Vợ đòi ly hôn khi chồng đi Nhật… gói hàng hé lộ cái kết sốc

Sau khi kết hôn, vợ chồng tôi sinh được một cô con gái. Để cuộc sống gia đình khá hơn, tôi đã làm thủ tục đi nước ngoài, còn vợ ở nhà chăm sóc con cái. Cô ấy cũng đồng ý chuyện này. Nhưng điều tôi không ngờ là tôi mới ra nước ngoài được 2 năm thì vợ lại đã đòi ly hôn. Tôi biết chuyện níu kéo vô cùng, nhưng vợ nhất định đòi ra đi bằng được, cuối cùng tôi làm thủ tục đưa con gái sang nước ngoài sống cùng tôi. Nửa tháng sau ly hôn nhận được gói hàng vợ cũ gửi, mở ra tôi q/uỳ sụp xuống đất khóc …Tôi và Linh quen nhau từ năm đại học. Cô ấy là lớp trưởng, thông minh, nhanh nhẹn, còn tôi là sinh viên tỉnh lẻ, học hành bình thường nhưng chịu khó. Chúng tôi yêu nhau sau một chuyến đi tình nguyện mùa hè. Linh chính là kiểu phụ nữ khiến người khác tin tưởng – dịu dàng, biết chăm sóc, luôn nghĩ cho người khác trước. Tôi vẫn luôn thấy mình may mắn khi cưới được cô ấy.

Sau khi cưới, vợ chồng tôi sinh được một bé gái đặt tên là Bông – là “bông hoa nhỏ” mà cả hai vợ chồng cùng nâng niu. Cuộc sống gia đình dù không giàu sang nhưng ngập tiếng cười. Linh nghỉ việc ở một công ty truyền thông nhỏ để chăm con, còn tôi nhận làm thêm buổi tối, đủ trang trải cuộc sống tạm bợ ở Hà Nội.

Khi Bông lên ba, tôi được một người họ hàng giới thiệu đi xuất khẩu lao động sang Nhật. Hợp đồng ba năm, lương khá. Ban đầu, tôi đắn đo rất nhiều. Bởi xa vợ con là điều tôi không mong muốn. Nhưng Linh lại là người động viên:

– “Anh cứ đi. Em ở nhà sẽ chăm sóc con. Ba năm thôi mà, rồi mình lại đoàn tụ. Con gái mình sẽ có tương lai tốt hơn.”

Tôi nắm tay vợ, gật đầu. Chuyến bay sang Nhật hôm đó, tôi thấy cô ấy quay đi lau nước mắt.

Nhật Bản là một đất nước ngăn nắp và bận rộn. Tôi làm trong một xưởng sản xuất linh kiện điện tử, làm việc từ 8 giờ sáng đến 10 giờ đêm, tuần chỉ nghỉ một ngày. Tiền lương tốt, tôi gửi gần hết về cho Linh – để cô ấy lo cho Bông và tiết kiệm phòng sau này mua nhà.

Ban đầu, chúng tôi thường xuyên gọi video, kể chuyện con, hỏi han nhau từng bữa ăn, giấc ngủ. Nhưng dần dần, cuộc gọi thưa thớt đi. Mỗi lần tôi gọi, Linh đều tỏ ra mệt mỏi, vội vàng. Có lần tôi nghe thấy Bông hỏi mẹ:

– “Mẹ buồn à? Mẹ khóc sao mẹ không cho con biết?”

Tôi hỏi Linh, cô ấy chỉ cười trừ:

– “Có gì đâu. Chắc em cảm.”

Rồi một ngày, tôi nhận được tin nhắn từ Linh, chỉ vỏn vẹn một dòng:
“Em muốn ly hôn.”

Tôi sững sờ. Cả đêm hôm đó không ngủ nổi. Tôi gọi điện, nhắn tin, nhưng Linh không bắt máy. Phải đến ba ngày sau, cô mới nhắn lại:

– “Em mệt mỏi lắm rồi. Một mình lo cho con, không ai chia sẻ. Em cảm thấy như một người mẹ đơn thân vậy. Em không trách anh, nhưng em không thể tiếp tục sống như thế này nữa.”

Tôi gọi, cô bắt máy. Chúng tôi cãi nhau – lần đầu tiên sau nhiều năm. Tôi trách cô ích kỷ, không đợi tôi. Cô im lặng rất lâu rồi nói:

– “Anh có biết, suốt hai năm qua, đêm nào em cũng dỗ con ngủ một mình, bệnh cũng không dám nói, tiền thì có đấy… nhưng em lạnh lẽo. Con gái mình mỗi lần ốm chỉ gọi ‘mẹ ơi’, không còn biết bố là ai nữa. Em chịu đủ rồi.”

Tôi níu kéo, van xin, hứa sẽ về, nhưng Linh kiên quyết. Cô ấy nói một câu khiến tôi ch;ết l;ặng:

– “Không phải em không còn yêu anh. Mà là em không còn yêu bản thân mình trong cuộc sống này nữa rồi.”

Cuối cùng, tôi đồng ý ký đơn. Chúng tôi ra tòa qua ủy quyền. Bông ở với mẹ, nhưng chỉ vài tháng sau, Linh gọi bảo tôi làm thủ tục đón con sang Nhật. Cô nói muốn con có điều kiện tốt hơn, còn cô… sẽ đi xa một thời gian.

Tôi vừa vui vừa lạ lẫm. Vui vì được gặp lại con gái sau bao ngày xa cách. Lạ vì Linh như đã biến mất hoàn toàn khỏi đời tôi.

Hai tuần sau khi Bông sang Nhật, tôi nhận được một kiện hàng từ Việt Nam, người gửi: Linh.

Chiếc hộp giấy không lớn… Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vợ đòi ly hôn khi chồng đi Nhật… gói hàng hé lộ cái kết sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt