Vợ cũ tái hôn sau 3 tháng… sự thật chiếc bụng gây choáng

Vừa ly hôn 3 tháng thì vợ cũ tr/ơ tr/á/o lấy ngay chồng mới. Tôi tò mò đến đám cưới xem cô ta lấy ai thì mắt cứ dán vào chiếc váy cưới mà vợ cũ đang mặc, đau đớn khi phát hiện ra 1 thứ…Đau đớn nào bằng việc bị phản bội, nhưng c/ay đ/ắng nhất vẫn là cảm giác nhận ra mình bị l;ừa d;ối đến tận phút cuối. Ba tháng sau ly hôn, tôi đứng lặng trong đám cưới của vợ cũ, ánh mắt như bị d/í/nh chặt vào chiếc váy cưới trắng tinh. Không phải vì cô ấy đẹp – mà vì cái b/ụng l/ùm l/ùm. Lúc ấy, tôi hiểu ra: mình không chỉ mất vợ, mà có lẽ, chưa từng thực sự có được cô ấy…

Tôi và An – vợ cũ của tôi – từng có một mối tình kéo dài hơn 6 năm trước khi tiến đến hôn nhân. Chúng tôi yêu nhau từ những ngày còn là sinh viên, cùng vượt qua thời khốn khó, tay trắng lập nghiệp. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi không giàu sang gì, nhưng cũng chẳng đến mức thiếu thốn. Tôi luôn nghĩ: “Miễn là yêu nhau, mọi thứ rồi sẽ ổn.”

Nhưng tôi đã sai.

An bắt đầu thay đổi khoảng 1 năm sau khi cưới. Cô ấy hay cáu gắt vô cớ, thường xuyên nói những câu kiểu như:

“Sống thế này đến bao giờ mới khá lên được hả anh?”
“Em chán cái cảnh sáng đi làm, tối về ăn cơm nguội rồi lăn ra ngủ như người máy lắm rồi.”

Tôi hiểu. Là phụ nữ, An có quyền mơ mộng, có quyền muốn nhiều hơn. Nhưng tôi đã cố gắng – thực sự cố gắng. Tôi làm hai công việc, về đến nhà vẫn cố nấu ăn, lau dọn. Còn cô ấy, dạo gần đây đi sớm về muộn, bảo là tăng ca. Tôi tin. Bởi vì tôi nghĩ, người đã cùng tôi đi qua những năm tháng sinh viên cơ cực thì không thể nào thay lòng.

Nhưng rồi, một ngày tôi về nhà sớm hơn bình thường. Căn nhà im ắng, điện không bật. Cô ấy về trễ – như mọi khi. Tôi mở điện thoại định gọi thì thấy một tin nhắn hiện lên từ màn hình máy tính mà cô ấy quên khoá. Nội dung chỉ vỏn vẹn:

“Nhớ em quá. Anh đếm từng ngày được sống bên em công khai.”

Tôi chết sững.

Tôi không nói gì ngay. Tôi lưu lại tin nhắn, chụp màn hình, âm thầm theo dõi. Và rồi, những ngày sau đó là chuỗi ác mộng. Tôi thuê người theo dõi. Họ gửi tôi những bức ảnh – An tay trong tay với một gã đàn ông lạ, cười nói như chưa từng có tôi trên đời.

Ngày tôi đưa bằng chứng ra trước mặt, cô ấy lặng người một lúc. Rồi, chỉ nói đúng một câu:

“Em xin lỗi. Nhưng em không còn yêu anh nữa.”

Thế đấy. Sáu năm yêu nhau, hai năm làm vợ chồng, kết thúc gọn lỏn trong một lời xin lỗi và ánh mắt trống rỗng.

Cuộc ly hôn diễn ra chóng vánh. Tôi không níu kéo. Nếu người ta đã không còn yêu, thì giữ lại để làm gì? Tôi nhường cô ấy căn hộ nhỏ – nơi từng có tiếng cười mỗi cuối tuần. Tôi dọn ra ngoài, sống tạm trong một căn phòng thuê gần công ty.

Tôi cố sống như không có gì xảy ra. Nhưng mỗi tối, khi về đến phòng, tôi lại bất giác mở điện thoại, lướt qua những bức ảnh cũ, những kỷ niệm cũ. Tôi chẳng biết mình đau vì bị phản bội, hay vì mất đi một phần cuộc sống vốn đã gắn bó quá lâu.

Ba tháng sau, tôi nghe tin An tái hôn. Nhanh đến mức không ai tin nổi. Tôi không định đến, nhưng sự tò mò đánh bại lòng tự trọng. Tôi muốn biết: ai là người khiến cô ấy bỏ tôi? Và tại sao mọi chuyện có thể trôi nhanh đến thế?

Ngày cưới, tôi đứng lặng ở hàng ghế cuối. Không ai để ý. Tôi thấy cô ấy bước ra – lộng lẫy, rạng ngời. Nhưng điều khiến tim tôi như thắt lại không phải nụ cười, mà là… chiếc b;ụng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vợ cũ tái hôn sau 3 tháng… sự thật chiếc bụng gây choáng

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt