Bố quê lên thăm con nhà 4 tỷ… nửa đêm nghe sự thật sốc

Con trai tôi vừa mua được căn nhà trị giá 4 tỷ và dự định sẽ đón bố mẹ vợ lên ở cùng. Một hôm, tôi lên thành phố thăm con đúng vào giờ cơm tối. Vừa thấy tôi, nó c;au m;ày rồi nói lớn: “Sao bố lên mà không báo trước với con?”
Tối hôm đó, lạ nhà nên tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Lúc nửa đêm đi vệ sinh, vô tình ngang qua phòng vợ chồng nó, tôi nghe thấy hai đứa đang nói chuyện. Những lời nói ấy như từng nh/á/t d/a/o đ/â/m vào lòng tôi.
Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm, lặng lẽ thu dọn đồ rồi bắt chuyến xe về quê mà không để lại một lời nào…Đứa con trai từng nắm tay tôi qua những đoạn đường mưa trơn trượt, giờ đây lại nhìn tôi như một vị khách không mời. Đêm đó, tôi nghe thấy điều không nên nghe, và cũng hiểu ra điều mình từng nghĩ là đúng – thực ra chỉ đúng với tôi.”
Tôi tên Tâm, 65 tuổi, sống một mình ở quê sau khi vợ tôi mất cách đây đã gần chục năm. Con trai tôi, Nam, là đứa duy nhất trong nhà học hành đến nơi đến chốn, thành đạt và lên thành phố làm việc. Tôi tự hào về nó, luôn miệng khoe với xóm làng: “Thằng Nam nhà tôi giỏi lắm, mua được nhà riêng rồi, to lắm cơ.”
Căn nhà nó mới mua nghe đâu trị giá đến bốn tỷ. Tôi chưa hình dung được bốn tỷ là bao nhiêu, nhưng nghe người ta trầm trồ thì cũng đoán là không nhỏ. Con tôi giờ có nhà, có vợ, chuẩn bị đón bố mẹ vợ từ quê lên ở cùng cho “có hơi người thân”, như nó nói qua điện thoại.
Tuần trước, tôi nhớ nó quá. Cũng gần Tết rồi, tôi nghĩ mình lên thăm con một chuyến, tiện mang cho nó mấy củ khoai lang tím, vài quả hồng xiêm vườn sau nhà, và con gà mẹ nuôi hơn nửa năm. Tôi không báo trước, nghĩ là bố con gặp nhau mà cần gì thủ tục.
Tôi đến nhà Nam vào đúng giờ cơm tối. Gõ cửa, thấy nó ra mở, tôi cười hớn hở: “Con trai, bố lên chơi đây.” Nó hơi ngẩn ra một chút, rồi ánh mắt thoáng chút không vui.
– “Sao bố không báo trước với con? Bố lên đột ngột thế này con không chuẩn bị gì cả.”
Tôi hơi khựng lại, nhưng cố giữ nụ cười. “Không sao, bố có mang đồ quê lên, có gà tươi ăn là được rồi.”
Bữa cơm hôm đó có ba người: tôi, Nam và vợ nó – con dâu tôi. Cô ấy cười xã giao, gắp cho tôi vài miếng thức ăn, hỏi han vài câu khách sáo. Nhưng tôi cảm thấy mình như người dưng. Trong ánh mắt cô ấy, tôi không thấy sự thân mật, chỉ là sự cố gắng tỏ ra không khó chịu.
Tôi nhớ lại những lần tôi đạp xe lên trường đưa đón nó, những đêm mưa gió chờ nó học thêm về, cái áo mưa mỏng che cả hai cha con. Giờ đây, tôi ngồi trong căn nhà con mình mua, nhưng cảm giác như mình không có chỗ.
Tối đó, tôi được ngủ ở phòng khách. Căn nhà rộng nhưng không ai bảo tôi lên phòng nào. Tôi không dám hỏi, sợ làm phiền. Lạ chỗ, tôi không ngủ được, cứ trằn trọc mãi.
Khoảng hai giờ sáng, tôi dậy đi vệ sinh. Khi đi ngang qua phòng con trai, tôi vô tình nghe thấy tiếng nói nhỏ qua cánh cửa chưa khép kín… Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bố quê lên thăm con nhà 4 tỷ… nửa đêm nghe sự thật sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt