!” Bà hạ giọng, cố tỏ ra đáng thương. “Chửa hoang trước khi cưới, còn định đào mỏ nhà mình, thứ con gái hư hỏng như thế mà thằng con tôi lại bị nó bỏ bùa mê thuốc lú.”
Lời lẽ độc địa của Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) lan truyền nhanh chóng như một đám cháy rừng. Từ họ hàng đến hàng xóm láng giềng, ai nấy đều nghe được những câu chuyện méo mó, thêu dệt về Vy (Cô dâu tương lai). Chẳng mấy chốc, hình ảnh của Vy (Cô dâu tương lai) trong mắt mọi người trở nên xấu xí, là một cô gái mưu mô, hám tiền, dụ dỗ con trai nhà người ta để chiếm đoạt tài sản.
Một buổi chiều nọ, Vy (Cô dâu tương lai) đang đi chợ thì vô tình nghe được những lời xì xầm to nhỏ của mấy bà hàng xóm. “Con bé Vy (Cô dâu tương lai) đó hả? Nghe nói nó chửa hoang rồi gài bẫy nhà kia để cưới đấy. Còn đòi tiền bạc nữa cơ, tham lam đáo để!” Một bà nói, giọng đầy khinh miệt. Bà khác thêm vào, “Thế mà ngày xưa nhìn cũng hiền lành, ai ngờ…”
Vy (Cô dâu tương lai) đứng chết trân tại chỗ, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Mấy lời bàn tán, xì xào ấy cứa vào lòng cô như những nhát dao. Nước mắt Vy (Cô dâu tương lai) bắt đầu chảy dài, những lời vu khống, những cái nhìn dè bỉu từ những người cô không quen biết khiến Vy (Cô dâu tương lai) cảm thấy tủi nhục và đau đớn tột cùng. Cô quay người chạy về nhà, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào, nhưng những lời nói cay nghiệt kia cứ văng vẳng bên tai, khiến cô không thể ngừng run rẩy. Lần đầu tiên trong đời, Vy (Cô dâu tương lai) cảm thấy hoàn toàn kiệt sức và bất lực trước sự độc ác của người khác.
Vy (Cô dâu tương lai) cuộn mình trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, tiếng nấc nghẹn ngào vẫn chưa dứt. Chiếc áo sơ mi mỏng dính ướt đẫm nước mắt, những lời nói cay nghiệt kia cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô như một lời nguyền rủa. Cô cảm thấy cả thế giới đang quay lưng lại với mình, một sự tủi nhục chưa từng có nhấn chìm trái tim cô.
Trong khi đó, tại ngôi nhà bề thế của mình, Bạn trai của Vy đối mặt với Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai). Không khí trong phòng khách đặc quánh sự căng thẳng. Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) vẫn giữ vẻ mặt kiên quyết, đôi môi mím chặt. Bà không hề có ý định nhượng bộ, thậm chí còn ra sức đe dọa con trai, khẳng định nếu anh cưới Vy (Cô dâu tương lai) thì đừng hòng nhận một đồng tài sản nào từ bà.
“Mẹ đã nói rồi, một là mẹ, hai là con nhỏ đó!” Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) gằn giọng, giọng bà sắc như dao. “Mẹ không bao giờ chấp nhận thứ con dâu hư hỏng, đào mỏ như nó vào nhà này đâu!”
Bạn trai của Vy lắng nghe, ánh mắt anh dần kiên định hơn. Những lời nói độc địa của mẹ anh về Vy (Cô dâu tương lai) đã đạt đến giới hạn chịu đựng của anh. Anh biết, không thể tiếp tục dung hòa.
“Nếu mẹ đã cương quyết như vậy,” Bạn trai của Vy từ tốn nói, giọng anh trầm nhưng rõ ràng từng chữ, “Vậy thì con sẽ dọn ra ngoài.”
Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) đứng sững, đôi mắt bà mở to kinh ngạc. Bà không ngờ anh lại có thể nói ra câu đó. Một sự tức giận tột độ bùng lên trong lòng bà, nhưng cũng pha lẫn chút sợ hãi.
“Mày nói cái gì?!” Bà gắt lên, “Mày dám bỏ nhà đi vì con nhỏ đó sao? Mày nghĩ mày sống được mà không có mẹ lo cho sao?”
Bạn trai của Vy lắc đầu, không đáp. Anh đã quá mệt mỏi với những cuộc tranh cãi vô tận này. Anh quay người bước lên phòng, thu dọn vài bộ quần áo đơn giản vào chiếc ba lô cũ. Tiếng khóa kéo rít lên, nặng nề như tiếng lòng anh. Anh nhìn quanh căn phòng mình đã sống bấy lâu, rồi không chút do dự, cầm ba lô bước xuống.
Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) vẫn đứng đó, trân trân nhìn theo bóng con trai. Bà cố gắng kìm nén tiếng hét, nhưng trái tim bà như bị bóp nghẹt. Bà nghĩ anh chỉ đang dọa dẫm, nhưng khi thấy anh thực sự mở cửa bước ra khỏi nhà, bà mới chết lặng.
Bạn trai của Vy đi thuê một căn phòng trọ nhỏ, chật hẹp, nằm khuất trong một con hẻm. Căn phòng chỉ vừa đủ kê một chiếc giường và một cái bàn cũ kỹ, khác xa với sự tiện nghi mà anh từng có. Anh đặt ba lô xuống, nhìn quanh, rồi nở một nụ cười nhẹ. Đây là khởi đầu mới của anh, của Vy (Cô dâu tương lai) và của đứa con sắp chào đời.
Tối hôm đó, Bạn trai của Vy đến Nhà của Vy. Anh thấy Vy (Cô dâu tương lai) vẫn còn ngồi thẫn thờ, đôi mắt đỏ hoe. Trái tim anh thắt lại. Anh biết những lời đồn thổi kia đã làm cô tổn thương sâu sắc. Anh ngồi xuống cạnh cô, nắm lấy tay Vy (Cô dâu tương lai).
“Vy à,” Bạn trai của Vy dịu dàng gọi tên cô. “Em nghe chuyện rồi phải không? Anh xin lỗi vì mẹ anh đã làm em phải chịu đựng những điều này.”
Vy (Cô dâu tương lai) ngẩng đầu lên, ánh mắt hoang mang nhìn anh. Cô không nói gì, chỉ để nước mắt lăn dài.
Bạn trai của Vy hít một hơi thật sâu. “Anh đã dọn ra ở riêng rồi.” Anh nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Vy (Cô dâu tương lai). “Anh thuê một căn phòng nhỏ, tuy không được rộng rãi như ở nhà, nhưng nó là của chúng ta.”
Vy (Cô dâu tương lai) sững sờ, cô không ngờ anh lại làm vậy. Cô bàng hoàng nhìn anh, đôi môi hé mở nhưng không thốt nên lời.
“Con sẽ tự lo cho Vy (Cô dâu tương lai) và con của chúng ta,” Bạn trai của Vy tiếp tục, giọng anh tràn đầy sự quyết tâm. “Anh sẽ đi làm thêm, làm bất cứ việc gì có thể, để có thể chăm sóc em và con thật tốt.” Anh siết nhẹ tay cô. “Anh sẽ không để em và con phải chịu bất kỳ thiệt thòi nào nữa. Anh hứa.”
Vy (Cô dâu tương lai) nhìn vào đôi mắt anh, thấy rõ sự chân thành và kiên định. Bất ngờ, nhưng cũng là một niềm xúc động sâu sắc trỗi dậy trong lòng cô. Cô chưa từng nghĩ, trong hoàn cảnh éo le này, anh lại có thể đưa ra một quyết định dứt khoát và mạnh mẽ đến vậy. Nước mắt cô lại tuôn rơi, nhưng lần này, đó là những giọt nước mắt của sự cảm động và hy vọng. Vy (Cô dâu tương lai) tựa đầu vào vai Bạn trai của Vy, cảm thấy một chút bình yên hiếm hoi giữa bão giông.
Những ngày sau đó, Bạn trai của Vy thực sự đã biến lời hứa của mình thành hành động. Anh xin vào làm tại một công trình xây dựng, bắt đầu từ những công việc nặng nhọc nhất. Đôi tay anh chai sạn dần, mồ hôi ướt đẫm lưng áo mỗi khi anh trở về căn phòng trọ chật hẹp. Buổi tối, anh lại tranh thủ đi làm thêm ở một quán ăn đêm, rửa bát thuê cho đến tận khuya. Anh ngủ ít đi, ăn vội vàng, nhưng ánh mắt anh luôn ánh lên sự kiên định, pha chút mệt mỏi nhưng không hề lung lay. Mỗi khi có thời gian rảnh, anh đều chạy đến Nhà của Vy, chỉ để nhìn thấy Vy (Cô dâu tương lai) dù chỉ trong giây lát, hoặc trò chuyện vài câu ngắn ngủi. Anh không còn vẻ bảnh bao, thư sinh như trước, thay vào đó là sự phong trần của người đàn ông đang lăn lộn kiếm sống.
Bố của Vy, mặc dù tỏ vẻ lạnh nhạt, nhưng ông vẫn âm thầm theo dõi mọi động thái của Bạn trai của Vy. Những ngày đầu, ông không mấy tin tưởng, nghĩ rằng đó chỉ là sự bốc đồng nhất thời của tuổi trẻ. Nhưng khi thấy Bạn trai của Vy kiên trì, ngày nào cũng vùi đầu vào công việc nặng nhọc, ông bắt đầu cảm thấy ngạc nhiên. Ông lặng lẽ lái xe theo Bạn trai của Vy đến công trường, thấy anh vác từng bao xi măng nặng trĩu dưới cái nắng chang chang. Ông lại theo anh đến quán ăn đêm, thấy anh cặm cụi rửa bát, lau dọn, gương mặt lấm lem dầu mỡ. Không một lời than vãn, không một chút biểu hiện từ bỏ. Bố của Vy nhìn cảnh tượng ấy, cảm thấy lồng ngực mình se lại. Một người đàn ông trẻ, vốn quen sống trong nhung lụa, giờ đây lại chấp nhận những công việc vất vả đến vậy vì con gái ông, vì đứa cháu sắp chào đời.
Một buổi tối, khi Bạn trai của Vy vừa rời khỏi Nhà của Vy sau một chuyến ghé thăm vội vã, Bố của Vy quay sang nhìn Vy (Cô dâu tương lai), người vẫn đang ngồi thẫn thờ trên ghế sofa.
“Cậu ta đi rồi à?” Bố của Vy trầm giọng hỏi.
Vy (Cô dâu tương lai) giật mình, khẽ gật đầu. “Vâng ạ.”
Bố của Vy thở dài, đôi mắt ông nhìn xa xăm ra cửa sổ. “Xem ra cậu ta cũng không phải là loại người chỉ biết nói suông.” Ông dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng ông đã mềm hơn đôi chút so với trước đây. “Bố thấy cậu ta cũng đang cố gắng rất nhiều.”
Vy (Cô dâu tương lai) ngẩng đầu lên, ánh mắt cô sáng rỡ một tia hy vọng. “Vậy… vậy là bố…”
Bố của Vy quay lại nhìn Vy (Cô dâu tương lai), gương mặt ông vẫn mang vẻ nghiêm nghị, nhưng không còn sự lạnh lùng tuyệt đối như trước. “Bố sẽ không cấm cản hai đứa qua lại nữa.” Ông nói, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng. “Nhưng đây chỉ là bước đầu thôi. Cứ theo dõi xem cậu ta làm được đến đâu. Đường còn dài lắm.”
Nụ cười mỏng manh nở trên môi Vy (Cô dâu tương lai). Dù lời của Bố của Vy vẫn còn nhiều dè dặt, nhưng đối với Vy (Cô dâu tương lai), đó đã là một chiến thắng lớn. Một tia hy vọng mới đã thực sự lóe lên trong cuộc đời cô, một niềm tin rằng mọi thứ rồi sẽ ổn, rằng tình yêu và sự kiên trì của Bạn trai của Vy có thể làm tan chảy mọi bức tường. Cô cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ, dù chỉ là một phần nhỏ.
Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) đã dành những ngày qua để chờ đợi. Bà đinh ninh rằng chỉ vài hôm nữa thôi, khi Bạn trai của Vy (Chồng tương lai) chịu không nổi cuộc sống vất vả bên ngoài, anh sẽ tự động quay về nhà, van xin bà tha thứ. Bà tin rằng không có ai có thể sống thiếu cái nôi sung sướng mà bà đã dựng sẵn cho anh. Bởi vậy, bà vẫn giữ thái độ kiên quyết, thậm chí còn hãnh diện khi nghĩ mình đã “dạy” cho con trai một bài học về sự lựa chọn sai lầm.
Một buổi chiều, khi đang ngồi nhâm nhi trà đạo trong phòng khách sang trọng, Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) nhận được một cuộc điện thoại từ một người quen cũ.
“Chị Hạnh hả? Em Lan đây. Chị có biết chuyện thằng Nguyên nhà mình không?” Giọng bà Lan đầy vẻ tò mò, pha chút thương hại.
Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) nhíu mày. “Nó thì có chuyện gì? Chắc lại muốn xin tiền tôi chứ gì.” Bà trả lời cộc lốc, vẻ khó chịu.
“Ối giời ơi, chị không biết thật à? Nó dọn ra ngoài thuê trọ rồi đấy. Nghe đâu còn đi làm công trình, rồi rửa bát thuê buổi tối nữa.” Bà Lan thốt lên, giọng điệu như đang kể một câu chuyện giật gân.
Ly trà trên tay Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) suýt chút nữa rơi xuống. “Cái gì? Nó… nó đi làm công trình? Rửa bát?” Bà lắp bắp, khuôn mặt tái mét.
“Đúng rồi chị ạ. Khổ thân thằng bé, nhìn nó tiều tụy hẳn đi. Ai đời con nhà giàu như nó lại phải ra nông nỗi này. Chắc là vì con bé Vy (Cô dâu tương lai) gì đó mà ra nông nỗi này.” Bà Lan tiếp tục buôn chuyện.
Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) vội vàng cúp máy, lồng ngực đập thình thịch. Đầu bà ong ong, những lời của bà Lan như búa bổ vào tai. Bà không tin. Làm sao có thể? Bạn trai của Vy (Chồng tương lai), con trai cưng của bà, một người quen sống trong nhung lụa, lại có thể chấp nhận cuộc sống khổ cực đến thế? Vì Vy (Cô dâu tương lai) sao? Bà lập tức lái xe, đến thẳng địa chỉ trọ mà bà nghe phong thanh từ bà Lan.
Khi đến nơi, bà thấy một khu nhà trọ tồi tàn, ẩm thấp. Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) xuống xe, bước chân ngập ngừng. Trong một căn phòng nhỏ xíu, cửa không khóa, bà thấy Bạn trai của Vy (Chồng tương lai) đang ngồi ăn vội vàng một hộp mì tôm, mồ hôi nhễ nhại. Quần áo anh lấm lem bụi bẩn, đôi tay chai sần. Anh không còn vẻ thư sinh, bảnh bao như trước, thay vào đó là sự khắc khổ, mệt mỏi hằn rõ trên gương mặt.
Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) chết sững. Đây là con trai bà sao? Một nỗi đau thắt lại trong lòng bà, xen lẫn sự kinh ngạc tột độ. Anh thực sự đã làm tất cả những điều này, không chút than vãn.
Bà lùi lại, khuất sau góc tường, nước mắt bỗng dưng chực trào. Một câu hỏi lớn vang vọng trong tâm trí bà, như một tiếng sét đánh ngang tai: “Thằng bé… nó lại vì Vy (Cô dâu tương lai) mà làm đến mức này sao?”
Nỗi lo lắng và một chút hối hận len lỏi, cắn xé tâm can bà. Bà từng tin rằng tình yêu của anh ta chỉ là nhất thời, nhưng nhìn cảnh tượng này, bà bắt đầu dao động. Liệu có phải mình đã đánh giá sai? Liệu có phải tình yêu của họ thực sự mạnh mẽ đến mức anh sẵn sàng từ bỏ mọi thứ?
“Liệu mình có làm quá không?” Bà thì thầm, giọng run rẩy, nước mắt lăn dài trên má. Nỗi nhớ con bỗng dưng dâng trào mạnh mẽ, kèm theo sự day dứt khôn nguôi. Bà nhớ nụ cười của anh, nhớ giọng nói anh gọi “mẹ ơi”, nhớ những bữa cơm gia đình quây quần. Tất cả những hình ảnh đó giờ đây như đang vặn xoắn trái tim bà.
Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) quay người, rời đi trong vô thức, bỏ lại căn phòng trọ nhỏ bé và hình ảnh con trai bà đang vật lộn với cuộc sống. Bước chân bà nặng trĩu, mỗi bước đi đều như đang dẫm lên chính sự kiêu ngạo của mình. Bà biết, mọi thứ đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của bà nữa. Con trai bà đã thực sự trưởng thành, theo một cách mà bà chưa từng mong muốn hay lường trước. Bà cảm thấy một sự mất mát lớn, một lỗ hổng trống rỗng đang hình thành trong lòng, thay thế cho sự tự mãn và kiêu căng trước đây.
Trong căn phòng trọ nhỏ bé, bức tường đã ngả màu và ẩm mốc, Vy (Cô dâu tương lai) ngồi tựa lưng vào thành giường, tay ôm bụng bầu đã lớn. Cơn nghén hành hạ cô không ngớt, nhưng ánh mắt Vy vẫn ánh lên sự kiên cường. Tiếng chìa khóa lạch cạch ở cửa, Bạn trai của Vy (Chồng tương lai) bước vào, người anh lấm lem xi măng và mồ hôi. Khuôn mặt anh hốc hác, đôi vai gầy rộc nhưng nụ cười vẫn thường trực khi nhìn thấy Vy (Cô dâu tương lai).
“Anh về rồi à?” Vy (Cô dâu tương lai) hỏi, cố gắng đứng dậy.
Bạn trai của Vy (Chồng tương lai) vội vã chạy lại đỡ lấy cô. “Em cứ ngồi yên đấy, đừng cử động nhiều.” Anh nhẹ nhàng đặt hộp cơm còn ấm xuống bàn, xoa đầu Vy (Cô dâu tương lai). “Anh có mua món em thích này. Cố gắng ăn cho con khỏe nhé.”
Vy (Cô dâu tương lai) nhìn hộp cơm giản dị, rồi nhìn đôi bàn tay chai sạn của Bạn trai của Vy (Chồng tương lai). Cô biết, để có được những bữa cơm này, anh đã phải làm việc quần quật suốt cả ngày, từ công trình xây dựng đến rửa bát thuê buổi tối.
“Anh… anh ăn gì chưa?” Vy (Cô dâu tương lai hỏi), giọng chùng xuống.
“Anh ăn ở chỗ làm rồi. Giờ anh chỉ muốn nhìn em và con khỏe mạnh thôi.” Bạn trai của Vy (Chồng tương lai) ngồi xuống bên cạnh Vy (Cô dâu tương lai), khẽ vuốt ve bụng cô. “Hôm nay con có đạp không em?”
Vy (Cô dâu tương lai) gật đầu, nở một nụ cười yếu ớt. “Có chứ. Con đạp khỏe lắm.” Cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm và mùi mồ hôi đặc trưng của anh. “Anh có mệt lắm không?”
“Mệt gì chứ.” Bạn trai của Vy (Chồng tương lai) lắc đầu, cố tỏ ra mạnh mẽ. “Chỉ cần nghĩ đến mẹ con em, anh lại có sức ngay thôi.” Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán Vy (Cô dâu tương lai). “Chúng ta sẽ vượt qua hết, em đừng lo lắng gì cả. Anh đã tính toán hết rồi, số tiền anh để dành được cũng đủ cho những tháng đầu. Rồi anh sẽ kiếm thêm việc làm, không để mẹ con em phải khổ đâu.”
Vy (Cô dâu tương lai) siết chặt tay anh. Nước mắt cô bỗng dưng trào ra, không phải vì tủi thân, mà vì xúc động và biết ơn. Cô nhìn sâu vào mắt Bạn trai của Vy (Chồng tương lai), ánh mắt anh đầy vẻ quyết tâm và tình yêu thương vô bờ bến.
“Cảm ơn anh,” Vy (Cô dâu tương lai) thì thầm, giọng nghẹn ngào. “Cảm ơn anh đã không bỏ rơi em.”
Bạn trai của Vy (Chồng tương lai) ôm Vy (Cô dâu tương lai) vào lòng, vỗ về tấm lưng gầy của cô. “Ngốc quá. Anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em và con đâu. Em là cả thế giới của anh mà.” Anh giữ lấy tay Vy (Cô dâu tương lai), đặt lên bụng bầu của cô. “Anh yêu hai mẹ con nhiều lắm.”
Vy (Cô dâu tương lai) cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng. Dù cuộc sống còn nhiều gian khó, nhưng có Bạn trai của Vy (Chồng tương lai) bên cạnh, cô tin rằng mình sẽ vượt qua tất cả. Anh đã chứng minh được sự trưởng thành và tình yêu chân thành của mình bằng chính những hành động, sự hy sinh thầm lặng mỗi ngày.
Hai người ngồi cạnh nhau, cùng xem những bộ đồ em bé nhỏ xíu mà Vy (Cô dâu tương lai) đã dành dụm mua được. Mỗi món đồ, dù nhỏ nhoi, đều là niềm hy vọng, là lời hứa về một tương lai tươi sáng hơn mà họ đang cùng nhau xây đắp. Tình cảm của họ, trải qua sóng gió, giờ đây càng trở nên bền chặt, kiên cố hơn bao giờ hết.
Sau nhiều tháng trôi qua kể từ buổi dạm ngõ đầy sóng gió, cuộc sống của Vy (Cô dâu tương lai) đã có những thay đổi đáng kể. Bụng bầu của cô đã lớn vượt mặt, những cơn nghén vẫn hành hạ nhưng tình yêu và sự chăm sóc của Bạn trai của Vy (Chồng tương lai) đã giúp cô vững vàng hơn. Tuy nhiên, Vy (Cô dâu tương lai) đã trở về Nhà của Vy để tiện cho việc chăm sóc và sinh nở.
Một chiều cuối tuần ảm đạm, Vy (Cô dâu tương lai) đang ngồi tựa lưng trên chiếc ghế sofa quen thuộc ở Nhà của Vy, khẽ xoa bụng bầu đang đạp liên hồi. Bố của Vy ngồi đọc báo gần đó, thi thoảng lại ngẩng lên nhìn con gái với ánh mắt đầy lo lắng và yêu thương. Mẹ của Vy đang lúi húi trong bếp chuẩn bị bữa tối.
Tiếng chuông cửa vang lên bất chợt, phá vỡ bầu không khí yên bình. Bố của Vy nhíu mày, nhìn ra cửa. Ông chưa từng mong đợi bất kỳ vị khách nào vào buổi chiều như thế này.
“Ai thế không biết,” Bố của Vy lẩm bẩm, đặt tờ báo xuống và đứng dậy.
Ông bước ra mở cửa. Vừa hé cửa, Bố của Vy sững sờ khi nhìn thấy người phụ nữ đứng bên ngoài. Đó là Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai). Nhưng lần này, bà không còn vẻ kiêu ngạo, hống hách như lần dạm ngõ. Khuôn mặt bà lộ rõ sự ngượng nghịu, đôi mắt trốn tránh ánh nhìn của Bố của Vy.
“Cô… cô đến đây làm gì?” Bố của Vy hỏi, giọng lạnh lùng, cánh tay chắn ngang cửa như một bức tường bảo vệ.
Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) cúi gằm mặt, hai tay đan vào nhau. Bà thở dài một tiếng, đôi vai hơi run rẩy.
“Chào anh… Anh thông gia,” bà lí nhí, giọng nhỏ đến mức Vy (Cô dâu tương lai) ở trong nhà cũng phải nhổm dậy lắng nghe. “Tôi… tôi đến thăm Vy.”
Vy (Cô dâu tương lai) tròn mắt, không thể tin vào tai mình. Mẹ của Vy từ trong bếp bước ra, cũng ngỡ ngàng khi thấy vị khách không mời mà đến.
Bố của Vy nhìn Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) đầy cảnh giác. “Không có gì để thăm cả. Cô về đi.”
Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) ngẩng mặt lên, ánh mắt đầy vẻ cầu xin. “Anh thông gia, xin anh… cho tôi nói chuyện với Vy một lát. Chỉ một lát thôi.” Bà hít một hơi thật sâu, như lấy hết can đảm. “Cô Vy, tôi… tôi xin lỗi về những lời nói hôm đó. Mong cô bỏ qua cho tôi.”
Lời xin lỗi bất ngờ như một tiếng sét đánh ngang tai. Vy (Cô dâu tương lai) kinh ngạc đến mức đánh rơi cả chiếc gối đang ôm. Mẹ của Vy đưa tay lên che miệng, đôi mắt mở to khó tin. Bố của Vy đứng chết lặng, cánh cửa vẫn mở hờ, để lộ khuôn mặt đầy vẻ sửng sốt của ông. Không ai trong Nhà của Vy từng nghĩ rằng ngày này sẽ đến. Sau bao nhiêu tháng im lặng và khinh miệt, Mẹ bạn trai (Mẹ chồng tương lai) lại xuất hiện, cúi đầu nhận lỗi. Sự thay đổi đột ngột này khiến cả ba người trong gia đình Vy (Cô dâu tương lai) đều hoàn toàn bất ngờ.
Bố của Vy vẫn đứng bất động, ánh mắt nghi hoặc quét qua khuôn mặt của Mẹ bạn trai. Ông không tin vào những gì mình vừa nghe. Vy cũng vậy, cô nín thở nhìn mẹ chồng tương lai, cảm giác lẫn lộn giữa hoài nghi và một tia hy vọng mỏng manh. Mẹ của Vy từ bếp bước tới, đặt tay lên vai Bố của Vy, ra hiệu cho ông bình tĩnh.
“Cô nói thật chứ?” Bố của Vy rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng vẫn đầy vẻ phòng thủ. “Không phải lại có trò gì khác?”
Mẹ bạn trai run rẩy lắc đầu. “Không đâu, anh thông gia. Tôi… tôi thực sự đã sai. Thời gian qua, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Con trai tôi nó cũng đã nói chuyện với tôi… và rồi tôi nghĩ đến đứa cháu sắp chào đời.” Bà ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn Vy. “Tôi xin lỗi Vy, vì những lời lẽ xúc phạm hôm đó. Tôi đã quá hồ đồ, quá nông cạn.”
Vy cảm thấy cổ họng nghẹn ứ. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nghe được những lời này từ người phụ nữ từng sỉ nhục cô thậm tệ. Một giọt nước mắt lăn dài trên má Vy, không phải vì buồn, mà vì sự nhẹ nhõm bất ngờ.
“Chuyện đã qua rồi ạ,” Vy lí nhí, giọng vẫn còn run rẩy. “Miễn sao bây giờ mọi người đều vui vẻ là được.”
Bố của Vy nhìn Mẹ bạn trai thêm một lát, rồi thở dài, né người sang một bên. “Mời cô vào nhà.”
Không khí trong Nhà của Vy từ căng thẳng chuyển sang ngượng nghịu. Mẹ bạn trai ngồi xuống ghế, tay nắm chặt vào nhau. Bà bắt đầu kể lể về những đêm mất ngủ, về sự day dứt khi thấy con trai mình buồn bã, về cảm giác hối hận khi nghĩ đến đứa cháu ngoại sắp chào đời sẽ không có được sự công nhận từ bà nội.
“Tôi muốn chuộc lỗi,” bà nói, giọng tha thiết. “Để Vy và con trai tôi được danh chính ngôn thuận, có một lễ cưới đàng hoàng. Dù giản dị cũng được, miễn là có sự chứng kiến của hai bên gia đình.”
Vy quay sang nhìn Bố của Vy, ánh mắt cầu xin. Bố của Vy trầm ngâm, đôi mắt ông dừng lại trên bụng bầu của Vy. Ông gật đầu. “Được. Nhưng phải là một lễ cưới ấm cúng, có đầy đủ hai bên. Không cần phô trương, chỉ cần trang trọng.”
Mẹ bạn trai mừng rỡ, gật đầu lia lịa. Bạn trai của Vy sau đó cũng xuất hiện, anh đã được mẹ báo trước về cuộc gặp. Anh ôm chầm lấy Vy, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc và sự nhẹ nhõm. Cuối cùng, sau bao sóng gió, gia đình anh đã chấp nhận Vy.
Vài tuần sau, một lễ cưới nhỏ, ấm cúng đã được tổ chức tại Nhà của Vy. Không tiệc tùng xa hoa, không khách mời đông đúc, chỉ có những người thân thiết nhất của hai gia đình. Vy mặc một chiếc váy cưới đơn giản, bụng bầu đã rất lớn, nhưng nụ cười rạng rỡ trên môi cô là thật lòng. Bạn trai của Vy nắm chặt tay Vy, ánh mắt anh tràn ngập yêu thương và hạnh phúc. Bố của Vy, ông mặc vest chỉnh tề, nhìn con gái với ánh mắt mãn nguyện. Cuối cùng, ông đã nhìn thấy con gái mình tìm được một tổ ấm, dù trải qua không ít chông gai.
Mẹ bạn trai ngồi ở hàng ghế đầu, khuôn mặt bà vẫn còn chút gì đó dè dặt, không hoàn toàn hòa mình vào niềm vui chung. Thỉnh thoảng, bà lại quay sang nhìn Vy, rồi lại liếc xuống bụng bầu của Vy. Khi không ai để ý, bà khẽ thì thầm với người ngồi cạnh: “Dù sao thì cũng là cháu mình.” Câu nói nhỏ nhẹ ấy, như một lời tự trấn an, một lời chấp nhận còn chưa trọn vẹn, nhưng đủ để thấy sự thay đổi đã bắt đầu nhen nhóm trong lòng bà. Dù còn chút lạnh nhạt, nhưng bà đã ở đây, đã chấp nhận mối quan hệ này.
Buổi lễ diễn ra trong không khí trang trọng và ấm áp. Vy hạnh phúc ngập tràn, cảm nhận được tình yêu thương từ Bạn trai của Vy và sự ủng hộ của gia đình. Bạn trai của Vy, gánh nặng trong lòng đã được trút bỏ, anh nhẹ nhõm đến lạ. Bố của Vy nhìn con gái, thấy cô cười rạng rỡ, thấy cô được yêu thương, ông biết mình đã làm đúng, và đây chính là cái kết xứng đáng cho Vy.
Cuộc đời vốn dĩ là một hành trình đầy bất ngờ và thử thách. Đôi khi, những khúc cua nghiệt ngã nhất lại dẫn lối đến những bến bờ bình yên không ngờ. Với Vy, hành trình đó là sự dũng cảm đối mặt với định kiến, với sự coi thường, và giữ vững niềm tin vào tình yêu. Bài học về sự chấp nhận, về việc buông bỏ cái tôi để đón nhận hạnh phúc chung, đã được viết nên một cách thấm thía. Gia đình, dù không hoàn hảo, nhưng khi có sự thấu hiểu và tình yêu thương, mọi rào cản đều có thể được vượt qua. Giờ đây, khi lễ cưới giản dị khép lại, không phải là dấu chấm hết, mà là một khởi đầu mới, một trang sách mới được mở ra, hứa hẹn một tương lai bình yên và hạnh phúc, nơi những vết sẹo cũ sẽ dần lành, và những hạt giống yêu thương sẽ nảy mầm.

