“Người đàn ông mặc đồ thợ xây đến trước cổng biệt thự thì bị vệ sĩ canh gác không cho vào, 30 phút sau tất cả người ở trong nhà ch/ết lặng khi biết được danh tính thật sự chính là…
Biệt thự nhà họ Trịnh – tráng lệ, đắt đỏ, có đến ba lớp cổng an ninh. Hôm đó là ngày đặc biệt: sinh nhật lần thứ 60 của ông Trịnh Văn Tài – chủ tịch cũng là chủ của căn nhà. Khách mời toàn là giới m//áu mặt, chính khách, doanh nhân, người nổi tiếng… Ai ai cũng vest chỉnh tề, giày bóng loáng.
Giữa không khí xa hoa ấy, một người đàn ông ngoài 50, da ngăm, mặc nguyên bộ đồ thợ xây lấm lem bụi vữa, từ tốn tiến tới cổng. Ông đội chiếc mũ bảo hộ cũ, chân đi đôi dép tổ ong, tay cầm một túi vải.
Vệ sĩ lập tức chặn lại, ánh mắt đầy khinh khỉnh:
“Bác ơi, đây không phải chỗ xin việc. Đi cho người ta còn tiếp khách.”
Người đàn ông mỉm cười, bình thản nói:
“Tôi muốn gặp ông Trịnh Văn Tài. Vệ sĩ bật cười, nhếch mép: “Như ăn xin thế kia? Lên giọng với ai vậy chú? Biế//n lẹ, đừng để tụi này phải mạnh tay.”
Người đàn ông không nói thêm lời nào, chỉ gật đầu rồi lặng lẽ quay đi. 30 phút sau. Tiệc đang đến hồi cao trào, khách khứa cụng ly rôm rả, ông Trịnh đứng giữa sảnh, cười lớn trước bài phát biểu tung hô của giám đốc truyền thông. Bỗng, điện thoại ông rung lên. Một tin nhắn đến từ số không lưu tên. Trên màn hình chỉ vỏn vẹn một dòng. Ông Trịnh đứng sững. Mắt mở lớn. Miệng lắp bắp không thành tiếng. Ngay lúc đó, một loạt điện thoại của khách quý cũng đổ chuông.
“Chủ tịch, có chuyện lớn rồi”” Không khí buổi tiệc đông vui bỗng nặng như chì. Mọi người nhìn nhau sửng sốt. Ông Trịnh khẽ ngồi phịch xuống ghế, giọng như thì thào. “Người lúc nãy… mặc đồ thợ xây chính là… 👇👇”
“…chính là… Vua Hầm Mỏ.”
Ông Trịnh Văn Tài thốt ra cái tên tưởng chừng đã chìm vào quên lãng, tưởng chừng chỉ còn là một huyền thoại trong giới kinh doanh Việt Nam. Cái tên mà hàng thập kỷ qua người ta đồn đoán đã chết, hoặc chí ít là mai danh ẩn tích
ở một nơi nào đó xa xôi.
Một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy sảnh tiệc xa hoa. Những khuôn mặt đang tươi cười bỗng cứng đờ lại, đôi mắt mở to, hàm khẽ trễ xuống vì kinh ngạc. Ly rượu trên tay vài người khách quý khẽ trượt, rơi xuống thảm nhung không tiếng động.
Giám đốc truyền thông, người vừa mới ca ngợi ông Trịnh lên tận mây xanh, đứng như trời trồng. Cả người run nhẹ. Ông ta không thể tin vào tai mình. Vua Hầm Mỏ? Cái tên đó… sao có thể?
Trong trí óc của tất cả những người có mặt ở đây, Vua Hầm Mỏ không chỉ là một cái tên. Đó là biểu tượng của quyền lực tuyệt đối, sự giàu có khủng khiếp và những thủ đoạn tàn nhẫn nhất để leo lên đỉnh cao. Hàng chục năm trước, ông ta đã khuynh đảo thị trường khoáng sản, xây dựng nên một đế chế khổng lồ trước khi đột ngột biến mất, để lại vô số lời đồn đoán và bí ẩn.
Và giờ đây, ông Trịnh Văn Tài, người đang run rẩy vì sợ hãi, lại nói rằng người đàn ông mặc bộ đồ thợ xây lấm lem bụi bặm, người vừa bị vệ sĩ khinh bỉ đuổi đi cách đây vỏn vẹn 30 phút… chính là con người huyền thoại đó?
Không ai dám thốt lên lời nào. Họ nhìn chằm chằm vào ông Trịnh, chờ đợi một lời giải thích. Tim họ đập thình thịch trong lồng ngực. Tin tức trên điện thoại về sự cố đột ngột của công ty, cộng với danh tính được tiết lộ, tạo nên một cú sốc không thể tưởng tượng nổi. Đây không còn là một buổi tiệc sinh nhật bình thường nữa. Đây là khởi đầu của một cơn bão.”
“Cái tên “”Vua Hầm Mỏ”” vang vọng trong sảnh tiệc, phá tan sự im lặng chết chóc ban nãy. Nó như một lời nguyền, một cơn gió độc thổi qua đám đông “”máu mặt””. Sợ hãi lập tức nhen nhóm, không còn giữ được vẻ kinh ngạc đóng băng. Những đôi mắt vội vàng liếc nhìn nhau, tìm kiếm sự xác nhận hay chia sẻ nỗi hoang mang tột độ. Gương mặt ai cũng tái nhợt, mồ hôi lấm tấm trên trán, dù nhiệt độ trong phòng vẫn dễ chịu.
Tiếng thì thào bắt đầu lan ra, như một bệnh dịch âm thầm. “”Vua Hầm Mỏ? Thật ư?”” “”Không thể nào…”” “”Hắn chưa chết sao?”” “”Chuyện gì thế này?”” Những câu hỏi đứt quãng, bị nuốt chửng trong cổ họng, nhưng đủ để tạo nên một làn sóng chấn động. Sảnh tiệc tráng lệ bỗng trở nên ngột ngạt. Từng hơi thở như bị nén lại. Mùi nước hoa đắt tiền và mùi thức ăn tinh tế bay đi đâu mất, nhường chỗ cho một cảm giác ẩm lạnh, nặng trĩu.
Giám đốc truyền thông run rẩy toàn thân. Ông ta nhìn chằm chằm vào Ông Trịnh Văn Tài, rồi liếc nhanh ra cửa chính, nơi người đàn ông mặc đồ thợ xây lấm lem bụi vữa, đội mũ bảo hộ cũ, đi dép tổ ong và cầm túi vải đã biến mất cách đây vỏn vẹn 30 phút. 30 phút! Chỉ 30 phút trước, ông ta còn cười khẩy, còn thầm nghĩ thật nực cười khi một kẻ thấp kém như vậy lại dám bước chân vào Biệt thự nhà họ Trịnh. Giờ đây, cái nụ cười khẩy ấy biến thành nỗi sợ hãi tột cùng. Hóa ra, kẻ mà ông ta khinh bỉ lại là ác quỷ huyền thoại mà cả giới kinh doanh run sợ.
Những người Khách mời khác, vốn là những ông chủ, bà chủ nắm giữ quyền lực trong tay, giờ đây co rúm lại. Họ biết quá rõ “”Vua Hầm Mỏ”” là ai. Những câu chuyện về sự tàn bạo, lạnh lùng và thủ đoạn của ông ta là nỗi ám ảnh kinh hoàng của cả một thế hệ doanh nhân. Đế chế khoáng sản khổng lồ đó được xây dựng trên gì, ai cũng hiểu ngầm. Và sự biến mất đột ngột của ông ta chỉ khiến những lời đồn đại càng thêm rùng rợn.
Không khí sang trọng, lung linh ánh đèn và tiếng nhạc du dương của buổi tiệc sinh nhật lần thứ 60 của Ông Trịnh Văn Tài đã tan biến hoàn toàn. Thay vào đó là một cảm giác u ám, nặng nề bao trùm. Nó giống như cảm giác trước một cơn bão lớn sắp đổ bộ, khi bầu trời chuyển màu chì, gió bắt đầu rít lên và không khí trở nên đặc quánh. Mọi người nhìn nhau với nỗi sợ hãi đang lớn dần trong đáy mắt. Điện thoại trong túi rung lên liên hồi với những thông báo tin tức kinh hoàng khác, càng củng cố thêm niềm tin rằng cơn ác mộng đã thực sự bắt đầu. Đây không chỉ là một tin đồn. “”Vua Hầm Mỏ”” đã trở lại, và sự hiện diện của ông ta ở Cổng biệt thự nhà họ Trịnh, vào đúng ngày sinh nhật của Ông Trịnh, mang theo một điềm báo khủng khiếp.”
“Tiếng điện thoại reo vang khắp nơi, như một bản giao hưởng kinh hoàng. Mỗi tiếng chuông, mỗi thông báo tin tức lại như một nhát dao cứa vào không khí vốn đã đặc quánh sự sợ hãi. Những khuôn mặt tái nhợt cúi xuống nhìn màn hình, rồi ngẩng lên với đôi mắt mở trừng trừng, không còn một chút vẻ sang trọng, quyền uy nào.
“”Cái gì…? Công ty X… sập rồi?”” Một vị khách run rẩy thốt lên.
“”Tập đoàn Y… cổ phiếu lao dốc không phanh!”” Một người khác lắp bắp.
“”Không thể nào! Hắn… hắn ra tay nhanh đến vậy sao?””
Một vài người lớn tuổi trong đám đông, những người đã chứng kiến thăng trầm của giới kinh doanh hàng chục năm qua, bắt đầu nhận ra sự thật kinh hoàng. Họ nhìn Ông Trịnh Văn Tài đang đứng chết lặng giữa sảnh, rồi nhìn nhau. Những mảnh ký ức kinh khủng từ 30 năm trước ùa về.
“”Vua Hầm Mỏ… cái tên đó…”” Một ông lão tóc bạc trắng thì thào, giọng khàn đặc. “”Tôi nhớ rồi… Hắn là đối thủ không đội trời chung của Trịnh Văn Tài!””
“”Đúng vậy! Tôi còn nhớ như in!”” Một bà lão ngồi xe lăn, giọng run run tiếp lời. “”Hồi đó, đế chế khoáng sản của hắn hùng mạnh lắm. Trịnh Văn Tài chỉ là một kẻ mới nổi, nhưng… ông ta quá tàn nhẫn!””
Những người khác xúm lại, lắng nghe với vẻ mặt thảng thốt. Sự tò mò lấn át cả nỗi sợ hãi nhất thời.
“”Tàn nhẫn thế nào ạ?”” Một giám đốc trẻ tuổi dè dặt hỏi.
Ông lão thở dài, ánh mắt xa xăm như nhìn thấy lại cảnh tượng năm xưa. “”Trịnh Văn Tài đã dùng đủ mọi thủ đoạn bẩn thỉu… vu khống, dàn dựng chứng cứ giả, mua chuộc quan chức… Hắn ta không từ thủ đoạn nào để đạp đổ Vua Hầm Mỏ.””
“”Vua Hầm Mỏ đã mất trắng…”” Bà lão nói tiếp, nước mắt lưng tròng. “”Không chỉ sự nghiệp sụp đổ chỉ sau một đêm… mà còn… còn mất cả người thân duy nhất…””
Một làn sóng rùng mình chạy qua sảnh tiệc. Mất người thân? Vì Trịnh Văn Tài? Cái vẻ lấm lem, khắc khổ của người đàn ông mặc đồ thợ xây bỗng hiện lên rõ mồn một trong tâm trí mọi người. Nỗi sợ hãi lúc này đã có tên, có hình hài.
Ông Trịnh Văn Tài vẫn đứng đó, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Ông ta đã biết, tất cả bọn họ đều đã biết. Kẻ thù cũ đã trở lại, và sự trở lại này không đơn thuần là đòi lại sự nghiệp. Nó là sự trả thù. Sự trả thù cho tất cả những gì đã mất.
“”Hắn… hắn đến đây… vào đúng ngày sinh nhật của ông Trịnh…”” Giám đốc truyền thông lẩm bẩm, hiểu ra tất cả. “”Đây không phải là sự trùng hợp…””
Không khí trở nên nặng như chì. Mọi người nhìn nhau, nhìn Ông Trịnh Văn Tài. Họ không còn thấy chủ tịch giàu có, quyền lực nữa. Họ thấy một kẻ đang đối mặt với cơn thịnh nộ của một ác quỷ vừa thoát ra từ địa ngục, một ác quỷ mà chính tay ông ta đã tạo ra 30 năm trước. Sự xuất hiện của người đàn ông mặc đồ thợ xây lấm lem bụi vữa không phải là sự nhầm lẫn hay một trò đùa lố bịch. Đó là lời tuyên chiến. Một cuộc trả thù kinh thiên động địa sắp sửa bắt đầu, ngay tại Biệt thự nhà họ Trịnh tráng lệ này.”
“Những khuôn mặt thất thần ngước lên từ màn hình điện thoại. Không chỉ một hay hai người, mà hàng chục chiếc điện thoại trong sảnh tiệc sang trọng đồng loạt rung lên, đồng loạt hiển thị một dòng tin nhắn duy nhất. Một dòng tin nhắn ngắn gọn, lạnh lùng, gửi đến từ một số điện thoại không được lưu tên, nhưng lại có sức công phá mạnh hơn bất kỳ trái bom nào.
Một nữ doanh nhân trẻ che miệng, đôi mắt ngấn nước. Một vị giám đốc lớn tuổi run rẩy đưa điện thoại cho người bên cạnh. Không cần đọc to, chỉ cần nhìn lướt qua dòng chữ trên màn hình, nỗi kinh hoàng đã lan tỏa khắp không gian.
Dòng tin nhắn đó, giống hệt nhau trên mọi chiếc điện thoại, viết: *“Vua Hầm Mỏ đã trở lại. Giờ là lúc thanh toán nợ cũ. Trịnh Văn Tài, và tất cả những kẻ từng nợ ta, hãy run sợ.”*
Không còn là những tin tức mơ hồ về công ty này sập, tập đoàn kia lao dốc. Đây là lời tuyên chiến trực tiếp, một lời khẳng định đanh thép từ kẻ thù cũ. Hắn không chỉ nhắm vào Ông Trịnh Văn Tài, mà còn nhắm vào tất cả những người có mặt ở đây – những người mà 30 năm trước, có lẽ đã ít nhiều hưởng lợi, hoặc chí ít là làm ngơ trước sự sụp đổ của “”Vua Hầm Mỏ””.
Sự sợ hãi lúc này đã chạm đến đỉnh điểm. Nó không còn là nỗi lo mất tiền, mất quyền lực nữa. Nó là nỗi sợ hãi của kẻ làm ác khi đối diện với sự trả thù tàn khốc. Họ nhìn Ông Trịnh Văn Tài, nhìn người đàn ông vẫn đứng im lìm ở trung tâm sảnh tiệc, như thể ông ta là tâm điểm của cơn bão này. Và đúng vậy, ông ta chính là nguồn cơn.
Ông Trịnh Văn Tài đọc đi đọc lại dòng tin nhắn trên điện thoại của mình. Ngón tay ông run rẩy trên màn hình. Khuôn mặt trắng bệch của ông ta giờ đây xám xịt lại. Ông ta biết rõ dòng tin nhắn này có ý nghĩa gì. Hắn ta không chỉ phá hoại sự nghiệp. Hắn muốn trả thù, không bỏ sót một ai.
Toàn bộ sảnh tiệc lặng như tờ. Chỉ còn tiếng thở hổn hển, tiếng tim đập thình thịch của hàng trăm con người đang đối mặt với cơn ác mộng tồi tệ nhất trong cuộc đời họ. Cái tên “”Vua Hầm Mỏ””, cái tên đã bị lãng quên suốt ba thập kỷ, giờ đây vang vọng trong tâm trí mỗi người với sự sợ hãi tột độ. Và cái tên đó, gắn liền với lời cảnh báo “”thanh toán nợ cũ””, biến bữa tiệc sinh nhật sang trọng thành một phiên tòa đẫm máu. Họ nhận ra, buổi tiệc này không phải để chúc mừng, mà là để điểm danh. Điểm danh những kẻ sắp phải trả giá.”
“Toàn bộ sảnh tiệc lặng như tờ. Chỉ còn tiếng thở hổn hển, tiếng tim đập thình thịch của hàng trăm con người đang đối mặt với cơn ác mộng tồi tệ nhất trong cuộc đời họ. Cái tên “”Vua Hầm Mỏ””, cái tên đã bị lãng quên suốt ba thập kỷ, giờ đây vang vọng trong tâm trí mỗi người với sự sợ hãi tột độ. Và cái tên đó, gắn liền với lời cảnh báo “”thanh toán nợ cũ””, biến bữa tiệc sinh nhật sang trọng thành một phiên tòa đẫm máu. Họ nhận ra, buổi tiệc này không phải để chúc mừng, mà là để điểm danh. Điểm danh những kẻ sắp phải trả giá.
Sự im lặng đáng sợ chỉ kéo dài vài giây trước khi một làn sóng hoảng loạn bùng phát. Những tiếng kêu thất thanh vang lên.
“”Chuyện gì thế này?””
“”Không thể nào!””
“”Ông Tài, chuyện này là sao?””
Những khuôn mặt giàu sang, luôn giữ vẻ đạo mạo giờ đây méo mó vì sợ hãi. Họ lôi điện thoại ra một cách điên cuồng, ngón tay run rẩy nhấn vào danh bạ.
“”Alo? Anh à? Em… em muốn anh cho xe đến đón ngay!”” Một quý bà thét vào điện thoại, nhưng rồi khuôn mặt bà ta đông cứng lại. Bà đưa điện thoại ra xa tai, lắc đầu nguầy nguậy. “”Không có tín hiệu… mất sóng rồi!””
Những người khác cũng đồng loạt kiểm tra điện thoại của mình. Kết quả tương tự. Màn hình chỉ hiện lên dòng chữ “”Không có dịch vụ”” hoặc “”Đang tìm kiếm…””. Không một cuộc gọi nào đi được, không một tin nhắn nào gửi đi. Họ bị cô lập hoàn toàn.
“”Mạng bị chặn rồi!”” Một vị giám đốc công nghệ thốt lên, giọng lạc đi. “”Toàn bộ tín hiệu di động bị chặn! Kể cả wifi cũng yếu hẳn đi!””
Sự thật này càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi. Đây không phải là một sự cố ngẫu nhiên. Đây là sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Hắn ta không chỉ muốn nhắn tin đe dọa, hắn muốn nhốt tất cả bọn họ lại.
Một nhóm người giàu có nhất, luôn quen với việc có thể giải quyết mọi thứ bằng tiền bạc và quyền lực, lập tức hướng về phía cửa chính của Sảnh tiệc.
“”Ra ngoài thôi! Mau lên!””
“”Chúng ta phải rời khỏi đây ngay!””
Họ chen lấn, xô đẩy nhau một cách mất kiểm soát, hoàn toàn khác với hình ảnh lịch thiệp thường ngày. Khi cánh cửa sảnh mở ra, họ lao về phía hành lang dẫn ra ngoài Biệt thự nhà họ Trịnh. Nhưng chưa đi được vài bước, họ khựng lại.
Ở cuối hành lang, cạnh cánh cửa dẫn ra Cổng biệt thự, hai người Vệ sĩ của Ông Trịnh Văn Tài đang đứng đó, lặng lẽ như những bức tượng. Vẻ mặt họ không có chút sợ hãi hay hoảng loạn nào. Họ chỉ đứng đó, chắn ngang lối đi.
“”Tránh ra!”” Một vị doanh nhân nóng tính hét lên. “”Mày không thấy chuyện gì đang xảy ra à? Mở cửa cho chúng tao ra ngoài ngay!””
Người Vệ sĩ không nói một lời. Anh ta chỉ đứng im, hai tay buông thõng bên sườn, nhưng ánh mắt lạnh lùng của anh ta truyền đi một thông điệp rõ ràng: Không ai được phép đi qua.
Một người khác thử đẩy Vệ sĩ ra, nhưng anh ta đứng vững như bàn thạch. Một Vệ sĩ khác bước tới, chặn lại. Họ không sử dụng vũ lực mạnh mẽ, chỉ đơn giản là tạo ra một bức tường vật lý không thể xuyên qua.
Sự tuyệt vọng dâng trào. Họ quay ngược lại Sảnh tiệc, tìm kiếm các lối thoát khác. Cửa sổ? Cửa sau? Ban công? Nhưng mọi cánh cửa đều đã bị khóa chặt từ bên ngoài hoặc có Vệ sĩ canh gác. Kể cả cửa dẫn xuống tầng hầm hay lên các tầng trên cũng không thể mở được.
Họ bị nhốt. Bên trong Biệt thự nhà họ Trịnh tráng lệ, họ hoàn toàn bị mắc kẹt, như những con chuột trong bẫy.
Ông Trịnh Văn Tài vẫn đứng lặng lẽ ở trung tâm sảnh, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, run rẩy. Ông ta biết rõ, những lớp cổng an ninh kiên cố của mình giờ đây không còn là bức tường bảo vệ ông ta khỏi thế giới bên ngoài nữa. Chúng đã trở thành nhà tù nhốt tất cả bọn họ lại. Và người kiểm soát “”nhà tù”” này, chính là “”Vua Hầm Mỏ””.
Nỗi hoảng loạn biến thành cơn cuồng nộ. Họ nhìn Ông Trịnh Văn Tài.
“”Ông Tài! Chuyện này là do ông gây ra!””
“”Tại sao ông lại mời chúng tôi đến đây?””
“”Ông biết trước chuyện này đúng không? Ông muốn lôi chúng tôi chết cùng ông à?””
Những lời buộc tội vang lên. Từ những vị khách trân trọng, họ trở thành những kẻ oán hận.
Người đàn ông mặc đồ thợ xây vẫn đứng yên một góc sảnh, lặng lẽ quan sát tất cả. Đôi mắt ông ẩn sau lớp bụi vữa dường như không biểu lộ cảm xúc. Ông không tham gia vào cơn hoảng loạn hay tìm cách thoát thân. Ông chỉ đứng đó, như thể tất cả những gì đang xảy ra đều nằm trong dự đoán của ông.”
“Sảnh tiệc tiếp tục hỗn loạn. Những vị khách, sau khi thất bại trong việc vượt qua bức tường người mà các Vệ sĩ cũ tạo ra ở lối thoát chính, tán loạn khắp nơi. Một số lao về phía các cửa sổ nhìn ra khuôn viên. Người khác tìm đến các cửa ban công. Không khí tràn ngập những tiếng la hét tuyệt vọng và âm thanh lạch cạch điên cuồng khi họ cố gắng mở khóa.
Một doanh nhân có tiếng, mồ hôi túa ra như tắm, run rẩy kéo tấm màn dày khỏi một cửa sổ lớn hướng về phía Cổng biệt thự. Mắt ông ta trợn tròn vì kinh hãi. Ba lớp cổng kiên cố, thường được canh gác bởi một đội ngũ Vệ sĩ lực lưỡng trong đồng phục xoay ca liên tục, giờ đây… đã khác.
Thay vì những dáng hình quen thuộc, những người đàn ông cao ráo, gầy gò trong những bộ vest đen sắc sảo, giống hệt nhau, đang đứng bất động tại mỗi cổng và dọc theo bức tường bao quanh kiên cố. Khuôn mặt họ vô cảm, ẩn khuất một phần trong bóng tối màn đêm và vẻ nghiêm nghị đến rợn người. Họ không mang theo những khẩu súng tiêu chuẩn của đội an ninh nhà họ Trịnh; thay vào đó, họ cầm những vật màu đen bóng bẩy, trông hiệu quả một cách đáng sợ.
Thêm nhiều vị khách tụ tập bên cửa sổ, những tiếng nín thở, tiếng thét kinh ngạc của họ lặp lại sự bàng hoàng của ông doanh nhân. Họ không nhận ra bất kỳ người gác nào trong số này. Toàn bộ đội ngũ an ninh hùng hậu thường trực, sự luân chuyển phức tạp của các đội tuần tra và điểm kiểm soát, đã biến mất. Vành đai an ninh tĩnh lặng một cách đáng sợ, được kiểm soát bởi những bóng người im lặng, không nhúc nhích này.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng họ. Đây không chỉ là một vụ phong tỏa tạm thời. Đây là một cuộc chiếm quyền hoàn toàn. Đội ngũ an ninh được Ông Trịnh Văn Tài ca ngợi là bất khả xâm phạm – niềm tự hào của điền trang ông ta – đã bị vô hiệu hóa một cách lặng lẽ, triệt để. Họ bị áp đảo, bị mua chuộc, hay bị thay thế? Không ai biết. Chỉ biết rằng, Biệt thự nhà họ Trịnh, từng là biểu tượng của sự an toàn tuyệt đối, giờ đây đã trở thành pháo đài của kẻ thù.
Người đàn ông mặc đồ thợ xây vẫn đứng yên ở góc sảnh, ánh mắt lẳng lặng quan sát những vị khách đang hoảng loạn tìm đường ra và nhìn cảnh tượng bên ngoài. Một nụ cười khóe miệng thoáng hiện lên rồi vụt tắt dưới lớp bụi vữa dày. Ông đã biết trước cảnh tượng này sẽ xảy ra. Ông biết rằng những bức tường kiên cố nhất cũng có thể sụp đổ khi bị tấn công từ bên trong một cách chính xác và tàn nhẫn.
Nỗi hoảng loạn biến thành tuyệt vọng tột cùng. Họ không chỉ bị mắc kẹt; họ bị mắc kẹt bên trong một nơi giờ đây hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của “”Vua Hầm Mỏ”” và đội quân áo đen bí ẩn của hắn.”
“Những tiếng thét kinh hoàng vẫn còn vang vọng trong sảnh tiệc khi sự thật tàn khốc ập đến: họ đã bị nhốt lại, hoàn toàn nằm trong tay một thế lực mới, một kẻ thù bí ẩn. Họ như những con thú mắc kẹt trong chiếc lồng vàng son, chứng kiến vành đai an ninh kiên cố sụp đổ ngay trước mắt qua khung cửa sổ.
Người đàn ông mặc đồ thợ xây, vẫn đứng lặng lẽ ở góc sảnh, không còn vẻ lấm lem, thất thế ban đầu. Đôi mắt ông ta ánh lên tia sáng sắc lạnh. Nụ cười ẩn hiện dưới lớp bụi vữa giờ đây cứng lại, mang theo sự tàn nhẫn và quyết đoán. Ông ta không di chuyển vội vã, mà từ từ, từng bước chân vững vàng, tiến vào trung tâm sảnh tiệc.
Không cần một bộ vest lịch lãm nào. Chỉ riêng bộ đồ thợ xây cũ kỹ, lấm lem bụi bặm ấy, trên người ông ta lại toát ra một khí chất hoàn toàn khác. Nó không còn là sự khốn khổ, mà là sự bất cần, là uy lực ngầm đầy chết chóc. Đội mũ bảo hộ cũ kỹ, đi dép tổ ong, cầm túi vải – những thứ từng là biểu tượng của sự thấp kém, giờ đây lại như vương miện và quyền trượng.
Cả sảnh tiệc đang hỗn loạn bỗng chốc như đóng băng. Mọi âm thanh la hét, kêu khóc đều tắt lịm. Hàng trăm cặp mắt đổ dồn về phía ông ta. Họ nhìn thấy người đàn ông từng bị xua đuổi, từng bị Vệ sĩ khinh bỉ, giờ đây đứng đó, với một phong thái mà ngay cả những vị Chủ tịch tập đoàn lớn nhất cũng không thể có được.
Sự ngạc nhiên, sự sợ hãi, sự bàng hoàng, sự khó tin… tất cả trộn lẫn trên khuôn mặt những vị khách “”máu mặt””. Đây là ai? Sao lại có thể như vậy? Vẻ ngoài cũ kỹ và khí chất uy mãnh đối lập một cách kinh hoàng, tạo nên một bức tranh đầy bí ẩn và đáng sợ.
Ông ta không nói một lời nào, chỉ chậm rãi bước đi, ánh mắt quét một lượt qua những gương mặt đang tái nhợt vì hoảng loạn. Mỗi bước chân của ông ta như búa gõ vào tâm trí họ, nhắc nhở họ về sai lầm chết người mà họ đã phạm phải khi đánh giá thấp người đàn ông này. Người đàn ông bụi bặm mà họ khinh thường chính là… Vua Hầm Mỏ. Hắn đã trở lại, và mang theo sự hủy diệt.”
“Ông ta không nói một lời nào, chỉ chậm rãi bước đi, ánh mắt quét một lượt qua những gương mặt đang tái nhợt vì hoảng loạn. Mỗi bước chân của ông ta như búa gõ vào tâm trí họ, nhắc nhở họ về sai lầm chết người mà họ đã phạm phải khi đánh giá thấp người đàn ông này. Người đàn ông bụi bặm mà họ khinh thường chính là… Vua Hầm Mỏ. Hắn đã trở lại, và mang theo sự hủy diệt.
Bước chân vững chãi của Người đàn ông mặc đồ thợ xây dừng lại. Không phải ở giữa sảnh tiệc, mà trước mặt Ông Trịnh Văn Tài. Ông Trịnh, Chủ tịch tập đoàn Trịnh Thị lẫy lừng, giờ đây chỉ còn là một khối thịt run rẩy, ngồi sụp xuống chiếc ghế bọc nhung đắt tiền. Khuôn mặt ông ta tái mét, đôi mắt lồi ra nhìn trừng trừng vào người đàn ông bụi bặm đang đứng đối diện, như nhìn thấy một bóng ma từ quá khứ. Những tiếng la hét, khóc lóc lúc trước đã hoàn toàn im bặt. Cả sảnh tiệc chìm trong bầu không khí ngột ngạt, chỉ còn tiếng thở hổn hển của Ông Trịnh và nhịp tim đập thình thịch của hàng trăm vị khách đang nín thở theo dõi.
Người đàn ông mặc đồ thợ xây không lên tiếng ngay. Ông ta chỉ đứng đó, trầm tĩnh, để ánh mắt sắc lạnh lướt qua khuôn mặt sợ hãi tột độ của Ông Trịnh. Đôi mắt ấy không còn tia khinh bỉ hay thù hằn đơn thuần, mà sâu thẳm hơn là sự tính toán, là cái nhìn của kẻ nắm toàn quyền sinh sát. Mỗi giây trôi qua dài như cả thế kỷ. Sự im lặng này còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào.
Ông Trịnh nuốt khan. Cổ họng ông ta khô khốc. Ông ta muốn nói gì đó, muốn cầu xin, muốn gào thét, nhưng không tài nào cất lời được. Mọi uy phong, kiêu ngạo của một Chủ tịch quyền lực đã tan biến hết, chỉ còn lại sự hèn nhát và nỗi sợ hãi bao trùm.
Người đàn ông mặc đồ thợ xây chậm rãi đưa tay lên, dùng ngón trỏ gõ nhẹ vào vành mũ bảo hộ cũ kỹ trên đầu. Tiếng gõ vang lên lạch cạch trong không gian tĩnh mịch, như một lời nhắc nhở mỉa mai về sự khởi đầu tồi tàn mà giờ đây lại trở thành biểu tượng của chiến thắng.
Ông ta hơi cúi người xuống, ánh mắt thẳng vào Ông Trịnh. Giọng nói trầm thấp, vang vọng khắp sảnh tiệc, không cần gào thét mà vẫn đủ lạnh lẽo để thấu xương: “”Ông Trịnh… lâu rồi không gặp.””
Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng lại chứa đựng sự cay độc và uy hiếp tột độ. Ông Trịnh run lên bần bật. Đằng sau Người đàn ông mặc đồ thợ xây, những vị khách từng cấu kết với Ông Trịnh, những kẻ từng cười nhạo, khinh bỉ ông ta ở cổng biệt thự, giờ đây cũng đang tái mét mặt mày, thậm chí có người còn run rẩy hơn cả Ông Trịnh. Họ biết, cơn ác mộng thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Vua Hầm Mỏ đã quay trở lại, và buổi tiệc sinh nhật xa hoa này chính là mồ chôn cho tất cả bọn họ.”
“Ông ta ngước nhìn thẳng vào đôi mắt lồi ra của Ông Trịnh, đôi mắt từng đầy vẻ khinh miệt và giờ chỉ còn sự kinh hoàng tột độ. Giọng ông ta trầm ấm, nhưng mỗi từ tuôn ra đều mang theo hơi lạnh của vực sâu và sức nặng của thù hận chất chứa suốt ba mươi năm. Không còn là sự mỉa mai trong câu chào hỏi ban đầu, đây là lời phán quyết.
“”Trịnh Văn Tài,”” Người đàn ông mặc đồ thợ xây chậm rãi gọi tên ông ta, như thể đang nếm lại dư vị cay đắng của cái tên đó. “”Ngươi… tưởng ta đã chết?””
Câu hỏi không cần câu trả lời. Nó là lời khẳng định đanh thép về sự tồn tại đầy bất ngờ và đáng sợ của ông ta. Ông Trịnh càng co rúm lại. Hàng trăm cặp mắt trong sảnh tiệc đều đổ dồn về phía hai người, nín thở chờ đợi.
Người đàn ông mặc đồ thợ xây nhếch mép cười. Nụ cười không hề có chút vui vẻ, mà chỉ lạnh lẽo và tàn nhẫn. Ông ta đảo mắt một lượt quanh sảnh tiệc xa hoa, nơi mà cách đây ít phút vẫn còn tràn ngập tiếng cười nói và âm nhạc du dương. Giờ đây, nơi này chỉ còn là một nghĩa địa của sự sợ hãi và tuyệt vọng.
“”Bữa tiệc này…”” ông ta tiếp tục, giọng nói hạ thấp hơn nhưng sức nặng lại tăng lên gấp bội, khiến ai nấy đều cảm thấy như có tảng đá đè lên ngực. “”…chính là tiệc báo thù của ta.””
Lời tuyên bố vang vọng khắp không gian tĩnh mịch. Nó không chỉ là lời đe dọa suông, mà là sự khởi đầu đã được tính toán kỹ lưỡng. Tiệc sinh nhật lần thứ 60 của Ông Trịnh Văn Tài, buổi tiệc được mong chờ nhất giới thượng lưu, chính thức biến thành sân khấu cho màn trả thù tàn khốc nhất mà họ từng chứng kiến. Ông Trịnh mở to mắt, miệng há hốc như muốn nói nhưng không phát ra được âm thanh nào. Những vị khách phía sau, những kẻ từng hả hê khi Ông Trịnh hãm hại người đàn ông này, giờ đây đều run rẩy bần bật, như thể cái chết đang đứng ngay sau lưng họ. Họ biết, lời tuyên bố đó không chỉ nhắm vào Ông Trịnh. Nó nhắm vào tất cả những kẻ đã từng vùi dập Vua Hầm Mỏ ba mươi năm trước.”
“Ông Trịnh Văn Tài vẫn đứng sững sờ, ánh mắt lồi ra chứa đầy nỗi khiếp đảm tột cùng. Miệng ông ta hé mở nhưng không một âm thanh nào thoát ra được. Những tiếng xì xào sợ hãi từ phía sau đã tắt hẳn, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm sảnh tiệc lộng lẫy. Hàng trăm con mắt dõi theo hai người đàn ông, một kẻ đứng thẳng đầy uy quyền lạnh lẽo, một kẻ co rúm lại như con thú bị dồn vào đường cùng.
Người đàn ông mặc đồ thợ xây nhìn chằm chằm vào Ông Trịnh, ánh mắt không một chút dao động. Nụ cười nhếch mép vẫn còn đó, như lưỡi dao cứa vào sự kiêu ngạo đã vỡ vụn của Ông Trịnh. Sự im lặng kéo dài, mỗi giây trôi qua đều nặng nề như chì.
Rồi, sự kháng cự cuối cùng trong Ông Trịnh sụp đổ. Đầu gối ông ta khuỵu xuống, cơ thể đồ sộ đổ ụp xuống sàn đá cẩm thạch lạnh ngắt. Hai tay ông ta chới với, cố gắng nắm lấy không khí hoặc bất cứ thứ gì có thể bấu víu. Khuôn mặt phúng phính đỏ bừng vì sợ hãi, nước mắt và mồ hôi đầm đìa.
“”Làm ơn… đừng mà…”” Ông ta lắp bắp, giọng nói nghẹn lại, không còn chút oai vệ nào của vị Chủ tịch quyền lực. “”Tôi… tôi xin anh…””
Người đàn ông mặc đồ thợ xây chỉ đứng đó nhìn, như đang xem một màn kịch thảm hại.
“”Tôi… tôi không cố ý…”” Ông Trịnh tuyệt vọng viện cớ, cố gắng bào chữa cho hành động ba mươi năm trước. “”Lúc đó… lúc đó chỉ là… chỉ là hiểu lầm…””
Một tiếng cười khô khốc vang lên từ Người đàn ông mặc đồ thợ xây. Tiếng cười đó còn đáng sợ hơn cả sự im lặng.
“”Hiểu lầm?”” Giọng ông ta vẫn trầm ấm nhưng đầy mỉa mai. “”Hiểu lầm mà cướp trắng cơ ngơi, đẩy người khác vào tù, vào chỗ chết?””
Ông Trịnh lắc đầu lia lịa, lết người trên sàn, như một con giun đất đang cố gắng thoát khỏi lưỡi cuốc. Ông ta đưa tay ra, như thể muốn nắm lấy ống quần lấm lem bụi vữa của kẻ đối diện, nhưng không dám.
“”Không… không phải vậy…”” Ông ta khẩn khoản. “”Tôi… tôi sẽ đền bù… tất cả… tất cả mọi thứ… tôi sẽ trả lại cho anh…””
Lời hứa hẹn đó, ba mươi năm trước, Ông Trịnh đã từ chối lắng nghe. Giờ đây, nó được thốt ra từ chính miệng ông ta, trong cảnh tượng nhục nhã cùng cực. Ông ta nhìn lên, đôi mắt cầu xin thảm thiết.
“”Tiền bạc… tài sản… anh muốn gì tôi cũng cho… chỉ xin anh… xin anh tha cho tôi… cho gia đình tôi…”” Ông ta van nài, quên hết mọi sĩ diện, mọi thể diện trước hàng trăm vị khách đang chứng kiến.
Những vị khách lùi lại một chút, như sợ bị cuốn vào vòng xoáy thù hận này. Họ nhìn Ông Trịnh, kẻ đã từng là đỉnh cao của quyền lực, giờ chỉ là một đống bầy nhầy trên sàn nhà, cầu xin sự tha thứ từ một người đàn ông mà cách đây vài tiếng họ còn khinh bỉ ra mặt.
Người đàn ông mặc đồ thợ xây cúi xuống một chút, ánh mắt sắc lạnh găm vào Ông Trịnh.
“”Đền bù?”” Giọng ông ta thì thầm, nhưng cả sảnh tiệc đều nghe rõ mồn một. “”Ngươi nghĩ mạng sống và ba mươi năm địa ngục của ta có thể đền bù bằng tiền sao, Trịnh Văn Tài?””
Ông Trịnh rùng mình. Ông ta biết, câu trả lời là không. Nỗi sợ hãi càng dâng lên tột độ.”
“Ông Trịnh Văn Tài quỳ rạp dưới chân Người đàn ông mặc đồ thợ xây, khuôn mặt đầm đìa nước mắt và mồ hôi, hoàn toàn đánh mất vẻ uy nghiêm thường ngày. Ông ta nắm chặt lấy gấu quần lấm lem bụi vữa của kẻ đối diện, không dám nhìn thẳng vào mắt người đó.
“”Không phải tiền… không phải chỉ tiền…”” Ông Trịnh lắp bắp, giọng run rẩy. “”Tôi biết… tôi biết là không đủ. Nhưng xin anh… hãy cho tôi một cơ hội sửa sai… Tôi sẽ làm bất cứ điều gì anh muốn… Tôi sẽ giao lại toàn bộ công ty… toàn bộ tài sản… Anh muốn gì… tôi xin dâng hết…””
Những lời nói của Ông Trịnh vang lên tuyệt vọng trong sự tĩnh lặng chết người của sảnh tiệc. Những vị khách quý tộc đứng xa xa, chứng kiến cảnh tượng không thể tin nổi, không dám cử động. Họ nhìn Ông Trịnh, kẻ đã từng là biểu tượng của quyền lực và sự giàu có, giờ đang nằm dưới chân một người đàn ông mà họ đã khinh thường, van xin như một kẻ ăn mày.
Người đàn ông mặc đồ thợ xây chỉ đứng đó. Ông ta không nói gì, không làm gì. Ánh mắt ông ta nhìn xuống Ông Trịnh, lạnh lẽo và trống rỗng, không chút cảm xúc. Như thể ông ta đang nhìn một thứ gì đó không có sự sống, không đáng để bận tâm. Sự im lặng của ông ta còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào.
Ông Trịnh tiếp tục van nài, nói về gia đình, về con cái, về việc ông ta đã già và không muốn chết trong tù, không muốn nhìn cơ nghiệp sụp đổ. Ông ta đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho sự non nớt của tuổi trẻ, cho những áp lực kinh doanh. Mỗi lời bào chữa chỉ càng làm tăng thêm sự ghê tởm trong mắt Người đàn ông mặc đồ thợ xây, nếu ánh mắt đó còn có thể thêm bất kỳ sự ghê tởm nào nữa.
Khi Ông Trịnh ngừng nói, giọng khản đặc và kiệt sức, ông ta ngẩng đầu lên nhìn, hy vọng tìm thấy một tia mềm lòng, dù là nhỏ nhất. Nhưng ông ta chỉ thấy sự lạnh lùng băng giá.
Người đàn ông mặc đồ thợ xây hít một hơi sâu. Giọng ông ta vang lên, trầm ấm nhưng sắc lạnh như lưỡi dao cắt qua không khí căng thẳng.
“”Đền bù?”” Ông ta lặp lại, một nụ cười nhếch mép tàn nhẫn hiện lên. “”Những gì ngươi lấy đi…”” Ông ta dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Ông Trịnh, “”không thể đền bù được.””
Ông Trịnh rùng mình, cảm giác một tảng băng đang đè lên ngực.
“”Và ta…”” Người đàn ông mặc đồ thợ xây nói tiếp, giọng dứt khoát, “”không bao giờ tha thứ.””
Những lời nói đó như một bản án cuối cùng giáng xuống. Ông Trịnh Văn Tài hóa đá. Nỗi khiếp sợ tột cùng hiện rõ trên khuôn mặt phúng phính của ông ta. Những vị khách nín thở nhìn cảnh tượng đó, hiểu rằng trò chơi đã kết thúc, và phần thắng thuộc về kẻ không ngờ nhất.”
“Ông Trịnh Văn Tài hoàn toàn hóa đá, cảm giác như linh hồn bị rút cạn. Ông ta vẫn quỳ đó, tay buông thõng khỏi gấu quần lấm lem bụi vữa của Người đàn ông, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không.
Nhưng sự im lặng không kéo dài lâu. Ngay khi lời tuyên bố lạnh lùng của Người đàn ông vừa dứt, một vài người khách mời trong đám đông đột ngột bước ra. Họ không còn giữ vẻ ngơ ngác ban đầu nữa, thay vào đó là sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Một người đàn ông trung niên, người mà trước đó được giới thiệu là Giám đốc truyền thông của một tập đoàn lớn, tiến lên phía trước, nở một nụ cười mỉa mai nhìn Ông Trịnh đang quỳ gối.
“”Thưa các quý vị,”” ông ta cất giọng rõ ràng, vang vọng khắp sảnh tiệc sang trọng. “”Có lẽ buổi tiệc hôm nay sẽ có thêm một tiết mục bất ngờ, ‘quà’ dành riêng cho sinh nhật lần thứ 60 của Ông Trịnh Văn Tài.””
Đám đông xôn xao. Ông Trịnh ngẩng phắt đầu lên, khuôn mặt nhợt nhạt hiện rõ sự hoang mang tột độ.
Theo một hiệu lệnh ngầm, ánh sáng trong sảnh tiệc hơi tối lại, và những màn hình lớn vốn được dùng để trình chiếu hình ảnh buổi tiệc bỗng chuyển sang màu đen. Tiếp theo, từng trang tài liệu, bảng thống kê, hình ảnh và thậm chí là các đoạn ghi âm ngắn bắt đầu xuất hiện trên màn hình.
“”Đây là những bằng chứng về các hoạt động kinh doanh phi pháp, trốn thuế, lừa đảo đối tác, và cấu kết với các nhóm tội phạm để thâu tóm đất đai mà Trịnh Văn Tài đã thực hiện trong suốt ba thập kỷ qua,”” Giám đốc truyền thông lạnh lùng thuyết minh. Giọng ông ta đều đều, như đang đọc một báo cáo, nhưng nội dung thì khiến cả sảnh tiệc chết lặng.
Các con số khổng lồ về tài sản bất chính, tên các công ty ma, các giao dịch “”ngầm”” được phơi bày chi tiết, rõ ràng đến mức không ai có thể chối cãi. Hình ảnh những khu đất bị giải tỏa một cách cưỡng chế, những dự án “”ma”” hút tiền, những bản hợp đồng làm ăn đầy thủ đoạn được chiếu lên lần lượt. Mỗi bằng chứng hiện ra như một nhát dao cứa vào khối tài sản và danh tiếng mà Ông Trịnh đã dày công xây dựng bằng sự lọc lừa và tàn nhẫn.
“”Tất cả những tài liệu này,”” Giám đốc truyền thông tiếp tục, “”không chỉ được công bố rộng rãi trên các nền tảng mạng xã hội ngay lúc này…”” Ông ta dừng lại một chút, nhìn thẳng vào Ông Trịnh, “”mà còn đã được nộp đầy đủ, chi tiết đến từng con số, cho các cơ quan điều tra và công an kinh tế vào sáng nay.””
Một tiếng động mạnh vang lên. Đó là Ông Trịnh, người vừa ngã hẳn ra sàn đá cẩm thạch, thân thể run rẩy không kiểm soát. Những vị khách khác, ban nãy còn đứng yên như pho tượng, giờ bắt đầu bàn tán xôn xao. Tiếng chuông điện thoại vang lên rải rác rồi nhanh chóng lan ra khắp phòng, là tin tức về vụ bê bối của Trịnh Văn Tài đang bùng nổ trên internet, nhanh hơn cả tốc độ lan truyền của virus. Một số người vội vã rời đi, gương mặt tái mét. Những người khác đứng như trời trồng, nhìn đống bằng chứng nhơ nhuốc của kẻ chủ nhà đang phơi bày trước mắt.
Người đàn ông mặc đồ thợ xây vẫn đứng đó, ánh mắt dõi theo màn hình. Trên khuôn mặt lấm lem bụi vữa của ông ta, không có sự hả hê hay đắc thắng, chỉ có một vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể những gì đang diễn ra chỉ là sự hiển nhiên, là kết quả tất yếu của một hành trình đã được định sẵn từ rất lâu rồi.”
“Ông Trịnh nằm co quắp dưới sàn, bị lãng quên giữa sự hỗn loạn đang gia tăng. Tiếng chuông điện thoại vẫn inh ỏi, nhiều hơn nữa, tạo nên một bản giao hưởng chói tai của sự sụp đổ. Những khuôn mặt quý phái, ban nãy còn rạng rỡ nịnh hót, giờ xám ngoét vì sợ hãi. Sự hoang mang nhanh chóng chuyển thành thái độ xua đuổi, như thể muốn rũ bỏ ngay lập tức mọi liên hệ với kẻ vừa bị vạch mặt.
Những người đứng gần Ông Trịnh nhất vội vã lùi lại, tạo thành một vòng tròn trống rỗng xung quanh thân thể đang run rẩy của ông ta. Ánh mắt họ nhìn ông ta không còn là sự ngưỡng mộ hay kính nể, mà là sự khinh bỉ, ghê tởm và cả sự sợ hãi lây lan. Họ thì thầm với nhau, những lời lẽ xì xào ban đầu nhanh chóng biến thành những lời chỉ trích công khai, như thể muốn chứng minh sự “”trong sạch”” của bản thân bằng cách đạp lên kẻ vừa ngã ngựa.
“”Thật không ngờ… bao nhiêu năm qua lại làm những chuyện tày đình như vậy,”” một người đàn ông trung niên lẩm bẩm, đủ lớn để những người xung quanh nghe thấy.
Một phụ nữ đeo trang sức lấp lánh thì khịt mũi khinh thường. “”Tôi đã nghi ngờ từ lâu rồi. Làm ăn kiểu đó thì sớm muộn cũng có ngày này.””
“”Cái loại người này… may mà mình không dính dáng quá sâu,”” người khác chen vào, giọng đầy vẻ tự bảo vệ.
Cùng lúc đó, một luồng chú ý khác bắt đầu dịch chuyển trong sảnh tiệc. Ánh mắt của một số vị khách tinh ý bắt đầu tìm đến Người đàn ông mặc đồ thợ xây. Ông ta vẫn đứng đó, bình tĩnh đến lạ lùng, như một tảng đá giữa dòng nước lũ. Họ nhận ra, kẻ đang quỳ gối hay nằm vật vã dưới sàn không còn là trung tâm quyền lực nữa. Trung tâm mới, có lẽ, chính là người đàn ông lấm lem bụi vữa này.
Một vài người đàn ông, với vẻ mặt tính toán, bắt đầu cẩn trọng bước về phía Người đàn ông mặc đồ thợ xây. Họ liếc nhìn nhau, ngầm hiểu ý định thăm dò.
Người đàn ông trung niên, Giám đốc truyền thông vừa thực hiện màn “”công bố””, giờ không còn nhìn Ông Trịnh nữa. Ông ta quay hẳn người lại, điềm tĩnh hướng về phía Người đàn ông mặc đồ thợ xây, nụ cười mỉa mai trên môi đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt chuyên nghiệp, sẵn sàng cho một cuộc đàm phán mới.
Một người phụ nữ trông rất quyền lực cũng tiến lại gần. “”Chào… chào anh,”” bà ta ấp úng, cố gắng che giấu sự bối rối và ngờ vực trong giọng nói.
Người đàn ông mặc đồ thợ xây không lập tức phản ứng. Ông ta chỉ đứng yên, để ánh mắt dò xét và những bước chân ngập ngừng của các vị khách quyền lực hướng về phía mình, như thể đang quan sát một vở kịch mới sắp bắt đầu. Khuôn mặt ông ta vẫn giữ vẻ tĩnh lặng, không chút biểu lộ, khiến những kẻ đang cố gắng tiếp cận càng thêm bồn chồn.”
“Đúng lúc đó, một âm thanh chói tai xé tan sự tĩnh lặng đáng sợ vừa bao trùm Sảnh tiệc. Tiếng còi hú của xe công vụ vang lên từ bên ngoài Biệt thự nhà họ Trịnh, ngày càng lớn dần, báo hiệu một lực lượng không thể né tránh đang tiến đến.
Những người đang xì xào, chỉ trích Ông Trịnh hay đang ngập ngừng tiến về phía Người đàn ông mặc đồ thợ xây đều lập tức khựng lại, ánh mắt đổ dồn về phía cửa chính. Sự sợ hãi và bối rối lại lan ra như một căn bệnh.
Cánh cửa gỗ chạm trổ nặng nề bật mở. Không phải vệ sĩ nhà họ Trịnh, mà là những sĩ quan công an mặc sắc phục chỉnh tề bước vào. Họ không đi một mình. Dẫn đầu là một vài người đàn ông mặc vest đen, vẻ ngoài lạnh lùng, ánh mắt sắc lẹm lướt qua đám đông hoảng loạn. Họ chính là những người của phe “”Vua Hầm Mỏ””, những kẻ đứng sau tin nhắn và cú đánh chí mạng vào đế chế của Ông Trịnh.
Không dừng lại hay giải thích, đoàn người thẳng tiến vào Sảnh tiệc. Hai sĩ quan dẫn đầu, theo sau là những người mặc vest, bước nhanh về phía nơi Ông Trịnh Văn Tài đang nằm co quắp, vẫn run rẩy và ú ớ.
“”Ông Trịnh Văn Tài?”” một sĩ quan dõng dạc hỏi, giọng nói vang khắp sảnh tiệc, át đi mọi tiếng xì xào và tiếng chuông điện thoại còn sót lại.
Ông Trịnh ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục vì nước mắt và sự sợ hãi nhìn chằm chằm vào những gương mặt nghiêm nghị trước mặt. Ông ta không nói được lời nào.
Người mặc vest đen đứng bên cạnh sĩ quan chỉ vào Ông Trịnh, khuôn mặt không cảm xúc. Sĩ quan gật đầu.
“”Ông Trịnh Văn Tài,”” vị sĩ quan kia lặp lại, giọng lạnh hơn. “”Chúng tôi có lệnh bắt giữ ông theo các tội danh…””
Ông Trịnh nghe thấy từ “”bắt giữ”” và như bừng tỉnh. Ông ta cố gắng gượng dậy, tay chân run lẩy bẩy.
“”Không… không thể nào… Các người là ai? Đây là nhà tôi!”” Ông ta thốt lên, giọng khàn đặc, cố gắng bấu víu lấy chút quyền lực cuối cùng.
Một sĩ quan khác chìa ra một tờ giấy. “”Chúng tôi đến từ Cục Cảnh sát Điều tra Tội phạm về Tham nhũng, Kinh tế, Buôn lậu. Đây là lệnh bắt giữ khẩn cấp.””
Tờ lệnh bắt giữ như đòn giáng cuối cùng. Ông Trịnh lảo đảo, ngã vật xuống sàn một lần nữa.
Những vị khách chứng kiến cảnh này ai nấy đều tái mặt. Họ lùi lại nhanh hơn nữa, như sợ bị dính líu. Những người vừa cố gắng tiếp cận Người đàn ông mặc đồ thợ xây cũng đứng chết trân tại chỗ, nhận ra trò chơi quyền lực đã sang một trang mới tàn khốc hơn rất nhiều.
Người đàn ông mặc đồ thợ xây vẫn đứng yên ở một góc sảnh. Ông ta dõi theo từng bước đi của lực lượng chức năng và những kẻ đi cùng họ, khuôn mặt vẫn bình thản đến khó tả. Trong ánh mắt ông ta, không có sự hả hê hay vui mừng, chỉ có một vẻ điềm tĩnh, như thể mọi thứ đang diễn ra đều nằm trong dự liệu. Phe “”Vua Hầm Mỏ”” đã ra tay, đúng như kế hoạch. Ông Trịnh Văn Tài, kẻ từng coi thường và chà đạp lên ông, giờ đây đã chính thức sụp đổ dưới tay pháp luật, được dẫn đường bởi chính những kẻ thù không đội trời chung khác.”
“””…Chúng tôi đến từ Cục Cảnh sát Điều tra Tội phạm về Tham nhũng, Kinh tế, Buôn lậu. Đây là lệnh bắt giữ khẩn cấp.””
Tờ lệnh bắt giữ như đòn giáng cuối cùng. Ông Trịnh lảo đảo, ngã vật xuống sàn một lần nữa. Những vị khách chứng kiến cảnh này ai nấy đều tái mặt. Họ lùi lại nhanh hơn nữa, như sợ bị dính líu. Những người vừa cố gắng tiếp cận Người đàn ông mặc đồ thợ xây cũng đứng chết trân tại chỗ, nhận ra trò chơi quyền lực đã sang một trang mới tàn khốc hơn rất nhiều.
Người đàn ông mặc đồ thợ xây vẫn đứng yên ở một góc sảnh. Ông ta dõi theo từng bước đi của lực lượng chức năng và những kẻ đi cùng họ, khuôn mặt vẫn bình thản đến khó tả. Trong ánh mắt ông ta, không có sự hả hê hay vui mừng, chỉ có một vẻ điềm tĩnh, như thể mọi thứ đang diễn ra đều nằm trong dự liệu. Phe “”Vua Hầm Mỏ”” đã ra tay, đúng như kế hoạch. Ông Trịnh Văn Tài, kẻ từng coi thường và chà đạp lên ông, giờ đây đã chính thức sụp đổ dưới tay pháp luật, được dẫn đường bởi chính những kẻ thù không đội trời chung khác.
Hai sĩ quan nhanh chóng tiến đến chỗ Ông Trịnh đang nằm rũ rượi. Một người quỳ xuống, giữ chặt tay Ông ta. Ông Trịnh vẫn đang ú ớ, cố gắng đẩy tay sĩ quan ra.
“”Không… các người không thể làm thế! Tôi là… tôi có quen biết…”” Ông ta lắp bắp, những lời đe dọa hay van xin yếu ớt chẳng còn tác dụng gì.
Vị sĩ quan còn lại rút chiếc còng số 8 lạnh lẽo. Tiếng kim loại va vào nhau vang vọng trong không gian tĩnh lặng, khiến những người khách khẽ rùng mình. Ông Trịnh cảm nhận vòng thép siết chặt cổ tay mình. Lần đầu tiên trong đời, chiếc còng tay không phải là thứ ông thấy trên phim ảnh hay báo chí, mà là hiện thực tàn khốc gắn chặt vào mình.
Ông ta bị kéo mạnh đứng dậy, đôi chân run rẩy không vững. Chiếc còng tay sáng loáng phản chiếu ánh đèn chùm rực rỡ, tương phản gay gắt với bộ dạng thảm hại của ông ta. Quần áo xộc xệch, khuôn mặt tái mét, mắt đỏ hoe, mái tóc rối bù. Đây không còn là Chủ tịch Trịnh Văn Tài uy quyền, mà là một tội phạm đang bị bắt giữ.
Trước mặt hàng trăm khách mời “”máu mặt””, những người từng tung hô, tâng bốc ông ta, giờ đây đều ngoảnh mặt đi hoặc nhìn với ánh mắt kinh sợ. Toàn bộ sự nghiệp lẫy lừng, danh tiếng được xây dựng bao năm, và cả tự do của ông ta, tan biến chỉ trong tích tắc.
Ông Trịnh như bị rút hết sức lực. Ông ta liếc nhìn quanh sảnh tiệc hỗn loạn trong giây lát, rồi ánh mắt tuyệt vọng và căm hận của ông ta dừng lại ở một góc sảnh, nơi Người đàn ông mặc đồ thợ xây vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát. Chiếc mũ bảo hộ cũ kỹ và bộ đồ lấm lem bụi vữa của người đó bỗng trở nên cao lớn và đáng sợ lạ thường trong mắt Ông Trịnh.
Đó là kẻ đã mở màn. Kẻ khơi mào cho chuỗi sự kiện kinh hoàng này. Kẻ mà ông ta đã khinh bỉ, chà đạp chỉ cách đây chưa đầy một tiếng đồng hồ. Giờ đây, kẻ đó đứng nhìn sự sụp đổ của ông ta với vẻ điềm tĩnh đến tàn nhẫn.
Ánh mắt Ông Trịnh tóe lên ngọn lửa căm thù dữ dội, pha lẫn sự bất lực và tuyệt vọng cùng cực. Ông ta muốn gào lên, muốn xé xác kẻ thợ xây đó ra, nhưng cổ họng chỉ phát ra những âm thanh khàn đặc vô nghĩa.
Hai sĩ quan giữ chặt lấy Ông Trịnh. Những người đàn ông mặc vest đen đi cùng họ tiến lại gần, khuôn mặt lạnh lùng như tượng. Một người trong số họ khẽ gật đầu với các sĩ quan, rồi liếc nhìn Người đàn ông mặc đồ thợ xây, như một sự xác nhận ngầm. Kế hoạch đã hoàn thành.
Buổi tiệc sinh nhật lần thứ 60 của Ông Trịnh Văn Tài kết thúc bằng cảnh ông ta bị còng tay, dẫn giải đi trước sự chứng kiến của tất cả quan khách. Biệt thự tráng lệ bỗng trở thành nơi chứng kiến sự sụp đổ của chính chủ nhân nó.”
“Ông Trịnh bị giải đi, bước chân loạng choạng giữa những ánh mắt kinh hoàng của khách khứa. Sảnh tiệc rộng lớn bỗng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Những người đàn ông mặc vest đen đi cùng lực lượng chức năng khẽ cúi đầu chào những sĩ quan, rồi cũng nhanh chóng rời đi theo hướng Ông Trịnh vừa bị dẫn đi. Không một lời nói thừa thãi, chỉ có sự hiệu quả lạnh lùng.
Người đàn ông mặc đồ thợ xây vẫn đứng nguyên tại góc sảnh, nơi ánh đèn chùm không rọi tới hết. Ông ta lặng lẽ nhìn theo bóng Ông Trịnh khuất dần sau cánh cửa. Khuôn mặt lấm lem bụi vữa, ẩn sau vành mũ bảo hộ cũ kỹ, không biểu lộ một chút cảm xúc nào có thể đọc được. Không có nụ cười đắc thắng, không có sự hả hê tột cùng của kẻ báo thù. Chỉ có một sự bình thản đáng sợ, như thể ông ta đang chứng kiến một vở kịch đã được định sẵn từ rất lâu, và giờ chỉ đơn giản là xem nó kết thúc đúng theo kịch bản.
Toàn bộ đám đông khách mời thuộc giới “”máu mặt”” của thành phố vẫn đứng chết lặng, đôi mắt mở to vì sốc. Vụ bắt giữ Ông Trịnh Văn Tài ngay tại bữa tiệc sinh nhật lần thứ 60 của chính ông ta, trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, là điều nằm ngoài sức tưởng tượng điên rồ nhất của họ. Vừa mới đây thôi, họ còn đang nâng ly chúc tụng, tâng bốc quyền lực và sự giàu có của Ông Trịnh. Giờ đây, bức tượng đài ấy đã sụp đổ ngay trước mắt, kéo theo một cảm giác bất an lạnh buốt len lỏi trong tâm trí từng người.
Người đàn ông mặc đồ thợ xây chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang tái nhợt, hoang mang. Họ, những kẻ từng nhìn ông ta bằng ánh mắt khinh miệt, giờ đây lại nhìn ông ta như một vị thần chết vừa giáng xuống từ hư vô. Sự bình tĩnh của ông ta trong bối cảnh hỗn loạn này càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn và quyền lực đáng sợ.
Ông ta bước một bước về phía trung tâm sảnh, nơi vài phút trước Ông Trịnh còn đang ngã vật. Giọng ông ta vang lên, không cao, không thấp, nhưng đủ lạnh lùng để khiến mọi người phải rùng mình.
“”Bữa tiệc…””
Ông ta dừng lại một nhịp, ánh mắt vẫn điềm tĩnh nhìn thẳng vào đám đông đang nín thở lắng nghe.
“”…đã kết thúc.””
Lời tuyên bố ngắn gọn nhưng như một bản án cuối cùng, đóng lại tất cả những gì vừa diễn ra. Ông ta không nói thêm lời nào. Chỉ đơn giản là quay lưng lại với đám đông còn đang bàng hoàng, từ từ bước đi về phía cửa chính của biệt thự.
Bước chân ông ta không vội vã, không ngoảnh lại. Dáng người nhỏ bé trong bộ đồ thợ xây lấm lem bụi, đội chiếc mũ bảo hộ cũ kỹ, đi đôi dép tổ ong giản dị, rời khỏi sảnh tiệc xa hoa như thể ông ta chưa từng thuộc về nơi đây. Túi vải cũ trên vai ông ta lắc lư nhẹ theo từng bước đi.
Ông ta đi qua những vị khách đang đứng như tượng, bỏ lại phía sau một buổi tiệc sinh nhật biến thành hiện trường của một cuộc báo thù lịch sử. Sự sụp đổ của Ông Trịnh Văn Tài chỉ là màn mở đầu cho một kỷ nguyên mới, mà kẻ thợ xây tưởng chừng vô danh lại là người nắm giữ chìa khóa.
Khi cánh cửa biệt thự đóng lại sau lưng Người đàn ông mặc đồ thợ xây, tiếng ồn ào của buổi tiệc dường như vẫn còn vương vấn, nhưng chỉ còn là âm thanh vọng lại từ một quá khứ rất xa. Sảnh tiệc tráng lệ chìm vào sự tĩnh lặng nặng nề. Những vị khách bắt đầu xì xào bàn tán, khuôn mặt đầy lo lắng. Vụ việc của Ông Trịnh chỉ là dấu hiệu đầu tiên. Những tin tức kinh hoàng khác đã bắt đầu lan truyền, qua những cuộc điện thoại lén lút, những tin nhắn vội vàng. Điện thoại của nhiều người trong số họ bắt đầu đổ chuông liên tục, báo hiệu một cơn bão tài chính và pháp lý đang ập đến không chỉ với Ông Trịnh, mà còn với cả mạng lưới phức tạp mà ông ta từng thống trị. Bữa tiệc thực sự đã kết thúc, và một cuộc thanh trừng thầm lặng đã bắt đầu.
Trong không gian tĩnh mịch còn vương lại mùi thức ăn sang trọng và rượu đắt tiền, một sự thật trần trụi dần hiện rõ: Quyền lực và sự giàu có được xây dựng trên nền tảng mục nát có thể sụp đổ chỉ trong chốc lát, bởi một đòn giáng từ nơi ít ai ngờ tới nhất. Cuộc đời là một vòng tuần hoàn phức tạp, nơi sự kiêu ngạo và coi thường người khác cuối cùng cũng sẽ phải trả giá. Cái giá đó có thể không đến ngay lập tức, nhưng nó sẽ đến, thường là vào lúc ít đề phòng nhất, và bởi bàn tay của kẻ từng bị khinh rẻ nhất. Có lẽ, bài học lớn nhất trong đêm nay không phải là sự sụp đổ của một đế chế, mà là sự thức tỉnh cho những ai còn đang chìm đắm trong ảo vọng về sức mạnh và sự bất khả xâm phạm của bản thân. Sau tất cả những giông bão, điều còn lại là sự tĩnh lặng, và một cơ hội để suy ngẫm về giá trị thực của cuộc sống, về lẽ công bằng, và về sự bình yên đến sau khi những ham muốn vật chất được rũ bỏ.”

