Trần Vi nhìn Hứa Nghệ, đôi mắt cô vẫn còn vương giọt lệ, nhưng giọng nói đã trở nên lạnh lùng, sắc như dao. “Choang!” Chiếc tách trà trên tay Hứa Nghệ rơi xuống đất, tiếng vỡ chan chát vang vọng trong căn phòng. Anh ta đứng sững, gương mặt tái mét, không thể tin vào tai mình.
“Thủy tiên… em nói… hoa thủy tiên?” Hứa Nghệ lắp bắp, giọng run rẩy. Đôi mắt anh ta nhìn chằm chằm vào Trần Vi, chứa đầy sự hoang mang và sợ hãi.
Trần Vi gật đầu, nước mắt lại tuôn rơi, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự giải thoát và chua xót. “Đúng vậy. Hoa thủy tiên. Anh tặng em nó vào ngày kỷ niệm bảy năm của chúng ta.” Cô nhìn anh ta với ánh mắt lạnh lẽo, đầy tổn thương và thất vọng. “Anh quên rồi sao? Anh quên cái đêm kinh hoàng ấy, quên lời hứa của anh rồi sao?”
Hứa Nghệ lùi lại một bước, tay ôm lấy đầu. Hình ảnh về đêm giao thừa năm đó, về người mẹ trần trụi, về vũng máu loang lổ và những cánh hoa thủy tiên trắng xóa lại ùa về trong tâm trí anh. Anh ta run rẩy, cố gắng xua đuổi ký ức tồi tệ ấy đi, nhưng nó cứ bám riết lấy anh.
“Không… không thể nào…” Hứa Nghệ thì thầm, giọng nói lạc đi. Anh ta nhìn Trần Vi, rồi lại nhìn xuống sàn nhà nơi chiếc tách vỡ tan. “Anh… anh không cố ý…”
“Không cố ý?” Trần Vi bật cười, một nụ cười cay đắng. “Anh và Tô Linh cùng nhau lên kế hoạch, cùng nhau làm tất cả mọi thứ. Anh nghĩ anh không cố ý sao?” Cô bước đến gần Hứa Nghệ, giọng nói trầm xuống, đầy uy lực. “Hoa thủy tiên, đó là nỗi ám ảnh lớn nhất của em. Anh biết điều đó, anh đã hứa sẽ không bao giờ để nó xuất hiện trong cuộc sống của em nữa. Nhưng anh đã làm. Anh đã dùng nó để hành hạ em, để nhắc nhở em về sự vô dụng của em, về việc em không xứng đáng với anh.”
Trần Vi nhìn thẳng vào mắt Hứa Nghệ, ánh mắt cô sắc lạnh và không chút khoan nhượng. “Em không muốn nhìn thấy anh nữa. Em không muốn nhìn thấy Tô Linh nữa. Em không muốn ở trong ngôi nhà này nữa.” Cô hít một hơi thật sâu, như đang lấy hết sức lực còn lại. “Chúng ta ly hôn. Ngay bây giờ.”
Hứa Nghệ ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt anh ta đẫm lệ. “Vi Vi… làm ơn… đừng…”
Nhưng lời anh ta nói không thể lay động được Trần Vi nữa. Cô quay lưng lại, bước ra khỏi căn phòng, bỏ lại Hứa Nghệ một mình với nỗi kinh hoàng và sự hối hận muộn màng. Tiếng cửa phòng đóng sập lại, âm thanh ấy vang lên như một lời tuyên án cuối cùng cho cuộc hôn nhân của họ.
Trần Vi quay đi, đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng nhạt nhòa hắt vào, không xua tan đi bóng tối đang bao trùm lấy cô. Giọng nói khẽ khàng, nhưng mỗi từ như một nhát dao cứa vào tim Hứa Nghệ.
“Anh biết không, nửa tháng trước, khi anh và Tô Linh đang ở nước ngoài, em đã mất đứa bé.”
Hứa Nghệ hoàn toàn sốc. Anh ta đứng sững, gương mặt tái mét, hai tay buông thõng. Lời nói của Trần Vi như sét đánh ngang tai, khiến anh ta không thốt nên lời. Đứa bé? Mất đứa bé? Anh ta cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ, nhưng đầu óc trống rỗng.
“Em… em nói gì cơ?” Hứa Nghệ lắp bắp, giọng run rẩy. Anh ta nhìn Trần Vi, cố gắng đọc được chút gì đó trong đôi mắt cô, nhưng chỉ thấy sự trống rỗng đến đáng sợ.
Trần Vi khẽ thở dài, một hơi thở nặng trĩu nỗi đau. Cô vẫn không quay lại, đôi mắt vẫn nhìn ra khoảng không vô định. “Nửa tháng trước. Em đi khám. Bác sĩ nói… thai đã ngừng phát triển từ lâu rồi.”
Mỗi lời Trần Vi nói ra, Hứa Nghệ cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Anh ta nhớ lại cái đêm giao thừa năm đó, cái đêm mà anh ta đã hứa sẽ bảo vệ cô, sẽ không bao giờ để cô phải chịu đựng tổn thương nữa. Giờ đây, anh ta lại là người gây ra nỗi đau tột cùng đó.
“Anh… anh xin lỗi…” Hứa Nghệ thì thầm, giọng lạc đi. Anh ta muốn tiến lại gần, muốn ôm lấy cô, muốn bù đắp cho tất cả, nhưng đôi chân anh ta như bị đóng đinh xuống sàn nhà.
Trần Vi khẽ nhếch môi, một nụ cười chua chát. “Xin lỗi? Anh nghĩ một lời xin lỗi có thể xóa nhòa tất cả sao?” Cô quay lại nhìn Hứa Nghệ, ánh mắt lạnh lùng, không còn chút tình cảm nào. “Em đã cố gắng rất nhiều, Hứa Nghệ. Em đã cố gắng vì anh, vì gia đình này. Nhưng tất cả những gì em nhận lại chỉ là sự phản bội và dối trá.”
Cô đưa tay chạm vào bụng mình, nơi lẽ ra đã có một sinh linh bé bỏng đang lớn dần. Nước mắt lăn dài trên má, nhưng không còn là giọt nước mắt tủi thân, mà là giọt nước mắt của sự chấp nhận cay đắng. “Đứa bé… nó là tất cả những gì em còn lại. Giờ thì ngay cả nó cũng không còn nữa.”
Hứa Nghệ cuối cùng cũng lấy lại được chút lý trí. Anh ta biết mình đã sai lầm quá lớn. “Vi Vi, anh… anh sẽ sửa chữa tất cả. Anh sẽ…”
“Không còn gì để sửa chữa nữa rồi.” Trần Vi ngắt lời, giọng nói dứt khoát. “Em đã quyết định. Em không thể sống tiếp như thế này được nữa.” Cô nhìn thẳng vào mắt Hứa Nghệ, ánh mắt kiên định. “Em sẽ rời khỏi đây. Em sẽ đi tìm một cuộc sống mới.”
Hứa Nghệ kinh hoàng. “Rời đi? Em nói gì vậy? Chúng ta còn… còn đứa con…” Anh ta vội vàng định nói đến đứa bé, nhưng rồi nhận ra sự thật tàn khốc.
Trần Vi lắc đầu. “Không còn gì cả.” Cô bước về phía cửa. “Anh và Tô Linh cứ sống hạnh phúc với nhau đi.”
Hứa Nghệ nhìn theo bóng lưng Trần Vi đang dần xa, cảm giác bất lực và hối hận dâng trào. Anh ta biết, lần này, anh ta đã mất cô mãi mãi.
Hứa Nghệ cố gắng tiến lại gần Trần Vi, giơ tay như muốn chạm vào cô. Nhưng Trần Vi nghiêng người né tránh, động tác dứt khoát. Anh ta khựng lại, gương mặt lộ vẻ bối rối pha lẫn cầu khẩn.
HỨA NGHỆ
(Giọng run run)
Không thể nào… anh không biết… sao em không nói cho anh biết?
Trần Vi bật cười. Nụ cười ấy nhạt thếch, cay đắng, như nở ra từ đáy vực sâu của nỗi thất vọng. Cô nhìn thẳng vào mắt Hứa Nghệ, ánh mắt sắc lạnh.
TRẦN VI
Anh thật sự không biết sao, Hứa Nghệ? Hay là anh cố tình không muốn biết? Nửa tháng trước, khi anh đang tận hưởng cuộc sống xa hoa bên cạnh Tô Linh ở nước ngoài, thì em đang vật lộn với nỗi đau mất con trong bệnh viện. Anh có biết em đã phải chịu đựng những gì không?
Hứa Nghệ sững sờ. Anh ta lắp bắp, cố tìm một lời giải thích nào đó cho sự im lặng đáng sợ của mình.
HỨA NGHỆ
Anh… anh xin lỗi. Anh không biết… Anh đã quá bận rộn với công việc…
TRẦN VI
Công việc? Hay là Tô Linh? Anh nghĩ một lời xin lỗi có thể xóa đi tất cả sao, Hứa Nghệ? Anh đã bao giờ thực sự nhìn thấy em chưa? Nhìn thấy nỗi đau của em, hay chỉ thấy những gì anh muốn thấy?
Cô đưa tay vuốt ve vùng bụng phẳng lì của mình, nơi đáng lẽ có một sinh linh đang lớn dần. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má, nhưng không còn là những giọt nước mắt yếu đuối.
TRẦN VI
Đứa bé… nó là hy vọng cuối cùng của em. Là tất cả những gì em còn lại sau bao năm chịu đựng sự dối trá, phản bội. Giờ thì ngay cả nó cũng không còn nữa. Anh đã cướp đi tất cả của em.
Hứa Nghệ cảm thấy lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt. Anh ta nhìn đôi giày cao gót màu xám bạc mà Trần Vi đang mang, rồi nhìn xuống vết thương cũ ở chân cô. Bao nhiêu chuyện đã xảy ra, anh ta đều vô tình hay cố ý bỏ qua.
HỨA NGHỆ
Vi Vi, đừng nói vậy. Anh sẽ bù đắp cho em. Anh sẽ làm mọi thứ…
TRẦN VI
(Ngắt lời, giọng đầy sự mệt mỏi)
Không còn gì để bù đắp nữa rồi, Hứa Nghệ. Em đã quá mệt mỏi. Em không thể tiếp tục sống trong cái vỏ bọc giả tạo này được nữa.
Cô quay lưng, bước về phía cánh cửa. Mỗi bước chân của cô vang lên như nhát dao cuối cùng cứa vào tim Hứa Nghệ.
TRẦN VI
Anh và Tô Linh cứ sống hạnh phúc với nhau đi. Em sẽ rời khỏi đây. Em sẽ đi tìm một cuộc sống mới, một cuộc sống mà em không còn phải nhìn thấy anh nữa.
Hứa Nghệ đứng đó, bất lực nhìn bóng lưng Trần Vi nhỏ dần rồi biến mất. Căn phòng bỗng trở nên lạnh lẽo, trống rỗng. Anh ta biết, anh đã thực sự đánh mất cô mãi mãi.
Trần Vi quay lại đối mặt với Hứa Nghệ. Ánh mắt cô sắc lạnh như lưỡi dao, sẵn sàng cắt đứt mọi sợi dây liên kết mong manh còn sót lại.
TRẦN VI
Anh nói không biết? Vậy bó hoa thủy tiên đó, rốt cuộc là ai đã nhờ Tô Linh gửi cho em vào ngày kỷ niệm?
Hứa Nghệ cứng họng, ánh mắt đảo liên hồi, lộ rõ sự chột dạ và sợ hãi. Anh ta lùi lại một bước, như thể muốn trốn tránh ánh nhìn xuyên thấu của Trần Vi.
HỨA NGHỆ
Vi Vi… em hỏi gì vậy? Anh… anh không hiểu.
TRẦN VI
Không hiểu? Hay là anh giả vờ không hiểu? Ngày kỷ niệm bảy năm kết hôn của chúng ta, anh đang vui vẻ bên nhân tình, còn em, em nhận được gì? Một bó hoa thay cho lời nhắc nhở về sự lừa dối của anh. Tô Linh nói đó là quà của anh. Anh có biết em đã đau đớn thế nào không?
Nước mắt bắt đầu tuôn rơi trên má Trần Vi, nhưng lần này, nó không còn là sự yếu đuối. Đó là cơn giận dữ bị dồn nén, là nỗi đau thấu xương bị châm ngòi.
TRẦN VI
Anh còn nhớ đôi giày cao gót màu xám bạc anh tặng em vào năm mười bảy tuổi chứ? Anh đã nói sẽ luôn bảo vệ em. Vậy mà, giờ đây, khi em cần anh nhất, anh lại ở đâu? Cái ngày em bị bọn chúng bắt cóc, anh có biết em đã trải qua địa ngục như thế nào không? Anh có nhớ cái đêm em nằm trên giường bệnh, máu me đầy người, con của chúng ta đã không còn nữa, anh có ở bên em không?
Hứa Nghệ run lên. Anh ta nhìn xuống vết thương cũ trên chân Trần Vi, nơi từng là điểm yếu của cô, nơi cô đã từng ngã gục. Giờ đây, vết thương ấy dường như đã hóa thành sức mạnh, thành tấm khiên vững chãi để cô đối mặt với anh.
HỨA NGHỆ
Anh… anh thực sự xin lỗi. Anh đã sai. Anh đã quá mải mê công việc, anh không…
TRẦN VI
(Bật cười một cách chua chát)
Công việc? Hay là Tô Linh? Anh đã bao giờ coi em là vợ chưa, Hứa Nghệ? Hay chỉ là một cái bóng để anh tùy ý đùa giỡn? Cái ngày anh nói anh yêu em, đó có phải là lời nói thật không? Hay anh chỉ đang lừa gạt em để có được tất cả tài sản của nhà họ Trần?
Cô bước một bước tiến lại gần Hứa Nghệ. Khoảng cách giữa họ giờ đây chỉ còn là một hơi thở.
TRẦN VI
Anh có nhớ năm đầu tiên chúng ta bên nhau không? Anh đã từng hứa sẽ cho em một cuộc sống hạnh phúc, một gia đình trọn vẹn. Anh đã thất hứa với em rồi, Hứa Nghệ. Anh đã cướp đi tất cả của em.
Hứa Nghệ cảm thấy lồng ngực nghẹn lại. Anh ta muốn nói, muốn giải thích, nhưng không thể. Mọi lời bào chữa lúc này đều trở nên vô nghĩa.
HỨA NGHỆ
Vi Vi… anh không còn lựa chọn nào khác…
TRẦN VI
Không có lựa chọn nào khác? Tôi có. Tôi sẽ không ở lại đây nữa. Tôi sẽ rời khỏi ngôi nhà này, rời khỏi cuộc đời anh. Tôi sẽ đi tìm công lý cho mình, cho con của tôi. Còn anh, anh cứ sống trong sự dối trá của mình đi.
Trần Vi quay người, sải bước đi về phía cửa. Mỗi bước chân của cô vang lên dứt khoát, không một chút do dự. Hứa Nghệ đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô, hoàn toàn bất lực. Căn phòng bỗng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực anh ta.
Trần Vi xoay người, nhìn thẳng vào Hứa Nghệ, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao.
TRẦN VI
(Giọng đều đều, lạnh lùng)
Anh từng hứa sẽ luôn ở bên em, cùng em quên đi tất cả. Anh đã hứa như thế vào cái đêm mà anh tưởng chừng em sẽ rời xa anh mãi mãi, sau vụ tai nạn hoa thủy tiên đó. Anh nói em chỉ cần tin anh, anh sẽ bảo vệ em khỏi mọi thứ. Giờ đây, anh lại chính tay mang cơn ác mộng đó trở lại.
Nỗi đau tột cùng hiện rõ trên gương mặt Trần Vi, đôi vai cô run lên. Nước mắt không còn tuôn rơi, thay vào đó là sự trống rỗng đến đáng sợ. Hứa Nghệ cúi gằm mặt, hai vai trĩu xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt Trần Vi. Anh ta siết chặt bàn tay, móng tay đâm vào da thịt. Tô Linh đứng lặng lẽ ở một góc phòng, gương mặt trắng bệch, đôi mắt nhìn về phía Trần Vi với sự pha trộn giữa tội lỗi và căm hận.
TRẦN VI
Anh nhớ không? Bó hoa thủy tiên ấy. Nó đã nhắc em về tất cả. Về cái đêm anh tuyên bố anh yêu em, về lời hứa năm đó, và về cái ngày em tỉnh dậy trong bệnh viện, bụng trống rỗng. Anh đã nói em là tất cả của anh, thế mà anh lại đẩy em vào tay Tô Linh, để cô ta dìm em xuống bùn lầy.
Giọng Trần Vi vẫn đều đều, nhưng mỗi từ như một nhát dao cứa vào tim Hứa Nghệ. Anh ta muốn lên tiếng, muốn giải thích, nhưng cổ họng nghẹn đắng. Căn phòng chung giờ đây như một địa ngục trần gian, bao trùm bởi sự im lặng nặng nề, chỉ có tiếng nấc nghẹn của Trần Vi vang lên.
TRẦN VI
Anh đã dùng Tô Linh để làm gì? Để chứng minh anh vẫn còn quyền lực với em sao? Hay anh muốn em biết rằng anh có thể hủy hoại em bất cứ lúc nào anh muốn? Anh có biết, mỗi lần nhìn thấy hoa thủy tiên, em lại nhớ đến lời thề của anh, và cảm thấy mình thật nực cười?
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Trần Vi, nhưng lần này, nó không còn là sự yếu đuối. Đó là giọt nước mắt của sự vỡ vụn, của niềm tin đã tan biến. Cô nhìn Hứa Nghệ, ánh mắt không còn chút tình cảm nào.
TRẦN VI
Anh đã cướp đi của em tất cả. Sự bình yên, niềm tin, và cả con của chúng ta. Giờ thì, anh có thể ở bên Tô Linh. Còn tôi, tôi sẽ đi. Đi đến một nơi anh không bao giờ tìm thấy, nơi tôi có thể bắt đầu lại.
Trần Vi quay người, sải bước chân mạnh mẽ, dứt khoát về phía cửa ra vào. Mỗi bước chân của cô vang lên như tiếng đập của chiếc búa tạ, phá tan đi mọi thứ còn sót lại trong trái tim Hứa Nghệ. Anh ta ngẩng đầu lên, nhìn theo bóng lưng cô khuất dần. Hứa Nghệ lập tức quay sang Tô Linh, ánh mắt anh ta lộ rõ sự tức giận.
HỨA NGHỆ
Cô làm gì với Vi Vi? Cô đã nói gì với cô ấy?
Tô Linh run rẩy, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh.
TÔ LINH
Tôi không làm gì cả. Cô ấy tự suy diễn thôi.
HỨA NGHỆ
(Giọng gầm gừ, đầy uy hiếp)
Đừng có đánh lừa tôi, Tô Linh. Cô biết rõ hậu quả.
Hứa Nghệ quay sang Tô Linh, ánh mắt anh ta lộ rõ sự tức giận.
HỨA NGHỆ
(Giọng gầm gừ, đầy uy hiếp)
Cô làm gì với Trần Vi? Cô đã nói gì với cô ấy?
Tô Linh run rẩy, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh.
TÔ LINH
Tôi không làm gì cả. Cô ấy tự suy diễn thôi.
HỨA NGHỆ
(Giọng gầm gừ, đầy uy hiếp)
Đừng có đánh lừa tôi, Tô Linh. Cô biết rõ hậu quả.
Trần Vi đứng sững lại nơi ngưỡng cửa, nghe thấy lời anh ta nói. Cô quay đầu lại, nhìn Hứa Nghệ, rồi liếc sang Tô Linh. Trong khoảnh khắc đó, cô thấy một nụ cười rất khẽ, gần như vô hình, thoáng qua trên môi Tô Linh. Nụ cười đó khiến trái tim Trần Vi như bị bóp nghẹt. Cô đã nghĩ mình sẽ đi, sẽ không bao giờ ngoái lại, nhưng giờ đây, một ý nghĩ khác nảy sinh.
TRẦN VI
(Giọng khàn đặc, vang vọng)
Suy diễn? Ai là người đã dạy tôi cách suy diễn, anh Hứa Nghệ? Ai là người đã khiến tôi không thể tin vào bất cứ điều gì anh nói?
Hứa Nghệ giật mình quay lại, nhìn thấy Trần Vi vẫn còn đứng đó. Anh ta vội vàng bước tới, cố gắng nắm lấy tay cô.
HỨA NGHỆ
Vi Vi, em đừng đi. Anh xin em…
Trần Vi giật tay lại, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Hứa Nghệ, không còn một chút tình cảm nào, chỉ còn sự lạnh lẽo tột cùng.
TRẦN VI
Anh còn nói em đi đâu nữa? Nơi nào mà anh chưa từng hủy hoại?
Hứa Nghệ nhìn Trần Vi, rồi nhìn Tô Linh. Anh ta vò rối tóc, cơn giận bùng phát dữ dội.
HỨA NGHỆ
(Hét lên, giọng điên cuồng)
Tất cả là tại em! Tại sao em không nói sớm hơn? Tại sao cứ phải giấu giếm, rồi bây giờ lại đổ lỗi cho anh?
Trần Vi sững sờ trước sự vô lý của anh, trái tim cô như đóng băng. Cô đã từng nghĩ anh là nơi trú ẩn bình yên, nhưng giờ đây, anh lại chính là cơn bão tố hủy diệt.
TRẦN VI
(Lạnh lùng)
Giấu giếm? Tôi giấu giếm điều gì? Tôi đã chịu đựng đủ rồi. Anh nói tôi đổ lỗi? Anh có biết anh đã làm gì với tôi không? Anh đã cướp đi con của tôi, anh đã bán rẻ niềm tin của tôi, và giờ anh lại đứng đây, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi?
Nước mắt bắt đầu chảy dài trên má Trần Vi, nhưng không phải vì đau đớn. Đó là giọt nước mắt của sự phẫn uất, của sự tuyệt vọng khi nhận ra người mình yêu thương lại tàn nhẫn đến vậy.
HỨA NGHỆ
(Ngắt lời, giọng chua chát)
Con của chúng ta? Em nghĩ anh không biết sao? Em nghĩ anh không hiểu em đã làm gì sao?
Trần Vi cứng người lại, cô nhìn Hứa Nghệ với ánh mắt không thể tin nổi. Cô nhìn Tô Linh, thấy ánh mắt cô ta lóe lên một tia đắc thắng. Mọi thứ vỡ vụn.
TRẦN VI
(Thì thầm, giọng run rẩy)
Anh… anh biết? Anh biết tất cả?
Hứa Nghệ không trả lời, anh ta quay lưng lại, vai run lên. Tô Linh bước tới, đặt tay lên vai Hứa Nghệ.
TÔ LINH
(Giọng ngọt ngào, giả tạo)
Anh đừng giận cô ấy nữa. Cô ấy cũng khổ sở lắm.
Trần Vi cười khan một tiếng, tiếng cười chứa đầy sự cay đắng.
TRẦN VI
(Nhìn Tô Linh, giọng sắc lạnh)
Câm miệng!
Cô không muốn ở lại thêm một giây phút nào nữa. Cô quay người, bước đi, không nhìn lại. Cánh cửa đóng sầm lại, bỏ lại Hứa Nghệ và Tô Linh trong căn phòng im lặng. Trần Vi đứng ngoài hành lang, thở hổn hển. Cô biết, mình không thể quay lại, cũng không thể quay đầu.
Trần Vi đứng ở hành lang, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Mọi thứ trước mắt dường như mờ đi, chỉ còn lại cái lạnh lẽo từ lời nói của Hứa Nghệ và nụ cười đắc thắng của Tô Linh. Cô biết mình không thể ở lại ngôi nhà này thêm một giây nào nữa. Quay người, Trần Vi bước nhanh về phía cửa ra vào, bàn tay run rẩy đặt lên nắm đấm. Cô không muốn nghĩ về việc đi đâu, chỉ biết mình phải rời đi. Tiếng cửa đóng sầm lại, âm thanh vang vọng trong sự im lặng của ngôi nhà, như một dấu chấm hết cho tất cả.
***
Trần Vi bước đi trên con phố vắng lặng về đêm. Đôi giày cao gót màu xám bạc dẫm lên nền gạch lạnh lẽo, mỗi bước chân đều mang theo một sự nặng nề. Trong túi xách, tờ đơn ly hôn đã ký vẫn còn đó, một lời tuyên bố cuối cùng về sự kết thúc. Cô dừng lại trước một quán cà phê nhỏ, ánh đèn vàng hắt ra ấm áp nhưng không thể xua tan đi cái lạnh đang bao trùm lấy cô. Trần Vi ngồi xuống một chiếc bàn khuất trong góc, gọi một tách cà phê nóng và lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ. Nước mắt đã ngừng rơi, thay vào đó là một vẻ kiên quyết pha lẫn nỗi buồn sâu thẳm. Cô sẽ không gục ngã. Cô sẽ không để những gì đã xảy ra định đoạt tương lai của mình.
***
Trần Vi mở điện thoại, lướt qua những bức ảnh cũ. Ngày kỷ niệm bảy năm kết hôn, nụ cười rạng rỡ của hai người, những lời hứa hẹn về một tương lai chung. Giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh ký ức vỡ vụn. Cô nhìn vào bức ảnh cuối cùng, ảnh của mình và Niên Niên. Một giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô phải mạnh mẽ vì con. Nghĩ đến Niên Niên, Trần Vi cảm thấy một luồng sức mạnh trỗi dậy. Cô đứng dậy, thanh toán tiền cà phê và bước ra ngoài. Ánh mắt cô giờ đây đã thay đổi, không còn là sự tuyệt vọng, mà là sự quyết tâm của một người mẹ sẽ chiến đấu vì con mình.
***
Trần Vi đến một văn phòng luật sư quen thuộc. Cô bước vào phòng, mang theo sự bình tĩnh đã được tôi luyện qua bao biến cố. Giấy tờ được đặt lên bàn.
TRẦN VI
Tôi muốn ly hôn.
Luật sư nhìn cô, ánh mắt có chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng chuyển sang chuyên nghiệp.
LUẬT SƯ
Cô Trần Vi, cô có chắc chắn không? Vụ việc này…
TRẦN VI
(Cắt lời, giọng dứt khoát)
Tôi chắc chắn. Mọi thứ đã rõ ràng. Tôi cần hoàn tất thủ tục này càng sớm càng tốt.
Luật sư gật đầu, bắt đầu soạn thảo các giấy tờ cần thiết. Trần Vi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời đã bắt đầu rạng sáng. Một ngày mới bắt đầu, một khởi đầu mới, dù nó có khó khăn đến đâu.
***
Một buổi sáng, Trần Vi bình tĩnh bước đến bàn ăn trong ngôi nhà chung. Hứa Nghệ đang ngồi đó, gương mặt còn phảng phất nét mệt mỏi sau đêm qua. Tô Linh không có ở đây. Trần Vi không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt một tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn lên bàn, ngay trước mặt Hứa Nghệ.
TRẦN VI
Anh không cần phải tìm lý do. Đơn ly hôn này, em đã ký rồi. Mọi chuyện nên kết thúc ở đây.
Hứa Nghệ nhìn tờ đơn, nét mặt từ tức giận chuyển sang hoảng loạn. Anh ta đưa tay run rẩy cầm lấy tờ giấy.
HỨA NGHỆ
(Giọng run rẩy)
Vi Vi… em… em làm gì vậy?
TRẦN VI
(Nhìn thẳng vào mắt Hứa Nghệ, giọng lạnh lùng)
Em làm những gì anh đã từng muốn. Ly hôn. Anh không cần phải diễn nữa, Hứa Nghệ. Mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi.
Hứa Nghệ nhìn chằm chằm vào chữ ký của Trần Vi trên tờ đơn, rồi ngẩng lên nhìn cô. Ánh mắt anh ta lộ rõ sự bối rối và sợ hãi.
HỨA NGHỆ
Không… không thể nào. Em không thể làm vậy. Chúng ta còn Niên Niên…
TRẦN VI
(Cười khẩy)
Niên Niên? Anh còn dám nhắc đến con bé sao? Anh đã bao giờ nghĩ đến Niên Niên khi anh làm tất cả những chuyện đó chưa? Khi anh bán đứng tôi, khi anh cướp đi đứa con của tôi?
Hứa Nghệ lắp bắp, không thốt nên lời. Anh ta nhìn Tô Linh bước vào phòng, ánh mắt anh ta nhìn Tô Linh cầu cứu, nhưng Tô Linh chỉ đứng đó, khoanh tay, gương mặt lạnh lùng.
TÔ LINH
(Giọng đầy vẻ thách thức)
Cô ấy nói đúng, Hứa Nghệ. Cô ấy không còn yêu anh nữa. Cô ấy đã đi nước ngoài, cô ấy đã thay đổi.
TRẦN VI
(Nhìn Tô Linh, giọng sắc lạnh)
Và cô, cô nghĩ cô là ai mà xen vào chuyện của chúng tôi? Cô đã gây ra bao nhiêu chuyện rồi còn chưa đủ sao?
Hứa Nghệ vội vàng đứng dậy, bước tới ôm chầm lấy Trần Vi.
HỨA NGHỆ
Vi Vi, anh xin em. Anh sai rồi. Anh yêu em. Anh không muốn ly hôn.
Trần Vi đẩy mạnh Hứa Nghệ ra. Cô không còn chút tình cảm nào dành cho anh ta nữa.
TRẦN VI
Tình yêu? Anh còn dám nói hai từ đó với em sao? Anh đã bán rẻ nó cho Tô Linh rồi. Giờ đây, anh có giữ tờ đơn này hay không, kết quả cũng không thay đổi. Mẹ anh, nhà họ Hứa, tất cả đều biết sự thật rồi. Anh nghĩ anh còn có thể tiếp tục lừa dối sao?
Mẹ Hứa xuất hiện ở cửa, gương mặt bà ta tái mét.
MẸ HỨA
(Giọng run rẩy)
Hứa Nghệ… chuyện này là thật sao?
Hứa Nghệ quay lại, nhìn mẹ mình với ánh mắt tuyệt vọng. Trần Vi nhìn cả hai, cô biết mình đã thắng. Sự thật cuối cùng cũng được phơi bày. Cô quay người, không nhìn lại một lần nào nữa, bước ra khỏi ngôi nhà chung, để lại sau lưng sự đổ vỡ và những lời thú nhận đau đớn. Cô bước về phía tương lai của mình, nơi có Niên Niên đang chờ đợi.
Hứa Nghệ vội vàng cầm tờ đơn lên, tay anh run rẩy. Ánh mắt anh nhìn trân trối vào chữ ký của Trần Vi, rồi ngẩng lên nhìn cô, gương mặt bỗng biến sắc. Anh ta như chết trân, lắp bắp không nên lời. Tô Linh vẫn đứng đó, khoanh tay, nở một nụ cười mỉa mai đầy thách thức.
HỨA NGHỆ
(Giọng run rẩy)
Vi Vi… em… em làm gì vậy?
TRẦN VI
(Nhìn thẳng vào mắt Hứa Nghệ, giọng lạnh lùng)
Em làm những gì anh đã từng muốn. Ly hôn. Anh không cần phải diễn nữa, Hứa Nghệ. Mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi.
Hứa Nghệ nhìn chằm chằm vào tờ đơn, rồi lại nhìn Trần Vi. Ánh mắt anh ta lộ rõ sự bối rối và sợ hãi.
HỨA NGHỆ
Không… không thể nào. Em không thể làm vậy. Chúng ta còn Niên Niên…
TRẦN VI
(Cười khẩy)
Niên Niên? Anh còn dám nhắc đến con bé sao? Anh đã bao giờ nghĩ đến Niên Niên khi anh làm tất cả những chuyện đó chưa? Khi anh bán đứng tôi, khi anh cướp đi đứa con của tôi?
Hứa Nghệ lắp bắp, quay sang nhìn Tô Linh như cầu cứu, nhưng Tô Linh chỉ nhún vai, gương mặt không chút cảm xúc.
TÔ LINH
(Giọng đầy vẻ thách thức)
Cô ấy nói đúng, Hứa Nghệ. Cô ấy không còn yêu anh nữa. Cô ấy đã đi nước ngoài, cô ấy đã thay đổi.
TRẦN VI
(Nhìn Tô Linh, giọng sắc lạnh)
Và cô, cô nghĩ cô là ai mà xen vào chuyện của chúng tôi? Cô đã gây ra bao nhiêu chuyện rồi còn chưa đủ sao?
Hứa Nghệ vội vàng đứng dậy, bước tới ôm chầm lấy Trần Vi.
HỨA NGHỆ
Vi Vi, anh xin em. Anh sai rồi. Anh yêu em. Anh không muốn ly hôn.
Trần Vi đẩy mạnh Hứa Nghệ ra. Cô không còn chút tình cảm nào dành cho anh ta nữa. Đôi giày cao gót màu xám bạc của cô khẽ nện xuống sàn, mỗi bước đi đều mang theo sự quyết liệt.
TRẦN VI
Tình yêu? Anh còn dám nói hai từ đó với em sao? Anh đã bán rẻ nó cho Tô Linh rồi. Giờ đây, anh có giữ tờ đơn này hay không, kết quả cũng không thay đổi. Mẹ anh, nhà họ Hứa, tất cả đều biết sự thật rồi. Anh nghĩ anh còn có thể tiếp tục lừa dối sao?
Mẹ Hứa xuất hiện ở cửa, gương mặt bà ta tái mét, đôi mắt mở to đầy hoang mang.
MẸ HỨA
(Giọng run rẩy)
Hứa Nghệ… chuyện này là thật sao?
Hứa Nghệ quay lại, nhìn mẹ mình với ánh mắt tuyệt vọng. Trần Vi nhìn cả hai người, cô biết mình đã chiến thắng. Sự thật cuối cùng cũng được phơi bày. Cô quay người, không nhìn lại một lần nào nữa, bước ra khỏi ngôi nhà chung, để lại sau lưng sự đổ vỡ và những lời thú nhận đau đớn. Cô bước về phía tương lai của mình, nơi có Niên Niên đang chờ đợi.
TRẦN VI đứng sững lại, lời nói của Hứa Nghệ như một nhát dao tẩm độc cứa sâu vào tim cô. Cô nhìn anh, đôi mắt ngấn lệ nhưng giọng nói vẫn lạnh tanh, sắc bén như pha lê vỡ.
TRẦN VI
Anh… còn nhớ anh đã nói gì không? Rằng Tô Linh còn giống mẹ thằng bé hơn cả em đấy. Vậy cứ để cô ta làm mẹ nó đi!
Cơn đau nhói lên trong lòng Hứa Nghệ. Anh ta lùi lại, gương mặt biến sắc. Anh ta nhìn Trần Vi, rồi lại liếc sang Tô Linh, một sự hoang mang tột độ hiện rõ trên nét mặt.
HỨA NGHỆ
Vi Vi… em… em đang nói gì vậy? Sao em lại nói những lời như thế?
TRẦN VI
(Cười khẩy, giọng chua chát)
Tôi nói sự thật. Anh vẫn nhớ cái đêm tôi ngất xỉu trên sàn nhà lạnh lẽo đó chứ? Cái đêm mà anh cùng Tô Linh tiễn tôi vào bệnh viện, còn tôi thì mất đi đứa con mà tôi mong chờ. Anh còn nhớ anh đã từng nói gì khi tôi hỏi anh, ai mới là mẹ thực sự của Niên Niên? Anh nói, Tô Linh mới là người giống mẹ nó hơn. Vậy thì đúng thôi, anh cứ để cô ta làm mẹ nó đi. Tôi không cần nữa.
Nước mắt cuối cùng cũng trào ra, lăn dài trên gò má Trần Vi. Nhưng đằng sau những giọt nước mắt đó là một ý chí sắt đá. Cô đã quá mệt mỏi với sự lừa dối, với những lời nói dối ngọt ngào mà Hứa Nghệ dành cho cô.
TÔ LINH
(Nhếch mép cười, giọng đầy vẻ đắc thắng)
Đúng vậy, Hứa Nghệ. Cô ta đã không còn là gì của anh nữa rồi. Kể cả Niên Niên cũng vậy. Cô ta chỉ là kẻ đến sau, cố gắng giành giật những gì không thuộc về mình.
Hứa Nghệ nhìn Tô Linh, rồi lại quay sang Trần Vi. Anh ta thấy sự tuyệt vọng trong mắt cô, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự lạnh lùng, xa cách chưa từng có.
HỨA NGHỆ
Không… không thể nào… Vi Vi, anh xin em… anh yêu em… Anh không bao giờ nói những lời đó… Em không thể…
TRẦN VI
(Cắt ngang lời Hứa Nghệ, giọng vang lên như tiếng chuông báo tử)
Anh không muốn ly hôn, đúng không? Anh muốn níu kéo. Nhưng anh đã quên mất rồi sao? Anh quên mất cái đêm tôi tìm thấy bằng chứng anh dan díu với Tô Linh? Anh quên mất cái ngày tôi nhìn thấy đôi giày cao gót màu xám bạc của cô ta nằm chỏng chơ trong phòng làm việc của anh? Anh quên mất những lời anh đã nói với Tô Linh sau lưng tôi?
Hứa Nghệ đứng như trời trồng, tay ôm lấy đầu. Anh ta như bị bóp nghẹt, không thở nổi. Mẹ Hứa đứng đó, gương mặt bỗng tái mét. Bà ta không ngờ mọi chuyện lại kinh khủng đến vậy.
MẸ HỨA
(Giọng run rẩy)
Hứa Nghệ… con… con không thể nào…
TRẦN VI
(Nhìn thẳng vào Mẹ Hứa, giọng bình thản nhưng đầy quyền lực)
Mẹ à, mẹ đừng hỏi anh ấy nữa. Tất cả mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi. Cái đêm anh ấy vờ bị bắt cóc, cái đêm tôi một mình chạy đôn chạy đáo tìm anh ấy, chính là đêm anh ấy đang ở bên Tô Linh. Còn tôi, tôi đã ở bệnh viện, cố gắng giữ lại giọt máu của hai ta. Giờ thì, mọi chuyện đã kết thúc. Tôi sẽ đưa Niên Niên ra nước ngoài, nơi mà con bé sẽ được sống trong yên bình, không có bất kỳ ai làm tổn thương con bé nữa.
Trần Vi quay lưng bước đi, để lại sau lưng một không gian đặc quánh sự im lặng và những ánh mắt đầy tội lỗi, hối hận. Cô không nhìn lại, vì cô biết, tương lai của cô và Niên Niên đang ở phía trước, không còn liên quan gì đến người đàn ông đã từng là tất cả của cô nữa.
TRẦN VI đưa tay chạm nhẹ vào vết sẹo cũ trên chân mình, một ký ức đau đáu ùa về. Đó là vết sẹo của ngày cô liều mình cứu Hứa Nghệ khỏi đám côn đồ đòi nợ. Tim cô thắt lại, một cảm giác chua xót dâng lên khi nghĩ về những gì đã xảy ra. (Nội tâm) “Anh đã quên rồi sao? Vết sẹo này, là bằng chứng cho sự hy sinh của em.” Cảm giác bị phản bội, bị lãng quên cứa vào lòng cô từng chút một. Cô nhìn về phía Hứa Nghệ, người đàn ông từng là cả thế giới của mình, giờ đây lại đứng đó, lạnh lùng và xa lạ.
Cảnh quay chuyển sang một căn phòng bệnh viện trắng toát, mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Trần Vi ngồi bên cạnh giường bệnh, nhìn Hứa Nghệ đang thiếp đi. Đôi mắt cô đượm buồn, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên một tia kiên quyết. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên vết sẹo trên chân, cảm xúc lẫn lộn.
TRẦN VI
(Thì thầm)
Tất cả những gì em đã làm, anh có còn nhớ không? Cái đêm anh bị đám đòi nợ kia bao vây, em đã không chút do dự lao vào. Em đã bảo vệ anh, bằng cả sự an nguy của mình.
Những hình ảnh vụt qua trong tâm trí Trần Vi. Cô thấy mình lao vào đám côn đồ, tiếng kêu la, tiếng đổ vỡ. Rồi cảnh cô gục xuống, máu thấm đỏ quần áo, và Hứa Nghệ gào thét tên cô trong tuyệt vọng.
TRẦN VI
(Tiếp tục, giọng đầy chua xót)
Anh đã hứa sẽ không bao giờ quên. Anh đã nói em là tất cả. Vậy mà giờ đây, anh lại quên tất cả. Anh có biết, vết sẹo này nhắc nhở em điều gì không? Nó nhắc em về sự dại dột của tuổi trẻ, về niềm tin đặt nhầm chỗ.
Cô siết chặt bàn tay.
TRẦN VI
(Nội tâm)
Anh ta quên rồi. Anh ta đã quên rằng có một người phụ nữ đã từng vì anh ta mà không màng hiểm nguy. Anh ta cũng quên rằng, chính anh ta đã từng nói, Tô Linh giống mẹ Niên Niên hơn em. Cái đêm em sảy thai, anh ta ở đâu? Anh ta đang ở bên Tô Linh chứ gì?
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Trần Vi. Cô cảm thấy mình thật ngu ngốc khi đã đặt cả cuộc đời mình vào tay một người đàn ông như vậy.
Cảnh quay mờ dần, để lại hình ảnh Trần Vi ngồi đó, một mình trong căn phòng bệnh viện lạnh lẽo. Vết sẹo trên chân cô như một lời nhắc nhở về quá khứ đau thương, và về sự phản bội cay đắng mà cô đã phải gánh chịu. Cô biết, đã đến lúc phải buông bỏ.
Cảnh quay quay trở lại Ngôi nhà chung, nơi sự yên tĩnh bất thường bao trùm. Trần Vi đứng đó, bóng dáng cô đơn trong ánh đèn mờ ảo. Đôi giày cao gót màu xám bạc nằm lăn lóc trên sàn nhà, chứng nhân câm lặng cho một đêm bão tố cảm xúc vừa qua. Trần Vi khẽ cúi xuống, ánh mắt cô dừng lại ở vết sẹo mờ trên chân mình. Một vết sẹo mà cô đã từng tưởng Hứa Nghệ không bao giờ quên.
Giờ đây, nhìn đôi giày bị vứt bỏ một cách vô tâm, rồi lại nhìn sang vết sẹo trên chính cơ thể mình, Hứa Nghệ cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Một nhận thức kinh hoàng ập đến.
HỨA NGHỆ
(Nội tâm)
Mình… mình đã quên mất…
Sự hối hận như một lưỡi dao lạnh lẽo cứa vào tâm can Hứa Nghệ. Anh nhận ra mình đã quá vô tâm, quá mải mê với cuộc sống hiện tại mà quên đi những hy sinh, những kỷ niệm đã từng gắn kết hai người. Vết sẹo ấy, đôi giày ấy, không chỉ là đồ vật, chúng là bằng chứng, là ký ức, là lời nhắc nhở về một quá khứ mà anh đã cố tình hay vô tình bỏ quên. Nhưng giờ đây, khi nhận ra, dường như đã quá muộn. Trần Vi đã quá mệt mỏi, cô ấy đã không còn ở đây nữa. Anh nhìn quanh, chỉ còn lại sự trống rỗng và tiếng vọng của sự vô tâm của chính mình.
Tiếng chuông cửa đột ngột vang lên, cắt ngang không khí căng thẳng. Hứa Nghệ giật mình quay đầu. Trần Vi đứng đó, nét mặt vốn đang đau khổ giờ đây lại cứng lại. Cả hai nhìn về phía cánh cửa, rồi nhìn nhau, một dự cảm không lành chợt dâng lên.
Cánh cửa mở ra. Tô Linh bước vào, trên tay là một túi đồ lớn. Nụ cười tươi tắn thường thấy trên môi cô giờ đây lại có vẻ hơi gượng gạo, hoặc có lẽ, đó chỉ là cách Trần Vi cảm nhận.
TÔ LINH
(Giọng cố tỏ ra vui vẻ)
Anh Nghệ, em vừa ghé qua nhà mẹ Hứa. Mẹ có nhờ em mang ít đồ này qua cho anh.
Trần Vi và Hứa Nghệ sững sờ nhìn Tô Linh. Họ không hiểu tại sao Tô Linh lại xuất hiện ở đây, vào lúc này, với những món đồ từ mẹ Hứa. Sự xuất hiện của cô như một vết nứt bất ngờ, xé toạc sự yên tĩnh giả tạo đang bao trùm lấy không gian.
HỨA NGHỆ
(Nội tâm)
Mẹ… sao bà lại sai Linh mang đồ đến?
TRẦN VI
(Nội tâm)
Mẹ Hứa? Bà ấy biết chuyện gì xảy ra giữa chúng tôi sao?
Tô Linh đặt túi đồ xuống bàn. Ánh mắt cô lướt qua đôi giày cao gót màu xám bạc lăn lóc trên sàn, rồi dừng lại trên vết thương ở chân Trần Vi. Một thoáng ám ảnh thoáng qua trên gương mặt Tô Linh, nhanh đến mức khó nhận ra.
TÔ LINH
(Tiếp tục, giọng pha chút dè dặt)
Mẹ bảo anh dạo này hay quên giờ giấc, ăn uống thất thường. Nên mẹ làm ít đồ tẩm bổ. Còn có mấy món đồ cũ của anh nữa, mẹ bảo để lâu cũng không dùng, mang cho anh cho đỡ chật nhà.
Cô chỉ vào túi đồ. Hứa Nghệ cau mày. Lời nói của Tô Linh vừa quan tâm, vừa có vẻ như đang ám chỉ điều gì đó. Trần Vi im lặng, đôi mắt cô dán chặt vào Tô Linh, cố gắng đọc vị ẩn ý đằng sau nụ cười kia. Sự xuất hiện của Tô Linh, sự quan tâm bất thường của mẹ Hứa, tất cả đều khiến bầu không khí thêm phần ngột ngạt, bí ẩn. Hứa Nghệ cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Có gì đó không ổn. Rất không ổn.
Tô Linh nhanh chóng nhận ra không khí bất thường giữa hai người, nụ cười trên môi cô ta tắt dần. “Có chuyện gì vậy ạ? Sao không khí căng thẳng thế này?” Tô Linh lộ rõ vẻ bối rối, nhưng cũng có chút tò mò và đắc ý.
Ánh mắt cô quét qua Hứa Nghệ, rồi lại dừng lại trên Trần Vi. Đôi giày cao gót màu xám bạc vẫn nằm im lìm trên sàn nhà, một lời nhắc nhở im lặng về cuộc vật lộn vừa rồi. Vết thương ở chân Trần Vi, dù đã được băng bó vội vã, vẫn hằn rõ dưới lớp vải mỏng. Tô Linh khẽ nhếch mép, một nụ cười bí ẩn thoáng qua.
TÔ LINH
(Giọng cố tỏ ra hồn nhiên, nhưng ẩn chứa sự quan sát tinh tường)
Em cứ tưởng anh đang nghỉ ngơi. Mẹ Hứa dặn em mang sang đồ ăn mẹ nấu cho anh. Mà sao… trong nhà có vẻ hơi lộn xộn nhỉ?
Cô đưa mắt nhìn quanh căn phòng, cố tình dừng lại ở những dấu vết của cuộc xung đột. Trần Vi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói mình không run rẩy.
TRẦN VI
(Nội tâm)
Cô ta biết. Nhất định cô ta biết.
TRẦN VI
(Giọng hơi khàn)
Không có gì đâu. Chỉ là… em làm đổ chút nước thôi ạ. Mẹ Hứa vẫn khỏe chứ ạ?
TÔ LINH
(Nhẹ nhàng, tiến lại gần hơn, lời nói như rót mật vào tai)
Mẹ vẫn khỏe. Mẹ luôn lo cho anh. Nên mẹ mới dặn em mang những món này qua. Có cả thuốc bổ nữa. Mẹ bảo anh dạo này ăn uống thất thường, cần tẩm bổ.
Tô Linh đặt túi đồ xuống bàn, rồi đưa mắt nhìn thẳng vào Hứa Nghệ. Trong ánh mắt cô ta có một sự dò xét khó chịu, như thể đang tìm kiếm sự xác nhận cho một điều gì đó. Hứa Nghệ cảm thấy sự căng thẳng trong không khí dâng lên đến nghẹt thở. Anh nhìn Trần Vi, thấy cô ta đang cố nén lại sự sợ hãi, cố gắng tỏ ra bình tĩnh. Nhưng anh biết, sự bình tĩnh ấy mong manh như thủy tinh.
HỨA NGHỆ
(Giọng trầm, cố gắng kiểm soát)
Cảm ơn mẹ em. Và cảm ơn em, Linh.
TÔ LINH
(Cười nhẹ, ánh mắt vẫn dán chặt vào Hứa Nghệ, rồi lại lướt qua Trần Vi)
Không có gì đâu ạ. Em chỉ làm theo lời mẹ thôi. Mà này, em còn mang theo vài món đồ cũ của anh nữa. Mẹ bảo để lâu cũng không dùng, mang cho anh cho đỡ chật nhà.
Tô Linh bắt đầu lục lọi trong túi đồ, lôi ra một vài món đồ vật cũ kỹ. Mỗi món đồ được lấy ra như một mũi dao nhọn, khoét sâu vào bầu không khí ngột ngạt. Trần Vi cảm thấy tim mình đập thình thịch. Cô ta biết rõ những món đồ này là gì. Nỗi ám ảnh từ hai năm trước ùa về, khiến cô ta run rẩy.
TÔ LINH
(Nhưng giọng lại đầy ẩn ý)
À, đây rồi. Cái hộp nhạc này… anh Nghệ còn nhớ không? Ngày đó mẹ em tặng anh đấy.
Tô Linh cầm chiếc hộp nhạc lên, tiếng nhạc du dương, quen thuộc vang lên, nhưng giờ đây lại mang một âm hưởng ai oán, bi thương. Trần Vi cảm thấy cơ thể mình cứng lại, đôi mắt mở to nhìn Tô Linh, rồi nhìn sang Hứa Nghệ. Trong khoảnh khắc ấy, cô ta biết, Tô Linh không chỉ đến để mang đồ. Cô ta đến để phơi bày tất cả.
Tô Linh nhếch mép, trong tay là chiếc hộp nhạc cũ kỹ. Nỗi ám ảnh từ hai năm trước, từ cái ngày định mệnh ấy, như con quái vật ẩn mình bỗng chốc trỗi dậy, bóp nghẹt lấy lồng ngực Trần Vi. Cô ta đưa mắt nhìn Hứa Nghệ, mong chờ một phản ứng, một lời giải thích. Nhưng Hứa Nghệ chỉ đứng đó, như một bức tượng vô cảm, ánh mắt lảng tránh.
TÔ LINH
(Giọng châm chọc, pha lẫn sự đắc ý khó che giấu)
Cái này… anh Nghệ không nhớ sao? Ngày đó, chính em đã nói đây là món quà kỉ niệm đặc biệt của chúng ta. Anh vẫn đeo nó bên mình suốt một thời gian dài mà.
Tiếng nhạc từ hộp nhạc vang lên, mỗi nốt nhạc như một nhát dao cứa vào trái tim Trần Vi. Cô ta run rẩy, nhìn chằm chằm vào Tô Linh, đôi môi mấp máy không thành lời. Hứa Nghệ khẽ rùng mình, ánh mắt anh liếc nhanh sang Trần Vi rồi vội quay đi.
TRẦN VI
(Nội tâm)
Chết tiệt! Cô ta đang cố khơi lại chuyện xưa.
Tô Linh bắt đầu quay chiếc hộp nhạc, tiếng nhạc càng thêm ma mị. Cô ta nhìn Trần Vi, ánh mắt sắc lạnh, không chút che giấu sự căm ghét.
TÔ LINH
(Giọng đầy ẩn ý, hướng thẳng vào Trần Vi)
Thế còn bó hoa này thì sao nhỉ? Cô Tô Linh, cô có nhớ bó hoa thủy tiên cô gửi cho tôi vào ngày kỷ niệm không? Nó đã giết chết con tôi.
Tô Linh tái mét mặt, túi đồ trên tay rơi xuống, tiếng va chạm khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Gương mặt cô ta lộ rõ vẻ hoảng sợ và chột dạ. Cô ta run rẩy, nhìn trân trối vào Trần Vi, đôi mắt mở to như không tin vào tai mình. Lời buộc tội đó, quá sức tưởng tượng.
HỨA NGHỆ
(Giọng căng thẳng, quay sang Trần Vi)
Trần Vi, em đang nói gì vậy?
TRẦN VI
(Giọng khàn đặc, như đến từ địa ngục)
Anh không biết sao, Hứa Nghệ? Hay anh cũng chỉ giả vờ ngây thơ như cô ta? Bó hoa thủy tiên đó, nó là thứ đã cướp đi đứa con của tôi.
Trần Vi tiến lại gần Tô Linh, ánh mắt rực lửa căm thù. Cô ta nắm chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Tô Linh lùi lại, vẻ hoảng loạn hiện rõ trên khuôn mặt, nhưng ẩn sâu trong đó vẫn là sự quỷ quyệt.
TÔ LINH
(Giọng run rẩy, cố gắng biện minh)
Không… không phải tôi. Tôi không biết gì cả.
TRẦN VI
(Cười khẩy, nụ cười đầy cay đắng)
Không biết gì sao? Vậy ai đã bỏ độc vào đó? Ai đã cố tình làm hại con tôi? Cô nghĩ tôi ngu ngốc lắm sao? Cô và anh ta, hai người là một cặp bài trùng.
Trần Vi nhìn Hứa Nghệ, rồi lại quay sang Tô Linh. Sự thù hận bùng lên trong mắt cô. Cô ta biết, lúc này, không còn gì để mất nữa. Cô ta phải đối diện với tất cả.
TRẦN VI
(Nắm chặt tay, giọng khàn đặc)
Cô nghĩ tôi ngu ngốc lắm sao? Cô và anh ta, hai người là một cặp bài trùng.
Trần Vi nhìn Hứa Nghệ, rồi lại quay sang Tô Linh. Sự thù hận bùng lên trong mắt cô. Cô ta biết, lúc này, không còn gì để mất nữa. Cô ta phải đối diện với tất cả.
TÔ LINH
(Lùi lại, vẻ hoảng loạn)
Không… không phải tôi. Tôi không biết gì cả.
Trần Vi cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng. Cô ta tiến lại gần hơn, đôi mắt như muốn thiêu đốt Tô Linh. Hứa Nghệ đứng lặng lẽ giữa hai người phụ nữ, gương mặt tái nhợt, ánh mắt lộ rõ sự bất lực. Anh cảm nhận được sự căng thẳng đang lên đến đỉnh điểm, như một sợi dây đàn sắp đứt.
HỨA NGHỆ
(Nội tâm)
Mình… mình phải làm sao đây?
Giây phút này, mọi lời biện minh hay giải thích đều trở nên vô nghĩa. Trần Vi nhìn Tô Linh, rồi liếc sang Hứa Nghệ. Một cảm giác tuyệt vọng và bế tắc bao trùm lấy cô. Cô nhận ra mình đã đánh mất tất cả, gia đình, tình yêu, thậm chí cả đứa con.
TÔ LINH
(Nói vội, giọng run rẩy)
Trần Vi, có gì thì chúng ta từ từ nói. Chuyện này… phức tạp lắm.
TRẦN VI
(Hất hàm, cười khinh bỉ)
Phức tạp? Đơn giản thôi. Cô hại con tôi, và anh ta đứng nhìn. Hai người đã cùng nhau tính kế tôi. Đúng không?
Trần Vi nhìn thẳng vào Hứa Nghệ, ánh mắt tìm kiếm một lời thú nhận, dù chỉ là một cái gật đầu. Nhưng Hứa Nghệ chỉ im lặng, cúi gằm mặt. Sự im lặng đó, đối với Trần Vi, còn tàn nhẫn hơn bất kỳ lời nói nào. Cô ta cảm thấy như mình đang chìm dần xuống đáy vực.
TÔ LINH
(Nhìn Hứa Nghệ, rồi quay sang Trần Vi, giọng trở nên thách thức hơn)
Nếu cô không tin, cô có thể đi hỏi bất cứ ai. Bó hoa thủy tiên đó, nó đã cướp đi tất cả của tôi, và tôi đã không làm gì cả. Cô mới là người đã cố tình…
TRẦN VI
(Ngắt lời, giọng đầy tức giận)
Cố tình? Cô đang đổ lỗi cho tôi sao? Tôi đã chịu đựng đủ rồi!
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Trần Vi. Cô ta nhìn Hứa Nghệ, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng và tủi nhục. Tô Linh đứng đó, quan sát mọi thứ với vẻ đắc ý ẩn sâu trong mắt. Hứa Nghệ đứng giữa hai người, như một kẻ tội đồ bị phán xét, hoàn toàn bất lực. Anh ước gì có thể biến mất khỏi nơi này ngay lập tức.
TRẦN VI
(Nắm chặt tay, giọng khàn đặc)
Cô nghĩ tôi ngu ngốc lắm sao? Cô và anh ta, hai người là một cặp bài trùng.
Trần Vi nhìn Hứa Nghệ, rồi lại quay sang Tô Linh. Sự thù hận bùng lên trong mắt cô. Cô ta biết, lúc này, không còn gì để mất nữa. Cô ta phải đối diện với tất cả.
TÔ LINH
(Lùi lại, vẻ hoảng loạn)
Không… không phải tôi. Tôi không biết gì cả.
Trần Vi cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng. Cô ta tiến lại gần hơn, đôi mắt như muốn thiêu đốt Tô Linh. Hứa Nghệ đứng lặng lẽ giữa hai người phụ nữ, gương mặt tái nhợt, ánh mắt lộ rõ sự bất lực. Anh cảm nhận được sự căng thẳng đang lên đến đỉnh điểm, như một sợi dây đàn sắp đứt.
HỨA NGHỆ
(Nội tâm)
Mình… mình phải làm sao đây?
Giây phút này, mọi lời biện minh hay giải thích đều trở nên vô nghĩa. Trần Vi nhìn Tô Linh, rồi liếc sang Hứa Nghệ. Một cảm giác tuyệt vọng và bế tắc bao trùm lấy cô. Cô nhận ra mình đã đánh mất tất cả, gia đình, tình yêu, thậm chí cả đứa con.
TÔ LINH
(Nói vội, giọng run rẩy)
Trần Vi, có gì thì chúng ta từ từ nói. Chuyện này… phức tạp lắm.
TRẦN VI
(Hất hàm, cười khinh bỉ)
Phức tạp? Đơn giản thôi. Cô hại con tôi, và anh ta đứng nhìn. Hai người đã cùng nhau tính kế tôi. Đúng không?
Trần Vi nhìn thẳng vào Hứa Nghệ, ánh mắt tìm kiếm một lời thú nhận, dù chỉ là một cái gật đầu. Nhưng Hứa Nghệ chỉ im lặng, cúi gằm mặt. Sự im lặng đó, đối với Trần Vi, còn tàn nhẫn hơn bất kỳ lời nói nào. Cô ta cảm thấy như mình đang chìm dần xuống đáy vực.
TÔ LINH
(Nhìn Hứa Nghệ, rồi quay sang Trần Vi, giọng trở nên thách thức hơn)
Nếu cô không tin, cô có thể đi hỏi bất cứ ai. Bó hoa thủy tiên đó, nó đã cướp đi tất cả của tôi, và tôi đã không làm gì cả. Cô mới là người đã cố tình…
TRẦN VI
(Ngắt lời, giọng đầy tức giận)
Cố tình? Cô đang đổ lỗi cho tôi sao? Tôi đã chịu đựng đủ rồi!
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Trần Vi. Cô ta nhìn Hứa Nghệ, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng và tủi nhục. Tô Linh đứng đó, quan sát mọi thứ với vẻ đắc ý ẩn sâu trong mắt. Hứa Nghệ đứng giữa hai người, như một kẻ tội đồ bị phán xét, hoàn toàn bất lực. Anh ước gì có thể biến mất khỏi nơi này ngay lập tức.
Trần Vi không còn nhìn Hứa Nghệ hay Tô Linh nữa. Cô quay lưng lại, bước đi. Đôi giày cao gót màu xám bạc của cô lướt nhẹ trên sàn nhà, một âm thanh khô khốc vang lên, như nhát dao cuối cùng cắt đứt sợi dây liên kết mong manh còn sót lại. Cuộc hôn nhân tan vỡ, những lời dối trá chồng chất, tất cả đã biến thành tro bụi. Tiếng cửa đóng sầm lại, khép lại một chương đen tối, một lời tuyên án chung thân cho những kẻ đã gây ra đau khổ.
Hứa Nghệ và Tô Linh đứng chết lặng trong căn phòng hỗn độn, như những pho tượng bị hóa đá. Không gian bỗng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc yếu ớt của Tô Linh và sự im lặng nặng nề của Hứa Nghệ. Trong khoảnh khắc ấy, tất cả những gì từng có, những gì từng xây dựng, giờ đây vỡ vụn. Căn nhà chung, từng là nơi ấp ủ bao ước mơ, giờ đây chỉ còn là chứng nhân cho một bi kịch. Nỗi ám ảnh về đứa con đã mất, về sự phản bội không thể chối cãi, lơ lửng trong không khí, bao trùm lấy hai kẻ còn lại.
Nửa tháng trôi qua, Hứa Nghệ vẫn không thể nào thoát ra khỏi cái bóng của ngày hôm ấy. Căn bệnh của Trần Vi ở nước ngoài, dù là thật hay giả, giờ đây trở thành một gánh nặng vô hình. Mẹ Hứa, với vẻ mặt u sầu, liên tục nhắc nhở anh về trách nhiệm, về tương lai của nhà họ Hứa. Nhưng Hứa Nghệ chỉ biết nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời xám xịt phản chiếu tâm trạng của anh. Anh nhớ về đôi giày cao gót màu xám bạc ấy, nhớ về ánh mắt tuyệt vọng của Trần Vi. Sự kiện bắt cóc anh hai năm trước, cùng với nỗi đau sảy thai của Trần Vi, giờ đây càng trở nên rõ nét, như một lời nhắc nhở cay nghiệt về chuỗi sai lầm đã dẫn đến kết cục này. Anh biết, dù có trốn tránh thế nào, anh cũng không thể chạy khỏi quá khứ.
Bác sĩ trong bệnh viện lặng lẽ báo tin về tình hình sức khỏe của Trần Vi. Những con số, những chẩn đoán y khoa khô khan, dường như không thể diễn tả hết nỗi đau mà cô đang phải gánh chịu. Trần Vi nằm trên giường bệnh, ánh mắt nhìn xa xăm, nơi không có Hứa Nghệ, không có Tô Linh, cũng không còn Niên Niên. Cô đã từng nghĩ về ngày kỷ niệm bảy năm kết hôn, về những lời thề non hẹn biển năm đầu tiên bên Hứa Nghệ. Giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh ký ức vỡ vụn. Năm mười bảy tuổi, khi lần đầu tiên nhìn thấy Hứa Nghệ, cô đã từng mơ về một tương lai tươi sáng. Nhưng cuộc đời lại vẽ nên một bức tranh tàn khốc hơn nhiều.
Trong căn phòng bệnh trắng xóa, có một sự tĩnh lặng đến lạ thường. Trần Vi không còn khóc, không còn giận dữ. Cô chỉ đơn giản là tồn tại, một linh hồn lạc lõng giữa thế giới thực tại khắc nghiệt. Vết thương ở chân cô đã dần lành, nhưng vết sẹo trong tâm hồn thì còn mãi. Đôi khi, cô tự hỏi, nếu mọi chuyện có thể quay ngược lại, liệu cô có chọn con đường khác không? Có lẽ, có lẽ không. Bởi lẽ, đôi khi, chính những vấp ngã đau thương nhất lại là bài học quý giá nhất, giúp ta nhìn rõ bản chất của mọi thứ, của tình yêu, của sự phản bội, và quan trọng hơn cả, của chính bản thân mình. Cô đã từng lầm tưởng rằng tình yêu có thể vượt qua tất cả, nhưng giờ đây cô nhận ra, đôi khi, sự thật phũ phàng lại là liều thuốc đắng nhưng cần thiết.
Hứa Nghệ đứng trước cửa nhà họ Hứa, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định. Mẹ Hứa đứng bên cạnh, bàn tay nắm chặt cánh tay anh. Bà không nói gì, nhưng ánh mắt bà chất chứa đầy sự thất vọng và lo lắng. Hứa Nghệ biết, anh đã đẩy mọi thứ đi quá xa. Món nợ ân tình với Tô Linh, sự yếu đuối trước áp lực gia đình, tất cả đã khiến anh đánh mất Trần Vi, đánh mất đứa con, và quan trọng nhất, đánh mất chính bản thân mình. Anh đã từng có tất cả, nhưng rồi lại tự tay vứt bỏ. Anh ước gì có thể quay lại quá khứ, sửa chữa những sai lầm, nhưng thời gian không bao giờ quay lại.
Sự thật về Tô Linh và kế hoạch của cô ta dần hé lộ, nhưng nó không mang lại bất kỳ sự giải thoát nào. Thay vào đó, nó chỉ càng làm sâu sắc thêm nỗi đau. Trần Vi, trong căn phòng bệnh cô quạnh, đã tìm thấy sự bình yên mà cô luôn khao khát. Cô không còn trông chờ vào một lời xin lỗi, không còn mong đợi một sự trở về. Cô đã chấp nhận sự thật, chấp nhận nỗi đau, và tìm thấy sức mạnh để bước tiếp, dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu. Cuộc sống có thể tàn nhẫn, nhưng nó cũng đầy những khoảnh khắc kỳ diệu, những tia sáng hy vọng có thể lóe lên ngay cả trong bóng tối dày đặc nhất.
Trần Vi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hơi thở của cô nhẹ nhàng, đều đặn. Cô cảm nhận được luồng sinh khí đang lan tỏa khắp cơ thể. Dù mọi thứ đã mất đi, cô vẫn còn chính mình. Và đó là thứ tài sản quý giá nhất. Cô đã từng gục ngã, nhưng giờ đây cô đang đứng dậy, dù bước đi còn chập chững. Có lẽ, câu chuyện của cô chưa kết thúc ở đây. Có lẽ, chương tiếp theo sẽ là hành trình tìm lại chính mình, hành trình của sự hàn gắn và sức mạnh nội tại. Cô sẽ không để quá khứ định đoạt tương lai. Cô sẽ tự viết nên câu chuyện của mình, một câu chuyện về sự kiên cường, về tình yêu bản thân, và về một khởi đầu mới, dù có mong manh đến đâu.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*