Bố chồng nhìn con dâu đầy ẩn ý… sự thật đằng sau gây sốc

Bố chồng thường khen tôi xinh đẹp rồi cười đầy ẩn ý, cho đến một ngày vào phòng ông, bí mật bên trong chiếc hộp gỗ khiến tôi rù//ng mì//nh khi hiểu ra tất cả…Tôi lấy chồng năm 26 tuổi, một người đàn ông chững chạc và điềm đạm hơn tôi 5 tuổi tên là Dũng. Chúng tôi sống chung với bố chồng trong một căn nhà ba tầng ở Hà Nội. Mẹ chồng mất sớm, từ khi Dũng còn nhỏ. Ông Lân – bố chồng tôi – là người đàn ông trầm tính, ít nói nhưng cư xử luôn đàng hoàng và tử tế.

Tôi từng nghĩ rằng làm dâu nhà có mỗi một ông bố chồng sẽ nhẹ nhàng hơn, nhưng không ngờ lại có nhiều điều khiến tôi bối rối.

Từ những ngày đầu về làm dâu, tôi đã để ý thấy ông Lân hay ngắm tôi khá lâu, ánh mắt không giống những người lớn tuổi bình thường. Có đôi lần, tôi bắt gặp ông nhìn tôi chăm chú rồi khẽ cười, nụ cười đầy ẩn ý, pha chút gì đó… khó gọi tên. Ông thường khen tôi rằng:

— Con dâu nhà này xinh thật, giống người quen cũ của bố lắm.

Tôi ngại, chỉ cười trừ rồi lảng đi. Những lời nói như thế lặp đi lặp lại nhiều lần khiến tôi bắt đầu khó chịu. Tôi không kể với chồng vì nghĩ mình đang suy diễn quá mức. Ông vẫn cư xử đúng mực, không có hành động nào vượt giới hạn. Nhưng linh cảm của phụ nữ mách bảo tôi rằng, ông đang giấu điều gì đó…

Một ngày tháng 6, trời Hà Nội đổ mưa lớn. Chồng tôi đi công tác xa ba ngày. Trong lúc tôi dọn dẹp nhà cửa, vô tình phát hiện phòng bố chồng không khóa. Bình thường, ông rất kín đáo, luôn cẩn thận khóa phòng mỗi khi đi ra ngoài.

Tôi đứng lưỡng lự một lúc. Cuối cùng, bản năng tò mò thôi thúc tôi bước vào.

Căn phòng gọn gàng, ngăn nắp. Mọi thứ được xếp đặt rất cẩn thận, chỉ có một góc bàn làm việc hơi phủ bụi, có vẻ như lâu rồi không đụng đến. Trên đó, một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt trang trọng, phủ tấm khăn vải nâu sậm. Tôi nhẹ nhàng nhấc chiếc hộp ra, tay hơi run vì cảm giác như đang chạm vào điều gì đó cấm kỵ.

Chiếc hộp không khóa. Khi mở ra, tôi sững người.

Bên trong là một xấp thư tay, một vài bức ảnh cũ đã ngả màu thời gian. Tôi cầm lên xem, từng nét chữ mềm mại quen thuộc khiến tim tôi đập mạnh. Đó là nét chữ… của mẹ tôi.

Tôi nhớ rõ nét chữ ấy, vì khi còn bé, mẹ hay để lại lời nhắn nhỏ trong cặp sách, hoặc viết những mẩu giấy nhắn treo tủ lạnh. Tôi gần như không thể nhầm.

Tay tôi run lên khi đọc dòng đầu tiên trong bức thư:

“Anh Lân, em xin lỗi vì đã chọn cách rời xa anh…”

Tôi không tin vào mắt mình. Mẹ tôi và bố chồng… từng có quan hệ gì đó? Những bức thư tiếp theo hé lộ một câu chuyện yêu đương sâu đậm, kéo dài nhiều năm, nhưng bị chia cắt vì lý do gia đình phản đối. Mẹ tôi sau đó cưới bố tôi – người mà bà được “mai mối” từ trước.

Một bức thư cuối cùng có ghi ngày cách đây 3 năm, không lâu trước khi mẹ tôi mất. Trong đó, mẹ tôi viết:

“Em đã kể hết cho con gái mình nghe một chút về mối tình ngày xưa, nhưng chỉ nói là chuyện cũ, không tên. Con bé rất thương em, em không muốn nó biết rõ hơn để khỏi bị tổn thương… Nhưng nếu sau này, duyên số sắp đặt, biết đâu nó sẽ nhận ra điều em từng giấu…”

Bên dưới là một bức ảnh cũ. Tôi và mẹ chụp chung lúc tôi học cấp 3. Góc ảnh bị cắt một phần, nhưng vẫn thấy rõ nét mặt tôi đang cười tươi.

Tôi ngã ngồi xuống ghế, đầu óc quay cuồng. Lúc đó, tôi nghe tiếng khóa cửa dưới nhà. Bố chồng về…. Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bố chồng nhìn con dâu đầy ẩn ý… sự thật đằng sau gây sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt