Mẹ chia 600 triệu lệch, 2 con đuổi khỏi nhà… cái kết gục ngã

Vì chia sổ tiết kiệm 600 triệu không đều, mẹ già bị hai con gái ruột đuổi khỏi nhà. Hai tháng sau, một bưu kiện bất ngờ được gửi đến khiến họ gục ngã trong nước mắt….Chiếc bưu kiện nhỏ được đặt trước cửa nhà đúng vào buổi chiều thứ Sáu, không ai biết nó từ đâu đến. Khi mở ra, thứ bên trong khiến hai chị em nhà họ Nguyễn ngã quỵ, nước mắt tuôn như mưa… Nhưng đáng tiếc, có những giọt nước mắt chỉ rơi khi đã quá muộn.

Căn nhà mái ngói đỏ ở ngoại ô Hà Nội từng là tổ ấm của bà Tâm – một người mẹ đơn thân tần tảo nuôi hai cô con gái lớn khôn. Cả cuộc đời bà dành dụm từng đồng, làm lụng quần quật, chỉ mong hai con được học hành đàng hoàng và có tương lai tốt đẹp. Không chồng, không ai bên cạnh, bà Tâm lặng lẽ chịu đựng mọi nỗi vất vả vì tin rằng: “Con cái là chỗ dựa cuối đời.”

Hai con gái bà – Ngọc và Hạnh – đều đã trưởng thành, có công việc ổn định. Cưới chồng, sinh con, cuộc sống tươm tất. Dù vậy, tình cảm giữa họ và mẹ dần phai nhạt theo năm tháng. Lời hỏi han thưa dần. Cuộc điện thoại chỉ đến khi cần gì đó. Nhưng bà Tâm không oán trách. Với bà, chỉ cần thấy con cháu mạnh khỏe là đủ.

Cuốn sổ tiết kiệm 600 triệu là tất cả tài sản của bà sau cả đời vất vả. Khi cảm thấy sức khỏe yếu đi, bà quyết định chia phần, để tránh anh em bất hòa sau này. Trong đầu bà, một điều đơn giản thôi: “Ngọc là chị, đã có nhà chồng đỡ đần. Còn Hạnh – em út, chồng mất sớm, nuôi hai đứa nhỏ. Phải giúp nó nhiều hơn một chút.”

Thế là bà chia: Ngọc 200 triệu, Hạnh 400 triệu.

Không ngờ, chính quyết định ấy lại là ngọn lửa thiêu rụi mái ấm cuối cùng của bà.

**

“Cái gì? Mẹ chia như vậy mà cũng gọi là công bằng à?” – Ngọc gào lên khi cầm quyển sổ. “Con không phải con ruột mẹ chắc? Mẹ thiên vị nó thì mẹ về ở với nó luôn đi!”

Hạnh im lặng, không bênh, không giải thích. Cô hiểu chị cả nóng tính, nhưng cũng không ngờ lại dữ đến thế.

Bà Tâm chỉ lặng lẽ nói: “Mẹ có lý do của mẹ. Con có nhà chồng, có xe, có lương cao. Em con khổ hơn, mẹ chỉ muốn nó bớt gánh nặng…”

“Vậy thì mẹ dọn khỏi nhà con ngay. Từ nay đừng gọi con là con gái nữa.” – Ngọc lạnh lùng nói như đóng đinh.

Bà Tâm chết lặng. Cái tát không hình mà đau hơn bất kỳ đòn roi nào. Một tuần sau, Hạnh – người từng nhận được phần hơn – cũng từ chối không cho bà ở lại. “Con không muốn chị nói con cướp của mẹ. Mẹ về quê đi, nhà mình có thể bán để chia cho công bằng.”

Hai đứa con bà nuôi hơn 30 năm, cuối cùng lại cùng một giọng nói đuổi bà đi.

Bà Tâm khăn gói ra khỏi nhà con gái, chỉ mang theo một túi đồ, một chiếc áo len cũ và quyển sổ tiết kiệm đã rút sạch.

Không ai biết bà đi đâu. Chỉ biết sau ngày hôm đó, mọi liên lạc đều cắt đứt. Không ai tìm, cũng chẳng ai gọi. Hai chị em như thể xóa mẹ khỏi cuộc đời.

**

Hai tháng sau.

Một chiều thứ Sáu, khi cả nhà đang chuẩn bị ăn cơm, một người giao hàng đến trước cửa nhà Ngọc.

“Cho hỏi chị là Nguyễn Thị Ngọc?”

“Vâng, tôi đây.”

“Có bưu kiện gửi chị. Không đề tên người gửi. Ghi rõ: ‘Chỉ mở khi cả hai chị em có mặt.’”…. Quý độc giả xem thêm tại đây
👉

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mẹ chia 600 triệu lệch, 2 con đuổi khỏi nhà… cái kết gục ngã

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt