– Anh à , sau khi sinh con ra anh muốn đặt tên con là gì ? Nếu là con trai thì nên đặt tên …
– Con của cô , muốn đặt thế nào thì tuỳ ! Nghĩ tới nó cũng có dòng máu bẩn thỉu như cô , tôi chẳng còn tâm trạng nữa !
Chưa kịp nói xong , cô đã bị hắn ngăn lại bằng những lời nói cay đắng . Đây là con của cả cô và hắn khi đã trải qua tình một đêm . Biết cô có thai , nên cha mẹ hắn đã ép phải lấy cô .
Hắn thì cứ đinh ninh cô có ý đồ từ trước . Coi cô không khác một con chó tuỳ ý để giẫm đạp và cho rằng mục đích cô lấy hắn đều là vì tài sản kết sù , nhưng đâu biết là cô yêu hắn ?
Hắn đã có người mình thương . Vì vậy , khi biết cha mẹ ép lấy cô thì đã rất tức giận .
– Nhưng … đó cũng là con của anh mà ?
– Con điếm như cô ? Có tư cách gì để sinh con cho tôi ?
Sao mà , từng lời nói lạnh lùng của hắn như sát muối vào trái tim đang tan nát của cô ? Nó đau lắm , đau lắm ! Bị chính người đàn ông mình yêu nói ra những lời nói vô tâm , sỉ nhục !
Ai nói cô thế nào cũng vậy ! Nhưng … cô vẫn kiên cường , không để tai . Vậy mà … chỉ cần nghe một lời do hắn nói ra … bức tường vỏ bọc dường như đã sụp đổ .
Khoé mắt đã đỏ hoe , dường như … cô sắp khóc . Không , không thể để cho anh ấy thấy bộ dạng yếu đuối này của cô . Nếu vậy , anh ta sẽ thương hại cô mất ! Nín đi , Trần Lệ Tuyết !
(…)
– Quân ? Khi nào anh mới ly hôn với với ta , đưa em lên làm bà chủ của Việt Gia ?
Lam Phong Huyền ôm lấy người đàn ông bên giường , nựng nịu như một chú mèo con nhỏ khiến tên nào ông nào cũng mê mệt .
– Huyền . Em cứ yên tâm … khi nào cô ta sinh đứa bé ra , thì anh sẽ tống cổ cô ta ra ngoài !
Bỗng , tiếng chuông điện thoại vang lên :
– Thiếu gia , thiếu phu nhân … sắp sửa sinh … thiếu gia mau đến bệnh viện A …
– Bác sĩ khác giúp cô ta sinh đẻ … cần gì đến tôi ?
Tút , tút … cuộc điện thoại tới đây là kết thúc .Hắn tiếp tục ôm lấy ả vào lòng . Ôm ,hôn chiều chuộng ả như một nữ hoàng . Cứ ngỡ ả ta là một nàng công chúa nào ngờ lại là một mụ phù thủy độc ác ?
Bất chợt … tiếng chuông điện thoại lại reo lên lần nữa . Hắn bực dọc , nhấc điên thoại lên thét lớn :
– Lại gọi cho tôi có việc gì … Hiện tai … tôi đang rất bận …
Giọng nói bên kia thấy run run , vừa khóc , vừa mếu nói :
– Thưa thiếu gia … thiếu phu nhân … đã đi rồi !
Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luậ,,n, Cho em xin một bình luận để viết hay hơn ạ

