Mẹ chồng tôi công khai trước mặt cả nhà tuyên bố: từ nay về sau, toàn bộ lương hưu của bà sẽ đưa hết cho chị dâu cả.
Chồng tôi còn khuyên tôi nên rộng lượng bao dung. Tôi chỉ cười, bình tĩnh gật đầu chấp nhận.
Từ giây phút đó, tôi không đưa mẹ chồng thêm một xu nào nữa.
Đến Tết, bà gọi điện sang, giọng điệu vô cùng thản nhiên như lẽ dĩ nhiên:
“Tiệc giao thừa đặt rồi, 6 nghìn 6 một bàn, hai đứa chuyển khoản đi.”
Tôi bật loa ngoài, đáp lại nhẹ nhàng:
“Mẹ à, từ nay tụi con không về nữa đâu. Mẹ cứ bảo chị dâu thanh toán nhé.”
01
Phòng khách bật lò sưởi rất ấm, nhưng không khí lại khô đến ngột ngạt.
Sắc mặt Cao Minh u ám như thể vừa bị gió đông tháng Chạp táp vào suốt ba ngày ba đêm.
Màn hình điện thoại vụt tắt dưới đầu ngón tay tôi, âm thanh “tút” khô khốc của cú cúp máy vang lên, giống như có tảng đá lớn rơi tõm vào mặt hồ ch//ết, đánh vỡ toàn bộ sự nhẫn nhịn căng như dây đàn trong người anh ta.
“Vợ à! Em điên rồi sao?”
Anh ta đè thấp giọng rít lên, như thể lửa giận sắp trào ra khỏi cổ họng. Từng chữ đều run lên vì phẫn nộ.
“Đó là mẹ anh đấy!”
Tôi ngẩng đầu, bình thản nhìn thẳng vào mắt anh ta, không né tránh.
“Lúc mẹ đưa hết lương hưu cho chị dâu, bà cũng từng nói đó là người con dâu mà bà thương nhất.”
Giọng tôi nhẹ nhàng, nhưng như một cây kim thép đâ//m thẳng vào quả bóng căng phồng mang tên sĩ diện của anh ta, không chệch một ly.
Ngực Cao Minh phập phồng dữ dội, nhất thời cứng họng, mặt đỏ bừng lên vì nghẹn.
Vài giây sau, anh ta đổi giọng, chuyển sang vẻ đau lòng trách móc như thể chính nghĩa thuộc về mình:
“Chỉ vì tiền bữa cơm thôi mà? Có đáng để làm ầm ĩ lên vậy không? So đo chi li!”
Tôi bật cười.
Không phải cười khẩy, cũng chẳng phải cười lạnh, chỉ đơn giản là… thấy buồn cười.
“6 nghìn 6, đúng là không phải số tiền nhỏ. Nhưng Cao Minh, anh thật sự nghĩ, đây chỉ là chuyện tiền bạc sao?”
Tôi đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn bầu trời xám xịt ngoài kia.
“Đây không phải tiền, mà là sự tôn trọng. Là thứ mà gia đình các người – chưa bao giờ dành cho tôi.”
Cánh cửa ký ức như bị phá vỡ, toàn bộ sự việc hôm đó hiện rõ mồn một trong đầu tôi, từng chi tiết đều sắc nét như mới vừa xảy ra.
Ba tháng trước, vào một buổi họp mặt gia đình cuối tuần.
Trên bàn ăn có đầy món, có cả ngò – thứ tôi ghét nhất, và món thịt kho – món anh cả thích nhất.
Mẹ chồng ngồi ghế đầu bàn, mặt mày hớn hở, ho một tiếng lấy hơi rồi nói như thể sắp công bố tin trọng đại:
“Tháng sau mẹ chính thức nghỉ hưu, mỗi tháng nhận 5 nghìn.”
Bà dừng lại một chút, ánh mắt đảo qua tôi và chị dâu, cuối cùng dừng lại trên gương mặt tươi cười lấy lòng của chị ấy.
“Mẹ với ba con bàn rồi, từ tháng sau tiền hưu mẹ sẽ chuyển thẳng cho Lệ Lệ (chị dâu cả).”
Tay tôi đang cầm đũa khựng lại giữa không trung.
Chị dâu Vương Lệ Lệ lập tức đứng bật dậy, vẻ mặt kinh ngạc đầy sung sướng:
“Mẹ, sao được ạ! Tiền của mẹ, mẹ cứ cầm mà tiêu!”
Mẹ chồng nắm tay chị ta, vỗ vỗ đầy âu yếm, nếp nhăn trên mặt cũng cười rạng rỡ như hoa nở.
“Cho thì cứ cầm. Anh con làm ăn vất vả, chỗ nào cũng cần tiền xoay vòng. Con thì ở nhà chăm con, cũng chẳng dễ dàng gì. Mẹ xem đây là chút phụ cấp, coi như mẹ giao tiền dưỡng già cho tụi con giữ sớm một chút.”
“Sau này mẹ với ba cũng chỉ trông cậy vào vợ chồng con thôi.”
Bà nói rất chân thành, như thể Vương Lệ Lệ mới là dâu trưởng duy nhất trong nhà, còn anh cả mới là đứa con trai duy nhất.
Còn tôi và Cao Minh, chỉ là người ngoài cuộc.
Vương Lệ Lệ liếc tôi một cái, trong ánh mắt lồ lộ sự đắc ý và kiêu ngạo, không thèm che giấu.
Tôi cảm nhận được bàn tay Cao Minh dưới gầm bàn đang siết lấy tay tôi.
Anh ta ghé sát tai tôi, hạ giọng an ủi:
“Tiểu Tịnh, mẹ cũng chỉ muốn lo cho anh cả thôi. Em rộng lượng chút, đừng để bụng.”
Lại là “rộng lượng chút”.
Mỗi lần nhà anh làm chuyện gì khiến tôi khó chịu, Cao Minh đều dùng ba chữ này để bịt miệng tôi.
Tôi không cãi nhau tại chỗ, chỉ lặng lẽ rút tay ra khỏi tay anh.
Tôi nhìn mẹ chồng, mỉm cười nhã nhặn, nhưng lời nói ra khiến cả bàn ăn ch//ết lặng:
“Mẹ, nếu mẹ đã quyết định giao toàn bộ chuyện dưỡng già cho chị dâu, thì tụi con làm phận con cái cũng nên biết điều.”
“Từ nay trở đi, con với Cao Minh sẽ không gửi mẹ tiền sinh hoạt nữa, tránh để mẹ nhận hai khoản rồi áy náy. Chuyện dưỡng già, tụi con không can dự nữa.”
Cao Minh tái mặt ngay lúc đó.
Nụ cười trên mặt mẹ chồng cũng cứng lại, rõ ràng không ngờ tôi lại dám nói thẳng đến vậy.
Biểu cảm của Vương Lệ Lệ còn thú vị hơn nữa, như thể nuốt phải ruồi sống.
Bữa cơm đó kết thúc trong không khí nặng nề.
Trên đường về, lần đầu tiên Cao Minh nổi giận với tôi, trách tôi không hiểu chuyện, khiến anh ta mất mặt.
Anh ta tưởng tôi chỉ giận dỗi nhất thời, nói cho bõ tức.
Không ngờ tôi làm thật.
Từ hôm đó, tôi không chuyển cho mẹ chồng thêm đồng nào.
Và giờ đây, đến cả bữa cơm giao thừa tượng trưng cho sự đoàn viên, tôi cũng từ chối chi tiền.
“Cố chấp vừa thôi!”
Tiếng quát của Cao Minh kéo tôi ra khỏi dòng hồi tưởng.
Anh ta không tìm được lý do nào để phản bác, chỉ có thể dùng tiếng gào bất lực để trút giận.
“Rầm!”
Tiếng cửa bị đập mạnh vang lên, cả căn hộ rung nhẹ một cái.
Tôi ngồi một mình trên ghế sofa lạnh ngắt, nhìn ánh sáng ngoài trời dần tối sầm.
Trái tim tôi cũng theo đó mà nguội lạnh dần, cứng dần lại.
Đây không phải là lần đầu.
Vì người nhà anh, anh hết lần này đến lần khác ép tôi nhường nhịn, hy sinh cảm xúc, để vun đắp cho cái gọi là “đại gia đình” của anh.
Lần này, tôi không muốn nhường nữa.
Cao Minh vừa đập cửa bỏ đi chưa đầy nửa tiếng, điện thoại tôi đã réo inh ỏi.
Người gọi đến là: “Mẹ chồng”.
Tôi tắt máy, tiện tay quăng điện thoại sang bên kia ghế sofa, chẳng buồn quan tâm.
Ngay lập tức, WeChat của Cao Minh nhảy lên một tin nhắn thoại.
Giọng anh ta kìm nén lửa giận, phát ra từng chữ run rẩy:
“Em nghe điện thoại đi! Nghe máy! Em còn định làm lớn đến mức nào nữa hả?”
Tôi không trả lời.
Vài phút sau, mẹ chồng không gọi cho tôi nữa mà chuyển sang gọi vào máy Cao Minh.
Tôi đoán chắc lúc này anh ta đang núp ở đâu đó, đầu bù tóc rối nghe mẹ mình khóc lóc kể khổ.
Quả nhiên, Cao Minh gọi lại ngay.
Tôi vẫn không bắt máy.
Anh ta như vớ được cọng rơm cứu mạng, chuyển hết tin nhắn thoại mẹ chồng gửi cho mình sang cho tôi, từng đoạn, từng đoạn một:
“Tôi tạo nghiệt gì chứ! Vất vả nuôi con trai lớn bao năm, cưới vợ về lại đối xử với tôi như thế!
Tết nhất muốn ăn một bữa cơm cũng khó, nó muốn dồn tôi đến ch//ết chắc!”
“Cao Minh à, con phải dạy lại vợ đi, chưa gì đã muốn lật trời rồi!
Nhà họ Cao chúng ta không chứa nổi loại phật bà thế này đâu!”
Giọng mẹ chồng khóc lóc thảm thiết, chói tai nhức óc, vừa bi lụy vừa đầy kịch tính.
Ngay sau đó là tin nhắn thoại của Cao Minh – vẫn giọng đó, giờ thêm cả năn nỉ xen lẫn ép buộc:
“Tiểu Tịnh, em nghe xem, mẹ khóc đến mức nào rồi!
Em gọi lại cho mẹ đi, xin lỗi một câu là xong hết! Được không?”
Xin lỗi?
Tôi việc gì phải xin lỗi?
Tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, mặc cho nó rung bần bật trên sofa.
Tôi nhắm mắt lại, chỉ thấy cả thế giới trở nên ồn ào đến phát mệt.
Chẳng bao lâu sau, nhóm gia đình “Nhà họ Cao một lòng” bắt đầu nháy liên tục.
Một biểu tượng “@” đỏ rực kéo tôi ra khỏi chút yên tĩnh hiếm hoi.
Là dì của Cao Minh.
“@Hứa Tịnh, Tiểu Tịnh à, sao con không nghe điện thoại của mẹ chồng?
Tết nhất rồi, có chuyện gì thì cũng nên nói chuyện nhẹ nhàng, mẹ con già rồi, sức khỏe không tốt.”
Rồi đến cậu của Cao Minh cũng tham gia góp lời:
“Đúng đấy, vợ chồng sống với nhau thì phải biết hiếu thảo với cha mẹ.
Mẹ con nuôi Cao Minh lớn đâu có dễ dàng, ăn bữa cơm tất niên thôi mà, có gì to tát đâu?
Đừng trẻ người non dạ như thế.”
Bảy dì tám mợ như được bật công tắc đạo đức, thi nhau giáo huấn tôi bằng giọng “trên cao nhìn xuống”:
nào là “phải biết hiếu thuận”,
nào là “không nên so đo với bậc bề trên”.
Mỗi lời, như một nhát dao mềm cắm thẳng vào lòng.
Ngay lúc đó, chị dâu Vương Lệ Lệ lên tiếng — đẩy cả màn kịch này đến cao trào.
“@Tất cả mọi người
Dì, cậu ơi, mọi người đừng trách em dâu.
Chắc dạo này con bé áp lực công việc lớn quá, tâm trạng không tốt thôi.
Quan trọng là gia đình phải hòa thuận, vui vẻ.”
Giả vờ thay tôi “giải vây” xong, chị ta xoay chuyển ngay lập tức:
“Mẹ ơi, hay là để con với anh cả mời bữa cơm này nhé, mẹ đừng buồn nữa.
Dù có phải bán sạch nồi niêu xoong chảo, con cũng không để mẹ phải tủi thân trong mấy ngày Tết đâu.”
Một đóa bạch liên hoa xinh đẹp ra tay thật đúng lúc.
Chị ta vừa tỏ ra hiểu chuyện, hiếu thảo, lại vừa ngầm hắt nước bẩn vào tôi – biến tôi thành kẻ nhỏ nhen, hỗn hào, chẳng ra gì.
Lập tức, cả nhóm chuyển hướng:
“Vẫn là Lệ Lệ hiểu chuyện!”
“Cao Bằng đúng là có phúc, cưới được người vợ tốt như vậy.”
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, dạ dày lộn tùng phèo vì đống chữ giả tạo ấy.
Rồi… avatar của Cao Minh hiện lên — anh ta gửi một sticker “Cảm ơn chị dâu”, kèm theo câu:
“Anh thay mặt Hứa Tịnh xin lỗi cả nhà, là do cô ấy không biết điều.”
Trong khoảnh khắc đó, m//áu tôi như đóng băng.
Anh ta chưa từng hỏi ý tôi, chưa nghe tôi một lời, đã tự tiện tuyên bố: tôi sai.
Tôi cầm điện thoại, ngón tay gõ lên màn hình lạnh ngắt.
Tôi không phản bác lại những lời chỉ trích của họ.
Cũng không để tâm đến lời “xin lỗi thay” của Cao Minh.
Tôi trực tiếp trả lời Vương Lệ Lệ ngay trong nhóm.
“Cảm ơn chị dâu.
Vì mẹ đã chuyển hết 5 nghìn tiền lương hưu mỗi tháng cho chị làm ‘tiền dưỡng già’, nên bữa cơm tất niên 6 nghìn 6 này, đúng là chị nên trả rồi.
Chị trả giúp tụi tôi nhé, cả nhà tôi xin chân thành cảm ơn chị.”
Một câu như ném đá xuống hồ tĩnh, bắn tung hàng nghìn gợn sóng.
Nhóm chat khi nãy còn đang sôi nổi bỗng ch//ết lặng như tờ.
Vài giây sau, những người họ hàng xa vốn không biết nội tình bắt đầu lén lút nhắn riêng hỏi tôi, giọng điệu dè dặt:
“Tiểu Tịnh, mẹ chồng em thật sự đưa hết tiền hưu cho chị dâu rồi à? Thật không đó?”
Tôi không trả lời.
Tôi đã ném quả bo//m vào đó rồi, phần còn lại… để họ tự tiêu hóa lấy.
Điện thoại lại rung lên liên tục — Cao Minh gọi.
Lần này, tôi nhấc máy.
Đầu dây bên kia là tiếng anh ta gào lên đầy giận dữ, như thể mất hết lý trí:
“Hứa Tịnh! Em rốt cuộc muốn gì?
Em định bôi cái chuyện xấu hổ này cho cả thiên hạ biết hết à?
Giờ thì hài lòng rồi chứ?
Tất cả mọi người đều biết chuyện mất mặt của nhà này rồi đấy!”
Tôi cầm điện thoại, bước ra ban công.
Gió lạnh tạt vào mặt khiến đầu óc tôi dần tỉnh táo.
Tôi bình tĩnh mở miệng:
“Cao Minh, chuyện này không phải chuyện xấu hổ.”
“Đây là sự thật. Một sự thật mà bao lâu nay anh luôn ép tôi nhẫn nhịn.
Và hôm nay, tôi không muốn nhịn nữa.”
“Anh thấy xấu hổ, vì chuyện này khiến anh và gia đình anh mất mặt.
Nhưng anh có bao giờ nghĩ, người mất mặt trước tiên, là tôi không?”
Tôi nói xong, dứt khoát cúp máy.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, muôn nhà đèn sáng rực, nhưng chẳng có ánh đèn nào… là vì tôi mà sáng lên cả.
Cái “gia đình” mà tôi từng cố gắng hòa nhập, từ đầu đến cuối…
chỉ xem tôi là một kẻ ngoài, một người chỉ biết cống hiến, không được quyền đòi hỏi.
Còn người chồng mà tôi từng nghĩ có thể dựa vào,
lại chính là kẻ tự tay đẩy tôi xuống vực sâu.
Tối hôm đó, Cao Minh không về nhà.
Tôi đoán, chắc anh ta đang bị mẹ và anh trai thay phiên nhau gọi điện tra tấn, bận rộn đóng vai “con trai hiếu thảo” và “em trai tốt” ở đâu đó.
Tôi thì ngủ một giấc… khá yên ổn.
Tận khuya hôm sau, ổ khóa vang lên tiếng lạch cạch.
Tôi mở mắt, liếc nhìn đồng hồ điện tử đầu giường — hai giờ sáng.
Anh ta về rồi.
Mùi rư//ợu và thu//ốc lá nồng nặc theo gió ùa vào phòng, bao trùm cả không gian ngủ.
Tôi vẫn nằm im, tiếp tục giả vờ ngủ.
Anh ta loạng choạng bước đến bên giường, không bật đèn, chỉ đứng nhìn tôi chằm chằm trong ánh sáng lờ mờ từ ngoài cửa sổ hắt vào.
Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt ấy — không hề có áy náy, cũng chẳng phải nhớ nhung, mà là lạnh lẽo và đầy oán trách.
Anh cứ đứng đó rất lâu, đến mức tôi tưởng anh sẽ đứng như vậy cho tới sáng.
Rồi anh mở miệng, giọng khàn đặc như bị chèn ép tận cổ họng:
“Mẹ anh bị em chọc tức đến mức suýt phát bệnh tim, hôm nay phải nằm viện nguyên một ngày.”
Tôi vẫn nhắm mắt, không đáp.
Anh tiếp tục độc thoại, giọng đầy trách móc:
“Anh cả nói anh vô dụng, cưới được vợ giỏi rồi quên mất mẹ.
Ba thì cả tối không thèm nói với anh câu nào.”
“Hứa Tịnh, em đang làm cái nhà này tan nát rồi đấy!”
Tôi từ tốn mở mắt, trong bóng tối nhìn thẳng vào anh.
“Rồi sao nữa?”
Sự bình tĩnh của tôi dường như càng khiến anh thêm tức giận.
Anh nghiến răng, từng chữ phát ra như băng lạnh cắt da:
“Anh đã thay em xin lỗi trong nhóm rồi.
Anh nói em chỉ nhất thời hồ đồ, không hiểu chuyện, là do anh chiều quá nên hư.”
“Mai anh sẽ chuyển tiền bữa cơm tất niên. 6 nghìn 6, một mình anh trả.”
Tôi cảm giác tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, đau đến nghẹt thở.
Anh không thèm hỏi ý kiến tôi.
Không giải thích, không cho tôi một cơ hội nào.
Chỉ tự tiện dán lên tôi cái nhãn “không hiểu chuyện”, rồi dùng vẻ ngoài “chịu trách nhiệm”, tiếp tục hy sinh tôi để giữ thể diện cho nhà anh.
Tôi gượng ngồi dậy, bật đèn đầu giường.
Trong ánh đèn vàng nhạt, đôi mắt đỏ ngầu của anh trông vô cùng dữ tợn.
Tôi cầm điện thoại lên, mở nhóm chat “Nhà họ Cao một lòng”.
Quả nhiên, vài tiếng trước, anh ta đã đăng một đoạn dài cúi mình xin lỗi:
“Ba, mẹ, anh, chị dâu, các cô chú, em xin lỗi.
Là do em không dạy được Hứa Tịnh, để cô ấy cư xử vô lý như vậy.
Cô ấy không có ác ý, chỉ là tính nóng nảy.
Mọi người đừng chấp nhặt với cô ấy, em thay mặt cô ấy xin lỗi mọi người.
Tiền cơm tất niên mai em sẽ chuyển cho mẹ. Chuyện này coi như qua rồi, mình vẫn là một nhà.”
Bên dưới là lời an ủi “đúng mực” của chị dâu Vương Lệ Lệ:
“Cao Minh, đừng nói vậy. Em dâu cũng là người nhà mình.
Có thể chỉ hiểu nhầm thôi, nói rõ là được. Một nhà thì không cần phân biệt.”
Châm biếm thật.
Một người đóng vai người tốt, một người đóng vai người xấu, phối hợp quá ăn ý.
Còn tôi — là con ngốc bị họ đè đầu cưỡi cổ, vừa phải chịu oan, vừa bị ép phải biết ơn.
Tôi đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn anh — người đàn ông tôi đã yêu suốt năm năm, từng tin rằng sẽ cùng nắm tay đi hết cuộc đời.
“Cao Minh, trong lòng anh, giữa em, mẹ anh, và anh trai anh — ai mới là người quan trọng nhất?”
Câu hỏi này, tôi từng hỏi rất nhiều lần.
Lần nào, anh cũng né tránh bằng một câu sáo rỗng:
“Ai cũng quan trọng cả.”
Lần này, anh tránh né hoàn toàn.
“Giờ hỏi chuyện đó còn có ý nghĩa gì không?”
Anh bực bội vò tóc, mặt đầy khó chịu.
Rồi như thể đã quyết định xong, anh nhìn tôi, từng chữ nặng như chì:
“Hứa Tịnh, anh không muốn cãi nhau nữa.”
“Anh cho em hai lựa chọn.”
“Một, ngày mai về nhà với anh, ăn bữa cơm tất niên.
Trước mặt mọi người, kính mẹ anh một ly rư//ợu, nhận sai.
Xong chuyện, coi như bỏ qua.”
Anh dừng lại một nhịp, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
“Hai, nếu em không làm được…
thì khỏi sống với nhau nữa.”
“Khỏi sống với nhau nữa.”
Ba chữ nhẹ nhàng thoát ra từ miệng anh, nhưng lại nặng tựa ba quả núi, đè nát trái tim tôi.
Tôi nhìn anh — người đàn ông mà giờ đây trông vừa xa lạ, vừa nực cười.
Bỗng nhiên tôi thấy, suốt năm năm qua những gì mình chịu đựng —
chỉ là một trò hề.
Tôi nhún nhường, hy sinh, không đổi lại được cảm thông hay che chở.
Chỉ đổi lại được ép buộc, và tối hậu thư.
Anh tin chắc tôi không dám rời đi.
Tin chắc tôi không dám buông cái “gia đình” này.
Chính vì thế… anh mới dám vô lý đến thế.
Không khí, ngay sau khi anh nói xong câu đó, hoàn toàn đông cứng lại.
Trong phòng ngủ chỉ còn tiếng hít thở không đều của hai chúng tôi, đan xen vào nhau.
Sự hung hãn và chắc chắn trong ánh mắt anh ta như đang nói với tôi rằng:
anh đã ban cho tôi một ân huệ lớn lao, chỉ chờ tôi vẫy đuôi cúi đầu mà nhận lấy.
Tôi không khóc.
Cũng không làm ầm ĩ.
Thậm chí… tôi không hề tức giận.
Trái tim tôi, ngay khoảnh khắc anh thốt ra ba chữ “khỏi sống với nhau”, đã ch//ết hẳn rồi.
Một vùng hoang mạc trơ trọi, đến cả tro tàn cũng không còn chút hơi ấm.
Tôi nhìn anh, gật đầu, rồi dùng một giọng bình thản đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ, khẽ nói:
“Được.”
“Vậy thì… khỏi sống với nhau nữa.”
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được , nếu làm đúng như hướng dẫn ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.
Linh đọc full sẽ có sau 30 phút
Hứa Tịnh vừa dứt lời, Cao Minh sững sờ, đứng chết lặng như một bức tượng, ánh mắt không thể rời khỏi cô. Anh ta không ngờ Hứa Tịnh lại có thể thốt ra những lời dứt khoát đến vậy, không một chút do dự, không một giọt nước mắt. Khuôn mặt anh ta tái mét đi vì sốc, rồi nhanh chóng chuyển sang đỏ gay vì giận dữ tột cùng. Anh ta nghiến răng ken két, cố gắng tìm một lời để phản bác, một câu níu kéo hay một tiếng quát mắng, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, không thể thốt ra bất cứ âm thanh nào.
Cả căn phòng ngủ chìm vào một sự tĩnh lặng nặng nề, ngột ngạt, đến mức có thể nghe rõ tiếng gió đêm rít qua khe cửa. Trong không khí căng như dây đàn ấy, chỉ còn tiếng Hứa Tịnh khẽ thở đều, một sự bình thản đến đáng sợ, như thể cô vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân. Cô nhìn Cao Minh, không còn vương vấn hay đau khổ, chỉ là một sự tĩnh lặng đến mức xa lạ.
Hứa Tịnh nhìn Cao Minh thêm một khoảnh khắc, ánh mắt trống rỗng không chút cảm xúc. Rồi, cô xoay người, bước chân nhẹ tênh, dứt khoát rời khỏi giường. Cô không thèm liếc nhìn Cao Minh thêm một lần nào nữa, như thể hình bóng anh ta đã hoàn toàn tan biến khỏi tâm trí cô.
Hứa Tịnh tiến thẳng đến chiếc tủ quần áo bằng gỗ sẫm màu. Mở tủ, cô lấy ra một chiếc vali du lịch cỡ nhỏ, đặt nó lên giường. Bàn tay Hứa Tịnh thoăn thoắt xếp gọn gàng vài bộ quần áo, một vài món đồ dùng cá nhân thiết yếu vào vali. Mỗi động tác đều nhanh gọn, không một chút do dự hay lưu luyến, tựa như cô đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu. Trong không khí tĩnh mịch của căn phòng ngủ, chỉ có tiếng kéo khóa vali khẽ vang lên, xen lẫn tiếng tim Cao Minh đập dồn dập trong lồng ngực.
Cảm giác giải thoát chạy dọc sống lưng Hứa Tịnh, nhưng đâu đó, một làn sương mờ u hoài vẫn vấn vương trong đáy mắt cô, như một lời từ biệt cho những tháng ngày đã qua. Cao Minh vẫn đứng đó, hóa đá, chứng kiến từng hành động dứt khoát của Hứa Tịnh, cảm giác bất lực và căm giận trộn lẫn, nhưng anh ta vẫn không thể cất lời.
Hứa Tịnh kéo khóa vali xong, tiếng xẹt nhỏ vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. Cô cầm lấy quai, bàn tay sẵn sàng nhấc chiếc vali khỏi giường. Đúng lúc đó, Cao Minh bỗng giật mình bừng tỉnh khỏi cơn “hóa đá”, như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn rồi đứt phựt. Anh ta lao sầm tới, vươn tay chộp lấy cổ tay Hứa Tịnh, giữ chặt cô lại. Chiếc vali chao đảo trên thành giường.
Cao Minh siết chặt tay Hứa Tịnh, giọng anh ta run rẩy xen lẫn sự hoảng loạn đến tột cùng, nhưng sâu thẳm vẫn là sự tức giận đang bùng lên.
“Em điên rồi sao?” Cao Minh nghiến răng, ánh mắt vừa níu kéo, vừa giận dữ nhìn Hứa Tịnh. “Em nghĩ kỹ chưa? Đừng làm trò con nít nữa!”
Ánh mắt anh ta đầy sự níu kéo, nhưng cũng không giấu được vẻ tức giận, thất vọng tột độ khi thấy Hứa Tịnh kiên quyết rời đi. Cao Minh muốn giữ cô lại, nhưng bản ngã đàn ông và sự yếu đuối của anh ta không cho phép anh ta quỳ gối van xin. Sự giằng xé nội tâm đó khiến khuôn mặt anh ta vặn vẹo.
Hứa Tịnh không đáp lời. Ánh mắt cô nhìn Cao Minh lạnh như băng, không còn một chút ấm áp hay sự cam chịu từng có. Với một động tác dứt khoát, Hứa Tịnh gạt mạnh bàn tay Cao Minh ra khỏi cổ tay mình. Lực đẩy khiến anh ta chới với lùi lại nửa bước.
Đôi mắt Hứa Tịnh nhìn thẳng vào Cao Minh, trống rỗng, không chứa bất kỳ cảm xúc nào. Đó là ánh nhìn của một người xa lạ, thậm chí còn lạnh lẽo hơn một người xa lạ. Cô không nói thêm một lời. Hứa Tịnh cúi xuống, nhấc chiếc vali đã đóng gói hoàn chỉnh, tiếng bánh xe lạch cạch khẽ vang lên trên sàn gỗ.
Hứa Tịnh kéo vali, bước thẳng về phía cửa phòng ngủ. Cô lướt qua Cao Minh, giữa họ không còn bất kỳ sự gắn kết nào, như thể anh ta chỉ là một bóng người vô hình chắn ngang lối đi. Ra khỏi phòng ngủ, cô đi nhanh về phía cửa chính căn hộ. Tiếng cửa kim loại nặng nề đóng sầm lại, một âm thanh khô khốc, vang vọng, lạnh lẽo, xé toạc sự im lặng đến đau đớn.
Cao Minh đứng chôn chân giữa phòng ngủ, như một pho tượng đá vô tri. Âm thanh đó dường như đóng sập cả thế giới của anh ta lại. Khuôn mặt anh ta tái mét, đôi mắt thất thần nhìn vào khoảng không vô định, hoàn toàn sụp đổ. Anh ta biết, không phải chỉ cánh cửa vừa đóng lại, mà là cả một cuộc hôn nhân, cả một giai đoạn cuộc đời.
Cao Minh vẫn đứng chôn chân, tấm lưng run rẩy giữa căn phòng trống rỗng. Tiếng cánh cửa đóng sập vẫn còn vang vọng trong tâm trí anh ta, bóp nghẹt mọi suy nghĩ. Vài giây trôi qua nặng nề như cả một thế kỷ, trước khi một cơn hoảng loạn tột độ ập đến, xé tan sự tê liệt của anh ta. Không, chuyện này không thể xảy ra được! Hứa Tịnh không thể bỏ anh ta như vậy!
Anh ta run rẩy rút điện thoại ra, ngón tay lóng ngóng lướt tìm số của Mẹ chồng. Tâm trí anh ta giờ đây chỉ có một ý nghĩ duy nhất: tìm kiếm sự giúp đỡ, sự an ủi, và cả một người để trút bỏ sự uất ức. Chuông reo chưa đầy ba tiếng đã có người nhấc máy.
“Alo, Minh đấy à con? Sao giờ này mới gọi? Hứa Tịnh nó lại gây chuyện gì à?” Giọng Mẹ chồng vang lên, chất chứa sự khó chịu thường thấy.
Cao Minh bật khóc nức nở, giọng lạc đi vì hoảng loạn và uất ức, như một đứa trẻ bị bỏ rơi. “Mẹ ơi… Mẹ ơi! Hứa Tịnh… Hứa Tịnh bỏ con rồi! Cô ấy… cô ấy nói muốn ly hôn thật!” Anh ta gần như không nói nên lời, cố gắng nén tiếng nấc nghẹn trong cổ họng.
Đầu dây bên kia im bặt một thoáng. Rồi một tiếng ‘CÁI GÌ?’ sắc lạnh như dao xé toạc màng nhĩ Cao Minh. Giọng Mẹ chồng lập tức chuyển sang đầy tức giận, bàng hoàng, xen lẫn sự lo sợ về một điều tồi tệ hơn cả: danh dự của gia đình.
“Mày nói cái gì? Ly hôn? Con ranh đó dám ly hôn? Nó điên rồi à? Thằng Minh, mày nói rõ ràng cho mẹ nghe xem nào!” Mẹ chồng quát lên, âm lượng càng lúc càng lớn, vang vọng đến mức Cao Minh phải kéo điện thoại ra xa tai một chút. Bà ta không thể tin nổi tai mình. Một đứa con dâu dám đòi ly hôn? Chuyện này chưa từng có trong dòng họ Cao! Danh dự gia đình, mặt mũi của bà ta sẽ để đi đâu? “Nó đi đâu rồi? Nó về nhà mẹ đẻ nó à? Mày để nó đi thật sao?”
Mẹ chồng không cho Cao Minh cơ hội giải thích. Bà ta giận dữ hét lên, “Tao không cần biết mày đã để nó đi đâu! Mày lập tức tìm nó về đây! Ly hôn? Mày có biết con ranh đó mà ly hôn thì mặt mũi nhà họ Cao chúng ta để đâu không? Thằng Minh, mày nghe rõ đây, mày phải kéo nó về bằng được! Nếu không, tao sẽ không tha cho mày!”
Bà ta dập máy cái rụp, không để Cao Minh kịp nói thêm lời nào. Nỗi lo lắng về danh dự gia đình, cùng với sự tức giận vì bị con dâu “bật”, khiến bà ta sôi máu. Mẹ chồng lập tức mở điện thoại, ngón tay run rẩy gõ vào nhóm chat “Nhà họ Cao một lòng” nhưng rồi lại xóa đi. Bà ta muốn rêu rao ngay lập tức, nhưng phải giữ lại chút thể diện cuối cùng. Tốt nhất là phải lôi Hứa Tịnh về trước khi mọi chuyện vỡ lở.
Bà ta tìm đến số của Vương Lệ Lệ, không nói không rằng, ra lệnh: “Lệ Lệ, con bé Hứa Tịnh nó dám bỏ nhà đi rồi! Con gọi điện, nhắn tin cho nó ngay! Phải nói nó quay về, đừng có dại dột làm điều hồ đồ! Nói cho nó biết, nhà họ Cao này không phải muốn vào thì vào, muốn ra thì ra!”
Vương Lệ Lệ nghe xong, nụ cười nửa miệng ẩn hiện trên môi. Cơ hội tốt thế này, sao cô ta có thể bỏ qua được? Vừa ra vẻ tốt bụng, vừa ra vẻ chị dâu cả đứng đắn. Vương Lệ Lệ lập tức gật gù, “Dạ Mẹ, con biết rồi. Con sẽ khuyên nhủ Hứa Tịnh ngay đây ạ.”
Trong khi Mẹ chồng bắt đầu “khủng bố” Hứa Tịnh bằng những cuộc gọi và tin nhắn dồn dập, Vương Lệ Lệ cũng không chậm trễ.
Màn hình điện thoại Hứa Tịnh liên tục sáng lên, nhấp nháy với hàng loạt thông báo. Hàng chục cuộc gọi nhỡ từ “Mẹ chồng”, “Vương Lệ Lệ”, và cả “Cao Minh” hiện lên.
**MESSENGER/ZALO CHAT – MẸ CHỒNG**
**Mẹ chồng:** Con dám bỏ chồng à? Con muốn phá hoại gia đình này sao?
**Mẹ chồng:** Mày mà không về, đừng trách tao không nói trước!
**Mẹ chồng:** Con về ngay lập tức! Đừng có dại dột mà làm điều ngu xuẩn!
**Mẹ chồng:** Hứa Tịnh, mày có nghe máy không? Mày muốn cả dòng họ này mất mặt vì mày à?
**Mẹ chồng:** Tao cho mày ba tiếng để về nhà. Nếu không, đừng hòng tao nhìn mặt mày nữa!
**MESSENGER/ZALO CHAT – VƯƠNG LỆ LỆ**
**Vương Lệ Lệ:** Hứa Tịnh ơi, chị Lệ Lệ đây. Em đang ở đâu vậy? Sao lại làm thế?
**Vương Lệ Lệ:** Có gì thì từ từ nói chuyện, đừng có nóng vội mà hỏng việc lớn. Gia đình là quan trọng nhất, em đừng vì giận dỗi nhất thời mà phá nát hạnh phúc.
**Vương Lệ Lệ:** Chị biết em chịu nhiều thiệt thòi, nhưng em phải nghĩ cho Cao Minh nữa chứ. Em đi rồi, nó sẽ ra sao? Mẹ cũng lo cho em lắm.
**Vương Lệ Lệ:** Em mau về đi, để mọi người cùng ngồi lại nói chuyện. Chị sẽ nói giúp em với Mẹ và Cao Minh. Đừng có làm mẹ lo lắng nữa.
**Vương Lệ Lệ:** Chị mong em bình tâm lại.
Hứa Tịnh ngồi một mình trong căn phòng thuê tạm, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Mỗi tin nhắn, mỗi cuộc gọi nhỡ đều như một mũi dao cố gắng đâm vào cô, nhưng lần này, chúng chỉ lướt qua như gió thoảng. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho việc này. Hứa Tịnh không hề cảm thấy chút nao núng, hay hối hận. Những lời lẽ gay gắt của Mẹ chồng, sự giả tạo ngọt ngào của Vương Lệ Lệ, đều không còn có thể chạm đến cô.
Cô chậm rãi đưa tay, nhấn vào cài đặt. “Tắt tất cả thông báo.” Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa. Giờ đây, thế giới của cô hoàn toàn tĩnh lặng. Hứa Tịnh thở phào, cô cảm thấy như vừa rũ bỏ được một gánh nặng khổng lồ. Cô đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc, không có bất kỳ ý định nào sẽ hồi đáp. Cuộc đời mới, tự do mới, đang chờ đợi Hứa Tịnh ở phía trước. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc chiến, nhưng cô đã sẵn sàng.
SÁNG HÔM SAU.
Hứa Tịnh đã có mặt tại văn phòng luật sư. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, hé lộ không gian sang trọng và nghiêm túc, khác xa với những ồn ào và giả dối mà cô vừa thoát ra. Hứa Tịnh ngồi đối diện với một nữ luật sư trung niên, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy sự thấu hiểu. Trên bàn là một tập hồ sơ gọn gàng, chứa đựng những bằng chứng cô đã thu thập bấy lâu.
Luật sư nhìn Hứa Tịnh với vẻ thăm dò, rồi gật đầu ra hiệu. Hứa Tịnh bắt đầu câu chuyện của mình, giọng nói bình tĩnh, không một chút run rẩy hay ủy mị. Cô kể về những năm tháng làm dâu, về sự thiên vị của Mẹ chồng dành cho Vương Lệ Lệ, về khoản lương hưu 5 nghìn/tháng mà Mẹ chồng đã trao cho chị dâu, về bữa cơm giao thừa 6 nghìn 6/bàn mà cô bị ép đóng góp nhiều hơn. Mỗi lời cô nói ra đều kèm theo những bằng chứng xác đáng: các bản sao kê ngân hàng về lương hưu của Mẹ chồng, tin nhắn nhóm chat “Nhà họ Cao một lòng” với những lời lẽ công kích từ Mẹ chồng, những giao dịch tài chính chứng minh sự đóng góp của Hứa Tịnh cho gia đình chồng.
Luật sư lắng nghe kỹ lưỡng, đôi lúc ngắt lời để hỏi thêm chi tiết, đôi khi lại cúi đầu ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay. Ánh mắt bà lướt qua những bằng chứng Hứa Tịnh mang đến, từ những bản sao kê cho đến các tin nhắn. Bà không bình luận, chỉ tập trung phân tích từng khía cạnh pháp lý.
Sau gần một tiếng đồng hồ, Hứa Tịnh kết thúc câu chuyện. Cô hít một hơi thật sâu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn khi trút được gánh nặng trong lòng.
“Cô Hứa Tịnh,” vị luật sư nói, giọng điệu chắc chắn, “dựa trên những gì cô đã trình bày và những bằng chứng cô cung cấp, chúng ta có đủ cơ sở để tiến hành thủ tục ly hôn và bảo vệ quyền lợi hợp pháp của cô. Đặc biệt là những vấn đề liên quan đến tài sản chung, nếu có, và việc đóng góp của cô cho gia đình chồng.”
Hứa Tịnh nhìn thẳng vào mắt luật sư. “Vậy tôi có thể đòi lại những gì mà tôi đã đóng góp cho nhà họ Cao không?”
Luật sư trầm ngâm một lát, rồi gật đầu. “Chúng ta sẽ xem xét kỹ lưỡng từng khoản mục. Việc Mẹ chồng tự ý quyết định khoản lương hưu cho người khác, hay những khoản chi tiêu chung mà cô đã phải gánh vác, đều là những điểm có thể làm căn cứ. Điều quan trọng là cô đã có sự chuẩn bị tốt về bằng chứng.”
Bà đẩy về phía Hứa Tịnh một vài mẫu đơn và một danh sách các giấy tờ cần thiết. “Bước tiếp theo, cô cần bổ sung thêm một số giấy tờ tùy thân và xác nhận tình trạng hôn nhân. Sau đó, chúng tôi sẽ tiến hành soạn thảo đơn yêu cầu ly hôn và các văn bản liên quan. Vụ việc này có thể sẽ kéo dài, và chắc chắn sẽ có những phản ứng từ phía gia đình chồng cô. Nhưng tôi tin rằng cô đã có đủ quyết tâm.”
Nghe những lời đó, Hứa Tịnh cảm thấy một luồng sức mạnh mới dâng trào trong lòng. Cô biết mình không còn đơn độc. Quyết định rời bỏ nhà họ Cao không phải là sự bồng bột nhất thời, mà là một hành trình được chuẩn bị kỹ lưỡng. Nụ cười nhẹ nhõm nhưng kiên định nở trên môi Hứa Tịnh. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và cô đã sẵn sàng.
CÁNH VĂN PHÒNG CỦA CAO MINH – SÁNG
Tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi phá tan sự tĩnh lặng trong văn phòng của Cao Minh. Anh ta đang ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng tập trung vào công việc nhưng tâm trí vẫn còn vương vấn những lời Hứa Tịnh nói trước đó. Anh ta vươn tay cầm điện thoại, là số lạ.
“Xin chào, tôi là Cao Minh. Ai vậy ạ?” Cao Minh nói, giọng có chút mệt mỏi.
“Chào anh Cao Minh. Chúng tôi là Văn phòng Luật sư An Bình. Chúng tôi được ủy quyền từ bà Hứa Tịnh để gửi đến anh một thông báo pháp lý quan trọng. Chúng tôi đã gửi qua đường bưu điện, có vẻ anh đã nhận được rồi.” Giọng nói chuyên nghiệp và lạnh lùng của người phụ nữ đầu dây bên kia vang lên.
Cao Minh sững sờ. Tay anh ta tự động đặt điện thoại xuống, ánh mắt lướt tìm trên bàn làm việc. Quả thật, một phong bì dày dặn, sang trọng, màu kem đã nằm đó từ lúc nào, được một nhân viên chuyển phát nhanh gửi tới mà anh không để ý. Trên phong bì in logo một văn phòng luật sư nổi tiếng. Tim Cao Minh đập thình thịch. Anh ta vội vã mở phong bì, đôi tay run rẩy. Bên trong là một tập tài liệu, trang đầu tiên là ĐƠN YÊU CẦU LY HÔN.
Mắt Cao Minh lướt qua từng dòng chữ, từng điều khoản về phân chia tài sản, về những đóng góp chung, về việc đòi lại những gì Hứa Tịnh đã bỏ ra. Máu trong người anh ta dường như đông lại. Sững sờ, anh ta đọc lại lần nữa, rồi lần nữa. Không còn là lời hăm dọa, không còn là phút bốc đồng của vợ mình. Đây là thật. Hứa Tịnh đã làm thật rồi!
Chiếc điện thoại rơi khỏi tay anh ta, va vào mặt bàn tạo ra tiếng động chát chúa. Cao Minh như không cảm nhận được gì, đầu óc quay cuồng. Anh ta lập tức với lấy chiếc điện thoại, bấm số Mẹ chồng.
“Alo… Mẹ ơi!” Giọng Cao Minh lạc đi, run rẩy và đầy tuyệt vọng.
“Gì đó con? Sao giọng con nghe như người mất hồn vậy?” Mẹ chồng ở đầu dây bên kia hỏi, giọng điệu có chút khó chịu.
“Mẹ ơi… cô ấy… cô ấy làm thật rồi!” Cao Minh lắp bắp, nước mắt ứa ra.
“Làm thật cái gì? Con nói rõ ràng xem nào!”
“Hứa Tịnh… cô ấy đã gửi đơn ly hôn rồi, Mẹ!” Cao Minh gần như hét lên, rồi ngay lập tức nhấn thêm Cao Bằng vào cuộc gọi, không cho Mẹ chồng kịp phản ứng. “Anh Hai! Anh nghe đây này! Cô ấy đã gửi đơn ly hôn!”
Cao Minh giữ điện thoại sát tai, cả người như mất hết sức lực, ngã phịch xuống ghế, lặp lại một lần nữa, cố gắng thốt ra từng lời trong sự hoảng loạn tột độ. “Cô ấy… đã gửi đơn ly hôn thật rồi!”
Cả gia đình họ Cao chìm trong một bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở. Trên chiếc ghế sofa giữa phòng khách, Mẹ chồng ngồi thẳng lưng, ánh mắt bà sắc như dao găm, không ngừng nhìn chằm chằm vào Cao Minh đang ngồi đối diện, cúi gằm mặt. Bên cạnh bà, Vương Lệ Lệ, chị dâu cả, thi thoảng lại liếc nhìn Cao Minh với vẻ mặt khinh thường xen lẫn hả hê, rồi lại nhìn Mẹ chồng như muốn tiếp lời. Ba Cao ngồi im lặng ở một góc, chỉ thở dài, không dám can dự. Cao Bằng, anh trai Cao Minh, đứng tựa cửa, tay khoanh trước ngực, thái độ dửng dưng không khác gì một người ngoài cuộc.
“Con xem con làm cái trò gì ra nông nỗi này hả Cao Minh?” Mẹ chồng đột nhiên phá tan sự im lặng, giọng bà chua chát, gằn từng tiếng. “Cưới được đứa con dâu giỏi giang, tháo vát, kiếm tiền như nước, rồi lại để nó bỏ đi thế này thì làm ăn được cái tích sự gì! Hả? Con nói xem!”
Cao Minh rụt người lại, hai tay đan vào nhau xoắn xuýt. Anh không dám ngẩng đầu đối diện với ánh mắt phẫn nộ của mẹ. Anh biết, những lời này không chỉ là trách móc, mà còn là sự coi thường ẩn sâu trong từng câu chữ.
“Đúng đó Mẹ!” Vương Lệ Lệ nhanh chóng chớp lấy cơ hội, giọng điệu ngọt ngào nhưng lời lẽ lại sắc như dao. “Mấy đứa bạn con cứ hỏi thăm Hứa Tịnh đâu, sao không thấy Hứa Tịnh đi cùng. Con cũng chẳng biết phải nói thế nào cho họ hiểu. Có đứa em dâu giỏi giang như thế, mà giờ… đúng là mất mặt hết cả nhà!”
Mẹ chồng gật gù, ánh mắt lướt qua Cao Minh đầy thất vọng. “Từ xưa đến giờ đã bảo rồi, đàn ông con trai phải biết cứng rắn, phải biết dạy vợ. Đằng này, con nhu nhược như thế, nghe lời vợ răm rắp, giờ thì hay rồi! Vợ nó đạp vào mặt cho cái đơn ly hôn, rồi nó vứt con lại với mớ bòng bong này!”
Từng lời nói của Mẹ chồng và Vương Lệ Lệ như những mũi kim đâm thẳng vào tim Cao Minh. Anh cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt, đầu óc quay cuồng. Anh muốn phản bác, muốn giải thích, nhưng cổ họng lại khô khốc, không tài nào thốt ra lời nào. Áp lực từ ánh mắt phán xét của mẹ, từ sự mỉa mai của chị dâu, và cả sự thờ ơ của anh trai, khiến anh như bị nhấn chìm trong một hố sâu tuyệt vọng. Anh cảm thấy mình hoàn toàn bị cô lập trong chính ngôi nhà của mình, bị mọi người quay lưng, và tất cả lỗi lầm đều dồn lên vai anh. Anh chỉ là một kẻ thất bại, một người chồng nhu nhược trong mắt gia đình này.
Ánh nắng chiều gay gắt rọi qua ô cửa kính lớn của văn phòng luật sư, đổ dài lên tấm bàn gỗ bóng loáng. Không khí căng thẳng đến mức có thể cảm nhận được bằng mắt thường. Hứa Tịnh ngồi thẳng lưng, dáng vẻ thanh lịch và điềm tĩnh một cách lạ lùng, hai tay đặt trên đùi, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước. Đối diện cô, Cao Minh ngồi co ro hơn, đầu hơi cúi, hai bàn tay siết chặt vào nhau dưới gầm bàn, biểu cảm đầy sự lo lắng và hối hận. Vị luật sư trung gian, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt nghiêm nghị, chỉ im lặng lật xem hồ sơ, để không gian cho hai người.
Cao Minh hít một hơi thật sâu, giọng nói run run phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. “Tiểu Tịnh… anh biết anh sai rồi, em cho anh một cơ hội nữa đi.”
Hứa Tịnh không đáp lời, cô chỉ lặng lẽ dịch ánh mắt sang nhìn anh, không một chút biểu cảm dao động. Ánh mắt ấy như một tấm gương phẳng lặng, phản chiếu lại nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng trong đáy mắt Cao Minh, nhưng không hề rung động.
Cao Minh như bị kích động bởi sự im lặng lạnh lùng đó. Anh vội vã nói tiếp, lời nói càng lúc càng lắp bắp, xen lẫn sự nài nỉ. “Anh biết là thời gian qua anh đã sai, anh đã quá nhu nhược, quá hèn nhát. Anh đã để em một mình chịu đựng. Anh hứa, anh sẽ thay đổi, anh sẽ không để mẹ nói gì được nữa, anh sẽ bảo vệ em. Chúng ta có thể quay lại mà, em à? Vì những gì chúng ta đã có…”
Anh nhìn Hứa Tịnh với ánh mắt cầu khẩn, mong chờ một tia mềm lòng, một dấu hiệu nhỏ nhất của sự tha thứ. Nhưng Hứa Tịnh vẫn chỉ im lặng, không khí trong văn phòng như bị đóng băng. Cô vẫn ngồi đó, đẹp đẽ và xa cách, như thể những lời anh nói không hề chạm đến cô. Vị luật sư khẽ nhướng mày, không nói gì, nhưng ánh mắt ông dường như đã hiểu rõ kết cục.
“Anh sẽ cố gắng làm tất cả, anh thề đó, Tiểu Tịnh!” Cao Minh gần như bật khóc, giọng anh nghẹn lại, “Mẹ anh… bà cũng đã nhận ra lỗi sai rồi. Mẹ nói sẽ không can thiệp vào chuyện của chúng ta nữa. Em tin anh đi, anh sẽ chứng minh cho em thấy!”
Hứa Tịnh thở ra một hơi thật nhẹ, một động tác nhỏ nhưng chứa đựng sự dứt khoát. Cô vẫn không nói một lời nào, chỉ khẽ lắc đầu. Một cái lắc đầu nhẹ nhàng, nhưng đủ để phá tan mọi hy vọng cuối cùng của Cao Minh, đủ để đóng sập cánh cửa mà anh đang cố gắng níu giữ.
Khuôn mặt Cao Minh tái mét, anh cảm thấy như có một bức tường vô hình đang sừng sững chắn ngang giữa hai người, và chính anh đã dựng nên bức tường ấy. Mọi lời hứa hẹn, mọi sự níu kéo của anh đều va vào sự kiên định đến tàn nhẫn của Hứa Tịnh rồi vỡ vụn. Anh biết, những lời xin lỗi muộn màng của anh giờ đây đã không còn giá trị gì nữa.
Hứa Tịnh khẽ lắc đầu, cái lắc đầu dứt khoát như một nhát dao cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng. Cao Minh thất thần, mọi lời cầu xin của anh như tan biến vào hư không.
Đúng lúc đó, vị luật sư của Hứa Tịnh lên tiếng, giọng ông trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, phá tan bầu không khí tuyệt vọng của Cao Minh. Ông ta lật mở một tập tài liệu, ánh mắt sắc lẹm quét qua Cao Minh.
“Thưa anh Cao Minh, chúng ta quay lại vấn đề phân chia tài sản. Phía Hứa Tịnh đã chuẩn bị đầy đủ các bằng chứng cần thiết.”
Cao Minh giật mình, ngẩng đầu nhìn người luật sư.
“Đặc biệt, liên quan đến khoản lương hưu 5 nghìn/tháng của mẹ anh,” vị luật sư nói tiếp, ánh mắt dừng lại ở một trang giấy, “Phía chúng tôi đã thu thập được thông tin về tình hình kinh doanh hiện tại của anh Cao Bằng và chị Vương Lệ Lệ.”
Hứa Tịnh vẫn im lặng, nhưng ánh mắt cô đã sáng lên một tia lạnh lùng khi nhìn Cao Minh.
Luật sư đặt một tập hồ sơ xuống bàn, đẩy nhẹ về phía Cao Minh. “Có vẻ như công việc làm ăn của Cao Bằng và Vương Lệ Lệ đang gặp rất nhiều khó khăn, thậm chí là thua lỗ nghiêm trọng trong vài tháng trở lại đây. Đây là báo cáo tài chính không chính thức nhưng khá đáng tin cậy từ các đối tác cũ của họ.”
Cao Minh trừng mắt nhìn tập tài liệu, gương mặt từ tái mét chuyển sang trắng bệch. Anh không tin vào những gì mình đang nghe.
“Với tình hình tài chính bấp bênh của Cao Bằng và Vương Lệ Lệ như thế này,” luật sư tiếp tục, giọng điệu nhấn mạnh từng chữ, “thì việc mẹ anh giữ lại khoản lương hưu 5 nghìn/tháng của mình càng trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết để đảm bảo an toàn cho tuổi già. Rất khó để bà có thể trông cậy vào thu nhập của anh trai anh và chị dâu trong tương lai.”
Lời nói của luật sư như một nhát búa giáng mạnh vào sự tự tin cuối cùng của Cao Minh, cũng như giáng một đòn chí mạng vào bức tranh gia đình hoàn hảo mà anh vẫn tin tưởng. Anh biết, khi thông tin này đến tai mẹ anh, bà sẽ lo lắng đến mức nào về cái “tiền dưỡng già” mà bà đã giao phó cho Vương Lệ Lệ. Hứa Tịnh nhìn anh, ánh mắt như xuyên thấu mọi sự yếu đuối và lừa dối. Cái lắc đầu của cô giờ đây không chỉ là từ chối tình cảm, mà còn là từ chối cả một tương lai gắn liền với một gia đình đã mục ruỗng từ bên trong.
Cao Minh không còn sức lực để phản kháng. Anh lảo đảo rời khỏi văn phòng luật sư, tâm trí trống rỗng. Tin tức về sự thua lỗ của Cao Bằng và Vương Lệ Lệ, cùng với ánh mắt lạnh lẽo của Hứa Tịnh, đã đập tan mọi ảo tưởng của anh về gia đình. Anh về đến nhà, căn nhà xưa nay vốn ồn ào nay chìm trong im lặng đáng sợ. Cao Minh khuỵu xuống sofa, dáng vẻ suy sụp đến thảm hại.
Mẹ chồng, nghe tiếng động, từ trong bếp bước ra. Bà nhìn Cao Minh, đôi mắt bà nheo lại. “Sao con lại ra nông nỗi này? Đã xảy ra chuyện gì?” Giọng bà chất chứa sự lo lắng, nhưng cũng không che giấu được vẻ khó chịu khi thấy con trai mình thất bại.
Cao Minh ngẩng đầu, gương mặt anh trắng bệch, đôi mắt thâm quầng. “Mẹ… mọi chuyện đã tệ lắm rồi.” Anh lắp bắp kể lại về cuộc ly hôn không thể cứu vãn, về những gì luật sư Hứa Tịnh đã tiết lộ về Cao Bằng và Vương Lệ Lệ. Từng lời nói của anh như những nhát dao cứa vào trái tim Mẹ chồng. Bà nghe về công việc làm ăn thua lỗ của con trai cả, về nguy cơ “tiền dưỡng già” của mình không còn an toàn.
Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Mẹ chồng. Bà vội vàng quay sang tìm Cao Bằng và Vương Lệ Lệ. Nhưng khác với mọi khi, lần này bà không nhận được sự an ủi hay trấn an nào. Vương Lệ Lệ chỉ liếc nhìn Cao Minh với vẻ thờ ơ, rồi lại quay sang Mẹ chồng, giọng nói ngọt xớt nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự tính toán. “Mẹ đừng lo, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Quan trọng là sức khỏe của mẹ và… khoản lương hưu của mẹ vẫn được giữ gìn cẩn thận chứ ạ?”
Cao Bằng cũng hùa theo, vỗ vai Mẹ chồng một cách hời hợt. “Đúng đấy mẹ, chuyện làm ăn thì bữa nay bữa mai. Quan trọng là giữ được cái gốc. Lương hưu của mẹ là cái gốc chắc nhất rồi.”
Mẹ chồng nhìn anh cả và chị dâu, bà bỗng nhận ra điều gì đó khác lạ. Ánh mắt họ không hề có sự quan tâm chân thành đến sự suy sụp của Cao Minh, hay nỗi lo lắng thực sự cho bà. Tất cả chỉ xoay quanh “lương hưu”, “tiền dưỡng già”. Bà nhớ lại những lần Hứa Tịnh và Cao Minh chăm sóc bà chu đáo thế nào, dù bà luôn hà khắc và thiên vị. Bà nhớ lại bữa cơm giao thừa Hứa Tịnh đã cố gắng thế nào, và cách bà đã đối xử với cô ấy.
Một cảm giác hối hận từ từ len lỏi, bóp chặt lấy trái tim Mẹ chồng. Bà quay trở về phòng ngủ, căn phòng quen thuộc bỗng trở nên lạnh lẽo lạ thường. Bà ngồi xuống mép giường, ánh mắt vô hồn nhìn ra cửa sổ. Hình ảnh Cao Minh suy sụp, cùng với thái độ tính toán của Cao Bằng và Vương Lệ Lệ cứ hiện rõ trong tâm trí bà. Bà thở dài thườn thượt, tiếng thở dài nặng trĩu chất chứa sự cô đơn, trống rỗng và cả nỗi ân hận muộn màng. Bà đã đánh đổi quá nhiều để rồi nhận lại chỉ là sự hờ hững và những tính toán lợi lộc. Cảm giác mình đã sai lầm, đã thiên vị mù quáng, cứ ám ảnh bà không dứt.
Tại văn phòng luật sư, Hứa Tịnh ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định. Đối diện cô, vị luật sư đặt chồng giấy tờ đã ký kết cẩn thận lên bàn. “Thủ tục đã hoàn tất, cô Hứa Tịnh. Đây là giấy tờ ly hôn của cô và anh Cao Minh.”
Hứa Tịnh chậm rãi đưa tay, đón lấy tập giấy mỏng. Từng con chữ, từng dấu mộc đỏ như khắc sâu vào tâm trí cô. Không còn là sự đau khổ, không còn sự tức giận. Chỉ là một khoảng lặng, rồi một cảm giác nhẹ bẫng trỗi dậy, lan tỏa khắp cơ thể. Một gánh nặng vô hình bấy lâu nay bỗng chốc được trút bỏ. Cô nhìn những dòng chữ khô khan, nhưng trong lòng lại thấy bừng sáng. Đó không chỉ là sự kết thúc của một cuộc hôn nhân, mà còn là sự giải thoát khỏi xiềng xích của một gia đình đầy rẫy sự khinh miệt và tính toán.
Cô đứng dậy, lòng bàn tay siết nhẹ tập giấy. Giờ đây, cô không còn là “vợ của Cao Minh”, hay “con dâu của nhà họ Cao” – những danh xưng từng khiến cô ngột ngạt. Hứa Tịnh là chính Hứa Tịnh, độc lập và tự do. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, lần đầu tiên sau rất nhiều tháng ngày, nụ cười ấy không vương chút cay đắng nào.
Cô quay bước rời khỏi văn phòng, ánh nắng chiều tà hắt vào, nhuộm vàng con đường phía trước. Con đường ấy, giờ đây, hoàn toàn do cô lựa chọn. Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn khí trời trong lành. Chương cũ đã khép lại, và một chương mới, tươi sáng hơn, đang chờ đợi cô mở ra. Hứa Tịnh bước đi, dáng vẻ tự tin, hiên ngang như chưa bao giờ được là chính mình.
Cuộc sống không có Hứa Tịnh như một chiếc đồng hồ bị tháo rời các bánh răng. Mọi thứ trở nên chậm chạp, rời rạc và khó khăn gấp bội. Cao Minh, người từng chỉ quen với việc tập trung vào công việc, giờ đây phải vật lộn với những trách nhiệm nhỏ nhặt nhưng ngốn thời gian trong nhà. Bữa sáng vội vàng chỉ bằng một ổ bánh mì kẹp, bữa trưa ăn tạm ở văn phòng, và bữa tối thì thường xuyên là những món ăn đơn giản được Mẹ chồng chuẩn bị qua loa, hoặc anh tự nấu trong mệt mỏi. Anh trở về nhà sau mỗi ngày làm việc, căn nhà trống trải, không còn hơi ấm, không còn những bữa cơm tươm tất Hứa Tịnh từng chuẩn bị. Công việc cũng bị ảnh hưởng. Những cuộc gọi với khách hàng đôi lúc bị ngắt quãng bởi tiếng chuông điện thoại từ Mẹ chồng, hoặc những tin nhắn hỏi han về việc nhà. Sự tập trung của anh giảm sút rõ rệt, những sai sót nhỏ bắt đầu xuất hiện, khiến cấp trên không hài lòng.
Trong nhà, không khí căng thẳng bao trùm. Mẹ chồng ngồi trên ghế sofa, tay mân mê chiếc quạt giấy, ánh mắt liếc nhìn Vương Lệ Lệ đang lúi húi trong bếp.
“Lệ Lệ, hôm nay con đi chợ mua những gì mà nhiều thế?” Mẹ chồng hỏi, giọng đầy ý tứ.
Vương Lệ Lệ quay lại, khuôn mặt hơi cau có. “Con mua rau thịt để nấu bữa tối, rồi cả đồ ăn sáng cho mấy ngày tới nữa. Mẹ không thấy Hứa Tịnh đi rồi thì con phải lo hết à?”
“À, thế à?” Mẹ chồng nhếch môi. “Mà con xem, mấy bữa nay con nấu ăn, chi tiêu cứ vung tay quá trán. Ngày trước có Hứa Tịnh nó quán xuyến, đâu đến nỗi này.”
Vương Lệ Lệ đặt mạnh con dao xuống thớt, tiếng “cạch” khô khốc vang lên. “Mẹ nói gì lạ vậy? Con cũng là con dâu, cũng làm việc nhà đấy chứ. Hứa Tịnh nó đi rồi, con làm mẹ nó vui vẻ không biết đường cảm ơn, lại còn trách móc.”
“Cảm ơn cái gì?” Mẹ chồng bĩu môi. “Đồng lương 5 nghìn của mẹ, mẹ đưa cho con quán xuyến đấy. Mà con cứ than vãn hoài. Ngày trước Hứa Tịnh nó làm bao nhiêu việc, mẹ đâu có nói nhiều như thế.”
“Ôi dào, 5 nghìn lương hưu của mẹ mà cứ nhắc đi nhắc lại mãi!” Vương Lệ Lệ thở dài thườn thượt. “Số tiền đó thì thấm vào đâu với chi tiêu cả nhà? Hứa Tịnh nó giỏi giang thì nó làm, con đâu có giỏi như nó!”
Cao Bằng, chồng Vương Lệ Lệ, ngồi ở góc phòng khách đọc báo, nghe thấy vợ và mẹ cãi nhau thì nhíu mày khó chịu. Anh ta không nói gì, chỉ gấp tờ báo lại, đứng dậy đi thẳng vào phòng.
Mẹ chồng đứng phắt dậy, chỉ thẳng tay vào Vương Lệ Lệ. “Con nói thế là ý gì? Ý con là mẹ già này làm gánh nặng à? Ngày trước mẹ tin tưởng con, giao hết tiền cho con giữ. Giờ con lại trở mặt?”
“Con nào dám!” Vương Lệ Lệ phản bác, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận. “Chẳng qua con thấy mọi thứ giờ ai cũng phải gánh vác, không thể cứ đổ hết lên đầu con được.”
“Gánh vác cái gì?” Mẹ chồng lớn tiếng. “Con dâu cả trong nhà, Hứa Tịnh nó đã đi rồi, thì con phải đứng ra lo chứ ai lo? Hay con muốn cái nhà này nó tan hoang ra thì con mới vừa lòng?”
Tiếng cãi vã của Mẹ chồng và Vương Lệ Lệ ngày càng gay gắt, át cả tiếng ti vi đang chạy chương trình thời sự. Ba, Bố chồng của Cao Minh, ngồi trên chiếc ghế bành, khẽ lắc đầu ngao ngán. Ông thở dài, nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt. Gia đình “một lòng” ngày nào giờ đây đã không còn nữa, chỉ còn lại những tiếng cãi vã và sự chia rẽ. Mọi gánh nặng dường như đổ dồn lên đôi vai của Cao Minh, người đang cố gắng chu toàn công việc và cuộc sống cá nhân trong mớ hỗn độn. Anh nhận ra, sự vắng mặt của Hứa Tịnh không chỉ là mất đi một người vợ, mà còn là mất đi một trụ cột, một người giữ lửa cho tổ ấm này. Nhưng giờ đây, tất cả đã quá muộn.
Hứa Tịnh không hề để tâm đến những tiếng cãi vã hay những rắc rối của gia đình chồng cũ. Cuộc sống của cô giờ đây là một trang hoàn toàn mới, sáng sủa và đầy hứa hẹn. Cô tập trung toàn bộ năng lượng vào công việc, vào sự phát triển bản thân. Từ một nhân viên bình thường, với sự thông minh và nỗ lực không ngừng, Hứa Tịnh nhanh chóng thăng tiến. Cô nhận dự án mới, đảm nhiệm vai trò quan trọng hơn trong công ty. Những buổi đào tạo, những khóa học nâng cao kỹ năng không còn là gánh nặng mà là niềm vui, là cơ hội để cô bứt phá. Chỉ sau vài tháng, Hứa Tịnh đã trở thành trưởng nhóm một dự án lớn, được cấp trên tin tưởng, đồng nghiệp ngưỡng mộ.
Cô chuyển đến một căn hộ nhỏ nhưng ấm cúng, tự tay trang trí mọi thứ theo ý mình. Mỗi sáng, Hứa Tịnh thức dậy với tâm trạng nhẹ nhõm, thưởng thức một bữa sáng đúng nghĩa, không còn vội vàng hay lo lắng chuyện bếp núc cho cả nhà. Tối đến, cô có thể đọc sách, nghe nhạc, hoặc thảnh thơi nhâm nhi tách trà nóng trên ban công, ngắm nhìn thành phố về đêm. Sự tự do, độc lập mà trước đây cô từng khao khát giờ đã trở thành hiện thực, mang lại cho cô một cảm giác hạnh phúc và bình yên chưa từng có. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi Hứa Tịnh, không còn chút buồn phiền hay u uất nào.
Thỉnh thoảng, qua những người bạn chung hoặc lướt thấy trên mạng xã hội, Hứa Tịnh nghe được một vài tin tức về gia đình chồng cũ. Nào là công việc của Cao Minh gặp trục trặc, nào là Mẹ chồng và Vương Lệ Lệ vẫn thường xuyên cãi vã vì chuyện chi tiêu, hay Ba ngày càng ốm yếu hơn. Nhưng những tin tức đó không còn khiến cô bận tâm. Hứa Tịnh chỉ lướt qua, không một chút gợn sóng trong lòng. Không oán giận, không buồn bã, chỉ là sự bình thản đến lạ. Cô đã thực sự buông bỏ quá khứ, tập trung vào hiện tại và tương lai của chính mình.
Nhiều năm sau, Hứa Tịnh giờ đã là một phụ nữ thành đạt, cô thường xuyên tham dự các sự kiện quan trọng trong giới kinh doanh. Trong một buổi tiệc sang trọng, nơi ánh đèn lung linh và tiếng nhạc du dương, Hứa Tịnh đang trò chuyện vui vẻ với đối tác thì một bóng dáng quen thuộc lướt qua tầm mắt cô. Cô thoáng dừng lại, nụ cười trên môi hơi khựng. Khi người đó quay mặt lại, trái tim Hứa Tịnh không một chút xao động, nhưng cô vẫn nhận ra ngay đó là Cao Minh.
Anh ta giờ đã không còn vẻ thư sinh của ngày xưa. Làn da nhăn nheo, sạm đi vì nắng gió, tóc điểm bạc lấm tấm dù tuổi tác chưa tới. Đôi mắt Cao Minh trũng sâu, mang đầy vẻ mệt mỏi và khắc khoải, không còn chút nào của sự nhiệt huyết từng có. Anh ta dường như cũng nhận ra Hứa Tịnh. Ánh mắt anh ta va vào cô, và trong khoảnh khắc đó, Hứa Tịnh đọc được sự hối tiếc, day dứt và cả một nỗi buồn man mác. Cao Minh định bước tới, đôi môi anh ta hé mở như muốn nói điều gì đó.
Nhưng Hứa Tịnh không cho phép mình chìm đắm trong quá khứ dù chỉ một giây. Cô chỉ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, xã giao và đầy điềm tĩnh. Cô gật đầu chào hỏi anh ta một cách lịch sự, như chào một người quen không mấy thân thiết. “Chào anh, đã lâu không gặp,” cô nói, giọng điềm đạm. Sau đó, Hứa Tịnh quay người lại, tiếp tục câu chuyện dang dở với đối tác, hoàn toàn không một chút vướng bận hay lưu luyến. Bước chân cô vững vàng, thanh thoát, mỗi bước đi đều toát lên vẻ tự tin và độc lập. Cô biết, trong sâu thẳm trái tim mình, rằng quyết định năm xưa của cô là hoàn toàn đúng đắn.
Thời gian trôi đi, mọi thứ đều thay đổi, nhưng có những giá trị vẫn vẹn nguyên, những bài học mãi mãi khắc sâu. Hứa Tịnh đã từng nghĩ rằng sự tha thứ là quên đi, là phủ nhận nỗi đau. Nhưng không, tha thứ thực sự là chấp nhận những gì đã xảy ra, buông bỏ gánh nặng của thù hận để trái tim được tự do. Cô không còn oán trách Cao Minh, hay bất kỳ ai trong gia đình cũ của anh ta. Mọi chuyện đã qua, như một cơn bão dữ dội cuốn đi mọi thứ, nhưng cũng để lại một khoảng trời quang đãng hơn, rộng lớn hơn cho cô bay lượn.
Cuộc sống không phải là một đường thẳng, mà là một hành trình đầy những ngã rẽ và lựa chọn. Mỗi quyết định đều mang đến những hệ quả riêng, và đôi khi, điều khó khăn nhất không phải là đối mặt với thử thách, mà là dũng cảm quay lưng lại với những gì không còn thuộc về mình. Hứa Tịnh đã chọn cho mình một con đường mới, không có bóng dáng của sự phụ thuộc, của những kỳ vọng đè nặng hay những mâu thuẫn dai dẳng. Cô tìm thấy sự bình yên trong chính nội tại của mình, trong những thành công tự mình đạt được, và trong sự tự do của tâm hồn. Nụ cười của cô bây giờ không chỉ là vẻ rạng rỡ bên ngoài, mà còn là sự an nhiên tự tại đến từ sâu thẳm. Cuộc gặp gỡ tình cờ ấy chỉ như một lời nhắc nhở nhỏ, rằng quá khứ là một phần của câu chuyện, nhưng tương lai mới là trang sách cô đang viết. Và trang sách ấy, đầy ắp những gam màu tươi sáng và hy vọng.