Nàng nằm sõng soài trên nền tuyết lạnh lẽo, đầu óc như bị búa bổ. Những mảnh ký ức rời rạc như cơn lốc xoáy cuộn lấy tâm trí Phán Nhi. Tiếng đàn quen thuộc, hình ảnh người phụ nữ khoác áo trắng… tất cả bỗng vỡ oà. Cô nhận ra kẻ đã cướp đi cây đàn, bán cô vào chốn nô lệ, và sau cùng, dùng ba sợi dây đàn siết chặt cổ họng nàng chính là Giang Thường Linh. Lớp vỏ bọc ngây thơ, yếu đuối dần bong ra, nhường chỗ cho một cơn phẫn uất lạnh giá, một mối hận thù ăn sâu vào từng tế bào. Nước mắt pha lẫn máu từ vết thương trên trán, chảy dài trên gò má tái nhợt. Nàng cố gắng gượng dậy, đôi mắt ráo hoảnh nhìn thẳng vào Giang Thường Linh đang ôm đàn Lưu Nguyệt, tấu lên khúc nhạc Phá Kén ai oán.
Linh mỉm cười, nụ cười của kẻ chiến thắng. Nàng ta chậm rãi đặt cây đàn xuống, cánh hoa mai đỏ thẫm rơi lả tả trên nền tuyết trắng, nhuốm màu máu của Phán Nhi.
GIANG THƯỜNG LINH
(Giọng bình thản nhưng đầy mỉa mai)
Cuối cùng ngươi cũng nhớ ra rồi sao? Cái chết oan khuất, nỗi nhục nhã bị bán đi làm nô tỳ… tất cả đều do ta. Ngươi nghĩ ta chỉ là một Kinh thành đệ nhất tài nữ ư? Ngây thơ.
Phán Nhi sững sờ. Toàn bộ những ngày tháng sống trong tủi nhục, chịu đựng sự hành hạ của Triệu An, sự khinh miệt của Giang Thường Linh, tất cả bỗng hiện về rõ ràng như mới ngày hôm qua. Cô đã bị lừa dối quá nhiều.
PHÁN NHI
(Giọng run rẩy, pha lẫn sự căm hận)
Ngươi… sao ngươi có thể…
GIANG THƯỜNG LINH
(Bước lại gần, nhặt một cánh hoa mai, ngắm nghía)
Sống trong nhung lụa quen rồi, làm sao chịu được cảnh người khác có thứ mình muốn mà mình lại không? Đàn Lưu Nguyệt này, và cả cái danh phận cao quý kia nữa. Ta vốn dĩ phải có tất cả. Còn ngươi, chỉ là một con rối.
Linh cười vang, âm thanh như tiếng thủy tinh vỡ vụn. Nàng ta đưa tay vuốt ve cây đàn, ánh mắt ánh lên vẻ điên cuồng.
GIANG THƯỜNG LINH
Chính ta đã sắp đặt cho Triệu An làm nhục ngươi, để ngươi mãi mãi không ngóc đầu lên được. Và ta chính là người đã bóp nát cổ họng ngươi bằng ba sợi dây đàn. Ngươi biết không, cảm giác đó thật tuyệt vời.
Phán Nhi lùi lại, không thể tin vào tai mình. Toàn thân nàng run lên bần bật. Sự yếu đuối ban đầu biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa hận thù bùng cháy mãnh liệt.
PHÁN NHI
(Siết chặt nắm tay, giọng cứng rắn)
Ngươi sẽ phải trả giá!
GIANG THƯỜNG LINH
(Khẽ nhướng mày, vẻ thích thú)
Trả giá ư? Chẳng lẽ ngươi vẫn còn sức để làm điều đó sao? Trông ngươi thật thảm hại. Bị bỏ rơi trong tuyết, thân tàn ma dại.
Linh đưa tay ra hiệu, Hồng Nguyệt lập tức tiến lên, lôi xích con chó săn Chí Chí từ phía sau. Con vật gầm gừ, nhe nanh hướng về phía Phán Nhi.
HỒNG NGUYỆT
(Cười khẩy)
Thế tử phi nói đúng. Một kẻ bỏ đi như ngươi, chỉ xứng đáng làm thức ăn cho chó.
Phán Nhi nhìn thẳng vào mắt con chó, rồi nhìn sang Giang Thường Linh. Nàng không hề run sợ. Trong ánh mắt ấy, có sự chấp nhận, có sự chuẩn bị, và hơn hết, có sự quyết tâm.
PHÁN NHI
(Giọng lạnh lùng)
Đến đi. Ta không sợ ngươi nữa rồi.
Con chó săn lao tới. Phán Nhi nhắm mắt lại, không phải vì sợ hãi, mà vì nàng biết, đây là lúc tất cả những ký ức, tất cả nỗi đau, tất cả sự phẫn uất sẽ biến thành sức mạnh. Nàng sẽ không để bất kỳ ai có thể chà đạp lên mình nữa. Kẻ thù của kiếp trước đã hiện diện, và kiếp này, Phán Nhi sẽ không bỏ lỡ cơ hội trả thù.
Mắt Phán Nhi mở choàng, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Con chó săn Chí Chí lao đến, tiếng gầm gừ vang vọng trong không gian tĩnh lặng của rừng mai. Mùi máu tanh nồng quyện với hơi lạnh của tuyết và hương mai thoang thoảng, tạo nên một không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Giang Thường Linh đứng đó, dáng vẻ kiêu ngạo, ánh mắt đầy thích thú nhìn cảnh tượng sắp sửa xảy ra. Hồng Nguyệt đứng cạnh, mỉm cười hiểm độc.
Phán Nhi không lùi bước. Nàng biết mình đang đứng trước bờ vực của sự sống và cái chết, nhưng ngọn lửa căm hận trong lòng đã thiêu rụi mọi nỗi sợ hãi. Lời nói của Giang Thường Linh như những nhát dao cứa vào tim nàng: “Chính ta đã sắp đặt cho Triệu An làm nhục ngươi… bóp nát cổ họng ngươi bằng ba sợi dây đàn.” Những ký ức kinh hoàng nhất của kiếp trước giờ đây hiện về rõ mồn một, không còn là những mảnh vỡ rời rạc mà là một bức tranh toàn cảnh đầy ám ảnh.
Cây đàn Lưu Nguyệt trên tay Giang Thường Linh giờ đây không còn là vật chứng của tài năng mà là biểu tượng của sự tàn độc, là hung khí đã kết liễu đời nàng. Ba sợi dây đàn tưởng chừng vô hại lại có sức mạnh hủy diệt ghê gớm. Nàng đã từng vì nó mà phải chịu bao tủi nhục, và giờ đây, nó lại là thứ đã hoàn thành vai trò của mình trong một kiếp sống đầy bi kịch.
“Đến đi,” Phán Nhi thầm nhủ, giọng nói như tiếng gió rít qua kẽ răng. Nàng nhắm mắt, không phải vì chấp nhận số phận mà là để tập trung toàn bộ tinh thần, biến nỗi đau và sự phẫn uất thành vũ khí. Sự yếu đuối đã bị đốt cháy hoàn toàn, thay vào đó là sự cứng rắn đến lạnh lùng. Nàng đã không còn là Phán Nhi nhu nhược của kiếp trước.
Con chó săn Chí Chí nhảy vồ tới. Tiếng răng nanh va vào nhau tạo ra một âm thanh ghê rợn. Nhưng ngay khi nó sắp sửa cắn xé, Phán Nhi đột ngột bật người sang một bên. Một động tác nhanh nhẹn đến bất ngờ, hoàn toàn khác với dáng vẻ tiều tụy, bệnh tật trước đó. Giang Thường Linh khẽ nhíu mày, vẻ đắc thắng trên môi biến mất, thay vào đó là sự ngạc nhiên.
Phán Nhi không tấn công. Nàng chỉ di chuyển, né tránh, và chờ đợi. Mắt nàng mở to, quét một lượt khắp khu rừng. Mỗi bước chân của con chó săn, mỗi tiếng thở phì phò của nó đều được ghi nhớ. Nàng đã có một kế hoạch. Một kế hoạch mà Giang Thường Linh, với sự kiêu ngạo mù quáng của mình, không bao giờ có thể ngờ tới.
“Ngươi nghĩ ngươi thắng rồi sao?” Phán Nhi nói, giọng nàng giờ đây đã lấy lại sự bình tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự nguy hiểm khó lường. “Ngươi đã sai rồi, Giang Thường Linh.”
Giang Thường Linh bật cười, nhưng tiếng cười lần này không còn vẻ đắc thắng nữa mà pha lẫn sự khó chịu.
GIANG THƯỜNG LINH
Ngươi còn sức để nói sao? Thật đáng kinh ngạc. Nhưng dù sao thì, ngươi cũng sắp chết rồi.
Phán Nhi đưa mắt nhìn con chó săn, rồi nhìn về phía hai gã gia đinh đang đứng canh gác. Đôi mắt nàng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
PHÁN NHI
Vậy sao? Vậy thì hãy xem ai mới là kẻ sắp chết.
Nàng đột ngột quay người, lao nhanh về phía một gốc cây mai cổ thụ. Hai gã gia đinh lập tức bước lên, định ngăn cản, nhưng Giang Thường Linh ra hiệu cho họ dừng lại. Nàng ta muốn chứng kiến màn trình diễn của Phán Nhi, dù tin rằng đó chỉ là những giây phút cuối cùng của con chuột đang vùng vẫy trong tuyệt vọng.
Phán Nhi leo lên cây mai một cách thoăn thoắt, bất chấp những vết thương trên người. Nàng leo lên đến một cành cây cao, nơi có một tổ chim bị bỏ hoang. Nàng không dừng lại, tiếp tục leo cao hơn, hướng về phía những tảng đá lởm chởm phía trên. Tiếng ho khan vang lên, nhưng nàng không nao núng.
Con chó săn Chí Chí, sau khi bị Phán Nhi né tránh, trở nên điên cuồng hơn. Nó bắt đầu lao lên cây mai, cố gắng đuổi theo. Tiếng sủa của nó vọng lại, đầy hung hãn.
Giang Thường Linh nhíu mày. Cái cách Phán Nhi di chuyển, sự nhanh nhẹn và quyết tâm đó, không giống với bất kỳ kẻ tù tội nào nàng từng thấy.
PHÁN NHI
(Từ trên cao vọng xuống, giọng nàng giờ đây đã hoàn toàn khác, nó vang vọng và đầy sức mạnh)
Ngươi đã lấy đi của ta quá nhiều. Gia đình, danh dự, và cả mạng sống. Nhưng ngươi quên mất một điều.
Nàng đột ngột dừng lại, nhìn xuống phía dưới. Con chó săn đã leo đến một nửa cây.
PHÁN NHI (tiếp)
Ta đã chết một lần rồi. Kiếp trước, ta đã chết vì sự ngu ngốc và tin tưởng mù quáng. Kiếp này, ta sẽ sống. Sống để trả lại tất cả.
Nói rồi, Phán Nhi bất ngờ trượt chân, thả mình rơi xuống. Không phải rơi xuống đất, mà là rơi xuống ngay trên lưng con chó săn Chí Chí đang cố gắng leo lên. Một tiếng kêu thất thanh của con vật vang lên. Phán Nhi dùng hết sức bình sinh, dùng chiếc vòng bạc trên tay, thứ mà nàng vẫn luôn mang theo như một kỷ vật từ kiếp trước, siết chặt vào cổ họng con chó.
Giang Thường Linh và Hồng Nguyệt chết lặng. Hai gã gia đinh đứng hình. Con chó săn vùng vẫy trong tuyệt vọng, tiếng kêu của nó càng ngày càng yếu đi rồi tắt hẳn. Phán Nhi, toàn thân run rẩy, vẫn còn ghì chặt con vật đã chết trên người. Tuyết trắng giờ đây đã lấm lem máu của con chó.
Ánh mắt Phán Nhi giờ đây không còn là sự sợ hãi, mà là một ánh nhìn sắc lạnh, đầy sự đắc thắng.
PHÁN NHI
(Thở dốc, giọng khàn đặc nhưng đầy uy lực)
Ngươi đã chơi một ván cờ sai rồi, Giang Thường Linh. Ta không phải là con rối để ngươi tùy ý điều khiển. Ta là Phán Nhi. Và kiếp này, ta sẽ là cơn ác mộng của ngươi.
Nước mắt Phán Nhi rơi xuống, hòa lẫn với máu trên người con chó Chí Chí. Tuyết trắng giờ đây đã nhuốm một màu đỏ thẫm ghê rợn. Toàn thân nàng run lên từng đợt, không phải vì sợ hãi hay đau đớn, mà là sự kiệt sức sau một màn vùng vẫy sinh tử. Nhưng trong đôi mắt ấy, thứ ánh nhìn sắc lạnh, đầy sự đắc thắng không hề suy giảm.
Giang Thường Linh đứng sững, vẻ mặt từ kinh ngạc chuyển sang sợ hãi tột độ. Hồng Nguyệt há hốc miệng, không thốt nên lời. Hai gã gia đinh lùi lại một bước, mặt cắt không còn giọt máu.
PHÁN NHI
(Thở dốc, giọng khàn đặc nhưng đầy uy lực)
Ngươi đã chơi một ván cờ sai rồi, Giang Thường Linh. Ta không phải là con rối để ngươi tùy ý điều khiển. Ta là Phán Nhi. Và kiếp này, ta sẽ là cơn ác mộng của ngươi.
Giang Thường Linh lùi lại, ánh mắt quét quanh khu rừng mai như tìm kiếm sự giúp đỡ. Nàng ta không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Con chó Chí Chí, hung hãn nhất trong phủ, đã chết dưới tay một nữ nhân yếu ớt, bệnh tật. Hơn thế nữa, chính nữ nhân đó, sau khi hành hạ và làm nhục nàng, lại dám đứng đây, thách thức.
PHÁN NHI (tiếp)
Ngươi đã làm gì với ta ở kiếp trước? Ngươi đã giết ta thế nào? Ngươi đã lấy đi tất cả những gì ta yêu thương. Nhưng ngươi quên mất một điều quan trọng.
Phán Nhi buông lỏng tay, con chó Chí Chí rơi xuống đất, nằm im lìm trên nền tuyết. Nàng từ từ đứng dậy, bước những bước chân xiêu vẹo về phía Giang Thường Linh. Mỗi bước đi của nàng giờ đây đều mang một sức nặng khủng khiếp, không phải sức nặng của thân thể, mà là sức nặng của sự thù hận và quyết tâm báo thù.
PHÁN NHI (tiếp)
Ngươi chỉ lấy đi mạng sống của ta. Nhưng ngươi không lấy đi được ký ức của ta. Và bây giờ, ta đã nhớ lại tất cả.
Giang Thường Linh run rẩy. Cái nhìn của Phán Nhi như những nhát dao cứa vào tâm can nàng. Đó không phải là ánh mắt của một kẻ sắp chết, mà là ánh mắt của một kẻ săn mồi đã tìm thấy con mồi của mình.
GIANG THƯỜNG LINH
(Giọng run rẩy)
Ngươi… ngươi không thể… Ngươi đã chết rồi!
PHÁN NHI
Ta đã chết. Nhưng ta đã sống lại. Và ta sẽ không bao giờ để ngươi được yên ổn nữa.
Phán Nhi nâng cao tay, nơi chiếc vòng bạc vẫn còn đeo. Nó giờ đây không còn là vật kỷ niệm, mà là vũ khí của sự trả thù. Ánh mắt nàng khóa chặt vào Giang Thường Linh, một ánh mắt không còn một chút sợ hãi, chỉ còn lại sự căm ghét và quyết tâm lạnh lùng.
PHÁN NHI (tiếp)
Ngươi đã khiến ta phải chịu đựng quá nhiều. Giờ là lúc ngươi phải trả giá.
Giang Thường Linh hoảng loạn. Nàng ta vội vàng ra hiệu cho Hồng Nguyệt và hai gã gia đinh.
GIANG THƯỜNG LINH
Bắt lấy cô ta! Mau lên!
Hồng Nguyệt và hai gã gia đinh do dự, họ nhìn Phán Nhi, rồi nhìn lại Giang Thường Linh. Sự sợ hãi trong mắt họ đã lên đến đỉnh điểm. Nhưng mệnh lệnh vẫn là mệnh lệnh.
Tuy nhiên, khi bọn họ chuẩn bị hành động, Phán Nhi đã ra tay trước. Nàng không tấn công trực diện, mà lại ném mạnh chiếc vòng bạc về phía những cây mai rậm rạp phía sau. Chiếc vòng bay đi, và chỉ trong khoảnh khắc, một tiếng động lớn vang lên.
Cành cây gãy rắc, tiếp theo là tiếng bước chân vội vã và tiếng chó sủa. Phán Nhi đã thả ra những con chó săn khác, vốn được giấu trong lùm cây.
PHÁN NHI
(Cười khẩy)
Ngươi nghĩ chỉ có mình ngươi có chó sao?
Những con chó săn lao ra, hung hãn tấn công những kẻ đang cố gắng bắt giữ Phán Nhi. Giang Thường Linh, Hồng Nguyệt và hai gã gia đinh gào thét trong hoảng loạn. Tiếng chó sủa vang vọng khắp rừng mai, trộn lẫn với tiếng kêu sợ hãi của con người.
Phán Nhi đứng đó, nhìn cảnh tượng hỗn loạn phía sau. Nàng không vội vã. Nàng biết, cuộc báo thù của mình chỉ mới bắt đầu. Nàng quay người, bước đi, để lại phía sau những tiếng la hét và tiếng chó sủa. Nàng không còn là Phán Nhi yếu ớt của kiếp trước nữa. Nàng đã trở thành một con quái vật, được sinh ra từ nỗi đau và sự phản bội.
Phán Nhi quay lưng, không ngoái lại nhìn khung cảnh hỗn loạn phía sau. Những tiếng chó sủa, tiếng la hét hoảng loạn của Giang Thường Linh, Hồng Nguyệt và đám gia đinh dần xa. Nàng bước đi chậm rãi, bước chân tuy còn hơi xiêu vẹo nhưng đầy kiên định. Không gian rừng mai lạnh lẽo, tuyết vẫn rơi lả tả. Mùi máu tanh nồng trên người nàng dần bị cái lạnh của mùa đông át đi, nhưng mùi hương cay đắng của sự thù hận thì càng lúc càng đậm đặc.
Giang Thường Linh, với bộ y phục trắng vốn tinh khôi giờ đã nhuốm màu đất và máu, đứng sững nhìn theo bóng lưng Phán Nhi đang khuất dần. Nụ cười chế giễu ban đầu hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự bàng hoàng, sợ hãi tột độ. Ánh mắt nàng ta lướt qua thân thể bất động của con chó Chí Chí, rồi nhìn về phía những con chó săn đang vồ xé đám gia đinh còn lại. Ký ức về kiếp trước, về những lần Phán Nhi bị hành hạ, sỉ nhục, giờ đây đan xen với hình ảnh Phán Nhi đầy uy lực, sắc lạnh vừa rồi, khiến Giang Thường Linh run lên bần bật.
“Cô ta… cô ta không thể…” Giang Thường Linh lắp bắp, giọng yếu ớt. Nàng ta cảm nhận được sự thay đổi quá lớn, một sự thay đổi khiến nàng ta lạnh sống lưng. Phán Nhi mà nàng ta từng coi thường, từng xem như một con rối, giờ đây lại trở thành cơn ác mộng.
Hồng Nguyệt, khuôn mặt trắng bệch, cố gắng trấn tĩnh chủ nhân. “Thế tử phi, chúng ta mau rời khỏi đây. Bọn chó này quá hung hãn.”
Giang Thường Linh gật đầu lia lịa, không dám nhìn thêm. Đám gia đinh còn lại, một sống một chết, cũng bị những con chó săn truy đuổi điên cuồng. Quang cảnh xung quanh vốn tĩnh mịch bỗng chốc biến thành một mớ hỗn độn đáng sợ.
Phán Nhi bước ra khỏi rừng mai, đôi mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước. Nàng hít một hơi thật sâu, cái lạnh buốt xương xộc vào phổi. Tuyết vẫn phủ trắng xóa, nhưng giờ đây, trước mắt Phán Nhi, cảnh vật dường như đã thay đổi. Không còn là sự chấp nhận số phận, không còn là nỗi uất nghẹn không thể nói thành lời. Thay vào đó là một con đường, một con đường đầy chông gai nhưng Phán Nhi sẽ tự mình bước đi, từng bước, để đòi lại công bằng cho những gì đã mất. Nàng không còn sợ hãi hay yếu đuối. Nỗi đau của kiếp trước đã tôi luyện Phán Nhi trở thành một người hoàn toàn khác, một Phán Nhi mà Giang Thường Linh không bao giờ ngờ tới. Tia nghi hoặc ban đầu trong ánh mắt Giang Thường Linh giờ đây đã bị thay thế bởi sự sợ hãi tột cùng. Nàng ta biết, đây mới chỉ là khởi đầu cho một cuộc báo thù đẫm máu.
Phán Nhi bước ra khỏi rừng mai, hơi thở vẫn còn hổn hển nhưng ánh mắt đã dứt khoát. Tuyết vẫn rơi, phủ trắng xóa mọi thứ, nhưng giờ đây, dưới chân nàng, con đường phía trước hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự sợ hãi và uất hận của kiếp trước đã được tôi luyện thành ý chí sắt đá. Nàng không còn là con rối dễ dàng bị giật dây.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân vội vã cùng giọng nói uy nghiêm của Lão phu nhân vang lên từ phía xa. Bà cùng tùy tùng xuất hiện, ánh mắt sắc bén quét qua hiện trường hỗn độn. Những con chó săn vẫn còn gầm gừ bên xác những kẻ hầu. Gương mặt của Lão phu nhân tối sầm lại, sự không hài lòng tột độ hiện rõ trên từng đường nét.
“Chuyện gì đang xảy ra ở đây?” Giọng bà lạnh băng, vang vọng khắp khu rừng mai. Bà nhìn thấy bộ y phục lấm lem máu me của Giang Thường Linh, đôi mắt bà nheo lại đầy dò xét. Rồi bà nhìn sang Phán Nhi, người đang đứng thẳng lưng, ánh mắt không hề run sợ.
Giang Thường Linh giật mình, vội vàng tiến đến bên Lão phu nhân, cố gắng che giấu sự bàng hoàng và sợ hãi đang giày vò mình. “Lão phu nhân, là… là lũ chó hoang dã tấn công.”
Lão phu nhân không nói gì, bà chỉ quan sát. Ánh mắt bà dừng lại ở con chó Chí Chí nằm bất động dưới chân Giang Thường Linh, rồi lướt qua đám gia đinh bị thương. Bà là người đã mua Phán Nhi về phủ, chứng kiến mọi biến cố, và sự hỗn loạn trước mắt khiến bà không thể không suy xét.
Phán Nhi tiến lên một bước, giọng nói tuy còn chút khàn nhưng đầy kiên định: “Lão phu nhân, thuộc hạ có lời muốn bẩm báo.”
Ánh mắt Lão phu nhân đổ dồn về phía Phán Nhi. Bà cảm nhận được một điều gì đó khác thường ở nữ nhân này, một sự thay đổi mà bà chưa từng thấy trước đây. Giang Thường Linh đứng cạnh, bàn tay siết chặt lại, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Bà ta biết, mọi thứ đang vượt ngoài tầm kiểm soát.
Giang Thường Linh lập tức thu lại vẻ độc ác, khuôn mặt biến đổi nhanh chóng thành sự lo lắng, đau đớn giả tạo. Nàng vội vã chạy về phía Phán Nhi, hai tay đưa ra đỡ lấy cô.
GIANG THƯỜNG LINH
(Giọng cao vút, đầy vẻ hốt hoảng)
Phán Nhi! Nàng không sao chứ? Ôi trời ơi, sao lại ra nông nỗi này?
Giang Thường Linh dìu Phán Nhi ngồi xuống bên cạnh gốc mai, tay chân lóng ngóng như thể sợ làm cô đau thêm. Mắt nàng liếc nhanh về phía Lão phu nhân, cố gắng gượng ép một nụ cười nhẹ nhõm.
GIANG THƯỜNG LINH
(Quay sang Lão phu nhân, giọng gấp gáp)
Lão phu nhân, ban nãy, khi Linh đang cùng Phán Nhi thưởng thức khúc nhạc Phá Kén trong rừng mai này, bất ngờ có một đàn chó săn hoang dã từ đâu xông tới. Chúng hung dữ quá, tấn công mọi người. Là Triệu An và Vân di nương bỗng dưng xuất hiện làm náo loạn, khiến lũ chó càng thêm điên cuồng.
Ánh mắt Giang Thường Linh liến láu, cố gắng vẽ ra một bức tranh hoàn toàn khác. Nàng nhấn mạnh vào sự xuất hiện của Triệu An và Vân di nương, đổ lỗi cho họ gây ra sự hỗn loạn, và ám chỉ rằng chính sự giận dữ của lũ chó là nguyên nhân chính dẫn đến cảnh tượng này.
Phán Nhi, dù còn choáng váng, vẫn cảm nhận được sự giả dối trong từng lời nói của Giang Thường Linh. Nàng nhìn Lão phu nhân, ánh mắt đầy kiên quyết.
PHÁN NHI
(Giọng khàn nhưng rõ ràng)
Lão phu nhân, thuộc hạ có điều muốn bẩm báo.
Lão phu nhân nhìn cả hai người, ánh mắt bà dừng lại lâu hơn ở Phán Nhi. Bà cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong ánh mắt và thái độ của cô gái này, một sự cứng cỏi mà trước đây bà chưa từng thấy. Giang Thường Linh cố gắng che giấu sự tức giận, bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Bà ta biết, kế hoạch ban đầu đã có những dấu hiệu chệch hướng.
Ánh mắt Lão phu nhân sắc sảo quét qua người Phán Nhi. Bà nhìn thấy những vết xước trên cánh tay cô, nhưng điều khiến bà chú ý hơn cả là nét mặt cô, không còn vẻ sợ hãi hay yếu đuối như mọi khi, mà thay vào đó là sự kiên định lạ thường. Bà liếc sang cây Đàn Lưu Nguyệt vẫn còn nằm chỏng chơ cạnh đó, rồi lại nhìn xuống những cánh mai đỏ thẫm rải rác dưới đất, giống như những giọt máu. Một sự nghi ngờ mơ hồ dấy lên trong lòng bà. Lời tố cáo của Giang Thường Linh về đàn chó hoang giờ đây nghe thật khiên cưỡng.
LÃO PHU NHÂN
(Giọng trầm ấm, đầy uy quyền nhưng xen lẫn sự dò xét)
Phán Nhi, sao lại ra nông nỗi này? Kể cho ta nghe sự thật.
Phán Nhi hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cô biết đây là cơ hội duy nhất để vạch trần bộ mặt giả dối của Giang Thường Linh.
PHÁN NHI
(Dứt khoát, ánh mắt không rời Lão phu nhân)
Lão phu nhân, thuộc hạ không bị chó hoang tấn công.
Giang Thường Linh giật mình, suýt nữa đánh rơi tách trà trong tay. Cô ta cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
GIANG THƯỜNG LINH
(Giọng cao vút, giả vờ kinh ngạc)
Phán Nhi! Nàng nói gì vậy? Rõ ràng là…
PHÁN NHI
(Ngắt lời, giọng kiên quyết hơn)
Tất cả là do Giang Thường Linh gây nên. Nàng ta đã hành hạ thuộc hạ. Những cánh mai này… (chỉ tay vào những cánh mai đỏ) …chính là dấu vết của sự tàn độc đó. Nàng ta muốn dùng đàn Lưu Nguyệt để ép thuộc hạ chơi một khúc nhạc, nhưng thuộc hạ không làm theo. Khi thuộc hạ từ chối, Giang Thường Linh đã…
Phán Nhi dừng lại, ánh mắt lóe lên một tia đau đớn nhưng nhanh chóng bị che giấu. Cô biết mình không thể để những ký ức kinh hoàng đó khống chế.
LÃO PHU NHÂN
(Quan sát kỹ từng chi tiết, ánh mắt ngày càng thêm dò xét)
Hành hạ? Khúc nhạc nào? Đàn Lưu Nguyệt?
Bà nhìn về phía cây đàn, rồi lại nhìn vết thương trên người Phán Nhi. Những mảnh ghép bắt đầu khớp lại trong đầu bà. Bà nhớ lại lời đồn về tài đàn của Giang Thường Linh, về danh hiệu “kinh thành đệ nhất tài nữ”. Bà cũng nhớ về những lần Phán Nhi tỏ ra khác thường, những lúc cô bé như đang gồng mình chống lại điều gì đó.
LÃO PHU NHÂN
(Ánh mắt quét qua Giang Thường Linh, lạnh lẽo)
Đưa Phán Nhi về phòng. Lưu quản gia, lập tức mời đại phu tốt nhất trong phủ đến đây.
Lưu quản gia cúi đầu tuân lệnh. Giang Thường Linh đứng sững lại, gương mặt tái mét. Kế hoạch của nàng ta đã hoàn toàn sụp đổ.
GIANG THƯỜNG LINH
(Lắp bắp)
Lão phu nhân… ta… ta chỉ là…
LÃO PHU NHÂN
(Ngắt lời, giọng lạnh băng)
Im lặng. Ngươi ở lại đây. Ta sẽ đích thân thẩm vấn.
Hai thị nữ vội vàng đỡ Phán Nhi đứng dậy. Phán Nhi quay đầu nhìn Giang Thường Linh một cái, ánh mắt cô đọng lại sự thách thức. Giang Thường Linh run rẩy, biết rằng mình đã rơi vào bẫy của chính mình.
Hai nha hoàn nhanh nhẹn đỡ Phán Nhi dậy. Bước chân cô còn hơi lảo đảo, nhưng ánh mắt đã hoàn toàn tập trung. Cô cố gắng đứng vững, cảm nhận sự đau nhói lan khắp cơ thể. Mọi thứ xung quanh nhòe đi một chút, nhưng hình ảnh Giang Thường Linh đứng đó, gương mặt biến sắc, lại vô cùng rõ nét.
Khi bước ra khỏi viện của Lão phu nhân, Phán Nhi cố gắng quay đầu lại. Ánh mắt cô lướt qua đám người đang đứng đó, cuối cùng dừng lại ở Giang Thường Linh. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, không còn là sự sợ hãi hay yếu đuối, mà là một ánh nhìn lạnh băng, sắc như dao cạo. Đó là lời thề báo thù không thành tiếng, một lời tuyên chiến mà chỉ Giang Thường Linh mới có thể thấu hiểu.
Giang Thường Linh run rẩy. Nụ cười trên môi cô ta tắt hẳn, thay vào đó là một vẻ hoảng sợ tột độ. Cô ta biết, cái nhìn đó không phải là của một người đã bị hành hạ, mà là của một kẻ đã thức tỉnh, một kẻ đã thề sẽ đòi lại tất cả.
Linh nhíu mày, tay nắm chặt lại. Cô ta cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt lại không giấu được sự run rẩy. Phán Nhi, với sự kiên định kỳ lạ đó, đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào lòng Lão phu nhân. Kế hoạch hoàn hảo của cô ta đã gặp phải trở ngại lớn.
Hai nha hoàn dìu Phán Nhi bước đi, mỗi bước chân cô đều gắng gượng hết sức. Bóng lưng Phán Nhi dần khuất sau hành lang. Giang Thường Linh nhìn theo, trong lòng dấy lên một nỗi bất an mãnh liệt. Cô ta cảm nhận được một cơn bão đang đến, một cơn bão mà cô ta đã tự tạo ra.
CĂN PHÒNG NGỦ CỦA THẾ TỬ VÀ PHU NHÂN – ĐÊM
Một căn phòng rộng rãi, xa hoa nhưng giờ đây lại chìm trong bóng tối. Ánh trăng lờ mờ hắt vào qua khung cửa sổ lớn.
PHÁN NHI nằm trên chiếc giường lớn. Vết bỏng rát bỏng trên cánh tay vẫn còn đó, nhưng tâm trí cô đã hoàn toàn tỉnh táo. Cô không còn là Phán Nhi yếu đuối, nhu nhược của kiếp trước. Mắt cô mở to, nhìn trừng trừng lên trần nhà, nhưng thực chất, cảnh tượng đang hiện hữu trong tâm trí cô lại là một thế giới khác, một quá khứ đầy ám ảnh.
Những ký ức ùa về như một cơn lũ. Hình ảnh Giang Thường Linh đứng trước mặt, nụ cười khinh miệt trên môi. Giọng nói đe dọa, đầy tàn độc. Tiếng đàn “Lưu Nguyệt” réo rắt, vang vọng.
FLASHBACK:
RỪNG MAI – BAN NGÀY
Cảnh tượng tàn khốc. PHÁN NHI (kiếp trước) quỳ sụp dưới chân GIANG THƯỜNG LINH. Cơ thể cô bầm tím, quần áo rách nát. Giang Thường Linh ngồi ung dung trên tảng đá, tay vuốt ve cây đàn “Lưu Nguyệt”.
GIANG THƯỜNG LINH
(Giọng ngọt ngào đến rợn người)
Nhìn xem, Phán Nhi. Cái bản nhạc “Phá Kén” này, ta đánh có hay không? Nó rất hợp với tâm trạng của ngươi lúc này đấy. Đang cố gắng thoát khỏi cái kén của định mệnh, nhưng rồi cuối cùng lại tan nát thôi.
Cô ta nhấn mạnh từng nốt, mỗi âm thanh như cứa vào tai Phán Nhi. Nước mắt Phán Nhi (kiếp trước) tuôn rơi không ngừng.
GIANG THƯỜNG LINH
(Ngừng chơi đàn, ánh mắt sắc như dao)
Ngươi có biết không, cái chết của ngươi cũng sẽ đơn giản như ba sợi dây đàn này vậy. Đứt là xong.
Giang Thường Linh dùng móng tay nhọn hoắt, dứt khoát bẻ gãy ba sợi dây đàn trên cây “Lưu Nguyệt”. Âm thanh chát chúa vang lên. Phán Nhi (kiếp trước) chỉ còn biết nhắm mắt lại, tuyệt vọng.
HỒNG NGUYỆT
(Đứng hầu hạ, giọng hả hê)
Thế tử phi nói đúng. Một con nhện yếu đuối như ngươi, đáng bị hủy diệt.
Giang Thường Linh cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp rừng mai. Cô ta đứng dậy, tiến lại gần Phán Nhi (kiếp trước), tay cầm một vật gì đó.
GIANG THƯỜNG LINH
Ta sẽ không giết ngươi nhanh chóng đâu. Ta muốn ngươi sống trong đau đớn, hối hận, và biết rằng, mọi thứ ngươi có, mọi thứ ngươi yêu thương, đều thuộc về ta.
Ánh mắt Giang Thường Linh lạnh lẽo, độc địa. Cô ta dường như đang tận hưởng nỗi sợ hãi tột cùng của Phán Nhi (kiếp trước).
Trở lại hiện tại.
CĂN PHÒNG NGỦ CỦA THẾ TỬ VÀ PHU NHÂN – ĐÊM
Phán Nhi giờ đây không còn run rẩy vì sợ hãi. Thay vào đó là sự phẫn nộ dâng trào. Làn khói mỏng từ vết bỏng bay lên, nhưng nó chẳng là gì so với ngọn lửa báo thù đang bùng cháy trong cô.
PHÁN NHI
(Thì thầm, giọng khàn đặc nhưng đầy kiên quyết)
Giang Thường Linh… ta không quên. Không bao giờ quên.
Cô đưa tay lên sờ vào vết bỏng. Ba sợi dây đàn đứt lìa. Bản nhạc “Phá Kén”. Cái chết oan uổng. Tất cả hiện về rõ nét. Cô đã nhớ lại rồi. Tất cả.
PHÁN NHI
(Ánh mắt bỗng trở nên sắc lạnh, không còn vẻ ngây thơ hay hoảng sợ)
Kiếp trước, ta để ngươi hủy hoại. Kiếp này, ta sẽ khiến ngươi phải trả giá đắt gấp trăm lần. Ngươi đã lấy đi tất cả của ta, giờ đến lượt ngươi.
Cô nhìn chằm chằm vào bóng tối, như thể nhìn thấy hình bóng Giang Thường Linh hiện diện ngay trước mắt. Nụ cười nhạt nhẽo, đầy tự tin nở trên môi Phán Nhi.
PHÁN NHI
(Khẽ nhếch mép)
Cứ chờ xem.
Căn phòng chìm sâu vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở đều đều của Phán Nhi, nhưng ẩn chứa bên trong là một cơn bão sắp sửa nổi lên. Cô đã trở lại, không phải để cầu xin, mà để đòi lại tất cả.
CĂN PHÒNG NGỦ CỦA THẾ TỬ VÀ PHU NHÂN – ĐÊM
Phán Nhi hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt đi những ảo ảnh ma quái đang ám ảnh. Cô không còn là người phụ nữ bị nỗi sợ hãi chi phối. Ký ức đã trở lại, rõ ràng và đau đớn. Ba sợi dây đàn siết chặt cổ, hình ảnh Giang Thường Linh đứng đó, lạnh lùng, đầy quyền lực. Bản nhạc “Phá Kén” vang vọng, không phải là tiếng nhạc mà là lời tuyên bố tàn khốc của kẻ thù.
Phán Nhi bật dậy khỏi giường, đôi mắt sáng quắc trong bóng tối. Ánh trăng lờ mờ chiếu xuống, làm nổi bật những vết bỏng vẫn còn hằn sâu trên cánh tay cô. Đó là minh chứng cho sự tàn bạo của Giang Thường Linh, là lời nhắc nhở về cái chết oan uổng ở kiếp trước.
PHÁN NHI
(Giọng thì thầm, nhưng mang một sức nặng khủng khiếp)
Ba sợi dây đàn… cái chết của ta. Giang Thường Linh, ngươi đã tự tay kết liễu ta. Nhưng ngươi đã quên mất rằng, một con rắn bị thương không chết, nó sẽ trở nên nguy hiểm hơn gấp trăm lần.
Cô siết chặt tay, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay. Sự đau đớn vật lý giờ đây chẳng thấm vào đâu so với ngọn lửa báo thù đang bùng cháy trong cô. Nụ cười nhạt nhòa xuất hiện trên môi Phán Nhi, một nụ cười không có chút vui vẻ, chỉ có sự lạnh lẽo và quyết tâm.
PHÁN NHI
(Lầm bầm, mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định)
Ngươi nghĩ chỉ cần hủy diệt ta là xong sao? Ngươi đã sai rồi. Khúc nhạc “Phá Kén” đó không chỉ là lời kết, mà còn là khởi đầu cho một bản nhạc mới. Bản nhạc của sự trả thù.
Cô bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch bên ngoài. Phủ bá tước chìm trong bóng tối, nhưng trong tâm trí Phán Nhi, mọi thứ đều rõ ràng. Cô đã nhớ lại tất cả. Cái chết bi thảm, sự phản bội, và kẻ đã đứng sau tất cả.
PHÁN NHI
(Nhếch mép cười, giọng trở nên sắc bén và đầy thách thức)
Giang Thường Linh, “kinh thành đệ nhất tài nữ”. Danh hiệu đó sẽ sớm trở thành trò cười. Ta sẽ cho ngươi thấy, ai mới thực sự là người nắm giữ vận mệnh.
Bóng tối bao trùm căn phòng, nhưng trong mắt Phán Nhi, tương lai đã bừng sáng. Một tương lai mà cô sẽ không còn yếu đuối, không còn bị giẫm đạp. Cô sẽ đòi lại tất cả, từng chút một.
PHÁN NHI
(Giọng kiên quyết)
Đã đến lúc “Phá Kén” rồi.
PHỦ BÁ TƯỚC – SÁNG SỚM
Ánh ban mai len lỏi qua khung cửa sổ, rọi xuống sàn gỗ lạnh lẽo. Phán Nhi vẫn ngồi đó, bất động, đôi mắt nhìn xa xăm. Đêm qua, cô đã thức trắng, sắp xếp lại từng mảnh ký ức vụn vỡ, từng sự kiện cay đắng. Lớp vỏ “mất trí nhớ” giờ đây đã hoàn toàn bong ra, nhường chỗ cho một ý chí thép và một trái tim rực lửa.
Cô nhìn xuống bàn tay mình, nơi vẫn còn hằn dấu vết của trận đòn tàn bạo đêm nào dưới rừng mai. Ba sợi dây đàn. Khúc nhạc “Phá Kén”. Cái chết của kiếp trước. Tất cả hiện về rõ mồn một, không còn là cơn ác mộng mà là kim chỉ nam cho hành động sắp tới.
PHÁN NHI
(Giọng nói trầm thấp, nhưng mỗi từ như được tôi luyện qua lửa)
Giang Thường Linh. Ngươi đã ban cho ta một kiếp sống mới, một cơ hội để sửa chữa sai lầm. Nhưng ngươi không biết rằng, một kiếp sống mới còn đi kèm với một kẻ thù mới, tàn độc hơn xưa gấp bội.
Cô đứng dậy, bước ra khỏi phòng ngủ, dáng vẻ của một nô tỳ ngoan ngoãn, phục tùng. Mái tóc búi gọn, chiếc áo vải thô không che giấu được sự quật cường trong ánh mắt. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười mà không ai trong phủ này có thể nhìn thấu sự tính toán ẩn giấu bên trong.
PHÁN NHI
(Thầm nghĩ)
Ngươi quá tự tin vào danh hiệu “kinh thành đệ nhất tài nữ”. Nhưng tài năng đó, ngươi dùng để làm gì? Để giết chết một người vô tội? Để cướp đi hạnh phúc của kẻ khác? Ta sẽ cho ngươi thấy, tài năng thật sự là gì.
Cô bước đi trong hành lang, ngang qua vườn cây cảnh được tỉa tót cẩn thận. Phủ bá tước này, với những quy tắc, những lễ nghi, những địa vị được phân định rõ ràng. Và trong cái vỏ bọc “nô tỳ mất trí nhớ” này, Phán Nhi sẽ len lỏi vào từng ngóc ngách, gieo rắc sự nghi kỵ và phá hủy mọi thứ Giang Thường Linh đã dày công xây dựng.
Lưu quản gia đang đi tới, tay cầm sổ sách. Ông ta liếc nhìn Phán Nhi, thái độ thờ ơ, coi cô như một món đồ không hơn không kém.
LƯU QUẢN GIA
Phán Nhi, ngươi còn đứng đây làm gì? Lão phu nhân sai người dọn dẹp phòng của Trương di nương. Mau đi đi.
Phán Nhi cúi đầu, giọng nghe như hoàn toàn phục tùng.
PHÁN NHI
Vâng, quản gia. Tôi đi ngay ạ.
Cô quay lưng, bước đi. Nhưng trong đầu cô đã vẽ ra một kế hoạch chi tiết. Trương di nương, người họ hàng xa của Nhược Kỳ, vốn dĩ đã có mối quan hệ “đặc biệt” với Lưu quản gia. Một chút khơi mào, một chút giật dây, liệu hai người họ có đủ sức tạo ra một cơn sóng ngầm trong phủ này?
PHÁN NHI
(Thầm nghĩ)
Lão gia còn đó, Vân di nương còn đó. Triệu An thì vẫn chỉ là một kẻ hoang đường. Giang Thường Linh, ngươi nghĩ mình có thể kiểm soát tất cả? Ngươi sai rồi. Ta sẽ dùng chính những con người ngươi coi thường để đánh sập mọi thứ.
Cô bước ra khỏi phòng mình, hòa vào dòng người hầu hạ trong phủ. Mỗi bước chân của Phán Nhi giờ đây đều mang theo một mục đích rõ ràng, một sự tính toán lạnh lùng. Con đường trả thù đã bắt đầu.
CẢNH KẾT.
SÁNG SỚM
Phán Nhi bước ra khỏi phòng, hòa vào dòng người hầu đang tất bật chuẩn bị cho bữa sáng. Ánh mắt cô lướt qua từng gương mặt, từng hành động. Mọi thứ diễn ra như thường lệ, nhưng trong thâm tâm Phán Nhi, mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi. Mục tiêu đầu tiên đã rõ ràng: Vân di nương và Triệu An.
Cô đi về phía khu bếp, nơi những người hầu gái đang í ới chuyện trò. Phán Nhi không tham gia vào cuộc trò chuyện, chỉ đơn giản là nhặt nhạnh những mẩu thông tin rời rạc.
NGƯỜI HẦU 1
Nghe nói tối qua Tĩnh An vương gia lại say rượu về, gây chuyện ầm ĩ ở viện của Vân di nương.
NGƯỜI HẦU 2
Chắc lại vì cái chuyện Triệu An tiểu thư kia thôi. Tội nghiệp Vân di nương, phải chịu đựng bao nhiêu.
Phán Nhi khẽ mím môi. “Tĩnh An vương gia” không ai khác chính là Lão Hầu gia, cha của Triệu An. Vân di nương, ái thiếp của Lão Hầu gia, lại đang là tình nhân của Triệu An. Quả là một mối quan hệ rối ren và đầy tai tiếng. Đây chính là điểm yếu chí mạng mà Giang Thường Linh luôn tìm cách che giấu.
Phán Nhi quyết định hành động. Cô lén đi về phía viện của Vân di nương. Tiếng đàn réo rắt vọng ra từ bên trong. Đó là tiếng đàn của Giang Thường Linh. Mụ ta luôn tìm cách để phô diễn tài năng của mình, đặc biệt là trước mặt Lão phu nhân.
Phán Nhi rón rén tiến lại gần, lấp mình sau bụi cây. Qua khe cửa sổ, cô nhìn thấy cảnh tượng bên trong. Giang Thường Linh đang ngồi bên cây Đàn Lưu Nguyệt, tay lướt nhẹ trên dây đàn. Đối diện nàng ta là Triệu An, dáng vẻ mê mẩn. Và ngồi ở một góc khuất, Vân di nương đang nhìn hai người bằng ánh mắt phức tạp.
Giang Thường Linh dừng đàn, quay sang Triệu An với nụ cười quyến rũ.
GIANG THƯỜNG LINH
Muội thấy khúc nhạc “Phá Kén” này thế nào, Triệu An? Có đủ sức lay động tâm hồn hoang dã của biểu ca không?
Triệu An cười lớn, tiến lại gần Giang Thường Linh.
TRIỆU AN
Luôn là muội làm ta ngạc nhiên, biểu tỷ. Khúc nhạc này quả thực… làm ta phiêu lãng.
Hai người cười nói rôm rả, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Vân di nương. Phán Nhi cảm nhận được sự nhục nhã và bất lực toát ra từ phía Vân di nương. Đây là cơ hội.
Phán Nhi đứng dậy, bước thẳng vào viện. Tiếng bước chân dồn dập thu hút sự chú ý của Triệu An và Giang Thường Linh. Cả hai đều ngạc nhiên nhìn Phán Nhi.
GIANG THƯỜNG LINH
Ngươi là ai? Sao lại dám xông vào đây?
Phán Nhi không trả lời ngay. Cô tiến đến bên Vân di nương, nhẹ nhàng đỡ bà dậy.
PHÁN NHI
Vân di nương, người không sao chứ? Bọn họ… quá đáng lắm rồi.
Vân di nương nhìn Phán Nhi, đôi mắt ngấn lệ.
VÂN DI NƯƠNG
Ngươi…
TRIỆU AN
Ngươi là cái thá gì mà dám nói chuyện với ta như vậy? Lại còn dám động vào Vân di nương của ta nữa chứ!
Giang Thường Linh nhìn Phán Nhi với ánh mắt khinh bỉ.
GIANG THƯỜNG LINH
Một con nha hoàn thấp hèn, không biết trời cao đất dày là gì. Hồng Nguyệt! Đuổi con tiện nhân này ra ngoài!
Hồng Nguyệt, nô tỳ thân cận của Giang Thường Linh, tiến lên. Nhưng Phán Nhi không hề sợ hãi. Cô nhìn thẳng vào mắt Giang Thường Linh.
PHÁN NHI
(Giọng nói vang vọng, đầy thách thức)
Ta không phải nha hoàn thấp hèn. Ta là người sẽ vạch trần bộ mặt thật của các người.
Phán Nhi quay sang Triệu An.
PHÁN NHI
Thế tử, người có biết, thứ danh tiết mà muội muội đây đang cố gắng bảo vệ, chính là thứ đã bị người hủy hoại ở kiếp trước không?
Lời nói của Phán Nhi khiến Triệu An sững sờ. Giang Thường Linh cũng biến sắc. Vân di nương thì nhìn Phán Nhi với sự ngạc nhiên tột độ.
PHÁN NHI
(Tiếp tục, giọng nói sắc lạnh như dao cứa vào tim)
Và thứ tình yêu muội muội đây đang dày công vun đắp, chính là thứ mà Lão phu nhân và cả phủ này không bao giờ chấp nhận. Đây mới là điểm yếu chí mạng của Giang Thường Linh, phải không?
Giang Thường Linh tức giận đến run người. Triệu An thì nhìn Phán Nhi với ánh mắt ngờ vực xen lẫn sự khó chịu. Vân di nương vẫn im lặng, nhưng đôi mắt bà đã ánh lên một tia hy vọng. Phán Nhi đã thành công gieo mầm nghi kỵ và mâu thuẫn.
CẢNH KẾT.
Phán Nhi nhìn thẳng vào mắt Giang Thường Linh, giọng nói vang vọng đầy thách thức.
PHÁN NHI
Ta không phải nha hoàn thấp hèn. Ta là người sẽ vạch trần bộ mặt thật của các người.
Cô quay sang Triệu An.
PHÁN NHI
Thế tử, người có biết, thứ danh tiết mà muội muội đây đang cố gắng bảo vệ, chính là thứ đã bị người hủy hoại ở kiếp trước không?
Lời nói của Phán Nhi khiến Triệu An sững sờ. Giang Thường Linh cũng biến sắc, cố nén cơn tức giận. Vân di nương thì nhìn Phán Nhi với sự ngạc nhiên tột độ, đôi mắt bà đã ánh lên một tia hy vọng mong manh.
Phán Nhi tiếp tục, giọng nói sắc lạnh như dao cứa vào tim.
PHÁN NHI
Và thứ tình yêu muội muội đây đang dày công vun đắp, chính là thứ mà Lão phu nhân và cả phủ này không bao giờ chấp nhận. Đây mới là điểm yếu chí mạng của Giang Thường Linh, phải không?
Giang Thường Linh tức giận đến run người, hai tay siết chặt. Triệu An nhìn Phán Nhi với ánh mắt ngờ vực xen lẫn sự khó chịu. Hắn biết Phán Nhi nói đến kiếp trước, nhưng hắn không hiểu tại sao một “nha hoàn thấp hèn” như cô ta lại biết những chuyện đó. Hắn cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng lại không thể bác bỏ lời nói của Phán Nhi. Vân di nương, trái lại, dường như đã hiểu ra điều gì đó. Bà nhìn Phán Nhi, đôi mắt chứa đầy sự cảm kích và một chút tò mò.
Hồng Nguyệt, nô tỳ thân cận của Giang Thường Linh, tiến lên, định kéo Phán Nhi đi. Nhưng Phán Nhi không hề nhúc nhích.
PHÁN NHI
(Quay sang Hồng Nguyệt, giọng nói uy quyền)
Ngươi dám làm gì ta? Ta là thế tử phi, là người mà Lão phu nhân đích thân chọn lựa. Ngươi chỉ là một con hầu, dám làm trái lệnh của ta sao?
Hồng Nguyệt khựng lại, nhìn Giang Thường Linh với vẻ do dự. Giang Thường Linh nghiến răng, nàng ta hiểu rằng Phán Nhi đang cố tình làm mọi chuyện trở nên tệ hơn. Bằng cách này, nàng ta sẽ không thể che giấu mối quan hệ bất chính với Triệu An được nữa, và mọi tội lỗi sẽ đổ lên đầu Giang Thường Linh về sự bất lực trong việc quản lý phu quân.
Triệu An, dù bực bội, cũng nhận ra sự nguy hiểm trong lời nói của Phán Nhi. Hắn biết nếu chuyện này đến tai Lão phu nhân, mọi chuyện sẽ rắc rối.
TRIỆU AN
(Giọng gắt gỏng)
Đủ rồi! Phán Nhi, ngươi có thôi đi không?
PHÁN NHI
(Cười khẩy)
Thế tử còn muốn ta im lặng sao? Khi mà chính người đang cùng muội muội đây hủy hoại danh tiết của ta, và của cả gia tộc này?
Phán Nhi nhìn quanh, đảm bảo có vài người hầu đang lén lút nhìn vào. Cô biết tin tức sẽ lan truyền như cháy rừng.
PHÁN NHI
Hồng Nguyệt, ngươi hãy đi gọi Lưu quản gia đến đây. Ta muốn báo cáo sự việc này.
Giang Thường Linh tức giận đến tím mặt. Nàng ta biết Phán Nhi đang nắm thóp mình. Nếu Lưu quản gia đến, mọi chuyện sẽ vỡ lở.
GIANG THƯỜNG LINH
(Lạnh lùng)
Ngươi đừng có làm quá.
PHÁN NHI
Ta không làm quá, muội muội. Ta chỉ đang làm điều đúng đắn. Ta sẽ để Lão phu nhân tự mình phán xét.
Phán Nhi quay sang Vân di nương.
PHÁN NHI
Vân di nương, người hãy về viện nghỉ ngơi đi. Bọn họ sẽ không dám làm gì người nữa đâu.
Vân di nương gật đầu, đôi mắt vẫn nhìn Phán Nhi đầy biết ơn. Bà chậm rãi rời đi. Phán Nhi đứng đó, đối mặt với Triệu An và Giang Thường Linh, nụ cười mỉm trên môi. Cô biết mình đã gieo những hạt giống nghi kỵ và mâu thuẫn vào lòng Lão phu nhân, và rằng mọi thứ sẽ sớm vỡ lỡ. Kế hoạch của cô đã bắt đầu.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua khung cửa sổ, đánh thức Phán Nhi. Cô khẽ trở mình, đôi mắt vẫn còn đọng lại chút mệt mỏi từ đêm qua, nhưng bên trong đã bừng tỉnh một sức sống mới, một ý chí sắt đá. Cô không còn là nha hoàn nhu nhược, yếu đuối của kiếp trước nữa. Giờ đây, cô là Phán Nhi, người mang trong mình ký ức của quá khứ và mục tiêu rõ ràng cho tương lai.
Phán Nhi mặc bộ y phục nha hoàn tề chỉnh, mái tóc búi gọn gàng, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, ẩn đi tất cả những suy tư và tính toán. Cô bước ra khỏi phòng, hòa mình vào dòng người hầu tất bật trong phủ Triệu gia. Giọng nói nhỏ nhẹ, cử chỉ khiêm nhường, ai nhìn vào cũng chỉ thấy một nha hoàn ngoan ngoãn, chăm chỉ.
Khi đi ngang qua phòng của Giang Thường Linh, Phán Nhi khẽ dừng lại. Ánh mắt cô liếc nhìn vào bên trong, cố gắng ghi nhớ mọi thứ. Cô biết Giang Thường Linh vẫn còn tức giận vì chuyện tối qua, nhưng cô ta chắc chắn sẽ không thể làm gì Phán Nhi lúc này. Danh tiếng của Phán Nhi, dù là dưới thân phận nha hoàn, đã được củng cố đôi chút.
Phán Nhi tiếp tục công việc của mình, phụ giúp các nha hoàn khác trong bếp. Cô lắng nghe mọi cuộc trò chuyện, quan sát mọi ánh mắt, thu thập từng mảnh thông tin vụn vặt. Mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của những người xung quanh đều có thể là manh mối quan trọng cho kế hoạch của cô.
Cô vô tình nghe thấy hai nha hoàn đang bàn tán xôn xao về chuyện của Giang Thường Linh và Triệu An tối qua.
NHA HOÀN 1
Nghe nói đêm qua Thế tử và phu nhân lại cãi nhau to.
NHA HOÀN 2
Chắc là vì chuyện cũ. Tôi thấy phu nhân Giang Thường Linh mặt nặng mày nhẹ suốt mấy ngày nay.
Phán Nhi nở một nụ cười kín đáo. Cô biết, những mâu thuẫn này sẽ ngày càng lớn. Cô cần phải tìm cách để lợi dụng chúng.
Sau đó, Phán Nhi được phân công đến viện của Lão phu nhân để dọn dẹp. Đây là cơ hội tốt để cô tiếp cận Lão phu nhân, người nắm giữ quyền lực cao nhất trong phủ. Khi Phán Nhi đang lau chùi một bức tranh cổ, cô nhìn thấy một vật nhỏ rơi ra từ phía sau khung tranh. Đó là một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích, chạm khắc hình hoa phù dung – biểu tượng của tình yêu và sự gắn kết.
Phán Nhi nhặt chiếc trâm lên, cảm nhận hơi lạnh từ ngọc. Cô nhớ lại một chút kí ức mơ hồ về một vật tương tự ở kiếp trước. Chiếc trâm này có ý nghĩa gì? Ai đã để nó ở đây? Và tại sao nó lại được giấu kỹ như vậy?
Cô khẽ đưa mắt nhìn quanh. Lão phu nhân không có ở đó. Phán Nhi nhanh chóng đút chiếc trâm vào túi áo, định bụng sẽ tìm hiểu kỹ hơn về nó sau. Đây là một manh mối mới, một chi tiết quan trọng mà cô không thể bỏ qua.
Khi đang rời khỏi viện của Lão phu nhân, cô chạm mặt Trương di nương. Trương di nương nhìn Phán Nhi với ánh mắt dò xét, một nụ cười giả tạo nở trên môi.
TRƯƠNG DI NƯƠNG
Phán Nhi, cô chăm chỉ quá đấy. Vừa làm việc ở bếp, giờ lại đến đây phụ giúp.
PHÁN NHI
(Cúi đầu cung kính)
Là nô tỳ phải làm. Xin Trương di nương thứ lỗi cho nô tỳ vì đã làm phiền.
Trương di nương không trả lời, chỉ khẽ hừ một tiếng rồi lướt qua. Phán Nhi cảm nhận được sự khinh miệt trong ánh mắt bà ta. Cô biết, Trương di nương là người có ảnh hưởng không nhỏ trong phủ, và bà ta có mối liên hệ với Nhược Kỳ, nha hoàn thông phòng khác. Phán Nhi cần phải dè chừng.
Bước ra khỏi viện của Lão phu nhân, Phán Nhi cảm thấy mọi thứ đang dần vào guồng. Cô đã gieo những hạt mầm nghi ngờ, đã thu thập thêm những thông tin quan trọng. Trọng sinh là một cơ hội, và cô sẽ không để nó trôi qua vô ích. Phán Nhi siết chặt bàn tay, ý chí càng thêm kiên định. Cô sẽ không chỉ sống sót, mà cô sẽ chiến thắng.
Giang Thường Linh, vẫn còn chút bồn chồn từ đêm qua, liên tục để mắt đến Phán Nhi. Nàng cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu khác lạ nào, nhưng chỉ thấy Phán Nhi vẫn một mực cung kính, điều này càng khiến nàng nghi ngờ và khó chịu.
Sáng hôm đó, Phán Nhi, với vẻ ngoài hoàn toàn bình thường, vẫn tiếp tục công việc thường nhật của mình. Cô di chuyển trong Phủ bá tước, gương mặt không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, đôi mắt luôn quét qua mọi thứ xung quanh. Tuy nhiên, sâu thẳm bên trong, Phán Nhi biết rằng mình đang trong tầm ngắm của Giang Thường Linh.
Trong lúc đang lau dọn hành lang dẫn đến viện của Giang Thường Linh, Phán Nhi vô tình nghe thấy tiếng nói chuyện vọng ra từ bên trong.
GIANG THƯỜNG LINH (O.S)
(Giọng sắc lạnh)
Trương di nương có tin tức gì về thứ đó chưa? Ta cần nó.
TRƯƠNG DI NƯƠNG (O.S)
(Giọng nhỏ nhẹ, có chút nịnh nọt)
Xin Thế tử phi thứ lỗi. Vẫn chưa có gì. Nhưng Lão phu nhân rất coi trọng vật đó, chỉ sợ…
Giang Thường Linh không đợi Trương di nương nói hết câu đã ngắt lời.
GIANG THƯỜNG LINH (O.S)
(Giọng đầy uy hiếp)
Ta không cần biết bà ta coi trọng hay không. Thứ đó giờ thuộc về ta. Ta sẽ cho người lấy lại. Nếu có ai cản đường… thì hậu quả tự biết.
Phán Nhi nghe rõ từng lời. Nàng hiểu rằng Giang Thường Linh đang tìm kiếm một thứ gì đó, và thứ đó có liên quan đến Lão phu nhân. Nàng có chút mơ hồ nhớ lại chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích mà mình đã nhặt được hôm qua. Liệu có phải đó là thứ mà Giang Thường Linh đang tìm?
Phán Nhi khẽ lùi bước, cẩn thận tiếp tục công việc. Nàng biết mình không nên để lộ sự quan tâm hay bất kỳ dấu hiệu nghi ngờ nào. Cô đã quá quen với việc che giấu cảm xúc và suy nghĩ thật sự của mình. Phán Nhi quay lưng lại, bước đi về phía xa hơn.
Khi đi ngang qua phòng của Triệu An, Phán Nhi có thể nghe thấy tiếng cười nói vọng ra. Triệu An đang ở cùng Vân di nương. Phán Nhi dừng lại một chút, ánh mắt cô thoáng qua sự cay đắng, nhưng nhanh chóng dập tắt nó. Nàng không có thời gian để bận tâm đến chuyện tình cảm của Triệu An. Mục tiêu của nàng lớn hơn nhiều.
Giang Thường Linh, từ trong phòng, hé cửa nhìn ra hành lang. Ánh mắt sắc như dao găm lướt qua bóng lưng đang xa dần của Phán Nhi. Nàng cau mày, đôi mắt nheo lại đầy nghi ngờ.
GIANG THƯỜNG LINH
(Thì thầm với bản thân)
Nhìn bộ dạng cung kính đó… có gì đó không ổn. Nha hoàn này… thật khó đoán.
Hồng Nguyệt bước vào phòng, tay cầm một khay trà.
HỒNG NGUYỆT
Thế tử phi, trà nguội rồi.
GIANG THƯỜNG LINH
(Quay đầu lại, ánh mắt vẫn nhìn về phía hành lang)
Phán Nhi… ta thấy con bé có vẻ lạ. Đêm qua chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó. Ngươi đi theo dõi con bé cho ta. Xem nó đi đâu, gặp ai, làm gì. Ta muốn biết mọi thứ.
HỒNG NGUYỆT
Vâng, Thế tử phi.
Hồng Nguyệt cúi đầu tuân lệnh, rồi nhanh chóng rời đi. Giang Thường Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đầy vẻ tính toán. Nàng biết, sự bình lặng này sớm muộn cũng sẽ bị phá vỡ. Và Phán Nhi, dù cố gắng che giấu đến đâu, cũng sẽ không thoát khỏi sự dò xét của nàng. Giang Thường Linh siết chặt tay, nụ cười bí hiểm thoáng hiện trên môi.
Phán Nhi cúi đầu chào Lão phu nhân một cách cung kính khi bà bước ra khỏi thư phòng. Lão phu nhân nhìn cô với ánh mắt dò xét, nhưng Phán Nhi chỉ giữ nụ cười dịu dàng, ánh mắt trống rỗng.
LÃO PHU NHÂN
Con bé này… ngày càng khéo léo che giấu.
Lão phu nhân thầm nghĩ, rồi chậm rãi đi về phía hành lang. Phán Nhi khẽ thở phào, sau đó nhanh chóng quay người, tay len lén vuốt ve chiếc khăn tay lụa mỏng trong tay áo. Họa tiết chim phượng thêu chỉ vàng trên nền lụa đỏ sẫm, tinh xảo đến từng sợi lông vũ. Đây là tín vật của Vân di nương, món quà bà từng dành cho nàng ta khi còn bên nhau. Một lời nhắc nhở về một quá khứ đã hóa tro tàn.
Phán Nhi bước vào thư phòng của Triệu An. Căn phòng vẫn còn thoang thoảng mùi trầm hương và một chút dư âm của hương phấn nữ nhi. Cô liếc nhìn quanh, rồi “vô tình” làm rơi chiếc khăn tay xuống dưới gầm bàn, ngay nơi mà Lão phu nhân thường hay nhặt đồ hoặc kiểm tra. Tim Phán Nhi đập thình thịch, nhưng khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ bình thản như thường lệ.
Hồng Nguyệt lén lút theo dõi Phán Nhi từ xa. Cô ta thấy Phán Nhi rời khỏi phòng Triệu An với vẻ mặt không có gì khác lạ, rồi đi về phía viện của Lão phu nhân. Hồng Nguyệt nhíu mày, sự nghi ngờ trong mắt càng tăng lên.
HỒNG NGUYỆT
(Thì thầm với bản thân)
Con nha hoàn này… Rốt cuộc đang giấu giếm cái gì?
Giang Thường Linh vẫn ngồi trong phòng, đôi mắt không rời khỏi khung cửa. Nàng ta đã sai Hồng Nguyệt đi theo dõi Phán Nhi. Sự biến mất đột ngột và rồi lại xuất hiện của Phán Nhi khiến Giang Thường Linh cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Bỗng nhiên, một tiếng động nhỏ vọng ra từ thư phòng của Triệu An.
GIANG THƯỜNG LINH
(Mắt sáng rực lên)
Lão phu nhân…
Giang Thường Linh hiểu ý. Bà ta đứng dậy, bước nhanh ra khỏi phòng, hướng về phía thư phòng của Triệu An. Bà ta biết, Lão phu nhân là người rất tinh ý, và bà ta luôn tìm cách để Lão phu nhân không hài lòng với những người xung quanh Triệu An.
Lão phu nhân đang bước ngang qua thư phòng của Triệu An. Bà dừng lại, đôi mắt lướt qua sàn nhà. Bỗng nhiên, bà ta cúi xuống, nhặt lên một vật gì đó.
LÃO PHU NHÂN
(Mắt nheo lại)
Cái gì đây… Khăn tay của Vân di nương?
Lão phu nhân cầm chiếc khăn tay thêu họa tiết độc đáo trong tay, ánh mắt đầy vẻ suy tư. Bà nhớ lại việc Vân di nương từng rất được Lão Hầu gia sủng ái, và giờ đây, chiếc khăn tay này lại xuất hiện trong thư phòng của cháu trai mình. Một kế hoạch xấu xa bắt đầu nảy mầm trong đầu Lão phu nhân. Bà ta biết phải làm gì để giăng bẫy Phán Nhi.
Giang Thường Linh đứng cách đó không xa, nhìn thấy cảnh tượng đó. Bà ta mỉm cười một cách đầy ẩn ý. Trò chơi đã chính thức bắt đầu.
—
Trong không gian tĩnh lặng của phủ bá tước, một trò chơi đã được khơi mào, không tiếng động nhưng ẩn chứa đầy những toan tính và âm mưu. Phán Nhi, với vẻ ngoài mỏng manh như đóa hoa dại, đã khéo léo gieo một hạt giống nghi ngờ, đủ để làm rung chuyển cả một đế chế. Chiếc khăn tay, tưởng chừng vô tri, lại mang trong mình sức mạnh của quá khứ, là minh chứng cho những bí mật đang dần bị phơi bày.
Lão phu nhân, với kinh nghiệm và sự tàn nhẫn của tuổi già, đã nhìn thấu ẩn ý đằng sau sự “vô tình” đó. Bà ta không chỉ nhìn thấy một chiếc khăn tay, mà còn nhìn thấy một cơ hội để loại bỏ những kẻ ngáng đường, để củng cố vị thế của mình trong phủ. Nụ cười trên môi bà ta không còn là sự hiền từ của người bà, mà là cái nhếch mép đầy nguy hiểm của một kẻ săn mồi.
Giang Thường Linh, người vốn luôn cảnh giác và đầy nghi ngờ, giờ đây lại cảm thấy một tia hy vọng le lói. Sự xuất hiện của chiếc khăn tay này, dù là một cái bẫy, cũng có thể là con dao hai lưỡi. Nó có thể đẩy Phán Nhi vào chỗ chết, hoặc nó có thể giúp bà ta khai thác thêm những điểm yếu của kẻ thù. Sự giằng co giữa các thế lực trong phủ bá tước đã bắt đầu leo thang, và mỗi bước đi sai lầm đều có thể dẫn đến sự sụp đổ.
Trong bóng tối của những mưu mô, Phán Nhi vẫn giữ cho mình một vẻ ngoài bất động, nhưng bên trong, một ngọn lửa quyết tâm đang dần nhen nhóm. Cô biết mình đang bước vào một cuộc chiến cam go, nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một sợi chỉ mong manh. Nhưng cô đã chuẩn bị cho điều này. Cô đã trải qua đủ đau khổ, đủ mất mát để không còn gì để mất. Và giờ đây, cô sẵn sàng đòi lại tất cả. Phủ bá tước này, một ngày nào đó, sẽ phải trả giá cho những gì đã gây ra cho cô.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*