“Sáng sớm, trời mù sương, cả gia đình tụ họp tại nghĩa trang để làm lễ sang cát cho bố chồng. Không khí lạnh lẽo, nặng nề, chỉ có tiếng gió rít qua những hàng bia đá cũ kỹ. Cô con dâu, Minh Thư, đứng nép bên chồng, tay ôm chặt b/ó hươ/ng, mắt không rời chiếc quan tài vừa được mở. Đây là lần đầu tiên cô tham gia một nghi lễ như vậy, lòng đầy bất an.
Từ sáng, tiếng gà trống gáy vang vọng khắp nghĩa trang, dù xung quanh chẳng ai nuôi gà. Tiếng gáy sắc lạnh, kéo dài, như thể vọng từ xa mà lại gần, khiến ai nấy đều rợn người.
Khi mọi người bắt đầu sắp xếp xương cốt vào tiểu sành, Thư chợt để ý đến ngôi mộ tổ tiên bên cạnh. Một làn khói xanh mỏng manh, không rõ từ đâu, bốc lên từ mặt đất, lượn lờ quanh bia đá. Cô rùng mình, cố gắng trấn tĩnh, nghĩ rằng đó chỉ là sương mù hay hơi nước. Nhưng khói ngày càng dày, uốn lượn như có hình thù, như thể một bóng người đang đứng đó, nhìn thẳng vào cô.
Tim Thư đập thình thịch. Cô nắm chặt tay chồng, giọng run run: “”Anh… anh có thấy gì không? Khói… khói ở kia…”” Chồng cô, Nam, nhìn theo hướng tay cô chỉ, nhưng anh lắc đầu: “”Em mệt quá nên hoa mắt thôi. Có gì đâu.””
Nghi lễ tiếp tục, nhưng Thư không thể tập trung. Tiếng gà trống lại vang lên, lần này gần hơn, như ngay bên tai. Cô cảm giác như có ai đang thì thầm, giọng trầm thấp, lạ/nh bu/ốt: “”Đừng động vào…”” Thư giật mình, nhìn quanh, nhưng chẳng ai để ý. Mọi người vẫn đang cẩn thận đặt từng m//ẩ/u xư/ơng vào tiể/u.
Đột nhiên, Thư cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô quay lại nhìn ngôi m/ộ tổ tiên. Làn khói xanh giờ đã tụ lại, rõ ràng thành hình một người đàn ông già, khuôn mặt mờ ảo nhưng đôi mắt sắc lạnh, nhìn thẳng vào cô. Thư chết lặng, tay chỉ vào bia m//ộ, miệng lắp bắp: “”Đó… đó là…”” 👇👇👇”
“””…Đó… đó là…”” Giọng Minh Thư run rẩy, ngón tay vẫn run run chỉ vào ngôi mộ tổ
tiên. Khuôn mặt cô trắng bệch, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng.
Nam và một vài người thân khác lập tức quay sang nhìn theo hướng cô chỉ. Họ nheo mắt xuyên qua lớp sương mù dày đặc. Chỉ có không khí lạnh lẽo bao trùm những bia đá cũ kỹ. Không có làn khói xanh nào. Không có hình bóng người đàn ông già nào cả.
“”Em sao vậy Thư?”” Nam lo lắng, tiến lại gần vợ. Anh đưa tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô. “”Có gì đâu. Chỉ là sương mù thôi mà.””
Minh Thư lắc đầu lia lịa, nước mắt chực trào ra. “”Không! Em thấy mà! Thật sự có! Có người… người ở đó! Ông ấy nhìn em…””
Những người thân khác nhìn nhau, ánh mắt đầy sự khó hiểu và lo ngại. Một người phụ nữ lớn tuổi khẽ nói: “”Chắc con bé bị ám ảnh quá rồi. Lần đầu đi sang cát, lại trời lạnh thế này.””
“”Đúng đấy, Thư,”” một người đàn ông khác tiếp lời, giọng đầy thông cảm. “”Em mệt rồi. Buổi lễ hơi nặng nề, chưa quen nên vậy thôi. Chuyện tâm linh là khó nói, nhưng ở đây mọi thứ đều bình thường.””
Họ thay nhau trấn an cô, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự phủ nhận hoàn toàn những gì cô đang cố gắng nói. “”Không có gì cả, con ạ.”” “”Chỉ là ảo giác thôi.”” “”Đi lại đây ngồi nghỉ đi.””
Minh Thư cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Cô thấy rõ mồn một! Hình bóng đáng sợ đó! Tiếng thì thầm lạnh lẽo đó! Sao không ai thấy? Sao không ai tin cô? Sự cô độc và sợ hãi dâng lên dữ dội. Cô nhìn những khuôn mặt xa lạ và cả khuôn mặt chồng mình, tất cả đều nhìn cô như thể cô đang nói điều gì đó điên rồ. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô. Cô muốn hét lên, muốn bắt họ phải nhìn, phải tin mình, nhưng cổ họng nghẹn lại. Giữa màn sương mù và sự vô cảm của những người xung quanh, Minh Thư cảm thấy mình như đang chìm dần xuống một vực sâu hun hút.”
“Những người thân thở dài, quay trở lại với công việc đang dang dở bên mộ bố chồng. Tiếng cuốc xẻng lại vang lên khe khẽ trong màn sương. Nam vẫn đứng bên cạnh, tay siết nhẹ vai cô, ánh mắt đầy ái ngại. Anh nghĩ cô chỉ đang quá sợ hãi trước cảnh sang cát.
Nhưng rồi, giữa tiếng động lạch cạch của công cụ và tiếng nói chuyện trầm trầm của mọi người, Minh Thư lại nghe thấy. Cái tiếng gà trống gáy quái dị ấy, không biết từ đâu vọng lại, vẫn văng vẳng bên tai cô, lạnh lẽo và khó hiểu. Cùng lúc đó, một luồng hơi lạnh dường như phả vào vành tai, kèm theo một giọng nói lầm bầm, khô khốc, chỉ đủ cho mình cô nghe thấy: “”Đừng động vào… Đừng động vào…””
Toàn thân Minh Thư cứng đờ lại. Cô cảm thấy như có dòng điện chạy dọc sống lưng. Cái run rẩy từ lúc nãy càng lúc càng dữ dội, không chỉ ở tay mà còn lan ra khắp cơ thể. Mồ hôi lạnh túa ra. Cô muốn nhắm mắt lại để xua đi mọi thứ, nhưng ánh mắt cô lại như bị hút chặt vào ngôi mộ tổ tiên cũ kỹ nằm ngay bên cạnh. Dù khói xanh đã tan, dù những người khác không thấy gì, nhưng trong thị giác của cô, hình bóng lờ mờ của người đàn ông già ấy vẫn như còn lẩn khuất, như đang quan sát nhất cử nhất động của cô từ bên trong làn sương mỏng còn đọng lại.
Sự lo lắng, sợ hãi dâng lên đến tột đỉnh, biến thành một nỗi kinh hoàng tột độ. Cô gần như không thể thở. Cô chỉ đứng đó, run rẩy, ánh mắt dán chặt vào bia mộ đá rêu phong, nơi cô tin rằng có điều gì đó tà dị đang ẩn mình, và tiếng thì thầm ám ảnh kia vẫn lặp đi lặp lại trong tâm trí cô như một lời nguyền rủa. Cô hoàn toàn bị cô lập trong cơn ác mộng của riêng mình, giữa khung cảnh sang cát bình thường đang diễn ra xung quanh.”
“ánh mắt cô dán chặt vào bia mộ đá rêu phong, nơi cô tin rằng có điều gì đó tà dị đang ẩn mình, và tiếng thì thầm ám ảnh kia vẫn lặp đi lặp lại trong tâm trí cô như một lời nguyền rủa. Cô hoàn toàn bị cô lập trong cơn ác mộng của riêng mình, giữa khung cảnh sang cát bình thường đang diễn ra xung quanh.
Đúng lúc ấy, một luồng gió mạnh bất chợt thổi qua, lạnh buốt như đến từ cõi âm, khiến tất cả mọi người đều phải rùng mình. Cơn gió cuốn theo một màn sương mỏng, khiến khung cảnh nghĩa trang vốn đã u ám nay càng thêm mờ ảo. Những người thân vội vàng cúi xuống hơn, che mặt lại để tránh cát và bụi bay vào mắt. Nam theo phản xạ cũng kéo Minh Thư sát lại phía mình, che chắn cho cô.
Nhưng Minh Thư không để ý đến cái lạnh hay hành động của Nam. Toàn bộ giác quan của cô đều hướng về phía ngôi mộ tổ tiên. Qua làn sương mù mỏng manh như tấm màn che, cô nhìn thấy loáng thoáng một hình bóng. Vẫn là dáng hình lờ mờ của người đàn ông già ấy, nhưng lần này ông ta dường như đang lùi dần vào trong màn sương, như thể tan biến vào không khí. Dù vậy, ánh mắt ông ta vẫn như kim châm, xuyên qua lớp sương mờ, găm chặt lấy cô, đầy vẻ cảnh cáo, đầy sự giận dữ. Minh Thư cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Cái nhìn ấy không chỉ là lời đe dọa, mà còn như một lời tiên tri về tai ương sắp giáng xuống. Một linh cảm cực kỳ tồi tệ dâng lên, lạnh lẽo hơn cả cơn gió vừa thổi qua. Nó mách bảo với cô rằng, mọi chuyện đang xảy ra ở đây, buổi lễ sang cát này, sẽ không kết thúc một cách suôn sẻ. Có điều gì đó kinh khủng, liên quan đến thế lực vô hình từ ngôi mộ cổ, sắp xảy ra. Nỗi sợ hãi ban đầu giờ chuyển thành một sự chắc chắn đáng sợ về một điềm báo chẳng lành. Cô muốn hét lên, muốn dừng mọi thứ lại, nhưng giọng nói như kẹt trong cổ họng.”
“Mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời đi. Không khí lạnh lẽo và màn sương mù dày đặc hơn khi trời về chiều khiến ai nấy đều chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nghĩa trang u ám này. Nam quay sang, dịu dàng nắm lấy tay Minh Thư, lòng vẫn còn lo lắng cho sắc mặt tái nhợt của vợ từ nãy đến giờ.
“”Thư ơi, mọi người về hết rồi. Em mệt thì về thôi, ở đây lạnh lắm.”” Nam nói, định kéo cô đi theo.
Nhưng Minh Thư đứng như trời trồng, ánh mắt vẫn găm chặt vào ngôi mộ tổ tiên rêu phong bên cạnh. Cô không nghe lọt tai lời Nam nói. Trong đầu cô lúc này chỉ còn tiếng thì thầm vang vọng và hình bóng người đàn ông già khuất dần trong sương. Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ trỗi dậy, lấn át cả nỗi sợ hãi. Cô cần phải ở lại, cần phải nhìn kỹ ngôi mộ đó, cần phải hiểu xem chuyện gì đang xảy ra.
“”Anh… anh về trước đi,”” Minh Thư thì thầm, giọng khàn đặc, “”Em muốn ở lại thêm một chút. Em… em muốn xem kỹ cái mộ kia.””
Nam ngạc nhiên, nhíu mày nhìn vợ. “”Xem kỹ làm gì? Có gì mà xem? Về đi em, anh lo cho em lắm.”” Anh cố gắng kéo tay cô.
Minh Thư giật mạnh tay ra, ánh mắt kiên quyết đến lạ thường. “”Không, em phải xem! Có gì đó… không đúng. Anh cứ về đi, em sẽ về sau.””
Nam nhìn vào đôi mắt đầy ám ảnh và sự quyết tâm của vợ, nhận ra rằng lúc này không thể lay chuyển cô. Dù trong lòng bất an tột độ, anh biết nếu để cô lại một mình thì càng nguy hiểm hơn. Anh thở dài, bất lực trước sự bướng bỉnh của cô.
“”Không được. Nếu em ở lại, anh cũng ở lại. Nhưng chỉ một lát thôi đấy nhé, trời tối rồi.”” Nam nói, giọng pha lẫn lo lắng và nhượng bộ.
Minh Thư không nói gì, chỉ gật đầu. Cô không cảm thấy biết ơn hay nhẹ nhõm vì sự đồng ý của Nam, tất cả sự chú ý của cô lúc này đều dồn vào ngôi mộ tổ tiên bí ẩn. Những người thân khác thấy vợ chồng Nam nán lại thì gọi với theo vài câu dặn dò rồi cũng dần rời đi, để lại họ đơn độc giữa bạt ngàn những nấm mồ lạnh lẽo và màn sương ngày càng đặc quánh.
Minh Thư chậm rãi bước về phía ngôi mộ tổ tiên, bước chân ngập ngừng nhưng ánh mắt đầy thôi thúc. Nam theo sát phía sau, cảnh giác quan sát xung quanh, sẵn sàng kéo vợ lại nếu có bất cứ điều gì xảy ra. Họ đứng trước ngôi mộ cũ kỹ, im lặng trong không khí tĩnh mịch của nghĩa trang. Minh Thư nhìn chằm chằm vào tấm bia đá, cố gắng giải mã những ký hiệu hay hình ảnh mơ hồ mà cô cảm giác được ẩn chứa nơi đây. Cô thầm nhủ, điều gì đó liên quan đến gia đình chồng, đến quá khứ, đang ẩn mình dưới lớp đất lạnh lẽo này, và nó đang tìm cách bộc lộ bản thân theo một cách đáng sợ nhất.”
“Minh Thư bước thêm vài bước, sương lạnh luồn qua lớp áo mỏng. Nam vẫn kiên trì đứng sau lưng cô, ánh mắt dò xét. Họ đứng trước ngôi mộ tổ tiên. Không phải là một nấm mồ mới đắp, mà là một khối đá rêu phong, cũ kỹ, như đã nằm yên ở đây hàng thế kỷ. Bên cạnh bia mộ là một gốc cây cổ thụ, thân xù xì, một phần đã khô héo, chỉ còn vài nhánh khẳng khiu vươn lên trời. Không khí xung quanh ngôi mộ này đặc biệt nặng nề, khác hẳn những ngôi mộ khác trong nghĩa trang.
Minh Thư đảo mắt nhìn quanh. Tiếng thì thầm ban nãy như vẫn văng vẳng đâu đó, chỉ mình cô nghe thấy. Cô hạ thấp tầm mắt, nhìn xuống gốc cây cổ thụ. Bỗng, cô khựng lại. Đất xung quanh rễ cây, đáng lẽ phải cứng lại và phủ đầy rêu phong theo thời gian, lại trông như vừa bị xới lên. Lớp đất tơi xốp, màu nâu sẫm, nổi bật hẳn so với nền đất già cỗi xung quanh.
Ánh mắt Minh Thư dừng lại trên một vài vật nằm rải rác gần đó. Đó là những thứ nhỏ bé, cũ kỹ, trông rất lạ. Một miếng vải vụn màu đỏ đã bạc màu và sờn rách. Một khúc gỗ nhỏ được đẽo gọt thô sơ. Một sợi dây bện bằng rơm đã mục nát. Chúng nằm lộn xộn trên nền đất bị xới, như thể bị vứt bỏ vội vàng hoặc bị đào lên từ dưới đất.
“”Cái gì thế này…?”” Minh Thư lẩm bẩm, cô quỳ sụp xuống, không kìm được tò mò lẫn sợ hãi. Cô vươn tay run rẩy chạm vào miếng vải đỏ. Nó lạnh ngắt và ẩm ướt.
Nam thấy vợ đột ngột quỳ xuống thì giật mình. “”Thư, em làm sao vậy? Có gì dưới đó à?”” Anh tiến lại gần hơn, cố gắng nhìn xem cô đang nhìn gì, nhưng màn sương và ánh sáng yếu ớt khiến anh không thấy rõ những vật nhỏ bé trên đất.
Minh Thư không trả lời, tâm trí cô đang hoàn toàn bị thu hút bởi những vật thể kỳ lạ này. Cảm giác bất an ban nãy giờ dâng lên thành một cơn sóng sợ hãi thực sự. Chúng không phải là thứ tình cờ rơi vãi ở đây. Chúng có vẻ như là những món đồ mang tính biểu tượng nào đó, bị vùi lấp và giờ lại lộ thiên. Điều này… liệu có liên quan gì đến hình bóng và lời cảnh báo kia? Cô nhìn chằm chằm vào lớp đất bị xới, một suy nghĩ đáng sợ chợt lóe lên trong đầu cô.”
“Minh Thư run rẩy vươn tay chạm vào miếng vải đỏ. Đầu ngón tay cô cảm nhận sự lạnh ngắt và ẩm ướt của vật thể cũ kỹ. Cô cúi sâu hơn một chút, định nhặt nó lên để nhìn rõ hơn, tâm trí hoàn toàn tập trung vào những vật lạ nằm trên lớp đất bị xới.
Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng gà trống gáy vang lên.
Tiếng gáy đột ngột và quá gần, như thể con vật đang đứng ngay sau lưng họ. Minh Thư và Nam cùng giật bắn người, quay phắt lại. Màn sương dày đặc vẫn bao phủ không gian, không thấy bất kỳ con gà nào.
Nhưng lần này, tiếng gáy không còn là tiếng gọi bình thường. Nó kéo dài, run rẩy và ai oán, giống như một lời rên xiết thảm thiết vang vọng khắp nghĩa trang lạnh lẽo. Âm thanh chói tai, ám ảnh, xuyên thẳng vào tâm trí, khiến Minh Thư cảm thấy lạnh thấu xương, không chỉ vì sương đêm mà còn vì một nỗi sợ hãi vô hình đang bóp nghẹt lấy cô.
Nam nắm chặt lấy tay vợ, giọng nói lộ rõ vẻ lo lắng. “”Thư, em không sao chứ? Lại… lại tiếng gà đó à?”” Anh nhìn quanh quất trong màn sương, vẫn không thấy bất kỳ điều gì bất thường, ngoài sự tĩnh mịch đáng sợ. Anh không nghe thấy sự khác biệt trong tiếng gáy như Thư.
Minh Thư không thể trả lời ngay. Cô vẫn còn run rẩy vì cú giật mình bất ngờ và tiếng gáy đầy ai oán vừa rồi. Ánh mắt cô lại trượt xuống những vật dụng kỳ lạ dưới chân mộ tổ tiên. Cái tiếng gáy này… có phải là lời cảnh báo thứ hai, sau tiếng thì thầm ban nãy? Chúng có liên quan gì đến những thứ bị đào lên từ dưới đất này? Một cảm giác sợ hãi tột độ ập đến, khiến đầu óc cô quay cuồng. Cô biết có điều gì đó vô cùng tồi tệ đang xảy ra, điều mà chồng cô không thể nhìn thấy, không thể nghe thấy.”
“Minh Thư vẫn còn run rẩy, hơi thở đứt quãng. Tiếng gà gáy ai oán như vẫn còn văng vẳng bên tai cô. Ánh mắt cô khóa chặt vào khu vực mộ tổ tiên bên cạnh mộ bố chồng, nơi những vật dụng kỳ lạ nằm trên nền đất bị xới. Cô biết chắc chắn tiếng gà đó không phải là ngẫu nhiên. Nó là một phần của những hiện tượng kỳ lạ đang diễn ra. Có một sự liên kết nào đó giữa tiếng gáy, tiếng thì thầm ban nãy và những thứ bị đào lên từ ngôi mộ cổ.
Nam vẫn giữ chặt tay Thư, cảm nhận rõ sự run rẩy của vợ. Anh nhìn kỹ vào đôi mắt cô, thấy sự sợ hãi tột độ. Ban đầu, anh chỉ nghĩ Thư bị ảnh hưởng tâm lý, căng thẳng vì buổi lễ và khung cảnh nghĩa trang. Nhưng tiếng gà gáy bất thường vừa rồi… nó khác lạ thật. Không giống tiếng gà bình thường. Và cái cách Thư nhìn chằm chằm vào khu mộ bên cạnh… Ánh mắt anh chậm rãi di chuyển theo hướng nhìn của Thư, lướt qua ngôi mộ tổ tiên cũ kỹ, qua màn sương mù giăng mắc. Dù không nhìn thấy hay nghe thấy điều gì siêu nhiên như Thư, anh cũng bắt đầu cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không chỉ vì sương đêm.
Sự hoang mang dần thay thế sự lo lắng ban đầu trong mắt Nam. Lần đầu tiên, anh không hoàn toàn phủ nhận những gì Thư nói hay thấy. Anh nhìn cô với một ánh mắt vừa lo lắng, vừa đầy ngờ vực và cả sợ hãi. Giọng anh khàn đặc, run run, phá tan sự tĩnh mịch ám ảnh của nghĩa trang.
“”Thư… em… em thật sự nhìn thấy cái gì… ở đó?”””
“Minh Thư gật đầu lia lịa, đôi mắt vẫn mở to nhìn về khu mộ bên cạnh. “”Em… em thấy một bóng người… mờ mờ trong làn khói xanh. Và tiếng thì thầm… rồi tiếng gà gáy đó! Nó không phải tiếng gà bình thường anh ơi! Và mấy thứ đồ vật họ xới lên nữa…”” Giọng cô run run, như vẫn còn đang ở trong cơn ác mộng.
Nam im lặng một lúc, nhìn khuôn mặt tái nhợt của vợ, rồi lại quay sang khu mộ tổ tiên. Màn sương vẫn giăng đặc, nhưng anh bắt đầu nhìn kỹ hơn. Anh thấy những thứ lộn xộn trên nền đất: vài mẩu gạch vụn, có vẻ như từ thành mộ cũ, vài thứ vụn vặt khó nhận dạng trong bóng tối và sương mù. Một cảm giác lạnh lẽo thật sự bắt đầu thấm vào người anh, không chỉ là cái lạnh của đêm nghĩa trang.
“”Vậy… vậy chúng ta… nhìn kỹ hơn chỗ đó xem sao?”” Nam nói, giọng vẫn còn chút hoài nghi nhưng sự tò mò và sợ hãi đã lấn át. Anh biết Thư không phải người hay suy diễn vô cớ.
Minh Thư nắm chặt tay chồng, gật đầu đồng ý. Cả hai khẽ tách ra khỏi đám đông đang bận rộn bên mộ bố chồng, lặng lẽ tiến lại gần khu mộ tổ tiên cổ kính. Họ đến bên cạnh, nơi nền đất còn ẩm và bị xới lên chút ít. Có một gốc cây khô cằn, khẳng khiu nằm ngay gần đó. Mấy thứ đồ vật Minh Thư nhắc đến nằm vương vãi trên đất quanh gốc cây này.
Họ nhìn nhau. Không nói lời nào, Nam quỳ xuống trước. Minh Thư cũng chậm rãi quỳ theo. Nam cẩn thận dùng tay xới nhẹ lớp đất quanh gốc cây, ngay gần chỗ những vật dụng kỳ lạ kia. Lớp đất khá mềm và chỉ sâu chừng vài phân.
Ngay dưới lớp đất mỏng, ngón tay Nam chạm vào một vật cứng, phẳng. Anh và Thư cùng nín thở. Họ cẩn thận gạt bỏ lớp đất trên bề mặt. Một chiếc hộp gỗ cũ kỹ dần hiện ra. Chiếc hộp trông thô kệch, màu gỗ đã ngả sang xám xịt vì thời gian, không có vẻ gì là được chạm khắc cầu kỳ.
Nam và Minh Thư nhìn chằm chằm vào chiếc hộp. Một luồng khí lạnh lẽo, âm u tỏa ra từ vật thể nằm sâu dưới lòng đất, xuyên qua lớp đất mỏng manh và lớp gỗ cũ kỹ, lập tức bao trùm lấy họ. Cả hai bất giác rùng mình. Đây không phải là cái lạnh bình thường của sương đêm. Đây là một cái lạnh chết chóc, mang theo sự bí ẩn và đáng sợ tột cùng. Chiếc hộp nằm đó, im lìm, nhưng sự hiện diện của nó dường như đang khuấy động một điều gì đó rất cổ xưa và nguy hiểm.”
“Nam và Minh Thư nhìn chằm chằm vào chiếc hộp. Cái lạnh chết chóc vẫn tỏa ra, khiến họ nổi gai ốc.
“”Mình… mình có nên mở nó không anh?”” Minh Thư thì thầm, giọng nói lạc đi vì sợ hãi.
Nam nuốt khan. Anh cũng sợ, nhưng sự tò mò và cái cảm giác rằng chiếc hộp này liên quan đến những hiện tượng kỳ lạ họ vừa chứng kiến quá lớn. “”Anh nghĩ… có lẽ chúng ta cần biết bên trong có gì.””
Anh nhẹ nhàng dùng tay phủi sạch lớp đất trên nắp hộp. Chiếc hộp gỗ cũ kỹ, khóa gài đã mục nát. Nam cẩn thận tách nó ra. Tiếng gỗ kẽo kẹt khô khốc vang lên trong đêm vắng.
Họ cùng nín thở nhìn vào bên trong. Bên trong chiếc hộp không chứa châu báu hay tiền bạc. Chỉ có một vài di vật cũ kỹ, trông rất đơn sơ, có lẽ là đồ dùng cá nhân của ai đó từ rất lâu rồi. Nằm lẫn giữa chúng là một cuộn giấy ố vàng, mỏng manh như có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào. Cạnh cuộn giấy là một vật gì đó nhỏ, lấp lánh ánh kim loại mờ nhạt, có vẻ sắc nhọn.
Minh Thư vươn tay ra, cẩn thận chạm vào cuộn giấy ố vàng. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh buốt, sắc lẹm như nhát dao chạy dọc từ đầu ngón tay cô, lan nhanh lên cánh tay rồi thấm vào tận xương tủy. Cô khẽ rùng mình, rút tay lại như bị điện giật. Cái lạnh này không giống bất cứ thứ gì cô từng cảm nhận. Nó lạnh hơn sương đêm, lạnh hơn cái lạnh từ chiếc hộp, nó mang theo một cảm giác nhức nhối, khó chịu, như có thứ gì đó vô hình đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể cô. Cô nhìn cuộn giấy với ánh mắt đầy kinh hãi. Cuộn giấy ố vàng nằm đó, vô tri vô giác, nhưng dường như nó đang cất giữ một bí mật khủng khiếp nào đó từ rất lâu rồi.”
“Minh Thư run rẩy nhìn cuộn giấy. Cái lạnh từ nó không chỉ buốt giá mà còn mang theo cảm giác nhức nhối, như luồng năng lượng đen tối nào đó đang cố gắng xuyên vào cô. Nam thấy vợ tái mét, vội nắm lấy tay cô.
“”Em sao vậy?”” anh lo lắng hỏi.
“”Cái lạnh… nó không bình thường,”” Minh Thư thều thào, mắt vẫn dán vào cuộn giấy ố vàng. “”Nó… như có thứ gì đó sống dậy vậy.””
Nam cũng cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ cuộn giấy, dù không mãnh liệt như khi Minh Thư chạm vào. Anh hiểu nỗi sợ của vợ, nhưng sự tò mò và khao khát vén màn bí mật đã lấn át. Anh cẩn thận cầm lấy cuộn giấy, nhẹ nhàng mở nó ra.
Cuộn giấy mục nát, mỏng manh như cánh ve sầu. Những dòng chữ viết bằng mực đã ngả màu nâu sẫm, hầu như không còn rõ nét trên nền giấy ố vàng loang lổ. Chữ viết trông rất cổ, uốn lượn và khó đọc.
“”Khó đọc quá,”” Nam khẽ nói, cố gắng tập trung dưới ánh đèn pin mờ ảo.
Minh Thư ghé sát lại, hai người cùng cúi xuống tấm giấy cũ kỹ. Họ kiên nhẫn dò từng chữ, ghép từng từ lại với nhau. Ban đầu là những đoạn rời rạc, khó hiểu, nói về những lễ nghi xưa cũ, những lời thề nguyền. Nhưng dần dần, một câu chuyện tăm tối bắt đầu hiện ra.
Đó là một bản ghi chép, có lẽ được viết vội vàng hoặc cất giấu đã lâu. Nó kể về một người đàn ông. Không nhắc tên cụ thể, chỉ gọi bằng “”người nằm lại bên cạnh”” hoặc “”kẻ đã gây ra tội ác””. Những dòng chữ run rẩy mô tả một hành động tàn nhẫn trong quá khứ xa xôi: một vụ chiếm đoạt, một lời phản bội cay độc, đẩy một người vô tội vào cái chết thảm khốc.
Đọc đến đây, Minh Thư và Nam chợt nhận ra, “”người nằm lại bên cạnh”” chính là tổ tiên đang yên nghỉ trong ngôi mộ cạnh bên, nguồn gốc của mọi hiện tượng siêu nhiên kỳ quái họ chứng kiến. Những dòng chữ tiếp tục mô tả hậu quả của tội ác đó: một lời nguyền khủng khiếp đã giáng xuống kẻ gây tội và cả dòng họ hắn. Lời nguyền đó không chỉ kết liễu mạng sống của hắn trong đau đớn, mà còn khiến linh hồn hắn không được yên nghỉ, mãi mãi bị giam cầm trong sự dày vò và căm hận, liên tục tìm cách quấy phá con cháu, đặc biệt là vào những dịp quan trọng như sang cát.
Họ đọc được những câu viết như xé lòng: “”Linh hồn bị nguyền rủa… mãi mãi đày đọa… không bao giờ siêu thoát… mối thù còn đó… sẽ tìm về đòi nợ…””
Hai người ngừng lại, nhìn nhau với ánh mắt kinh hoàng tột độ. Những dòng chữ cổ trên cuộn giấy mỏng manh như chiếc lá rụng, nhưng sức nặng của bí mật nó chứa đựng thì ghê gớm như ngọn núi đổ ập. Họ đã tìm thấy lời giải thích cho tiếng gà gáy ma quái, cho làn khói xanh chết chóc, cho bóng hình người đàn ông già ẩn hiện trong sương đêm, và cả tiếng thì thầm cảnh báo “”Đừng động vào…””. Tất cả đều bắt nguồn từ ngôi mộ tổ tiên cũ kỹ, từ một bí mật tội lỗi và lời nguyền đã bị chôn vùi cùng với lịch sử.”
“Họ đọc được những câu viết như xé lòng: “”Linh hồn bị nguyền rủa… mãi mãi đày đọa… không bao giờ siêu thoát… mối thù còn đó… sẽ tìm về đòi nợ…””
Hai người ngừng lại, nhìn nhau với ánh mắt kinh hoàng tột độ. Những dòng chữ cổ trên cuộn giấy mỏng manh như chiếc lá rụng, nhưng sức nặng của bí mật nó chứa đựng thì ghê gớm như ngọn núi đổ ập. Họ đã tìm thấy lời giải thích cho tiếng gà gáy ma quái, cho làn khói xanh chết chóc, cho bóng hình người đàn ông già ẩn hiện trong sương đêm, và cả tiếng thì thầm cảnh báo “”Đừng động vào…””. Tất cả đều bắt nguồn từ ngôi mộ tổ tiên cũ kỹ, từ một bí mật tội lỗi và lời nguyền đã bị chôn vùi cùng với lịch sử.
Nhưng rồi, mắt họ lại dán vào một đoạn cuối cùng, những dòng chữ dường như được nhấn mạnh hơn, run rẩy như viết trong lúc hoảng loạn tột độ: “”Kẻ bị nguyền rủa không được yên… đặc biệt chớ động vào nơi hắn nằm… lễ sang cát… chính là lúc lời nguyền trỗi dậy mạnh nhất… là lúc hắn tìm về đòi sự công bằng… lời thề xưa phải được tôn trọng… nếu không… cả dòng họ sẽ phải trả giá…””
Não bộ Minh Thư và Nam như bị đông cứng. Cả người họ lạnh toát, không chỉ vì sương đêm, mà vì một nỗi sợ hãi tột cùng đang ăn sâu vào tận xương tủy. Cái lạnh từ cuộn giấy giờ đây chẳng thấm vào đâu so với sự thật khủng khiếp đang hiện hữu.
“”Sang cát… lễ sang cát…”” Minh Thư lắp bắp, giọng run bần bật. “”Chính cái việc chúng ta đang làm… lại là thứ đánh thức hắn?””
Nam siết chặt tay vợ, cố trấn an bản thân nhưng ánh mắt anh cũng lộ rõ sự kinh hoàng. “”Lời nguyền… nó nói lễ sang cát là lúc hắn trỗi dậy… đòi công bằng… đòi tôn trọng lời thề…””
Họ nhìn về phía mộ bố chồng, nơi ánh đèn lờ mờ vẫn hắt ra, tiếng xẻng, tiếng bát hương va chạm khe khẽ vọng đến. Những người thân khác vẫn đang cần mẫn làm công việc bốc mộ, hoàn toàn không hay biết rằng họ đang vô tình chọc giận một thế lực tà ác, bị giam cầm bởi lời nguyền hàng trăm năm.
Mỗi nhát xẻng, mỗi tiếng động vang lên từ khu mộ bố chồng giờ đây nghe như tiếng búa gõ vào hồi chuông cảnh báo chết chóc. Họ không chỉ đang làm sang cát cho bố, họ đang trực tiếp can thiệp vào một điều cấm kỵ gắn liền với lời nguyền khủng khiếp từ tổ tiên.
“”Lời thề nào? Công bằng gì?”” Minh Thư thì thầm, lồng ngực nghẹn lại. Sự lo sợ cho bản thân và Nam, cho những người đang ở đó, dâng lên cuồn cuộn. “”Chúng ta phải làm gì bây giờ? Cái cuộn giấy này… nó không nói phải làm sao để dừng lại… chỉ nói về sự đòi nợ… trả giá…””
Nam nhìn chằm chằm vào cuộn giấy, đôi mắt căng thẳng suy tính. “”Nó nói lời thề xưa phải được tôn trọng… có lẽ… có lẽ cách duy nhất là tìm hiểu lời thề đó là gì…””
Nhưng làm sao? Giữa đêm khuya tại nghĩa trang lạnh lẽo này, với một linh hồn bị nguyền rủa đang lăm le đòi nợ vì hành động sang cát họ đang thực hiện, họ không có thời gian để tìm hiểu bất cứ điều gì. Nguy hiểm đang rình rập, ngay tại nơi này, ngay lúc này. Tiếng thì thầm “”Đừng động vào…”” lại văng vẳng đâu đây, lần này nghe rõ hơn, giận dữ hơn, như thể thực thể đó biết họ đã đọc được bí mật, và cảnh báo cuối cùng đã bị phớt lờ.”
“””Đừng động vào…”” Lời thì thầm dường như hòa vào tiếng gió đêm, lạnh lẽo và đầy đe dọa. Minh Thư và Nam cảm giác như có ai đó đang đứng ngay sau lưng họ, hơi thở lạnh buốt phả vào gáy. Họ quay phắt lại, cuộn giấy vẫn còn siết chặt trong tay Minh Thư.
Không có ai ở đó. Chỉ có bóng tối, những ngôi mộ im lìm và màn sương mù ngày càng đặc quánh. Tiếng xẻng, tiếng động từ khu mộ bố chồng vẫn vang lên đều đều, vô cảm.
Nhưng rồi, ngay bên cạnh ngôi mộ tổ tiên cũ kỹ, cái nơi mà cuộn giấy chỉ ra là nguồn gốc của mọi chuyện, một làn khói màu xanh lục nhạt lại bắt đầu trào lên. Khác với những lần trước chỉ là luồng khí mờ ảo, lần này làn khói cuộn xoáy mạnh mẽ hơn, nhanh chóng tụ lại, đặc quánh như có vật thể bên trong. Nó không lan ra mà giữ nguyên hình dạng, chỉ cách Minh Thư và Nam chưa đầy năm bước chân.
Và rồi, trong làn khói xanh ấy, một hình bóng bắt đầu hiện rõ. Ban đầu chỉ là những đường nét lờ mờ, run rẩy, nhưng chỉ trong vài giây, nó đã tụ lại thành hình ảnh một người đàn ông già. Ông mặc bộ đồ the cũ kỹ, mái tóc bạc phơ rối bù, và khuôn mặt gầy gò, hốc hác.
Lần này, hình bóng ấy rõ ràng đến kinh ngạc. Minh Thư và Nam có thể nhìn thấy từng nếp nhăn trên khuôn mặt ông, từng sợi râu lún phún bạc. Quan trọng hơn, đôi mắt của ông, trước đây chỉ là hai đốm sáng mờ ảo trong làn khói, giờ đây mở to, nhìn thẳng vào họ.
Trong đôi mắt đó không còn sự trống rỗng hay mơ hồ. Thay vào đó là một vẻ khẩn trương tột độ, pha lẫn nỗi đau đớn và tuyệt vọng không cách nào che giấu. Ánh mắt ấy dường như muốn nói rất nhiều điều, muốn gào thét một lời cảnh báo, một sự cầu xin, nhưng lại bị giam cầm bởi một thứ vô hình nào đó.
Ông đứng đó, bất động trong làn khói xanh, thân hình hơi cúi xuống, hai tay nắm chặt như đang cố kiềm chế hoặc đang trong cơn đau dữ dội. Làn khói xanh vẫn bao quanh ông, rung động nhẹ nhàng như thể chính nó là một phần của ông, một chiếc áo choàng ma quái.
Minh Thư và Nam chết sững. Sợ hãi, kinh hoàng, và cả một chút thương cảm dâng lên trong lòng khi đối diện với ánh mắt đau khổ của thực thể siêu nhiên này. Họ không còn nghi ngờ gì nữa. Đây chính là linh hồn bị nguyền rủa mà cuộn giấy đã nhắc đến, là người đàn ông đã cảnh báo họ “”Đừng động vào…””.
Ông không nói lời nào, nhưng ánh mắt của ông gào thét. Nó hướng về phía mộ bố chồng, rồi lại quay về phía họ, vẻ khẩn khoản càng thêm rõ nét. Như thể ông đang van xin họ dừng lại, trước khi quá muộn.
Nhưng dừng lại bằng cách nào? Giữa buổi lễ đang diễn ra, làm sao họ có thể giải thích điều kinh khủng này với những người thân đang làm công việc bốc mộ? Họ chỉ là hai người trẻ tuổi, mang theo một cuộn giấy cổ kỳ lạ và đang nhìn thấy một bóng ma. Ai sẽ tin họ?
Sự bất lực và tuyệt vọng bao trùm lấy Minh Thư và Nam. Họ chỉ có thể đứng đó, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy đau khổ của linh hồn bị nguyền rủa, cảm nhận rõ ràng mối nguy hiểm đang cận kề. Bóng ma ấy không chỉ là ảo ảnh, nó là một lời cảnh báo sống động, một lời cầu xin cuối cùng trước khi lời nguyền thực sự trỗi dậy.”
“Minh Thư và Nam đứng đó, như hóa đá, nhìn chằm chằm vào thực thể trong làn khói xanh. Ánh mắt của ông ta vẫn dán chặt lấy họ, đầy van xin và tuyệt vọng. Tiếng xẻng, tiếng cạy đất từ khu mộ bố chồng vẫn tiếp tục đều đều phía sau lưng họ, như một điệu nhạc vô hồn của định mệnh.
Rồi, một lần nữa, cái âm thanh lạnh lẽo, không đến từ bất kỳ hướng cụ thể nào, mà như vang vọng thẳng trong đầu Minh Thư, lại cất lên.
“”Đừng động vào…””
Lần này, giọng nói không còn là tiếng thì thầm hòa vào gió nữa. Nó như một luồng điện xẹt qua, xuyên thẳng vào tâm trí cô, mạnh mẽ và gấp gáp hơn bao giờ hết. Cùng lúc đó, một loạt những hình ảnh rời rạc, mờ ảo, như những mảnh vỡ của một giấc mơ kinh hoàng, đột ngột vụt qua tâm trí Minh Thư.
Cô nhìn thấy một cảnh tượng hỗn loạn: máu, tiếng gào thét, khuôn mặt đầy hoảng sợ của những người không rõ là ai, một hình ảnh ngôi mộ bị đào bới trong đêm đen, một bàn tay xương xẩu vươn lên từ lòng đất… Những hình ảnh đó chỉ thoáng qua trong tích tắc, không đủ rõ ràng để cô hiểu trọn vẹn, nhưng đủ sức gây ra một cú sốc lớn. Chúng mang một cảm giác bi thảm, đau đớn và đầy ám ảnh về một sự kiện khủng khiếp nào đó đã xảy ra trong quá khứ.
Đầu Minh Thư đột ngột ong lên, choáng váng. Cô lảo đảo, đưa tay ôm chặt lấy thái dương, như muốn xua đi những hình ảnh kinh hoàng vừa xẹt qua.
Nam thấy vợ đột nhiên tái nhợt, biểu hiện lạ thường, vội vàng đỡ lấy vai cô. “”Thư! Em sao vậy? Em có sao không?””
Anh lo lắng nhìn cô, rồi nhìn xung quanh. Ánh mắt anh lướt qua làn khói xanh và hình bóng người đàn ông già vẫn đứng im lìm ở đó, nhưng Nam không thấy bất cứ điều gì bất thường. Với anh, đó vẫn chỉ là sương khói lãng đãng trong đêm, còn hình bóng kia có lẽ chỉ là ảo ảnh do sự mệt mỏi và sợ hãi của Minh Thư tạo ra. Anh chỉ thấy vợ mình đang thực sự không ổn.
Nhưng Minh Thư không trả lời. Trong khoảnh khắc choáng váng đó, một sự hiểu biết lạnh lẽo và sắc bén đột ngột tràn ngập tâm trí cô. Cô hiểu rồi. Cái tiếng thì thầm, làn khói xanh, hình bóng người đàn ông già, và cả những mảnh ký ức bi thảm vừa lóe lên – tất cả không phải là sự trùng hợp hay một lời nguyền chung chung.
Đây là một thông điệp. Một lời cảnh báo khẩn cấp. Linh hồn đó đang cố gắng giao tiếp với cô, cố gắng cho cô thấy điều gì đó khủng khiếp đã xảy ra liên quan đến ngôi mộ tổ tiên này, và điều khủng khiếp đó sẽ lặp lại, hoặc trở nên tồi tệ hơn, nếu việc “”động vào”” ngôi mộ bên cạnh (mộ bố chồng đang được sang cát) tiếp tục diễn ra.
Họ không chỉ đối mặt với một lời nguyền cổ xưa. Họ đang bị ngăn cản bởi chính linh hồn bị mắc kẹt, người biết rõ hậu quả kinh hoàng sẽ xảy ra nếu nghi lễ sang cát không dừng lại.
Minh Thư ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hình bóng người đàn ông già, không còn sự sợ hãi đơn thuần mà thay vào đó là một sự hiểu biết và quyết tâm pha lẫn nỗi tuyệt vọng. Cô muốn nói, muốn hỏi, muốn biết điều gì đã xảy ra, điều gì sẽ đến.
Nhưng người đàn ông già vẫn chỉ đứng đó, ánh mắt vẫn đầy đau khổ và khẩn cầu, như thể ông đã nói hết những gì cần nói, đã truyền tải thông điệp cuối cùng bằng tất cả sức lực còn lại. Việc còn lại là ở họ – liệu họ có hiểu, và có hành động kịp thời hay không.
Tiếng xẻng đào đất vọng đến tai Minh Thư nghe chói tai hơn bao giờ hết, như tiếng đếm ngược cho một thảm kịch. Thời gian đang cạn dần.”
“Minh Thư ngẩng đầu lên, ánh mắt không còn nhìn Nam hay những người xung quanh đang bận rộn với công việc đào bới. Ánh mắt cô dán chặt lấy hình bóng người đàn ông già vẫn đang đứng im lìm trong làn khói xanh. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó hòa lẫn với một sự thấu hiểu lạnh lẽo và một sự quyết tâm đến đáng sợ. Cô muốn hỏi, muốn biết, muốn hiểu rõ hơn về thảm kịch đã xảy ra và mối liên hệ của nó với hiện tại. Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng của linh hồn đó, sự khẩn cầu muốn ngăn chặn một điều tồi tệ khác lặp lại.
Nam lay nhẹ vai cô. “”Thư, em sao vậy? Trả lời anh đi. Em có nghe anh nói không?””
Minh Thư nghe thấy giọng nói đầy lo lắng của chồng, nhưng tâm trí cô đang hoàn toàn tập trung vào thực thể trước mặt. Cô nhận ra rằng, Nam không hề thấy những gì cô thấy, không nghe thấy tiếng nói mà cô nghe. Anh chỉ thấy vợ mình đang đột nhiên hoảng loạn và mất bình tĩnh. Điều này càng khiến cô cảm thấy cô lập hơn trong tình huống kinh hoàng này.
Trong đầu Minh Thư, cuộc giằng co diễn ra dữ dội. Chạy trốn? Rời khỏi nơi rợn người này ngay lập tức, bỏ lại phía sau tất cả những điều kỳ dị và đáng sợ? Đó là bản năng sinh tồn đang gào thét trong cô. Nhưng linh hồn kia… lời cảnh báo kia… những hình ảnh kinh hoàng vừa xẹt qua… Chúng không cho phép cô quay lưng bỏ đi. Chúng như một lời nguyền, một trách nhiệm đột ngột đặt lên vai cô. Nếu cô bỏ đi, điều khủng khiếp gì sẽ xảy ra? Liệu nghi lễ sang cát có giải phóng một thứ gì đó còn đáng sợ hơn?
Cô nhìn người đàn ông già, ánh mắt ông vẫn đầy đau khổ và khẩn cầu, như thể ông đang đặt toàn bộ hy vọng vào cô. Ông đã cố gắng hết sức để cảnh báo. Việc còn lại là ở cô và Nam. Chạy trốn và phớt lờ? Hay ở lại, cố gắng hiểu, và có thể, chỉ có thể thôi, tìm cách hóa giải nguy cơ?
Tiếng xẻng cạy đất vang lên đều đều, đục khoét vào sự im lặng căng thẳng, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng thời gian đang trôi đi, và nghi lễ sang cát cho bố chồng vẫn đang tiếp diễn, tiến gần hơn tới điểm không thể quay lại.
Nam vẫn đứng đó, giữ chặt vai vợ, ánh mắt dò xét. Anh chỉ thấy Minh Thư đang có biểu hiện cực kỳ sợ hãi và không ổn định, còn anh không cảm nhận được bất kỳ mối đe dọa siêu nhiên nào. Anh chỉ muốn đưa vợ rời khỏi đây, đưa cô về nhà, nơi an toàn.
Nhưng Minh Thư không nhúc nhích. Ánh mắt cô vẫn khóa chặt vào hình bóng mờ ảo đang dần chìm sâu hơn vào làn khói. Cô biết, quyết định lúc này không chỉ ảnh hưởng đến họ, mà còn có thể ảnh hưởng đến rất nhiều thứ khác. Họ phải chọn. Chạy trốn trong sợ hãi, hay đối diện với sự thật khủng khiếp đang ẩn giấu dưới lớp đất mục nát của mộ tổ tiên.”
“Minh Thư hít một hơi run rẩy, cố gắng kéo mình ra khỏi sự ám ảnh của hình bóng kia. Ánh mắt cô rời khỏi làn khói xanh đang dần tan đi, quay về phía Nam. Khuôn mặt anh đầy lo lắng, ánh mắt vẫn dán chặt vào cô, không hề liếc nhìn về phía ngôi mộ tổ tiên đáng sợ. Anh vẫn không thấy gì cả. Nỗi cô lập lại ập đến, nhưng giờ đây, nó được thay thế bằng một quyết tâm lạnh lẽo. Cô không thể trốn chạy. Cô phải nói cho Nam biết.
“”Anh Nam…”” Giọng Minh Thư run rẩy.
Nam nắm chặt lấy cánh tay cô. “”Thư, nói anh nghe. Em sao vậy? Em thấy không khỏe chỗ nào?””
Minh Thư lắc đầu, nước mắt chực trào ra. “”Không phải… không phải không khỏe…”” Cô nghẹn lại, làm sao có thể giải thích những gì cô vừa trải qua? Một bóng ma? Tiếng gào thét trong tâm trí? Lời nguyền từ mộ tổ? Nghe thật điên rồ. Nhưng cô biết, đó là sự thật. “”Em… em vừa thấy… thấy một người… một người đàn ông…”” Cô chỉ tay run rẩy về phía ngôi mộ tổ tiên, nơi làn khói xanh đã gần như tan biến hoàn toàn. “”Ở đó… trong làn khói…””
Nam nhíu mày, nhìn theo hướng tay cô chỉ. Anh chỉ thấy đám sương mù dày đặc đang lẩn quất trên mặt đất, lạnh lẽo và tĩnh mịch. “”Người đàn ông nào, em? Anh không thấy ai cả.””
“”Không phải người bình thường!”” Minh Thư vội vã nói, giọng đầy tuyệt vọng. “”Là… là linh hồn! Linh hồn của tổ tiên! Ông ấy… ông ấy cảnh báo! Anh Nam, anh có nghe thấy tiếng thì thầm không? ‘Đừng động vào…’ Ông ấy nói ‘Đừng động vào!’ “”
Nam nhìn cô đầy bối rối, rồi lại nhìn về phía mộ. Anh lắng tai nghe, chỉ có tiếng gió rít qua kẽ cây và tiếng xẻng đều đều từ mộ bố chồng. “”Không có tiếng gì cả, Thư. Em chắc là em nghe rõ không? Có lẽ em quá mệt mỏi, hoặc…””
“”Không! Không phải mệt mỏi!”” Minh Thư gần như hét lên, kéo tay Nam mạnh hơn. “”Em nhìn thấy, em nghe thấy rất rõ! Anh ấy hiện lên trong làn khói xanh, anh ấy đau khổ lắm, anh ấy muốn ngăn chúng ta! Lễ sang cát này… có gì đó sai rồi! Có thứ gì đó nguy hiểm ở dưới đó! Ông ấy nói đừng động vào!””
Tiếng xẻng cạy mạnh vào đất khô, nghe chói tai, như một lời chế nhạo sự tuyệt vọng của cô. Những người thân khác vẫn đang làm việc, hoàn toàn không hay biết về cơn ác mộng đang diễn ra ngay bên cạnh.
Nam nhìn vào mắt Minh Thư, thấy sự sợ hãi chân thực đến tột cùng trong đó. Cô không nói dối. Dù anh không thấy, không nghe, nhưng anh cảm nhận được sự kinh hoàng cô đang trải qua. Anh tin cô. Nỗi lo lắng cho sức khỏe tâm thần của vợ hòa lẫn với sự bất an mơ hồ trước bầu không khí kỳ lạ ở nơi nghĩa trang cổ này.
“”Vậy… vậy chúng ta phải làm gì?”” Nam hỏi, giọng chùng xuống. Anh không hiểu, nhưng anh biết họ đang đối mặt với điều gì đó vượt quá sự hiểu biết bình thường.
Minh Thư hít sâu, cố gắng trấn tĩnh. Hình ảnh cuộn giấy cổ và những biểu tượng kỳ lạ hiện lên trong tâm trí. “”Em không biết… Em không biết chính xác. Nhưng chúng ta không thể tiếp tục như thế này. Lời cảnh báo đó… nó rất thật. Và cái cuộn giấy đó… có lẽ nó có liên quan. Có lẽ chúng ta cần phải làm gì đó khác đi… Thêm một nghi thức? Thay đổi cách làm?””
Nam nhìn về phía những người thân đang cặm cụi đào bới, rồi nhìn lại Minh Thư, thấy ánh mắt kiên quyết xen lẫn sợ hãi của cô. Thời gian không còn nhiều. Họ phải đưa ra quyết định ngay bây giờ. Tin vào điều kỳ diệu và nguy hiểm mà vợ anh cảm nhận, hay tiếp tục theo lối cũ và phớt lờ tất cả? Sự lựa chọn quá rõ ràng.
“”Được rồi,”” Nam nói, giọng chắc nịch hơn. “”Anh tin em. Chúng ta sẽ làm điều gì đó. Em nghĩ chúng ta cần làm gì? Chúng ta không thể dừng hẳn buổi lễ được, nhưng có lẽ… có thể thêm vào cái gì đó?””
Minh Thư gật đầu, đầu óc quay cuồng cố gắng kết nối lời cảnh báo với những thông tin rời rạc cô có. “”Vâng. Thêm vào. Hoặc… hoặc có một thứ gì đó… cần được xử lý đặc biệt… trước khi động vào cốt của bố…”” Cô nhìn lại ngôi mộ tổ tiên đang khuất dần trong sương, nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đây đã được thay thế bằng một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn: Bảo vệ gia đình, bảo vệ Nam, và có thể, giải thoát cho linh hồn đau khổ kia. Họ sẽ thay đổi buổi lễ. Bất kể điều đó có nghĩa là gì, và bất kể hậu quả ra sao.”
“Minh Thư không chần chừ thêm nữa. Nỗi sợ vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã lùi lại sau lưng sự thúc bách phải hành động. Cô nắm chặt tay Nam, ánh mắt kiên định. “”Chúng ta cần về lều lấy đồ. Em… em nghĩ em biết chúng ta cần tìm gì.””
Nam gật đầu không hỏi thêm, anh hoàn toàn tin tưởng vào sự nhạy cảm kỳ lạ của cô lúc này. Họ nhanh chóng lách qua những người thân đang mải mê với công việc đào bới. Không ai để ý đến vẻ mặt căng thẳng của hai người. Về đến khu lều bạt dựng tạm, Minh Thư lục lọi chiếc túi xách của mình. Cô nhớ lại thoáng qua khi nhìn thấy cuộn giấy cũ kỹ trong ảo ảnh, và một vật gì đó đi kèm… một vật nhỏ, bằng đá? Bằng ngọc?
“”Là cái này!”” Cô reo khẽ khi chạm vào một viên đá nhỏ, có màu xanh xám, bề mặt nhẵn nhụi, trông không có gì đặc biệt nhưng Minh Thư cảm thấy một luồng hơi lạnh và quen thuộc tỏa ra từ nó. Cô không nhớ đã có nó từ khi nào, nhưng cảm giác như nó thuộc về nơi này, thuộc về ngôi mộ tổ tiên kia. Kèm theo đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ, sẫm màu, có vẻ cũ kỹ. Có lẽ đây là chiếc hộp Nam đã đề cập ở những phần trước, thứ đã được lấy ra?
“”Chiếc hộp này…”” Nam nhìn chiếc hộp Minh Thư cầm, vẻ mặt hơi ngạc nhiên. “”Sao nó lại ở trong túi em?””
Minh Thư lắc đầu. “”Em không biết. Nó… nó ở đó. Cảm giác như nó cần phải ở đó.”” Cô chỉ tay về phía ngôi mộ tổ tiên. “”Và viên đá này nữa. Em nghĩ chúng ta cần đặt chúng lại… đặt lại chỗ cũ.””
Nam nhìn về phía ngôi mộ tổ tiên, nơi làn khói xanh vẫn còn lẩn quất, dù đã mờ đi đôi chút. Anh hít sâu. “”Được. Đi thôi.””
Họ quay trở lại khu nghĩa trang chính, tiến về phía ngôi mộ tổ tiên nằm ngay cạnh mộ bố chồng. Những người thân vẫn đang làm việc, tiếng xẻng cạy đất, tiếng trò chuyện nhỏ. Không ai để ý khi Minh Thư và Nam hơi tách ra, đi về phía ngôi mộ cổ kính, rêu phong.
Làn khói xanh vẫn còn đó, mỏng manh như sợi tơ vương. Minh Thư cảm nhận rõ rệt cái lạnh buốt tỏa ra từ nó, và một áp lực vô hình đè nặng. Nhưng với chiếc hộp và viên đá trong tay, sự sợ hãi của cô đã dịu xuống, thay vào đó là một sự quyết tâm kỳ lạ.
Họ quỳ xuống bên cạnh ngôi mộ. Minh Thư nhìn kỹ. Trên nấm mộ rêu phong, có một chỗ lõm nhỏ, dường như là nơi để đặt vật gì đó. Cô nhẹ nhàng đặt chiếc hộp gỗ vào đó. Sau đó, cô cầm viên đá xanh xám, do dự một chút rồi đặt nó lên trên nắp hộp.
Ngay lập tức, một sự thay đổi rõ rệt diễn ra. Làn khói xanh đang lẩn quất trên mộ tổ tiên đột nhiên cuộn lại, rồi tan biến nhanh chóng như thể chưa từng tồn tại. Cái lạnh buốt cũng biến mất. Cùng lúc đó, tiếng gà trống vẫn đang gáy liên hồi ở đâu đó trong nghĩa trang bỗng im bặt một cách đột ngột.
Minh Thư hít một hơi thật sâu. Cái cảm giác sợ hãi tột cùng lúc nãy như một gánh nặng đã được trút bỏ. Nỗi bất an tan biến. Thay vào đó là một sự nhẹ nhõm khó tả, một cảm giác bình yên lan tỏa trong tâm hồn cô. Như thể một nút thắt đã được gỡ bỏ, một linh hồn đã được xoa dịu, một lời nguyền đã được hóa giải. Cô nhìn Nam, khuôn mặt anh cũng giãn ra, dù anh không thể nhìn thấy khói hay nghe thấy tiếng gà, nhưng anh cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt ở cô.
Nam khẽ nắm lấy tay cô, mỉm cười nhẹ nhõm. “”Em thấy sao rồi?””
Minh Thư mỉm cười đáp lại, nụ cười chân thành và thư thái hiếm hoi kể từ khi họ đến nơi này. “”Em… em thấy ổn rồi anh ạ. Mọi thứ… mọi thứ đã dừng lại.””
Họ ngồi đó một lát bên cạnh ngôi mộ tổ tiên, giờ đây chỉ còn là một nấm mộ bình thường giữa sương mù và tĩnh lặng. Không còn tiếng gào thét trong tâm trí, không còn hình bóng đáng sợ, không còn làn khói ma quái. Chỉ còn tiếng những người thân đang tiếp tục công việc của họ ở mộ bố chồng.
Sự bình yên này… có phải là sự thanh thản cuối cùng sau tất cả những sợ hãi? Minh Thư không biết chắc. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy mình đã làm đúng điều gì đó. Cô đã lắng nghe lời cảnh báo, cô đã hành động theo trực giác, và có lẽ, cô đã mang lại sự an nghỉ cho một linh hồn tổ tiên đã bị quấy rầy.
Ánh sáng ban mai mờ ảo bắt đầu len lỏi qua màn sương dày đặc, nhuộm màu xám lạnh của nghĩa trang bằng những tông màu ấm áp hơn. Tiếng xẻng vẫn đều đều, nhưng giờ đây nó không còn nghe như một lời chế nhạo nữa, mà chỉ là âm thanh của một nghi lễ truyền thống đang tiếp diễn. Minh Thư nhìn về phía mộ bố chồng, rồi lại nhìn về phía ngôi mộ tổ tiên đã trở nên bình lặng. Cô cảm thấy một sự kết nối sâu sắc và kỳ lạ với nơi này, với quá khứ của gia đình chồng. Cuộc gặp gỡ với linh hồn kia, dù đáng sợ, đã mở ra trong cô một sự hiểu biết mới, một sự chấp nhận rằng có những điều tồn tại ngoài tầm kiểm soát và lý giải của con người. Có lẽ, việc tôn trọng và giữ gìn quá khứ không chỉ là một nghĩa vụ, mà còn là cách để bảo vệ hiện tại. Nỗi sợ hãi đã đi qua, để lại một bài học sâu sắc và một cảm giác nhẹ nhõm. Cô biết rằng dù tương lai có ra sao, cô và Nam sẽ cùng nhau đối mặt. Họ đã vượt qua cơn bão kỳ lạ này, và tình yêu, sự tin tưởng giữa họ đã trở nên vững chắc hơn. Minh Thư thở phào, để cho cảm giác bình yên hiếm có len lỏi vào từng tế bào. Nghĩa trang không còn là nơi đáng sợ nữa, mà là nơi của sự kết nối, sự hiểu biết, và cuối cùng là sự thanh thản.”

