Về nhà đột xuất, chồng “ch-ết đ-ứng” thấy vợ sành điệu dùng chân làm một việc với mẹ chồng…
Trưa hôm ấy, nắng miền Nam như đổ lửa xuống mặt đường. Chiếc taxi vừa dừng trước cổng nhà, tôi kéo vali xuống, tim đập rộn ràng vì háo hức được gặp lại vợ và mẹ sau ba ngày xa nhà. Chuyến công tác kết thúc sớm hơn dự kiến, tôi cố tình giữ bí mật để tạo bất ngờ. Tôi tưởng tượng cảnh My chạy ra ôm chầm lấy mình, rồi mẹ tôi chắc sẽ trách yêu: “Sao không báo trước để mẹ nấu nướng thứ gì ngon cho con.”
Nhưng sự háo hức ấy chỉ tồn tại vài phút.
Cổng nhà không khóa. Sân vắng ngắt, chỉ có giàn bông giấy rung nhẹ theo gió. Tôi dắt xe vào thật khẽ, mỉm cười khi nghĩ đến việc My sẽ ngạc nhiên thế nào. Lâu lắm rồi tôi mới cảm nhận lại cảm giác hồi hộp như ngày đầu yêu.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Anh Dũng nhẹ nhàng xoay nắm đấm cửa, cánh cửa chính bật mở không một tiếng động. Tiếng điều hòa khe khẽ phả hơi lạnh vào mặt, xua đi cái nóng oi ả bên ngoài. Anh Dũng khẽ đặt vali xuống cạnh cửa, từng bước chân anh hòa vào tiếng quạt gió đều đều của thiết bị. Từ sâu bên trong Nhà riêng, một tiếng cười khúc khích nhỏ nhẹ lọt vào tai Anh Dũng. Đó là tiếng cười của My, vợ anh. Kèm theo đó là tiếng Mẹ chồng nói lầm rầm, giọng điệu có vẻ thân mật và có chút khác lạ so với mọi ngày. Hai âm thanh ấy trộn lẫn vào nhau, tạo thành một khúc nhạc khó hiểu. Sự tò mò len lỏi trong lòng Anh Dũng, đẩy anh tiến sâu hơn vào Phòng khách, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Anh nín thở, mỗi bước chân đều thận trọng, linh tính mách bảo có điều gì đó không bình thường đang diễn ra bên trong.
Anh Dũng rón rén từng bước chân, tiến sát đến Phòng khách. Hơi thở anh dường như ngừng lại, căng thẳng tột độ. Anh cẩn thận ghé mắt qua khe cửa hé mở. Cảnh tượng đập vào mắt anh, từng chi tiết một, như một nhát dao cứa vào tim. My, vợ anh, đang nằm dài trên chiếc sofa đắt tiền. Gương mặt cô bị che kín bởi một chiếc mặt nạ dưỡng da xanh lè, một chân thon thả gác hờ lên chiếc bàn thấp giữa phòng. Điều khiến Anh Dũng sững sờ, máu như đông lại, là Mẹ chồng anh. Bà không ngồi trên ghế, mà lại ngồi bệt dưới sàn nhà lạnh lẽo, cúi gằm mặt, cặm cụi giũa từng móng chân cho My. Ánh mắt Mẹ chồng thoáng qua nét mệt mỏi đến cùng cực và sự cam chịu khó tả. Bỗng nhiên, ngón chân cái của My khẽ nhúc nhích, chậm rãi kéo nhẹ lọn tóc bạc của Mẹ chồng, như một mệnh lệnh không lời. Mẹ chồng hiểu ý, liền cúi thấp người hơn nữa, đưa bàn chân My sát vào tầm mắt để tiện làm việc. Anh Dũng đứng chết lặng, không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Cảnh tượng ấy giống như một cú tát trời giáng, xé toạc mọi hình ảnh đẹp đẽ về gia đình mà anh từng có.
Anh Dũng vẫn đứng đó, thân hình cứng đờ. Ánh mắt anh, giờ đây đỏ ngầu như có lửa, quét qua cảnh tượng đau lòng trước mặt. My, đang ngả ngớn trên chiếc sofa, bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh sống lưng. Cô ngước mắt lên, và nụ cười thản nhiên chợt tắt lịm. Ngay ngưỡng cửa Phòng khách, Anh Dũng hiện ra như một bóng ma, khuôn mặt méo mó vì phẫn nộ và đau đớn tột cùng. Ngón chân đang gác lên lọn tóc Mẹ chồng của My lập tức co rúm lại. Mẹ chồng, vừa đưa bàn chân My lên gần, cũng run rẩy ngẩng đầu. Bà Mẹ chồng ngước lên, và ánh mắt bà chạm phải ánh mắt Anh Dũng – một ánh mắt chất chứa nỗi thất vọng và căm phẫn đến cùng cực. Chiếc giũa móng trên tay Mẹ chồng rơi “lạch cạch” xuống sàn gạch lạnh lẽo. Không khí trong Phòng khách bỗng chốc đông cứng. Tiếng quạt trần vẫn quay đều, tạo ra thứ âm thanh vo ve duy nhất, nhưng lại nhấn chìm mọi thứ vào một sự im lặng ngột ngạt, nặng nề đến khó thở. My từ từ ngồi bật dậy, khuôn mặt dưỡng da xanh lè giờ trắng bệch, đôi mắt mở to hoảng hốt. Mẹ chồng cúi gằm mặt xuống, toàn thân bà co rúm lại, như một kẻ phạm tội vừa bị bắt quả tang. Anh Dũng vẫn đứng đó, bất động, nhưng mỗi thớ thịt trên người anh dường như đang gào thét.
Anh Dũng cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng chết chóc. Giọng anh run rẩy, khàn đặc vì giận dữ, mỗi chữ như một nhát dao găm thẳng vào không khí. Ánh mắt Anh Dũng đỏ ngầu, quét qua My, rồi dừng lại trên bàn chân cô.
ANH DŨNG
(Chất chứa sự phẫn nộ tột cùng, nhìn My chằm chằm)
My! Em… em đang làm cái quái gì vậy?
My giật bắn mình. Ngay lập tức, bàn chân cô đang gác trên tóc Mẹ chồng vội vàng rụt phắt lại, như chạm phải than hồng. Khuôn mặt vốn đã xanh xao giờ đây tái mét không còn một giọt máu, đôi mắt mở to hoảng loạn. Cô nhìn Anh Dũng, đôi môi mấp máy, ấp úng không thành lời.
MY
(Run rẩy, cố gắng chống chế)
Ơ… Anh Dũng… anh… anh về khi nào vậy? Em… em… đâu có… em… chỉ là…
Cô ta cố gắng tìm cách thoái thác, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt ra một câu nào trọn vẹn, chỉ có những âm thanh lắp bắp đứt quãng. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán My. Mẹ chồng vẫn cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên nhìn Anh Dũng, như thể muốn tan biến vào trong sàn gạch lạnh lẽo.
Mẹ chồng giật mình thon thót. Cả người bà như bị điện giật, vội vã đứng phắt dậy. Hai bàn tay run rẩy, bà luống cuống vuốt lại vạt áo đã xộc xệch, cố gắng giấu đi sự bẽ bàng và nỗi sợ hãi tột cùng. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán bà, ướt đẫm từng sợi tóc mai.
MẸ CHỒNG
(Giọng lắp bắp, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng không thành)
Thằng Dũng à… con… con về hồi nào vậy? Mẹ… mẹ có hay đâu. À… My… My nó… nó đang giúp mẹ… làm móng thôi mà con.
Bà nói xong, ánh mắt lại liếc nhanh về phía My, đầy vẻ sợ hãi và cầu khẩn. Đôi mắt ấy như muốn nói: “Làm ơn, hãy nói theo lời mẹ, đừng để thằng Dũng biết chuyện gì!”. Sự van nài hiện rõ mồn một trong ánh nhìn ấy. My vẫn đứng như trời trồng, mặt tái mét. Sự lạnh lùng và khinh miệt thoáng qua trong mắt cô ta khi bắt gặp ánh nhìn của mẹ chồng, nhưng ngay lập tức, My che giấu bằng một vẻ mặt hoảng loạn giả tạo.
My vẫn đứng như trời trồng, mặt tái mét. Sự lạnh lùng và khinh miệt thoáng qua trong mắt cô ta khi bắt gặp ánh nhìn của mẹ chồng, nhưng ngay lập tức, My che giấu bằng một vẻ mặt hoảng loạn giả tạo. Thế nhưng, Anh Dũng đã nhìn thấy tất cả. Anh không thèm đáp lại lời của Mẹ chồng, ánh mắt sắc lẹm của anh như muốn đóng băng cả không gian, hoàn toàn không tin vào cái cớ yếu ớt đó.
Anh Dũng bước thêm một bước, khoảng cách giữa anh và My thu hẹp lại. Anh không nhìn Mẹ chồng nữa, toàn bộ sự chú ý của anh dồn vào My. Gương mặt Anh Dũng lạnh như tiền, từng đường nét đều căng lên vì tức giận.
ANH DŨNG
(Giọng nói trầm thấp, đầy sự lạnh lùng và dứt khoát)
Giúp? Mẹ là mẹ của anh, không phải người hầu của em!
Ánh mắt Anh Dũng, sắc như dao găm, ghim chặt vào My, như muốn xuyên thấu mọi lời dối trá cô ta có thể chuẩn bị sẵn. My giật mình, lùi lại nửa bước. Cô ta cố gắng mở miệng nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, không thốt ra được bất kỳ lời nào. Đôi mắt My hoảng loạn tột độ, đảo qua Anh Dũng rồi lại vội vã liếc nhìn Mẹ chồng, cầu cứu một cách tuyệt vọng.
ANH DŨNG
(Tiếp tục, giọng nói vang lên rõ ràng, từng chữ như đóng đinh vào không khí)
Giải thích. Giải thích rõ ràng, minh bạch cho anh hành động vừa rồi. Em đang làm cái quái gì với mẹ anh vậy, My?
My lùi thêm một bước, chạm vào thành ghế sofa. Cô ta nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Ánh mắt Anh Dũng vẫn ghim chặt, không chút khoan nhượng. My biết mình không thể cứ im lặng mãi. Cô ta hít một hơi sâu, cố nặn ra nụ cười trấn an.
MY
(Giọng nói hơi run rẩy lúc đầu, sau đó cố tỏ ra bình thường, bất mãn)
Anh làm gì mà căng thẳng thế? Có mỗi chuyện nhỏ thôi mà… Em với mẹ đang đùa giỡn, anh không hiểu à?
Nụ cười gượng gạo, méo mó hiện rõ trên gương mặt My, không thể che giấu vẻ chột dạ đang sôi sục trong cô ta. Đôi mắt My vẫn hoảng loạn, đảo nhanh về phía Mẹ chồng, như muốn tìm kiếm một sự đồng tình, một sự cứu vớt. Nhưng Mẹ chồng vẫn đứng đó, lặng thinh, gương mặt bà không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, chỉ có ánh mắt phức tạp nhìn My.
Anh Dũng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào My. Ánh mắt anh không hề dao động, không một chút tin tưởng vào lời giải thích yếu ớt ấy. My cảm thấy sống lưng lạnh toát, như thể lớp mặt nạ của mình đã bị xuyên thủng hoàn toàn. Cô ta thấy rõ sự khinh miệt và tức giận tột độ trong mắt Anh Dũng.
Anh Dũng chậm rãi bước thêm một bước nữa, nụ cười trên môi My lập tức tắt ngúm.
Anh Dũng bước thêm vài bước nữa, thu hẹp khoảng cách. Gương mặt anh tối sầm, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào My, như thể muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc tội lỗi của cô ta. My lùi hẳn vào tường, lưng chạm vào lạnh ngắt. Cô ta cố gắng nâng ánh mắt lên, nhưng mọi lời biện minh đều nghẹn ứ nơi cổ họng.
ANH DŨNG
(Giọng nói thấp, đầy uất nghẹn, từng chữ như bị nghiến ra)
Đùa giỡn? Em dùng chân sai khiến mẹ anh, mẹ anh ngồi dưới đất làm móng cho em mà em gọi là đùa giỡn?
My giật bắn người, ánh mắt cô ta hoảng loạn đảo quanh, như thể muốn tìm một khe hở để thoát thân. Cô ta cúi gằm mặt xuống, mái tóc che đi một phần gương mặt tái mét. Mọi sự mạnh mẽ, sành điệu trước đó của My hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ, không dám đối diện với ánh mắt phẫn nộ như lửa đốt của Anh Dũng. Mẹ chồng vẫn đứng im lặng một bên, ánh mắt bà cụ vẫn phức tạp nhìn My, không một lời nào thốt ra, nhưng sự im lặng ấy lại nặng nề hơn vạn lời nói.
My cúi gằm mặt xuống, mái tóc che đi một phần gương mặt tái mét. Mọi sự mạnh mẽ, sành điệu trước đó của My hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ, không dám đối diện với ánh mắt phẫn nộ như lửa đốt của Anh Dũng. Mẹ chồng vẫn đứng im lặng một bên, ánh mắt bà cụ vẫn phức tạp nhìn My, không một lời nào thốt ra, nhưng sự im lặng ấy lại nặng nề hơn vạn lời nói.
Bỗng, một tia ngang bướng lóe lên trong đôi mắt My. Cô ta đột nhiên ngẩng phắt mặt lên, vẻ sợ hãi ban nãy tan biến, thay vào đó là thái độ thách thức, trơ trẽn. My nhìn thẳng vào Anh Dũng, giọng nói cô ta tuy không lớn nhưng lại chứa đựng một sự khinh thường khó tả.
MY
(Với vẻ ngang ngạnh, thách thức)
Anh đúng là đồ cổ hủ! Phụ nữ hiện đại ai mà không làm vậy? Mẹ tự nguyện mà!
Mẹ chồng Anh Dũng giật bắn người, đôi mắt bà cụ mở to vì kinh ngạc. Bà vội vàng đưa ánh mắt sắc như dao găm về phía My, cố gắng ra hiệu ngăn cô ta lại. Ánh mắt bà đầy cầu xin và cảnh cáo, như muốn nói “Đừng nói nữa!”. Nhưng My hoàn toàn phớt lờ, sự bướng bỉnh đã che mờ lý trí của cô ta. Anh Dũng đứng sững, gương mặt anh Dũng hóa đá, ánh mắt đầy lửa nhìn chằm chằm vào vợ, không thể tin nổi những gì mình vừa nghe.
Anh Dũng vẫn đứng sững sờ như trời giáng, từng lời My thốt ra như những nhát dao găm thẳng vào trái tim anh. Sự phẫn nộ trong mắt anh đã nhường chỗ cho nỗi đau đớn tột cùng và sự hoài nghi về người vợ anh từng tin tưởng. Mẹ chồng, bà cụ tội nghiệp, không thể chịu đựng thêm nữa. Câu nói vô liêm sỉ của My đã trở thành giọt nước tràn ly. Đôi mắt bà đỏ hoe, ngấn nước, rồi bất chợt, một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, xé tan không khí căng thẳng trong phòng khách.
Bà run rẩy đưa tay che miệng, cố gắng kìm nén, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi đã lăn dài trên gò má nhăn nheo, kéo theo những tiếng nấc mỗi lúc một lớn hơn. Bà khóc không chỉ vì cú sốc hiện tại, mà vì cả một gánh nặng tủi nhục đã đè nén bấy lâu nay.
MẸ CHỒNG
(Trong tiếng nấc nghẹn ngào, run rẩy)
Con… con nói cái gì? Con… con lại… lại nói cái lời đó…
Bà nhìn Anh Dũng, ánh mắt chất chứa nỗi uất nghẹn, tuyệt vọng.
MẸ CHỒNG
(Vừa khóc vừa kể lể, giọng đứt quãng)
Mẹ… mẹ đã chịu đựng con bé này nhiều lần rồi, Dũng ơi! Từ cái ngày con đi công tác, nó coi mẹ như người giúp việc. Nào là sai vặt, nào là kêu mẹ lấy nước, lấy đồ cho nó… mẹ… mẹ cứ nghĩ là nó vụng về, nó không quen…
Anh Dũng cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Anh nhìn My, người đang đứng đó với vẻ mặt tái nhợt, đôi mắt cụp xuống tránh né ánh nhìn của anh. My không còn chút vẻ thách thức nào nữa, thay vào đó là sự run rẩy, hoảng sợ thực sự.
MẸ CHỒNG
(Nấc lên từng tiếng, chỉ tay về phía My)
Rồi nó còn… nó còn nói những lời lẽ khó nghe, thiếu tôn trọng. Nó bảo mẹ lạc hậu, mẹ cổ hủ, mẹ không biết gì về cuộc sống hiện đại. Có lần, nó còn dám bảo mẹ “đừng có mà xen vào chuyện của con cái”, khi mẹ chỉ góp ý nó dọn dẹp nhà cửa.
Bà cụ ngã khụy xuống ghế sofa, đôi vai gầy rung lên bần bật.
MẸ CHỒNG
(Lấy tay ôm mặt, khóc nức nở)
Mẹ… mẹ nhịn hết. Mẹ sợ con buồn, sợ gia đình mình xào xáo. Mẹ chỉ muốn các con vui vẻ, hạnh phúc… nhưng mẹ… mẹ không ngờ nó lại… lại quá quắt đến thế này.
Anh Dũng vội vàng chạy đến bên mẹ, quỳ xuống ôm lấy bà. Anh cảm nhận được từng tiếng nấc nghẹn của bà, từng giọt nước mắt nóng hổi thấm vào vai áo. My đứng đó, thân hình cứng đờ, đôi mắt trống rỗng nhìn mẹ chồng và chồng mình. Sự hả hê ban nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một nỗi sợ hãi tột cùng đang gặm nhấm tâm can cô ta. Cô ta biết, lần này, mọi chuyện đã vượt quá tầm kiểm soát.
Anh Dũng ôm chặt lấy mẹ, từng lời nói của bà như những mảnh vỡ sắc nhọn đâm vào tim anh. Cảm giác ấm nóng trên vai áo không chỉ là nước mắt của mẹ, mà còn là gánh nặng của sự thật tàn nhẫn đang đè nén lấy anh. Anh Dũng như chết lặng, lồng ngực thắt nghẹn đến mức khó thở. Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất, chỉ còn tiếng nấc nghẹn của mẹ và tiếng tim anh đập dữ dội trong lồng ngực.
Trong đầu Anh Dũng, những hình ảnh về My bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn. Từ nụ cười duyên dáng anh từng yêu, đến ánh mắt trìu mến My dành cho anh, tất cả đều tan biến, thay vào đó là một gương mặt lạnh lùng, vô cảm và đầy khinh miệt. Anh Dũng nhớ lại những lần My vòi vĩnh, My tỏ thái độ coi thường mẹ, nhưng anh luôn gạt đi, cho rằng mẹ khó tính hoặc My còn trẻ con. Giờ đây, mọi thứ hiện rõ mồn một. My đã không chỉ là ‘vụng về’, mà là một kẻ độc ác, mưu mô, che giấu bản chất thật sự dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo.
Anh Dũng gục đầu vào vai mẹ, nỗi đau và sự hối hận bủa vây lấy tâm trí. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Không phải chỉ là những giọt nước mắt vì thương mẹ, mà còn là giọt nước mắt của sự hổ thẹn, của niềm tin bị phản bội, và của sự thất vọng tột cùng vào chính bản thân. Anh đã mù quáng, đã để người phụ nữ mình yêu thương hành hạ mẹ mình ngay dưới mái nhà này. Anh đã sai lầm. Anh đã quá tin My.
Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má Anh Dũng, hòa lẫn vào tiếng nấc nghẹn của mẹ. My vẫn đứng đó, như một pho tượng vô tri. Cô ta nhìn thấy Anh Dũng đang khóc, đang suy sụp. Sự sợ hãi trong lòng My không ngừng lớn lên, như một con quái vật đang cắn xé tâm can. Cô ta biết, Anh Dũng đã thực sự nhìn thấu cô ta rồi. Và anh Dũng của ngày hôm nay, với đôi mắt đỏ hoe và khuôn mặt đầy nước, không còn là Anh Dũng dễ tin, dễ tha thứ mà cô ta từng nắm trong lòng bàn tay. Mọi thứ đã sụp đổ.
Anh Dũng vẫn ôm chặt mẹ, đầu óc quay cuồng. Những hình ảnh, những mảnh ghép rời rạc trong ký ức bỗng chốc hiện về rõ mồn một, như những nhát dao cứa vào tim anh. Anh Dũng chợt nhận ra, không phải ngẫu nhiên mà Mẹ chồng lại gầy sọp đi trông thấy chỉ sau vài tháng anh đi công tác. Anh đã hỏi, nhưng bà luôn ậm ừ, nói rằng tuổi già thì ăn không ngon miệng. Anh đã tin.
Rồi những lần anh gọi điện về hỏi My thế nào, Mẹ chồng lại lảng tránh, giọng nói trở nên bối rối. Anh Dũng đã nghĩ mẹ chỉ không muốn nói xấu con dâu, hoặc mẹ khó tính. Anh đã tự trấn an mình.
Đau đớn hơn cả là hình ảnh đôi bàn tay chai sần, thô ráp của Mẹ chồng. Những vết chai đó không phải do tuổi tác, mà là dấu hiệu của lao động nặng nhọc, của sự vất vả mà đáng lẽ bà không phải chịu đựng. Anh đã nhìn thấy chúng, nhưng chỉ vội vàng lướt qua, vỗ về mẹ rồi lại vùi đầu vào công việc. “Mẹ già rồi, mẹ làm gì mà chai tay thế này?” Anh Dũng đã hỏi. “Thì mẹ làm vườn, làm cỏ một chút ấy mà con,” Mẹ chồng đã cười gượng gạo đáp lời. Anh đã lờ đi, vì quá bận rộn với công việc, với những dự định tương lai mà anh muốn xây đắp cho gia đình.
Anh Dũng nghẹn ngào, bàn tay siết chặt lấy Mẹ chồng. Mỗi ký ức hiện về là một nhát dao đâm vào lòng, mỗi sự bỏ qua của anh là một vết sẹo hằn sâu. Anh đã quá vô tâm, quá mù quáng. My vẫn đứng đó, cơ thể run rẩy, mọi sự ngụy biện đều sụp đổ trước cái nhìn đầy đau đớn và hối hận của Anh Dũng. Cô ta biết, những dấu hiệu đó, những điều Anh Dũng vừa nhớ lại, chính là bằng chứng tố cáo tội lỗi của cô ta.
My ngừng run rẩy. Thay vào đó, một ánh sáng lạnh lùng, sắc bén lóe lên trong đôi mắt cô ta. Đôi môi vừa rồi còn mím chặt vì sợ hãi, giờ đây cong lên thành một nụ cười khẩy đầy khinh miệt. My nhìn thẳng vào Anh Dũng và Mẹ chồng, như thể họ là hai kẻ xa lạ, thấp kém.
“Thế nào?” My cất giọng, không còn vẻ dịu dàng, ngoan hiền thường ngày. Giọng cô ta sắc như dao. “Ông tưởng ông hay lắm sao, Anh Dũng? Hay bà già này cứ giả vờ đáng thương là được à?”
Mẹ chồng giật mình, run rẩy nép sát vào Anh Dũng hơn. Anh Dũng ngẩng đầu lên, nhìn My bằng ánh mắt hoàn toàn xa lạ. Vẻ mặt anh cứng đờ vì sốc.
My tiếp tục, từng lời như những mũi tên độc. “Đồ già nua, lạc hậu! Cả đời chỉ biết luẩn quẩn trong xó bếp, làm cái gì ra hồn đâu? Đến một đứa con dâu sành điệu như tôi còn không biết giữ, suốt ngày chỉ biết rên rỉ, giả vờ ốm yếu để được chiều chuộng. Vô dụng!”
Mẹ chồng tái mét mặt, nước mắt lưng tròng. Bà ôm chặt lấy cánh tay Anh Dũng, không nói nên lời.
“Còn ông nữa, Anh Dũng!” My quay phắt sang Anh Dũng, ánh mắt rực lửa giận dữ. “Cứ tưởng đi công tác vài tháng là hay ho lắm sao? Đồ nhu nhược! Không có chí tiến thủ! Cả đời chỉ biết bám váy mẹ, nghe lời bà già ấy! Bảo sao mãi không ngóc đầu lên được! Tôi lấy ông là do tôi ngu, tôi khờ!”
Anh Dũng cảm thấy lồng ngực như bị nén chặt, hô hấp khó khăn. Những lời lẽ của My còn đau đớn hơn cả những vết dao. Anh chưa bao giờ nghĩ người phụ nữ anh yêu lại có thể thốt ra những lời cay nghiệt đến vậy. Khuôn mặt My lúc này hoàn toàn biến dạng, đầy vẻ thù hằn và khinh bỉ, không còn chút dấu vết nào của cô vợ ngọt ngào anh từng biết.
My cười phá lên một cách điên dại. “Đúng rồi đấy! Tôi ghét cái nhà này! Ghét cái cảnh suốt ngày phải giả bộ ngoan hiền, giả bộ yêu thương bà già khó tính này! Các người có biết tôi đã phải chịu đựng thế nào không?”
Cô ta nhìn xung quanh phòng khách, ánh mắt đầy chán ghét. “Cái nhà này, mọi thứ đều cũ kỹ, lạc hậu. Con người ở đây cũng thế! Tôi đã quá chán ngán rồi!”
Anh Dũng siết chặt nắm tay, cố gắng giữ bình tĩnh. Nỗi đau trong lòng anh giờ đây hòa lẫn với sự tức giận tột cùng. Anh đã bị lừa dối một cách trắng trợn. Mẹ anh, người đã hy sinh cả đời cho anh, lại phải chịu đựng những lời lẽ xúc phạm đến vậy.
My đưa tay vuốt mái tóc sành điệu, nhếch mép. “Bây giờ mọi chuyện cũng lỡ rồi, diễn kịch làm gì nữa? Đúng là tôi đã đối xử tệ với bà ta đấy! Bà ta đáng phải chịu!”
Anh Dũng từ từ buông lỏng bàn tay đang siết chặt. Khuôn mặt anh giờ đây không còn biểu lộ sự đau khổ hay bất ngờ, mà thay vào đó là một vẻ lạnh lùng đến đáng sợ. Anh Dũng chậm rãi đứng thẳng dậy, đôi mắt nhìn thẳng vào My, không một chút dao động. Ánh mắt ấy như đóng băng, khiến My, dù đang hưng phấn, cũng chợt thấy rợn người.
“My,” Anh Dũng cất giọng, từng tiếng như được nén chặt lại, khô khốc và nặng trĩu. “Anh đã nghe đủ rồi.”
My nhếch mép, định nói gì đó, nhưng ánh mắt kiên quyết của Anh Dũng đã chặn đứng cô ta.
“Anh không thể tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa,” Anh Dũng tuyên bố, giọng nói tuy không lớn nhưng vang vọng rõ mồn một trong căn phòng khách tĩnh lặng. Mẹ chồng giật mình, ngẩng đầu nhìn Anh Dũng với vẻ mặt lo sợ.
My sững sờ, nụ cười trên môi đông cứng lại. “Anh nói gì cơ?”
“Em đã thiếu đi sự tôn trọng cơ bản nhất,” Anh Dũng tiếp lời, không để ý đến biểu cảm của My, “Với Mẹ anh. Người đã sinh ra và nuôi dưỡng anh, dành cả đời mình cho anh. Em đã sỉ nhục bà ấy, khinh bỉ bà ấy một cách không thể chấp nhận được.”
Anh Dũng nhắm mắt lại một thoáng, rồi mở ra, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. “Một cuộc hôn nhân không có sự tôn trọng dành cho gia đình, đặc biệt là người sinh thành, thì không còn ý nghĩa gì nữa.”
Anh Dũng nhìn My, ánh mắt đầy sự thất vọng và xa lạ. “Anh và em… chúng ta kết thúc tại đây.”
“Chúng ta chấm dứt!” Anh Dũng nói, mỗi chữ như một nhát dao găm thẳng vào không khí, lạnh lẽo và dứt khoát. Không có chút do dự hay đau đớn nào trong giọng nói của anh, chỉ còn lại sự kiên định đến tàn nhẫn. Nụ cười chế giễu trên môi My hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt trắng bệch, đôi mắt mở to vì không thể tin vào tai mình. My hoàn toàn không lường trước được điều này.
Mẹ chồng nghe thấy, bà khóc nấc lên. Tiếng khóc của bà ban đầu là vì thương xót cho Anh Dũng, vì cuộc hôn nhân đổ vỡ của con trai. Nhưng sâu thẳm trong lòng, bà cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Bà đã chịu đựng My quá lâu, chứng kiến My đối xử tệ bạc với mình. Quyết định của Anh Dũng, dù đau lòng, lại mang đến cho bà một sự giải thoát không ngờ. Bà đưa tay run rẩy ôm lấy mặt, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo.
My giật mình, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Anh Dũng, anh nói gì vậy? Anh đùa à? Không thể nào!” My run rẩy phản đối, giọng nói đầy vẻ hoảng loạn.
Anh Dũng không đáp lại, chỉ nhìn My bằng ánh mắt vô cảm. Anh quay sang Mẹ chồng, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn. Anh đưa tay nhẹ nhàng đặt lên vai mẹ.
“Con xin lỗi mẹ, vì đã để mẹ phải chịu đựng những chuyện này quá lâu.” Anh Dũng nói với mẹ, giọng đầy sự hối lỗi. Anh nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà, siết nhẹ.
Mẹ chồng lắc đầu, nước mắt vẫn tuôn. Bà không nói nên lời, chỉ cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay con trai. Bà ngẩng lên nhìn Anh Dũng, trong đôi mắt ngấn lệ là sự pha trộn giữa nỗi đau và một niềm hy vọng mong manh.
My đứng chết lặng, nhìn cảnh tượng đó. Cô ta vẫn không thể chấp nhận được sự thật. “Anh Dũng, anh không thể làm thế với em! Chúng ta còn là vợ chồng cơ mà!”
Anh Dũng quay lại nhìn My. “Không còn nữa. Từ giây phút này, giữa tôi và cô không còn bất kỳ mối ràng buộc nào.” Anh Dũng nói, nhấn mạnh từng từ, ánh mắt không hề dao động. Anh đã đưa ra quyết định này, và không một chút hối hận nào trong anh. Anh cảm thấy đây là điều đúng đắn nhất mình có thể làm.
My sững sờ, đứng chết trân. Cả thế giới như quay cuồng, những lời Anh Dũng vừa thốt ra vang vọng trong tai cô ta, từng chữ một như những nhát dao cứa vào tận xương tủy. “Không thể nào… anh nói thật ư? Ly hôn? Chỉ vì chuyện đó sao?” My lắp bắp, giọng nói lạc hẳn đi, đôi mắt dại ra nhìn Anh Dũng. Khuôn mặt cô ta trắng bệch, không còn chút máu. Anh Dũng đã dám, dám đưa ra quyết định tàn nhẫn ấy, chỉ vì cái hành động nhỏ nhặt mà cô ta cho là “sành điệu” đó ư?
Anh Dũng vẫn giữ nguyên ánh mắt lạnh lùng, không chút dao động. Anh đã chịu đựng quá đủ, và giờ đây, mọi giới hạn đã vượt qua. Anh không còn muốn giải thích, không còn muốn tranh cãi. Anh chỉ muốn mọi thứ kết thúc. Anh quay lưng lại, bước đi dứt khoát về phía cửa. Trái tim Anh Dũng không hề tan nát vì sự đổ vỡ của cuộc hôn nhân này, mà là vì những gì Mẹ chồng đã phải chịu đựng, và vì sự thất vọng tột cùng vào người phụ nữ anh từng yêu thương.
“Anh Dũng! Đừng đi! Anh Dũng!” My gào lên trong tuyệt vọng, giọng nói xé toạc không khí trong Phòng khách. Cô ta vấp ngã, quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, nước mắt giàn giụa tuôn rơi, hòa lẫn với lớp trang điểm đã lem luốc. Cô ta cố gắng với theo bóng lưng anh, nhưng vô ích. Anh Dũng không hề ngoái lại. Bóng dáng anh khuất dần sau cánh cửa, rồi tiếng xe khởi động vang lên, kéo theo sự cô đơn và bẽ bàng tột cùng bao trùm lấy My. Anh đã bỏ đi, bỏ lại cô ta một mình giữa căn Nhà riêng rộng lớn nhưng giờ đây trống rỗng, cô đơn và ngập tràn hối hận. Mẹ chồng khẽ thở dài, bà đứng dậy, ánh mắt nhìn My nhưng không còn một chút căm ghét, chỉ còn sự mệt mỏi và nỗi buồn vô tận. Bà cũng lặng lẽ rời khỏi Phòng khách, để My lại một mình đối diện với sự thật phũ phàng.
Anh Dũng lái xe rời đi, ánh chiều tà hắt lên gương chiếu hậu, phản chiếu lại ngôi Nhà riêng giờ đã không còn là tổ ấm của anh. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi dằn vặt hay sự tức giận bùng cháy. Thay vào đó là một sự nhẹ nhõm đến khó tả, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ khỏi đôi vai anh. Anh cảm nhận được sự bình yên hiếm hoi len lỏi vào tâm hồn. Anh đã chọn con đường khó khăn nhất, nhưng cũng là con đường đúng đắn nhất để bảo vệ mẹ, để tìm lại sự tôn trọng cho chính mình và cho người phụ nữ đã sinh thành, nuôi dưỡng anh.
Mẹ chồng, vẫn ngồi trên chiếc ghế sofa trong Phòng khách, nhìn My đang gào khóc. Bà không còn nước mắt để khóc thêm. Chỉ có một sự tĩnh lặng đến lạ lùng bao trùm lấy bà. Có lẽ, những gì bà đã trải qua quá nhiều, quá sức chịu đựng, đến nỗi cảm xúc cũng trở nên chai sạn. Bà nhắm mắt lại, hít thở một hơi thật sâu, cảm nhận sự thanh thản từ quyết định của con trai. Cuộc đời bà đã dạy cho bà bài học về lòng kiên nhẫn và sức mạnh âm thầm.
Giờ đây, My, giữa những đổ vỡ và tiếng nức nở của chính mình, có lẽ mới bắt đầu nhận ra giá trị thực sự của một gia đình, của sự tôn trọng, và của những điều bình dị mà cô đã từng chà đạp. Nhưng cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo và vô tâm ấy là quá đắt. Một mối quan hệ tan vỡ không thể hàn gắn, một trái tim tan nát không thể chữa lành ngay lập tức. Câu chuyện này là lời nhắc nhở rằng, đôi khi, sự tha thứ không phải là quay lại, mà là buông bỏ để tìm thấy bình yên cho chính mình, để những vết thương có thể khép lại và những cánh cửa mới có thể mở ra, dẫn lối đến một cuộc sống chân thật và ý nghĩa hơn.

