Con gái vàng lấy chồng nghèo, cha từ mặt… cái kết ai ngờ

Hương, từng là niềm tự hào của gia đình với vẻ ngoài xinh xắn và tính cách hiền lành. Nhưng 5 năm trước, cô khiến cả nhà dậy sóng khi quyết định kết hôn với Nam, một chàng trai không nghề nghiệp ổn định, bất chấp sự phản đối kịch liệt của cha mình – ông Tâm. “Tôi đã cảnh báo con bé, nhưng nó không nghe. Giờ thì tự chịu hậu quả!” – ông Tâm từng nói trong tức giận…”Nếu ngày ấy con nghe lời ba, thì giờ đâu khổ thế này…” – lời trách móc ấy không biết bao lần vọng lại trong tâm trí Hương, như một cái kim lạnh xuyên qua ký ức, nhức nhối và câm lặng.
Hương ngồi trước cửa tiệm tạp hóa nhỏ ở góc chợ, ánh mắt vô hồn nhìn dòng người qua lại. Đã gần bốn giờ chiều, nhưng mới chỉ có vài người ghé mua hộp sữa, mấy ổ bánh mì lẻ. Chiếc bảng hiệu bạc màu treo lủng lẳng trước mái hiên như chứng nhân cho bao thăng trầm của cô suốt mấy năm qua.
Năm năm trước, cô là “con gái vàng” của gia đình. Sinh ra trong một gia đình buôn bán có tiếng ở thị trấn, Hương không phải lo nghĩ về tiền bạc. Vẻ ngoài dịu dàng, gương mặt bầu bĩnh cùng lối cư xử lễ phép khiến ai gặp cũng quý. Tốt nghiệp ngành kế toán loại giỏi, cô dễ dàng xin được việc ở một công ty tài chính lớn tại Sài Gòn. Bố mẹ cô – đặc biệt là ông Tâm – luôn hãnh diện vì đứa con gái duy nhất “vừa đẹp vừa giỏi”.
Mọi chuyện bắt đầu rạn vỡ khi Hương mang Nam về nhà ra mắt.
Nam không có bằng cấp, làm việc tự do: khi thì chạy xe công nghệ, lúc lại giao hàng thuê. Trông anh hiền lành, thật thà, nhưng với một người như ông Tâm – vốn là mẫu đàn ông bảo thủ, trọng thể diện – thì Nam không khác gì một “kẻ thất bại không chí hướng”.
“Con bé như nó mà đi lấy thằng đó? Không bao giờ!”, ông Tâm quát to sau bữa cơm ra mắt, gạt mạnh đôi đũa xuống bàn.
Hương cắn chặt môi, ngồi lặng. Cô biết ba giận, nhưng không thể quay lưng với tình cảm mà mình đã dành trọn ba năm qua. Nam là người luôn ở bên khi cô chật vật những ngày đầu lập nghiệp ở Sài Gòn, là người đợi cô ngoài cổng công ty mỗi tối muộn, là người lo từng viên thuốc khi cô ốm. Dù cuộc sống của anh không ổn định, nhưng Hương tin vào sự tử tế và nỗ lực của anh.
Mẹ Hương – bà Lan – vốn là người mềm mỏng, cũng phải thở dài: “Thôi thì con coi lại, đời người đàn bà khổ nhất là lấy nhầm chồng…”.
Nhưng Hương đã quyết.
Bất chấp sự phản đối dữ dội từ gia đình, cô làm đám cưới đơn giản với Nam tại một nhà hàng nhỏ, không tiệc tùng linh đình, không rước dâu, không sính lễ. Ông Tâm không tham dự. Ngay cả sau khi Hương gửi thư tay xin lỗi, ông vẫn lạnh lùng xé nát và ném vào thùng rác.
Cuộc sống sau hôn nhân không như mơ. Hai vợ chồng thuê trọ ở một con hẻm nhỏ quận Tân Phú. Hương tiếp tục làm kế toán, còn Nam thì thất nghiệp liên tục vì công việc bấp bênh. Khi cô mang thai, Nam cố gắng đi phụ hồ để có thêm tiền, nhưng được vài tháng thì tai nạn lao động khiến anh bị chấn thương lưng, không thể làm nặng nữa.
Sinh con xong, Hương nghỉ việc. Tiền tích cóp chẳng bao nhiêu, chi phí nuôi con ngày càng lớn. Những đêm Nam nằm thở dốc vì đau, còn con thì khóc ngằn ngặt vì thiếu sữa, Hương ôm con, nước mắt rơi không ngừng. Đôi lúc, cô tự hỏi: “Phải chăng mình đã sai?”
Cuối cùng, họ quyết định về quê – nơi cô từng rời bỏ với ước mơ đổi đời.
Ông Tâm không chào đón hai mẹ con. Thậm chí, khi thấy Hương ôm đứa trẻ đứng lặng trước cổng, ông chỉ liếc qua và đóng sầm cửa lại. Bà Lan lặng lẽ dọn phòng cũ cho con gái, chừa ra một góc nhỏ bên hông nhà để Nam dựng mái lều tạm ở. Không ai nhắc đến đám cưới, không ai hỏi han tình hình sức khỏe của Nam. Cả gia đình chìm trong bầu không khí lạnh như đá….Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Con gái vàng lấy chồng nghèo, cha từ mặt… cái kết ai ngờ

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt