Bỏ cả thanh xuân nuôi em đỗ đại học… để rồi nghe câu nói tàn nhẫn này

“Ngày bố mẹ mất trong vụ ta/i nạn, chị Loan mới 18 tuổi, Thơ 10 tuổi, còn Bình thì mới lên 6. Ba đứa con gá/i đứng giữa sân, giữa tiếng khóc, giữa ánh nhìn lạnh lùng của họ hàng bên nội.
Toàn con gá/i nuôi tốn cơm chứ được gì.
Bà thím họ lạnh lùng nói khi mọi người họp bàn chuyện “ai nuôi”.
Không ai muốn nhận. Cuối cùng, chị Loan cúi đầu, ôm hai em vào lòng:
Em là của chị. Từ nay, chị là mẹ.
Chị bỏ thi đại học. Ở nhà làm thuê, phụ hồ, đi bán hàng chợ phiên, ai thuê gì làm nấy. Người con gá/i 18 tuổ/i tóc dài, nắng cháy, gánh nước thuê từng thùng cho quán phở. Cái dáng nhỏ bé ấy dựng nên cả một mái nhà cho hai đứa em gái được đến trường như người ta.
Nhiều người thương, ngỏ lời cưới, chị đều từ chối. Chị bảo:
Em còn nhỏ, tôi mà đi lấy chồng, ai lo?
Rồi Thơ đậu Đại học Y Dược. Mấy người họ hàng gièm pha:
Con gái học chi cho lắm, mai mốt cũng về làm dâu nhà người ta….và rồi xem tiếp dưới bình luận 👇👇👇”
“Những lời gièm pha của họ hàng vẫn văng vẳng bên tai. “”Con gái học chi cho lắm, mai mốt cũng về làm dâu nhà người ta…”” Thơ và Bình cúi gằm mặt xuống, nỗi tủi thân và tổn thương sâu sắc dâng lên trong lòng hai đứa trẻ. Thơ cảm thấy áp lực đè nặng. Cô đã cố gắng rất nhiều để đỗ Đại học Y Dược, để không phụ lòng chị Loan, vậy mà… “”Học chi cho lắm””. Câu nói ấy như mũi kim đâm thẳng vào trái tim cô. Bình vẫn còn nhỏ, chưa hiểu hết, chỉ thấy chị Thơ buồn, thấy không khí nặng nề thì cũng sợ hãi, rúc vào người Thơ.
Chị Loan nhìn hai em từ xa. Ánh mắt chị kiên định, đầy yêu thương. Chị hiểu hết những gì các em đang phải chịu đựng. Họ hàng không muốn nuôi nấng, giờ lại muốn dập tắt cả hy vọng, cả tương lai của các em. Loan bước lại gần, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Thơ và Bình. Chị không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nắm chặt tay Thơ, rồi nắm chặt tay Bình. Bàn tay chai sần vì nắng gió, vì gánh nặng mưu sinh truyền cho hai em hơi ấm và một lời khẳng định không lời: Chị luôn ở đây, chị sẽ không để ai

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bỏ cả thanh xuân nuôi em đỗ đại học… để rồi nghe câu nói tàn nhẫn này

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt