Từ nhỏ, tôi đã được gia đình họ Hoắc nuôi dưỡng để trở thành con dâu của họ.
Năm hai mươi tuổi, tôi kết hôn với Hoắc Khuynh.
Năm hai mươi bốn tuổi, tôi sinh Hoắc Ngự Thời.
Hoắc Ngự Thời rất giống Hoắc Khuynh, luôn trầm lặng, ít nói và không gần gũi với tôi.
Mỗi tối trước khi đi ngủ, tôi luôn mang cho họ mỗi người một ly sữa nóng.
Nhưng tối hôm đó, Hoắc Khuynh vô tình làm đổ ly sữa, và Hoắc Ngự Thời lén đổ sữa đi.
Bỗng nhiên, tôi cảm thấy mệt mỏi.
Khi đưa đơn ly hôn cho Hoắc Khuynh, anh nhíu mày, không vui hỏi tôi:
“Chỉ vì chuyện nhỏ này thôi sao?”
“Ừ, chỉ vì chuyện nhỏ này thôi.”
“Vậy con thì sao? Hoắc Ngự Thời em tính thế nào?”
Hoắc Khuynh lại trở về với vẻ mặt lạnh lùng như trước, công việc công vụ mà hỏi tôi.
Tôi ngồi đối diện anh, như một khách mời trong cuộc đàm phán, bình tĩnh nói:
“Tôi sẽ từ bỏ quyền nuôi dưỡng nó…”
“…Ngôi nhà ở ngoại ô phía đông cũng sẽ được chuyển nhượng sang tên nó, coi như là khoản bồi thường chi phí nuôi dưỡng.”
Dù sao thì đứa trẻ này mang họ Hoắc, so với việc theo tôi, nó và Hoắc Khuynh mới thật sự là một gia đình.
Hoắc Khuynh cúi mắt nhìn tôi, trong đáy mắt chẳng có cảm xúc, như không hiểu tôi đang làm gì.
“Lâm Diểu.”
Anh nhẹ giọng, “Nếu vì chuyện ly sữa đó mà em không thể bỏ qua, anh xin lỗi. Em biết mà, tối qua anh say, không cố ý làm vậy với em.”
Anh kiên nhẫn giải thích, luôn nghĩ rằng vấn đề là ly sữa.
Tối qua Hoắc Khuynh tiệc tùng về rất muộn.
Tôi đợi anh nửa đêm, bị luồng không khí lạnh khi anh mở cửa thổi đến tỉnh.
Tôi từ sô pha đứng dậy, thấy anh vừa cởi áo khoác vừa khó chịu xoa trán, lập tức đi vào bếp mang ly sữa ấm đã hâm nóng lâu cho anh.
Bình thường, tình cảm vợ chồng chúng tôi dù không phải là quá tốt, nhưng ít nhất bề ngoài cũng ổn.
Nhưng tối qua, tôi hỏi thêm một câu: “Anh gặp ai à? Mùi nước hoa trên người anh quen lắm.”
Hoắc Khuynh đột nhiên buông ly sữa vừa cầm.
Tôi không kịp phản ứng, ly thủy tinh từ tay chúng tôi rơi xuống.
Trong ánh sáng ấm áp, đập tan sự yên tĩnh của cả căn phòng.
Hoắc Khuynh nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng, cả người toát ra sự khó chịu.
Anh nhìn tôi với khuôn mặt lạnh nhạt, cảnh cáo tôi: “Lâm Diểu, em đã vượt quá giới hạn rồi.”
“Từ giờ về sau em không cần chờ anh vào buổi tối nữa, cũng không cần chuẩn bị sữa cho anh.”
Con trai tôi, Hoắc Ngự Thời, khi thấy hành động của bố nó, cũng lén đổ sữa đi.
Bị tôi phát hiện, nó đứng ở cửa, cũng không có cảm xúc mà xin lỗi tôi: “Xin lỗi mẹ, bố không uống, con cũng không muốn uống.”
Có lẽ trong mắt họ, chuyện này chẳng đáng gì.
Tôi không thể, và không nên vì thế mà làm to chuyện.
Tôi không giải thích thêm.
Ký tên xong, tôi ủy thác cho luật sư.
Quyết định kết thúc cuộc hôn nhân với Hoắc Khuynh.
Hoắc Khuynh nói nhiều về việc phân chia tài sản.
Tôi không chú ý nhiều, cũng không quan tâm lắm.
Vào phòng, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Anh cúi nhìn tôi: “Lâm Diểu, thủ tục còn cần thời gian, em không cần phải vội dọn ra ngoài, căn nhà này có thể để lại cho em.”
Tôi nhìn anh, người đàn ông vẫn bình tĩnh và lạnh lùng như xưa.
Tôi bình tĩnh đáp lại bằng lời anh từng nói: “Làm việc phải dứt khoát, tránh kéo dài mà còn để lại vấn đề.”
Hoắc Khuynh không nói thêm gì nữa.
Tôi chưa bao giờ nghĩ việc thu dọn hành lý lại khó khăn như vậy.
Trong nhà, mọi thứ đều do tôi sắp xếp từng chút một.
Tôi nhìn quanh một vòng, cuối cùng quyết định giải quyết nhanh gọn, kéo vali ra ngoài.
Hoắc Khuynh chặn tôi lại: “Em định đi đâu?”
“Nhà bố mẹ em à?”
“Để anh bảo tài xế đưa em đi.”
“Không cần.”
Tôi từ chối và nói với anh, “Ngày mai nhớ bảo người giúp việc dọn hết đồ của tôi, tôi không tự xử lý đâu.”
Dù sao nhà họ cũng không thiếu người để làm việc đó.
Bước ra cửa, tôi nghĩ lại.
Cuối cùng, tôi quay lại và nói với Hoắc Ngự Thời, người đứng sau Hoắc Khuynh với khuôn mặt không biểu cảm:
“Mẹ sẽ không đến đón con ở trường mẫu giáo nữa, nhưng nhớ đừng đi với người lạ.”
Coi như là lời dặn cuối cùng của tôi.
Nói xong, tôi quay lưng rời đi.
Không nhìn lại đứa trẻ từng khóc quấy trong thời kỳ cai sữa, từng được tôi ôm trọn trong vòng tay, dỗ dành cả đêm.
Tôi mua một vé máy bay rời khỏi Bắc Kinh.
Chọn bừa một thành phố ở miền Nam.
Từ khi mười bốn tuổi, khi được thông báo rằng tôi sẽ kết hôn với gia đình họ Hoắc, tôi đã bị giới hạn về tự do và lựa chọn.
Sau khi kết hôn với Hoắc Khuynh, ngoài việc tham gia một số hoạt động cần thiết, anh cũng không bao giờ chủ động đưa tôi đi đâu.
Cuộc sống thường ngày của tôi, có lẽ chỉ là mỗi tối đợi cha con họ về nhà, trước khi đi ngủ mang cho họ một ly sữa nóng.
Trong giới đều nói, mẹ Hoắc đã dạy dỗ tôi rất tốt, hoàn toàn là một người vợ được thiết kế riêng cho Hoắc Khuynh.
Vừa xứng đáng với thân phận của anh, lại chăm sóc tốt cho cuộc sống của anh.
Nhược điểm duy nhất là: quá hoàn hảo.
Hoàn hảo đến mức có chút tẻ nhạt, có vẻ cứng nhắc.
(Truyện đăng tại page Tiểu Linh Nhi, đứa nào reup làm chó)
Tôi từng nghe bạn của Hoắc Khuynh trêu đùa anh.
“Hoắc thiếu, cảm giác như thế nào khi còn trẻ mà đã sống cuộc sống của đôi vợ chồng già?”
“Vợ của cậu thật sự không có gì thú vị, cười cũng như người máy.”
“Cậu có muốn bọn tôi giới thiệu cho cậu một chút thú vị không?”
“Chỉ vài ngày trước, Lương thiếu quen một cô gái hài hước, rất vui nhộn, giống như Từ Vi năm xưa, thế nào, cậu có hứng thú không?”
Từ Vi, mối tình đầu của Hoắc Khuynh.
Năm đó, mẹ Hoắc không đồng ý cho họ ở bên nhau, Hoắc Khuynh chống đối mãi.
Sau đó không biết xảy ra chuyện gì.
Họ chia tay, Từ Vi đi Mỹ.
Vào năm tôi hai mươi tuổi, Hoắc Khuynh đột nhiên chấp nhận sự sắp xếp của gia đình, chủ động cầu hôn tôi.
Bốn năm sau, tôi sinh Hoắc Ngự Thời.
À đúng rồi, tôi nhớ ra rồi.
Đêm đó, mùi nước hoa quen thuộc tôi ngửi thấy, là loại Từ Vi yêu thích.
Hương hoa dành dành đặc trưng.
TRONG MÁY BAY – NGÀY
Bầu trời xanh ngắt, mây trắng bồng bềnh như những gợn bông. Lâm Diểu ngồi sát cửa sổ, ánh mắt dõi theo cảnh vật lướt qua. Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út được tháo ra, nằm gọn trong lòng bàn tay. Cô khẽ vuốt ve bề mặt kim loại lạnh lẽo. Một cảm giác tự do đến choáng ngợp lan tỏa, nhưng lại xen lẫn một khoảng trống rỗng vô hình.
Lâm Diểu (thầm nghĩ)
Cuộc đời mình, giờ mới thực sự bắt đầu…
Giọt nước mắt không rơi, nhưng trái tim cô trĩu nặng một nỗi niềm khó tả. Chuyến bay đưa cô rời xa Bắc Kinh, rời xa cuộc hôn nhân đã định sẵn từ khi còn nằm trong nôi.
**PHONG CẢNH NGẮN VỀ CUỘC ĐỜI CỦA LÂM DIỂU TRƯỚC KHI KẾT HÔN VỚI HOẮC KHUỲNH**
Màn hình máy bay hiển thị độ cao và tốc độ. Lâm Diểu nhắm mắt lại, dòng hồi tưởng ùa về. Cô nhớ về tuổi thơ, nơi cô được gia đình họ Hoắc nuôi dưỡng, mọi thứ đều được sắp đặt cho một tương lai đã định. Năm hai mươi tuổi, cô kết hôn với Hoắc Khuynh. Bốn năm sau, con trai cô, Hoắc Ngự Thời, chào đời. Thằng bé giống Hoắc Khuynh như tạc, trầm lặng và xa cách.
Lâm Diểu nhớ lại những tối bà mẹ chồng, Mẹ Hoắc, thường khen cô là một người vợ hoàn hảo. Hoàn hảo đến mức tẻ nhạt, cứng nhắc. Cô nhớ những lời trêu chọc của bạn bè Hoắc Khuynh: “Hoắc thiếu, còn trẻ mà đã sống như vợ chồng già. Vợ cậu cười như người máy.” Họ còn nhắc đến Từ Vi, mối tình đầu của Hoắc Khuynh, người đã rời đi Mỹ sau khi chia tay anh.
Rồi cô nhớ đến đêm định mệnh. Hoắc Khuynh về muộn, say xỉn. Mùi nước hoa quen thuộc, hương hoa dành dành đặc trưng của Từ Vi, thoang thoảng trên người anh. Khi cô hỏi, anh đã buông ly sữa nóng, nó rơi vỡ tan tành, báo hiệu sự đổ vỡ không thể hàn gắn. Hoắc Ngự Thời, chứng kiến cảnh đó, cũng lén đổ ly sữa của mình đi. Đó là giọt nước tràn ly. Cô đưa đơn ly hôn.
**CẢNH HỒI TƯỞNG CHI TIẾT VỀ CUỘC NÓI CHUYỆN VỚI HOẮC KHUỲNH**
HOẮC KHUỲNH
(Nhíu mày)
Chỉ vì chuyện nhỏ này thôi sao?
LÂM DIỂU
(Bình tĩnh)
Ừ, chỉ vì chuyện nhỏ này thôi.
HOẮC KHUỲNH
(Lạnh lùng)
Vậy con thì sao? Hoắc Ngự Thời em tính thế nào?
Lâm Diểu đưa ra quyết định từ bỏ quyền nuôi dưỡng con trai, chuyển nhượng căn nhà ở ngoại ô phía đông cho thằng bé. Đó là tài sản duy nhất cô có thể cho con. Hoắc Khuynh nhìn cô không chút cảm xúc.
HOẮC KHUỲNH
Lâm Diểu. Nếu vì chuyện ly sữa đó mà em không thể bỏ qua, anh xin lỗi. Em biết mà, tối qua anh say, không cố ý làm vậy với em.
Lâm Diểu không giải thích. Cô ủy thác cho luật sư lo thủ tục ly hôn. Hoắc Khuynh đề nghị để lại căn nhà cho cô, nhưng cô từ chối, mong muốn mọi thứ dứt khoát.
LÂM DIỂU
(Nhìn Hoắc Khuynh)
Làm việc phải dứt khoát, tránh kéo dài mà còn để lại vấn đề.
Trước khi rời đi, cô quay lại nhìn Hoắc Ngự Thời, đứa con trai với khuôn mặt không cảm xúc đứng sau bố.
LÂM DIỂU
(Với Hoắc Ngự Thời)
Mẹ sẽ không đến đón con ở trường mẫu giáo nữa, nhưng nhớ đừng đi với người lạ.
Cô bước ra khỏi cửa, không nhìn lại đứa con trai từng quấy khóc trong vòng tay cô. Cô đã mua vé máy bay, chọn bừa một thành phố ở miền Nam. Nơi đó, một khởi đầu mới đang chờ đợi, dù có chút tự do trống rỗng.
CỬA SỔ MÁY BAY – NGÀY
Lâm Diểu mở mắt. Chiếc nhẫn cưới vẫn nằm trong tay. Cô thở một hơi thật dài, cố gắng đón nhận sự tự do này. Mặc dù lòng vẫn còn nặng trĩu, nhưng cô biết, mình không thể quay đầu lại. Cô đã bước ra khỏi cuộc đời đã được sắp đặt, để tìm kiếm một con đường thuộc về chính mình.
MÀN HÌNH CHUYỂN SANG TỐI ĐEN, CUNG ĐIỆU NHẠC TRỞ NÊN NHẸ NHÀNG VÀ SÂU LẮNG HƠN.
CÂU CHUYỆN TIẾP TỤC.
TRONG MÁY BAY – NGÀY
Bầu trời xanh ngắt, mây trắng bồng bềnh như những gợn bông. Lâm Diểu ngồi sát cửa sổ, ánh mắt dõi theo cảnh vật lướt qua. Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út được tháo ra, nằm gọn trong lòng bàn tay. Cô khẽ vuốt ve bề mặt kim loại lạnh lẽo. Một cảm giác tự do đến choáng ngợp lan tỏa, nhưng lại xen lẫn một khoảng trống rỗng vô hình.
Lâm Diểu (thầm nghĩ)
Cuộc đời mình, giờ mới thực sự bắt đầu…
Giọt nước mắt không rơi, nhưng trái tim cô trĩu nặng một nỗi niềm khó tả. Chuyến bay đưa cô rời xa Bắc Kinh, rời xa cuộc hôn nhân đã định sẵn từ khi còn nằm trong nôi.
CẬN CẢNH KHUÔN MẶT LÂM DIỂU
Ánh mắt cô lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảnh vật phía dưới biến đổi từ những tòa nhà cao tầng thành những cánh đồng xanh mướt. Cô nhắm mắt lại, để dòng hồi tưởng đưa mình về quá khứ.
HỒI TƯỞNG
CẢNH NHÀ CỦA HOẮC KHUỲNH VÀ LÂM DIỂU – TỐI
Không gian sang trọng, yên tĩnh. Mẹ Hoắc ngồi trên sofa, đọc báo. Hoắc Khuynh bước vào phòng khách, tay cầm ly sữa. Lâm Diểu, với nụ cười gượng gạo, đang chuẩn bị dọn dẹp bàn ăn.
MẸ HOẮC
(Không rời mắt khỏi tờ báo)
Diểu à, con thật đúng là người vợ hoàn hảo của Hoắc Khuynh. Luôn chu toàn mọi việc.
LÂM DIỂU
(Giọng đều đều)
Dạ, thưa mẹ.
Hoắc Khuynh đặt ly sữa xuống bàn, ánh mắt anh lướt qua Lâm Diểu, có vẻ bực bội.
HOẮC KHUỲNH
(Lạnh lùng)
Em cứ như vậy mãi à? Vui vẻ không?
Một vài người bạn của Hoắc Khuynh bước vào, tiếng cười nói ồn ào. Họ ngồi xuống ghế sofa, nhìn Lâm Diểu với ánh mắt châm chọc.
BẠN CỦA HOẮC KHUỲNH 1
(Cười nhếch mép)
Hoắc thiếu, cậu còn trẻ mà đã sống như vợ chồng già rồi. Vợ cậu nhìn như người máy vậy.
BẠN CỦA HOẮC KHUỲNH 2
(Nói lớn hơn)
Đúng rồi, có bao giờ thấy cô ấy cười tươi hết cỡ đâu. Chắc là do không có người nào đủ sức hấp dẫn để khiến cô ấy vui vẻ.
Một người bạn khác, tên Lương Thiếu, nhấp một ngụm rượu, ánh mắt anh ta chợt lóe lên điều gì đó.
LƯƠNG THIẾU
Nói đến hấp dẫn, tôi nhớ Từ Vi. Cô ấy là người duy nhất khiến Hoắc Khuynh cười thật lòng. Tiếc là cô ấy đã sang Mỹ rồi.
Lâm Diểu đứng sững người, ly sữa trong tay cô bỗng chốc trở nên nặng trĩu. Mùi hương quen thuộc, hương hoa dành dành thoang thoảng đâu đó, len lỏi vào không khí. Cô nhìn Hoắc Khuynh, anh ta đang tránh ánh mắt của cô.
HOẮC KHUỲNH
(Giọng hơi cao)
Chuyện đó đã qua rồi.
LÂM DIỂU
(Giọng run run)
Thế còn mùi hương này thì sao?
Đột nhiên, Hoắc Khuynh hoảng hốt. Anh ta vội vàng cầm lấy ly sữa, nhưng quá muộn. Ly sữa rơi xuống sàn, vỡ tan tành, chất lỏng nóng hắt tung tóe.
HOẮC KHUỲNH
(Gầm lên)
Em làm cái quái gì vậy?!
Cùng lúc đó, Hoắc Ngự Thời, đang đứng cách đó không xa, cũng bỗng dưng đổ ly sữa của mình xuống sàn. Đứa bé nhìn chằm chằm vào sự hỗn loạn, đôi mắt to tròn lộ rõ sự sợ hãi và bối rối.
Lâm Diểu nhìn ly sữa vỡ, nhìn con trai mình, rồi nhìn Hoắc Khuynh. Cô hiểu ra. Mọi thứ đã kết thúc. Cô bước vào phòng, lấy ra một tập đơn.
LÂM DIỂU
(Bình tĩnh một cách đáng sợ)
Anh không cần phải nói gì cả.
Hoắc Khuynh nhíu mày, anh ta có vẻ khó hiểu.
HOẮC KHUỲNH
Chỉ vì chuyện nhỏ này thôi sao?
LÂM DIỂU
(Giọng kiên quyết)
Ừ, chỉ vì chuyện nhỏ này thôi.
HOẮC KHUỲNH
(Lạnh lùng)
Vậy con thì sao? Hoắc Ngự Thời em tính thế nào?
Lâm Diểu nhìn con trai, một nỗi đau xé lòng. Cô đã đưa ra quyết định khó khăn nhất trong đời.
LÂM DIỂU
(Với Hoắc Khuynh)
Tôi sẽ từ bỏ quyền nuôi dưỡng. Căn nhà ở ngoại ô phía đông, tôi sẽ chuyển nhượng lại cho nó.
Hoắc Khuynh nhìn cô, ánh mắt không biểu lộ cảm xúc.
HOẮC KHUỲNH
Lâm Diểu. Nếu vì chuyện ly sữa đó mà em không thể bỏ qua, anh xin lỗi. Em biết mà, tối qua anh say, không cố ý làm vậy với em.
Lâm Diểu không trả lời. Cô đã ủy thác cho luật sư lo mọi thủ tục. Cô chỉ muốn mọi thứ kết thúc thật nhanh.
LÂM DIỂU
(Nhìn Hoắc Khuynh)
Làm việc phải dứt khoát, tránh kéo dài mà còn để lại vấn đề.
Cô bước ra khỏi nhà, chỉ quay lại nhìn Hoắc Ngự Thời một lần cuối. Đứa bé đứng phía sau Hoắc Khuynh, vẫn với khuôn mặt vô cảm.
LÂM DIỂU
(Với Hoắc Ngự Thời, giọng nghẹn ngào)
Mẹ sẽ không đến đón con ở trường mẫu giáo nữa, nhưng nhớ đừng đi với người lạ.
Cô bước ra cửa, không nhìn lại. Cô đã có vé máy bay, đã chọn một thành phố ở miền Nam, một nơi hoàn toàn xa lạ.
KẾT THÚC HỒI TƯỞNG
TRONG MÁY BAY – NGÀY
Lâm Diểu mở mắt. Chiếc nhẫn cưới vẫn nằm trong tay cô. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng để sự tự do này thấm vào từng tế bào. Vẫn còn đó những nặng trĩu, nhưng cô biết, mình không thể quay đầu.
CẢNH MÁY BAY ĐANG HẠ CÁNH
ĐỘNG CƠ MÁY BAY KHẼ RUNG LÊN. LAM DIỂU NHÌN RA NGOÀI CỬA SỔ. PHÍA DƯỚI LÀ MỘT THÀNH PHỐ LỚN, VỚI NHỮNG TÒA NHÀ CAO TẦNG ĐAN XEN VỚI CÁC KHU NHÀ CŨ KỸ. KHÔNG KHÍ NÓNG ẨM VÀ KHÓC LIỆT ẬP VÀO MẶT CÔ NGAY CẢ KHI CHƯA RỜI KHỎI MÁY BAY.
MÁY BAY ĐỖ VÀO CỔNG.
LÂM DIỂU
(Thở dài, nói với chính mình)
Chân trời mới đây rồi.
CÔ LẤY HÀNH LÝ XÁCH TAY, CHẬM RÃI ĐỨNG DẬY. ĐÔI MẮT CÔ NHÌN THẲNG PHÍA TRƯỚC, VỪA CÓ CHÚT LẠC LÕNG, NHƯNG QUYẾT TÂM THÌ KHÔNG HỀ LÀM. CÔ KHÔNG CÒN LÀ NGƯỜI PHỤ NỮ HOÀN HẢO CỦA GIA ĐÌNH HOẮC NỮA.
SÂN BAY ĐÔNG ĐÚC.
LÂM DIỂU KÉO CHIẾC VALI CỦA MÌNH QUA LỐI ĐI, ĐÔI CHÂN CÔ KHẼ LẬP ĐỊNH. NHỮNG ÂM THANH CỦA THÀNH PHỐ MIỀN NAM XA LẠ ẬP VÀO TAI CÔ: TIẾNG XE CỘ ỒN ÀO, TIẾNG NGƯỜI NÓI CHUYỆN VỚI GIỌNG ĐẶC TRƯNG, TIẾNG RAO HÀNG CỦA NHỮNG NGƯỜI BÁN DẠO. TẤT CẢ ĐỀU VỪA KHÁC BIỆT, VỪA KHIẾN CÔ CẢM THẤY MỘT CHÚT KHÓ DỄ THÍCH NGHI.
CÔ DỪNG LẠI, LẤY ĐIỆN THOẠI RA, TÌM KIẾM ĐỊA CHỈ PHÒNG TRỌ ĐÃ ĐẶT TRƯỚC QUA MẠNG. NHỮNG NGÕ HẺM NHỎ, NHỮNG CĂN NHÀ SAN SÁT NHAU HIỆN LÊN TRONG HÌNH ẢNH. CÔ HIỂU RẰNG CUỘC SỐNG MỚI SẼ KHÔNG HỀ DỄ DÀNG.
LÂM DIỂU
(Thầm nghĩ)
Hy vọng nơi này… đủ nhỏ để tôi có thể trốn.
NHƯNG ÁNH MẮT CÔ VẪN TOÁT LÊN VẺ KIÊN CƯỜNG. CÔ LẤY LẠI BÌNH TĨNH, TIẾP TỤC BƯỚC ĐI, DÙ NHỮNG CƠN GIÓ NÓNG ẨM CỦA MIỀN NAM ĐANG VẬT LỘN VỚI MÁI TÓC CÔ. CUỘC HÀNH TRÌNH TÌM KIẾM CHÍNH MÌNH CỦA LÂM DIỂU CHÍNH THỨC BẮT ĐẦU.
KHÁCH SẠN TẠI THÀNH PHỐ MIỀN NAM – NGÀY
Lâm Diểu bước vào căn phòng khách sạn tồi tàn. Mùi ẩm mốc, cộng với hơi nóng đặc trưng của miền Nam, xộc thẳng vào mũi cô. Ánh đèn vàng vọt hắt bóng lên những bức tường bong tróc. Cô nhìn quanh, một cảm giác bất an thoáng qua.
LÂM DIỂU
(Thầm nghĩ)
Thật khác xa với sự xa hoa ở Bắc Kinh.
Cô đặt vali xuống sàn, thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng có một nơi để ngả lưng sau chuyến bay dài.
NƠI TRỌ CỦA LÂM DIỂU – VÀI NGÀY SAU
Căn phòng nhỏ chỉ đủ kê một chiếc giường đơn, một tủ quần áo cũ kỹ và một chiếc bàn học ọp ẹp. Bên ngoài, tiếng rao hàng, tiếng xe cộ không ngừng vọng vào. Lâm Diểu ngồi bên chiếc bàn, tay cầm tờ giấy ghi địa chỉ. Cô đã phải bỏ ra những đồng tiền cuối cùng để thuê được nơi này.
LÂM DIỂU
(Thở dài)
Bắt đầu thôi.
Cô đứng dậy, ánh mắt dán chặt vào tờ giấy. Vài ngày nay, cô đã không ngừng tìm kiếm một công việc phù hợp. Nhưng với kinh nghiệm chỉ quanh quẩn trong nhà, mọi cánh cửa dường như đều đóng sập trước mặt. Cô đã nộp hồ sơ vào rất nhiều nơi, từ quán cà phê, nhà hàng, cho đến các cửa hàng quần áo, nhưng đều nhận được lời từ chối khéo léo hoặc sự im lặng đáng sợ.
Lâm Diểu bước ra khỏi phòng trọ, hòa vào dòng người tấp nập trên đường phố. Cô đi bộ, lục lọi trong túi xách để tìm lại tờ danh thiếp của một cửa hàng sách nhỏ cô từng nhìn thấy trên đường. Đó là một cửa hàng sách cũ, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ. Chủ tiệm là một người phụ nữ trung niên, trông có vẻ hiền lành.
CỬA HÀNG SÁCH CŨ – NGÀY
Lâm Diểu bước vào. Mùi giấy cũ, mực in và một chút hương hoa khô thoang thoảng lan tỏa. Những kệ sách cao ngất, chất đầy những cuốn sách đủ mọi kích cỡ, màu sắc. Ánh sáng lờ mờ từ ô cửa kính hắt vào, tạo nên một không gian yên tĩnh, cổ kính. Bà chủ tiệm, bà Hoa, đang ngồi sau quầy thanh toán, khâu vá một góc áo.
LÂM DIỂU
(Ngập ngừng)
Chào bà ạ. Tôi… tôi muốn hỏi xem tiệm mình còn tuyển nhân viên không ạ?
Bà Hoa ngẩng đầu lên, đôi mắt hiền từ nhìn Lâm Diểu.
BÀ HOA
(Giọng nhẹ nhàng)
À, con bé à. Tiệm của bà lúc nào cũng cần người. Nhưng con làm được không? Ở đây cũng hơi vất vả đấy.
LÂM DIỂU
(Giọng kiên quyết)
Dạ, con làm được ạ. Con cần việc gấp. Con sẽ cố gắng hết sức.
Bà Hoa nhìn sâu vào mắt Lâm Diểu, dường như bà nhìn thấy sự quyết tâm và cả nỗi bất lực ẩn sâu bên trong cô.
BÀ HOA
Thôi được rồi. Ngày mai con đến đây làm đi. Công việc của con là sắp xếp sách, lau bụi, và giúp khách tìm sách. Lương thì… lúc đầu hơi ít, nhưng nếu con làm tốt, bà sẽ xem xét tăng.
Lâm Diểu cảm thấy một luồng sinh khí tràn về.
LÂM DIỂU
(Mắt sáng lên)
Thật ạ? Con cảm ơn bà rất nhiều!
BÀ HOA
(Mỉm cười)
Đừng vội cảm ơn. Làm việc là phải có trách nhiệm. Con xem đi, tiệm này không phải lúc nào cũng đông khách, nhưng công việc cũng không ít đâu.
Lâm Diểu gật đầu lia lịa. Cô đảo mắt quanh cửa hàng, những cuốn sách cũ kỹ dường như đang chờ đợi bàn tay cô sắp xếp lại.
LÂM DIỂU
(Tự nhủ, ánh mắt kiên định)
Tôi sẽ làm được. Dù chỉ là một công việc bán thời gian ở một tiệm sách nhỏ, nhưng đây là bước đầu tiên của tôi.
Cô cảm nhận được hơi ấm len lỏi vào tim, một chút hy vọng mong manh giữa cuộc đời đầy bão tố.
CỬA HÀNG SÁCH CŨ – NGÀY HÔM SAU
Lâm Diểu mặc một bộ quần áo đơn giản, tóc buộc gọn gàng. Cô đang cẩn thận sắp xếp những cuốn sách lên kệ. Tay cô lướt qua từng bìa sách, cảm nhận sự cũ kỹ, trầm mặc. Mùi hương của sách quyện với mùi mồ hôi nhẹ nhàng trên trán cô.
BÀ HOA
(Từ phía quầy thanh toán vọng ra)
Diểu à, sắp xếp xong chỗ đó rồi thì sang đây giúp bà đóng gói mấy cuốn sách cho khách ở xa.
LÂM DIỂU
(Trả lời ngay)
Dạ, con sang ngay đây ạ!
Cô cẩn thận đặt cuốn sách cuối cùng vào vị trí, rồi bước nhanh về phía bà Hoa. Cuộc hành trình tìm lại bản thân của Lâm Diểu, với công việc đầu tiên này, chính thức bắt đầu. Dù còn nhiều khó khăn phía trước, nhưng ánh mắt cô đã ánh lên sự quyết tâm.
CỬA HÀNG SÁCH CŨ – BUỔI TỐI
Đèn đường từ bên ngoài hắt vào làm các kệ sách cũ kỹ càng thêm phần bí ẩn. Lâm Diểu vừa lau xong chiếc bàn kính, tay cô khẽ chạm vào một cuốn sách có bìa bọc da đã sờn. Một hình ảnh thoáng qua trong đầu cô: Hoắc Ngự Thời đang ngồi trên chiếc sô pha da sang trọng trong nhà họ Hoắc, đôi mắt long lanh nhìn cô. Tiếng cười trong trẻo của con vang lên, xua tan đi sự tĩnh lặng của căn phòng. Rồi hình ảnh vụt tắt, thay vào đó là khuôn mặt hớn hở của một người bạn chung trên mạng xã hội, đang đăng tải những bức ảnh vui vẻ cùng gia đình. Trong ảnh, có Hoắc Ngự Thời.
Một thoáng nhói lòng. Mùi hương nước hoa hương hoa dành dành thoang thoảng đâu đó lại ùa về, như một cơn gió độc bốc lên từ quá khứ. Cô lắc đầu, cố gắng xua đi cảm giác bất chợt.
LÂM DIỂU
(Thầm nghĩ)
Mình đã lựa chọn rồi. Mọi thứ đã qua rồi.
Cô siết chặt tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Nỗi buồn như bong bóng xà phòng, vừa thoáng hiện đã vỡ tan trong khoảnh khắc. Bà Hoa bước ra từ phòng trong, trên tay là một tách trà nóng.
BÀ HOA
Làm xong rồi à con? Mệt không?
LÂM DIỂU
(Cười gượng)
Dạ không ạ. Con ổn.
Bà Hoa nhìn Lâm Diểu, ánh mắt bà như nhìn thấu sự gắng gượng của cô. Bà đặt tách trà xuống bàn, khẽ vỗ nhẹ lên vai Lâm Diểu.
BÀ HOA
Cuộc sống mà, có những lúc phải dứt khoát. Con bé làm tốt lắm.
Lâm Diểu nhìn bà, đôi mắt cô thoáng chút cảm động. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã bao trùm thành phố. Phía xa xa, ánh đèn lung linh như những vì sao rớt xuống trần gian. Nhưng với cô lúc này, chỉ cần một ngọn đèn nhỏ nhoi trong tiệm sách cũ này thôi là đủ. Cô đã chọn con đường này, và cô sẽ bước tiếp, dù có bao nhiêu chông gai.
CỬA HÀNG SÁCH CŨ – ĐÊM
Lâm Diểu thu dọn đồ đạc. Ánh đèn đường vẫn hắt vào, tạo nên những mảng sáng tối trên sàn nhà. Cô khẽ quét mắt qua những kệ sách, nơi cô đã dành trọn một ngày làm việc. Mỗi cuốn sách, mỗi trang giấy đều mang một câu chuyện. Và câu chuyện của cô, giờ đây, đang được viết tiếp. Dứt khoát, mạnh mẽ, và đầy hy vọng. Cô nhìn đồng hồ, đã đến giờ đóng cửa.
LÂM DIỂU
(Thầm nghĩ)
Ngày mai, mọi thứ sẽ khác.
NGOẠI Ô PHÍA ĐÔNG – PHÒNG NGỦ CỦA LÂM DIỂU – ĐÊM
Lâm Diểu nằm trên giường, mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Căn phòng nhỏ, đơn sơ nhưng ấm áp, hoàn toàn trái ngược với sự xa hoa lạnh lẽo của nhà họ Hoắc. Tiếng kim đồng hồ tích tắc như gõ vào tâm can cô. Đêm nay, giấc ngủ mang cô về một nơi thật xa, nơi quá khứ ngọt ngào đan xen cùng nỗi đau hiện tại.
Màn đêm như tấm màn nhung khổng lồ buông xuống, bao trùm cả Bắc Kinh. Trong giấc mơ, Lâm Diểu thấy mình đang đứng trong một căn phòng quen thuộc, nhưng không phải là căn nhà cô đang ở. Đó là một góc ký ức, nơi cô và Hoắc Ngự Thời còn rất nhỏ.
Trước mắt cô là hình ảnh Hoắc Ngự Thời, cậu bé khoảng chừng bốn, năm tuổi. Đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh như hai hòn bi ve. Gương mặt bầu bĩnh, làn da trắng hồng, đôi môi chúm chím nở một nụ cười ngây thơ. Cậu bé đang ngồi trong lòng cô, tay nhỏ xíu ôm chặt lấy cổ cô.
LÂM DIỂU (TRONG MƠ)
(Thì thầm, giọng run run)
Mẹ thương con… Thương Ngự Thời của mẹ…
Cô cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể bé nhỏ của con trai áp vào lòng mình. Một cảm giác an yên, hạnh phúc lan tỏa khắp cơ thể. Mùi hương quen thuộc, thoang thoảng hương sữa nóng, vấn vương quanh hai mẹ con. Sự ấm áp ấy, dịu dàng ấy, như dòng nước mát lành tưới tắm tâm hồn đang khô cằn của cô.
Trong mơ, cô siết chặt lấy con, muốn giữ mãi khoảnh khắc này. Nhưng rồi, hình ảnh Hoắc Ngự Thời bé bỏng dần tan biến, thay vào đó là gương mặt xa lạ. Sự lạnh lẽo ập đến, cuốn phăng đi hơi ấm vừa nãy.
Lâm Diểu giật mình tỉnh giấc. Tim đập thình thịch. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô vội vàng đưa tay lên chạm vào ngực. Không có ai ở đó. Chỉ còn lại mình cô, trong căn phòng lạnh lẽo của chính mình.
Cô nhìn sang bên cạnh, nơi đáng lẽ ra phải có một cậu bé đang say ngủ. Nhưng giường trống trơn. Nỗi đau như xé toạc lồng ngực. Cô khao khát được ôm con, được nghe tiếng con gọi “Mẹ ơi”.
LÂM DIỂU
(Nức nở, giọng nghẹn ngào)
Ngự Thời… Con đâu rồi…?
Tiếng tích tắc của đồng hồ vang vọng trong sự tĩnh lặng. Giấc mơ đẹp đẽ như bong bóng xà phòng, vừa hiện lên đã tan biến, chỉ còn lại dư vị đắng chát của hiện thực. Cái lạnh lẽo từ bên ngoài căn phòng như thấm vào da thịt cô. Cô nhận ra, quá khứ ngọt ngào ấy đã quá xa rồi, xa đến mức chỉ còn là những mảnh vụn ký ức trong những giấc mơ không mời mà đến. Sự ấm áp của tình mẫu tử giờ đây hoàn toàn đối lập với sự lạnh lùng mà cô đang phải đối mặt.
Cô ngồi dậy, bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào sàn gỗ mát lạnh. Bước chân cô như vô định, đưa cô ra ban công. Bầu trời đêm vẫn một màu đen kịt, không một ánh sao. Phía xa xa, ánh đèn thành phố lung linh, nhưng dường như không thể xua tan đi màn đêm u tối trong tâm hồn cô.
LÂM DIỂU
(Thầm thì, giọng yếu ớt)
Hoắc Ngự Thời… Mẹ xin lỗi con…
NGOẠI Ô PHÍA ĐÔNG – NHÀ CỦA HOẮC KHUỲNH VÀ LÂM DIỂU – SÁNG
Ánh nắng ban mai len lỏi qua khung cửa sổ, nhưng không thể xua tan vẻ mệt mỏi trên gương mặt Lâm Diểu. Cô ngồi bần thần trên chiếc ghế sô pha, tay siết chặt tờ đơn ly hôn đã cũ. Chiếc ly bằng sứ màu trắng ngà đặt trên bàn cạnh đó, dính một lớp cặn sữa khô, gợi lại một đêm không ngủ.
Giây phút này, mọi thứ xung quanh dường như mờ nhạt đi. Tâm trí Lâm Diểu quay trở lại một buổi chiều cách đây nhiều năm. Cô đang đứng trong phòng khách rộng lớn, sang trọng của nhà họ Hoắc, nơi cô đã gắn bó từ khi còn là một cô bé. Mẹ Hoắc, với phong thái uy nghiêm thường thấy, đang cầm trên tay một tập giấy, dường như là những quy tắc.
MẸ HOẮC
(Giọng sắc lạnh, vang vọng)
Lâm Diểu này, con sắp bước vào nhà họ Hoắc. Đây không phải là nơi con có thể tùy hứng làm theo ý mình. Con cần học cách trở thành một người vợ, một người dâu mẫu mực.
Bà đặt tập giấy trước mặt Lâm Diểu, ngón tay trỏ gõ lên từng dòng chữ.
MẸ HOẮC
(Tiếp tục)
Phải biết giữ gìn hình ảnh gia đình, luôn cười nói nhẹ nhàng, cư xử đoan trang. Chồng con đi làm về, con phải chuẩn bị cơm nước tươm tất, ân cần hỏi han. Con cái phải được chăm sóc chu đáo, học hành tấn tới. Đừng bao giờ để bất kỳ ai nói nhà họ Hoắc có một người dâu kém cỏi.
Lâm Diểu im lặng lắng nghe, đôi mắt vẫn còn vương chút ngây thơ. Cô gật đầu lia lịa, cố gắng ghi nhớ từng lời.
MẸ HOẮC
(Nhấn mạnh)
Nhớ kỹ, phụ nữ lấy chồng là phải vì chồng, vì con. Bản thân mình, không quan trọng bằng hạnh phúc của gia đình chồng. Con hiểu chưa?
LÂM DIỂU
(Giọng lí nhí)
Con hiểu rồi ạ.
Nhiều năm trôi qua, những lời dạy dỗ ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Lâm Diểu, khắc sâu vào từng suy nghĩ, hành động của cô. Cô học cách gồng mình, nhẫn nhịn, đặt mọi mong muốn cá nhân sang một bên. Cô dập tắt mọi ước mơ, từ bỏ mọi sở thích cá nhân để trở thành một hình mẫu “người vợ hoàn hảo” theo khuôn mẫu mẹ Hoắc đã vẽ ra.
Cô luôn nở nụ cười, dù trong lòng chất chứa bao nhiêu nỗi niềm. Cô luôn chăm sóc chu đáo, dù bản thân kiệt sức. Cô luôn chu toàn mọi việc, dù không nhận được một lời cảm ơn chân thành. Cô trở thành một cỗ máy hoàn hảo, chỉ biết làm theo lập trình, phục vụ cho gia đình chồng.
Lâm Diểu đưa tay chạm vào chiếc vòng cổ bạc trên cổ mình. Đó là món quà đầu tiên Hoắc Khuynh tặng cô, từ rất lâu rồi. Lúc đó, cô đã nghĩ rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Nhưng giờ đây, cô chỉ thấy nó nặng trĩu, như xiềng xích vô hình trói buộc cô vào một cuộc đời không thuộc về mình.
Mùi nước hoa hương hoa dành dành thoang thoảng trong không khí, gợi nhớ đến một lần đi dự tiệc cùng Hoắc Khuynh. Anh ta đã khen cô đẹp, nhưng ánh mắt anh ta lại nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm một bóng hình nào đó. Lâm Diểu nhận ra, từ rất lâu rồi, cô không còn là chính mình nữa. Cô chỉ là một cái bóng mờ nhạt, cố gắng lấp đầy khoảng trống trong trái tim Hoắc Khuynh, trong cuộc sống của anh ta.
Đôi mắt Lâm Diểu chợt ánh lên một tia quyết tâm. Cô nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn.
LÂM DIỂU
(Thì thầm, giọng kiên định)
Đủ rồi. Tôi không thể tiếp tục sống như một người máy nữa.
Cô đứng dậy, bước về phía bàn làm việc, nơi có chiếc máy tính đang mở. Cô tìm kiếm trên mạng, từng dòng chữ hiện lên màn hình, như mở ra một thế giới hoàn toàn mới: “Thành phố ở miền Nam”, “Cuộc sống mới”, “Tìm lại bản ngã”.
Cô mở ứng dụng đặt vé máy bay. Một vé đi đến thành phố xa lạ. Đây là bước đi đầu tiên, một bước chân đầy sợ hãi nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Cô sẽ rời bỏ tất cả, rời bỏ vỏ bọc “người vợ hoàn hảo”, để tìm lại chính mình.
NHÀ CỦA HOẮC KHUỲNH VÀ LÂM DIỂU – CHIỀU
Một chiếc vali cỡ lớn đã được xếp gọn, đặt ngay ngắn bên cạnh cửa ra vào. Lâm Diểu đứng giữa phòng khách trống trải, đôi mắt lướt qua từng góc nhà quen thuộc. Sô pha nơi cô từng cùng Hoắc Khuynh xem phim, bàn ăn nơi cả nhà quây quần, bếp nấu đã từng bốc khói nghi ngút… Tất cả giờ đây chỉ còn là những hình ảnh mờ nhạt. Căn nhà im lìm đến lạ, không còn tiếng cười nói của Hoắc Ngự Thời, không còn âm thanh lách cách quen thuộc từ gian bếp.
Cô bước vào phòng khách, ánh mắt dừng lại trên chiếc bàn cà phê. Nơi đó, một ly sữa nóng đã từng là thói quen của Hoắc Ngự Thời mỗi tối, nay đã biến mất. Kệ sách cũng chỉ còn lác đác vài cuốn, những thứ thuộc về Lâm Diểu đã được dọn sạch. Căn phòng trở nên rộng hơn, trống trải hơn, như thể một phần linh hồn của nó đã bị lấy đi.
Hoắc Khuynh bước vào, vai anh vẫn mang theo sự mệt mỏi sau một ngày làm việc. Anh dừng lại ở cửa phòng khách, nhìn quanh. Ánh mắt anh lướt qua Lâm Diểu, rồi dừng lại ở chiếc vali. Gương mặt anh thoáng chút cau mày.
HOẮC KHUỲNH
Cô ấy thực sự đã đi rồi…
Giọng anh trầm đục, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Ban đầu là sự khó chịu mơ hồ, một cảm giác bị bỏ rơi không tên. Nhưng rồi, nó dần chuyển thành một thứ gì đó sâu sắc hơn, một cảm giác khó tả, không hẳn là hối hận, mà là sự mất mát. Anh nhớ lại ly sữa nóng, mùi hương hoa dành dành thoang thoảng từ mái tóc Lâm Diểu. Những chi tiết nhỏ nhặt ấy, giờ đây lại hiện về rõ nét, như một lời nhắc nhở về sự vắng mặt của cô.
Anh đưa mắt nhìn quanh căn phòng, cố gắng tìm kiếm một dấu vết nào đó của Lâm Diểu. Có lẽ là một cuốn sách cô còn bỏ quên, một chiếc khăn choàng quen thuộc. Nhưng không. Mọi thứ đều sạch sẽ, ngăn nắp, như thể cô chưa từng tồn tại ở nơi này.
HOẮC KHUỲNH
(Thì thầm, gần như tự nói với mình)
Mọi thứ… đều đã biến mất.
Anh bước chậm rãi vào bếp, mở tủ lạnh. Không còn những hộp sữa quen thuộc, không còn những món ăn anh từng cho là bình thường. Chỉ còn sự trống rỗng và hơi lạnh vô trùng. Anh đóng sập cửa tủ lạnh, tiếng động vang lên khô khốc.
HOẮC KHUỲNH
(Tiếp tục, giọng có chút lạc lõng)
Ngay cả mùi hương của cô ấy cũng không còn.
Anh đứng đó, giữa căn bếp vắng vẻ, cảm giác trống rỗng bắt đầu xâm chiếm lấy anh. Không có sự giận dữ, không có sự trách móc. Chỉ là một cảm giác mất mát đơn thuần, một sự trống vắng kỳ lạ mà anh chưa từng trải qua. Anh biết, cuộc sống của anh đã thay đổi, và sự thay đổi này đến từ chính sự ra đi của Lâm Diểu.
NHÀ CỦA HOẮC KHUỲNH VÀ LÂM DIỂU – BUỔI TỐI
Hoắc Khuynh bước ra khỏi phòng làm việc, anh nhìn thấy Hoắc Ngự Thời đang ngồi một mình trong phòng khách. Đứa trẻ vẫn trầm mặc như thường lệ, nhưng ánh mắt nó nhìn ra khoảng không, xa xăm hơn. Một cảm giác kỳ lạ thoáng qua trong lòng Hoắc Khuynh.
HOẮC KHUỲNH
(Giọng nhẹ nhàng)
Ngự Thời à…
Hoắc Ngự Thời khẽ quay đầu lại, nhìn cha mình. Đôi mắt đen láy của nó vẫn không biểu lộ nhiều cảm xúc.
HOẮC KHUỲNH
Con có muốn mẹ về không?
Câu hỏi buông ra, không gian như lắng đọng. Hoắc Ngự Thời nhìn thẳng vào mắt cha, sự im lặng kéo dài. Rồi, nó khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu rất nhỏ, gần như không thấy. Nhưng trên gương mặt non nớt của nó, một nét gì đó khó hiểu chợt vụt qua. Nó không phải là sự vui vẻ, cũng không hẳn là buồn bã. Một phức tạp mà Hoắc Khuynh không thể đọc thấu.
Hoắc Khuynh nhìn con trai, trong lòng trào dâng một cảm xúc hỗn độn. Sự ra đi của Lâm Diểu, sự vắng mặt của cô, giờ đây càng làm rõ hơn khoảng trống trong gia đình. Và đứa con trai bé bỏng của anh, dường như cũng đang mang trên vai một gánh nặng vô hình nào đó. Anh nhìn sâu vào đôi mắt của Hoắc Ngự Thời, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp cho sự im lặng và cái lắc đầu đầy ẩn ý ấy. Nhưng tất cả chỉ còn là một câu hỏi lơ lửng trong không khí tĩnh mịch.
NHÀ CỦA HOẮC KHUỲNH VÀ LÂM DIỂU – BUỔI SÁNG
Ánh nắng sớm lọt qua khe rèm, chiếu lên mặt bàn phòng khách. Lâm Diểu ngồi đó, tay cầm chiếc điện thoại, ánh mắt lướt qua màn hình với vẻ thờ ơ. Một bài báo giải trí hiện lên, với dòng tít giật gân: “Sự Tái Xuất Ngoạn Mục: Từ Vi – Từ Bi kịch đến Ngôi vương Thời trang, Tình Cũ Hoắc Khuynh Tái Ngộ Trong Đêm Tiệc Sang Trọng”.
Cô đọc lướt qua bài viết, đôi mắt dừng lại ở bức ảnh. Từ Vi, nay đã là một nhà thiết kế lừng danh, đứng cạnh Hoắc Khuynh trong một bữa tiệc xa hoa nào đó. Cô ấy nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt hướng về phía Hoắc Khuynh đầy sự thân mật. Hoắc Khuynh cũng mỉm cười, một nụ cười mà Lâm Diểu đã lâu không còn thấy.
Không một chút ngạc nhiên, cũng không có bất kỳ cảm xúc nào dâng lên, Lâm Diểu khẽ thở dài. “Vậy ra đó là lý do…”, cô tự nhủ, giọng nói trầm thấp vang lên trong căn phòng vắng lặng. Mọi thứ đã quá rõ ràng, và điều đó thật sự không còn khiến cô bận tâm nữa. Cô đặt điện thoại xuống, ánh mắt hướng về phía cửa sổ, nơi bầu trời xanh ngắt vẫn trôi đi như bao ngày.
THÀNH PHỐ Ở MIỀN NAM – CỬA HÀNG SÁCH – BAN NGÀY
Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu qua ô cửa kính lớn của một cửa hàng sách nhỏ xinh xắn. Từng chồng sách được xếp ngay ngắn, hương gỗ và giấy cũ thoang thoảng trong không khí. Lâm Diểu, trong bộ trang phục đơn giản nhưng gọn gàng, đang thoăn thoắt sắp xếp những cuốn sách mới lên kệ. Khác với vẻ ngoài u buồn, vô hồn trước đây, giờ đây, trên môi cô là một nụ cười thật sự, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Một vị khách lớn tuổi bước vào, lúng túng tìm kiếm một cuốn sách cũ.
KHÁCH HÀNG LỚN TUỔI
(Giọng run run)
Cháu gái à, tìm giúp bác cuốn “Truyện Kiều” phiên bản cũ có được không?
Lâm Diểu mỉm cười, bước tới. Cô không cần suy nghĩ nhiều.
LÂM DIỂU
Cháu nhớ có một vài bản cũ ở khu vực văn học cổ điển. Bác đi theo cháu.
Cô dẫn vị khách đến một góc khuất, nơi những cuốn sách dày dặn theo thời gian được bảo quản cẩn thận. Tay cô lướt nhẹ trên gáy sách, tìm kiếm. Ánh mắt cô chợt dừng lại ở một cuốn có bìa đã ngả màu.
LÂM DIỂU
Đây rồi ạ! Bản này có lẽ là cũ nhất trong tiệm. Bác xem thử.
Vị khách cầm lấy cuốn sách, lật từng trang với vẻ thích thú.
KHÁCH HÀNG LỚN TUỔI
Tuyệt quá! Cảm ơn cháu nhiều. Cháu có vẻ am hiểu sách nhỉ?
LÂM DIỂU
(Cười tươi)
Cháu thích công việc này lắm ạ. Mỗi cuốn sách là một câu chuyện, và mỗi câu chuyện đều mang đến những điều thú vị.
Một nữ khách trẻ tuổi khác ghé vào quầy.
NỮ KHÁCH TRẺ
Chị ơi, cuốn tiểu thuyết tình cảm mới nhất bên mình có chưa ạ? Tôi đang mong chờ nó lắm.
Lâm Diểu nhớ ngay vị trí của cuốn sách.
LÂM DIỂU
Có rồi ạ. Chị đợi chút nhé.
Cô nhanh chóng lấy cuốn sách đưa cho nữ khách. Nữ khách cầm lấy, mắt không rời khỏi trang bìa.
NỮ KHÁCH TRẺ
Tuyệt quá! Cảm ơn chị. Dạo này em thấy cửa hàng sách của chị càng ngày càng có nhiều sách hay.
LÂM DIỂU
Cháu hy vọng có thể mang đến nhiều lựa chọn cho mọi người.
Cô nhìn theo hai vị khách rời đi, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ kỳ. Cô quay lại với những chồng sách, đôi tay vẫn tiếp tục công việc.
LÂM DIỂU (SUY NGHĨ)
(Bóng dáng Lâm Diểu lướt qua, ánh mắt cô dịu lại, nụ cười càng thêm rạng rỡ)
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình có thể sống như thế này. Hạnh phúc… đôi khi chỉ đơn giản là thế này thôi sao?
Cô ngước nhìn lên trần nhà, cảm nhận từng tia nắng ấm áp lan tỏa. Nụ cười trên môi cô giờ đây đã hoàn toàn xóa bỏ mọi dấu vết của sự “người máy” trước kia, nó là nụ cười của một tâm hồn đã tìm thấy bình yên và niềm vui đích thực.
NHÀ CỦA HOẮC KHUynh VÀ LÂM DIỂU – PHÒNG KHÁCH – CHIỀU
Ánh nắng cuối ngày len lỏi qua khung cửa sổ lớn, phủ lên căn phòng khách sang trọng một gam màu ấm áp. Hoắc Khuynh đang ngồi trên sô pha, tay cầm điện thoại. Vẻ mặt anh vốn điềm tĩnh, giờ lại biến đổi liên tục, từ ngạc nhiên, đến khó tin, rồi dần dần là tức giận.
Điện thoại trên tay anh đổ chuông. Màn hình hiển thị “Mẹ Hoắc”. Anh nhíu mày, rồi nghe máy.
HOẮC KHUỲNH
(Giọng hơi gượng gạo)
Mẹ gọi con có chuyện gì ạ?
Giọng Mẹ Hoắc vọng ra, đầy vẻ hốt hoảng và tức giận, gần như hét lên.
MẸ HOẮC (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng the thé, đầy vẻ tra vấn)
Con phải xử lý ngay, Từ Vi… cô ta đang làm gì thế này? Chuyện này… chuyện này không thể nào chấp nhận được!
Hoắc Khuynh hơi rùng mình. Từ Vi? Cái tên mà anh đã cố gắng quên đi nay lại bỗng nhiên hiện về, mang theo một luồng gió độc. Anh cố gắng giữ bình tĩnh.
HOẮC KHUỲNH
Mẹ nói rõ hơn được không ạ? Từ Vi… cô ấy đang làm gì?
MẸ HOẮC (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng càng thêm gấp gáp, xen lẫn sự khinh bỉ)
Cô ta… cô ta vừa tới tìm ba con, nói cái gì mà “hồi ức xưa cũ”, rồi “chỉ muốn nói lời xin lỗi”. Xin lỗi cái gì mà xin lỗi! Cô ta còn nói… còn nói muốn quay lại, muốn đòi lại thứ thuộc về mình! Con có nghe lầm không, Hoắc Khuynh? Thứ thuộc về cô ta? Con gái của mẹ, mẹ nói con gái của mẹ, có cái gì thuộc về cô ta cơ chứ?
Hoắc Khuynh siết chặt điện thoại. Anh nhớ lại những lời Lương thiếu từng nói, rằng Từ Vi đã trở về. Anh không ngờ cô ta lại đường đột như vậy, thậm chí còn dám tìm đến cha mình để gây chuyện. Ánh mắt anh quét qua căn phòng, rồi dừng lại ở bức ảnh gia đình đặt trên bàn kính. Nụ cười của Lâm Diểu và Hoắc Ngự Thời trong ảnh như càng làm tăng thêm sự khó chịu trong lòng anh.
HOẮC KHUỲNH
Con… con biết rồi. Mẹ đừng lo lắng quá. Con sẽ giải quyết.
MẸ HOẮC (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng vẫn đầy bức xúc)
Giải quyết thế nào? Cô ta đang làm loạn ở công ty ba con đấy! Người ta xôn xao hết cả lên! Nếu chuyện này lan ra ngoài, danh dự của gia đình ta biết để đâu! Con là đàn ông, là trụ cột, con phải có cách! Đừng để con hồ ly tinh đó làm bậy!
Lòng Hoắc Khuynh nặng trĩu. Anh biết mình phải làm gì. Anh đứng dậy, đi thẳng vào phòng làm việc. Anh cần một kế hoạch. Từ Vi không chỉ đơn giản là tình cũ trở về, cô ta rõ ràng đang muốn gây ra sóng gió. Anh không thể để điều đó xảy ra, không chỉ vì gia đình, mà còn vì Lâm Diểu.
HOẮC KHUỲNH (SUY NGHĨ)
(Hoắc Khuynh cau mày, ánh mắt lóe lên tia quyết đoán)
Từ Vi, cô nghĩ cô có thể làm gì ở đây?
Anh mở ngăn kéo bàn, rút ra một tập hồ sơ dày cộp. Đó là những giấy tờ liên quan đến tài sản, và một vài hợp đồng quan trọng khác. Mùi nước hoa hương hoa dành dành thoang thoảng trong không khí, thứ mùi mà anh đã cố gắng quên đi, nhưng giờ đây nó như một lời nhắc nhở về quá khứ.
HOẮC KHUỲNH (SUY NGHĨ)
(Hoắc Khuynh lật từng trang giấy, ánh mắt quét qua từng con số, từng điều khoản)
Cô tưởng cô có thể dùng thủ đoạn cũ để đạt được mục đích sao?
Ngoài cửa sổ, bóng đêm dần buông xuống Bắc Kinh. Trong căn nhà này, một cơn bão ngầm đang dần hình thành, chỉ chờ đợi thời cơ bùng nổ.
NHÀ CỦA HOẮC KHUynh VÀ LÂM DIỂU – PHÒNG NGỦ CỦA HOẮC KHUỲNH – ĐÊM
Căn phòng ngủ vốn ngăn nắp, giờ đây lại phủ một lớp bụi mờ ảo của sự bừa bộn. Quần áo vứt lung tung trên sàn, vỏ hộp sữa rỗng nằm chỏng chơ trên bàn đầu giường. Hoắc Khuynh ngồi trên giường, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Trên tay anh là một ly sữa đã nguội ngắt, thứ mà trước đây Lâm Diểu luôn mang đến cho anh mỗi tối. Anh nhấp một ngụm nhỏ, vị nhạt nhẽo nơi đầu lưỡi.
HOẮC KHUỲNH
(Giọng khô khốc, gần như tự nói với chính mình)
Ly sữa này… nguội rồi.
Anh đưa tay vuốt ve chiếc ga giường phẳng phiu. Không còn mùi hương nước hoa dịu nhẹ của hoa dành dành thoang thoảng, thứ mùi mà anh đã từng yêu thích, giờ đây chỉ còn là một dư âm nhạt nhòa. Căn phòng bỗng trở nên rộng lớn, trống trải đến lạ thường. Anh nhìn quanh, đôi mắt dừng lại ở chiếc tủ quần áo đang mở hé. Bên trong, những bộ vest được là ủi phẳng phiu, ngay ngắn.
HOẮC KHUỲNH
(Thở dài, tiếng thở dài nặng nề)
Quần áo… cũng không còn phẳng phiu nữa.
Anh bỗng nhớ lại hình ảnh Lâm Diểu tất bật bên máy giặt, bàn là. Những công việc nhỏ nhặt, đơn giản ấy, anh chưa bao giờ để tâm. Giờ đây, sự vắng mặt của cô khiến anh nhận ra, cô đã làm tất cả những gì có thể, lấp đầy từng khoảng trống trong cuộc sống của anh. Từ việc chuẩn bị bữa ăn, chăm sóc con cái, cho đến việc dọn dẹp nhà cửa, là phẳng quần áo. Tất cả.
HOẮC KHUỲNH
(Nheo mắt, giọng trầm xuống, đầy suy tư)
Cô ấy… đã làm tất cả mọi thứ sao?
Sự khó chịu ban đầu vì sự xáo trộn trong cuộc sống bỗng nhường chỗ cho một dòng suy tư sâu sắc hơn. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa xôi. Hoắc Ngự Thời giờ này chắc đã ngủ say, không còn ai đọc truyện cổ tích cho cậu bé nghe. Mẹ Hoắc sẽ làm gì khi biết Lâm Diểu đã rời đi? Từ Vi sẽ tiếp tục giở trò gì?
HOẮC KHUỲNH
(Siết chặt ly sữa, giọng đầy ưu tư)
Lâm Diểu…
Anh đã quá quen với việc được chiều chuộng, được chăm sóc. Giờ đây, sự trống trải này đang gặm nhấm tâm can anh. Anh không biết phải bắt đầu từ đâu để khôi phục lại trật tự trong cuộc sống của mình. Anh đứng dậy, bước đến bên bàn làm việc. Tập hồ sơ về tài sản, những hợp đồng quan trọng vẫn còn đó. Nhưng ánh mắt anh lại hướng về phía bức ảnh gia đình trên bàn. Nụ cười của Lâm Diểu và Hoắc Ngự Thời như một lời nhắc nhở về những gì anh đã đánh mất.
HOẮC KHUỲNH (SUY NGHĨ)
(Hoắc Khuynh đưa tay sờ nhẹ lên khung ảnh, giọng nói thì thầm như gió)
Cô ấy đã đi rồi… nhưng những gì cô ấy làm, vẫn còn ở đây.
Căn phòng im lìm, chỉ còn tiếng thở đều đều của Hoắc Khuynh, hòa lẫn với tiếng gió đêm lùa qua khe cửa. Anh nhìn xuống, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Đó không phải là giọt nước mắt của sự hối hận, mà là sự nhận thức muộn màng về giá trị của những gì anh đã từng có.
NHÀ CỦA HOẮC KHUynh VÀ LÂM DIỂU – SÂN VƯỜN – BAN NGÀY
Ánh nắng gay gắt chiếu xuống khoảng sân vườn rộng lớn, nơi cây cối xanh tốt quanh năm. Hoắc Khuynh bước ra khỏi nhà, tay cầm ly cà phê đắng ngắt. Anh vừa trải qua một đêm mất ngủ triền miên, tâm trí vẫn luẩn quẩn với những suy nghĩ về Lâm Diểu và sự thay đổi đột ngột của cô. Anh ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm, thở dài.
HOẮC KHUỲNH
(Thầm nghĩ)
Lâm Diểu… cô đã đi thật rồi sao?
Anh khẽ nhếch mép, một nụ cười chua chát. Gần đây, anh liên tục nghe những lời xì xào, những ánh mắt dò xét từ những người bạn cũ. Họ kể về những cuộc gặp gỡ tình cờ với Từ Vi, về sự hào nhoáng, xa hoa mà cô ta đang phô trương. Lương thiếu, một người bạn thân thiết, đã từng buông một câu đầy ẩn ý: “Nghe nói Từ Vi giờ làm ăn lớn lắm, hình như có ‘quý nhân’ chống lưng. Cô ấy về nước rồi, và nghe đâu đang muốn ‘hâm nóng’ lại chuyện xưa.”
Hoắc Khuynh nhíu mày. “Quý nhân” nào? Chuyện xưa nào? Anh bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn. Anh nhớ lại lần Từ Vi xuất hiện đột ngột tại một bữa tiệc của gia đình, khoác lên mình những bộ trang phục đắt tiền, luôn mỉm cười nhưng đôi mắt lại ánh lên sự tính toán. Cô ta không ngừng nhắc đến những kỷ niệm xưa, những lời hứa hẹn và cả những khó khăn mà cô ta từng trải qua sau khi chia tay anh.
HOẮC KHUỲNH
(Suy nghĩ)
Từ Vi… cô ta muốn gì đây?
Anh nhớ lại lần Lương thiếu cố tình lái xe đưa anh đến gần một quán cà phê sang trọng. Từ Vi đang ngồi bên trong, cười nói vui vẻ với một người đàn ông lớn tuổi, tay đeo đầy trang sức lấp lánh. Cô ta nhìn thấy anh, ánh mắt khẽ giật mình, rồi nhanh chóng nở một nụ cười rạng rỡ, vẫy tay chào đầy thách thức. Người đàn ông bên cạnh cô ta, nhìn Hoắc Khuynh với ánh mắt khinh khỉnh.
HOẮC KHUỲNH
(Thở hắt ra)
Thật không thể tin nổi…
Những mảnh ghép bắt đầu khớp lại với nhau. Sự thay đổi của Lâm Diểu, những lời của bạn bè, và thái độ của Từ Vi. Anh cảm thấy một luồng gió lạnh lẽo ùa về, dường như có thứ gì đó đang che đậy, bóp méo sự thật. Anh bắt đầu hoài nghi về mọi thứ, về những gì anh đã từng tin tưởng.
HOẮC KHUỲNH
(Giọng trầm xuống, đầy suy tư)
Từ Vi, cô đã thay đổi quá nhiều. Cô không còn là cô gái tôi từng yêu nữa.
Anh bỗng nhớ đến những lần Từ Vi liên tục nhờ vả anh trong công việc, những lời nhờ vả đầy khéo léo, khiến anh không thể từ chối. Cô ta luôn biết cách lợi dụng sự áy náy và tình cảm cũ của anh để đạt được mục đích. Anh cảm thấy thất vọng sâu sắc, một nỗi thất vọng đè nặng lên tâm can. Anh đã từng nghĩ cô ta sẽ tìm được hạnh phúc, nhưng không ngờ, hạnh phúc của cô ta lại dựa trên sự tính toán và lợi dụng.
HOẮC KHUỲNH
(Nhìn xa xăm)
Cô đang làm gì vậy, Từ Vi? Cô nghĩ tôi vẫn là kẻ ngốc như xưa sao?
Anh lắc đầu, một cái lắc đầu đầy ngao ngán. Cuộc đời thật trớ trêu. Anh đã nghĩ mình là người có tất cả, nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy mình đang mất dần mọi thứ, bao gồm cả những ký ức đẹp đẽ về tình yêu đầu.
HOẮC KHUỲNH
(Nghiến răng)
Đủ rồi!
Anh ném ly cà phê xuống đất. Vỡ tan. Tiếng đổ vỡ vang lên chói tai, như một lời khẳng định về sự tan vỡ trong tâm trí anh. Anh quay lưng bước vào nhà, ánh mắt kiên quyết. Anh sẽ không để bất kỳ ai lợi dụng mình nữa, đặc biệt là Từ Vi.
NHÀ CỦA HOẮC KHUỲNH VÀ LÂM DIỂU – PHÒNG NGỦ CỦA HOẮC NGỰ THỜI – ĐÊM
Trong căn phòng ngập tràn ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ, Hoắc Ngự Thời, cậu bé khoảng năm tuổi với đôi mắt to tròn, đang vật vã trong giấc ngủ. Tiếng nức nở bé bỏng vang lên khe khẽ, rồi lớn dần thành tiếng khóc thét. Cậu bé cựa quậy, hai tay ôm chặt lấy con gấu bông cũ đã sờn màu, một kỷ vật duy nhất còn sót lại từ bàn tay mẹ.
HOẮC NGỰ THỜI
(Khóc nấc)
Mẹ… mẹ ơi…
Tiếng khóc trẻ con xé tan màn đêm tĩnh lặng, xuyên qua cánh cửa gỗ, vọng đến phòng ngủ của Hoắc Khuynh. Anh bừng tỉnh, trái tim như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Anh đã quen với sự yên tĩnh, quen với việc đêm về chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc và hơi thở đều đặn của riêng mình. Nhưng đêm nay, âm thanh ấy lại khiến anh giật mình.
Hoắc Khuynh ngồi bật dậy, đầu óc còn mơ màng nhưng đôi chân đã tự động bước ra khỏi giường. Anh bước nhẹ nhàng ra hành lang, tiến về phía phòng con trai. Ánh sáng lờ mờ hắt ra từ khe cửa hé mở, đủ để anh nhìn thấy dáng hình bé nhỏ đang co ro trên giường.
HOẮC KHUỲNH
(Thầm nghĩ, giọng run run)
Ngự Thời… sao con lại khóc thế này?
Anh đẩy nhẹ cánh cửa, bước vào phòng. Hoắc Ngự Thời ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía cha. Cậu bé đưa tay về phía Hoắc Khuynh, tiếng khóc vẫn còn đó, nhưng đã dịu lại một chút.
HOẮC KHUỲNH
(Bước đến bên giường, giọng dịu dàng)
Sao vậy con trai? Có chuyện gì à?
Hoắc Ngự Thời không trả lời, chỉ đưa tay ôm chặt lấy cổ Hoắc Khuynh, vùi mặt vào vai anh. Cậu bé vẫn thỉnh thoảng nấc lên, nhưng không còn gọi tên ai nữa. Hoắc Khuynh nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng nhỏ bé, cảm nhận từng cơn run rẩy của con.
HOẮC KHUỲNH
(Thầm nghĩ, một cảm giác đau xót dâng lên)
Nó… nó đang nhớ mẹ nó sao?
Anh nhìn xuống con gấu bông mà con trai đang ôm khư khư. Cái gấu bông cũ kỹ, với một bên mắt đã bị tuột chỉ, là vật duy nhất Lâm Diểu để lại cho con. Một vật kỷ niệm nhỏ bé, giờ đây lại trở thành điểm tựa cho nỗi nhớ mong của một đứa trẻ. Hoắc Khuynh cảm thấy một cơn nhói đau chưa từng có trong lòng. Anh đã luôn nghĩ rằng, dù có chuyện gì xảy ra, thì tình cảm cha con vẫn là thứ không thể lay chuyển. Nhưng anh đã quên mất, có những sợi dây tình cảm khác còn bền chặt hơn, dù đã bị cắt đứt.
HOẮC KHUỲNH
(Vuốt nhẹ tóc con trai)
Không sao rồi, có bố ở đây rồi.
Anh ôm chặt con trai vào lòng, cảm nhận hơi ấm và sự yếu đuối của cậu bé. Anh đã từng cho rằng mình là một người cha mạnh mẽ, một trụ cột vững chắc. Nhưng giờ đây, đứng trước nỗi đau vô thức của con, anh lại cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực đến nhường nào. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm bao trùm lấy thành phố Bắc Kinh. Một cảm giác cô đơn lạnh lẽo bỗng ùa về, nhấn chìm anh trong sự dằn vặt. Từ Vi, Lâm Diểu, và cả những bí mật chưa được phơi bày, tất cả đều đang xoáy sâu vào tâm trí anh, như những cơn sóng dữ dội.
THÀNH PHỐ Ở MIỀN NAM – XƯỞNG VẼ – NGÀY
Không khí trong xưởng vẽ ngập tràn mùi sơn dầu và sự tĩnh lặng. Những tia nắng vàng óng chiếu qua khung cửa sổ lớn, vẽ lên sàn gỗ những vệt sáng lung linh. Lâm Diểu, trong bộ quần áo vẽ rộng rãi, gương mặt rạng rỡ, đang say sưa pha màu. Vài tháng trước, cô vẫn còn là một người phụ nữ gò bó trong những quy tắc và lễ nghi của gia đình họ Hoắc. Nhưng giờ đây, cô là một phiên bản hoàn toàn khác, tự do và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Bên cạnh cô, trên một chiếc giá vẽ khác, là bức tranh dang dở của một học viên khác, có lẽ là một người phụ nữ trung niên, có chút vội vàng trong nét cọ. Lâm Diểu khẽ nhíu mày, rồi lại lắc đầu mỉm cười. Cô chỉ tập trung vào thế giới màu sắc của mình.
Cô cầm cây cọ, nhúng nhẹ vào màu xanh lam. Dáng người cô uyển chuyển, từng động tác đều toát lên sự tự tin. Cô nhẹ nhàng quét cọ lên tấm toan trắng, tạo nên một đường nét mềm mại, phóng khoáng. Nụ cười dần nở trên môi cô. Đó không còn là nụ cười gượng gạo hay xã giao, mà là nụ cười chân thành, xuất phát từ sự say mê.
HOÀN THÀNH – BỨC TRANH ĐẦU TIÊN
Lâm Diểu đặt cọ xuống, lùi lại ngắm nhìn tác phẩm của mình. Đó là một bức tranh phong cảnh, với bầu trời xanh thẳm, những đám mây trắng bồng bềnh và một cánh đồng hoa hướng dương rực rỡ. Màu sắc tươi sáng, đường nét phóng khoáng, tất cả đều thể hiện một tâm hồn đang tìm lại chính mình.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má cô, nhưng đó là giọt nước mắt của niềm hạnh phúc, của sự giải thoát. Cô đưa tay lên ôm lấy lồng ngực, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim.
LÂM DIỂU
(Thầm nghĩ, giọng đầy tự tin)
Đây mới là mình.
Cô ngẩng cao đầu, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, tràn đầy sức sống. Những ràng buộc cũ đã hoàn toàn bị bỏ lại phía sau. Cô cảm thấy mình như một cánh chim sổ lồng, tự do tung bay giữa bầu trời rộng lớn.
Một giảng viên trẻ tuổi, có lẽ là người điều hành lớp học, bước đến gần.
GIẢNG VIÊN
(Vui vẻ)
Tuyệt vời, Lâm Diểu! Bức tranh đầu tiên mà đẹp đến vậy. Chúc mừng em!
Lâm Diểu quay sang, nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh.
LÂM DIỂU
Cảm ơn thầy. Em… em thật sự rất vui.
Cô quay lại nhìn bức tranh, một cảm giác tự hào dâng lên. Từ nay, cuộc đời cô sẽ do chính cô vẽ nên.
THÀNH PHỐ Ở MIỀN NAM – XƯỞNG VẼ – NGÀY
Lâm Diểu khẽ cúi đầu, giọt nước mắt vẫn còn đọng lại trên má. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thanh lọc trong không khí và trong chính tâm hồn mình. Nụ cười rạng rỡ trở lại, tươi tắn và tràn đầy sức sống. Cô quay người, thu dọn dụng cụ vẽ một cách gọn gàng, mỗi động tác đều dứt khoát và đầy tự tin.
Lớp học kết thúc, mọi người lần lượt rời đi. Lâm Diểu là người cuối cùng. Cô chậm rãi bước ra khỏi xưởng vẽ, không khí oi ả của buổi chiều hè miền Nam ập vào mặt. Cô nhìn lên bầu trời, những đám mây trắng vẫn lững lờ trôi. Một cảm giác tự do, nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể.
Bắc Kinh. Cái tên giờ đây chỉ còn là một ký ức xa xăm. Gia đình họ Hoắc, những cuộc đấu đá, những lời cay nghiệt, tất cả đã lùi vào dĩ vãng. Cô đã gạt bỏ tất cả để tìm lại chính mình, để sống một cuộc đời mà cô thực sự mong muốn. Đơn ly hôn đã ký, tài sản đã phân chia, và con trai cô, Hoắc Ngự Thời, dù vẫn còn nhỏ, đã được cô sắp xếp một tương lai tốt đẹp tại một ngôi trường danh tiếng ở phía Đông Bắc Kinh. Mọi thứ đã an bài. Cô đã sẵn sàng để bắt đầu chương mới.
Cô bước nhanh về phía chiếc xe taxi đang đợi. Tài xế lịch sự mở cửa.
LÂM DIỂU
(Giọng vui vẻ)
Về khách sạn.
Chiếc xe lăn bánh. Lâm Diểu đưa mắt nhìn ra cửa sổ, phong cảnh thành phố lướt qua. Một nụ cười khẽ nở trên môi cô. Cô biết, hành trình phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng cô đã chuẩn bị tinh thần. Cô đã đủ mạnh mẽ.
***
BẮC KINH – MỘT CON PHỐ TRONG THÀNH PHỐ – CHIỀU MƯA
Mưa rơi nặng hạt, biến bầu trời thành một màu xám xịt. Nước mưa xối xả, cuốn trôi mọi thứ trên đường phố. Lâm Diểu, trong chiếc áo khoác mỏng, bước đi vội vã trên vỉa hè trơn trượt. Cô muốn nhanh chóng về đến nhà, tránh cái lạnh buốt giá và sự ẩm ướt đang bám riết lấy mình.
Không gian tĩnh mịch, chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng bước chân của cô. Cô đã quen với sự cô độc này. Từ ngày cô rời khỏi nhà họ Hoắc, mỗi bước chân của cô đều là một sự tự chủ, một sự quyết định của riêng mình.
Đột nhiên, một tiếng động cơ xe sang trọng vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng của màn mưa. Chiếc xe Maybach màu đen bóng loáng, như một bóng ma xuất hiện giữa cơn mưa, từ từ dừng lại ngay bên cạnh cô. Kính cửa sổ xe hạ xuống, để lộ ra khuôn mặt quen thuộc, nhưng giờ đây lại đầy vẻ phức tạp, khiến Lâm Diểu sững sờ.
HOẮC KHUynh.
Anh ta nhìn cô chằm chằm, ánh mắt như chứa đựng cả một đại dương cảm xúc: ngạc nhiên, hối tiếc, và có chút gì đó không thể gọi tên. Không gian xung quanh như ngưng đọng lại. Chỉ còn hai người họ, đối diện nhau giữa màn mưa tầm tã.
HOẮC KHUynh
(Giọng khẽ khàng, đầy căng thẳng)
Lâm Diểu…
Lời gọi tên của anh ta như một luồng điện chạy dọc sống lưng cô. Cô đứng im, cảm giác như toàn bộ thế giới xung quanh đã biến mất. Chỉ còn anh ta, và quá khứ mà cô đã cố gắng chôn vùi. Sự căng thẳng bao trùm không gian, nặng nề hơn cả màn mưa đang trút xuống. Định mệnh hay sự sắp đặt? Cô không thể biết. Nhưng một điều chắc chắn, cuộc gặp gỡ bất ngờ này sẽ thay đổi tất cả.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

