𝐁:𝐚̂́𝐭 𝐧𝐠:𝐨̛̀ đ𝐞̂́𝐧 𝐭𝐡𝐚̆𝐦 𝐭𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐚 𝐠𝐢:𝐚̀𝐮 𝐜𝐨́, 𝐛𝐨̂́ 𝐯𝐮̛̀𝐚 𝐤𝐡𝐨́𝐜 𝐯𝐮̛̀𝐚 𝐤𝐞́𝐨 𝐜𝐨𝐧 𝐠𝐚́𝐢 𝐯𝐞̂̀ 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐧𝐠𝐚𝐲 𝐥𝐚̣̂𝐩 𝐭𝐮̛́𝐜…
Ông Cường – một người đ àn ông ngoài sáu mươi tuổi, cả đời sống ở vùng quê nghèo, quanh năm làm nông, lam lũ nuôi ba đứa con ăn học. Cô con gái út – Thủy – là niềm tự hào lớn nhất đời ông. Cô ngoan ngoãn, học giỏi, lại xinh đẹp dịu dàng. Mấy năm trước, Thủy thi đậu đại học rồi vào làm kế toán tại một công ty lớn. Ở đó, cô quen và yêu Duy – một chàng trai thành phố, gia đình giàu có, bố mẹ làm doanh nhân. Lúc hai đứa báo tin cưới, ông Cường không gi:ấu được l:o l:ắng.
“Người ta gi:àu có thế, liệu họ có thật lòng thương con mình không?” – ông nhiều lần nói với vợ như vậy.
Nhưng Thủy cứ cười hiền, nắm tay bố:
– Bố ơi, nhà anh Duy tuy gi:àu thật, nhưng anh ấy sống tình cảm, chân thành. Bố đừng lo. Con về làm dâu, con sẽ sống tốt.
Vì th:ương con, ông Cường gom góp tiền bạc, bán đi ít ruộng để lo đám cưới tươm tất. Nhà trai tổ chức hoành tráng, mời khách sang trọng, lễ cưới diễn ra lộng lẫy như phim. Hôm tiễn con gái về nhà chồng, ông đã kh:óc, nhưng vẫn dặn con:
– Có kh:ổ cũng ráng chịu, miễn là hai đứa yêu thương nhau. Mọi chuyện rồi sẽ qua.
Từ sau đám cưới, Thủy ít về quê. Lúc thì viện cớ bận công việc, lúc lại nói nhà chồng không tiện. Mỗi lần gọi điện, ông Cường đều hỏi:
– Con sống tốt chứ? Bố lo cho con lắm.
Thủy luôn trả lời:
– Con ổn mà bố. Bố mẹ đừng lo.
Cho đến một ngày, ông Cường cùng vợ quyết định lên thành phố thăm con gái. Họ không báo trước, chỉ mang theo ít gà quê, mớ rau sạch với vài hũ mắm do tự tay bà Tâm làm. Họ muốn con gái được ăn chút hương vị quê nhà.
Khi taxi dừng trước căn biệt thự lớn, ông bà đứng ngẩn ngơ. Căn nhà cao ba tầng, cổng sắt tự động, có cả người làm mở cửa. Ông Cường cười b:uồn:
– Con mình sống ở nơi sang trọng thế này, chắc s:ung s:ướng lắm…
Nhưng vừa bước vào, nụ cười trên môi ông vụt tắt…
BẠN ĐỌC TIẾP NỘI DUNG PHẦN 2 CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN👇
Ông Cường và bà Tâm bước vào sảnh biệt thự. Ánh mắt ông Cường quét một lượt qua không gian rộng lớn, lát đá cẩm thạch lấp lánh, những chùm đèn pha lê rực rỡ và đồ nội thất sang trọng, rồi dừng lại. Nụ cười gượng gạo vẫn còn trên môi ông vụt tắt hoàn toàn, thay vào đó là vẻ mặt bàng hoàng, thất thần. Ngay giữa sảnh, Thủy đang quỳ gối, cặm cụi lau từng viên gạch. Cô mặc bộ quần áo cũ kỹ, bạc màu, mái tóc búi vội, vài sợi rũ xuống lấm lem mồ hôi. Đôi tay Thủy thoăn thoắt chà lau, không hề hay biết bố mẹ đang đứng sững sờ phía sau.
Bà Tâm đứng cạnh Ông Cường, cũng vừa kịp nhìn thấy cảnh tượng đó. Bà đưa tay bụm miệng, đôi mắt rưng rưng, cổ họng nghẹn ứ. Ông Cường run rẩy, cả người như bị đóng băng tại chỗ, chỉ có thể mở to mắt nhìn con gái. Đây là con gái ông sao? Cô con gái ngoan ngoãn, học giỏi, là niềm tự hào của cả làng, nay lại lôi thôi, lam lũ làm người giúp việc ngay trong chính căn biệt thự của nhà chồng mình? Lòng ông Cường như có ngàn mũi kim đâm vào, đau đớn và phẫn nộ dâng lên tột cùng.
Ông Cường và bà Tâm đứng sững sờ, ánh mắt đau đáu nhìn con gái. Thủy, vẫn đang cúi gằm, thoăn thoắt lau dọn, bỗng cảm nhận được một luồng khí lạnh sống lưng. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua khoảng không và bất chợt va phải hai thân ảnh quen thuộc đang đứng bất động ở cuối sảnh.
Cả người Thủy cứng đờ. Chiếc giẻ lau đang cầm trên tay như một vật bỏng rát, cô vội vàng giấu phắt ra sau lưng. Máu trong người như ngưng đọng lại, khuôn mặt cô tái mét, trắng bệch như tờ giấy. Ánh mắt vốn ráo hoảnh vì mệt mỏi giờ đây tràn ngập sự sợ hãi, xấu hổ và tủi thân đến tột cùng. Môi cô run rẩy, lắp bắp một cách khó nhọc:
“Bố… mẹ… sao bố mẹ lại… lại lên đây mà không… không báo trước…?”
“Bố… mẹ… sao bố mẹ lại… lại lên đây mà không… không báo trước…?”
Lời Thủy vừa dứt, một tiếng bước chân đều đặn và chậm rãi vang vọng từ phía cầu thang chính. Ông Cường, Bà Tâm và Thủy đồng loạt ngước nhìn. Ngay tại chiếu nghỉ cuối cùng, Bà Mai, mẹ chồng Thủy, xuất hiện. Bà vận một bộ đồ lụa sang trọng, mái tóc búi cao gọn gàng, nhưng gương mặt bà toát lên vẻ khó chịu rõ rệt.
Ánh mắt Bà Mai lướt qua Thủy đang lấm lem mồ hôi, chiếc giẻ lau vẫn còn loáng thoáng sau lưng cô, rồi dừng lại ở Ông Cường và Bà Tâm. Đôi mày thanh tú của bà khẽ cau lại. Một sự khinh thường không hề che giấu hiện rõ trong ánh mắt bà khi bà chậm rãi dò xét hai thân người lam lũ. Bà lạnh lùng nhìn Ông Cường và Bà Tâm từ đầu đến chân, từ những bộ quần áo đã sờn cũ, còn vương chút bụi đường, đến đôi dép lê giản dị. Khuôn mặt bà không hề nở một nụ cười xã giao, cũng không có lấy một lời hỏi han, chào đón. Cả không gian như đóng băng trong sự im lặng ngột ngạt.
Ông Cường và Bà Tâm cứng người, hai bàn tay nắm chặt vào nhau, ngượng nghịu và lúng túng trước cái nhìn đầy dò xét, đánh giá của bà thông gia. Họ đứng như trời trồng, không biết nên hành xử ra sao. Còn Thủy, trái tim cô như bị bóp nghẹt, máu trong người như đông lại, cảm giác xấu hổ và tủi nhục dâng lên tột cùng, chỉ muốn tan biến khỏi nơi này.
“Cô làm gì mà đứng ngây ra đấy? Không thấy khách đến à? Còn cái đống chén đĩa trong bếp ai rửa?”
Giọng Bà Mai lạnh như băng, từng chữ như mũi kim châm thẳng vào tai Thủy. Cô giật mình, cả người run lên, vội vàng cuối gằm mặt xuống. Chiếc giẻ lau trên tay cô như muốn trốn vào trong lòng bàn tay siết chặt. Thủy chỉ muốn tan biến khỏi nơi này, không dám đối mặt với ánh mắt dò xét, đầy vẻ miệt thị của mẹ chồng.
Ông Cường đứng cạnh Bà Tâm, nghe rõ mồn một lời nói của Bà Mai. Trái tim người cha lam lũ bỗng thắt lại, đau như cắt. Ông cảm thấy một nỗi sỉ nhục to lớn đang trùm lên mình và cả vợ, một nỗi nhục nhã ê chề mà cả đời ông chưa từng nếm trải. Mấy chữ “khách đến” và “chén đĩa” xoáy sâu vào tâm can, khiến Ông Cường bỗng thấy mình như kẻ vô hình, là gánh nặng, là sự phiền toái trong ngôi nhà sang trọng này. Nụ cười gượng gạo trên môi Ông Cường tắt hẳn, gương mặt ông đanh lại, đôi mắt hằn lên sự bất lực, cam chịu. Ông nắm chặt tay Bà Tâm, như tìm một điểm tựa vô vọng giữa không gian ngột ngạt.
Ông Cường nén lại tiếng thở dài, cố gắng xua đi cái cảm giác nóng ran vì nhục nhã đang bốc lên trong lồng ngực. Ông biết, lúc này, con gái cần ông hơn bao giờ hết. Ông nhẹ nhàng buông tay Bà Tâm, bước đến bên Thủy. Gương mặt Ông Cường gượng gạo nặn ra một nụ cười, nhưng ánh mắt ông lại chất chứa nỗi đau đáu không thể che giấu. Ông đưa tay, khẽ nắm lấy bàn tay gầy gò, lạnh ngắt của Thủy, những ngón tay Thủy run rẩy như cành cây khô trước gió.
Ánh mắt Ông Cường lướt qua con gái út, từng chi tiết nhỏ đập vào mắt ông như những nhát dao cứa vào tim. Thủy giờ đây tiều tụy đến lạ, gò má hóp sâu, đôi mắt trũng và quầng thâm hiện rõ. Chiếc áo bếp cũ kỹ rộng thùng thình như muốn nuốt chửng thân hình gầy guộc của Thủy. Ông Cường giật mình nhận ra, Thủy của ngày hôm nay hoàn toàn khác biệt với cô con gái tràn đầy sức sống, hồng hào, bụ bẫm lúc còn ở vùng quê nghèo, khác xa với hình ảnh rạng rỡ, lộng lẫy trong ngày cưới. Trái tim người cha lại quặn thắt, một cảm giác xót xa, nghèn nghẹn dâng lên. Ông chỉ muốn ôm chặt lấy Thủy, hỏi Thủy đã chịu đựng những gì, nhưng trước mặt mẹ chồng cô, Ông Cường chỉ đành im lặng, bàn tay siết nhẹ lấy tay con gái như một lời an ủi vô tiếng.
Thủy cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay chai sạn của cha, nhưng trái tim cô vẫn nặng trĩu. Cô cố nén những giọt nước mắt đang chực trào, cúi gằm mặt, mái tóc lòa xòa che đi khuôn mặt xanh xao. Giọng Thủy khẽ đến mức gần như không nghe thấy, như một lời thì thầm chất chứa nỗi hổ thẹn và sự cầu xin: “Dạ, đây là bố mẹ con ạ.” Cô ngước mắt lên, cầu mong một ánh nhìn, một lời đáp lại từ mẹ chồng.
Nhưng đáp lại chỉ là tiếng “hừ lạnh” đầy khinh miệt của Bà Mai. Bà không thèm liếc nhìn về phía hai vị khách lạ đang đứng ở ngưỡng cửa. Ánh mắt bà lướt qua Thủy một cách thờ ơ, rồi lập tức quay lưng, sải bước thẳng vào trong bếp, bỏ lại ba con người ngỡ ngàng trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của căn biệt thự. Mùi thức ăn thơm lừng từ bên trong phảng phất bay ra, nhưng đối với Ông Cường và Bà Tâm, giờ đây nó chỉ càng làm tăng thêm sự nghẹn ngào, cay đắng. Ông Cường siết chặt tay Thủy, còn Bà Tâm thì nước mắt đã lăn dài trên má. Họ đứng đó, giữa căn nhà rộng lớn, cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng hơn bao giờ hết.
Tiếng động cơ xe hơi dừng lại đột ngột trước cổng, phá tan sự tĩnh lặng đáng sợ của căn biệt thự. Chỉ vài giây sau, cánh cửa chính bật mở, và Duy, chồng của Thủy, bước vào. Anh ta mặc bộ vest công sở, cà vạt nới lỏng, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài. Ánh mắt anh lướt qua phòng khách, rồi dừng phắt lại ở hai bóng người đang đứng giữa nhà, cạnh Thủy. Khuôn mặt Duy lập tức biến sắc, từ vẻ thờ ơ chuyển sang kinh ngạc, rồi nhanh chóng là sự cau có, khó chịu.
Anh ta không hề chào hỏi ai, thậm chí không thèm liếc nhìn Ông Cường hay Bà Tâm. Thay vào đó, Duy quay phắt sang Thủy, giọng nói cộc lốc, đầy vẻ tra vấn khiến không khí càng thêm căng thẳng: “Ai đây? Sao không nói gì trước?” Thủy giật mình, ngước lên nhìn chồng bằng ánh mắt hoảng sợ. Nỗi hổ thẹn như một dòng điện chạy dọc sống lưng, khiến cô không thốt nên lời. Ông Cường và Bà Tâm đứng đó, tay vẫn nắm chặt nhau, cảm thấy như có một nhát dao vừa cứa vào tim mình. Sự ngỡ ngàng, đau đớn hiện rõ trong từng ánh mắt.
Thủy giật mình, run rẩy cất lời, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào Duy. Cô lắp bắp, giọng lí nhí như muốn tan biến vào không khí. “Dạ… dạ, là… bố mẹ con lên thăm.” Câu nói vừa dứt, Duy liền quay phắt sang, ánh mắt sắc như dao găm. Khuôn mặt anh ta đỏ bừng, những đường gân xanh nổi lên thái dương. Không cần đợi Thủy giải thích thêm, Duy gằn giọng, mỗi lời nói như một cái tát giáng thẳng vào mặt vợ. “Thăm mà không báo trước? Làm mất mặt tôi à? Ông bà lên đây làm gì?” Giọng Duy cao vút, chứa đầy sự khinh miệt và tức giận, vang vọng khắp căn biệt thự rộng lớn, xuyên thấu vào tim Ông Cường và Bà Tâm. Họ đứng đó, cứng đờ, không thể phản ứng. Nỗi đau và sự tủi hổ cứ thế dâng lên, bóp nghẹt lấy lồng ngực. Thủy cúi gằm mặt, nước mắt lưng tròng, cảm thấy như thể cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình.
Thủy cúi gằm mặt, nước mắt lưng tròng, cảm thấy như thể cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Từng lời nói của Duy như nhát dao cứa vào lòng cô, và vào cả trái tim người cha đang đứng sững sờ. Ông Cường, chứng kiến cảnh con gái mình bị sỉ nhục, bị giày vò ngay trước mắt, đã không thể chịu đựng thêm nữa. Nỗi uất nghẹn dâng trào đến đỉnh điểm, thiêu đốt lồng ngực Ông Cường. Khuôn mặt lam lũ của Ông Cường đỏ bừng, những nếp nhăn hằn sâu thêm vì giận dữ và đau đớn. Bàn tay chai sần của Ông Cường nắm chặt lấy quai giỏ gà rau, nhưng rồi, như một sự giải thoát cho cơn giận dữ kìm nén bấy lâu, ông buông phịch cái giỏ xuống sàn gạch lạnh lẽo. Tiếng gà kêu choang choang trong lồng, tiếng rau củ lạo xạo lăn ra ngoài, nhưng chẳng ai bận tâm. Ánh mắt Ông Cường đỏ ngầu, ông bước nhanh tới, nắm chặt lấy cánh tay Thủy, kéo cô ra khỏi tầm mắt khinh miệt của Duy. Giọng nói của Ông Cường run rẩy, khản đặc vì nén nỗi đau, nhưng ẩn chứa sự kiên quyết tột độ. “Con về với bố! Ở đây làm gì có sướng?”
Ông Cường dứt khoát nắm lấy cánh tay Thủy, kéo cô đứng dậy. Thủy yếu ớt đi theo, nước mắt vẫn tuôn rơi. Lời nói của Ông Cường như gáo nước lạnh tạt vào mặt Duy, đánh thẳng vào cái tôi kiêu ngạo của anh ta. Từ vẻ mặt khinh thường, Duy lập tức biến sắc, một tia giận dữ bùng lên trong đôi mắt. Anh ta không ngờ người cha già nua, lam lũ ấy lại dám lên tiếng thách thức anh ta ngay trong chính căn biệt thự này.
Không chần chừ, Duy sải bước tới, cánh tay như cái cùm sắt giáng xuống, chặn đứng lối đi của Ông Cường và Thủy ngay giữa sảnh. Duy nhìn thẳng vào Ông Cường, ánh mắt tóe lửa, gằn giọng, từng chữ như bị nén lại trong kẽ răng.
DUY
Bố nói gì vậy? Thủy là vợ con, là dâu nhà này, không thể đi đâu được!
CÁNH CỬA BẾP KÉO MỞ CẠCH.
Giữa lúc căng thẳng dâng cao, bà Mai, mẹ của Duy, xuất hiện từ phía nhà bếp. Bà nghe rõ mồn một từng lời Duy vừa nói, và không giấu nổi vẻ khó chịu trên khuôn mặt quý phái. Ánh mắt sắc lạnh của bà lướt qua bộ quần áo lam lũ của Ông Cường, dừng lại ở Thủy với ánh nhìn đầy khinh miệt. Bà bước thẳng tới, giọng nói lanh lảnh, cắt ngang không khí ngột ngạt.
BÀ MAI
Đúng vậy! Con dâu mà ăn mặc như thế này, lại còn giấu giếm bố mẹ quê lên. Thật là mất thể diện!
Ông Cường, với đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm nắng, ông nhìn sâu vào đôi mắt con gái. Nỗi đau xé lòng khiến giọng ông lạc đi, run rẩy và đầy thống khổ.
ÔNG CƯỜNG
(Cầu xin, nước mắt giàn giụa)
Con ơi… Thủy ơi, về với bố! Bố không cần con sống sang giàu, bố không cần con phải chịu đựng những lời cay nghiệt này. Bố chỉ cần con được bình an, được vui vẻ… được là chính mình, con à!
Không đợi Thủy phản ứng, Ông Cường vội vàng đưa bàn tay chai sạn ra nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh Thủy về phía cửa chính, nơi có thể đưa cô thoát khỏi căn biệt thự lạnh lẽo này. Ánh mắt ông tràn đầy hy vọng xen lẫn sự tuyệt vọng. Thủy đứng sững sờ, ánh mắt trống rỗng giữa lời cầu xin thiết tha của bố và ánh nhìn đầy khinh bỉ của mẹ chồng. Bà Mai đứng đó, nhìn hành động của Ông Cường với vẻ mặt không thể tin được, miệng bà hơi hé mở vì ngỡ ngàng trước sự “lộng hành” của người nhà quê. Duy thì đứng im thin thít, gương mặt trắng bệch, không biết nên phản ứng thế nào.
Ông Cường kéo mạnh Thủy. Cô lảo đảo một bước, nhưng ngay lập tức, một bàn tay khác siết chặt lấy cánh tay còn lại của cô. Là Duy. Duy nhìn Ông Cường với ánh mắt đầy cảnh cáo, nhưng không nói lời nào, chỉ có hàm răng anh siết chặt. Bà Mai bước tới, gương mặt bà ta hiện rõ sự khinh miệt tột độ.
BÀ MAI
(Giọng lạnh tanh, đầy khinh bỉ)
Đừng tưởng muốn lôi đi là lôi đi được. Con dâu tôi, chứ không phải con bé giúp việc nhà ông muốn gọi là đi. Nó còn là vợ của Duy, là người của gia đình này.
Thủy cảm thấy hai cánh tay mình bị kéo căng ra, một bên là tình yêu thương vô bờ của bố, một bên là sự kiểm soát và hăm dọa từ gia đình chồng. Nỗi sợ hãi len lỏi qua từng thớ thịt. Cô nhìn lên gương mặt giận dữ đến trắng bệch của Duy, rồi lướt qua ánh mắt sắc như dao của Bà Mai. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã, nóng hổi.
ÔNG CƯỜNG
(Gào lên, đau đớn tột cùng)
Bà buông con tôi ra! Thủy nó không cần cái cuộc sống này! Nó không cần!
DUY
(Siết chặt tay Thủy hơn, ánh mắt nhìn Ông Cường đầy vẻ hằn học)
Bố… bố đừng làm khó Thủy nữa. Đây là nhà con, Thủy là vợ con. Cô ấy không đi đâu cả.
Thủy lắc đầu nguầy nguậy, muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng nghẹn lại, chỉ có tiếng nức nở bật ra thành từng tiếng thút thít. Cô nhìn Bà Tâm, người đang đứng cạnh Ông Cường, ánh mắt Bà Tâm cũng đỏ hoe, tràn ngập sự lo lắng và bất lực. Thủy muốn vùng vẫy thoát ra, muốn chạy đến ôm lấy bố mẹ, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cô sợ hãi những gì Duy và Bà Mai sẽ làm nếu cô chống đối. Cái nhìn lạnh lùng của mẹ chồng, cùng bàn tay sắt của Duy khiến Thủy không dám nhúc nhích. Cô chỉ biết khóc, ánh mắt ngập tràn nước mắt nhìn về phía Ông Cường và Bà Tâm, cầu xin một sự giải thoát, nhưng không thể thốt nên lời. Đôi vai cô rung lên từng đợt, như một con chim non bị kẹt giữa lồng vàng và bầu trời tự do, bất lực nhìn cha mẹ.
Ông Cường gằn giọng, bàn tay nông dân chai sần siết chặt lấy cánh tay Thủy, kéo mạnh cô về phía mình. Duy lập tức phản ứng, vặn ngược cánh tay Thủy. Hai người đàn ông giằng co, biến Thủy thành một con búp bê vải bị kéo giãn. Nước mắt giàn giụa, cô chỉ biết ôm lấy cánh tay mình, đau đớn tột cùng.
BÀ MAI
(Hét lên, gương mặt đỏ gay)
Mày dám! Mày dám lôi con dâu tao ra khỏi nhà này ư? Cút ngay!
BỐ DUY
(Xuất hiện, vẻ mặt hằm hằm)
Đừng có giở trò khố rách áo ôm ở đây! Buông con bé ra!
Ông Cường không màng đến những lời la hét. Ánh mắt ông đỏ ngầu, chỉ có hình bóng Thủy. Ông dùng hết sức bình sinh, kéo mạnh Thủy thoát khỏi Duy. Duy bị bất ngờ, buông tay. Thủy lảo đảo ngã về phía Ông Cường. Ngay lập tức, Ông Cường ôm chặt lấy Thủy, siết cô vào lòng như ôm một báu vật vừa tìm lại được.
ÔNG CƯỜNG
(Giọng khàn đặc, đầy quyết tâm)
Về với bố, con gái! Mình về nhà mình!
Bà Tâm nhanh chóng tiến lên, đỡ lấy Thủy, giúp Ông Cường kéo con gái đi. Cả hai vợ chồng nông dân lam lũ, giờ đây như những chiến binh, quyết tâm giành lại đứa con của mình. Duy và Bố Duy tức giận xông tới. Bà Mai chắn ngang, tay chỉ thẳng vào mặt Ông Cường.
BÀ MAI
(Gào thét)
Mày đừng hòng! Con dâu tao không đi đâu hết! Mau đứng lại!
Nhưng Ông Cường không quay đầu lại. Ông ôm chặt Thủy, sải bước dài, đẩy mạnh cánh cửa chính. Người làm trong nhà đang dọn dẹp ở phòng khách đều ngừng tay, há hốc miệng nhìn cảnh tượng chưa từng có. Họ xì xào to nhỏ, ánh mắt đầy tò mò và cả sự thương hại.
Thủy bị Ông Cường ôm ghì, đi men theo con đường lát đá dẫn ra cổng. Nước mắt cô vẫn tuôn như suối, nhưng lần này không phải vì sợ hãi, mà là sự giải thoát. Cô ngước nhìn gương mặt hằn rõ nếp nhăn của Ông Cường, bàn tay ông vẫn siết chặt lấy cô, như thể sợ chỉ cần buông lỏng một chút là cô sẽ biến mất.
Bà Tâm vừa đi vừa quay lại nhìn, ánh mắt vừa lo lắng vừa kiên quyết. Bà Mai và Bố Duy, cùng Duy, chạy theo, miệng không ngừng la mắng, nguyền rủa.
BÀ MAI
(Tiếng the thé vang vọng khắp sân)
Cái lũ nhà quê vô học! Mày phá tan gia đình con tao! Mày sẽ phải trả giá!
Khi Ông Cường kéo Thủy ra đến cổng biệt thự, cánh cổng sắt nặng nề khẽ mở, một vài ánh mắt hàng xóm tò mò đã lấp ló sau hàng rào, nhìn vào. Cảnh tượng một người đàn ông nông dân lam lũ, ôm ghì lấy cô con gái xinh đẹp, chạy thoát khỏi biệt thự sang trọng, cùng với tiếng la hét chói tai của gia chủ, thu hút mọi sự chú ý. Ông Cường không bận tâm. Ông chỉ có một mục tiêu duy nhất: đưa Thủy về nhà. Ông ôm chặt Thủy, bước ra khỏi cánh cổng, không quay đầu nhìn lại.
Ông Cường ôm chặt Thủy, bước ra khỏi cánh cổng, không quay đầu nhìn lại. Ngay bên ngoài, một chiếc taxi màu xanh lá cây đã đợi sẵn. Ông Cường vội vàng mở cửa sau, đẩy nhẹ Thủy vào trong, sau đó bà Tâm cũng nhanh chóng theo sát.
BÀ MAI
(Tiếng the thé vọng lại)
Đứng lại! Đứng lại ngay! Mày định mang con tao đi đâu?
Duy và Bố Duy tức tối chạy đến cổng, gương mặt đỏ gay vì giận dữ. Họ đứng chôn chân nhìn chiếc taxi rồ ga, lăn bánh đi, bỏ lại sau lưng là những ánh mắt căm hờn, tức tối và sự ngỡ ngàng tột độ.
Bên trong chiếc taxi, Thủy vẫn gục đầu vào vai Ông Cường, tấm lưng run lên bần bật. Nước mắt cô chảy thành dòng, thấm ướt vạt áo thô ráp của bố. Ông Cường siết chặt tay ôm con gái, bàn tay chai sần nhẹ nhàng xoa lên mái tóc cô. Bà Tâm ngồi cạnh bên, cũng không kìm được nước mắt, đưa tay vỗ về con.
ÔNG CƯỜNG
(Giọng nghẹn ngào, cố trấn an)
Nín đi con, về với bố mẹ. Có bố mẹ đây rồi. Không sao hết.
Thủy khẽ ngẩng đầu, đôi mắt sưng húp, môi mím chặt. Cô nhìn gương mặt khắc khổ, lo lắng của Ông Cường, rồi lại nhìn bà Tâm. Những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra không ngừng, như thể bao nhiêu tủi hờn, ấm ức bị kìm nén bấy lâu nay giờ mới được giải tỏa.
THỦY
(Nức nở, giọng đứt quãng)
Bố ơi… mẹ ơi… con… con khổ quá…
BÀ TÂM
(Vỗ về Thủy, nước mắt cũng lăn dài)
Mẹ biết mà con. Mẹ biết con chịu đựng nhiều rồi. Có gì cứ kể bố mẹ nghe.
Thủy gục đầu sâu hơn vào vai Ông Cường, hơi thở nặng nhọc. Cô hít một hơi thật sâu, như để lấy lại chút can đảm, rồi những lời tủi nhục bắt đầu bật ra khỏi miệng, nhỏ dần nhưng đầy chua xót.
THỦY
(Giọng yếu ớt, đầy chua chát)
Họ… họ coi con không bằng người làm… Mẹ chồng con… bà ấy bắt con làm mọi việc… từ sáng đến tối… rồi còn nói con là đồ nhà quê… không xứng đáng với Duy…
THỦY
(Nức nở, nước mắt giàn giụa)
Mỗi sáng, con phải dậy từ 5 giờ để chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, dọn dẹp nhà cửa. Bà ấy… mẹ chồng con… bà ấy nói con ăn bám, vô dụng, chỉ biết tiêu tiền của con trai bà ấy. Con đi làm về, chưa kịp nghỉ ngơi đã lại phải vào bếp, rồi lại dọn dẹp. Dù đã có người làm, nhưng bà ấy vẫn bắt con làm mọi việc, nói là để “dạy dỗ” con dâu nhà quê. Còn Duy… anh ấy… anh ấy chẳng bao giờ lên tiếng bảo vệ con. Anh ấy cứ mặc kệ con bị mẹ mắng nhiếc, coi thường… Anh ấy còn nói, “Em chịu đựng một chút đi, mẹ anh vốn vậy mà.”
Ông Cường siết chặt vô lăng, những ngón tay gân guốc trắng bệch vì lực ép. Nước mắt chảy dài trên gương mặt khắc khổ của ông, thấm vào chiếc áo sơ mi đã bạc màu. Từng lời của Thủy như những nhát dao đâm thấu vào tim Ông Cường, khiến ông đau đớn tột cùng. Ông ân hận vì đã nghĩ gả con vào nhà giàu là con sẽ sướng, không ngờ lại đẩy con vào địa ngục trần gian. Ông Cường cắn chặt môi, cố nén tiếng nức nở đang chực trào khỏi cổ họng.
ÔNG CƯỜNG
(Giọng khàn đặc, đầy đau đớn)
Bố… bố xin lỗi con… Bố sai rồi… Bố không biết con lại khổ sở đến vậy…
Bà Tâm ôm chặt Thủy vào lòng, đưa tay vuốt tóc con, hôn lên trán con. Bà không nói nên lời, chỉ biết để nước mắt mình hòa cùng nước mắt của con gái. Sự đau khổ của Thủy cũng là sự đau khổ của bà, nhân lên gấp bội.
BÀ TÂM
(Ôm chặt Thủy, giọng nghẹn ngào)
Nín đi con, nín đi… Từ giờ về với bố mẹ. Bố mẹ sẽ không để con phải chịu đựng thêm nữa.
Thủy gục vào lòng mẹ, cảm nhận hơi ấm và tình yêu thương vô bờ bến. Cô đã kiệt sức vì những chuỗi ngày sống trong áp lực và tủi nhục. Giờ đây, được trở về trong vòng tay của bố mẹ, cô thấy mình như được sống lại, được hít thở một hơi thật sâu của sự tự do. Chiếc taxi vẫn lăn bánh đều trên con đường về quê, bỏ lại sau lưng thành phố xa hoa nhưng đầy cay đắng.
Gió từ cánh cửa xe luồn vào, thổi nhẹ qua mái tóc rối bời của Thủy, mang theo mùi của đất, của cây cỏ non và sự bình yên quen thuộc. Ngoại cảnh thành phố xa hoa, lấp lánh dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài vô tận, những con đường làng quanh co rợp bóng cây. Trong khoảnh khắc ấy, Thủy khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình đã dần bình yên trở lại sau bao bão tố. Cô hiểu rằng, hạnh phúc thực sự không nằm ở những bức tường biệt thự cao sang, những món đồ hàng hiệu đắt đỏ, hay sự phù phiếm của địa vị xã hội, mà nằm ở sự bình an trong tâm hồn, ở tình yêu thương chân thành không vụ lợi và sự chấp nhận con người thật của mình.
Cuộc sống nơi quê nhà, dù có lam lũ, thiếu thốn về vật chất, nhưng lại chan chứa tình người, nơi cô luôn được là chính mình, được yêu thương vô điều kiện và không bị phán xét. Ông Cường, dù gương mặt vẫn còn vương những giọt nước mắt lăn dài, nhưng ánh mắt ông đã trở nên kiên định và đầy quyết tâm hơn bao giờ hết. Ông biết mình phải làm gì để bù đắp cho con gái, để đảm bảo rằng Thủy sẽ không bao giờ phải chịu đựng thêm bất kỳ nỗi tủi nhục nào nữa trong cuộc đời.
Bà Tâm nhẹ nhàng vuốt ve lưng Thủy, trong lòng dâng lên sự nhẹ nhõm vô bờ và cả một chút day dứt khó tả. Có lẽ, bài học về sự lựa chọn, về giá trị đích thực của một mái ấm gia đình đã được trả bằng cái giá quá đắt. Nhưng sau tất cả, họ vẫn còn nhau, còn có một mái nhà để trở về, một nơi mà tình thương yêu luôn là bến đỗ an toàn và vững chắc nhất. Con đường về quê bỗng trở nên dài hơn, nhưng cũng bình yên hơn bao giờ hết, như một khởi đầu mới, một trang sách mới cho Thủy và gia đình. Họ sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, cùng nhau xây dựng lại niềm tin và tìm thấy hạnh phúc giản dị mà bấy lâu nay đã bị bỏ quên trong những lo toan phù phiếm.

