Bỏ vợ con mới sinh ra bãi rác cưới bồ: Cha vợ Bí thư tỉnh ủy xuất hiện, gã chồng đứng hình!

N;ÉM VỢ CON MỚI SINH RA BÃI RÁC ĐỂ LÊN XE HOA VỚI BỒ – 15 PHÚT SAU CHA VỢ BÍ THƯ TỈNH ỦY TỚI LÀM MỘT VIỆC KHÔNG AI NGỜ

Gió đêm rít lên từng cơn buốt lạnh, trời thì lất phất mưa.
Giữa bãi rác hoang vu cuối thị trấn, tiếng mèo hoang gào lên từng hồi khiến khung cảnh càng thêm rợn người.

Lan nằm co quắp bên chiếc thùng xốp bẩn thỉu, từng nhịp thở đứt quãng.
Cô vừa sinh con được bốn ngày, vết mổ vẫn còn đau buốt đến mức đi lại cũng khó khăn. Thế mà giờ đây… cô bị ném thẳng ra bãi rác, không mảnh áo ấm, không có nổi một lời thương hại.

Bên cạnh cô, đứa bé đỏ hỏn đang khóc khàn cả tiếng vì lạnh và đói.

Lan run rẩy ôm con, nước mưa lẫn nước mắt khiến khuôn mặt cô tím tái.

“Con ơi… mẹ xin lỗi… mẹ không bảo vệ được con…”

Không ai tin được rằng người làm ra chuyện này không phải kẻ điên loạn hay côn đồ ngoài đường… mà chính là Huy – chồng hợp pháp của cô, người từng thề trước bàn thờ gia tiên sẽ yêu thương cô trọn đời.

Nhưng mọi thứ thay đổi ngay khi Vy – cô bồ trẻ trung, sắc sảo và đầy thủ đoạn – xuất hiện.

Hai tiếng trước đó…

Lan đang nằm trên giường bệnh, người yếu đến mức không nhấc nổi tay. Đột nhiên Huy lao vào phòng với vẻ mặt khó chịu.

“Chuẩn bị đi.” – hắn nói cộc lốc.

Lan thở khó nhọc:
“Đi… đi đâu anh? Em còn chưa—”

“Về nhà!” – Huy gắt – “Bệnh viện tốn tiền. Tao còn phải chuẩn bị đám cưới!”

Lan chết lặng:
“Đám cưới… nào?”

Huy khoanh tay, nở nụ cười lạnh rợn người.

“Đám cưới của tao với Vy.”

Lan chết điếng, máu trong người như đông lại.

“Nhưng… còn em? Còn đứa bé? Anh… anh nói gì vậy?”

Vy bước từ sau lưng Huy ra, đôi giày cao gót nện xuống nền bệnh viện cộp… cộp… đầy thách thức.

“Này chị ơi.” – Vy cười nhạt – “Tỉnh táo chút đi. Chị chỉ là tai nạn. Chị không giữ được chồng thì biến cho người khác giữ.”

Lan nghẹn giọng, nước mắt trào ra.

“Anh Huy… sao anh lại—?”

Huy không thèm nhìn cô. Hắn cầm caravat, sửa soạn đứng đắn như thể đang phát biểu, rồi lạnh lùng thốt:

“Tao không còn tình cảm gì với mày. Con thì để đó, lát tao tính. Giờ mày dọn khỏi nhà tao, để tao lên xe hoa với Vy.”

Lan sững sờ, tưởng như đang nghe nhầm.
Nhưng tất cả… là thật.

Huy không cho Lan đi taxi hay bất cứ phương tiện đàng hoàng nào. Hắn mặc kệ vết mổ đang rỉ máu, bắt Lan bế con chen lên chiếc xe bán tải cũ.

Vy ngồi bên cạnh, miệng không ngừng buông lời khinh miệt.

“Nhìn mặt chị là hiểu rồi. Mẹ đơn thân hợp hơn. Chồng chị từ hôm nay là của tôi.”

Lan không phản ứng được, cơ thể cô đau buốt đến mức chỉ có thể ôm con vào lòng mà khóc thầm.

Xe chạy vài phút rồi dừng lại.

Lan nhìn ra ngoài… chỉ thấy bãi rác mênh mông tối tăm.

“Anh Huy… đây là đâu? Anh đưa em tới đây làm gì?”

Huy mở cửa xe, nắm áo Lan kéo mạnh.

“Xuống!”

Lan bật khóc:
“Anh đừng làm vậy! Con còn quá nhỏ! Đêm nay lạnh lắm… Em xin anh…”

Vy cười khẩy:

“Để chị lại đây cho rảnh việc. Chị mà về nhà là phá đám cưới tôi mất.”

Lan ngã xuống nền đất ẩm, mùi rác bốc lên nồng nặc. Đứa bé khóc thét vì lạnh.

“Anh Huy… em xin anh… mở lòng thương con một chút…”

Huy nhìn mẹ con cô như nhìn hai kẻ xa lạ.

“Mai mốt tao làm giấy tờ bỏ. Mày nuôi được thì nuôi, không thì tự chịu. Tao cưới Vy rồi.”

Nói xong, hắn đập mạnh cửa xe và phóng đi.

Bỏ mặc Lan và đứa trẻ… giữa bãi rác tối đen như mực.

Lan ngất lên ngất xuống vì lạnh. Cô run đến mức hàm răng va vào nhau liên tục. Đứa con nhỏ thở khò khè vì thân nhiệt hạ thấp.

Trong lúc tuyệt vọng ấy, Lan gượng lôi điện thoại trong túi áo ra. Nhưng ngón tay cô lạnh cứng, ấn không nổi.

Chỉ duy nhất một nút bấm khẩn cấp cô có thể nhấn được… Đó là…

ĐỌc tiếp câu chuyện ở dưới bình luận 👇👇👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bỏ vợ con mới sinh ra bãi rác cưới bồ: Cha vợ Bí thư tỉnh ủy xuất hiện, gã chồng đứng hình!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt