Bỏ vợ hiếm muộn cưới người mới, cái kết trước cổng trường…

Kết hôn 3 năm vợ vẫn không thể si;;nh con tôi đành ly hôn theo ý mẹ để cưới người khác. Chỉ sau 1 năm vợ mới đã si;;nh con. Từ đó tôi không liên lạc gì với vợ cũ nữa để toàn tâm toàn ý với vợ con hiện tại. Một lần đưa con trai đi học, tôi đứng hình khi gặp đứa tr;;ẻ giống y hệt mình, tôi bắt chuyện rồi hỏi tên bố đứa trẻ, ai ng;;ờ….Tôi là Hưng – 35 tuổi, kỹ sư xây dựng. Cuộc đời tôi không nhiều biến động, cho đến một ngày, chính tay tôi phá vỡ thứ quý giá nhất từng có: một gia đình.

Ba năm trước, tôi ly hôn với Vân – người vợ đầu tiên. Vân là cô gái hiền lành, giỏi giang và rất yêu tôi. Nhưng kết hôn ba năm, cô ấy không thể sinh con. Mẹ tôi vốn khó tính, lại nặng tư tưởng “nối dõi”, nhiều lần bóng gió, thậm chí nói thẳng với tôi rằng: “Nếu nó không đẻ được, con lấy người khác đi. Mẹ không thể chờ cháu nội mãi.”

Ban đầu tôi gạt đi. Tôi bảo mẹ “con yêu cô ấy”, nhưng càng ngày mẹ càng gây áp lực. Vân biết điều đó. Tôi thấy sự mỏi mệt trong mắt cô ấy, thấy cô hay ngồi lặng hàng giờ nhìn về phía cửa sổ, chạm nhẹ vào bụng như đang thì thầm điều gì đó. Nhưng tôi yếu lòng. Tôi không đủ dũng cảm để đứng giữa mẹ và vợ. Cuối cùng, tôi chọn buông tay.

Ngày ký đơn ly hôn, Vân không khóc. Cô chỉ hỏi tôi một điều:

– Anh có từng yêu em không?

Tôi không trả lời. Vì trong thâm tâm, tôi sợ câu trả lời thật lòng sẽ làm mình không thể rời đi.

Một năm sau, tôi kết hôn với Thảo – người phụ nữ được mẹ tôi giới thiệu. Cô ấy nhanh chóng có thai. Đứa con trai đầu lòng ra đời như món quà trời ban, làm mẹ tôi vui đến mức cười suốt ngày, còn tôi thì ngỡ ngàng trước cảm giác được gọi là “cha”.

Chúng tôi sống yên ổn. Thảo giỏi quán xuyến, biết chiều mẹ chồng, lại khéo léo với tôi. Tôi không thể đòi hỏi gì hơn. Tôi dặn lòng quên Vân – quá khứ đã xếp lại.

Nhưng cuộc đời có vẻ không cho ai xếp lại quá khứ dễ dàng như thế.

Một buổi sáng thứ Hai, tôi đưa con trai đến trường mẫu giáo. Vừa dắt thằng bé qua cổng, tôi bắt gặp ánh mắt của một đứa trẻ khác – cậu bé khoảng 4-5 tuổi, mặc áo sơ mi trắng, tóc hơi xoăn. Nó đứng gần một gốc cây, ánh nắng xuyên qua tán lá chiếu lên khuôn mặt tròn bầu bĩnh của nó.

Tôi đứng khựng lại.

Gương mặt đó. Ánh mắt đó. Cái cách nhíu mày khi nhìn ánh nắng. Tất cả đều… giống hệt tôi lúc nhỏ.

Tim tôi đập mạnh. Một phần vì ngỡ ngàng, phần còn lại là nỗi sợ không tên.

Tôi bước lại gần cậu bé, cố giữ vẻ tự nhiên:

– Chào con, con tên gì vậy?

Cậu bé hơi dè chừng nhưng lễ phép đáp:

– Con tên là Duy…. Quý độc giả xem thêm tại đây
👉

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bỏ vợ hiếm muộn cưới người mới, cái kết trước cổng trường…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt