Cô b/ồ thản nhiên đăng ảnh ngồi xe sang, chú thích đầy m/ỉ;a m/a;i: ‘Chồng người ta chiều dễ sợ’ — cố tình để tôi thấy. Nhưng cô ta đâu ngờ, chưa đầy 24 tiếng sau, tôi âm thầm ra đòn khiến ả ê ch/ề nhận kết cục không ngờ tới…
Tôi là Hương – 34 tuổi, giám đốc marketing của một công ty mỹ phẩm có tiếng ở Hà Nội. Tôi không đẹp lộng lẫy, không phải tuýp phụ nữ “lướt qua là quay đầu”, nhưng tôi đủ sắc sảo, độc lập và giỏi kiếm tiền. Tôi có chồng – Tuấn – hơn tôi 3 tuổi, doanh nhân, điển trai, ga-lăng, nói chuyện có duyên và… rất biết cách khiến người khác tin tưởng.
Chúng tôi kết hôn được 8 năm, có một bé trai 6 tuổi. Cuộc sống tưởng chừng viên mãn – nhà đẹp, xe sang, con ngoan, hai vợ chồng đều có sự nghiệp. Nhưng đó chỉ là cái vỏ. Vỏ bọc của một mối quan hệ mà tôi phát hiện ra đã mục ruỗng từ bên trong.
Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi chiều mưa, tôi đang họp thì thấy điện thoại báo tin nhắn. Là từ một tài khoản Instagram lạ, kèm ảnh chụp màn hình story: một cô gái trẻ, mặc váy bó sát, tạo dáng bên chiếc xe Mercedes S-Class màu đen. Caption viết:
“Chồng người ta chiều ghê. Vừa than lạnh xíu là có xe đưa đón tận nơi 🥰🥀.”
Kèm biểu tượng trái tim và gắn hashtag: sugarisbetterthansalt.
Tôi không phải người hay ghen bóng gió, nhưng linh cảm của một người vợ khiến tim tôi đập hụt một nhịp. Chiếc xe… giống hệt xe của chồng tôi. Biển số bị che mờ, nhưng… đen bóng, nội thất màu kem, biển tỉnh, và đặc biệt: phần ốp gỗ trên tay lái lộ ra trong ảnh – đúng kiểu chồng tôi từng đặt riêng.
Tôi tra lại tài khoản Instagram – tài khoản công khai, gần 10 nghìn follow, chuyên đăng ảnh “check-in sang chảnh”: đồ hiệu, nhà hàng 5 sao, du lịch Bali, Maldives, Hàn Quốc. Chủ tài khoản là một cô gái khoảng 23-24 tuổi, tên gọi là “MiMi”, mặt b;úp b;ê, thân hình bốc lửa. Ảnh nào cũng như đang cố hét lên: “Tôi là tiểu tam và tôi tự hào về điều đó”.
Cô ta không tag tên chồng tôi, nhưng thỉnh thoảng vẫn lấp lửng: “Người đàn ông của em chưa bao giờ để em thiệt thòi”, “Chồng người ta nói: ‘Em thích là được’”, hoặc đơn giản là một chiếc ảnh bàn tay với đồng hồ Rolex trên cổ tay đàn ông – đúng mẫu mà tôi từng mua tặng Tuấn sinh nhật năm ngoái.
Tôi thấy buồn cười. Không phải vì đau. Mà vì cái cách cô ta công khai “khoe chiến tích” với thái độ trơ tráo, cố tình để tôi nhìn thấy, rồi nghĩ mình đang là người chiến thắng. Nhưng cô ta đã đánh giá sai tôi. Tôi không phải kiểu phụ nữ vào bếp nấu canh đợi chồng, rồi âm thầm rơi nước mắt khi phát hiện chồng ngoại tình. Tôi là phụ nữ bản lĩnh – và tôi không để ai dẫm lên lòng tự trọng của mình mà không trả giá.
Tối hôm đó, tôi vẫn cười nói với chồng như bình thường. Tôi thậm chí còn rủ anh đi ăn tối, gọi món anh thích. Anh tỏ ra bình thường, không chút nghi ngờ. Nhưng trong đầu tôi, một kế hoạch đang hình thành…. (Còn tiếp ….👇)
Hương về đến nhà, cất túi xách. Tuấn đang chơi xếp hình với Bé trai ở phòng khách. Hương vẫn mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
“Anh và con ăn tối chưa?” Hương hỏi, vuốt tóc Bé trai.
“Bọn anh đợi mẹ đấy!” Tuấn đáp, ánh mắt vẫn ấm áp.
Bữa cơm tối diễn ra như thường lệ. Hương vẫn hỏi han công việc của Tuấn, kể chuyện vui ở công ty. Tuấn không hề nhận ra sự khác lạ, hoặc ít nhất là anh không để lộ ra. Hương thậm chí còn chủ động gắp thức ăn cho anh, dặn anh giữ gìn sức khỏe. Nụ cười của Hương lúc này thật bình yên, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt cô, một ngọn lửa lạnh lẽo đang nhen nhóm.
Đến khuya, khi Bé trai đã say giấc trong phòng riêng và Tuấn cũng chìm vào giấc ngủ trên chiếc giường rộng lớn, tiếng thở đều đều của anh vang lên. Hương nhẹ nhàng trở mình, cẩn thận kéo chăn đắp cho anh, rồi chậm rãi bước xuống giường. Cô rón rén đi về phía bàn làm việc.
Ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại dẫn lối. Hương lấy chiếc máy tính xách tay của mình, bật nguồn. Tiếng quạt tản nhiệt khẽ rì rào trong căn phòng tĩnh mịch. Ngón tay Hương lướt nhẹ trên bàn phím, truy cập vào các nền tảng mạng xã hội quen thuộc. Đầu tiên là Instagram. Cô tìm kiếm tài khoản của MiMi.
Ảnh đại diện cô ta vẫn là khuôn mặt búp bê, đôi môi đỏ chót. Hương bắt đầu lướt qua từng bài đăng, từng story cũ. Cô không bỏ sót bất kỳ một chi tiết nào: những món đồ hiệu, những bữa ăn tại Nhà hàng 5 sao, những chuyến du lịch xa xỉ ở Bali, Maldives, Hàn Quốc. Mỗi bức ảnh là một bằng chứng, một mảnh ghép về cuộc sống mà Tuấn đã xây dựng cho cô bồ trẻ. Hương không còn cảm thấy trái tim bị bóp nghẹt như buổi chiều hôm đó. Thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng sợ, một cảm giác lạnh lùng và quyết tâm.
Hương mở thêm tab mới, tìm kiếm các tài khoản liên quan, những người bạn của MiMi, những người thường xuyên tương tác dưới các bài đăng của cô ta. Cô còn truy cập cả Facebook, TikTok – những nơi mà MiMi có thể để lại dấu vết. Hương như một thám tử lão luyện, từng chút một thu thập thông tin. Từng tấm hình, từng dòng trạng thái, từng bình luận đều được Hương ghi nhớ, phân tích.
Bóng đêm bao trùm căn phòng, chỉ có ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt Hương. Ánh mắt cô sắc lạnh, không một chút dao động. Nỗi đau đã biến thành cơn thịnh nộ câm lặng, và cơn thịnh nộ đó đang được chuyển hóa thành một kế hoạch tỉ mỉ, lạnh lùng. “MiMi à, cô đã đánh giá sai tôi rồi.” Hương thầm nhủ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt đầy ẩn ý.
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày xuyên qua khung cửa sổ, rọi vào căn bếp ấm cúng. Hương đã dậy từ sớm, cô chuẩn bị một bữa sáng tươm tất với bánh mì nướng, trứng ốp la và cà phê thơm lừng, chẳng khác nào mọi ngày bình thường trong suốt tám năm hôn nhân của họ. Tuấn bước ra khỏi phòng ngủ, mùi dầu gội thoang thoảng. Anh mỉm cười với Hương, vuốt nhẹ tóc cô.
“Em dậy sớm thế à? Nay anh có cuộc họp quan trọng, em pha giúp anh ly cà phê đen nhé.” Tuấn nói, giọng điệu vẫn ngọt ngào, ấm áp như chưa hề có đêm dài phơi bày sự thật nghiệt ngã.
Hương khẽ gật đầu, đưa cho Tuấn tách cà phê đã chuẩn bị sẵn. Cô quan sát Tuấn, anh vẫn dùng tay vuốt tóc cho thẳng, sau đó đi thẳng vào phòng tắm để chuẩn bị cho cuộc họp. Tiếng nước chảy róc rách từ bên trong báo hiệu cơ hội đã đến.
Hương nhanh như cắt, hướng mắt về chiếc điện thoại Samsung màn hình gập của Tuấn đang đặt trên bàn cạnh giường. Trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực, những ngón tay run nhẹ nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh và quyết đoán. Cô vươn tay lấy điện thoại của anh, bấm mở khóa. Mật khẩu không phải là vấn đề, Hương đã biết nó từ lâu.
Từng cú chạm nhẹ nhàng, chính xác, Hương lướt vào mục tin nhắn, nhanh chóng chụp lại những đoạn hội thoại đáng ngờ với MiMi. Cô không bỏ sót bất kỳ icon trái tim, bất kỳ câu hẹn hò úp mở nào. Tiếp theo là lịch sử cuộc gọi, cô ghi lại thời gian, tần suất liên lạc. Cuối cùng, Hương mở ứng dụng định vị, cẩn thận chụp lại các địa điểm mà Tuấn đã ghé qua trong những ngày gần đây, đặc biệt là những nơi trùng khớp với những địa điểm check-in sang chảnh của MiMi.
Chỉ mất vài chục giây, nhưng đối với Hương, đó là cả một thế kỷ căng thẳng. Cô cảm nhận mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, không để lộ bất kỳ một cảm xúc nào. Đúng lúc tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, Hương đã đặt chiếc điện thoại về đúng vị trí cũ, tay cô thu gọn dưới tà váy, cố kìm nén nhịp tim đang đập loạn xạ.
Tuấn bước ra, thắt cà vạt trước gương. Anh liếc nhìn chiếc điện thoại trên bàn, không hề nghi ngờ. Hương mỉm cười, bình tĩnh mời anh vào bàn ăn.
“Anh ăn sáng đi, kẻo muộn cuộc họp.” Giọng Hương vẫn nhẹ nhàng, nhưng sâu trong đôi mắt cô, một kế hoạch đang dần hình thành, chi tiết và không khoan nhượng.
Sau bữa sáng hôm đó, Hương cố giữ vẻ bình thản khi tiễn Tuấn đi làm. Khi cánh cửa khép lại, nụ cười trên môi cô vụt tắt. Cô không lãng phí một phút nào. Nhanh chóng, Hương mở máy tính cá nhân, tìm kiếm “Luật sư hôn nhân gia đình uy tín Hà Nội”. Hàng chục kết quả hiện ra, nhưng ánh mắt cô dừng lại ở cái tên “Luật sư Minh Thùy – Văn phòng Luật Sư Gia Đình và Doanh Nghiệp”. Hồ sơ của bà Thùy nổi bật với những vụ án phức tạp đã được giải quyết thành công. Hương không chần chừ, cô tìm số điện thoại, nhấn gọi.
“Vâng, Luật sư Minh Thùy nghe đây,” một giọng nữ trung niên điềm đạm vang lên.
“Chào luật sư Thùy, tôi là Hương. Tôi muốn đặt lịch hẹn gặp riêng, càng sớm càng tốt. Chuyện này rất riêng tư và tôi muốn đảm bảo tính bảo mật tuyệt đối,” Hương nói, giọng cô kiên quyết nhưng vẫn có chút gấp gáp.
Luật sư Thùy im lặng vài giây, rồi đáp. “Tôi hiểu. Tối mai, 8 giờ tối tại văn phòng của tôi, sau giờ làm việc. Cô thấy có được không?”
“Được, rất tốt ạ. Cảm ơn luật sư,” Hương đáp lời, cảm thấy một gánh nặng nhỏ vừa được trút bỏ.
***
Tối hôm sau, ánh đèn đường Hà Nội lấp lánh phản chiếu trên kính xe của Hương. Cô lái chiếc Mercedes S-Class màu đen đến một tòa nhà văn phòng cao cấp, nơi văn phòng Luật sư Minh Thùy tọa lạc. Không gian văn phòng yên tĩnh, ấm cúng và chuyên nghiệp. Luật sư Thùy, với mái tóc búi gọn gàng và ánh mắt sắc bén, đã chờ sẵn.
“Chào cô Hương,” Luật sư Thùy mở lời, chỉ tay vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc. “Mời cô ngồi.”
Hương gật đầu, đặt chiếc túi xách hàng hiệu xuống bên cạnh. Cô không muốn mất thời gian. “Luật sư Thùy, tôi cần sự giúp đỡ của cô. Chồng tôi, Tuấn, đang ngoại tình.”
Luật sư Thùy bình tĩnh lắng nghe, ghi chép vài dòng vào cuốn sổ tay. “Cô có bằng chứng gì không, cô Hương?”
Hương mở điện thoại, đưa cho luật sư xem những bức ảnh chụp màn hình từ chiếc điện thoại gập của Tuấn. “Đây là những đoạn tin nhắn mùi mẫn giữa chồng tôi và cô ta, MiMi. Đây là lịch sử cuộc gọi, hai người họ liên lạc với tần suất dày đặc. Và đây là định vị, trùng khớp với những địa điểm cô ta thường xuyên check-in trên mạng xã hội.”
Luật sư Thùy xem xét kỹ lưỡng từng tấm ảnh, đôi lúc nhíu mày. “Những bằng chứng này rất quan trọng, cô Hương. Tuy nhiên, để có giá trị pháp lý cao nhất trong trường hợp ly hôn và đòi bồi thường, chúng ta cần thêm những bằng chứng vững chắc hơn, được thu thập một cách hợp lệ, không vi phạm pháp luật.”
“Hợp lệ là như thế nào, thưa luật sư? Tôi có thể làm gì mà không rước thêm rắc rối?” Hương hỏi, ánh mắt cô rực lên vẻ kiên định, không che giấu mong muốn làm rõ mọi thứ.
“Cô có thể thuê thám tử tư để thu thập hình ảnh, video trực tiếp. Hoặc, nếu có cơ hội, ghi âm các cuộc trò chuyện của anh ta với người thứ ba ở nơi công cộng, nơi không có sự kỳ vọng về quyền riêng tư. Các giao dịch tài chính chứng minh anh ta chu cấp cho người thứ ba cũng là bằng chứng mạnh mẽ. Quan trọng nhất, cô tuyệt đối không được tự ý lắp đặt thiết bị nghe lén, theo dõi cá nhân mà không có sự cho phép, điều đó sẽ bị coi là xâm phạm đời tư bất hợp pháp và có thể gây bất lợi cho cô.” Luật sư Thùy giải thích cặn kẽ từng điều khoản.
Hương lắng nghe, nắm chặt tay dưới gầm bàn. “Vậy, quyền lợi của tôi thì sao, thưa luật sư? Về tài sản, về con cái?”
“Cô Hương, với tư cách là vợ hợp pháp, cô có quyền lợi rất lớn về tài sản chung, về quyền nuôi dưỡng và cấp dưỡng cho con trai của cô. Đặc biệt, nếu chứng minh được chồng cô có lỗi trong việc làm đổ vỡ hôn nhân, cô sẽ được ưu tiên hơn trong việc chia tài sản và có quyền yêu cầu bồi thường tổn thất tinh thần.” Luật sư Thùy nhìn thẳng vào Hương. “Tuy nhiên, tất cả đều phải dựa trên bằng chứng thuyết phục. Cô đã sẵn sàng cho một cuộc chiến pháp lý chưa?”
Hương ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định, không một chút do dự. “Tôi sẵn sàng, thưa luật sư. Tôi sẽ làm mọi thứ cần thiết để bảo vệ con trai và những gì thuộc về tôi.” Giọng cô vang lên dứt khoát, chất chứa một ý chí không thể lay chuyển, báo hiệu một cuộc đối đầu không khoan nhượng sắp bắt đầu.
Ánh mắt Hương lóe lên một tia sáng lạnh lùng khi cô rời khỏi văn phòng luật sư. Cuộc gặp gỡ đó không làm cô nao núng, mà ngược lại, càng củng cố quyết tâm trong cô. Sáng hôm sau, tại công ty mỹ phẩm của mình, sau cuộc họp với các đối tác, Hương lấy điện thoại ra, lướt danh bạ. Cô dừng lại ở cái tên “Mai Nguyễn – PR Queen”. Mai là bạn học cũ của Hương, giờ là một gương mặt có tiếng trong giới truyền thông, chuyên tổ chức sự kiện cho các thương hiệu lớn.
“Mai, rảnh không? Chị có chuyện muốn nhờ,” Hương nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự dứt khoát.
“À, Hương đó hả? Lâu quá mới thấy bà chị gọi. Em đang bận chút nhưng có gì không ạ?” Mai đáp, sự chuyên nghiệp thể hiện rõ trong từng câu chữ.
“Chị muốn đi dự một sự kiện khai trương, hoặc ra mắt sản phẩm nào đó mà có ‘cô nàng MiMi’ này góp mặt,” Hương nói thẳng thừng, không vòng vo. “Em có thể sắp xếp cho chị một lời mời ‘ngẫu nhiên’ được không? Kiểu khách VIP, vô tình chung một chỗ.”
Mai im lặng một lát, cô hiểu ý Hương không đơn giản. “MiMi nào ạ? Mà chị muốn…?”
“MiMi Nguyễn, cô bồ nhí của Tuấn nhà chị,” Hương nhả từng chữ, giọng cô lạnh như băng. “Chị muốn xem mặt mũi cô ta ngoài đời như thế nào. Em giúp chị được chứ?”
“Ồ… được thôi chị. Để em xem lịch các sự kiện của bên mình. Có một buổi ra mắt bộ sưu tập trang sức mới của VJ Jewelry vào tối thứ Bảy này. Nghe nói MiMi là một trong những khách mời thường xuyên của họ. Em sẽ gửi chị thiệp mời VIP,” Mai trả lời, có chút ngạc nhiên nhưng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp.
“Tốt. Cảm ơn em, Mai,” Hương nói. Một nụ cười mỏng manh, tự mãn nở trên môi cô. Cô muốn tự mình thẩm định đối thủ.
***
Tối thứ Bảy, Hà Nội rực rỡ dưới ánh đèn đường. Hương lái chiếc Mercedes S-Class của mình đến một khách sạn sang trọng ở trung tâm thành phố, nơi diễn ra buổi ra mắt bộ sưu tập trang sức. Cô bước xuống xe, bộ đầm đen ôm sát tôn lên vóc dáng thon gọn và khí chất sang trọng. Ánh mắt cô quét qua sảnh tiệc lấp lánh, tiếng nhạc du dương cùng tiếng cười nói rộn ràng. Hương nhấp một ly champagne, chậm rãi di chuyển qua đám đông. Cô không tìm, chỉ quan sát.
Và rồi, ánh mắt Hương dừng lại. Ở khu vực trưng bày, dưới ánh đèn spotlight chiếu rọi những viên đá quý lấp lánh, một bóng hình quen thuộc hiện ra. Đó là MiMi. Cô ta đang tạo dáng trước ống kính điện thoại của một người bạn, môi chu ra, đôi mắt to tròn lúng liếng. MiMi mặc một chiếc đầm hai dây màu bạc lấp lánh, cổ khoét sâu, khoe trọn khuôn ngực đầy đặn và thân hình bốc lửa. Mỗi động tác của cô ta đều cố tình phô diễn đường cong, thu hút mọi ánh nhìn. Chiếc túi xách Hermes nổi bật trên tay, và vòng cổ kim cương lấp lánh trên xương quai xanh. Hương nhận ra ngay chiếc túi xách mới đó chính là quà Tuấn vừa tặng MiMi, trùng khớp với tin nhắn trên điện thoại của chồng cô.
Hương đứng từ xa, ánh mắt cô đóng băng. Cô ta chính là đây. Nhan sắc đúng kiểu búp bê, thân hình đúng kiểu “phồn thực” mà đàn ông mê mẩn, và phong thái đúng kiểu thích khoe khoang, tự mãn như những gì cô thấy trên Instagram. Một cảm giác ghê tởm dâng lên trong lòng Hương, xen lẫn sự tò mò lạnh lùng. Đây là người đã cướp chồng cô, người đã phá vỡ hạnh phúc gia đình cô. Trông MiMi thật ngây thơ, thật vô tư, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt đó, Hương nhìn thấy sự tính toán, sự ham vật chất không hề che giấu. MiMi đang sống trong thế giới màu hồng mà Tuấn vẽ ra cho cô ta, tận hưởng những thứ mà Hương đã từng nghĩ là thuộc về mình.
Hương mỉm cười nhẹ, một nụ cười không hề có hơi ấm, như một lưỡi dao sắc lạnh vừa được mài dũa. Cô ta không biết rằng, cô ta đang đứng trước cơn bão. Hương nâng ly champagne lên, nhấp một ngụm, ánh mắt không rời khỏi MiMi. Cuộc chiến này, cô sẽ không nhân nhượng.
Người vợ Hương lướt qua đám đông, ánh mắt kiên định dừng lại ở MiMi. Cô ta vẫn đang bận rộn với chiếc điện thoại, khoe khoang từng món đồ trên người. Người vợ Hương nhấp một ngụm champagne, rồi thong thả bước về phía cô ta, nụ cười công thức nở trên môi.
“Chào cô, tôi là Hương, Giám đốc Marketing của một công ty mỹ phẩm. Tôi có theo dõi một vài hoạt động của cô trên mạng xã hội. Trông cô tối nay thật nổi bật,” Người vợ Hương mở lời, giọng điệu thân thiện và có chút ngưỡng mộ giả tạo.
MiMi ngước lên, đôi mắt búp bê chớp chớp, có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng lập tức giãn ra khi nghe thấy chức danh của Người vợ Hương. “À vâng, chào chị Hương. Chị quá khen rồi. Em là MiMi. Rất vui được gặp chị.” MiMi đưa tay ra bắt, bàn tay mềm mại.
“Tôi rất ấn tượng với phong cách sống của cô. Có vẻ cô rất được chiều chuộng và tận hưởng cuộc sống nhỉ,” Người vợ Hương tiếp tục, ánh mắt liếc nhẹ xuống chiếc túi Hermes và vòng cổ kim cương của MiMi.
MiMi mỉm cười e lệ nhưng không giấu nổi vẻ tự mãn. “À vâng, em cũng may mắn mà chị. ‘Người đàn ông của em’ rất tâm lý, biết em thích gì là chiều hết. Như cái túi này này, anh ấy vừa tặng em tuần trước nhân dịp tụi em đi du lịch Hàn Quốc. Anh ấy bảo em cứ thoải mái chi tiêu, chỉ cần em vui là được.” Cô ta không quên đưa chiếc túi lên một cách vô tình để Người vợ Hương dễ dàng nhìn thấy.
Người vợ Hương gật đầu, nụ cười trên môi cô càng thêm sâu sắc, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt, một tia băng giá lóe lên. “Nghe thật tuyệt vời. Một người đàn ông tuyệt vời như vậy hẳn phải rất yêu chiều cô.”
MiMi khúc khích cười, vuốt ve chiếc vòng cổ. “Đúng vậy đó chị. Em chỉ việc đẹp và tận hưởng thôi. Anh ấy cũng lo cho em tất cả mọi thứ, từ những chuyến du lịch sang chảnh như Bali, Maldives, đến những món quà đắt tiền thế này. Anh ấy bảo, cuộc sống là phải tận hưởng chứ.”
Người vợ Hương im lặng lắng nghe, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự trầm trồ. Trong đầu cô, những mảnh ghép cuối cùng của kế hoạch bắt đầu khớp lại hoàn hảo. Mỗi lời khoe khoang của MiMi như thêm một nhát dao mài sắc cho ý định trả đũa của Người vợ Hương. Cô ta không biết rằng, tất cả những gì MiMi đang khoe khoang, chính là những bằng chứng thép mà Người vợ Hương đang gom góp. Nụ cười của Người vợ Hương không còn là sự giả tạo nữa, nó biến thành một nụ cười của sự chắc chắn, của một cuộc chơi sắp sửa bắt đầu, một cuộc chơi mà MiMi sẽ không bao giờ có thể thắng được.
Người vợ Hương nở nụ cười kiên định, rời khỏi buổi tiệc. Chiếc xe Mercedes S-Class màu đen của cô lướt đi êm ái trên đường phố Hà Nội về đêm, nội thất màu kem bỗng trở nên lạnh lẽo. Những lời MiMi khoe khoang vẫn văng vẳng bên tai, giờ đây không còn là lời khoác lác vô nghĩa mà là những manh mối giá trị. Người vợ Hương đã xác nhận được kha khá địa điểm Tuấn đưa MiMi đi, cũng như mức độ “chiều chuộng” của chồng mình.
Sáng hôm sau, tại văn phòng công ty mỹ phẩm, Người vợ Hương ngồi trước màn hình máy tính, ánh mắt sắc như dao găm. Cô không tốn thời gian cho việc giận dữ hay đau khổ. Giờ là lúc hành động. Người vợ Hương gọi một cuộc điện thoại. Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông trầm ổn, từng là bạn học của cô ở đại học luật, giờ là chủ một văn phòng thám tử tư uy tín.
“Chào Hải, Hương đây. Tôi cần anh giúp một việc riêng tư, rất gấp và tuyệt đối phải giữ kín,” Người vợ Hương nói, giọng lạnh lùng và kiên quyết.
Hải không hỏi nhiều, chỉ lắng nghe yêu cầu của Người vợ Hương. “Tôi cần sao kê ngân hàng của một tài khoản, ảnh chụp và thông tin về các chuyến đi du lịch, và nếu có thể, cả những tin nhắn trao đổi giữa hai người này,” Người vợ Hương nói rõ từng yêu cầu, đôi mắt không rời màn hình, như đang nhìn thẳng vào mục tiêu.
Chưa đầy ba ngày, một tập hồ sơ dày cộp đã được chuyển đến tay Người vợ Hương thông qua một người trung gian kín đáo. Cô mở tập hồ sơ, từng trang giấy trắng đen hiện rõ những con số, hình ảnh và câu chữ.
Đầu tiên là sao kê ngân hàng. Những khoản tiền lớn, hàng chục triệu, thậm chí hàng trăm triệu đồng, liên tục được chuyển từ tài khoản của Tuấn sang một tài khoản khác mang tên MiMi. Ngày tháng rõ ràng, đều đặn như những nhát dao găm thẳng vào trái tim Người vợ Hương, nhưng cô không cho phép mình yếu mềm. Những con số này chính là bằng chứng hùng hồn nhất cho sự chu cấp xa hoa mà MiMi đã khoe khoang.
Tiếp theo là loạt ảnh. Tuấn và MiMi, tay trong tay ở Bali, Maldives, rồi cả Hàn Quốc. Những bức ảnh chụp lén từ xa, nhưng đủ rõ nét để nhận diện. Họ cười đùa bên hồ bơi vô cực, ôm nhau trên bãi biển cát trắng, hay cùng thưởng thức bữa tối lãng mạn tại một nhà hàng sang trọng. Người vợ Hương nhận ra chiếc vòng cổ kim cương và chiếc túi Hermes mà MiMi đã khoe khoang, chúng xuất hiện trong nhiều bức ảnh. Cô biết rõ Tuấn đã mua chiếc túi đó, bởi anh ta đã từng hỏi ý kiến cô về việc mua quà cho một đối tác “quan trọng”.
Và cuối cùng, những đoạn tin nhắn. Chúng được trích xuất một cách tinh vi, hiển thị rõ ràng những lời lẽ tình tứ, ngọt ngào giữa Tuấn và MiMi. “Anh nhớ em nhiều lắm, MiMi của anh,” “Em yêu anh, người đàn ông tuyệt vời của em,” “Cuối tuần này mình đi đâu đó xa khỏi Hà Nội nhé, anh sẽ sắp xếp.” Đọc từng dòng chữ, Người vợ Hương thấy một sự ghê tởm dâng trào, nhưng thay vì nước mắt, cô lại cảm thấy một sức mạnh lạnh lùng đang lớn dần.
Mỗi bằng chứng được thêm vào tập hồ sơ, Người vợ Hương cảm thấy mình đang nắm chắc quyền kiểm soát. Tập hồ sơ đặt trang trọng trên bàn làm việc của cô, tượng trưng cho một bản án đã được định đoạt. Người vợ Hương khẽ mỉm cười, nụ cười không còn gượng gạo mà đầy tự tin và kiêu hãnh. Cuộc chơi đã bắt đầu, và cô biết mình sẽ là người chiến thắng.
Bữa cơm tối diễn ra dưới ánh đèn ấm áp của phòng ăn, nhưng không khí lại mang một vẻ căng thẳng ngầm mà chỉ Người vợ Hương mới cảm nhận rõ. Bé trai ngồi giữa cha mẹ, hồn nhiên kể chuyện ở trường, hoàn toàn không hay biết về sóng ngầm đang cuộn trào. Tuấn vẫn giữ vẻ lịch lãm thường thấy, gắp thức ăn cho con, hỏi han công việc của Người vợ Hương. Mọi thứ dường như quá đỗi bình thường, nhưng Người vợ Hương biết, đó chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh sắp bị xé toạc.
Người vợ Hương đặt đũa xuống, khẽ nhấp một ngụm nước, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Tuấn rồi dừng lại ở đĩa thức ăn. Cô lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng từng chữ như găm vào không khí.
“Hôm nay, em có nghe một câu chuyện… về hôn nhân,” Người vợ Hương chậm rãi bắt đầu, “Một người phụ nữ đã phát hiện ra chồng mình phản bội. Cô ấy không làm ầm ĩ, không khóc lóc. Chỉ đơn giản là im lặng, và bắt đầu thu thập mọi thứ.”
Tuấn đang định gắp cho con miếng thịt, bàn tay khẽ khựng lại. Ánh mắt anh lướt nhanh về phía Người vợ Hương, rồi lập tức quay đi, tránh né. Bé trai vẫn đang mải mê với món salad.
“Em nghĩ… niềm tin trong hôn nhân là thứ quan trọng nhất, đúng không anh?” Người vợ Hương tiếp tục, giọng điệu vẫn bình thản đến đáng sợ. “Khi đã mất đi rồi, thì mọi thứ còn lại liệu có còn ý nghĩa?”
Tuấn đặt đũa xuống, cố tạo ra vẻ tự nhiên. “Đương nhiên rồi, em. Hôn nhân mà không có niềm tin thì sao bền vững được. Nhưng mà, sao tự nhiên em lại nói chuyện này vậy?” Giọng anh cố gắng giữ sự bình thản, nhưng có một chút gượng gạo.
Người vợ Hương không trả lời trực tiếp câu hỏi đó. Cô nhìn thẳng vào Tuấn, ánh mắt đầy thăm dò. “Anh nghĩ một người đàn ông sẽ mất gì khi đánh mất niềm tin của vợ mình, Tuấn?”
Câu hỏi của Người vợ Hương như một mũi dao sắc bén, đâm thẳng vào tim đen của Tuấn. Toàn thân anh khẽ cứng lại, khóe môi giật nhẹ. Anh cố gắng lảng tránh, ánh mắt đảo đi chỗ khác, mông lung nhìn ra cửa sổ.
“Sao tự nhiên em lại hỏi những câu như vậy? Đang ăn cơm mà… Em xem phim nhiều quá à?” Tuấn cười gượng, cố gắng chuyển hướng cuộc trò chuyện, nhưng nụ cười của anh lộ rõ sự căng thẳng, không tự nhiên chút nào.
“Em chỉ tò mò thôi,” Người vợ Hương đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tuấn. Cô nhận thấy rõ sự chột dạ trong ánh mắt anh, dù anh đã cố gắng che giấu. Đôi mắt anh, dù chỉ thoáng qua, đã hiện lên vẻ hoang mang, sợ hãi. Người vợ Hương nhếch mép cười thầm. Cuộc chơi đã chính thức bắt đầu, và cô biết mình đang dẫn trước.
Tuấn nắm chặt đũa, ánh mắt hằn lên vẻ khó chịu, không còn cố gắng che giấu sự bối rối nữa. Anh nhìn thẳng vào Người vợ Hương, giọng nói không còn giữ được vẻ bình thản.
“Sao em lại cứ mãi làm quá mọi chuyện lên như vậy, Người vợ Hương? Anh đã nói là chỉ tò mò thôi mà,” Tuấn bật ra, sự bực dọc hiện rõ trong từng lời. “Em lại bắt đầu cái trò ghen tuông vô cớ của mình rồi đấy. Cứ suy diễn lung tung, làm anh mệt mỏi với những suy nghĩ của em rồi!”
Người vợ Hương vẫn ngồi thẳng lưng, điềm tĩnh lạ thường. Cô không nói thêm lời nào, chỉ nhìn thẳng vào mắt Tuấn. Ánh mắt cô sâu thẳm, như nhìn thấu mọi ngóc ngách trong tâm hồn anh, thấu rõ bản chất yếu hèn đang dần lộ ra sau lớp vỏ bọc hào nhoáng. Tuấn lảng tránh ánh mắt đó, nhưng Người vợ Hương vẫn giữ thái độ bình thản, không một chút biểu cảm thừa thãi, như thể những lời buộc tội của anh chỉ là gió thoảng mây bay. Bé trai vẫn vô tư ăn uống, không hề hay biết về trận chiến không tiếng súng đang diễn ra ngay trước mắt.
Người vợ Hương vẫn giữ ánh mắt điềm tĩnh nhìn Tuấn, lời lẽ của anh ta không mảy may lay động cô. Cô chỉ nhếch mép khẽ, nụ cười ẩn chứa đầy sự khinh miệt và kế hoạch thâm sâu. Bé trai ăn xong, đã đi vào phòng chơi đồ chơi, để lại không gian yên ắng đến đáng sợ. Tuấn nhận ra sự im lặng của cô còn đáng sợ hơn mọi lời buộc tội, anh ta hằn học đứng dậy, bỏ vào phòng ngủ mà không nói thêm một lời nào.
Người vợ Hương không vội vã. Cô chậm rãi đứng lên, thu dọn bàn ăn. Mọi động tác đều bình thản đến lạ. Đến khi mọi thứ đâu vào đấy, cô mới rút điện thoại. Ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt sắc sảo, đôi mắt cô lướt qua một lượt các dòng trạng thái trên mạng xã hội, dừng lại ở trang cá nhân của mình. Một ý tưởng lóe lên, lạnh lùng và tính toán. Cô biết mình cần một đòn thăm dò, một mũi tên không tên nhưng đủ sắc để đâm trúng đích.
Người vợ Hương bắt đầu gõ những dòng chữ. “Một chiếc gương vỡ không chỉ phản chiếu những mảnh vụn, mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của lòng trung thành và hậu quả của những quyết định sai lầm. Đôi khi, sự thật tàn nhẫn lại là bài học đắt giá nhất.” Cô chọn một hình ảnh chiếc gương cũ kỹ bị rạn nứt giữa tâm điểm, trông đầy ẩn ý. Đăng tải.
Không đầy vài phút sau, chiếc điện thoại của MiMi rung lên. Cô ta đang uốn éo tạo dáng trước gương trong căn hộ sang trọng, định khoe một bộ cánh mới. MiMi vừa lướt newsfeed đã thấy bài đăng của Người vợ Hương. Con mắt búp bê của cô ta nheo lại. Dù không nhắc tên, MiMi lập tức cảm thấy ngứa mắt, như có ai đó vừa chọc thẳng vào mình. “Chẳng phải đang nói đến mình thì là ai?” MiMi nghĩ, giọng điệu hằn học tự nhủ. Cô ta biết rõ mình đang “cắm sừng” ai.
Không chút ngần ngại, MiMi lập tức mở ứng dụng, gõ những dòng chữ đầy khiêu khích. “Có những người cứ thích sống trong quá khứ và ảo tưởng. Muối không thể ngọt bằng đường, và tuổi tác thì không thể nào giấu được. Cứ ghen tuông đi, nhưng phải ghen cho đẳng cấp nhé! #sugarisbetterthansalt #youngandfree #queenofmyownlife.” Một nụ cười tự mãn nở trên môi MiMi khi cô ta nhấn nút đăng. Cô ta tin rằng mình đã đáp trả một cách đầy thâm thúy, mà không biết rằng, đó chính là điều Người vợ Hương đang chờ đợi.
MiMi, với nụ cười tự mãn trên môi, hoàn toàn không nhận ra mình đang bước vào cái bẫy tinh vi của Người vợ Hương. Cô ta lướt lại newsfeed, thấy bài đăng của mình vẫn còn đó, tự hào về “cú đáp trả” đầy thông minh. Nhưng dường như vẫn chưa đủ. Sự hả hê chưa thể thỏa mãn cái tôi ngông cuồng của MiMi. Cô ta muốn một thứ gì đó trực diện hơn, để khẳng định vị thế “kẻ chiến thắng” của mình.
MiMi mở camera trên Instagram, căn chỉnh góc thật đẹp, chụp một bức ảnh cận cảnh chiếc đồng hồ Rolex lấp lánh trên cổ tay Tuấn, chiếc đồng hồ mà Tuấn vừa tháo ra khi anh ta bước vào phòng tắm. Đây chính là chiếc Rolex mà Người vợ Hương đã đích thân chọn lựa và tặng cho Tuấn vào dịp kỷ niệm 8 năm ngày cưới của họ. Với MiMi, đây là một vật chứng không thể chối cãi cho quyền sở hữu của cô ta.
Trên nền bức ảnh đồng hồ Rolex sang trọng, MiMi gõ từng chữ một cách đầy thách thức: “Kẻ chiến thắng luôn có được mọi thứ mình muốn. Thắng làm vua, thua làm… bạn gái cũ thôi! #winnerstakesall #myking #luxurylife.” Cô ta tự tin nhấn nút đăng tải, nghĩ rằng mình đã giáng một đòn chí mạng vào đối thủ.
Cùng lúc đó, trong căn nhà yên tĩnh, Người vợ Hương đang pha một tách trà hoa cúc. Chiếc điện thoại đặt trên bàn bếp chợt rung lên thông báo mới. Người vợ Hương không vội vàng, cô chậm rãi nhấp một ngụm trà, sau đó mới cầm điện thoại lên. Màn hình hiện lên story mới nhất của MiMi.
Ánh mắt Người vợ Hương quét qua bức ảnh chiếc đồng hồ Rolex quen thuộc. Cô nhận ra nó ngay lập tức. Là chiếc cô đã tặng Tuấn. Rồi cô đọc dòng chữ thách thức bên dưới. Khóe môi Người vợ Hương khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười lạnh lùng, tựa như một bông hoa độc nở rộ giữa đêm đen. Mọi thứ đang diễn ra đúng như cô dự liệu. Con mồi đã cắn câu.
Khóe môi Người vợ Hương vẫn còn vương nụ cười lạnh lùng. Cô nhẹ nhàng đặt tách trà hoa cúc xuống bàn, tiếng gốm sứ chạm mặt kính vang lên thanh thoát trong căn nhà tĩnh lặng. Ánh mắt Người vợ Hương không rời màn hình điện thoại, nơi story của MiMi vẫn đang hiển thị, khoe khoang chiếc Rolex cô đã tặng Tuấn. Đây chính là tín hiệu cô cần.
Người vợ Hương mở máy tính bảng, truy cập vào một thư mục được mã hóa. Hàng loạt hình ảnh, video và tin nhắn đã được sắp xếp gọn gàng. Đó là những bằng chứng không thể chối cãi về mối quan hệ giữa MiMi và Tuấn: những bức ảnh MiMi check-in tại các nhà hàng 5 sao mà Tuấn thường đưa cô đi, ảnh Tuấn xuất hiện mờ ảo trong một vài story của MiMi ở Bali hay Maldives, những đoạn tin nhắn ẩn ý và đặc biệt là hàng loạt thông tin về lối sống “sugar baby” mà MiMi không hề che giấu – những chuyến du lịch xa xỉ, những món đồ hiệu đắt tiền luôn gắn kèm hashtag #sugarisbetterthansalt trên tài khoản công khai gần 10 nghìn follow của ả ta.
Người vợ Hương khẽ nhếch môi, ngón tay lướt đi thoăn thoắt trên màn hình cảm ứng. Cô gửi tất cả tập tin này đến một vài trang tin chuyên “bóc phốt” có tiếng, kèm theo một tin nhắn ẩn danh ngắn gọn và đầy tính châm biếm: “Đòn đáp trả ngọt ngào cho những kẻ thích khoe khoang.” Chưa dừng lại ở đó, cô còn chia sẻ thông tin cho một nhóm antifan đã có sẵn tiếng tăm, nơi mà mọi scandal đều được xé toạc không thương tiếc. Mọi thao tác được Người vợ Hương thực hiện chỉ trong chưa đầy năm phút, không một chút do dự hay biểu cảm thừa thãi. Xong xuôi, cô đóng máy tính bảng lại, đứng dậy và đi về phía phòng khách, tựa như vừa hoàn thành một công việc thường nhật.
Cùng lúc đó, tại căn hộ sang trọng giữa lòng Hà Nội, MiMi đang nằm dài trên sofa, vẫn lướt Instagram và tận hưởng từng bình luận khen ngợi về story thách thức vừa rồi. Nụ cười tự mãn còn chưa kịp tắt trên môi ả ta thì điện thoại bỗng rung lên liên hồi. Từng thông báo, từng tin nhắn đổ về như một cơn bão dữ dội. MiMi nhíu mày, nghĩ rằng có lẽ là fan hâm mộ hoặc những người bạn đang hùa theo trêu chọc.
Nhưng khi ả ta mở ứng dụng, nụ cười trên môi MiMi cứng lại. “Con tiểu tam trơ trẽn!”, “Sao mày dám phá hoại hạnh phúc gia đình người khác?”, “Sugar baby chính hiệu đây rồi, lộ hết cả ra rồi MiMi ơi!”, “Loại con gái chỉ biết đào mỏ, đồ vô liêm sỉ!”… Hàng trăm, hàng ngàn bình luận và tin nhắn trực tiếp với nội dung tiêu cực, thóa mạ dồn dập ập tới. Những bức ảnh chụp màn hình về lối sống xa hoa của ả, những bằng chứng về việc ả qua lại với Tuấn được lan truyền chóng mặt.
MiMi chết sững. Đôi mắt mở to, bàn tay run rẩy cầm điện thoại. Tim ả đập thình thịch trong lồng ngực. Cái gì đang xảy ra vậy? Tại sao mọi thứ lại bị lật tẩy nhanh đến thế? Hoang mang, lo sợ, và cả một chút giận dữ bùng lên trong lòng MiMi. Cô ta vội vã lướt qua các trang tin, các nhóm antifan, và thấy tên mình cùng những thông tin động trời đang được chia sẻ với tốc độ chóng mặt. Ả ta nhìn vào màn hình điện thoại, gương mặt búp bê giờ đây trắng bệch đi vì sợ hãi.
MiMi không thể tin vào mắt mình. Ả ta liên tục lướt qua các trang mạng, các hội nhóm, nhìn thấy gương mặt mình, những bức ảnh riêng tư và cả những thông tin về lối sống “sugar baby” bị phơi bày một cách trần trụi. Nỗi sợ hãi tột độ bủa vây, khiến ả thở dốc. Hai bàn tay run lẩy bẩy, MiMi vội vàng mở danh bạ, tìm kiếm cái tên duy nhất có thể cứu vãn tình hình lúc này.
Đầu dây bên kia, Tuấn đang ngồi trong phòng làm việc, cố gắng tập trung vào công việc nhưng tâm trí anh cứ lơ lửng. Điện thoại anh bỗng đổ chuông liên hồi, là MiMi. Anh ngần ngừ một chút rồi bắt máy.
“Alo… MiMi à?” Giọng Tuấn có chút mệt mỏi.
Ở đầu dây bên kia, MiMi gần như gào lên trong hoảng loạn, tiếng khóc nức nở nghẹn lại trong cổ họng ả. “Anh ơi! Anh ơi! Chuyện gì đang xảy ra vậy anh? Em… em bị tấn công trên mạng! Họ… họ bóc phốt em! Tất cả mọi thứ đều bị phơi bày hết rồi anh ơi!”
Tuấn nhíu mày. Anh đã lờ mờ đoán được điều gì đó sẽ xảy ra sau vụ việc Hương phát hiện ra. Nhưng không ngờ mọi chuyện lại nhanh chóng và dữ dội đến mức này. “Bình tĩnh đã MiMi, em nói rõ hơn xem nào?”
“Làm sao mà bình tĩnh được hả anh?” MiMi khóc nấc. “Họ chửi em là tiểu tam, là sugar baby! Họ còn đăng cả ảnh em đi du lịch, check-in với những món đồ anh mua! Cả cái đồng hồ Rolex… Anh ơi, em bị bôi nhọ kinh khủng! Anh phải làm gì đi chứ! Anh phải bảo vệ em chứ!”
Tuấn siết chặt điện thoại, cảm giác bất lực và lo sợ dâng lên. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, Hà Nội vẫn đang chìm trong ánh đèn đêm, nhưng trong lòng anh lại dậy sóng. Anh biết, đây chính là đòn đáp trả của Người vợ Hương. Nhưng nó lại vượt quá những gì anh tưởng tượng.
“Anh… anh biết rồi. Em đừng hoảng loạn nữa, để anh xem thế nào.” Tuấn cố trấn an một cách yếu ớt, giọng anh khô khốc.
“Anh phải làm gì đi chứ! Không thì em… em chết mất anh ơi!” MiMi vẫn khóc lóc thảm thiết, lời nói đứt quãng.
Tuấn nghe tiếng MiMi khóc mà lòng rối bời. Anh biết, kế hoạch của Người vợ Hương đã vượt quá tầm kiểm soát của anh, và nó đang đi theo một hướng mà chính anh cũng không thể lường trước được. Hương thật sự đã ra tay, và cô không hề nương nhẹ. Một dự cảm chẳng lành bỗng cuộn lên trong lòng Tuấn.
Chưa đầy ba ngày sau cuộc gọi hoảng loạn của MiMi, một phong bì dày dặn màu trắng tinh, có in logo văn phòng luật sư uy tín nhất nhì Hà Nội, được gửi đến tận tay Tuấn tại công ty. Anh lật mặt sau, thấy tên mình và tên MiMi được nhắc đến trong dòng tiêu đề. Lòng Tuấn chùng xuống, một dự cảm chẳng lành càng lúc càng rõ rệt. Anh vội vã mở ra.
Nội dung lá thư ngắn gọn, súc tích nhưng đầy sức nặng. Đó là một giấy mời chính thức yêu cầu anh và MiMi tham gia một cuộc gặp ba mặt tại văn phòng luật sư. Mục đích được ghi rõ: “Làm rõ mối quan hệ, các quyền lợi và trách nhiệm liên quan đến hôn nhân và tài sản”. Tuấn siết chặt tờ giấy, lồng ngực đập thình thịch. Hương không chỉ muốn phơi bày MiMi, cô còn muốn giải quyết tất cả một cách triệt để, có pháp luật can thiệp.
Cùng lúc đó, MiMi đang ngồi thu lu trong căn hộ, điện thoại không ngừng báo tin nhắn chửi bới từ những kẻ lạ mặt. Cánh cửa đột ngột gõ. MiMi giật bắn mình, vội vàng nhìn qua mắt mèo. Một người giao hàng đứng ngoài, trên tay là một phong bì tương tự của Tuấn. Tim ả như ngừng đập khi nhận lấy. Run rẩy xé phong bì, MiMi đọc nhanh nội dung. Mắt ả mở to kinh hoàng. “Luật sư? Gặp ba mặt?”
Hai bàn tay MiMi lẩy bẩy, tấm thiệp rơi xuống sàn. Ả như hóa đá, nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây. Đây không còn là những trò bóc phốt trên mạng xã hội nữa. Đây là cuộc chiến pháp lý, một cuộc chiến mà ả biết mình không có cửa thắng. Hương thật sự đã đẩy mọi chuyện đến bước đường cùng.
Vài giờ sau, Tuấn nhận được tin nhắn từ Hương. Anh mở ra, dòng chữ lạnh lùng hiện lên màn hình khiến anh rùng mình. “Tuấn, không cần phải cố gắng giấu diếm hay phủ nhận gì nữa. Tất cả sẽ được giải quyết tại bàn đàm phán này. Anh và cô ta, hãy chuẩn bị.” Đó là một lời tuyên bố đầy quyền lực, như một bản án đã được định trước. Hương không còn là người vợ cam chịu mà anh từng nghĩ. Cô là một đối thủ đáng gờm, và cô đang nắm giữ mọi quân bài.
Tuấn vội vã lao về nhà, khuôn mặt tái mét vì lo lắng. Anh thấy Hương đang ngồi một mình trong phòng khách, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không. Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc như gõ vào lồng ngực Tuấn. Anh quỳ sụp xuống chân Hương, níu lấy tay cô, nước mắt bắt đầu chực trào.
“Hương, em nghe anh nói đi! Anh xin em, đừng làm vậy,” Tuấn nghẹn ngào, giọng nói đầy van lơn. “Anh biết anh sai rồi, anh sai thật rồi. Anh hứa, anh thề với em, anh sẽ cắt đứt hoàn toàn với MiMi. Anh sẽ không bao giờ liên lạc hay gặp mặt cô ta nữa. Em cho anh một cơ hội nữa được không? Một cơ hội cuối cùng để anh sửa chữa lỗi lầm?”
Hương không đáp, cô vẫn nhìn về phía trước, bàn tay lạnh lẽo trong tay Tuấn không hề có phản ứng.
“Em biết mà, Hương. Sự nghiệp của anh, công ty của chúng ta, tất cả sẽ tan tành nếu mọi chuyện vỡ lở. Tài sản của anh, của chúng ta… em không muốn con trai phải sống thiếu thốn, phải chịu khổ vì những chuyện này đúng không? Xin em đấy, Hương. Vì con của chúng ta.” Tuấn cố gắng dùng mọi lý do để lay động cô, từ sự nghiệp, tài sản cho đến đứa con trai bé bỏng. Nỗi sợ hãi mất đi tất cả đang nuốt chửng anh.
Hương khẽ quay đầu lại, ánh mắt cô lạnh như băng, không một chút biểu cảm. Gương mặt cô bình thản đến đáng sợ, như một mặt hồ đóng băng, không chút gợn sóng dù có bão tố đang gầm gừ dưới đáy. Cô nhìn thẳng vào mắt Tuấn, những lời nói thoát ra khỏi môi cô cũng lạnh lẽo như chính ánh mắt đó.
“Phá hủy tất cả? Ai là người đã tự tay phá hủy nó, Tuấn?” Hương hỏi ngược lại, giọng điệu đều đều, không một chút cảm xúc. “Anh không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt với hậu quả do chính mình gây ra.”
Người vợ Hương đứng dậy, nhẹ nhàng gạt tay Tuấn ra khỏi chân mình. Không một lời từ biệt, cô xoay người bước lên lầu, để lại Tuấn quỳ gối giữa căn phòng khách lạnh lẽo. Ánh mắt tuyệt vọng của anh dõi theo bóng lưng cô khuất dần.
Sáng hôm sau, khi Tuấn còn đang vùi đầu trong mớ suy nghĩ hỗn độn và nỗi sợ hãi tột cùng, Người vợ Hương đã có mặt tại văn phòng công ty mỹ phẩm từ rất sớm. Không phải để làm việc, mà để hoàn tất nốt kế hoạch đã được ấp ủ từ lâu. Khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ bình thản đến đáng sợ, đôi mắt ánh lên sự lạnh lùng quyết đoán.
Trước màn hình máy tính, Người vợ Hương mở ra hàng loạt tài liệu mật: sao kê ngân hàng chi tiết, hợp đồng tài trợ vỏ bọc cho một vài “dự án kinh doanh” không tồn tại của MiMi, cùng với các hóa đơn thanh toán cho những chuyến du lịch xa hoa đến Bali, Maldives, Hàn Quốc, tất cả đều được đứng tên hoặc thanh toán từ tài khoản của Tuấn. Cô đã dành nhiều đêm để thu thập và sắp xếp chúng một cách tỉ mỉ, tạo thành một hồ sơ bằng chứng không thể chối cãi.
Đôi tay Người vợ Hương lướt nhẹ trên bàn phím, gõ những dòng email cuối cùng. Danh sách người nhận là những cái tên quan trọng trong giới doanh nhân Hà Nội, những đối tác chiến lược, những nhà đầu tư lớn của Tuấn. Bên cạnh đó, cô còn cẩn thận thêm vào địa chỉ email của một số cơ quan có thẩm quyền chuyên trách về tài chính và kinh doanh, những nơi đủ sức mạnh để xem xét tính minh bạch trong các giao dịch của Tuấn. Mỗi email được đính kèm toàn bộ tập tin bằng chứng đã được mã hóa cẩn thận, kèm theo một lá thư giải trình ngắn gọn nhưng đầy sức nặng, chỉ rõ mối quan hệ bất chính giữa Tuấn và MiMi, cùng việc biển thủ và chuyển giao tài sản công ty một cách mờ ám.
Người vợ Hương nhấn nút “Gửi”. Cả ngàn email mang theo sự thật trần trụi bay đi, hướng thẳng đến mục tiêu. Một nụ cười nhạt hiện trên môi Người vợ Hương. Cô đưa mắt nhìn ra khung cửa sổ văn phòng, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi khắp Hà Nội.
“MiMi sẽ không còn chỗ đứng ở Hà Nội này nữa,” Người vợ Hương thầm nhủ, giọng nói nhẹ như gió thoảng, nhưng ẩn chứa sự kiên quyết đến rợn người. Trò chơi kết thúc. Bây giờ, đến lúc đối mặt với hậu quả.
MiMi tỉnh dậy sau một giấc ngủ chập chờn, điện thoại liên tục rung lên những tin nhắn lạ. Cô ta nhíu mày, định bỏ qua nhưng cảm giác bất an len lỏi khiến cô phải cầm lên. Mở Instagram, MiMi sững sờ. Hàng loạt bài đăng, tin tức nóng hổi trên các hội nhóm, diễn đàn, đều nhắc đến tên cô ta, đính kèm những bức ảnh sang chảnh cô ta từng tự hào đăng tải. Những dòng chú thích ban đầu đầy ngưỡng mộ giờ biến thành lời phỉ báng, chửi rủa, thậm chí là những từ ngữ thô tục nhất. Danh tính MiMi bị công khai triệt để, từ họ tên đầy đủ đến địa chỉ nhà riêng được nhắc đến úp mở, kèm theo những bằng chứng về mối quan hệ bất chính với Tuấn và những khoản tiền “tài trợ” mờ ám.
Hoảng loạn, MiMi vội vã gọi điện cho nhóm bạn “sang chảnh” của mình, những cô gái từng cùng cô ta check-in ở nhà hàng 5 sao, cùng nhau khoe túi hiệu. Nhưng tất cả đều không nghe máy, hoặc chỉ nghe rồi lập tức ngắt cuộc gọi với những lời nói lạnh lùng, xa lánh. “Cô tự lo đi, đừng làm phiền tôi,” một người bạn từng thân nhất lạnh lùng nói trước khi khóa máy. Chỉ trong vài phút, MiMi cảm nhận rõ rệt mình bị đẩy ra khỏi cái vòng tròn hào nhoáng cô ta từng tự hào thuộc về.
Chưa dừng lại ở đó, hàng loạt email từ các nhãn hàng, thương hiệu thời trang mà MiMi từng hợp tác đổ về. “Chúng tôi xin thông báo chấm dứt hợp đồng quảng cáo với cô MiMi Trần kể từ hôm nay vì những lùm xùm tiêu cực ảnh hưởng đến hình ảnh thương hiệu,” từng dòng chữ như nhát dao cứa vào tim cô ta. Những hợp đồng giá trị, những buổi chụp hình long lanh, tất cả tan biến chỉ sau một đêm.
Bàn tay MiMi run rẩy lướt qua các bình luận trên Instagram của mình. Từ gần mười nghìn người theo dõi, giờ đây tài khoản của cô ta tràn ngập những lời lăng mạ. Hashtag #sugarisbetterthansalt từng là biểu tượng của sự tự mãn, giờ bị chế giễu thành #sugarrottenteeth. Không thể chịu đựng thêm, MiMi khóa tài khoản. Màn hình điện thoại tối sầm, như phản chiếu cuộc sống đang sụp đổ của cô ta.
Trong căn hộ thuê sang trọng, MiMi gục xuống sàn nhà lạnh lẽo, nước mắt giàn giụa. Danh tiếng tan nát, không còn chỗ đứng trong giới “rich kid” ảo, cô ta cố gắng liên lạc với Tuấn, nhưng điện thoại của anh ta chỉ đổ chuông vô vọng. Cô ta thử gọi cho tài khoản ngân hàng, nhưng số dư còn lại chỉ là một con số ít ỏi, không đủ để duy trì lối sống xa hoa. Những khoản tiền “tài trợ” đã bị phong tỏa để điều tra. MiMi hiểu rằng cô ta đã mất trắng tất cả. Cô ta khóc lóc, van xin một ai đó, một phép màu nào đó, nhưng mọi cánh cửa đều đã đóng sập. Giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng nức nở tuyệt vọng của chính MiMi, cô độc và ê chề.
Tiếng khóc của MiMi dần tắt lịm, để lại một khoảng không im ắng đến rợn người trong căn hộ từng tràn ngập những món đồ xa xỉ. Ngoài kia, cuộc sống ở Hà Nội vẫn tiếp diễn, không một chút gợn sóng bởi sự sụp đổ của một ai đó. Người vợ Hương, sau khi hoàn tất mọi việc, đã trở về nhà. Cô lặng lẽ ngắm nhìn Bé trai đang say ngủ, hơi thở đều đều, bình yên. Trong khoảnh khắc đó, mọi giận dữ, mọi toan tính đã tan biến, chỉ còn lại sự thanh thản đến lạ thường. Cuộc chiến đã kết thúc, nhưng không phải là một chiến thắng giòn giã. Đó là sự chấm dứt cho một sai lầm, một khởi đầu mới cho một cuộc đời cần được xây dựng lại.
Người vợ Hương hiểu rằng, đôi khi, sự trả thù không phải là tiếng reo hò của kẻ thắng cuộc, mà là sự yên bình khi mọi thứ trở về đúng quỹ đạo của nó. Cái giá của sự phù phiếm, của những giá trị ảo, luôn phải trả bằng những nỗi đau rất thật. Không có hạnh phúc nào được xây dựng trên sự giả dối, không có mối quan hệ nào bền vững khi thiếu đi sự chân thành. Có lẽ, MiMi rồi sẽ học được bài học đó một cách cay đắng. Còn Người vợ Hương, cô sẽ tiếp tục con đường của mình, với một trái tim đã chai sạn hơn nhưng cũng mạnh mẽ hơn. Con đường phía trước có thể không trải hoa hồng, nhưng ít nhất, nó sẽ được cô tự tay dọn dẹp, không còn bóng dáng của những kẻ muốn trục lợi hay phá hoại. Bình yên không phải là không có bão tố, mà là khả năng tìm thấy sự tĩnh lặng giữa cơn bão. Người vợ Hương đã tìm thấy nó, trong ánh mắt tin yêu của con trai, trong sự tự trọng của chính mình. Câu chuyện này là một lời nhắc nhở rằng, dù cuộc sống có xô đẩy thế nào, dù bị phản bội ra sao, thì phẩm giá và sự kiên cường của một người phụ nữ sẽ luôn là ngọn hải đăng dẫn lối.

