Hào môn khinh rẻ 7 năm, vợ ôm tiền bỏ con: Chồng tỷ phú gào khóc van xin!

Năm tôi và Hộ Viễn Chu ly hôn, tôi chỉ nhận tiền bồi thường, không giành quyền nuôi con.

Đó là đứa cháu đích tôn của họ Hộ, ngay từ khi lọt lòng đã có tám chuyên gia dinh dưỡng và sáu bảo mẫu chăm sóc.

Tôi không cần – cũng không muốn – tước đoạt tương lai của thằng bé, vốn được sinh ra để đứng trên đỉnh tháp kim tự tháp.

Hộ lão phu nhân lập tức đăng báo chúc mừng con trai bà “khôi phục độc thân”.

Bà ta trước sau như một:

Từ đầu đã coi thường tôi – người phụ nữ vượt biển từ Malacca đến Hương Cảng, chỉ vì tình yêu mà gả cho Hộ Viễn Chu.

Trên bến cảng hôm ấy, ánh mắt Hộ Viễn Chu luôn dõi theo tôi.

“Có lẽ em không tin… anh chưa từng muốn chia tay em.

Còn nữa, vé tàu từ Malacca về Hương Cảng rất dễ mua, anh sẽ đợi em trở về.”

Tôi bước lên cầu tàu, ngoái lại nhìn anh lần cuối:

“Sau này… tôi sẽ không bao giờ quay lại đây nữa.”

1.

Tiếng còi tàu vang dài.

Tôi đứng trên boong tàu, đối diện với Hộ Viễn Chu, không ai chịu nhượng bộ.

Anh vẫn không nhúc nhích, cố chấp đợi tôi quay đầu.

Còn tôi, đã sớm hạ quyết tâm ra đi.

Hộ Viễn Chu khoác bộ âu phục đen cắt may hoàn hảo, dáng người cao thẳng như ngày đầu chúng tôi gặp gỡ.

Chỉ là, giữa hàng mày và khóe mắt đã lắng đọng bao mệt mỏi, ánh nhìn không còn trong trẻo như thuở ban đầu.

Từ năm 1971 đến 1978, 7 năm hôn nhân của chúng tôi chưa từng có lấy một ngày hạnh phúc.

Khi mãi không thấy tôi xuống tàu, anh bèn vội vã mua vé, bước lên boong.

“A Nguyệt…” – anh khẽ gọi, giọng trĩu nặng tuyệt vọng.

“Tại sao lại phải đối xử với anh như vậy?

Em không yêu anh, ngay cả đứa con của chúng ta, em cũng không yêu nữa sao?

Nó còn bé như thế, em thật sự bỏ mặc nó ư?”

Hải âu chao liệng giữa chúng tôi.

Tôi liếc nhìn đứa bé đang ngủ say trên vai anh, rồi quay đầu, lén lau đi giọt lệ nơi khóe mắt.

“Chúng ta đã ly hôn rồi.” – tôi cố gắng giữ vẻ bình thản.

“Nhưng anh chưa bao giờ muốn rời xa em…”

Tôi không biết phải diễn tả tâm trạng khi ấy thế nào, chỉ có thể bật ra một tiếng cười khẽ.

Nực cười thay.

Đường đường là người thừa kế họ Hộ, sau khi l/y h ô.n lại nói những lời muộn màng, vô nghĩa đến thế.

Tôi siết chặt quai túi xách trong tay, bên trong là vài tấm thẻ ngân hàng với số tiền đủ khiến nhiều người kinh ngạc.

Đó là khoản bồi thường cho 7 năm hôn nhân của tôi.

Vì giành quyền nuôi con, mẹ anh đã hết sức gây sức ép, thậm chí tự nguyện tăng tiền bồi thường.

Thật ra, bà ta không cần phải đề phòng như đang đối diện kẻ địch.

Từ đầu, tôi chưa từng có ý định giành con.

Tôi biết mình không thắng nổi, cũng không cần thiết phải tranh giành.

Nó là con tôi, nhưng cũng là người thừa kế tương lai của họ Hộ.

Ngay từ khi chào đời, quanh nó đã có tám chuyên gia dinh dưỡng và 6 bảo mẫu chăm sóc.

Khi còn chưa biết nói, gia tộc ấy đã sắp đặt sẵn con đường tám mươi năm sau của nó.

Sinh ra ở La Mã, vốn dĩ là một may mắn.

Tôi không cần – và cũng không nên – tước bỏ điều may mắn ấy.

So với những gì gia tộc họ Hộ có thể cho con tôi, người mẹ từ phương Nam đến, không quen phép tắc hào môn Hương Cảng như tôi, chỉ là một vết sạn trong cuộc đời hoàn mỹ của nó.

Ngay khi tôi chưa rời khỏi Hương Cảng, hộ lão phu nhân đã nhanh tay công bố tin l/y h.ô n.

Hôm qua, ngang qua sạp báo, tôi nhìn thấy tên mình trên trang nhất:

【Con trưởng nhà họ Hộ và vợ hòa bình chấm dứt hôn nhân, họ Hộ chúc nữ phương mai sau rạng rỡ.】

Từng câu chữ đều khách khí và xa cách, như cắt đứt hoàn toàn sợi dây cuối cùng giữa tôi và họ Hộ.

Điều đó cũng chẳng lạ.

Từ ngày đầu tôi bước qua cánh cổng nhà họ Hộ, bà ta chưa bao giờ coi trọng đứa con dâu từ Malacca vượt biển tới này.

Bà ta biết tôi nghe không hiểu tiếng Quảng, nên cố tình dùng thứ tiếng Anh pha nặng giọng Quảng để cười nhạo tôi sau lưng, rằng tôi không biết phép tắc.

Những năm tháng ấy, thực sự rất khó mà chịu đựng nổi.

Hộ Viễn Chu vẫn chăm chăm nhìn tôi, không chịu lùi bước:

“A Nguyệt, vé tàu từ Malacca đến Hương Cảng rất dễ mua.

Anh sẽ đợi em trở về, dù chỉ vì con thôi cũng được.

Ở Penang, em đã chẳng còn người thân nào.

Hương Cảng mới là nhà của em.”

Tôi cố gắng gượng nở một nụ cười thoải mái, nhưng không thể.

“Hộ Viễn Chu.” – tôi nghe chính mình chậm rãi từng chữ.

“Từ nay, tôi sẽ không bao giờ quay lại đây nữa.

Đây là nhà của anh, là quê hương của anh.

Còn anh… mọi thứ của anh, đều chẳng liên quan đến tôi nữa.”

Nói rồi, tôi xoay người bước thẳng vào khoang tàu.

Hộ Viễn Chu vội vã đuổi theo, nhưng lập tức bị vài người đàn ông dáng dấp vệ sĩ cản lại.

“Thiếu gia, lão phu nhân bảo chúng tôi đưa ngài về.”

“Bà còn dặn, cho ngài tới tiễn lần cuối là đã nể mặt, nhưng không đồng ý để ngài mang theo cậu chủ nhỏ tới đây.”

“Nếu ngài không về cùng chúng tôi… chúng tôi thật sự khó xử.”

Tôi bước nhanh hơn, không quay đầu lại.

Cứ thế, đi về phía trước.

Mãi mãi không quay đầu.

CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Hào môn khinh rẻ 7 năm, vợ ôm tiền bỏ con: Chồng tỷ phú gào khóc van xin!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt