“Bố đã già yế:;u phải ở cùng anh cả, tháng nào cũng nhận lương hưu 14 triệu lại có sổ tiết kiệm 800 triệu nhưng ngày nhắm mắt xuôi tay, chị dâu đi khắp nơi vay tiền lo đám hiếu, hỏi ra mới vỡ lẽ số tiền ấy đã…
Bố tôi là công chức về hưu, hơn 80 tu-ổi, yếu ớt từ 2 năm nay, được giao cho anh cả – là con trai trưởng – chăm sóc. Ai cũng nghĩ anh cả và chị dâu lo cho bố chu đáo lắm, vì tháng nào bố cũng nhận 14 triệu lương hưu, lại có sổ tiết kiệm 800 triệu để “lỡ đau ốm còn dùng”.
Mỗi lần họp gia đình, chị dâu luôn miệng:
– Bố yên tâm sống thảnh thơi, cả nhà mình lo được!
– Có tiền của bố, tụi em để nguyên đấy, không đụng đến một đồng!”
Vậy mà…
Sáng hôm bố mất, sau khi lo hậu sự sơ bộ xong, chị dâu lén gọi từng người vay tiền:
– Cho em ứng trước 10 triệu lo việc gấp…
– Cho em mượn 20 triệu, mai trả…
Cả họ ngơ ngác. Người em út bực quá gặng hỏi:
– Ủa? Sổ tiết kiệm của bố đâu? Lương hưu hàng tháng đi đâu cả rồi?”
Chị dâu ban đầu chối quanh, bảo chưa kịp rút, rồi hôm sau mới ngập ngừng, sự thật lộ ra sau đó 2 ngày, ngân hàng gửi về thông báo… 👇👇”
“Đúng hai ngày sau, khi cả gia đình vẫn đang chìm trong không khí tang gia bối rối tại nhà anh cả, tiếng chuông cổng bất ngờ vang lên. Một người đưa thư đứng ngoài, tay cầm một phong bì trắng tinh, có dấu đỏ của ngân hàng.
– Cho tôi gửi giấy báo cho chủ hộ là ông… – Người đưa thư nheo mắt đọc tên bố trên bì thư.
Người em út từ trong nhà bước ra, linh tính có chuyện chẳng lành. Cậu nhận lấy lá thư, cảm giác nó nặng trĩu một cách kỳ lạ. Chị dâu vừa nhìn thấy phong bì, sắc mặt liền thay đổi. Chị ta vội vàng bước tới, chìa tay ra.
– Để đấy chị cất cho, chắc là giấy báo lặt vặt thôi em.
Nhưng người em út đã lùi lại một bước, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào chị dâu.
– Không. Để em mở. Mọi người cũng đang ở đây cả.
Nói rồi, trước sự chứng kiến của anh cả và vài người họ hàng thân cận, người em út xé toạc phong bì. Bàn tay cậu khựng lại khi đọc những dòng chữ đầu tiên. Cả người
cậu như chết lặng, đôi mắt dán chặt vào tờ giấy, không thể tin nổi. Một người cô sốt ruột hỏi.
– Có chuyện gì vậy cháu?
Người em út không trả lời, chỉ từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng nhìn chị dâu. Giọng cậu lạc đi, đọc từng chữ một như đang đọc bản án.
– “Thông báo biến động số dư… Tài khoản tiết kiệm… đã được tất toán vào sáu tháng trước. Số tiền rút: Tám trăm triệu đồng.”
Tờ giấy rơi khỏi tay người em út, bay lả tả xuống nền gạch lạnh lẽo. Tám trăm triệu… đã bốc hơi từ sáu tháng trước! Cả căn nhà im phăng phắc, chỉ còn nghe tiếng thở dốc của mấy người họ hàng.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía chị dâu. Chị ta đứng không vững, mặt trắng như tờ giấy, đôi môi mấp máy không thành lời. Hai bàn tay chị ta bấu chặt vào nhau, run lên bần bật. Chị ta lùi lại một bước, rồi một bước nữa, như thể muốn trốn chạy khỏi những ánh mắt đang xuyên thẳng vào tâm can tội lỗi của mình.”
“Không khí trong căn nhà đặc quánh lại, tưởng như có thể dùng dao cắt ra được. Mỗi ánh mắt đều như một mũi giáo, chĩa thẳng vào người chị dâu. Anh cả đứng cạnh, hai vai run lên, nhưng tuyệt nhiên không dám ngẩng lên nhìn ai.
– Chị… Chị giải thích đi. – Giọng người em út lạnh như băng, cắt đứt sự im lặng chết chóc. – Tám trăm triệu của bố. Sáu tháng trước. Chuyện này là sao?
Chị dâu lắp bắp, đôi môi khô khốc cố bật ra vài từ vô nghĩa.
– Chị… chị… không…
– Không? – Người em út gằn giọng, tiến thêm một bước, ánh mắt tóe lửa. – Vậy những lần chị đi vay mượn khắp họ hàng, người mười triệu, người hai mươi triệu, nói là để lo thuốc thang cho bố thì sao? Lương hưu mười bốn triệu một tháng của bố không đủ hay sao? Hay tất cả chỉ là một màn kịch?
Từng câu chữ của người em út như những nhát búa tạ giáng xuống, đập tan chút phòng bị cuối cùng của chị dâu. Chị ta loạng choạng, rồi bất ngờ khuỵu xuống nền gạch lạnh lẽo. Tiếng đầu gối va vào sàn nhà vang lên một tiếng “cộp” khô khốc, não nề.
– Em ơi! Chị xin em! – Chị ta ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên, giọng nói vỡ vụn. – Chị sai rồi! Anh chị sai rồi!
Cả căn nhà lại một lần nữa chìm vào im lặng, nhưng lần này là sự im lặng của cú sốc tột độ. Tiếng khóc xé lòng của chị dâu vang lên, kể lể trong từng cơn nấc nghẹn.
– Là do anh chị nghe người ta rủ rê… Họ nói có dự án bất động sản ở ngoại thành, chắc thắng trăm phần trăm, lãi suất trên trời… Bọn chị… bọn chị lỡ dại…
Chị ta vừa khóc vừa chỉ tay về phía người chồng đang đứng như trời trồng.
– Anh nhà chị cũng đồng ý… Bọn chị nghĩ chỉ cần vài tháng là có lãi, sẽ trả lại tiền cho bố ngay… Ai ngờ… ai ngờ họ lừa! Họ ôm tiền bỏ trốn hết rồi em ơi!
Lời thú tội như một tiếng sét đánh ngang tai tất cả những người có mặt. Người anh cả, trụ cột của gia đình, người được giao phó chăm sóc bố, giờ đây chỉ biết cúi gằm mặt xuống đất, hai bàn tay nắm chặt lại, im lặng một cách tội lỗi. Sự im lặng của anh ta chính là lời thừa nhận đớn hèn nhất.
Người em út nhìn chị dâu đang khóc lóc thảm thiết, rồi lại nhìn sang người anh trai nhu nhược, lồng ngực cậu phập phồng vì giận dữ và thất vọng. Cậu hít một hơi thật sâu, cố nén cơn thịnh nộ đang chực chờ bùng nổ.
– Mất hết rồi? – Cậu hỏi, giọng khàn đặc. – Tám trăm triệu của bố… Mất hết rồi sao?”
“Tiếng nấc của chị dâu nghẹn lại trong cổ họng. Chị ta ngẩng khuôn mặt bệch bạc, đẫm nước mắt lên, gật đầu một cách tuyệt vọng. Cái gật đầu chậm chạp, nặng nề như một bản án tử hình vừa được tuyên.
– Hết rồi… Mất hết sạch rồi em ơi… – Giọng chị ta vỡ ra, tan nát. – Bọn chúng nó lừa đảo! Một lũ lừa đảo chuyên nghiệp! Chúng nó ôm hết tiền của mọi người rồi bỏ trốn rồi! Mấy hôm nay anh chị chạy vạy khắp nơi tìm mà không thấy tăm hơi đâu nữa!
Không khí trong nhà như đông cứng lại. Tiếng gào khóc của chị dâu giờ đây không còn khiến ai thương cảm, nó chỉ như một âm thanh chói tai, khoét sâu vào nỗi đau và sự phẫn nộ. Chị ta bò lết dưới sàn, cố bám lấy chân người em út như cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
– Em ơi! Em phải tin anh chị! – Chị ta nức nở, giọng van lơn đến thảm hại. – Tụi em… Tụi em chỉ muốn kiếm thêm một chút… để sau này lo cho bố sung túc hơn thôi mà! Bọn em đâu có muốn tiêu xài gì cho bản thân đâu! Tất cả cũng chỉ vì muốn tốt cho bố thôi!
Câu nói đó như một mồi lửa, châm thẳng vào thùng thuốc súng đang âm ỉ trong lồng ngực người em út. Cậu bật cười, một tiếng cười khẩy lạnh lẽo và đầy mỉa mai vang lên giữa không gian tang tóc.
– Lo cho bố? – Cậu nhắc lại, từng chữ rít qua kẽ răng. – Chị nói câu đó mà không thấy ngượng mồm sao? Lo cho bố bằng cách lén lút rút sạch số tiền tiết kiệm cả đời của ông ấy? Lo cho bố bằng cách đi vay mượn khắp nơi, biến ông thành một người già neo đơn, thiếu thốn trong mắt họ hàng?
Mỗi câu hỏi của cậu như một nhát dao đâm thẳng vào tim đen của vợ chồng người anh cả. Người anh trai, từ đầu đến cuối chỉ im lặng cúi đầu, giờ đây run lên bần bật.
– Lo cho bố bằng cách ném số tiền dưỡng già của ông vào một canh bạc mà chính hai người còn không biết mặt mũi đối phương là ai? – Người em út gằn giọng, ánh mắt tóe lửa nhìn thẳng vào người anh trai. – Anh là con trưởng, là người bố tin tưởng nhất! Vậy mà anh để vợ mình làm ra cái chuyện tày trời này sao? Hay chính anh cũng là kẻ đồng loã?
Người anh cả giật bắn mình, cuối cùng cũng ngẩng được cái đầu tội lỗi lên, lắp bắp.
– Anh… anh… Anh chỉ nghĩ…
– Anh nghĩ cái gì? – Người em út cắt ngang, không cho anh ta một cơ hội để nguỵ biện. – Anh nghĩ đến việc làm giàu nhanh chóng, nghĩ đến những căn nhà, những chiếc xe hơi từ trên trời rơi xuống chứ gì? Giấc mộng làm giàu của hai người, đẹp quá nhỉ? Chỉ tiếc là nó được xây bằng chính sự phản bội và số tiền xương máu của người cha đã khuất.”
“Lời nói của người em út như một nhát búa tạ giáng xuống, không chỉ vào vợ chồng anh cả mà còn vào tất cả những người họ hàng đang có mặt. Không gian im phăng phắc, chỉ còn nghe thấy tiếng nấc nghẹn của chị dâu và hơi thở nặng nề của người anh cả.
Cơn thịnh nộ trong lòng người em út vẫn chưa nguôi. Nhưng rồi, một suy nghĩ lạnh buốt bất chợt lóe lên trong đầu cậu. Sổ tiết kiệm là chuyện lớn, nhưng còn một nguồn tiền khác, một nguồn tiền đều đặn hàng tháng. Cậu quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây xoáy sâu vào người chị dâu đang co rúm trên sàn nhà.
– Khoan đã… – Giọng cậu trầm xuống, lạnh lẽo đến đáng sợ. – Tiền tiết kiệm thì đã rõ. Thế còn lương hưu của bố thì sao?
Câu hỏi bất ngờ khiến chị dâu giật nảy mình, khuôn mặt vốn đã trắng bệch giờ không còn một giọt máu. Chị ta ngước lên, ánh mắt hoảng loạn tột độ, lắp bắp không thành lời.
– Lương… lương hưu gì chứ…?
– Đừng giả vờ với tôi! – Người em út gằn lên, tiến thêm một bước, cái bóng của cậu bao trùm lấy người chị dâu tội lỗi. – 14 triệu một tháng! Suốt mấy năm trời bố ở với anh chị, số tiền đó đi đâu? Chị đừng nói với tôi là cũng ném vào cái quỹ lừa đảo kia rồi nhé?
Người anh cả nghe đến đây cũng giật mình quay sang nhìn vợ. Dường như đến cả anh ta cũng không hề biết đến sự tồn tại hay biến mất của khoản tiền này.
Dưới áp lực khủng khiếp, chị dâu không thể che giấu được nữa. Chị ta run rẩy, giọng lí nhí như muỗi kêu, mỗi từ thốt ra là một nhát dao tự đâm vào sự giả dối của mình.
– Em… Em không có đầu tư… Số tiền đó… em dùng để trả lãi…
– Trả lãi? – Người em út nhíu mày, linh cảm một sự thật còn kinh khủng hơn.
– Em… em làm ăn thua lỗ mấy năm nay… Phải đi vay nóng bên ngoài để đắp vào. Sợ anh với mọi người biết chuyện nên hàng tháng… em lấy tiền lương hưu của bố để trả lãi cho họ… – Chị ta nấc lên, không dám nhìn thẳng vào bất kỳ ai.
Không khí trong phòng như đặc quánh lại. Tiếng xì xào, bàn tán kinh ngạc của họ hàng nổi lên. Nếu tiền lương hưu hàng tháng của ông, số tiền để ông ăn uống, thuốc men, sinh hoạt, đều đã bị dùng để trả nợ…
Người em út cảm thấy lồng ngực mình như bị ai đó bóp nghẹt. Cậu khuỵu một chân xuống, đối diện với chị dâu, giọng nói run lên vì cả phẫn nộ và đau đớn.
– Vậy… bố thì sao? Chị lấy tiền của bố trả nợ, vậy chị chăm sóc bố bằng cái gì? Bằng không khí à? Suốt những năm qua, bố đã sống thế nào?
Câu hỏi cuối cùng đã đánh sập hoàn toàn bức tường phòng ngự của người chị dâu. Chị ta gào lên, một tiếng gào xé lòng đầy tội lỗi và hối hận muộn màng.
– Em xin lỗi! Em xin lỗi! Em chỉ dám cho bố ăn cháo loãng, mua mấy loại thuốc bổ rẻ tiền ngoài chợ… để qua mắt mọi người thôi! Em không còn cách nào khác! Bọn cho vay nặng lãi chúng nó doạ dẫm em mỗi ngày! Em xin lỗi!
Lời thú nhận tàn nhẫn ấy như một tiếng sét đánh ngang tai. Người em út chết lặng. Hình ảnh người cha già gầy gò, tiều tụy những lần cậu về thăm bất chợt hiện lên rõ mồn một. Cậu đã từng trách mình vô tâm, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được, người cha đáng kính của mình lại phải sống những ngày cuối đời trong sự thiếu thốn, bị chính những người con mà ông tin tưởng nhất đối xử qua loa, cho có lệ, chỉ vì họ muốn che đậy cho sự ích kỷ và thất bại của bản thân.”
“Tiếng gào thét của chị dâu tắt lịm, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn ngào, tuyệt vọng vang lên trong căn phòng tang tóc. Nhưng giờ đây, không một ai còn đoái hoài đến chị ta nữa. Sự thật tàn nhẫn về những bữa cháo loãng, về những viên thuốc bổ rẻ tiền đã trở thành một đám mây u ám, nặng trĩu bao trùm lên tất cả. Nỗi đau trong lòng người em út đã hóa thành một sự chết lặng. Cậu không khóc, không gào, chỉ ngồi đó, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không.
Trong sự im lặng đến rợn người ấy, mọi ánh mắt, từ người em út, cho đến những người họ hàng đang sững sờ, đều vô thức đổ dồn về một phía. Về phía người đàn ông duy nhất trong gia đình này đã im lặng từ đầu đến cuối câu chuyện – người anh cả.
Anh ta vẫn ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ, lưng còng xuống như thể đang gánh trên vai cả một ngọn núi tội lỗi. Gương mặt anh ta cúi gằm, ẩn trong bóng tối, không ai nhìn rõ được biểu cảm. Sự im lặng của anh ta lúc này còn đáng sợ hơn cả tiếng gào khóc của người vợ. Nó là sự im lặng của đồng lõa, của sự bao che, của một người con trưởng đã hoàn toàn thất bại trong trách nhiệm của mình.
– Anh… – Giọng người em út khàn đặc, thoát ra một cách khó nhọc. – Anh không nói gì sao?
Câu hỏi như một hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng. Người anh cả khẽ rùng mình.
– Chị ta làm những chuyện tày trời như vậy sau lưng cả gia đình… Anh là chồng, là người đầu ấp tay gối, anh nói anh không biết gì hết ư? – Người em út đứng bật dậy, cơn phẫn nộ lại bùng lên, nhưng lần này nó nhắm thẳng vào anh trai mình. – Hay là anh biết? Anh biết hết mà vẫn im lặng để mặc vợ mình đối xử với bố như thế?
Sức nặng từ những ánh mắt buộc tội và lời chất vấn của người em trai cuối cùng cũng đã đánh sập người đàn ông nhu nhược. Anh ta từ từ, chậm chạp ngẩng mặt lên. Dưới ánh đèn, mọi người kinh hoàng khi thấy đôi mắt anh ta đã đỏ hoe từ lúc nào, những giọt nước mắt của sự hèn nhát và xấu hổ đang chực trào ra.
Anh ta nhìn người em út, rồi nhìn những người họ hàng, đôi môi mấp máy mấy lần nhưng không thành tiếng. Cuối cùng, một giọng nói khản đặc, vỡ vụn vì xấu hổ cất lên.
– Là lỗi của anh.
Hai tiếng đó như một lời thú tội. Anh ta hít một hơi sâu, giọng run rẩy.
– Tất cả là lỗi của anh. Anh là con trưởng mà nhu nhược… để vợ lôi kéo, không dám đứng ra nhận sai với các em. Anh… anh biết chuyện cô ấy vay nợ. Anh cũng biết cô ấy dùng tiền lương hưu của bố để trả lãi. Anh đã từng cằn nhằn, nhưng rồi… rồi cô ấy khóc lóc, nói rằng nếu vỡ lở ra sẽ không còn mặt mũi nào nhìn mọi người, bọn cho vay sẽ đến phá nhà… Anh đã sợ hãi. Anh đã chọn cách im lặng.
Lời thú nhận của người anh cả như một nhát búa thứ hai, còn đau đớn hơn, giáng thẳng vào trái tim người em út. Sự lừa dối của chị dâu là một chuyện, nhưng sự đồng lõa vì hèn nhát của anh trai ruột lại là một sự phản bội không thể nào tha thứ.”
“Cơn thịnh nộ trong lòng người em út đã nguội lạnh, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến đáng sợ. Cậu không thể nhìn mặt anh trai mình thêm một giây nào nữa. Sự hèn nhát của anh ta còn đáng ghê tởm hơn cả lòng tham của chị dâu. Không nói một lời, cậu quay người, bước thẳng về phía căn phòng cũ của bố.
– Cậu đi đâu vậy? – Giọng chị dâu run run hỏi vọng theo.
Người em út dừng lại ở cửa phòng, không quay đầu lại, giọng lạnh như băng.
– Tôi đi dọn phòng cho bố, chuẩn bị bàn thờ. Chuyện này, tôi muốn tự tay làm.
Câu nói như một nhát dao vô hình, cắt đứt mọi sợi dây liên kết cuối cùng. Anh cả và chị dâu chết lặng. Họ hiểu rằng, trong mắt người em út, họ đã không còn tư cách để làm những việc thiêng liêng này cho bố nữa.
Căn phòng của ông bố vẫn còn nguyên vẹn như lúc ông còn sống. Mọi thứ đều giản dị, mộc mạc. Mùi thuốc dầu và mùi sách cũ quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa thân thuộc vừa đau lòng. Người em út hít một hơi thật sâu, cố nén lại cơn xúc động đang chực trào lên. Cậu bắt đầu dọn dẹp, tỉ mỉ và cẩn thận. Lau từng góc bàn, xếp lại từng cuốn sách, vuốt phẳng lại tấm ga trải giường đã sờn cũ. Mỗi một vật dụng đều gợi lại ký ức về người cha tần tảo, cả đời sống vì con cháu. Càng dọn, lòng cậu càng quặn thắt. Bố đã sống trong căn phòng này, ăn những bữa cháo loãng, uống những viên thuốc rẻ tiền, trong khi con trai trưởng và con dâu của ông đang dùng tiền của ông để hưởng thụ và trả nợ.
Khi kéo chiếc giường gỗ nặng trịch ra để quét dọn phía dưới, một vật thể nhỏ bất ngờ lọt vào mắt cậu. Nằm ép mình trong góc tường, phủ một lớp bụi mỏng, là một chiếc hộp gỗ. Nó không lớn, chỉ nhỉnh hơn hai bàn tay chụm lại, màu gỗ đã sậm lại vì thời gian. Điều đặc biệt là trên hộp có một ổ khóa bằng đồng nhỏ, đã ngả màu cũ kỹ, và được khóa rất cẩn thận.
Người em út khựng lại, trái tim bất giác đập nhanh hơn một nhịp. Cậu chưa bao giờ thấy chiếc hộp này. Cậu cầm nó lên, cảm nhận được sức nặng chắc nịch. Cậu lắc nhẹ, nhưng bên trong không phát ra tiếng động nào. Bố cất kỹ nó dưới gầm giường, lại còn khóa lại. Rõ ràng đây là một vật vô cùng quan trọng. Một bí mật cuối cùng của người cha già mà không một ai hay biết.
Tò mò và có một dự cảm lạ lùng, người em út ôm chiếc hộp gỗ quay trở ra phòng khách. Sự xuất hiện của cậu cùng với vật thể lạ trên tay ngay lập tức thu hút mọi sự chú ý. Không khí tang tóc và căng thẳng vì lời thú tội lúc nãy tạm thời bị phá vỡ, thay vào đó là một sự im lặng đầy thắc mắc.
– Cái gì vậy em? – Anh cả là người lên tiếng đầu tiên, giọng vẫn còn khản đặc vì xấu hổ.
Người em út đặt chiếc hộp lên bàn, ngay chính giữa. Ánh đèn rọi vào ổ khóa bằng đồng, hắt lên một vầng sáng mờ ảo.
– Em tìm thấy nó dưới gầm giường của bố. Nó bị khóa.
Mọi người đổ dồn ánh mắt vào chiếc hộp. Chị dâu nín thở, đôi mắt mở to, cố gắng lục lọi trong trí nhớ xem mình đã bao giờ thấy nó chưa. Nhưng không, hoàn toàn không có một chút ký ức nào. Cả anh cả cũng lắc đầu, gương mặt lộ rõ vẻ ngơ ngác.
– Bố chưa bao giờ nói về nó cả. – Anh thì thầm.
Trong một khoảnh khắc, tất cả mọi người đều quên đi những mâu thuẫn, những lời buộc tội. Giờ đây, họ chỉ có một câu hỏi chung duy nhất, lơ lửng trong không gian đặc quánh: Bên trong di vật cuối cùng mà ông bố để lại, rốt cuộc là thứ gì?”
“Sự im lặng đặc quánh bị phá vỡ bởi tiếng nuốt nước bọt khan khốc của chị dâu. Ánh mắt chị ta dán chặt vào chiếc hộp, lòng tham quen thuộc lại trỗi dậy, lấn át cả nỗi xấu hổ vừa rồi. Trong đầu chị ta, hình ảnh những cọc tiền, những món trang sức bằng vàng mà ông bố già có thể đã cất giấu hiện lên rõ mồn một.
– Hay là… mình cậy nó ra xem sao? – Chị dâu lên tiếng, giọng có chút vội vã. – Lấy cái tua-vít hay cái gì đó cứng cứng là được ngay. Biết đâu bố để lại của cải gì quan trọng trong này.
Anh cả giật mình, vội xua tay, giọng yếu ớt:
– Thôi em, đừng làm thế. Lỡ hỏng mất di vật của bố…
– Hỏng gì mà hỏng! Để thế này thì biết bao giờ mới mở được? Chìa khóa thì bố mang đi rồi còn đâu! – Chị dâu gắt lên, sự kiên nhẫn đã cạn kiệt.
Người em út không nói gì. Cậu lẳng lặng nhìn ổ khóa bằng đồng cũ kỹ, rồi lại nhìn gương mặt hèn nhát của anh trai và ánh mắt tham lam của chị dâu. Cậu biết, họ sẽ không bao giờ hiểu được. Với họ, giá trị của chiếc hộp này chỉ nằm ở thứ vật chất có thể có bên trong. Nhưng với cậu, nó là một điều gì đó thiêng liêng hơn thế.
Không cần tua-vít, cậu đi vào bếp, lấy ra một con dao nhỏ, mũi nhọn. Cậu quay lại bàn, cẩn thận lách mũi dao vào khe của ổ khóa. Mọi ánh mắt đổ dồn vào đôi tay cậu. Cả căn phòng nín thở, chỉ còn nghe tiếng kim loại cọ vào nhau ken két, một âm thanh sắc lẻm, cứa vào không gian tĩnh mịch.
*CẠCH!*
Chiếc khóa đồng già cỗi cuối cùng cũng chịu thua. Chốt khóa bật ra.
Người em út từ từ mở nắp hộp. Chị dâu gần như nhoài cả người về phía trước, hai mắt sáng rực. Anh cả cũng căng thẳng dõi theo.
Nhưng bên trong không có tiền. Không có vàng bạc châu báu.
Tất cả những gì hiện ra trước mắt họ là một cuốn nhật ký cũ, bìa da đã sờn rách ở các góc, và một phong bì thư màu ngà, đã ố vàng theo năm tháng.
Nỗi thất vọng hiện rõ trên mặt chị dâu. Chị ta ngả người ra sau, bĩu môi một cách khó coi.
– Tưởng gì, hóa ra chỉ là mấy thứ giấy lộn.
Câu nói như một mũi kim châm thẳng vào tim người em út. Cậu trừng mắt nhìn chị dâu, một cái nhìn lạnh lẽo khiến chị ta phải rụt cổ lại. Cậu không nói gì, nhưng sự khinh bỉ trong ánh mắt cậu còn đáng sợ hơn ngàn lời mắng nhiếc.
Cậu nhẹ nhàng nhấc cuốn nhật ký ra. Bụi thời gian vương trên tay cậu. Cậu lật giở từng trang, những con chữ viết tay nắn nót, quen thuộc của bố hiện ra. Ký ức về những ngày bố còn khỏe, ngồi cặm cụi bên bàn làm việc ùa về. Lật đến những trang cuối cùng, nét chữ của ông bắt đầu run rẩy, nguệch ngoạc, như thể ông đã phải dùng hết sức lực để viết.
Bàn tay người em út run lên. Cậu dừng lại ở trang cuối cùng, nơi có ghi ngày tháng ngay trước ngày ông mất. Giọng cậu khản đi, đọc to từng chữ cho cả căn phòng cùng nghe.
– “Ngày… tháng… năm… Có lẽ đây là những dòng cuối cùng bố có thể viết. Sức khỏe của bố đã cạn kiệt rồi…””
“Không khí trong phòng đặc quánh lại, tưởng như có thể dùng dao cắt ra được. Giọng người em út lạc đi, nhưng cậu vẫn cố gắng đọc tiếp, từng chữ một, như để khắc sâu vào tâm trí của những người đang hiện diện.
– “Bố biết các con vất vả, nhưng cái nghèo không thể là lý do để làm điều sai trái…”
Cậu ngừng lại một nhịp, ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào chị dâu và anh cả. Khuôn mặt chị dâu đã trắng bệch, còn anh cả thì cúi gằm mặt, hai vai run lên. Người em út hít một hơi thật sâu, rồi đọc tiếp câu quyết định, giọng đanh lại, rõ ràng từng âm một.
– “Tôi biết vợ chồng thằng cả đã lấy sổ tiết kiệm.”
Câu nói vừa dứt, thời gian như ngưng đọng. Những tiếng xì xào của họ hàng tắt lịm. Chị dâu há hốc miệng, đôi mắt trợn trừng kinh hãi, toàn thân cứng đờ như một pho tượng. Cảm giác như thể mặt đất dưới chân chị ta vừa sụp đổ. Anh cả giật nảy người, hai bàn tay nắm chặt lại đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Anh ta không dám ngẩng lên, nỗi xấu hổ và tội lỗi như một tảng đá ngàn cân đè sập lưng anh.
Người em út không cho họ có thời gian để định thần. Cậu đọc tiếp, giọng đã nghẹn lại vì nước mắt, nhưng chứa đầy sự xót xa cho người cha đã khuất.
– “Tôi không nói ra vì không muốn làm lớn chuyện. Tôi chỉ mong chúng nó biết sai mà sửa, làm lại cuộc đời.”
Lời của người cha như một nhát búa cuối cùng, không phải giáng xuống vì giận dữ, mà là vì tình thương bao la đến đau đớn. Nó không kết tội, mà lại khoan dung. Chính sự khoan dung ấy mới là lưỡi dao sắc nhất, cứa vào tâm can người làm con bất hiếu.
Cậu em út từ từ gấp cuốn nhật ký lại. Tiếng bìa da cũ va vào nhau tạo nên một âm thanh khô khốc, não nề.
Cả căn nhà im phăng phắc.
Sự im lặng đáng sợ bị phá vỡ bởi một tiếng nấc.
Tiếng nấc bật ra từ lồng ngực của anh cả, nghẹn ngào, đứt quãng và đầy thống khổ. Anh ta gục đầu xuống bàn, đôi vai rộng lớn giờ đây co rúm lại, run lên bần bật. Tiếng khóc của một người đàn ông mang đầy nỗi ân hận muộn màng, vang vọng khắp căn phòng, xoáy sâu vào lòng những người chứng kiến.”
“Tiếng khóc của người anh cả ngày một lớn hơn, xé tan sự im lặng giả tạo. Nhưng người em út không hề động lòng. Cậu biết, những giọt nước mắt này quá muộn màng. Ánh mắt cậu lạnh lùng, lật sang một trang khác của cuốn nhật ký. Giọng cậu cất lên, đều đều và rõ ràng, như một bản án không thể kháng cáo.
– Anh có biết, trong khi anh chị nói với họ hàng rằng bố già rồi, ăn uống khó khăn, chỉ thích ăn những thứ thanh đạm, thì bố đã viết gì không?
Cậu không đợi câu trả lời, ánh mắt sắc như dao lướt qua khuôn mặt thất thần của chị dâu, rồi đọc tiếp.
– “”Ngày… tháng… Hôm nay vợ chồng nó lại đi vắng. Bữa trưa chỉ có cơm nguội chan nước tương. Đêm qua trời trở lạnh, cái chăn cũ mỏng quá, tôi nằm co ro đến gần sáng mới chợp mắt được. Ước gì có một cái chăn bông mới…””
Mỗi một từ phát ra như một cái tát vô hình giáng xuống mặt vợ chồng người anh cả. Chị dâu lẩm bẩm, giọng lí nhí như muốn tự bào chữa.
– Đâu… đâu có. Bố… bố tự ăn thế mà. Ông bảo không muốn ăn thịt cá…
Người em út cười khẩy một tiếng, một nụ cười chua chát đến tận cùng. Cậu lật thêm một trang nữa, giọng bỗng nghẹn đi vì xót xa.
– Vậy câu này thì sao hả chị? Chị nghe cho rõ đây.
Cậu hít một hơi thật sâu, cố nén cơn xúc động đang dâng lên trong lồng ngực.
– “”Hôm nay chúng nó mua về một con gà quay, mùi thơm lừng cả nhà. Tôi ngồi trong phòng, bụng đói cồn cào. Tôi chờ, chờ mãi, nhưng không ai gọi. Bữa cơm của tôi vẫn là bát canh loãng với mấy cọng rau. Giá như… giá như chúng nó hỏi tôi một câu thôi, hỏi xem tôi có đói không thôi… cũng được.””
Câu nói vừa dứt, cả căn phòng như nổ tung. Những tiếng xì xào ban nãy giờ đã biến thành những lời bàn tán phẫn nộ. Một người cô họ không kìm được, chỉ thẳng tay vào mặt chị dâu.
– Trời ơi! Sao lại có thể đối xử với bố như thế? Lương hưu của ông đâu? Tiền của ông đâu mà để ông phải ăn cơm chan nước tương, phải nằm co ro trong giá rét?
Chị dâu run lên bần bật, mặt cắt không còn một giọt máu. Anh cả, sau khi nghe những lời cuối cùng từ cuốn nhật ký, bỗng dưng nín bặt. Cơn khóc nức nở của anh ta tắt lịm, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc. Anh ta từ từ ngẩng cái đầu đang gục xuống bàn lên. Đôi mắt đỏ ngầu, sưng húp, không còn là sự hối hận đau khổ, mà long lên một nỗi kinh hoàng và căm phẫn tột độ. Anh ta nhìn thẳng vào vợ mình, cái nhìn xuyên thấu, như thể lần đầu tiên trong đời anh ta thực sự nhìn thấy bộ mặt của người phụ nữ đầu ấp tay gối.”
““Nói đi!” Giọng anh ta run rẩy, khàn đặc, gằn lên từng chữ một, phá tan bầu không khí đặc quánh. “Gà quay… Chăn bông… Nói cho tôi biết TẠI SAO?”
Chị dâu giật nảy mình, lắp bắp.
– Em… em… tại bố bảo…
“ĐỪNG NÓI DỐI NỮA!” Anh cả gầm lên, một tiếng gầm đầy tuyệt vọng. Anh ta loạng choạng đứng dậy, chiếc ghế phía sau đổ rầm xuống sàn nhà. Cả người anh run lên không phải vì giận, mà vì một sự thật kinh hoàng vừa vỡ nát ngay trước mắt. Anh ta không chỉ nhìn vợ, mà như đang nhìn vào chính sự ngu muội, vô tâm của bản thân mình suốt bao nhiêu năm qua. Anh ta đã giao phó tất cả, đã tin tưởng mù quáng, để rồi chính anh ta đã tiếp tay đẩy bố mình vào cảnh khốn cùng ngay trong chính căn nhà của mình.
Một tiếng “Bốp!” chát chúa vang lên. Anh cả tự tát vào mặt mình một cái như trời giáng, mạnh đến nỗi khiến chính anh ta lảo đảo. Nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với sự giày vò đang cào xé tâm can.
Rồi, như một cái cây bị đốn hạ, anh quỳ sụp xuống sàn nhà gạch lạnh lẽo. Anh dùng cả hai tay đấm thùm thụp vào lồng ngực mình, những tiếng đấm nặng nề, uất nghẹn. Nước mắt, nước mũi của người đàn ông ngoài năm mươi tuôn ra dàn dụa. Từ trong cổ họng anh, một tiếng gào xé lòng vang lên, bao nhiêu dồn nén, tội lỗi và hối hận vỡ oà trong một khoảnh khắc.
– Bố ơi, con là thằng con bất hiếu! Con sai rồi bố ơi!
Tiếng gào khóc của anh cả vang vọng khắp căn nhà, đập vào từng bức tường, len lỏi vào từng ngóc ngách, khiến những người họ hàng xung quanh cũng không cầm được nước mắt.
Chị dâu, chứng kiến cảnh tượng đó, như thể bị rút cạn toàn bộ sức lực và linh hồn. Sự trừng phạt tàn khốc nhất không phải là lời mắng chửi của họ hàng, mà là sự sụp đổ hoàn toàn của người chồng mà chị ta đã lừa dối. Chị ngồi bệt xuống đất, bờ vai run lên bần bật, nhưng không một tiếng nấc nào thoát ra nổi. Chỉ có nước mắt lã chã rơi, một sự thừa nhận tội lỗi trong câm lặng.”
“Tiếng gào xé lòng của anh cả lịm dần, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn đứt quãng, hòa vào sự im lặng đến đáng sợ của căn nhà. Không còn ai gào thét, không còn ai chất vấn. Cơn bão giận dữ vừa quét qua đã cuốn đi tất cả, chỉ để lại một bãi chiến trường tan hoang trong lòng mỗi người.
Một người cô họ lớn tuổi, nãy giờ đứng lặng ở góc nhà, khẽ khàng bước tới. Bà đặt tay lên bờ vai đang run lên của anh cả.
– Thôi con ơi. Đứng dậy đi. Người đi rồi, dằn vặt mình cũng có ích gì đâu.
Anh cả ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên, ánh mắt trống rỗng, vô hồn. Anh không còn sức để đứng dậy. Cú sốc và sự hối hận đã rút cạn toàn bộ sinh lực của người đàn ông tưởng chừng vững chãi nhất nhà.
Tôi, người em út, nhìn anh cả, rồi lại nhìn chị dâu đang co rúm trên sàn nhà. Cơn giận trong tôi đã nguội lạnh, nhường chỗ cho một nỗi đau xót xa đến tê dại. Tôi đã phanh phui sự thật, nhưng sự thật này lại là một con dao hai lưỡi, đâm nát trái tim của tất cả chúng tôi. Tôi chợt nhận ra, trong tấn bi kịch này, tôi không phải là người vô can. Tôi cũng có lỗi. Tất cả chúng tôi đều có lỗi.
– Chuyện đã đến nước này… – Tôi cất tiếng, giọng khản đặc. – …cũng là lỗi của tất cả chúng ta.
Những anh chị em khác giật mình, quay sang nhìn tôi. Một người chị gái mắt đỏ hoe, lí nhí nói:
– Phải… chúng ta cũng sai rồi. Cứ nghĩ có anh cả chị dâu lo cho bố là đủ, cứ nghĩ mỗi tháng gửi về một ít tiền là tròn trách nhiệm. Chúng ta đã quá vô tâm.
Sự thừa nhận ấy như một liều thuốc giải, phá vỡ bức tường im lặng đầy tội lỗi. Mọi người không còn nhìn chị dâu bằng ánh mắt căm phẫn nữa, thay vào đó là cái nhìn vào chính bản thân mình. Họ đã bỏ mặc bố, bỏ mặc cả người anh cả, để rồi anh ấy phải một mình gánh chịu sự lừa dối này.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố nén lại cảm xúc đang chực trào ra.
– Bây giờ không phải lúc để đổ lỗi cho nhau nữa. Bố vẫn còn nằm đó. Việc quan trọng nhất lúc này, là phải lo cho bố một đám tang cho thật tươm tất, cho trọn đạo làm con.
Nghe đến hai chữ “đám tang”, anh cả lại bật khóc nức nở, giọng run rẩy:
– Tiền… tiền nong lo hậu sự… anh… anh không còn đồng nào…
Tôi bước tới, cùng một người anh khác đỡ anh cả dậy, dìu anh ngồi lên ghế.
– Tiền nong không phải là việc của một mình anh chị. Đây là gánh nặng chung của cả gia đình. – Tôi nói, giọng quả quyết, nhìn thẳng vào các anh chị em khác. – Bố là bố chung của tất cả chúng ta.
Như được đánh thức, mọi người đồng loạt hưởng ứng.
– Chú út nói phải!
– Vợ chồng em còn ít tiền tiết kiệm, xin góp vào lo cho bố.
– Nhà tôi lo được phần cỗ bàn cho khách đến viếng.
– Em sẽ lo xe cộ, hương hoa…
Từng người một, họ tự nhận lấy trách nhiệm của mình, không một lời thoái thác. Gánh nặng tưởng chừng như không thể gánh nổi bỗng được san sẻ lên những đôi vai. Chị dâu ngước lên, kinh ngạc nhìn cảnh tượng đó. Chị đã chuẩn bị sẵn sàng cho sự ruồng bỏ, nhưng thứ chị nhận lại là sự đoàn kết trong đau thương của gia đình chồng. Nước mắt chị lại lã chã rơi, nhưng lần này không chỉ có sự tội lỗi, mà còn có cả một tia sáng le lói của sự cứu rỗi.
Anh cả, được mọi người đỡ lấy, cuối cùng cũng nén được tiếng khóc. Anh nhìn những người em của mình, đôi môi mấp máy không thành lời. Anh biết, gia đình này, dù đã rạn nứt, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tan vỡ.”
“Giữa không khí nặng nề nhưng đã có sự gắn kết trở lại, tôi – người em út – chợt nhớ ra điều gì đó. Cuốn nhật ký của bố vẫn còn nằm trên bàn, bên cạnh là chiếc hộp gỗ nhỏ mà tôi đã mang ra. Tôi tiến lại, lật giở lại cuốn sổ một lần nữa. Và rồi, tôi thấy nó. Kẹp gọn gàng ở bìa sau, là một phong thư dày cộm, được niêm phong bằng một vệt hồ dán đã ngả màu vàng, vô cùng cẩn thận.
Bên ngoài phong bì, nét chữ run rẩy, xiêu vẹo của bố hiện lên, quen thuộc đến đau lòng: “Gửi các con của bố.”
Cả căn nhà dường như nín thở. Mọi ánh mắt, từ anh cả, chị dâu, cho đến các anh chị em khác và họ hàng, đều đổ dồn vào phong thư trên tay tôi. Nó không còn là một mảnh giấy vô tri, mà là di ngôn cuối cùng, là lời trăn trối từ một người cha đã khuất.
Bàn tay tôi khẽ run lên khi cẩn thận gỡ lớp niêm phong. Tiếng giấy sột soạt vang lên, sắc lẹm, cắt vào sự im lặng đến đáng sợ. Tôi rút ra một tờ giấy A4 đã ố vàng, gấp làm tư. Mùi giấy cũ và mùi của thời gian xộc thẳng vào mũi.
Tôi hắng giọng, cố gắng để giọng mình không lạc đi.
– Bố viết…
Tôi bắt đầu đọc to, từng chữ một, cho cả gia đình cùng nghe.
“Các con yêu quý của bố,
Khi các con đọc được những dòng này, thì có lẽ bố đã đi xa rồi. Đừng khóc nhé, vì bố đã sống một cuộc đời trọn vẹn. Điều bố nuối tiếc duy nhất, có lẽ là đã không thể nhìn thấy các con đoàn kết, yêu thương nhau như bố hằng mong mỏi.
Mấy năm nay, bố biết sức khỏe mình yếu đi nhiều. Trí nhớ cũng chẳng còn minh mẫn. Nhưng các con ơi, bố già, bố lẩm cẩm, chứ bố không mù lòa, không điếc. Bố biết hết. Bố biết đồng lương hưu của bố không còn. Bố biết cuốn sổ tiết kiệm 800 triệu cũng đã không cánh mà bay.
Bố biết vợ chồng con cả đã vất vả thế nào. Bố biết con dâu đã phải chạy vạy, vay mượn khắp nơi, nói dối mọi người để lo cho cái nhà này, lo cho tấm thân già này. Bố không giận nó. Tuyệt đối không. Bố chỉ thương nó dại dột, một mình gánh chịu mà không dám nói ra, để rồi phải làm những việc sai trái.”
Đọc đến đây, giọng tôi nghẹn lại. Chị dâu đang quỳ sụp dưới đất, nghe thấy những lời này từ người bố chồng mà chị đã lừa dối, bỗng ngẩng phắt lên, đôi mắt sưng húp mở to, không tin vào tai mình. Chị oà khóc nức nở, tiếng khóc lần này không còn là sự sợ hãi, mà là sự vỡ oà của một người tội lỗi được tha thứ. Anh cả gục đầu vào hai lòng bàn tay, bờ vai rung lên bần bật. Nỗi đau và sự ân hận trong anh như nhân lên gấp bội.
Tôi hít một hơi thật sâu, đọc tiếp. Giọng bố như đang vang vọng đâu đây, hiền từ mà xót xa.
“Nhưng bố cũng buồn các con lắm, những đứa con khác của bố. Các con cứ nghĩ mỗi tháng gửi cho bố vài đồng bạc là tròn bổn phận sao? Các con nghĩ tiền bạc có thể thay thế được một lời hỏi thăm, một bữa cơm chung, một cái nắm tay lúc bố ốm đau? Các con đã để anh cả và chị dâu của các con phải một mình. Các con đã đẩy chúng nó vào đường cùng. Sự vô tâm của các con, cũng là một nhát dao đâm vào trái tim già nua này đấy.”
Từng câu từng chữ như những mũi kim châm thẳng vào tim gan của tất cả những người còn lại. Mấy người chị gái của tôi không kìm được nữa, bật khóc thành tiếng. Họ đã sai, sai thật rồi. Sự thừa nhận muộn màng này cay đắng và đau đớn biết bao.
Bức thư vẫn chưa hết. Tôi lật sang mặt sau, nơi những dòng chữ cuối cùng được viết nắn nót hơn một chút, như thể bố đã gom hết tàn lực để viết cho thật rõ ràng.
“Số tiền 800 triệu đó, bố chưa bao giờ có ý định để lại cho các con tiêu xài riêng. Bố đã dặn chị dâu con, nhưng có lẽ nó hoảng loạn quá nên đã quên mất. Ước nguyện cuối cùng của bố, là dùng số tiền đó để xây lại nhà thờ tổ của dòng họ ta đã xuống cấp bao năm nay. Đó là nơi thờ cúng ông bà, là cội nguồn của tất cả chúng ta. Bố muốn các con, các cháu sau này còn có một nơi để tìm về.
Tiền mất rồi, cũng là do cái số. Bố không trách ai cả. Bố chỉ mong, sau khi bố đi, các con hãy nhìn lại mình, hãy biết yêu thương, đùm bọc lấy nhau. Đừng để tiền bạc làm tan nát tình anh em. Đó là điều bố mong mỏi nhất.
Bố của các con.”
Bức thư rơi xuống từ bàn tay vô lực của tôi. Cả căn phòng chìm vào một sự im lặng đặc quánh, nặng trĩu. Sự thật cuối cùng đã được phơi bày, không phải bằng lời buộc tội, mà bằng tình yêu thương và sự bao dung vô bờ của một người cha. Ước nguyện của ông, cao cả và thiêng liêng, như một cái tát trời giáng vào sự ích kỷ, nhỏ nhen của tất cả những đứa con.”
“Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, đặc quánh và nặng nề hơn cả không khí tang lễ mấy ngày qua. Bức thư của người cha quá cố nằm trên nền gạch hoa lạnh lẽo, nhưng những lời trong thư lại như lửa đốt, thiêu rụi tâm can của từng đứa con. Ước nguyện xây lại nhà thờ tổ, một việc làm cao cả và vì cội nguồn, như một tấm gương khổng lồ soi rõ sự ích kỷ, nhỏ nhen của tất cả bọn họ.
Trong cái câm lặng ấy, tiếng khóc của chị dâu nghe càng thêm ai oán. Chị không còn khóc vì sợ hãi, mà khóc vì được thấu hiểu, được tha thứ bởi chính người mà chị đã phụ lòng tin tưởng nhất. Sự bao dung của bố chồng còn đau đớn hơn vạn lời trách mắng.
Bất thình lình, Anh cả, người nãy giờ vẫn gục đầu bất động, từ từ ngẩng lên. Khuôn mặt anh hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu sưng húp. Anh không nhìn các em, không nhìn họ hàng. Ánh mắt anh dán chặt vào người vợ đang quỳ sụp dưới đất. Anh lết từng bước nặng nhọc, quỳ xuống bên cạnh chị.
Anh cả run rẩy đưa tay, không phải để trách mắng, mà để lau đi dòng nước mắt đang lăn dài trên má vợ. Giọng anh khàn đặc, vỡ vụn.
– Anh… anh xin lỗi. Là tại anh. Anh là thằng chồng vô dụng… là thằng con bất hiếu… Anh đã để em một mình…
Chị dâu ngước lên, sững sờ nhìn chồng. Chị lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lại tuôn ra như mưa.
– Không… là tại em… tại em…
Giữa lúc đó, người em út cúi xuống nhặt lại bức thư. Khi những ngón tay cậu chạm vào phong bì, cậu chợt khựng lại. Vẫn còn một mảnh giấy nhỏ, gấp tư, nằm gọn trong góc. Có lẽ trong lúc hoảng loạn, cậu đã không rút ra hết. Cậu run run kéo nó ra.
– Khoan đã… còn… còn nữa.
Mọi âm thanh lập tức tắt ngấm. Mọi ánh mắt lại một lần nữa đổ dồn về phía người em út. Cậu hít một hơi thật sâu, nhìn vào mảnh giấy ghi những dòng chữ cuối cùng, nắn nót và đanh thép hơn cả, như thể bố đã dồn tất cả sức lực cuối cùng vào đó. Giọng cậu đọc lên, vang vọng khắp căn nhà.
“Tài sản lớn nhất bố để lại không phải tiền bạc, mà là tình anh em các con.”
Một câu ngắn gọn, nhưng sức nặng của nó như búa tạ giáng xuống.
Người em út đọc tiếp, giọng đã nghẹn đi.
“Tiền mất có thể kiếm lại, nhưng anh em mất đi là mất mãi mãi. Hãy tha thứ cho nhau và đùm bọc nhau mà sống, đó là điều làm bố vui lòng nhất nơi chín suối.”
Bức di ngôn cuối cùng, lời trăn trối cốt lõi nhất, đã được thốt ra. Nó không phải là một yêu cầu, mà là một lời cầu xin từ người cha nơi suối vàng. Nó đánh thẳng vào thứ mà tất cả bọn họ đã suýt nữa đánh mất vì tiền bạc.
Anh cả không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ ôm chặt lấy người vợ vào lòng. Hai vợ chồng họ, những người đã phải chịu đựng sự khinh miệt và nghi ngờ, giờ đây ôm nhau khóc nức nở giữa nhà. Những người em khác, không ai bảo ai, từ từ tiến lại gần. Người chị gái lớn tuổi nhất đặt tay lên vai anh cả. Người em út cũng bước tới, bàn tay run run đặt lên vai chị dâu.
Sự ngăn cách vô hình được dựng nên bởi tiền bạc và sự nghi kỵ trong suốt những ngày qua đã hoàn toàn sụp đổ. Chỉ còn lại những người con mang cùng một dòng máu, cùng một nỗi đau mất cha, và cùng một sự ân hận tột cùng. Họ xúm lại thành một vòng tròn, những tiếng khóc hoà vào nhau, không còn là tiếng khóc của sự tức tưởi hay sợ hãi, mà là tiếng khóc của sự sám hối và đoàn tụ muộn màng. Tài sản thực sự mà người cha để lại, cuối cùng họ cũng đã nhận ra.”
“Tiếng khóc dần ngớt. Vòng tay của những người con cũng từ từ nới lỏng, nhưng không ai rời đi hẳn. Họ vẫn đứng đó, gần nhau, hơi ấm của tình thân xoa dịu đi những vết thương lòng vừa mới được khơi ra. Không gian không còn đặc quánh sự thù ghét, chỉ còn lại nỗi ân hận và một sự bình yên lạ lùng.
Anh cả là người đầu tiên cử động. Anh buông vợ ra, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy tay chị. Anh không nói một lời, chỉ lặng lẽ kéo chị dâu về phía bàn thờ của bố, nơi khói hương vẫn đang nghi ngút. Mỗi bước chân của họ trên nền gạch hoa lạnh lẽo giờ đây không còn nặng nề vì tội lỗi, mà nặng trĩu vì sự quyết tâm.
Trước di ảnh của người cha nhân hậu, Anh cả run run cầm lấy ba nén hương, châm lửa từ ngọn nến leo lét. Anh đưa cho vợ một nén, giữ lại hai nén. Hai vợ chồng cùng cúi đầu, mái tóc lấm tấm bạc của anh và mái tóc rối bù của chị chụm vào nhau trước bàn thờ nghi ngút khói.
Anh cả cắm nén hương vào bát, giọng anh khàn đi nhưng rành rọt, từng chữ một như khắc vào không khí.
– Bố ơi… Con là thằng con bất hiếu. Con đã không làm tròn trách nhiệm, đã để vợ con một mình chịu đựng, dẫn đến sai lầm. Con xin tạ tội với bố.
Anh ngẩng lên, nhìn thẳng vào di ảnh của bố, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định.
– Vợ chồng con xin hứa trước anh linh của bố, trước mặt các em, chúng con sẽ làm lụng chăm chỉ, không quản ngày đêm, để trả lại đủ số tiền cho các em. Một đồng cũng không thiếu. Con xin lấy danh dự của một người con trưởng ra để thề.
Nói rồi, anh lùi lại một bước, nhường chỗ cho vợ.
Chị dâu run rẩy cắm nén hương của mình bên cạnh nén hương của chồng. Làn khói trắng mờ ảo che đi khuôn mặt đẫm nước mắt của chị, nhưng không che được giọng nói nức nở mà quả quyết.
– Bố… con dâu bất hiếu xin sám hối trước bố. Con đã sai, con đã vì lòng tham nhất thời mà phụ tấm lòng của bố, làm anh em trong nhà phải nghi kỵ, đau khổ.
Chị ngước đôi mắt sưng mọng lên, nhìn vào di ảnh, rồi nhìn sang những người em chồng đang đứng lặng im phía sau. Chị hít một hơi thật sâu, dồn hết tất cả sự hối cải vào lời nói.
– Em xin hứa với bố, với các cô các chú… Em xin hứa sẽ sống khác, sẽ thay đổi tâm tính, để xứng đáng với sự tha thứ của bố và của cả nhà.
Lời hứa thốt ra như một sự giải thoát. Chị quỳ sụp xuống, dập đầu ba cái trước bàn thờ. Anh cả cũng lặng lẽ quỳ xuống bên cạnh vợ.
Người em út và những người còn lại đứng đó, lặng lẽ chứng kiến. Không một lời nói, không một cử chỉ thừa. Sự tha thứ đã được nói ra trong bức thư của bố. Và bây giờ, lời hứa sửa sai đã được thốt lên trước bàn thờ tổ tiên. Lòng tin, dù đã vỡ tan, nhưng dường như đang được những mảnh vỡ đầu tiên gắn lại, chậm chạp nhưng chắc chắn, bằng lời thề trang trọng và thiêng liêng này.”
“Không gian tĩnh lại, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào của chị dâu và tiếng thở dài nặng trĩu của những người xung quanh. Người em út, người đã khơi mào cho tất cả, chậm rãi bước tới. Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ cúi xuống, đặt tay lên vai anh cả và chị dâu.
Một cái vỗ nhẹ, nhưng đủ để hai con người đang quỳ rạp dưới đất giật mình ngẩng lên. Ánh mắt họ chạm nhau, một ánh mắt không còn sự tra xét, chỉ còn lại sự mệt mỏi và một nỗi cảm thông sâu sắc.
– Anh, chị, đứng lên đi. Bố còn ở đây.
Giọng người em út trầm khàn, không còn sự sắc bén như trước. Anh cả và chị dâu nhìn nhau, rồi từ từ vịn vào nhau đứng dậy. Những người em khác cũng tiến lại gần, tạo thành một vòng tròn không hoàn hảo nhưng ấm áp lạ thường quanh bàn thờ.
Hai ngày sau, đám tang của ông bố được cử hành. Không kèn trống rình rang, không khách khứa xa hoa, chỉ có những người thân trong gia đình và vài người hàng xóm thân thiết nhất. Đúng như mong muốn lúc sinh thời của ông, một đám tang bình dị và ấm cúng.
Mấy ngày qua, căn nhà của anh cả không lúc nào ngớt người, nhưng không phải là sự ồn ào của một bi kịch gia đình, mà là sự bận rộn lặng lẽ của những người con đang cùng nhau lo liệu hậu sự cho cha. Anh cả, sau cú sốc tinh thần, dường như đã già đi chục tuổi, nhưng trong ánh mắt anh đã có lại sự quyết đoán của một người con trưởng. Anh không còn ra lệnh, mà hỏi ý kiến các em từng việc nhỏ.
– Chú út xem giúp anh, liệu mình đặt thêm mâm cỗ chay có được không? Bố lúc sống cũng thích ăn thanh đạm.
Người em út gật đầu, vỗ vai anh.
– Ý hay đó anh. Để em lo việc này.
Chị dâu thì lầm lũi làm việc, không nói một lời thừa. Chị không dám nhìn thẳng vào mặt các em chồng, chỉ cúi đầu lo việc bếp núc, pha trà, dọn dẹp. Nhưng không ai còn xa lánh chị nữa. Cô em gái giữa, người trước đây gay gắt nhất, thấy chị bưng mâm quả nặng trĩu liền chạy ra đỡ lấy.
– Để em, chị vào nghỉ một lát đi. Mấy hôm nay chị cũng vất vả rồi.
Chị dâu ngẩng lên, đôi mắt ngạc nhiên rồi đỏ hoe, chị lí nhí nói lời cảm ơn rồi vội quay đi lau nước mắt. Sự tha thứ không cần nói thành lời, nó len lỏi trong từng hành động quan tâm nhỏ nhặt như thế.
Ngày đưa tiễn, trời không mưa cũng chẳng nắng gắt, chỉ hiu hiu một làn gió nhẹ. Bốn anh chị em đi sau linh cữu của bố. Anh cả đi trước, dáng người vững chãi. Người em út đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại đưa tay đỡ lấy khuỷu tay anh. Hai cô em gái đi sau, dìu người chị dâu đang sụt sùi khóc. Họ, những người con của ông, sau bao nhiêu sóng gió, cuối cùng đã thực sự đi cùng nhau trên một con đường.
Người em út nhìn những tấm lưng trước mặt, nhìn bàn tay của chị gái đang nắm chặt tay chị dâu, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cậu hiểu rằng, đây không chỉ là việc làm tròn chữ hiếu. Đây là sự hàn gắn. Bố đã dùng cả cuộc đời và thậm chí là cả cái chết của mình để dạy cho các con bài học cuối cùng về sự đoàn kết.
Khi nắm đất cuối cùng được phủ lên, anh chị em lại quây quần bên nhau. Không ai nói với ai câu nào, nhưng họ đều hiểu. Mọi nợ nần, oán hận dường như đã được chôn vùi xuống lớp đất sâu cùng người cha đáng kính. Thứ duy nhất còn lại, và sẽ nảy mầm từ đây, chính là tình thân.”
“Thời gian thấm thoắt thoi đưa, một trăm ngày trôi qua tựa một cái chớp mắt nặng trĩu. Trong căn nhà của anh cả, khói hương lại nghi ngút trên bàn thờ của ông bố. Mâm cỗ cúng 100 ngày không quá cầu kỳ nhưng tươm tất, đủ đầy, là tấm lòng của tất cả các con cháu. Bức ảnh của ông trên bàn thờ vẫn mỉm cười hiền hậu, như thể ông đang hài lòng nhìn xuống đàn con của mình.
Không khí đã khác hẳn một trăm ngày trước. Không còn những lời chì chiết, những ánh mắt nghi kỵ. Chỉ còn lại một sự tĩnh lặng, trang nghiêm và ấm áp.
Sau khi lễ cúng chính kết thúc, cả gia đình ngồi quây quần bên mâm cơm. Anh cả gắp một miếng chả nem vào bát người em út, giọng trầm ấm.
– Chú ăn đi. Món này hồi xưa bố thích nhất.
Người em út gật đầu, vành mắt hơi hoe đỏ. Cậu nhìn sang chị dâu, thấy chị không còn lầm lũi, cúi gằm mặt nữa. Chị ngồi đó, bình thản gắp thức ăn cho mấy đứa cháu, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn mọi người, trong ánh mắt không còn sự sợ hãi mà là một nỗi biết ơn lặng thầm.
Bữa cơm đang diễn ra, anh cả và chị dâu đột nhiên cùng nhau đứng dậy. Anh cả cầm một chiếc phong bì dày, có vẻ đã được chuẩn bị từ trước, đi đến trước mặt người em út và các em gái.
– Các em…
Anh ngập ngừng, rồi hít một hơi thật sâu.
– Đây là khoản tiền đầu tiên vợ chồng anh chị gửi lại để trả vào quỹ chung lo hương khói cho bố. Nó chưa được bao nhiêu, nhưng là sự cố gắng của anh chị.
Chị dâu đứng bên cạnh, cúi đầu nói tiếp, giọng chị run run nhưng rõ ràng:
– Chị biết lỗi của chị không thể chỉ dùng tiền mà bù đắp được. Nhưng vợ chồng chị sẽ cố gắng làm việc để trả lại hết. Đây là bài học, cũng là trách nhiệm mà vợ chồng chị phải gánh.
Người em út nhìn chiếc phong bì, rồi nhìn vào ánh mắt chân thành của anh cả và chị dâu. Cậu không đưa tay ra nhận. Cậu nhẹ nhàng đẩy tay anh cả lại.
– Anh chị cứ giữ lấy mà lo cho các cháu. Chuyện tiền bạc giờ không còn quan trọng nữa. Quan trọng là gia đình mình đã hiểu nhau.
Cô em gái giữa, người từng gay gắt nhất, cũng lên tiếng.
– Đúng đó anh. Chúng ta đừng nói chuyện tiền nong nữa. Bố ở trên trời nhìn xuống, chắc chắn ông không muốn thấy anh em mình vì tiền mà xa cách đâu. Bố chỉ mong chúng ta đoàn kết thôi.
Chị dâu nghe vậy, không kìm được nước mắt. Nhưng lần này, không phải là giọt nước mắt của sự tủi nhục hay sợ hãi, mà là của sự xúc động và được giải thoát. Chị lí nhí:
– Cảm ơn các em… Cảm ơn các em đã tha thứ cho anh chị.
Anh cả vòng tay qua vai vợ, vỗ nhẹ. Anh nhìn các em mình, ánh mắt chứa chan một sự biết ơn sâu sắc. Họ đã không chỉ tha thứ, họ đã cho vợ chồng anh một cơ hội để làm lại.
Người em út nhìn vòng tròn gia đình, nhìn khói hương vẫn đang lượn lờ quanh di ảnh của bố. Cậu nhận ra, cuốn sổ tiết kiệm 800 triệu hay khoản lương hưu 14 triệu mỗi tháng, tất cả những con số đó, giờ đây đã trở nên vô nghĩa. Thứ tài sản lớn nhất mà bố để lại, không nằm trong ngân hàng, mà đang hiện hữu ngay tại đây. Nó là sự thấu hiểu sau những hiểu lầm, là sự bao dung sau những lỗi lầm, là những bàn tay lại biết nắm lấy nhau sau khi đã từng buông ra. Cậu đã học được một bài học đắt giá về chữ Hiếu và giá trị thực sự của chữ Tình.
Sóng gió rồi cũng sẽ qua, chỉ có tình thân là ở lại. Ngôi nhà nhỏ tưởng chừng đã vỡ tan bởi những nghi kỵ và lòng tham, giờ đây lại được xây đắp lại bằng thứ vật liệu vững chắc nhất: sự tha thứ. Câu chuyện về cuốn sổ tiết kiệm 800 triệu khép lại, nhưng câu chuyện về một gia đình thì chỉ vừa mới bắt đầu một chương mới, một chương không còn những trang giấy nhòe đi vì nước mắt của sự oán hận, mà được viết nên bằng sự ấm áp của tình người. Có lẽ, đó mới chính là di sản thật sự mà người cha già đã dùng cả cuộc đời và sự ra đi của mình để nhắn nhủ lại cho các con. Chữ Hiếu không chỉ nằm ở việc phụng dưỡng cha mẹ lúc sống, mà còn là sống sao cho xứng đáng với những mong mỏi của đấng sinh thành khi họ đã đi xa. Đó là phải biết yêu thương, đùm bọc, và tha thứ cho nhau, bởi lẽ suy cho cùng, gia đình là nơi duy nhất để trở về sau mọi bão giông của cuộc đời. Ánh nắng chiều dịu nhẹ len qua khung cửa sổ, chiếu lên mâm cơm đã vơi nửa, chiếu lên những gương mặt đã thôi căng thẳng, chỉ còn lại sự bình yên. Ở trên cao, dường như có một nụ cười hiền hậu đang dõi theo, mãn nguyện.”

