𝐁:𝐚̂́𝐭 𝐧𝐠:𝐨̛̀ đ𝐞̂́𝐧 𝐭𝐡𝐚̆𝐦 𝐭𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐚 𝐠𝐢:𝐚̀𝐮 𝐜𝐨́, 𝐛𝐨̂́ 𝐯𝐮̛̀𝐚 𝐤𝐡𝐨́𝐜 𝐯𝐮̛̀𝐚 𝐤𝐞́𝐨 𝐜𝐨𝐧 𝐠𝐚́𝐢 𝐯𝐞̂̀ 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐧𝐠𝐚𝐲 𝐥𝐚̣̂𝐩 𝐭𝐮̛́𝐜…
Ông Cường – một người đ àn ông ngoài sáu mươi tuổi, cả đời sống ở vùng quê nghèo, quanh năm làm nông, lam lũ nuôi ba đứa con ăn học. Cô con gái út – Thủy – là niềm tự hào lớn nhất đời ông. Cô ngoan ngoãn, học giỏi, lại xinh đẹp dịu dàng. Mấy năm trước, Thủy thi đậu đại học rồi vào làm kế toán tại một công ty lớn. Ở đó, cô quen và yêu Duy – một chàng trai thành phố, gia đình giàu có, bố mẹ làm doanh nhân. Lúc hai đứa báo tin cưới, ông Cường không gi:ấu được l:o l:ắng.
“Người ta gi:àu có thế, liệu họ có thật lòng thương con mình không?” – ông nhiều lần nói với vợ như vậy.
Nhưng Thủy cứ cười hiền, nắm tay bố:
– Bố ơi, nhà anh Duy tuy gi:àu thật, nhưng anh ấy sống tình cảm, chân thành. Bố đừng lo. Con về làm dâu, con sẽ sống tốt.
Vì th:ương con, ông Cường gom góp tiền bạc, bán đi ít ruộng để lo đám cưới tươm tất. Nhà trai tổ chức hoành tráng, mời khách sang trọng, lễ cưới diễn ra lộng lẫy như phim. Hôm tiễn con gái về nhà chồng, ông đã kh:óc, nhưng vẫn dặn con:
– Có kh:ổ cũng ráng chịu, miễn là hai đứa yêu thương nhau. Mọi chuyện rồi sẽ qua.
Từ sau đám cưới, Thủy ít về quê. Lúc thì viện cớ bận công việc, lúc lại nói nhà chồng không tiện. Mỗi lần gọi điện, ông Cường đều hỏi:
– Con sống tốt chứ? Bố lo cho con lắm.
Thủy luôn trả lời:
– Con ổn mà bố. Bố mẹ đừng lo.
Cho đến một ngày, ông Cường cùng vợ quyết định lên thành phố thăm con gái. Họ không báo trước, chỉ mang theo ít gà quê, mớ rau sạch với vài hũ mắm do tự tay bà Tâm làm. Họ muốn con gái được ăn chút hương vị quê nhà.
Khi taxi dừng trước căn biệt thự lớn, ông bà đứng ngẩn ngơ. Căn nhà cao ba tầng, cổng sắt tự động, có cả người làm mở cửa. Ông Cường cười b:uồn:
– Con mình sống ở nơi sang trọng thế này, chắc s:ung s:ướng lắm…
Nhưng vừa bước vào, nụ cười trên môi ông vụt tắt…
BẠN ĐỌC TIẾP NỘI DUNG PHẦN 2 CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN👇
…nụ cười trên môi Ông Cường vụt tắt. Cả Ông Cường và Bà Tâm đứng sững sờ ngay ngưỡng cửa, mắt họ dán chặt vào khung cảnh trước mặt.
Trên sàn nhà cẩm thạch bóng loáng, Thủy đang quỳ gối, tay cầm chiếc giẻ lau. Mái tóc dài của cô búi vội vàng, vài sợi lòa xòa bết mồ hôi. Chiếc áo phông cũ kỹ, đã bạc màu cùng chiếc quần ống rộng sờn rách khiến Thủy trông hệt một người giúp việc. Khuôn mặt Thủy trắng bệch, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, và mỗi động tác lau sàn đều toát lên sự mệt mỏi rã rời.
Ông Cường cảm thấy lồng ngực mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Trái tim người cha già đau nhói, từng nhịp đập nặng nề. Nỗi lo sợ mơ hồ mà Ông Cường từng mang trong lòng bỗng chốc hiện hữu rõ ràng, tàn nhẫn. Đây không phải là cảnh con gái ông, một cô chủ sang trọng, được sống an nhàn trong căn biệt thự lộng lẫy như ông từng hình dung. Đây là hình ảnh của một người đang oằn mình làm việc, không khác gì những ngày Ông Cường lam lũ trên đồng ruộng.
Bà Tâm đứng bên cạnh Ông Cường, đôi tay bà run rẩy níu chặt lấy cánh tay chồng. Nước mắt bà đã chực trào ra. Bà lắp bắp gọi:
– Thủy… con ơi…
Thủy giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt mệt mỏi của cô chợt mở to khi nhận ra bố mẹ. Chiếc giẻ lau tuột khỏi tay, rơi thịch xuống sàn. Một thoáng bối rối, sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt cô gái. Cô vội vàng đứng dậy, luống cuống vuốt lại mái tóc.
Ông Cường nén cơn đau trong lồng ngực, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng hơi thở ông vẫn đứt quãng:
– Con… con làm gì thế này?
Thủy giật mình, đôi mắt hoảng hốt dán vào khuôn mặt khắc khổ của Ông Cường, rồi vội vàng né tránh, đưa mắt nhìn quanh. Gương mặt cô gái tái nhợt, không còn chút hồng hào nào. Cô luống cuống đứng thẳng dậy, đôi tay mập mờ sau lưng như muốn giấu đi thứ gì đó. Một nỗi sợ hãi mơ hồ, khó gọi tên, hiện rõ trong ánh mắt cô, khiến nó trở nên xa lạ và đầy bối rối.
Bà Tâm bước tới gần, vươn tay muốn chạm vào con gái, giọng nghẹn ngào:
– Thủy ơi, con có sao không? Sao con lại ra nông nỗi này?
Thủy lùi lại một bước nhỏ, tránh khỏi bàn tay của bà Tâm. Cô vội vàng nở một nụ cười gượng gạo, cố gắng che giấu sự căng thẳng. Giọng cô lắp bắp, có vẻ vội vàng và không tự nhiên:
– Con… con có sao đâu ạ. Con chỉ đang giúp việc dọn dẹp một chút thôi mà. Bố mẹ lên đây lúc nào sao không báo trước cho con? Để con ra đón.
Ông Cường nheo mắt nhìn Thủy, từng lời nói, từng cử chỉ của con gái đều như một mũi kim đâm vào lòng ông. Ông nhận ra sự bất thường trong ánh mắt và thái độ của Thủy. Nỗi lo lắng từ nãy giờ vẫn lởn vởn trong lòng Ông Cường giờ đây không còn mơ hồ nữa, nó bắt đầu thành hình, nặng trĩu. Ông tin rằng Thủy đang cố che giấu điều gì đó, một bí mật mà ông sợ hãi phải đối mặt.
Ông Cường tiến lại gần hơn, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Thủy. Giọng ông trầm xuống, ẩn chứa sự cương nghị hiếm thấy:
– Giúp việc? Con là cô chủ, sao lại phải đi giúp việc? Con nói thật cho bố nghe, đã có chuyện gì xảy ra?
Thủy vội vàng quay mặt đi, né tránh ánh mắt dò xét của Ông Cường. Cô cúi gằm mặt xuống, mím chặt môi, không dám đối diện. Cả không gian biệt thự rộng lớn bỗng chốc trở nên ngột ngạt, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Ông Cường và Bà Tâm, cùng với sự im lặng đầy sợ hãi của Thủy.
Cả không gian biệt thự rộng lớn bỗng chốc trở nên ngột ngạt, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Ông Cường và Bà Tâm, cùng với sự im lặng đầy sợ hãi của Thủy. Đúng lúc đó, tiếng bước chân đều đều, chậm rãi vang vọng từ cầu thang lát đá cẩm thạch phía trên lầu. Ông Cường và Bà Tâm ngẩng đầu nhìn lên.
Bố mẹ Duy xuất hiện, từng bước khoan thai xuống. Họ mặc những bộ đồ sang trọng, ánh mắt lạnh lùng quét qua không gian. Khi tầm mắt họ chạm vào Ông Cường và Bà Tâm, cùng những món quà quê mộc mạc, giản dị đang được Bà Tâm siết chặt trong tay – nào là bưởi, chuối, rau xanh còn vương đất, dường như chúng bỗng trở nên vô cùng lạc lõng trong sự xa hoa của căn biệt thự – vẻ khinh thường hiện rõ mồn một.
Mẹ Duy dừng lại ở bậc thang cuối cùng, đưa tay lên mũi khịt một tiếng rõ dài, như thể đang ngửi thấy thứ gì đó khó chịu vô cùng. Ánh mắt bà lướt qua những món quà quê, rồi dừng lại trên gương mặt khắc khổ của Ông Cường và Bà Tâm, như thể họ là những kẻ xâm nhập không mời mà đến.
“Ôi dào, toàn đồ nhà quê rách nát mang lên làm gì cho bẩn nhà!” Giọng Mẹ Duy sắc lạnh, chứa đầy sự coi thường, vang vọng khắp đại sảnh, đâm thẳng vào lòng Ông Cường và Bà Tâm.
“Ôi dào, toàn đồ nhà quê rách nát mang lên làm gì cho bẩn nhà!” Giọng Mẹ Duy sắc lạnh, chứa đầy sự coi thường, vang vọng khắp đại sảnh, đâm thẳng vào lòng Ông Cường và Bà Tâm.
Bà ta không thèm nhìn thêm một lần nào vào hai vợ chồng nhà quê nữa, lập tức quay ngoắt sang phía Thủy đang đứng nép mình, ánh mắt sắc như dao cạo. Thủy giật mình khép nép, cảm giác như những lời chỉ trích sắp tới sẽ xé nát cô.
“Cô làm cái gì mà lề mề thế? Đã thế còn để bố mẹ nhà quê đến bất ngờ, làm mất mặt gia đình tôi!” Mẹ Duy gần như gầm lên, từng lời lẽ như roi quất vào mặt Thủy. Bà ta chẳng nể nang gì, tiếp tục tuôn ra những lời lẽ nặng nề nhất. “Đúng là con nhỏ vô dụng, có mỗi việc giữ thể diện cho gia đình chồng cũng không làm được!”
Lời mắng nhiếc tàn nhẫn ấy không chỉ khiến Thủy run rẩy mà còn khiến Ông Cường và Bà Tâm đang đứng sững sờ dưới đại sảnh như bị sét đánh ngang tai. Họ chết lặng, không thể tin được con gái mình lại bị đối xử và gọi bằng những từ ngữ cay nghiệt đến thế ngay trước mặt họ. Nụ cười trên môi Ông Cường tắt hẳn, ánh mắt bà Tâm đờ đẫn. Không gian im phăng phắc, chỉ còn tiếng thở dốc và sự xấu hổ tột cùng bao trùm lấy những người nông dân chất phác. Duy đứng cạnh Bố Duy, chỉ biết cúi gằm mặt, không dám hé răng nửa lời.
Lời mắng nhiếc tàn nhẫn ấy không chỉ khiến Thủy run rẩy mà còn khiến Ông Cường và Bà Tâm đang đứng sững sờ dưới đại sảnh như bị sét đánh ngang tai. Họ chết lặng, không thể tin được con gái mình lại bị đối xử và gọi bằng những từ ngữ cay nghiệt đến thế ngay trước mặt họ. Nụ cười trên môi Ông Cường tắt hẳn, ánh mắt bà Tâm đờ đẫn. Không gian im phăng phắc, chỉ còn tiếng thở dốc và sự xấu hổ tột cùng bao trùm lấy những người nông dân chất phác. Duy đứng cạnh Bố Duy, chỉ biết cúi gằm mặt, không dám hé răng nửa lời.
Ông Cường chứng kiến tất cả, trái tim người cha như bị xé nát. Ông thấy rõ sự sợ hãi tột cùng trong ánh mắt Thủy, thấy con gái mình bị sỉ nhục không chút nể nang. Một ngọn lửa giận bùng lên trong lồng ngực. Ông Cường nghiến chặt răng, nắm hai bàn tay chai sạn thành nắm đấm, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Đôi mắt ông đỏ ngầu, ánh nhìn sắc như dao cạo hướng thẳng về phía Mẹ Duy. Ông Cường nhấc chân, định bước tới, những lời lẽ phẫn uất chực trào khỏi cổ họng. Ông sẽ không thể đứng nhìn con gái mình bị chà đạp như vậy nữa!
Nhưng chưa kịp để Ông Cường hành động, Thủy như bị một luồng điện giật. Cô nhận ra ánh mắt bố mình đang bùng lên cơn thịnh nộ, cô biết ông sắp làm gì đó. Mọi nỗi sợ hãi từ nãy đến giờ bỗng chốc dâng trào thành sự hoảng loạn tột độ. Thủy vội vàng lao đến, gần như ngã sấp, cố gắng nắm chặt lấy cánh tay đang nắm chặt của Ông Cường. Cô run rẩy lắc đầu, đôi mắt ngấn nước nhìn sâu vào bố, khẩn cầu như thể đang đứng trước vực thẳm.
“Bố ơi, đừng nói gì cả!” Thủy thì thào, giọng cô lạc đi vì sợ hãi, từng lời như van lơn. Cô siết chặt tay Ông Cường, cố gắng kéo ông lại. “Con xin bố mẹ! Đừng nói gì cả, làm ơn!”
Ánh mắt cô Thủy ngập tràn sự cầu khẩn và sợ hãi tột độ, như muốn tan chảy ra để ngăn cản hành động của người cha. Bà Tâm đứng gần đó cũng bị sự hoảng loạn của con gái làm cho bừng tỉnh, bà chỉ biết đứng nhìn mà không thốt nên lời.
Ông Cường cảm thấy cánh tay mình bị Thủy siết chặt. Cơn phẫn nộ trong ông bùng lên dữ dội, nhưng ánh mắt cầu xin đến tuyệt vọng của con gái đã đóng băng tất cả. Ông Cường thở hắt ra, ánh nhìn đầy đau đớn, chậm rãi buông lỏng nắm đấm. Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng làm việc phía cuối sảnh mở ra. Duy bước ra, chiếc áo sơ mi là phẳng phiu, tay vuốt lại mái tóc. Hắn liếc nhìn thoáng qua Ông Cường và Bà Tâm đang đứng sững sờ dưới đại sảnh, ánh mắt không một chút cảm xúc, như nhìn hai người lạ thoắt ngang qua tầm mắt. Hắn không nói một lời với họ, mà thờ ơ quay sang Thủy.
“Em đã lau dọn xong chưa?” Duy hỏi, giọng điệu lạnh nhạt, không chút quan tâm. “Khách sắp đến rồi đấy!”
Thủy giật mình, vội vàng buông tay Ông Cường ra, lắp bắp: “Dạ… dạ rồi ạ.” Cô lùi lại một bước, né tránh ánh mắt Duy.
Ông Cường chứng kiến tất cả. Trái tim ông lại nhói lên một lần nữa. Sự lạnh nhạt, vô tâm đến tàn nhẫn của con rể như một nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực. Không chỉ Thủy bị chà đạp, mà cả ông và Bà Tâm cũng bị coi như những kẻ vô hình, không đáng để bận tâm. Nỗi đau cũ chưa kịp nguôi ngoai, nỗi đau mới đã ập đến, biến sự giận dữ ban nãy thành một nỗi ê chề, tủi nhục không thể diễn tả. Ông Cường cúi gằm mặt, đôi mắt cay xè nhìn xuống những ngón chân chai sạn, cảm thấy mình thật vô dụng. Bà Tâm đứng bên cạnh, nước mắt đã rơm rớm, bàn tay run rẩy đưa lên che miệng, cố nén tiếng nức nở. Toàn bộ sự hống hách, kiêu ngạo của Duy như dội một gáo nước lạnh vào hy vọng mong manh của họ, khiến hai người nông dân chỉ biết chết lặng giữa căn nhà lộng lẫy xa hoa.
Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía cầu thang. Bố mẹ Duy, với bộ vest và đầm dạ hội sang trọng, sải bước xuống. Ánh mắt họ lướt qua Ông Cường và Bà Tâm đang đứng như trời trồng giữa sảnh, không một chút biểu cảm. Họ thậm chí không thèm dừng lại, xem như không hề có sự hiện diện của hai ông bà. Duy lập tức tiến đến bên cạnh bố mẹ, dáng vẻ cung kính khác hẳn thái độ vừa rồi với Thủy.
Bà Duy, người phụ nữ với vẻ mặt lạnh lùng và quyền lực, nhìn thẳng vào Thủy.
“Thủy, con còn đứng đó làm gì?” Bà cất giọng sắc lạnh, không chút thân mật, gọi thẳng tên Thủy như với một người làm. “Khách quý sắp đến rồi, con mau đi thay đồ! Phải ra phục vụ cho chu đáo đấy!”
Ông Cường và Bà Tâm giật bắn mình. Phục vụ? Chuyện gì thế này?
Bà Duy không đợi Thủy kịp phản ứng, đưa tay ra hiệu cho người làm đứng gần đó. Ngay lập tức, một chiếc túi vải màu xanh sẫm được đặt vào tay bà. Bà cầm lấy chiếc túi, ném thẳng vào người Thủy. Chiếc túi rơi xuống chân Thủy, bên trong là một bộ đồng phục người giúp việc. Một chiếc tạp dề trắng tinh, một chiếc áo sơ mi đơn giản và quần tây đen.
Thủy đứng sững sờ, nhìn chằm chằm vào bộ đồng phục dưới chân. Lòng cô trào dâng nỗi uất ức tột cùng. Cô không tin vào mắt mình. Khóe mắt cô cay xè, nhưng cô cố nuốt ngược dòng nước mắt uất nghẹn. Thủy cúi gằm mặt, đôi vai khẽ run lên.
Ông Cường chứng kiến tất cả. Cơn giận dữ bùng lên trong Ông Cường mạnh mẽ hơn bao giờ hết, thiêu đốt lồng ngực ông. Máu dồn lên não, tai ông ù đi. Con gái ông, đứa con gái bé bỏng ông đã hy sinh cả đời để nuôi nấng, ăn học thành người, giờ đây lại bị đối xử tệ bạc đến mức này? Bị bắt mặc đồng phục người giúp việc ngay trước mặt bố mẹ ruột?
Bà Tâm run rẩy đến nỗi đứng không vững, chỉ muốn lao đến ôm chặt lấy con gái, xé toạc bộ đồng phục đáng khinh ấy. Nhưng Bố mẹ Duy và Duy đều đang nhìn họ với ánh mắt đầy khinh miệt. Bà Tâm chỉ còn biết nức nở, đưa tay che miệng, cố kìm nén tiếng khóc tuyệt vọng.
Bà Duy nhìn Thủy cúi gằm mặt, một nụ cười nhếch mép khinh thường.
“Còn đứng đó làm gì? Mau đi thay đồ! Đừng để khách đến rồi lại phải chờ đợi!” Bà ra lệnh, giọng điệu không thể chối cãi.
Thủy siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt lướt qua bố mẹ cô, những người đang chết lặng, đau đớn. Cô thấy sự bất lực tột cùng trong ánh mắt họ. Cô không thể làm gì. Cô phải nghe theo. Cô không muốn bố mẹ phải chứng kiến thêm bất kỳ sự sỉ nhục nào nữa.
Với đôi chân nặng trĩu, Thủy cúi người nhặt lấy bộ đồng phục, quay lưng bước về phía phòng thay đồ, bóng dáng cô bé nhỏ và đơn độc giữa căn biệt thự rộng lớn, lấp lánh ánh đèn.
Ông Cường vẫn đứng bất động, ánh mắt dại đi nhìn theo bóng lưng con gái nhỏ bé dần khuất vào cánh cửa phòng thay đồ. Trái tim ông như bị một bàn tay vô hình siết chặt đến nghẹt thở. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má nhăn nheo, những giọt mặn chát thấm vào khóe môi khô khốc. Cả đời ông Cường lam lũ, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, chỉ mong ba đứa con có được cuộc sống tốt đẹp hơn mình. Ông nhớ lại khoảnh khắc ông bán đi mảnh ruộng duy nhất tổ tiên để lại, để lo cho Thủy một đám cưới tươm tất, lộng lẫy, để con gái không thua kém nhà chồng. Ông đã nghĩ, con gái ông sẽ được hạnh phúc, sẽ được yêu thương. Vậy mà giờ đây, cô bé ngoan ngoãn, học giỏi ấy lại bị đối xử không bằng một người giúp việc ngay trước mặt ông. Ông Cường cảm thấy nỗi nhục nhã, đau đớn như xé nát tâm can.
Bà Tâm như mất đi linh hồn, thân người bà run rẩy bần bật, hai chân như nhũn ra. Bà chao đảo, suýt ngã nếu Ông Cường không kịp đưa tay đỡ lấy vai bà. Bà tựa vào ông, tiếng nấc nghẹn ngào cố kìm nén không phát ra thành lời, chỉ còn lại những tiếng thở dốc nặng nề. Hai vợ chồng già, những người cả đời chưa từng đặt chân đến nơi sang trọng như thế này, giờ đây chỉ còn biết đứng trân trối, bất lực chứng kiến con gái mình bị sỉ nhục.
Bà Duy, gương mặt lạnh như tiền, khẽ nhếch môi nhìn hai ông bà già quê mùa đang chết lặng. Một ánh mắt khinh bỉ lướt qua, không chút che giấu. Duy đứng cạnh bà ta, khuôn mặt vô cảm, như thể cảnh tượng vừa rồi là điều hiển nhiên, hoàn toàn không liên quan đến anh ta.
“Đứng đó làm gì?” Bà Duy cất giọng sắc lạnh, dứt khoát. “Hai người không thấy Thủy đang bận rộn sao? Hay là muốn ăn bám đến tận khuya?”
Ông Cường và Bà Tâm giật mình. Lời nói của Bà Duy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, kéo họ về thực tại phũ phàng. Họ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy tổn thương nhìn Bà Duy, rồi lướt qua Duy, người con rể mà họ đã từng gửi gắm bao nhiêu hy vọng. Nhưng chỉ thấy sự vô tâm đến tàn nhẫn.
Duy nhìn thẳng vào Ông Cường và Bà Tâm, không một chút cảm xúc. “Bố mẹ, khách quý sắp đến rồi. Hai người nên về phòng nghỉ ngơi đi. Đừng đứng đây làm vướng bận.” Giọng điệu của anh ta không khác gì đang đuổi khéo, lạnh lùng và xa cách.
Ông Cường siết chặt tay Bà Tâm, từng thớ thịt trên cánh tay ông run lên. Ông cố gắng hít thở sâu, nén lại cơn uất nghẹn đang trào dâng trong lồng ngực. Ông không thể để con gái thấy ông gục ngã, càng không thể để đám người này khinh thường thêm. Ông gật đầu một cách khó nhọc, rồi quay người, cùng Bà Tâm bước từng bước nặng trĩu về phía căn phòng mà họ được chỉ định, như hai cái bóng đổ dài, đơn độc trong căn biệt thự xa hoa. Căn phòng tưởng chừng là nơi nghỉ ngơi, giờ đây lại giống như một nhà giam giam hãm nỗi đau của họ.
Cánh cửa phòng đóng sập lại, nhốt chặt hai thân người già nua trong bóng tối và nỗi tủi nhục tột cùng. Ông Cường buông tay Bà Tâm, đi đến ngồi phịch xuống mép giường, đầu cúi gằm. Nước mắt không còn chảy ra nữa, thay vào đó là một sự khô khốc, cháy bỏng trong lồng ngực. Những lời của Bà Duy và Duy cứ văng vẳng bên tai, đâm sâu vào trái tim ông như những mũi dao sắc lẹm. Ông đã bán cả mảnh ruộng hương hỏa để con gái có một đám cưới bằng chị bằng em, để con không bị nhà chồng khinh thường. Vậy mà giờ đây, chính ông lại là người chứng kiến con gái mình bị đối xử còn tệ hơn người làm. Cả cuộc đời lam lũ của ông, chưa bao giờ ông cảm thấy bất lực và nhục nhã đến thế này.
Bà Tâm khóc không thành tiếng, bà chỉ còn biết đưa tay ôm lấy vai ông Cường, thân người run lên bần bật. Bà tựa đầu vào lưng chồng, những giọt nước mắt nóng hổi thấm qua lớp áo mỏng. Hai vợ chồng nghèo, cả đời chưa từng dám mơ đến cuộc sống xa hoa này, giờ đây lại bị chính sự xa hoa đó nghiền nát tâm can. Con gái họ, đứa con gái bé bỏng, ngoan ngoãn mà họ đã dốc sức nuôi nấng, giờ đây lại sống một cuộc đời tủi nhục đến vậy. “Ông Cường ơi… con mình…” Bà Tâm thều thào, giọng đứt quãng.
Ông Cường chợt ngẩng đầu. Ánh mắt ông, vốn dĩ dại đi vì đau đớn, giờ đây bùng lên một ngọn lửa uất hận. Ông không thể chịu đựng thêm nữa. Không thể. Ông không thể để con gái ông tiếp tục chìm đắm trong vũng lầy này. Ông đã sai khi nghĩ tiền bạc sẽ mua được hạnh phúc cho con. Sai lầm lớn nhất đời ông.
Ông Cường đứng phắt dậy, bước chân xiêu vẹo nhưng đầy kiên quyết. Bà Tâm giật mình, hoảng hốt nhìn ông. “Ông định làm gì?” bà lắp bắp.
Ông Cường không trả lời, ông chỉ siết chặt nắm tay, đi thẳng ra khỏi phòng, bỏ mặc Bà Tâm đang cố gắng gọi theo. Ông đi men theo hành lang dài, băng qua phòng khách rộng lớn, nơi ánh đèn chùm lấp lánh như đang chế giễu sự nghèo hèn của ông. Ông thấy Thủy đang lúi húi trong bếp, dọn dẹp bát đĩa cùng Người làm.
“Thủy!” Ông Cường gọi, giọng ông run run nhưng mỗi chữ thốt ra đều nặng trịch, dứt khoát.
Thủy giật mình, quay lại nhìn bố. Cô bé ngạc nhiên khi thấy ông Cường đứng đó, đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt đầy vẻ thống khổ. Người làm cũng dừng tay, ngập ngừng nhìn hai bố con.
Ông Cường bước đến bên Thủy, từng bước chân như nện xuống sàn nhà cẩm thạch lạnh lẽo. Bà Tâm cũng vừa lúc đi tới, đứng lại ở cửa bếp, gương mặt bà tái mét vì lo sợ. Duy và Bà Duy vừa từ phòng khách bước ra, nghe thấy tiếng động cũng tò mò nhìn về phía nhà bếp. Bà Duy nhíu mày, khó chịu vì bị gián đoạn.
Ông Cường đứng đối diện với Thủy, khoảng cách gần đến mức ông có thể nhìn rõ vành mắt thâm quầng và vẻ mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt con gái. Giọng ông vỡ òa, run rẩy nhưng chứa đựng một sức mạnh ghê gớm, một sự quyết liệt mà Thủy chưa từng thấy ở bố mình.
“Thủy, con thu dọn đồ đạc về với bố mẹ ngay lập tức!” Ông Cường nói, từng lời như cứa vào không khí tĩnh lặng. “Bố không thể để con sống cuộc đời như thế này được!”
Thủy đứng sững sờ, đôi mắt mở to nhìn bố. Cô không tin vào tai mình. Duy và Bà Duy nghe thấy, liền biến sắc. Duy bước nhanh về phía nhà bếp, gương mặt bắt đầu lộ vẻ khó chịu, còn Bà Duy thì ánh mắt sắc lạnh như dao. Bà ta chưa bao giờ nghĩ ông Cường dám nói ra những lời này.
Thủy đứng sững sờ. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Ông Cường, thấy rõ sự quyết liệt chưa từng có. Ông Cường không còn là người cha cam chịu, hiền lành của ngày xưa nữa. Ông đang nhìn cô như thể cô đang chìm trong một vũng lầy, và ông sẽ kéo cô ra bằng mọi giá. Rồi Thủy khẽ liếc sang Duy, người chồng đang đứng đó với vẻ mặt cau có, khó chịu. Ánh mắt Duy chất chứa sự thất vọng và một chút gì đó khinh miệt. Kế đó, Thủy đưa mắt nhìn về phía Bà Duy, người mẹ chồng đang đứng khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh như dao găm, đầy vẻ dò xét và quyền lực. Bố Duy cũng đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm. Cả ba người họ đều đang đợi câu trả lời từ cô. Thủy cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.
Cô lưỡng lự, bàn tay vô thức siết chặt vạt áo. Khuôn mặt Thủy tái mét, lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ, như thể cô đang đứng trên bờ vực thẳm. Cô sợ ánh mắt của bố, sợ sự thất vọng của ông. Nhưng cô cũng sợ ánh mắt dò xét, sự phán xét đến từ gia đình chồng. Cô sợ sẽ mất tất cả, sợ phải đối mặt với một cuộc sống mà cô đã cố gắng thoát ly.
“Bố ơi…” Giọng Thủy nghẹn lại, khô khốc. Cô cố gắng nuốt nước bọt. “Bố ơi, không phải như bố nghĩ đâu ạ…” Cô run rẩy, cố gắng tìm lời biện minh. “Con…” Thủy ngập ngừng. Cô không thể nói hết câu. Những lời bào chữa, những lý do để ở lại, tất cả đều mắc kẹt lại trong cổ họng, bị chặn đứng bởi nỗi sợ hãi và sự bẽ bàng. Cô không biết phải nói gì, hay nói như thế nào để làm dịu đi ngọn lửa trong mắt bố, và cả sự lạnh lùng đến đáng sợ trong ánh mắt của gia đình chồng.
Thủy nghẹn lời, không thể thốt ra một câu nào trọn vẹn. Cô quay cuồng giữa nỗi sợ hãi bố sẽ thất vọng và nỗi lo mất đi cuộc sống hiện tại. Đôi mắt Ông Cường vẫn rực lửa, kiên định. Ông không lùi bước. Ngay lúc đó, Bố Duy chứng kiến toàn bộ sự lưỡng lự và nỗi sợ hãi tột độ trên khuôn mặt Thủy. Trong mắt ông, đó là dấu hiệu của sự yếu đuối, một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được trước mặt những kẻ làm ông khó chịu. Ông không thể chịu đựng thêm nữa. Sắc mặt Bố Duy trở nên đỏ gay, sự tức giận bùng lên như một ngọn lửa. Ông Duy lập tức bước lên một bước, gằn giọng, cắt ngang lời Thủy, giọng ông đanh thép, lạnh lùng như băng đá.
“Ông bà muốn làm gì?” Bố Duy gầm lên, ánh mắt đầy khinh thường quét qua Ông Cường và Bà Tâm. “Định phá hoại hạnh phúc gia đình chúng tôi à? Đừng tưởng muốn mang con gái đi là được!”
Lời nói của Bố Duy như một tiếng sấm sét giáng xuống căn phòng. Thủy giật mình, cả người run rẩy. Duy đứng cạnh đó, nét mặt cau có càng thêm nặng nề, nhưng anh ta không nói gì, chỉ đứng im quan sát. Bà Duy nhếch mép khinh khỉnh, ánh mắt bà ta lộ rõ sự hả hê khi thấy chồng mình ra mặt. Ông Cường và Bà Tâm đứng sững sờ, chưa kịp phản ứng trước sự hống hách đến cùng cực của Bố Duy. Sự tức giận của Bố Duy không chỉ nhắm vào lời nói của Ông Cường mà còn vào sự dám thách thức của một người cha nghèo hèn đối với quyền lực và địa vị của gia đình ông. Ông Duy tin rằng, những kẻ nhà quê này đang cố gắng lợi dụng con gái ông để tống tiền hoặc gây rối.
Ông Cường, người cha lam lũ, khẽ run lên vì phẫn nộ trước những lời lẽ xúc phạm. Sự sững sờ chỉ kéo dài trong chốc lát, rồi bị thay thế bằng một ngọn lửa dữ dội trong đáy mắt. Ông Cường ngẩng cao đầu, ánh mắt đối diện thẳng với Bố Duy, không hề nao núng. Đối với ông, không gì quan trọng hơn con gái mình lúc này. Ông hoàn toàn không màng đến những lời phản đối hống hách, những ánh mắt khinh miệt hay sự đe dọa từ gia đình giàu có.
“Ông bà muốn làm gì?” Bố Duy gầm lên, ánh mắt đầy khinh thường quét qua Ông Cường và Bà Tâm. “Định phá hoại hạnh phúc gia đình chúng tôi à? Đừng tưởng muốn mang con gái đi là được!”
Lời nói của Bố Duy như một tiếng sấm sét giáng xuống căn phòng. Thủy giật mình, cả người run rẩy. Duy đứng cạnh đó, nét mặt cau có càng thêm nặng nề, nhưng anh ta không nói gì, chỉ đứng im quan sát. Bà Duy nhếch mép khinh khỉnh, ánh mắt bà ta lộ rõ sự hả hê khi thấy chồng mình ra mặt. Ông Cường và Bà Tâm đứng sững sờ, chưa kịp phản ứng trước sự hống hách đến cùng cực của Bố Duy. Sự tức giận của Bố Duy không chỉ nhắm vào lời nói của Ông Cường mà còn vào sự dám thách thức của một người cha nghèo hèn đối với quyền lực và địa vị của gia đình ông. Ông Duy tin rằng, những kẻ nhà quê này đang cố gắng lợi dụng con gái ông để tống tiền hoặc gây rối.
Ông Cường siết chặt nắm tay, trái tim ông đau nhói khi nhìn thấy Thủy đang co rúm lại, đôi mắt ngập tràn nỗi sợ hãi. Đó không phải là cuộc sống ông mong muốn cho con gái mình. Ông Cường lập tức tiến đến bên Thủy, không thèm để ý đến Bố Duy đang sừng sộ hay ánh mắt chế giễu của Bà Duy. Ông nắm chặt lấy tay Thủy, bàn tay thô ráp của người nông dân bao bọc lấy bàn tay lạnh ngắt của con gái. Ánh mắt ông Cường rực lên sự quyết tâm sắt đá, không gì có thể lay chuyển được. Nước mắt lã chã lăn dài trên gò má sạm nắng, ông Cường nhìn sâu vào đôi mắt hoảng loạn của Thủy.
“Con không thể ở lại đây được nữa!” Giọng Ông Cường nghẹn ngào, nhưng vang dội khắp căn phòng, đầy sự kiên quyết. “Bố sẽ đưa con về nhà!”
Thủy chấn động, cô nhìn bố, rồi nhìn sang Duy và Bố mẹ Duy, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng vây lấy cô. Cô không biết phải làm gì. Duy vẫn đứng im, nét mặt không biểu lộ cảm xúc rõ ràng. Bố Duy và Bà Duy đứng nhìn, ánh mắt đầy vẻ sững sờ xen lẫn khinh miệt trước hành động bất ngờ của Ông Cường.
Thủy nhìn chằm chằm vào Duy, tìm kiếm một chút biểu cảm, một lời nói, một hành động cứu vãn. Nhưng Duy vẫn đứng đó, như một pho tượng. Gương mặt anh ta vẫn giữ nguyên vẻ khó chịu, thờ ơ, không chút động lòng. Một nỗi đau thấu tận tim gan trào dâng trong Thủy. Cô đã từng tin vào tình yêu, tin vào hạnh phúc mà cô tưởng mình có được. Nhưng tất cả giờ chỉ còn là cát bụi. Ánh mắt cô tràn ngập sự thất vọng tột cùng, cái nhìn ấy như xuyên thủng Duy, mang theo tất cả những mảnh vỡ của một tình yêu đã chết. Duy vẫn không nhúc nhích.
Thủy thở dài một hơi, như trút bỏ mọi gánh nặng. Cuộc sống xa hoa này, cái danh phận “vợ thiếu gia” này, tất cả chỉ là một cái lồng son giam giữ cô trong sự cô độc và tủi nhục. Giờ đây, cô hiểu rằng, hạnh phúc thật sự không nằm ở những thứ vật chất phù phiếm, mà ở nơi có gia đình, có những người thực sự yêu thương cô. Cô quay lưng lại với Duy, quay lưng lại với biệt thự tráng lệ và cuộc sống giả tạo.
Ông Cường siết nhẹ tay con gái, an ủi. Bà Tâm nước mắt lưng tròng, một tay nắm tay Ông Cường, một tay đặt lên lưng Thủy, động viên. Ba người lẳng lặng bước đi, không ngoảnh lại. Bố Duy và Bà Duy đứng trơ ra, khuôn mặt vẫn còn sững sờ vì sự bất ngờ. Duy nhìn theo bóng dáng Thủy khuất dần sau cánh cửa, ánh mắt anh ta chớp lên một tia khó hiểu, một chút hụt hẫng, nhưng cũng nhanh chóng tan biến.
Bố Duy và Bà Duy đứng trơ ra như tượng, đôi mắt vẫn mở to ngỡ ngàng nhìn cánh cửa biệt thự vừa khép lại. Duy cũng đứng đó, ánh mắt vẫn còn một chút trống rỗng dõi về phía hành lang đã vắng bóng. Sự im lặng bao trùm không gian rộng lớn, nặng nề đến nghẹt thở.
BỐ DUY (LẬP BẬP):
Cái… cái gì thế này? Ông ta… ông ta dám?
Bà Duy lập tức biến sự sững sờ thành cơn thịnh nộ. Khuôn mặt bà đỏ bừng, những nếp nhăn hằn sâu hơn vì tức tối.
BÀ DUY:
Dám! Ông ta dám làm loạn trong nhà mình! Dám dẫn con bé đi thật sao? Thật quá đáng! Một thằng nông dân hèn mọn!
Bà Duy quay phắt lại nhìn Duy, như thể muốn trút giận lên con trai.
BÀ DUY:
Con xem đi! Gia đình nhà con đã làm gì mà để nó dám ngang nhiên như thế?
Duy vẫn không nói được lời nào. Anh ta cảm thấy một sự hỗn loạn trong lòng, nhưng lý trí mách bảo rằng đã quá muộn để níu kéo. Anh chỉ biết lắc đầu nhẹ, sự bàng hoàng vẫn còn hiện rõ.
BỐ DUY (SIẾT CHẶT TAY):
Được lắm! Để xem ông ta sẽ sống ra sao khi không có con gái làm dâu nhà này! Để xem con Thủy sẽ sung sướng được bao lâu!
Bà Duy vẫn không ngừng phẫn nộ, bà nhìn chằm chằm ra cánh cửa, hận không thể đuổi theo để lôi Thủy trở lại, hoặc ít nhất là trút thêm vài lời cay nghiệt. Nhưng cánh cửa đã đóng, Ông Cường và Thủy cùng Bà Tâm đã thực sự khuất dạng, để lại gia đình Duy đứng trơ trọi trong sự tức tối và bàng hoàng. Họ không thể ngăn cản được ba người rời đi, chỉ có thể đứng đó nhìn theo, căm giận dâng lên từng đợt.
Cánh cổng biệt thự nặng nề khép lại phía sau lưng họ. Ông Cường vững vàng bước đi, không ngoảnh đầu lại. Bà Tâm đi sát bên, ánh mắt vẫn còn chút run rẩy nhưng dáng vẻ kiên định hơn. Thủy thì như người mất hồn, từng bước chân nặng trĩu.
Một chiếc taxi vừa kịp đỗ xịch trước cổng. Ông Cường nhanh nhẹn mở cửa sau, ra hiệu cho vợ và con gái vào trước. Bà Tâm ngồi vào giữa, Thủy tựa đầu vào vai bà, nước mắt đã chực trào. Ông Cường ngồi bên cạnh, khép lại cánh cửa. Không một lời nói nào được thốt ra. Không gian trong xe chật hẹp, nhưng lại chất chứa bao nhiêu cảm xúc hỗn độn.
Thủy khẽ nắm chặt lấy bàn tay sần sùi của bố, rồi lại siết lấy bàn tay chai sạn của mẹ. Nước mắt cô lăn dài trên má, thấm ướt vạt áo bà Tâm. Đó không chỉ là nước mắt của sự tủi hờn hay đau khổ, mà còn là nước mắt của sự giải thoát, của tình yêu thương gia đình đã cứu rỗi cô khỏi chốn địa ngục trần gian.
Chiếc xe taxi từ từ lăn bánh, chầm chậm tách rời khỏi con đường lát đá dẫn vào biệt thự. Qua ô cửa kính, Thủy nhìn thấy căn biệt thự sang trọng dần lùi lại phía sau. Từng ô cửa sổ im lìm, từng bức tường kiêu kỳ, tất cả đều trở nên xa lạ, lạnh lẽo. Cô đã từng nghĩ đó là nơi hạnh phúc của mình, là giấc mơ đổi đời, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một ký ức kinh hoàng, một nhà tù bằng vàng mà cô vừa thoát ra.
Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu, thoáng thấy giọt nước mắt của cô gái trẻ, nhưng anh ta giữ im lặng, tiếp tục lái xe. Chiếc xe tăng tốc, hòa vào dòng chảy của thành phố, mang theo ba con người cùng những mảnh vỡ của một câu chuyện buồn, bỏ lại phía sau một cuộc hôn nhân tan vỡ và những con người đang sôi sục căm hận trong căn biệt thự xa hoa.
Chiếc taxi vẫn miệt mài lướt đi, dần rời xa những tòa nhà cao tầng và ánh đèn rực rỡ của thành phố, hướng về con đường quen thuộc dẫn lối về vùng quê nghèo. Suốt chặng đường dài, Thủy vẫn nép chặt vào lòng bà Tâm, tiếng nấc nghẹn ngào thỉnh thoảng lại vỡ òa. Ông Cường ngồi bên cạnh, bàn tay sần sùi vẫn đặt nhẹ lên vai con gái, như một lời an ủi không nói. Ông không ngừng dõi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm nhưng chất chứa sự kiên định.
Khi chiếc xe đã thoát khỏi những con đường cao tốc ồn ào, bắt đầu len lỏi vào những con đường làng quanh co, rợp bóng cây quen thuộc, một cảm giác bình yên lạ thường từ từ len lỏi vào tâm hồn Thủy. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy những cánh đồng xanh mướt trải dài dưới ánh hoàng hôn đang dần buông. Cảnh vật thân thương ấy đã xoa dịu phần nào những vết thương lòng của cô.
Ông Cường khẽ đưa tay ôm chặt Thủy vào lòng, một cái ôm xiết mạnh mẽ, rắn rỏi như bao năm ông đã ôm con vào những đêm giông bão. Ông vuốt mái tóc con gái, mái tóc ngày nào còn vương mùi lúa non, giờ đã vương chút bụi trần thành phố. Giọng ông nghẹn ngào, run rẩy nhưng đầy yêu thương: “Về nhà đi con, có khổ thế nào bố mẹ cũng lo được. Bố sẽ không để con phải chịu khổ như thế này nữa!”
Lời nói của Ông Cường như một dòng suối mát lành chảy vào trái tim đang khô cằn của Thủy. Tất cả những tủi hờn, đau đớn, những nỗi ấm ức và cả sự hối hận bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa. Thủy khóc nức nở, vùi mặt vào vai bố, hai tay siết chặt lấy ông. Đó không chỉ là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà còn là nước mắt của sự bình yên khi tìm thấy bến đỗ, của tình yêu thương gia đình vô điều kiện mà cô đã từng đánh đổi.
Bà Tâm cũng nhẹ nhàng ôm lấy cả chồng và con gái, nước mắt bà lăn dài theo từng tiếng nấc của Thủy. Gia đình họ, ba con người, hòa quyện trong một cái ôm thật chặt, xóa nhòa mọi khoảng cách, mọi vết xước mà cuộc đời đã hằn lên. Chiếc xe vẫn đều đặn lăn bánh, mang theo họ về với vùng quê bình dị, nơi có mái nhà tranh tuy đơn sơ nhưng ngập tràn tình yêu thương, nơi mà dù có bao nhiêu sóng gió đi qua, cánh cửa vẫn luôn rộng mở chờ đợi. Thủy nhận ra, hạnh phúc đích thực không nằm ở sự xa hoa, lộng lẫy, mà ẩn chứa trong những điều giản dị nhất, trong vòng tay ấm áp của cha mẹ, trong sự bình yên của ngôi nhà mà cô đã vội vàng rời xa. Bài học về giá trị của gia đình, về sự tha thứ và về lòng bao dung, đã được Thủy thấm thía bằng chính những giọt nước mắt và những trải nghiệm đau đớn. Cô biết rằng, dù phía trước còn nhiều khó khăn, nhưng có gia đình ở bên, cô sẽ không bao giờ đơn độc.

