Em không yêu anh, ngay cả đứa con của chúng ta, em cũng không yêu nữa sao?
Nó còn bé như thế, em thật sự bỏ mặc nó ư?”
Hải âu chao liệng giữa chúng tôi.
Tôi liếc nhìn đứa bé đang ngủ say trên vai anh, rồi quay đầu, lén lau đi giọt lệ nơi khóe mắt.
“Chúng ta đã ly hôn rồi.” – tôi cố gắng giữ vẻ bình thản.
“Nhưng anh chưa bao giờ muốn rời xa em…”
Tôi không biết phải diễn tả tâm trạng khi ấy thế nào, chỉ có thể bật ra một tiếng cười khẽ.
Nực cười thay.
Đường đường là người thừa kế họ Hộ, sau khi l/y h ô.n lại nói những lời muộn màng, vô nghĩa đến thế.
Tôi siết chặt quai túi xách trong tay, bên trong là vài tấm thẻ ngân hàng với số tiền đủ khiến nhiều người kinh ngạc.
Đó là khoản bồi thường cho 7 năm hôn nhân của tôi.
Vì giành quyền nuôi con, mẹ anh đã hết sức gây sức ép, thậm chí tự nguyện tăng tiền bồi thường.
Thật ra, bà ta không cần phải đề phòng như đang đối diện kẻ địch.
Từ đầu, tôi chưa từng có ý định giành con.
Tôi biết mình không thắng nổi, cũng không cần thiết phải tranh giành.
Nó là con tôi, nhưng cũng là người thừa kế tương lai của họ Hộ.
Ngay từ khi chào đời, quanh nó đã có tám chuyên gia dinh dưỡng và 6 bảo mẫu chăm sóc.
Khi còn chưa biết nói, gia tộc ấy đã sắp đặt sẵn con đường tám mươi năm sau của nó.
Sinh ra ở La Mã, vốn dĩ là một may mắn.
Tôi không cần – và cũng không nên – tước bỏ điều may mắn ấy.
So với những gì gia tộc họ Hộ có thể cho con tôi, người mẹ từ phương Nam đến, không quen phép tắc hào môn Hương Cảng như tôi, chỉ là một vết sạn trong cuộc đời hoàn mỹ của nó.
Ngay khi tôi chưa rời khỏi Hương Cảng, hộ lão phu nhân đã nhanh tay công bố tin l/y h.ô n.
Hôm qua, ngang qua sạp báo, tôi nhìn thấy tên mình trên trang nhất:
【Con trưởng nhà họ Hộ và vợ hòa bình chấm dứt hôn nhân, họ Hộ chúc nữ phương mai sau rạng rỡ.】
Từng câu chữ đều khách khí và xa cách, như cắt đứt hoàn toàn sợi dây cuối cùng giữa tôi và họ Hộ.
Điều đó cũng chẳng lạ.
Từ ngày đầu tôi bước qua cánh cổng nhà họ Hộ, bà ta chưa bao giờ coi trọng đứa con dâu từ Malacca vượt biển tới này.
Bà ta biết tôi nghe không hiểu tiếng Quảng, nên cố tình dùng thứ tiếng Anh pha nặng giọng Quảng để cười nhạo tôi sau lưng, rằng tôi không biết phép tắc.
Những năm tháng ấy, thực sự rất khó mà chịu đựng nổi.
Hộ Viễn Chu vẫn chăm chăm nhìn tôi, không chịu lùi bước:
“A Nguyệt, vé tàu từ Malacca đến Hương Cảng rất dễ mua.
Anh sẽ đợi em trở về, dù chỉ vì con thôi cũng được.
Ở Penang, em đã chẳng còn người thân nào.
Hương Cảng mới là nhà của em.”
Tôi cố gắng gượng nở một nụ cười thoải mái, nhưng không thể.
Còn anh… mọi thứ của anh, đều chẳng liên quan đến tôi nữa.”
Nói rồi, tôi xoay người bước thẳng vào khoang tàu.
Hộ Viễn Chu vội vã đuổi theo, nhưng lập tức bị vài người đàn ông dáng dấp vệ sĩ cản lại.
“Thiếu gia, lão phu nhân bảo chúng tôi đưa ngài về.”
“Bà còn dặn, cho ngài tới tiễn lần cuối là đã nể mặt, nhưng không đồng ý để ngài mang theo cậu chủ nhỏ tới đây.”
“Nếu ngài không về cùng chúng tôi… chúng tôi thật sự khó xử.”
Tôi bước nhanh hơn, không quay đầu lại.
Cứ thế, đi về phía trước.
Mãi mãi không quay đầu.
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ
A Nguyệt bước vào khoang tàu, không ngoảnh đầu nhìn lại Hộ Viễn Chu hay bến cảng đang dần lùi xa. Cô đi dọc lối đi hẹp, đôi mắt quét qua những hàng ghế trống cho đến khi tìm được một chỗ ngồi gần cửa sổ nhưng lại quay lưng ra phía ngoài. A Nguyệt đặt chiếc túi xách xuống ghế trống bên cạnh, rồi chậm rãi ngồi xuống.
Bên ngoài, tiếng còi tàu lần nữa vang lên, báo hiệu con tàu đã chính thức rời bến. Cả chuyến tàu rung lên nhè nhẹ, bắt đầu lăn bánh. A Nguyệt không buồn nhìn ra cửa sổ, nơi Hương Cảng sầm uất đang dần biến mất trong tầm mắt. Cô biết, nếu nhìn, mình sẽ lại mềm lòng. Không, A Nguyệt không thể.
Một cảm giác trống rỗng lớn lao tràn ngập trong lòng A Nguyệt, tựa như con tàu đang mang A Nguyệt đi xa khỏi tất cả những gì cô từng biết, từng gắn bó. Sự cô đơn len lỏi, bám riết lấy cô, lạnh lẽo hơn cả làn gió biển phả vào từ kẽ hở nào đó. Bảy năm hôn nhân, một đứa con, tất cả giờ chỉ còn là một khoản tiền bồi thường lạnh lùng và những tờ báo châm biếm.
Nhưng rồi, giữa sự trống rỗng và cô đơn ấy, một ngọn lửa nhỏ bỗng nhiên bùng lên. Một sự kiên định lạ thường dâng trào trong huyết quản của A Nguyệt, xua tan đi sự mệt mỏi và yếu đuối. A Nguyệt siết chặt hai bàn tay đặt trên đùi, ánh mắt trở nên kiên quyết.
“Mình phải mạnh mẽ!” – A Nguyệt tự nhủ, giọng nói trong tâm trí vang lên dứt khoát, như một lời thề nguyền. Cô sẽ không gục ngã. A Nguyệt đã rời đi, và A Nguyệt sẽ không bao giờ quay lại. Malacca, Penang, hay bất cứ đâu, cô sẽ xây dựng lại cuộc đời mình.
Tiếng còi tàu một lần nữa vang lên, ngân dài trong không trung, như lời từ biệt cuối cùng của Hương Cảng. Con tàu từ từ tách khỏi bến cảng, thân tàu nặng nề dịch chuyển, tạo nên những âm thanh kẽo kẹt và rung lắc nhè nhẹ. A Nguyệt nhắm chặt mắt, cô có thể cảm nhận rõ ràng từng mét con tàu đang rời đi, mỗi mét đường biển là một phần quá khứ, một đoạn ký ức đứt gãy, bị bỏ lại phía sau.
Nước mắt nóng hổi chực trào, nhưng A Nguyệt cắn chặt môi. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những cảm xúc hỗn độn đang trỗi dậy. Không thể yếu đuối. Giờ phút này, chỉ có sự kiên cường mới giúp A Nguyệt vượt qua được tất cả. Cô mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, quyết tâm biến những nỗi đau thành sức mạnh. Cô sẽ không để gia tộc Hộ, hay bất cứ ai, thấy được sự gục ngã của mình. Nụ cười khinh miệt của Hộ lão phu nhân lại hiện lên trong tâm trí, càng khiến ngọn lửa trong A Nguyệt bùng cháy dữ dội hơn.
Trên bến cảng Hương Cảng, sự hỗn loạn cũng không kém phần kịch tính. Hộ Viễn Chu, dù bị ba bốn vệ sĩ cao lớn khống chế, vẫn điên cuồng giãy giụa. Sức lực của anh như bộc phát từ nỗi tuyệt vọng tột cùng. Đứa bé, con trai anh và A Nguyệt, vẫn say ngủ trên vai anh, đôi má phúng phính áp vào cổ áo sơ mi trắng của cha. Nó không hề hay biết rằng thế giới nhỏ bé của nó đang vỡ tan thành từng mảnh.
“Thả tôi ra! Thả ra!” Hộ Viễn Chu gầm lên, giọng anh khản đặc, mắt long lên nhìn con tàu đang khuất dần. “A Nguyệt! Đừng đi! Em không được đi!”
Một vệ sĩ siết chặt cánh tay anh, gằn giọng: “Thiếu gia, vô ích thôi. Lão phu nhân đã hạ lệnh.”
Nhưng Hộ Viễn Chu không nghe thấy. Tâm trí anh chỉ còn hình bóng con tàu mờ dần trên biển. Anh dốc toàn bộ sức lực, đẩy mạnh một vệ sĩ, khiến người đó lảo đảo. Anh lao về phía mép bến, cố gắng chạy theo con tàu, như thể chỉ cần thêm một bước, anh có thể níu giữ được người phụ nữ của mình.
“A Nguyệt! Anh sẽ đợi em! Anh sẽ đợi em trở về! Dù bao lâu đi nữa! Anh sẽ đợi em!” Tiếng anh xé toạc không gian, hòa vào tiếng sóng vỗ và tiếng còi tàu đã xa dần. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, rơi xuống mái tóc mềm mại của Đứa bé.
Đứa bé khẽ cựa mình, một tiếng ‘ưm’ nhỏ thoát ra từ đôi môi chúm chím. Bàn tay nhỏ xíu siết chặt áo cha, rồi lại chìm vào giấc ngủ say. Sự ngây thơ của nó càng khiến cảnh tượng chia ly thêm phần bi thảm.
Hộ Viễn Chu bị các vệ sĩ kéo giật lại, lôi anh đi khỏi mép bến. Anh vẫn ngoảnh đầu, ánh mắt tuyệt vọng dõi theo bóng con tàu cuối cùng đã biến mất khỏi tầm nhìn, chỉ còn lại khoảng trống mênh mông của biển cả và bầu trời xám xịt của Hương Cảng. Trái tim anh như bị xé làm đôi, và những lời hứa hẹn tuyệt vọng vừa rồi cứ vang vọng mãi trong không trung lạnh lẽo.
Ánh đèn pha lê rực rỡ hắt xuống sảnh tiệc xa hoa, lấp lánh trên những bộ cánh lụa là đắt đỏ. Tiếng nhạc du dương và tiếng cười nói sang trọng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí rực rỡ nhưng cũng đầy ngột ngạt. Giữa đám đông lộng lẫy ấy, A Nguyệt đứng nép mình vào một góc, cảm thấy lạc lõng và bé nhỏ. Nụ cười gượng gạo luôn thường trực trên môi cô, che giấu sự lo lắng và bất an.
Hộ lão phu nhân xuất hiện giữa sảnh tiệc như một nữ hoàng. Bà ta khoác trên mình bộ sườn xám thêu rồng phượng tinh xảo, mỗi bước đi đều toát lên sự kiêu ngạo và quyền lực. Ánh mắt bà ta lướt qua đám đông, dừng lại ở A Nguyệt với một cái nhíu mày đầy khinh miệt. Bà ta nhếch môi, chậm rãi tiến lại gần A Nguyệt, thu hút sự chú ý của vài vị khách xung quanh.
“Ôi chao, xem ai đây này!” Hộ lão phu nhân cất giọng the thé, nghe như tiếng Anh pha giọng Quảng cao ngạo, nhưng mỗi từ đều rõ ràng và sắc lạnh. “Đúng là con bé nhà quê, chẳng biết tí phép tắc nào cả! Đến cái bữa tiệc sang trọng thế này mà ăn mặc cứ như thể đi chợ vậy. Thật đúng là làm ô danh gia tộc Hộ chúng ta.”
Mấy vị khách gần đó nghe thấy, liền đưa mắt nhìn A Nguyệt với vẻ tò mò pha lẫn chế giễu. Khuôn mặt A Nguyệt lập tức tái mét. Lồng ngực cô thắt lại, cảm giác xấu hổ dâng trào như muốn nuốt chửng. Cô chỉ biết cúi gằm mặt xuống, đôi bàn tay run rẩy siết chặt lấy vạt váy, ước gì có thể biến mất ngay lập tức khỏi nơi này. Những lời sỉ nhục của Hộ lão phu nhân như những mũi kim đâm thẳng vào tim cô, rỉ máu.