N;ÉM VỢ CON MỚI SINH RA BÃI RÁC ĐỂ LÊN XE HOA VỚI BỒ – 15 PHÚT SAU CHA VỢ BÍ THƯ TỈNH ỦY TỚI LÀM MỘT VIỆC KHÔNG AI NGỜ
Gió đêm rít lên từng cơn buốt lạnh, trời thì lất phất mưa.
Giữa bãi rác hoang vu cuối thị trấn, tiếng mèo hoang gào lên từng hồi khiến khung cảnh càng thêm rợn người.
Lan nằm co quắp bên chiếc thùng xốp bẩn thỉu, từng nhịp thở đứt quãng.
Cô vừa sinh con được bốn ngày, vết mổ vẫn còn đau buốt đến mức đi lại cũng khó khăn. Thế mà giờ đây… cô bị ném thẳng ra bãi rác, không mảnh áo ấm, không có nổi một lời thương hại.
Bên cạnh cô, đứa bé đỏ hỏn đang khóc khàn cả tiếng vì lạnh và đói.
Lan run rẩy ôm con, nước mưa lẫn nước mắt khiến khuôn mặt cô tím tái.
“Con ơi… mẹ xin lỗi… mẹ không bảo vệ được con…”
Không ai tin được rằng người làm ra chuyện này không phải kẻ điên loạn hay côn đồ ngoài đường… mà chính là Huy – chồng hợp pháp của cô, người từng thề trước bàn thờ gia tiên sẽ yêu thương cô trọn đời.
Nhưng mọi thứ thay đổi ngay khi Vy – cô bồ trẻ trung, sắc sảo và đầy thủ đoạn – xuất hiện.
Hai tiếng trước đó…
Lan đang nằm trên giường bệnh, người yếu đến mức không nhấc nổi tay. Đột nhiên Huy lao vào phòng với vẻ mặt khó chịu.
“Chuẩn bị đi.” – hắn nói cộc lốc.
Lan thở khó nhọc:
“Đi… đi đâu anh? Em còn chưa—”
“Về nhà!” – Huy gắt – “Bệnh viện tốn tiền. Tao còn phải chuẩn bị đám cưới!”
Lan chết lặng:
“Đám cưới… nào?”
Huy khoanh tay, nở nụ cười lạnh rợn người.
“Đám cưới của tao với Vy.”
Lan chết điếng, máu trong người như đông lại.
“Nhưng… còn em? Còn đứa bé? Anh… anh nói gì vậy?”
Vy bước từ sau lưng Huy ra, đôi giày cao gót nện xuống nền bệnh viện cộp… cộp… đầy thách thức.
“Này chị ơi.” – Vy cười nhạt – “Tỉnh táo chút đi. Chị chỉ là tai nạn. Chị không giữ được chồng thì biến cho người khác giữ.”
Lan nghẹn giọng, nước mắt trào ra.
“Anh Huy… sao anh lại—?”
Huy không thèm nhìn cô. Hắn cầm caravat, sửa soạn đứng đắn như thể đang phát biểu, rồi lạnh lùng thốt:
“Tao không còn tình cảm gì với mày. Con thì để đó, lát tao tính. Giờ mày dọn khỏi nhà tao, để tao lên xe hoa với Vy.”
Lan sững sờ, tưởng như đang nghe nhầm.
Nhưng tất cả… là thật.
Huy không cho Lan đi taxi hay bất cứ phương tiện đàng hoàng nào. Hắn mặc kệ vết mổ đang rỉ máu, bắt Lan bế con chen lên chiếc xe bán tải cũ.
Vy ngồi bên cạnh, miệng không ngừng buông lời khinh miệt.
“Nhìn mặt chị là hiểu rồi. Mẹ đơn thân hợp hơn. Chồng chị từ hôm nay là của tôi.”
Lan không phản ứng được, cơ thể cô đau buốt đến mức chỉ có thể ôm con vào lòng mà khóc thầm.
Xe chạy vài phút rồi dừng lại.
Lan nhìn ra ngoài… chỉ thấy bãi rác mênh mông tối tăm.
“Anh Huy… đây là đâu? Anh đưa em tới đây làm gì?”
Huy mở cửa xe, nắm áo Lan kéo mạnh.
“Xuống!”
Lan bật khóc:
“Anh đừng làm vậy! Con còn quá nhỏ! Đêm nay lạnh lắm… Em xin anh…”
Vy cười khẩy:
“Để chị lại đây cho rảnh việc. Chị mà về nhà là phá đám cưới tôi mất.”
Lan ngã xuống nền đất ẩm, mùi rác bốc lên nồng nặc. Đứa bé khóc thét vì lạnh.
“Anh Huy… em xin anh… mở lòng thương con một chút…”
Huy nhìn mẹ con cô như nhìn hai kẻ xa lạ.
“Mai mốt tao làm giấy tờ bỏ. Mày nuôi được thì nuôi, không thì tự chịu. Tao cưới Vy rồi.”
Nói xong, hắn đập mạnh cửa xe và phóng đi.
Bỏ mặc Lan và đứa trẻ… giữa bãi rác tối đen như mực.
Lan ngất lên ngất xuống vì lạnh. Cô run đến mức hàm răng va vào nhau liên tục. Đứa con nhỏ thở khò khè vì thân nhiệt hạ thấp.
Trong lúc tuyệt vọng ấy, Lan gượng lôi điện thoại trong túi áo ra. Nhưng ngón tay cô lạnh cứng, ấn không nổi.
Chỉ duy nhất một nút bấm khẩn cấp cô có thể nhấn được… Đó là…
ĐỌc tiếp câu chuyện ở dưới bình luận 👇👇👇
Lan dồn hết sức lực cuối cùng, ngón tay lạnh cứng run rẩy ấn mạnh vào nút khẩn cấp duy nhất mà cô nhớ được. Màn hình mờ ảo lập tức hiện lên dòng chữ ‘Cha’, sáng rực như một tia hy vọng mong manh giữa màn đêm đen kịt. Nước mắt Lan trào ra, nóng hổi trên gò má tái nhợt.
Cô ngước nhìn lên bầu trời tối đen, thều thào, giọng đứt quãng vì lạnh và kiệt sức:
“Cha ơi… cứu con… con và cháu…”
Tiếng thều thào yếu ớt của Lan lạc giữa tiếng gió rít và tiếng mưa rơi, nhưng cô biết, đó là tất cả những gì cô có thể làm để bám víu vào cuộc sống, gửi gắm tia hy vọng cuối cùng vào người cha quyền lực.
Trong ánh đèn vàng vọt của văn phòng làm việc, Ông Hùng, Bí thư tỉnh ủy, đang họp đêm với vài cán bộ cấp cao. Không khí căng thẳng, tiếng bút sột soạt trên giấy, và những gương mặt nghiêm nghị hiện rõ sự mệt mỏi sau một ngày dài. Bỗng, chiếc điện thoại đặt trên bàn ông rung lên bần bật, phá tan sự tĩnh lặng. Màn hình hiện lên số của Lan, kèm theo biểu tượng khẩn cấp màu đỏ nhấp nháy. Ông Hùng nhíu mày, một sự bất ngờ khó hiểu pha lẫn dự cảm chẳng lành lướt qua. Cuộc họp ngừng lại, mọi ánh mắt đổ dồn về phía ông.
Ông Hùng vội vàng nhấc máy, áp tai vào điện thoại, giọng nói lập tức biến chuyển từ nghiêm nghị sang đầy lo lắng:
“Lan? Con sao vậy? Nói cha nghe!”
Đầu dây bên kia, tiếng Lan thều thào, đứt quãng như thể cô đang cố gắng lấy từng hơi thở yếu ớt, lẫn vào đó là tiếng khóc ré khàn cả tiếng của Đứa bé. Những âm thanh đó như nhát dao cứa vào lòng người cha. Ông Hùng siết chặt điện thoại, bàn tay run rẩy, lồng ngực thắt lại. Ông nhìn chằm chằm vào màn hình, như thể muốn xuyên qua không gian để nhìn thấy con gái.
“Con… con và cháu… bị bỏ rơi…” Lan cố gắng thì thầm, từng chữ như bị xé ra từ cổ họng khô khốc. “Huy… Huy…”
Tiếng Lan ngắt quãng, bị chìm đi bởi tiếng gió rít qua điện thoại và tiếng mưa rơi lộp bộp. Ông Hùng đứng bật dậy, đẩy ghế ngã ra sau, khuôn mặt vốn điềm tĩnh giờ tái nhợt. Các cán bộ trong phòng kinh ngạc nhìn.
“Bị bỏ rơi? Ở đâu? Có chuyện gì xảy ra? Nói rõ ràng cho cha!” Ông Hùng gầm lên, giọng nói đầy quyền uy giờ đây chỉ còn sự hoảng loạn.
“Bị bỏ rơi? Ở đâu? Có chuyện gì xảy ra? Nói rõ ràng cho cha!” Ông Hùng gầm lên, giọng nói đầy quyền uy giờ đây chỉ còn sự hoảng loạn.
Đầu dây bên kia, tiếng gió rít qua điện thoại càng lớn, át đi những lời cố gắng thều thào của Lan. Ông Hùng chỉ nghe thấy tiếng Đứa bé khóc thét lên những đợt dài thê lương, và một tiếng “rác…” đứt đoạn từ Lan trước khi tín hiệu chập chờn rồi im bặt. Tim ông như bị bóp nghẹt. Ông Hùng đứng sững, nắm chặt điện thoại, đôi mắt quét qua những người cán bộ đang bàng hoàng trong phòng.
Mấy giây trôi qua như vô tận. Khuôn mặt Ông Hùng dần biến sắc, từ nỗi lo lắng tột độ chuyển sang một cơn thịnh nộ dữ dội. Mảnh ghép “bị bỏ rơi”, “Huy”, “vừa sinh con”, và “rác” chợt hiện rõ trong tâm trí ông như một bức tranh kinh hoàng. Vợ chồng Huy có mâu thuẫn, nhưng đến mức vứt bỏ con gái mình, vừa sinh con xong, ra bãi rác ư? Điều đó thật không thể tin được!
Một tiếng ‘RẦM’ vang lên chói tai khi Ông Hùng đập mạnh tay xuống bàn làm việc, khiến cả phòng họp rung chuyển. Chiếc điện thoại suýt văng ra khỏi tay ông. Các cán bộ giật mình, hoảng sợ. Chưa bao giờ họ thấy Bí thư Hùng lại giận dữ đến mức này.
Ông Hùng quay phắt về phía người thư ký riêng đang đứng gần đó, ánh mắt hằn lên những tia đỏ ngầu.
“Thư ký Bình! Lập tức định vị vị trí của Lan qua điện thoại! Nhanh!” Ông Hùng ra lệnh, giọng nói nghiến ken, từng chữ như xuyên thẳng vào người đối diện. “Gọi tài xế riêng, chuẩn bị xe ngay! Tôi cần đi gấp!”
Thư ký Bình lắp bắp: “Dạ… dạ thưa Bí thư… nhưng…”
“Không nhưng nhị gì hết!” Ông Hùng cắt lời, bước nhanh ra khỏi bàn, đôi mắt đầy vẻ căm phẫn. “Con gái tôi và cháu ngoại tôi đang gặp nguy hiểm! Mau! Nhanh lên cho tôi!”
Tại bãi rác hoang vu cuối thị trấn, bóng tối vẫn bao trùm, chỉ có những đốm sáng lờ mờ từ xa. Cơn mưa phùn lất phất dai dẳng, xuyên thấu từng lớp áo mỏng của Lan. Gió rít từng hồi, cuốn theo mùi tanh tưởi của rác thải và cái lạnh buốt xương. Lan nằm co ro bên một đống đổ nát, toàn thân run bần bật, vết mổ sau sinh nhức nhối như bị xé toạc. Ý thức của cô mờ dần, chập chờn như ngọn nến trước gió.
Cô ôm chặt Đứa bé vào lòng, tấm áo khoác duy nhất đã ướt sũng nhưng vẫn là tất cả những gì cô có thể che chắn cho con. Đứa bé đỏ hỏn, khuôn mặt tím tái, hơi thở yếu ớt, khò khè. Tiếng khóc của con giờ chỉ còn là những tiếng rên ư ử khàn đặc, yếu ớt hơn cả tiếng gió đêm. Lan áp má mình vào trán con, cảm nhận hơi ấm mong manh của con đang dần tan biến. Cô biết, mình đang cạn kiệt.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lạnh cóng của Lan, hòa vào mưa. Cô dùng chút sức lực cuối cùng, thì thầm.
“Con ơi… cố lên con…”
Bàn tay run rẩy của Lan cố gắng vuốt ve mái tóc tơ của Đứa bé. Cô cảm thấy cơn chóng mặt ập đến dữ dội, thị giác nhòe đi, những hình ảnh chập chờn cứ lướt qua tâm trí. Mặc kệ tất cả, Lan vẫn siết chặt vòng tay, ép Đứa bé sát vào ngực mình, như muốn truyền cho con chút hơi ấm còn sót lại trong cơ thể mình. Cả thế giới dường như đang quay cuồng, nhưng chỉ có một điều duy nhất rõ ràng trong tâm trí cô: bảo vệ con. Cô sẽ không gục ngã, ít nhất là chưa thể, khi Đứa bé vẫn còn thở.
Trong khi đó, chiếc Mercedes S-Class đen bóng lướt đi êm ái trên con đường nhựa phẳng lì, xa hẳn cái ẩm ướt, tăm tối của bãi rác hoang vu cuối thị trấn. Bên trong, không khí ngập tràn mùi nước hoa đắt tiền và sự hân hoan đến đáng sợ. Vy ngồi tựa lưng vào ghế da, chiếc váy cưới lụa trắng muốt ôm sát thân hình hoàn hảo. Cô nhấp một ngụm rượu vang đỏ sóng sánh trong ly pha lê, ánh mắt sắc lạnh lóe lên vẻ đắc thắng.
Vy xoay người về phía Huy, tay cô vuốt nhẹ lên cánh tay anh, nụ cười kiêu sa nở trên môi.
“Giờ thì rảnh nợ rồi, anh nhỉ? Cái của nợ đó cũng xứng đáng ở bãi rác thôi.”
Huy, với bộ vest cưới chỉnh tề, khẽ nhếch mép. Ánh mắt anh lướt qua vẻ mặt hài lòng của Vy, rồi lại tập trung vào con đường phía trước. Một cảm giác hả hê dấy lên trong lòng anh, thứ cảm giác của kẻ vừa thoát khỏi gánh nặng đã đeo bám bấy lâu. Anh không hề hay biết rằng, tai họa mà anh đã gieo rắc, đang chực chờ để quay lại, nghiền nát cuộc đời anh.
Cùng lúc đó, chiếc xe hơi đen bóng loáng của ông Hùng phóng như bay trên con đường vắng, xé toạc màn đêm dày đặc. Tiếng động cơ gầm rú phá tan sự tĩnh lặng của những cung đường ngoại ô. Người tài xế, khuôn mặt căng thẳng, dán chặt mắt vào kính chắn gió, tay siết chặt vô lăng, cố gắng giữ tốc độ cao nhất có thể.
Ở ghế sau, ông Hùng ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc lạnh, đầy phẫn nộ nhìn ra ngoài cửa sổ. Tâm trạng ông như lửa đốt, từng nhịp thở nặng nề mang theo sự lo lắng tột cùng cho con gái và đứa cháu vừa chào đời. Ông Hùng với tay lấy chiếc điện thoại, bấm một dãy số quen thuộc. Đầu dây bên kia vừa đổ chuông, ông đã lên tiếng, giọng nói trầm ấm thường ngày nay trở nên cương quyết, pha lẫn sự gấp gáp.
“Nghe đây. Chuẩn bị ngay một đội ngũ y tế. Đầy đủ trang thiết bị sơ cứu, đặc biệt là cho trẻ sơ sinh. Và một xe cứu thương sẵn sàng. Tôi cần tất cả họ tập trung tại cổng thành phố trong vòng mười lăm phút. Nhanh lên!”
Ông Hùng ngắt máy, lòng ông nóng ran. Mỗi giây phút trôi qua là một cực hình, vì ông biết, Lan và đứa cháu của ông đang phải vật lộn với tử thần giữa đêm lạnh giá. Chiếc xe vẫn tiếp tục lao đi vun vút, như một mũi tên xé gió, mang theo hy vọng mong manh về sự sống.
Chiếc xe hơi đen bóng loáng bất ngờ rít lên ken két, khựng lại đột ngột ở rìa `Bãi rác hoang vu cuối thị trấn`. Mặc cho tiếng phanh chói tai xé toạc màn đêm, `Ông Hùng` không đợi xe dừng hẳn, đã vội vàng mở cửa, sải bước xuống. Lòng ông như lửa đốt. Dưới ánh đèn pha yếu ớt, thân ảnh cao lớn của `Ông Hùng`, vị Bí thư tỉnh ủy quyền lực, dường như nhỏ bé lạ thường giữa khung cảnh hoang tàn, bốc mùi hôi thối nồng nặc của rác thải.
Đất đá lởm chởm, rác rưởi ngập ngụa, nhưng `Ông Hùng` không hề ngần ngại. Ông bước nhanh qua từng đống rác bẩn thỉu, đôi mắt sắc lạnh quét khắp nơi, từng ngóc ngách, từng cái bóng, tìm kiếm một hình hài quen thuộc. Mỗi bước chân nặng nề như giẫm lên nỗi đau và sự tuyệt vọng. Lồng ngực ông thắt lại, cố gắng hít thở giữa không khí ô nhiễm và nỗi sợ hãi tột cùng.
Bỗng, `Ông Hùng` dừng lại, ngửa mặt lên trời, tiếng gọi xé lòng bật ra từ cổ họng ông, vang vọng giữa đêm lạnh như một tiếng than vãn bất lực: “Lan! Lan ơi!”
Ông Hùng vừa dứt tiếng gọi, ánh đèn pha hắt qua những vệt mưa còn đọng, đột ngột bắt lấy một hình ảnh giữa bãi rác bừa bộn. Không phải ảo ảnh. Là `Lan`.
Cảnh tượng ấy găm thẳng vào tim `Ông Hùng`, khiến mọi hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Con gái ông, người mà ông luôn nghĩ đang hạnh phúc trong ngôi nhà chồng, giờ đây nằm co quắp bên chiếc thùng xốp ẩm ướt, tấm thân gầy gò run rẩy từng hồi. Bên cạnh `Lan`, một bọc vải cũ kỹ lộ ra phần đầu đỏ hỏn của `Đứa bé`, tiếng khóc khan đặc thỉnh thoảng bật ra yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một sự sống mong manh. `Đứa bé` mới sinh bốn ngày, đỏ bầm vì lạnh, đôi môi tím tái vì đói.
Vết mổ của `Lan` còn chưa lành, chắc chắn đau buốt, nhưng cô dường như đã không còn cảm nhận được gì nữa ngoài cái lạnh thấu xương và nỗi tuyệt vọng cùng cực.
`Ông Hùng` như bị một luồng điện giật ngang. Cơn đau trong lòng ông còn dữ dội hơn cả những đống rác hôi thối đang bốc lên quanh đây. Ông lập tức quỳ sụp xuống, mặc cho bùn đất bám vào đầu gối. Bàn tay ông run rẩy chạm vào vai `Lan`.
“Lan… Con gái của cha…” Giọng `Ông Hùng` lạc đi, nghẹn ứ.
`Lan` giật mình, đôi mắt sưng húp từ từ ngẩng lên. Khuôn mặt cô hốc hác, nhợt nhạt như tờ giấy, nước mắt tuôn như mưa, hòa lẫn với bùn đất bẩn thỉu. Cô nhìn cha, như một linh hồn lạc lối tìm thấy ánh sáng cuối đường hầm.
“Cha… cha ơi… con…” `Lan` cố gắng cất lời, nhưng chỉ những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, đau đớn đến xé lòng.
`Ông Hùng` không đợi thêm. Ông nhẹ nhàng, cẩn trọng như sợ làm vỡ một món đồ quý giá, cúi xuống bế `Đứa bé` lên. Hơi ấm nhỏ bé, lạnh cóng và yếu ớt trong vòng tay ông, khiến trái tim người cha, người ông này, vỡ vụn. Ông siết chặt `Đứa bé` vào lòng, mong muốn truyền chút hơi ấm cuối cùng của mình. Ông nhìn vào đôi mắt bé xíu đang thoi thóp khép lại, từng tiếng thở hắt ra của `Đứa bé` như những nhát dao cứa vào ruột gan ông.
“Cha đây rồi… cha sẽ không để con và cháu phải chịu đựng nữa…” `Ông Hùng` thì thầm, ôm lấy cả `Lan` và `Đứa bé`, nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt khắc khổ.
Ông Hùng không chần chừ một giây nào. Ông lập tức cởi chiếc áo khoác dày, ấm áp đang mặc trên người, dùng sự nhẹ nhàng nhất có thể để bao bọc lấy `Lan` và `Đứa bé`. Hơi ấm từ chiếc áo dần xoa dịu cái run rẩy của hai mẹ con. Ông ngẩng đầu, nhìn về phía chiếc xe chờ sẵn, ra lệnh cho người tài xế đang đứng đợi từ xa với giọng nói dứt khoát nhưng vẫn không giấu được sự nghẹn ngào.
“Đưa hai mẹ con cô `Lan` đến bệnh viện tốt nhất trong tỉnh! Nhanh lên!”
Ông lại cúi xuống, ôm chặt lấy `Lan` và `Đứa bé` vào lòng. Khuôn mặt `Lan` vẫn còn tái nhợt, đôi mắt nhìn ông đầy sợ hãi và bàng hoàng. `Ông Hùng` gạt đi dòng nước mắt đang lăn dài trên má, nắm lấy bàn tay lạnh cóng của con gái.
“Đừng lo, cha ở đây rồi,” ông nói, giọng ông kiên quyết đến lạ nhưng ánh mắt lại tràn đầy tình thương xót. “Con và cháu sẽ ổn thôi!”
Ông nhẹ nhàng dìu `Lan` đứng dậy, mặc dù cô gần như không còn chút sức lực nào. `Đứa bé` vẫn được ông Hùng ôm chặt trong lòng, tiếng khóc đã dịu đi phần nào nhưng vẫn còn rất yếu ớt. Hai cha con bước vội về phía chiếc xe, bỏ lại sau lưng bãi rác hoang tàn, lạnh lẽo, cùng với bóng ma của nỗi tuyệt vọng.
Chiếc xe cứu thương vừa khuất dạng, tiếng còi xe lẫn vào màn đêm, kéo theo cả sự sống mong manh của Lan và Đứa bé. Ông Hùng vẫn đứng sững giữa bãi rác hoang tàn, gió đêm lùa qua kẽ tóc bạc, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Khuôn mặt ông, ban nãy còn đầy xót xa, giờ đây cứng lại, biến sắc đến kinh hoàng. Đôi mắt ông hằn lên những tia giận dữ, nỗi đau tột cùng biến thành cơn thịnh nộ câm lặng. Ông Hùng hít sâu một hơi, bàn tay run rẩy đưa vào túi áo vest, rút ra chiếc điện thoại vệ tinh. Ánh sáng xanh le lói từ màn hình hắt lên khuôn mặt lạnh lẽo của ông.
Ông Hùng nhấn số, chờ đợi một vài giây ngắn ngủi nhưng nặng trĩu. Đầu dây bên kia vừa nhấc máy, giọng ông đã vang lên, lạnh tanh và dứt khoát, không một chút biểu cảm nhưng đầy quyền lực, như một lưỡi dao sắc lẹm xuyên qua bóng đêm.
“Tìm cho tôi thằng Huy,” ông Hùng nói, giọng điệu kiên quyết đến rợn người. “Ngay bây giờ! Tôi muốn biết nó đang ở đâu, làm gì. Đừng để lọt một chi tiết nào!”
Ông cúp máy không một lời chào, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào khoảng không đen kịt trước mặt, nơi chiếc xe của Lan vừa rời đi. Cơn giông trong lòng ông Hùng mới chỉ bắt đầu.
Tiếng nhạc du dương của đàn violin và tiếng cụng ly giòn tan vang lên khắp sảnh tiệc lộng lẫy. Tại nhà hàng sang trọng bậc nhất, ánh đèn chùm pha lê phản chiếu lấp lánh trên những chiếc ly rượu vang đỏ, tạo nên một khung cảnh xa hoa, hân hoan. Tiệc cưới của Huy và Vy đang diễn ra như một giấc mơ mà nhiều người ao ước.
Huy, trong bộ vest đen được cắt may tỉ mỉ, đứng giữa sảnh tiệc, tay tự tin nâng ly champagne. Nụ cười mãn nguyện, pha lẫn chút tự đắc, nở trên môi hắn. Hắn đưa mắt lướt qua hàng trăm gương mặt khách mời toàn những nhân vật có máu mặt, rồi lại nhìn sang Vy bên cạnh. Lòng hắn dâng trào cảm giác chiến thắng, như thể hắn vừa giành được một giải thưởng lớn nhất trong đời. Hắn thầm nghĩ, cuộc đời hắn cuối cùng đã rẽ sang một lối đi hoàn toàn mới, một con đường rực rỡ ánh hào quang mà Lan mãi mãi không thể chạm tới.
Vy, lộng lẫy trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, kiêu sa khoác tay Huy. Mỗi bước đi của cô ta đều toát ra vẻ tự tin đến mức ngạo mạn. Ánh mắt Vy lấp lánh sự thỏa mãn, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười rạng rỡ, như đang thách thức cả thế gian rằng mình đã đạt được mọi thứ. Cô ta nghiêng đầu, ghé sát tai Huy, giọng nói ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự đắc thắng.
“Cuối cùng thì chúng ta cũng thành của nhau, anh yêu.”
Huy siết nhẹ tay Vy, ánh mắt hắn đầy tham vọng và ngập tràn hình ảnh về một tương lai tươi sáng, nơi có hắn và Vy sánh bước trong nhung lụa. Hắn không hề hay biết rằng, cùng lúc đó, những sợi dây số phận vô hình đang siết chặt, và tiếng chuông báo tử cho hạnh phúc giả tạo này đã bắt đầu ngân vang từ một cuộc điện thoại lạnh lùng.
Tiếng nhạc và tiếng cười nói vẫn còn vang vọng khắp sảnh tiệc, nhưng đột nhiên, một luồng không khí lạnh lẽo quét qua. Từ cửa chính, một nhóm khoảng năm người đàn ông mặc vest đen, dáng vẻ lịch sự nhưng gương mặt lạnh lùng và nghiêm nghị, bước vào. Họ không chào hỏi ai, cũng không nở một nụ cười xã giao nào, chỉ lặng lẽ rẽ lối qua đám đông khách mời đang xì xào, tiến thẳng về phía bàn tiệc chính nơi Huy và Vy đang đứng.
Huy vừa nâng ly, đôi mắt lấp lánh vẻ tự mãn khi nhìn Vy, bỗng cảm thấy một sự chú ý khác lạ. Hắn nhíu mày, quay sang nhìn về phía cửa. Nhóm người đàn ông kia, với vóc dáng cao lớn và ánh mắt sắc bén, tiến đến gần mỗi lúc một nhanh. Họ trông không giống khách mời, cũng không giống nhân viên phục vụ. Một cảm giác bất an khó tả trỗi dậy trong lòng Huy.
Một người đàn ông dẫn đầu, với mái tóc cắt ngắn gọn gàng và đôi mắt sắc như dao, đi thẳng tới. Hắn dừng lại ngay phía sau Huy, đưa tay vỗ nhẹ vào vai Huy. Lực vỗ không mạnh, nhưng đủ khiến Huy giật mình, toàn thân cứng lại. Vy đứng bên cạnh cũng cảm thấy sự căng thẳng bất ngờ này.
“Mời anh Huy đi theo chúng tôi một lát.” Người đàn ông nói nhỏ, giọng đều đều nhưng chất chứa một quyền uy không thể chối cãi. Ánh mắt hắn lạnh lùng, không biểu lộ chút cảm xúc nào, chỉ thẳng thừng ra lệnh.
Huy và Vy sững sờ, quay phắt lại nhìn người đàn ông và nhóm vệ sĩ phía sau. Nụ cười trên môi Vy tắt ngấm. Huy lắp bắp: “Các anh… các anh là ai? Có chuyện gì vậy?” Hắn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng lồng ngực đã đập thình thịch.
Người đàn ông vest đen không trả lời, chỉ lặp lại, ánh mắt kiên định không chút khoan nhượng: “Mời anh Huy. Chúng tôi không muốn làm ồn ào buổi tiệc của anh.”
Vy nắm chặt cánh tay Huy, đôi mắt cô ta mở to vì kinh hãi. Mọi suy nghĩ về một tương lai tươi sáng bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ, lạnh buốt. Cô ta nhìn Huy cầu cứu, nhưng chính hắn cũng đang hoảng loạn, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Không khí từ hân hoan chuyển sang căng như dây đàn trong tích tắc.
Huy cố gắng chống cự, toàn thân hắn căng cứng. Hắn nhìn chằm chằm vào người đàn ông vest đen, giọng nói lắp bắp nhưng pha chút thách thức: “Các người là ai? Tại sao lại bắt tôi? Tôi không làm gì sai cả!”
Người đàn ông dẫn đầu vẫn giữ nguyên ánh mắt sắc lạnh, không hề dao động. Hắn không nói thêm một lời nào, chỉ khẽ nhếch mép, để lộ một nụ cười mỉa mai thoáng qua. Một người đàn ông khác trong nhóm tiến lên, đặt tay lên khuỷu tay Huy, một lực nắm vừa đủ để nhắc nhở mà không cần dùng lời nói. Ánh mắt như muốn nói: “Anh không có quyền lựa chọn.”
Vy hoảng loạn tột độ. Cô ta vội vàng níu chặt lấy cánh tay Huy, đôi mắt mở to, ngấn nước: “Anh Huy! Có chuyện gì vậy? Anh đi đâu? Các người… các người muốn làm gì anh ấy?” Giọng cô ta run rẩy, đầy vẻ cầu xin.
Nhưng nhóm người áo đen hoàn toàn phớt lờ Vy. Họ dùng ánh mắt kiên quyết, sắc lạnh buộc Huy phải theo. Huy cảm thấy lồng ngực mình đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn biết mình không thể chống lại được nhóm người này. Ánh mắt của họ không chỉ là sự đe dọa, mà còn là một lời khẳng định về quyền lực.
Huy bị dẫn đi một cách thô bạo nhưng không kém phần trật tự. Hắn lê bước chân nặng nề qua hàng trăm ánh mắt của khách khứa đang ngỡ ngàng, hoang mang. Tiếng xì xào bàn tán bỗng chốc vang lên khắp sảnh tiệc cưới sang trọng. Có người cố gắng hỏi, có người chỉ dám nhìn theo với vẻ mặt khó hiểu. Vy vẫn đứng đó, đôi mắt dán chặt vào bóng lưng Huy đang khuất dần ở cửa chính, cảm giác bất lực và sợ hãi bao trùm lấy cô ta. Buổi tiệc cưới từ hân hoan bỗng chốc biến thành một màn kịch đầy bí ẩn và căng thẳng.
Những người đàn ông áo đen đẩy nhẹ Huy vào một căn phòng làm việc rộng lớn, bài trí trang nghiêm. Ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn hắt lên khuôn mặt một người đàn ông trung niên đang ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da cao cấp. Người đàn ông dẫn đầu nhóm, vẫn với vẻ mặt lạnh lùng, chỉ tay về phía chiếc ghế đối diện bàn làm việc, ra hiệu cho Huy ngồi xuống. Huy ngước mắt nhìn thẳng người đàn ông đang ngồi. Tim hắn như ngừng đập.
Đó là Ông Hùng. Ánh mắt ông sắc như dao cau, không chút biểu cảm, nhìn thẳng vào Huy, như muốn xuyên thấu tâm can hắn. Huy lùi lại một bước, toàn thân run rẩy, mặt tái mét.
HUY
Cha… cha vợ… sao cha lại ở đây?
Ông Hùng không nói một lời. Ông chỉ nhìn chằm chằm vào Huy, ánh mắt chứa đựng sự phán xét lạnh lùng và một quyền uy không thể kháng cự. Cả căn phòng như bị bao trùm bởi khí chất áp đảo của ông.
Ông Hùng không đáp lời. Ánh mắt ông vẫn lạnh lùng khóa chặt vào Huy, khiến hắn cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Căn phòng dường như chìm vào một không gian ngột ngạt đến khó thở.
Chậm rãi, ông Hùng chống tay xuống mặt bàn, từ từ đứng dậy. Mỗi cử động của ông đều mang theo một sức nặng vô hình, một uy áp khiến Huy muốn khuỵu gối. Ông bước từng bước vững chãi, tiến về phía Huy. Mỗi tiếng bước chân như tiếng trống dội thẳng vào lồng ngực Huy, báo hiệu điều chẳng lành.
Ông Hùng dừng lại trước mặt Huy, đứng sừng sững như một ngọn núi. Giọng ông trầm tĩnh, nhưng mỗi lời nói ra lại sắc như nhát dao cứa vào tim hắn.
ÔNG HÙNG
Cậu nghĩ cậu có thể làm gì thì làm với con gái tôi sao, Huy? Cậu sẽ phải trả giá đắt cho những gì cậu đã gây ra, không chỉ với Lan mà còn với đứa cháu của tôi.
Huy run rẩy bần bật, toàn thân đổ mồ hôi vã ra như tắm. Hắn lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa, nhưng lưng đã chạm vào tường. Chân hắn mềm nhũn, đứng không vững. Nỗi sợ hãi tột độ bủa vây, khiến hắn không thể nói nên lời.
Huy đã chạm lưng vào tường, toàn thân tê liệt. Ánh mắt tàn nhẫn của ông Hùng như xuyên thấu qua lớp da, vào tận xương tủy hắn. Từng lời của ông Hùng vang vọng trong đầu Huy, không chỉ là lời đe dọa, mà là bản án cuối cùng. Hắn chợt thấy rõ mồn một hình ảnh tương lai: sự nghiệp tan nát, danh tiếng tiêu tan, và cuộc sống xa hoa mà hắn hằng xây đắp sụp đổ không còn gì. Nụ cười tự mãn trên môi Vy, những lời đường mật cô ta từng rót vào tai hắn, giờ đây hóa thành những mũi kim đâm vào tâm can. Hắn nhận ra, mọi thứ đã kết thúc, không có đường quay lại. Một tiếng nấc nghẹn khô khốc bật ra khỏi cổ họng, rồi hắn khuỵu xuống, hai tay ôm lấy đầu, đôi vai run bần bật. Hắn đã mất tất cả.
Ông Hùng lặng lẽ quan sát cảnh tượng trước mắt. Khuôn mặt ông vẫn không một chút biểu cảm, lạnh lùng đến đáng sợ. Ông khẽ nhấc tay, một cử chỉ dứt khoát và đầy quyền lực. Ngay lập tức, hai người đàn ông cao lớn trong bộ vest đen, vẫn đứng im lìm ở góc phòng nãy giờ, tiến lại gần Huy.
ÔNG HÙNG
Đưa cậu ta đi.
Hai người đàn ông không nói một lời, mỗi người kẹp một bên cánh tay Huy, lôi hắn đứng dậy. Huy yếu ớt giãy giụa, nhưng hoàn toàn vô vọng. Hắn bị kéo lê đi, đôi mắt vô hồn nhìn về phía ông Hùng, rồi về phía cánh cửa đang dần mở ra. Tiếng kéo lê chân trên sàn nhà vang lên chát chúa, như tiếng cào xé lương tâm hắn.
Cánh cửa nặng nề khép lại, tạo ra một tiếng ĐÓNG SẦM LỚN, vang vọng khắp căn phòng, như tiếng sét đánh ngang tai.
Căn phòng làm việc lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn lại ông Hùng đứng đó. Ánh nắng chiều len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng trên tấm thảm tối màu. Ông Hùng không vội ngồi xuống, mà từ từ bước ra cửa sổ, phóng tầm mắt nhìn xa xăm ra ngoài. Thành phố vẫn ồn ào, hối hả, nhưng trong khoảnh khắc này, ông lại cảm thấy một sự bình yên lạ thường.
Cuộc đời vốn là một dòng chảy không ngừng, đôi khi dữ dội, đôi khi êm đềm. Những sóng gió, những sai lầm, rốt cuộc cũng chỉ là một phần của hành trình. Điều quan trọng không phải là vấp ngã bao nhiêu lần, mà là cách chúng ta đứng dậy, học được gì từ những sai lầm đó. Lan, con gái ông, đã phải trải qua quá nhiều nỗi đau, nhưng cô đã không gục ngã. Cô đã mạnh mẽ vượt qua, vì bản năng làm mẹ, vì tình yêu thương vô bờ bến dành cho đứa con đỏ hỏn. Sự tha thứ có lẽ là một điều khó khăn, nhưng đôi khi, tha thứ không phải là vì kẻ đã gây ra lỗi lầm, mà là để giải thoát chính mình khỏi gánh nặng của thù hận.
Ông Hùng khẽ thở dài, không phải vì tiếc nuối cho Huy, mà vì cuộc đời có quá nhiều điều phức tạp. Ông chỉ hy vọng, từ đây, Lan sẽ tìm thấy sự bình yên thực sự, một cuộc sống mới, không còn những dối trá và tổn thương. Tương lai vẫn còn ở phía trước, một tương lai mà ánh sáng sẽ xua tan đi bóng tối, nơi tình yêu thương và sự chân thành sẽ được đền đáp xứng đáng. Cánh chim vẫn bay, mặt trời vẫn mọc, và hy vọng sẽ luôn tồn tại, như một ngọn hải đăng dẫn lối giữa biển cả cuộc đời.

