Người đàn ông ở nông thôn thuê 10 mẫu đất chỉ để nuôi 10 con gà, cả làng đều ch//ê anh ta ng//u d//ại, hai năm sau dân làng lại sữ//ng s//ờ ch//ết l//ặng không ngờ…
Ở một vùng quê nghèo miền Bắc, có một người đàn ông tên Tư. Anh Tư ngoài bốn mươi tuổi, chưa lập gia đình, quanh năm chỉ sống lặng lẽ trong căn nhà cũ cạnh cánh đồng. Người ta quen với hình ảnh anh la/m l/ũ làm thuê, ai nhờ việc gì cũng nhận, miễn sao đủ bữa cơm qua ngày. Nhưng rồi một hôm, Tư khiến cả làng ngỡ ngàng khi tuyên bố thuê hẳn 10 mẫu đất chỉ để… nuôi 10 con gà.
“Thằng Tư khù//ng rồi!”, một bà hàng xóm x/ì xà/o.
“Nuôi gà thì cần gì đất nhiều, vài mét vườn sau nhà cũng đủ. Nó thuê nhiều thế khác gì ném tiền qua cửa sổ.”
Tiếng cư/ời c/ợt, ch//ê b//ai lan khắp xóm làng. Người ta lắc đầu, nghĩ Tư ng//u d//ại, chẳng biết tính toán.
Thế nhưng Tư không giải thích. Anh lẳng lặng mỗi ngày ra cánh đồng, dựng những mái chòi nhỏ, trồng thêm cây xanh, đào mương dẫn nước, rồi thả mười con gà đi lang thang tự do trên cánh đồng rộng. Anh coi chúng như bạn bè, gọi tên từng con, dõi theo từng bước chạy lon ton trên nền cỏ.
Ban đầu, cả làng thấy thật lạ lùng, có người còn tò mò kéo nhau đi xem, cười ngặt nghẽo khi thấy cả cánh đồng mênh mông chỉ lác đác vài con gà bé nhỏ. Nhưng Tư vẫn kiên nhẫn, ngày ngày chăm đất, trồng thêm ngô, lúa, khoai để làm thức ăn tự nhiên cho chúng. Anh bảo:
“Gà cần được sống tự do, cần thở khí trời, ăn hạt sạch thì mới khỏe mạnh.”
Một năm trôi qua…
…Một năm trôi qua.
Anh Tư vẫn kiên nhẫn, ngày đêm không ngừng nghỉ, dốc sức trên cánh đồng rộng 10 mẫu. Dù nắng đổ lửa hay mưa dầm, bóng dáng Anh Tư vẫn lầm lũi, cần mẫn vun xới, trồng trọt thêm lúa, ngô, khoai, dựng thêm chòi che nắng mưa. Mười con gà con bé xíu ngày nào giờ đã lớn phổng phao, lông óng mượt, chân cứng cáp, chạy nhảy tự do trên nền cỏ xanh mướt. Chúng tung tăng mổ thóc, vỗ cánh phành phạch, trông khỏe mạnh và lanh lợi khác thường. Đúng như Anh Tư mong muốn, chúng được sống tự do, hít thở khí trời và ăn những hạt ngũ cốc sạch nhất.
Thế nhưng, sự thay đổi của đàn gà không làm dân làng bớt đi những lời xì xào. Ngược lại, những ánh mắt chế giễu và nụ cười khinh khỉnh càng trở nên gay gắt hơn.
“Nhìn cái thằng Tư kìa! Một năm trời rồi, vẫn cắm mặt ngoài đồng với cái lũ gà ấy!” Bà hàng xóm, với gương mặt nhăn nheo đầy vẻ châm chọc, buôn chuyện với mấy bà đang nhặt rau trước hiên. “Gà lớn xác rồi thì sao? Vẫn là mười con gà trên mười mẫu đất hoang. Thiệt là phí của trời!”
“Đúng rồi, gà to thế mà có thấy nó bán chác gì đâu! Chắc Tư định để dành làm của hồi môn đấy mà. Anh ta ngoài bốn mươi, chưa vợ chưa con, chắc nghĩ gà sẽ bầu bạn với mình đến già!” Một người đàn ông khác cười khẩy, liếc mắt nhìn theo bóng lưng Anh Tư đang cặm cụi.
Những tiếng cười cợt, những lời mỉa mai xé tan không gian yên bình của vùng quê. Dân làng vẫn nhìn Anh Tư như một kẻ gàn dở, một thằng khờ không biết tính toán, suốt đời chỉ biết ôm những ý nghĩ viển vông.
Anh Tư vẫn vậy, không một lời giải thích. Anh lầm lũi trên cánh đồng, đôi bàn tay chai sạn chăm sóc từng gốc cây, từng con gà. Ánh mắt Anh Tư nhìn đàn vật nuôi, nhìn khoảng đất mình vun trồng, luôn ánh lên một sự kiên định lạ thường, một niềm tin sắt đá mà không ai trong làng có thể hiểu. Tuy nhiên, thỉnh thoảng, khi chỉ còn một mình giữa cánh đồng mênh mông, ánh mắt kiên định ấy lại thoáng qua một nỗi buồn khó tả, một nỗi cô độc của người đang đi ngược lại tất cả. Anh Tư biết rõ con đường mình đang đi, và anh chấp nhận sự cô độc ấy để bảo vệ giấc mơ của mình.
Một sáng tinh mơ, khi sương còn giăng mắc trên những cành cây, Anh Tư đã thức dậy. Anh lặng lẽ bước ra cánh đồng rộng 10 mẫu, nơi đàn gà đang tung tăng tìm mồi. Mấy ngày nay, Anh Tư nhận thấy sự khác lạ. Đàn gà không chỉ lớn nhanh, khỏe mạnh mà dường như chúng còn có một năng lượng đặc biệt. Một vài con gà mái thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng cục tác kéo dài, trầm ấm hơn hẳn.
Anh Tư tiến về phía mấy ổ rơm anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng dưới chòi che mưa. Tim Anh Tư chợt đập mạnh hơn. Ở đó, nằm gọn trong lớp rơm vàng óng, là ba quả trứng. Anh Tư cúi xuống, đôi bàn tay chai sạn từ từ nâng niu từng quả. Chúng to hơn hẳn những quả trứng gà công nghiệp bày bán ngoài chợ, vỏ dày và cứng cáp một cách bất ngờ. Một cảm giác run rẩy, xen lẫn sung sướng chạy dọc sống lưng Anh Tư.
Anh mang trứng về căn nhà cũ cạnh cánh đồng. Với sự tỉ mẩn vốn có, Anh Tư đặt từng quả trứng vào một chiếc rổ nhỏ. Sáng hôm sau, số trứng tăng lên. Rồi lại hôm sau nữa, nhiều hơn. Đàn gà mái bắt đầu đẻ đều đặn, mỗi ngày cả chục quả trứng tròn trịa, căng đầy sức sống.
Anh Tư không khỏi tò mò. Anh chọn một quả, nhẹ nhàng đập vào mép bát. Vỏ trứng dày, vỡ ra dứt khoát. Điều khiến Anh Tư sững sờ chính là lòng đỏ. Nó không chỉ to mà còn có màu vàng cam đậm rực rỡ, gần như đỏ au, khác biệt hoàn toàn với màu vàng nhạt của những quả trứng gà công nghiệp anh từng thấy. Lòng trắng trong suốt, sánh đặc, chứ không lỏng lẻo. Một mùi hương thoang thoảng của đồng nội, của ngũ cốc tự nhiên dường như vẫn còn vương vấn trên quả trứng.
Anh Tư nuốt nước bọt. Anh biết. Anh đã biết. Đây không chỉ là những quả trứng bình thường. Giá trị của chúng vượt xa những gì anh từng hình dung. Chúng là kết quả của một năm trời dầm mưa dãi nắng, của những lời xì xào, mỉa mai, của niềm tin sắt đá vào con đường riêng mình. Anh Tư đứng lặng trước rổ trứng đầy ắp, lòng dấy lên một niềm hy vọng nhỏ nhoi, nhưng mãnh liệt, như ánh bình minh đang dần xua tan màn đêm đen tối bao trùm cuộc đời anh. Ánh mắt Anh Tư nhìn những quả trứng, tràn ngập một sự ấm áp, như nhìn thấy tương lai đang dần mở ra.
Anh Tư cẩn thận lựa những quả trứng đẹp nhất, to tròn nhất, đặt vào chiếc giỏ mây cũ kỹ. Dáng anh gầy gò, nhưng bước chân vững vàng, mang theo niềm hy vọng mong manh. Anh quyết định mang một ít ra chợ huyện, cách làng vài cây số, để bán thử. Chợ huyện ồn ào, tấp nập, khác hẳn cái vẻ trầm lắng của vùng quê nghèo miền Bắc.
Anh Tư chọn một góc vắng vẻ bên lề chợ, trải tấm bạt nhỏ và bày mười lăm quả trứng lên đó. Anh ngồi im lìm, ánh mắt dõi theo từng dòng người qua lại. Ban đầu, quả đúng như anh dự đoán, chẳng mấy ai để ý đến gánh trứng giản dị của anh. Vô số lời xì xào, ánh mắt nghi ngại lướt qua.
“Trứng gà đồng quê à? Giờ ai mà tin mấy cái loại gà nuôi thả rông cho lắm dịch bệnh,” một người phụ nữ nói nhỏ với bạn mình, liếc nhìn về phía Anh Tư.
“Đúng đấy, trứng gà công nghiệp vừa rẻ vừa đảm bảo hơn nhiều,” người bạn đáp lại, cả hai cười khẩy.
Anh Tư vẫn lặng im. Anh hiểu sự nghi ngờ của họ. Một lúc lâu sau, một bà nội trợ trung niên, có vẻ khó tính, tò mò dừng lại. Bà cầm một quả trứng lên, cân nhắc.
“Trứng này bao nhiêu tiền một quả, chú?” bà hỏi, ánh mắt vẫn đầy dò xét.
Anh Tư ngẩng đầu, giọng nói trầm ấm: “Ba nghìn rưỡi một quả, cô ạ. Gà nhà tôi nuôi tự nhiên, ăn ngô, thóc, rau cỏ trên cánh đồng 10 mẫu.”
Bà nội trợ nhíu mày, ba nghìn rưỡi không phải là rẻ. “Đắt hơn trứng ngoài kia nhiều. Có gì đặc biệt mà đắt thế?”
“Trứng chất lượng, lòng đỏ vàng cam, ăn vào biết ngay cô ạ,” Anh Tư khẳng định.
Suy nghĩ một lúc, bà nội trợ quyết định mua hai quả. Có lẽ bà muốn thử xem lời Anh Tư có thật hay không. Sau đó, thêm vài người phụ nữ khác, cũng với tâm lý tò mò hoặc muốn tìm mua đồ “sạch”, mua vài quả. Gánh trứng của Anh Tư vơi đi một cách chậm chạp.
Chiều tà, Anh Tư thu dọn gánh hàng. Anh bán được chưa đến một nửa số trứng. Dù vậy, anh vẫn cảm thấy có chút an ủi.
Hai ngày sau, khi Anh Tư chuẩn bị ra chợ lần nữa, một cảnh tượng bất ngờ đã xảy ra. Một trong những bà nội trợ đã mua trứng của anh hôm trước, vội vã chạy đến.
“Chú Tư ơi! Trứng của chú ngon thật đấy!” bà hồ hởi reo lên. “Lòng đỏ vàng rực, ăn vào béo ngậy mà thơm lừng. Đánh bông lên làm bánh thì ngon phải biết! Bữa sáng luộc cho thằng cháu nhà tôi ăn, nó cứ đòi mãi!”
Ngay sau đó, thêm vài người nữa cũng kéo đến, không ngớt lời khen ngợi.
“Tôi mua về chiên trứng cho chồng, ông ấy bảo từ bé đến giờ chưa từng ăn quả trứng nào ngon đến thế!”
“Đúng đấy, không chỉ ngon mà tôi cảm thấy ăn vào khỏe khoắn hẳn ra. Cả nhà tôi giờ chỉ muốn ăn trứng của chú thôi.”
Tiếng lành nhanh chóng đồn xa. Từ một vài bà nội trợ tò mò, câu chuyện về “trứng gà sạch của ông Tư” lan truyền khắp chợ huyện. Những lời thì thầm nghi ngại giờ đây được thay thế bằng sự háo hức. Người ta truyền tai nhau về màu lòng đỏ vàng cam rực rỡ, về hương vị thơm ngon đặc biệt, và cả cảm giác bổ dưỡng mà những quả trứng mang lại. Đột nhiên, gánh trứng của Anh Tư không còn vắng vẻ nữa. Ngay cả những Dân làng từng chế giễu anh giờ đây cũng bắt đầu nghe ngóng, thắc mắc. Một sự thay đổi lớn đang đến.
Tiếng lành đồn xa về những quả trứng gà thơm ngon, lòng đỏ vàng cam của Anh Tư nhanh chóng vượt ra khỏi ranh giới chợ huyện, lan về đến tận Vùng quê nghèo miền Bắc. Dân làng, những người từng xì xào, cười cợt khi thấy Anh Tư một mình thuê cánh đồng rộng 10 mẫu để nuôi 10 con gà, giờ đây không thể phớt lờ nữa. Họ chứng kiến những người từ chợ huyện, thậm chí từ các xã lân cận, không quản ngại đường xa, tìm đến tận căn nhà cũ cạnh cánh đồng của Anh Tư.
Buổi sáng tinh mơ, khi Anh Tư vừa từ cánh đồng rộng 10 mẫu trở về với giỏ trứng đầy ắp, đã thấy bóng người lấp ló trước cổng.
“Chào chú Tư! Trứng gà nhà chú sao mà ngon thế không biết!” Một người phụ nữ trong làng, từng là thành phần tích cực trong những cuộc buôn chuyện giễu cợt, nay nở nụ cười tươi roi rói. “Tôi muốn mua một chục ngay bây giờ chú có không?”
Anh Tư đưa tay gãi đầu, vẻ mặt vừa bận rộn vừa hạnh phúc. “Dạ, cô thông cảm. Trứng hôm nay đã có người đặt hết rồi ạ. Nếu cô muốn mua, phải đặt trước vài ngày, thậm chí là cả tuần cơ.”
Người phụ nữ há hốc mồm. “Cả tuần cơ à? Trời đất! Đắt hàng đến vậy sao?”
Đó không phải là trường hợp cá biệt. Ngày qua ngày, cửa căn nhà cũ cạnh cánh đồng của Anh Tư không ngớt người ra vào. Từ những bà nội trợ nhanh nhẹn cho đến những người đàn ông vẻ mặt sành sỏi, ai cũng đến với một mục đích duy nhất: mua trứng gà của Anh Tư. Thậm chí có người còn mang theo cả rổ, cả làn trống rỗng với hy vọng mua được số lượng lớn.
“Này Tư, tôi nghe nói giờ muốn mua trứng của chú phải ‘ghi sổ’ à?” Bà hàng xóm, với đôi mắt lấp lánh sự tò mò và ghen tỵ, thò đầu qua hàng rào tre. “Cái loại trứng gà đồng quê, giờ thành ‘hàng hiếm’ rồi nhỉ?”
Anh Tư chỉ mỉm cười, đôi tay vẫn thoăn thoắt xếp trứng vào các giỏ đã có tên người đặt. “Dạ vâng, người đặt nhiều quá, tôi phải ghi lại cho khỏi nhầm lẫn, cô ạ.” Gương mặt Anh Tư lộ rõ vẻ mệt mỏi vì công việc tăng đột biến, nhưng ánh mắt anh lại tràn ngập niềm hạnh phúc và tự hào.
Anh Tư giờ đây bận rộn từ sáng sớm cho đến tận khuya. Anh chăm sóc đàn gà, thu hoạch từng quả trứng, rồi cẩn thận ghi chép các đơn đặt hàng, giao hàng cho khách. Cánh đồng rộng 10 mẫu giờ đây không chỉ là nơi nuôi gà mà còn là niềm tự hào của Anh Tư. Dân làng từng chế giễu, nay nhìn anh bằng ánh mắt khác hẳn. Sự ngưỡng mộ, xen lẫn chút hối tiếc vì đã từng xem thường người đàn ông kiên trì này, hiện rõ trên gương mặt họ. Nhu cầu về trứng gà của Anh Tư đã tăng vọt ngoài sức tưởng tượng của bất kỳ ai, bao gồm cả chính bản thân anh. Anh Tư biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Anh Tư vẫn bận rộn từ sáng sớm cho đến tận khuya, niềm vui trong công việc ngày một lớn. Không chỉ trứng, tiếng lành về những con gà thịt chắc nịch, da vàng óng, thơm lừng của Anh Tư cũng dần được truyền tai nhau. Những người từng mua trứng, nay bắt đầu hỏi mua cả gà về làm thịt.
MỘT NGƯỜI DÂN LÀNG
(Đến mua trứng, tiện thể hỏi Anh Tư)
Này chú Tư, tôi nghe nói gà nhà chú giờ làm thịt cũng ngon lắm phải không? Gia đình tôi muốn làm một con cúng giỗ, chú có không?
ANH TƯ
(Cười hiền, tay vẫn thoăn thoắt xếp trứng)
Dạ, tôi cũng có vài con đang đến lứa. Nếu cô muốn, tôi có thể bắt giúp cô.
Thông tin về gà thịt của Anh Tư nhanh chóng lan truyền, vượt xa cả tốc độ của tin đồn về trứng. Chúng không chỉ được các hộ gia đình trong vùng ưa chuộng mà còn bắt đầu lọt vào mắt xanh của những thương lái nhỏ lẻ từ các chợ lân cận.
Một buổi chiều mưa phùn, khi Anh Tư đang dọn dẹp chuồng trại, một chiếc ô tô bóng loáng, không hợp với cảnh Vùng quê nghèo miền Bắc chút nào, dừng lại trước Căn nhà cũ cạnh cánh đồng. Hai người đàn ông mặc vest lịch sự bước xuống, tay cầm danh thiếp.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG 1
(Nghiêm túc nhưng lịch sự)
Xin chào, có phải đây là Anh Tư, chủ trang trại gà hữu cơ nổi tiếng không ạ?
ANH TƯ
(Lau tay vào ống quần, hơi lúng túng)
Dạ, vâng. Tôi là Tư đây ạ. Các anh tìm tôi có việc gì không?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG 2
(Nở nụ cười chuyên nghiệp, đưa danh thiếp)
Chúng tôi là đại diện cho chuỗi nhà hàng “Hương Vị Việt” ở thành phố X. Nghe danh gà của Anh Tư đã lâu, cả trứng lẫn thịt. Chúng tôi đã thử qua và phải công nhận, chất lượng thật sự vượt trội, đặc biệt là thịt gà.
Anh Tư ngạc nhiên, mắt mở to. Một nhà hàng lớn đến vậy sao?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG 1
Chúng tôi muốn đặt mua gà thịt của anh với số lượng lớn, ổn định hàng tháng. Toàn bộ gà đạt trọng lượng, chúng tôi sẽ thu mua trực tiếp tại đây.
ANH TƯ
(Vẻ mặt sững sờ, cố gắng giữ bình tĩnh)
Số… số lượng lớn ạ? Nhưng mà… tôi nuôi theo phương pháp tự nhiên, đàn gà cũng chỉ có vậy…
NGƯỜI ĐÀN ÔNG 2
(Xua tay trấn an)
Anh Tư không cần lo lắng về số lượng hiện tại. Chúng tôi sẵn sàng hỗ trợ anh mở rộng quy mô, cung cấp kỹ thuật và tài chính nếu cần, miễn sao chất lượng vẫn được đảm bảo. Về giá cả… chúng tôi cam kết trả cao hơn giá thị trường ít nhất ba mươi phần trăm. Anh thấy sao?
ANH TƯ
(Toàn thân đứng sững, tim đập mạnh. Mức giá cao ngất ngưởng này khiến anh choáng váng.)
…Cao hơn… ba mươi phần trăm?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG 1
Chính xác. Chúng tôi rất coi trọng chất lượng và sẵn sàng chi trả xứng đáng. Anh Tư cứ suy nghĩ và cho chúng tôi câu trả lời sớm nhé. Đây là số điện thoại của chúng tôi.
Hai người đàn ông trao danh thiếp và cúi chào lịch sự, sau đó quay trở lại chiếc xe sang trọng và rời đi, bỏ lại Anh Tư đứng trân trân dưới trời mưa phùn, tay cầm tấm danh thiếp bóng bẩy, tâm trí hoàn toàn choáng váng.
DÂN LÀNG
(Từ xa, xì xào bàn tán khi thấy chiếc xe hơi rời đi, nhưng chưa rõ nội dung)
Trời đất ơi, lại xe hơi! Không biết ai lại đến tìm thằng Tư nữa!
BÀ HÀNG XÓM
(Đứng nép sau hàng rào, bà ta nhìn theo chiếc xe rồi nhìn sang Anh Tư, đôi mắt đầy vẻ dò xét và không tin nổi. Bà ta đã nghe loáng thoáng được những từ khóa “nhà hàng lớn”, “gà thịt”, “giá cao”.)
Thằng Tư nó làm ăn cái kiểu gì mà giờ cả thành phố cũng biết đến vậy chứ!
Anh Tư đứng đó, cảm giác như vừa trải qua một giấc mơ. Từ những lời chế giễu ban đầu, từ 10 con gà trên 10 mẫu đất thuê, giờ đây, không chỉ trứng, mà cả gà thịt của anh cũng đã được một nhà hàng lớn săn đón với mức giá không tưởng. Niềm vui sướng và sự bất ngờ vỡ òa trong lòng Anh Tư, xen lẫn là một cảm giác lâng lâng khó tả. Anh nhìn về phía Cánh đồng rộng 10 mẫu, nơi đàn gà vẫn đang tung tăng kiếm ăn, một nụ cười rạng rỡ và đầy tự hào nở trên môi. Cuộc đời anh, có lẽ, đã thực sự sang một trang mới.
Anh Tư đứng trân trân, bàn tay vô thức nắm chặt tấm danh thiếp bóng bẩy. Mưa phùn vẫn lất phất trên mái tóc lấm tấm sợi bạc của Anh Tư, nhưng anh dường như không cảm nhận được. Những lời đề nghị của hai người đàn ông cứ vang vọng trong đầu anh: “số lượng lớn”, “hỗ trợ kỹ thuật và tài chính”, “cao hơn giá thị trường ít nhất ba mươi phần trăm”. Một cơ hội lớn chưa từng có trong cuộc đời Anh Tư. Anh đã mơ về một ngày như thế này, nhưng chưa bao giờ dám tin nó lại có thể trở thành hiện thực.
Một cơn gió lạnh thổi qua, làm Anh Tư giật mình. Anh chậm rãi bước vào Căn nhà cũ cạnh cánh đồng, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã cũ mèm. Tấm danh thiếp được đặt cẩn thận trên bàn. Anh Tư nhìn nó, đôi mắt chất chứa cả niềm vui sướng lẫn sự lo lắng khó tả. Mở rộng quy mô sản xuất… Điều đó có nghĩa là anh phải đối mặt với một cuộc chơi hoàn toàn khác.
ANH TƯ
(Độc thoại, giọng trầm ngâm)
Mười mẫu đất… giờ phải nuôi bao nhiêu gà mới đủ số lượng lớn đây? Nuôi nhiều gà thì cần vốn lớn, cần thêm người phụ giúp. Rồi dịch bệnh, rồi thức ăn…
Anh Tư ngước nhìn ra Cánh đồng rộng 10 mẫu đang mờ dần trong ánh chiều tà. Đàn gà của anh vẫn đang ung dung kiếm ăn, từng con một khỏe mạnh, đều tăm tắp. Chúng là thành quả của bao ngày tháng anh Tư đổ mồ hôi, thức khuya dậy sớm. Giờ đây, để nâng cấp lên một quy mô lớn hơn, Anh Tư biết mình sẽ phải chấp nhận những rủi ro gấp bội. Anh chưa từng làm điều gì lớn lao như vậy. Cuộc đời ngoài bốn mươi tuổi, anh Tư vẫn đơn độc, tự mình chống chọi với mọi khó khăn. Liệu anh có gánh vác nổi áp lực từ một hợp đồng lớn đến vậy không?
ANH TƯ
(Đưa tay xoa thái dương, ánh mắt đầy đăm chiêu)
Cơ hội thì lớn thật… nhưng rủi ro cũng không nhỏ. Tiền bạc, công sức, rồi lại những lời ra tiếng vào của người làng…
Anh Tư nhớ lại những lời chế giễu của Bà hàng xóm, những ánh mắt dò xét của Dân làng khi anh mới bắt đầu. Họ coi anh là kẻ lập dị, là người không có tương lai. Giờ đây, thành công nhỏ ban đầu của anh đã khiến họ sững sờ, nhưng nếu anh thất bại với dự án lớn này, thì những lời cười cợt sẽ còn cay nghiệt đến mức nào? Anh Tư tự hỏi, liệu anh có dám đặt cược tất cả những gì mình đang có vào canh bạc này không?
BÀ HÀNG XÓM
(Từ xa, lại ghé tai với một NGƯỜI DÂN LÀNG khác, nhỏ giọng)
Cô thấy không? Mấy hôm nay cái thằng Tư cứ như người mất hồn. Chắc lại vớ phải chuyện gì đó rồi! Cẩn thận không lại phá sản thì nhục mặt!
ANH TƯ
(Không nghe thấy lời Bà hàng xóm, anh chìm sâu vào dòng suy nghĩ. Anh muốn bứt phá, muốn chứng minh bản thân, nhưng nỗi sợ hãi về thất bại, về những gánh nặng chưa từng trải qua cứ bủa vây.)
Có nên không? Liệu mình có đủ sức làm được không…?
Những đêm sau đó, Căn nhà cũ cạnh cánh đồng của Anh Tư chìm trong ánh đèn dầu leo lét. Anh Tư trằn trọc, mắt mở thao láo nhìn trần nhà. Mỗi con gà, mỗi mét đất trên Cánh đồng rộng 10 mẫu như một gánh nặng, một cơ hội đang treo lơ lửng. Liệu anh có đang quá tham vọng? Hay đây chính là cơ hội trời cho để thay đổi cuộc đời, để dập tắt những lời dè bỉu của Dân làng? “Phải liều một phen!” Tiếng nói vang vọng trong đầu anh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Rạng sáng hôm thứ tư, khi sương còn giăng mắc khắp Vùng quê nghèo miền Bắc, Anh Tư bật dậy. Anh nắm chặt bàn tay, đôi mắt đã không còn vẻ đăm chiêu mà thay vào đó là sự kiên định. Anh Tư không thể cứ mãi sống trong vỏ bọc an toàn, nghe theo lời gièm pha của những người không dám ước mơ.
Không chần chừ, Anh Tư liên hệ lại với đối tác. Lời đề nghị được chấp nhận. Chỉ vài ngày sau, Cánh đồng rộng 10 mẫu vốn chỉ có vài chuồng tạm bợ giờ đây bắt đầu thay da đổi thịt. Đất được cải tạo, hàng rào được củng cố. Anh Tư tự mình phác thảo, giám sát việc xây thêm những chuồng trại mới – vẫn là kiểu dáng đơn giản, tận dụng vật liệu sẵn có, nhưng diện tích rộng rãi hơn gấp nhiều lần, đảm bảo từng đàn gà có đủ không gian tự do đi lại, tắm nắng, kiếm ăn theo bản năng. Anh Tư muốn những con gà của mình không chỉ lớn nhanh mà còn phải khỏe mạnh, chất lượng đúng như cam kết.
Tiếng máy móc nhỏ vang vọng trên cánh đồng chưa kịp lắng, thì thông báo tuyển người đã lan truyền khắp Vùng quê nghèo miền Bắc. Anh Tư đưa ra mức lương hậu hĩnh, cao hơn hẳn so với công việc đồng áng thông thường. Ban đầu, Dân làng vẫn xì xào, vẫn có kẻ nghi ngờ Anh Tư lại “làm ăn lớn để rồi thất bại”.
BÀ HÀNG XÓM
(Lại ghé tai NGƯỜI DÂN LÀNG khác, giọng mỉa mai)
Thấy chưa? Bảo rồi mà, cái thằng Tư nó cứ thích bày đặt. Nuôi chục con gà thì tàm tạm, giờ bày ra cả mười mẫu đất, lại còn mướn người. Nó nghĩ nó là ông chủ to lắm sao? Chắc lại vài bữa nữa thì vỡ nợ, lúc đó tha hồ mà cười!
Nhưng khi vài thanh niên trong làng, sau khi đến gặp Anh Tư và nhận được những lời cam kết về mức lương, chế độ rõ ràng, đã hào hứng nhận lời, ánh mắt của Dân làng bắt đầu thay đổi. Những ánh mắt dò xét pha lẫn chế giễu dần chuyển thành sự tò mò, và đâu đó, một chút ghen tị.
ANH TƯ
(Nói chuyện với một NGƯỜI ĐƯỢC THUÊ, giọng điệu kiên quyết nhưng ôn hòa)
Cứ yên tâm mà làm. Tôi cần người thật tâm, thật thà. Tôi trả công xứng đáng, anh em mình cùng làm, cùng có cái ăn.
Anh Tư biết, đây chỉ là khởi đầu. Áp lực còn rất lớn, nhưng nhìn những gương mặt hăm hở của những người mới được thuê, nhìn Cánh đồng rộng 10 mẫu đang dần khoác lên mình diện mạo mới, anh cảm thấy một niềm tin vững chắc. Anh đã đặt cược tất cả, và anh sẽ không để mình thất bại.
Hai năm sau.
Cánh đồng rộng 10 mẫu không còn là bãi đất trống hoác với vài chuồng tạm bợ. Giờ đây, những dãy chuồng trại kiên cố, sạch sẽ trải dài tăm tắp, lấp lánh dưới ánh nắng Vùng quê nghèo miền Bắc. Hàng ngàn con gà khỏe mạnh, lông mượt mà, rộn ràng tiếng gáy, tiếng kêu khắp trang trại. Không khí lúc nào cũng nhộn nhịp tiếng người làm việc, tiếng máy móc xay cám nhỏ, và mùi hương đặc trưng của trang trại gà hiện đại.
Anh Tư đứng giữa trang trại, bàn tay chai sạn xoa nhẹ lên một con gà tơ béo múp. Đôi mắt anh ánh lên vẻ mãn nguyện, nhưng ẩn sâu trong đó vẫn là sự tập trung cao độ. Căn nhà cũ cạnh cánh đồng của anh giờ đây đã được sửa sang khang trang hơn, có thêm cả kho lạnh và khu chế biến nhỏ.
Các chuyến xe tải lớn, nhỏ tấp nập ra vào trang trại. Không chỉ vận chuyển trứng gà tươi rói và gà thịt được đóng gói cẩn thận đi khắp các chợ đầu mối và siêu thị ở thành phố, mà còn có cả những chuyến hàng đặc biệt mang theo ruốc gà thơm lừng, chả gà dai ngon – những sản phẩm chế biến từ gà của trang trại Anh Tư. Chúng được bày bán ở những cửa hàng đặc sản, thu hút đông đảo khách hàng. “Thương hiệu gà Anh Tư” đã trở thành một cái tên quen thuộc, gắn liền với chất lượng và sự tin cậy.
BÀ HÀNG XÓM
(Đứng bên hàng rào, nhìn vào trang trại với ánh mắt sững sờ, giọng lí nhí không tin vào tai mình)
Trời ơi… có ai tin được không? Thằng Tư… nó làm thật rồi! Mấy cái món ruốc, chả gà nó làm ra, nghe bảo bán đắt như tôm tươi trên thành phố…
DÂN LÀNG
(Một nhóm DÂN LÀNG tụ tập gần đó, vẻ mặt ngỡ ngàng, xen lẫn ngưỡng mộ và cả sự tiếc nuối)
Đúng là không thể ngờ. Hai năm trước còn cười nó khùng, giờ thì… đúng là làm giàu trên chính cái đất quê mình!
(Một người khác tiếp lời)
Ngày xưa nó mướn người, mình cứ nghĩ nó điên. Ai dè, giờ lương tháng mấy người làm ở trại gà của nó còn cao hơn mình còng lưng ngoài đồng cả năm.
Những lời xì xào, bàn tán không còn là những lời chế giễu mà là sự trầm trồ, ngưỡng mộ. Anh Tư, người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, chưa lập gia đình, từng bị coi là “thằng Tư khùng” của Vùng quê nghèo miền Bắc, giờ đây đã trở thành tấm gương sáng cho bao người. Anh không chỉ thay đổi cuộc đời mình, mà còn tạo ra công ăn việc làm, mang lại thu nhập ổn định cho rất nhiều hộ gia đình trong làng.
Anh Tư ngước nhìn về phía những người Dân làng đang đứng rì rầm. Nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Anh không cần phải nói bất cứ điều gì. Thành quả này chính là câu trả lời mạnh mẽ nhất cho tất cả những lời dè bỉu, những ánh mắt khinh thường năm xưa.
Anh Tư ngước nhìn về phía những người Dân làng đang đứng rì rầm. Nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Anh không cần phải nói bất cứ điều gì. Thành quả này chính là câu trả lời mạnh mẽ nhất cho tất cả những lời dè bỉu, những ánh mắt khinh thường năm xưa.
Hai năm sau, không chỉ trang trại gà Anh Tư lớn mạnh, mà ngay cả cuộc sống của Anh Tư cũng thay đổi một cách chóng mặt. Căn nhà cũ cạnh cánh đồng, từng xiêu vẹo, bạc màu, giờ đã biến thành một ngôi nhà khang trang, kiên cố. Tường gạch được trát vữa phẳng phiu, quét vôi trắng toát, mái ngói đỏ tươi nổi bật giữa nền xanh của đồng lúa Vùng quê nghèo miền Bắc. Cánh cửa gỗ cũ kỹ được thay bằng cửa sắt sơn xanh vững chãi. Bên trong, những món đồ tiện nghi mà cả làng chưa ai có cũng dần xuất hiện: chiếc tivi màn hình phẳng lớn treo tường, tủ lạnh trắng tinh chạy rì rì bên góc bếp, và cả một chiếc quạt trần quay đều đều xua đi cái nóng oi ả. Anh Tư giờ đây thường khoác lên mình những bộ quần áo tươm tất, sạch sẽ, không còn bộ đồ lao động bạc màu, cũ kỹ như xưa. Dáng vẻ anh điềm đạm, vững chãi hơn.
Không chỉ lo cho bản thân, Anh Tư còn âm thầm đóng góp cho Vùng quê nghèo miền Bắc. Giếng làng bị khô hạn đã được anh cho người đào sâu hơn, xây lại thành giếng khoan có máy bơm chạy êm ru. Con đường đất lầy lội dẫn vào trường học của xã được anh đổ bê tông, phẳng lì, sạch sẽ. Thậm chí, anh còn ủng hộ tiền sửa sang lại đình làng, nơi thờ cúng tổ tiên chung của cả thôn. Những đóng góp này ban đầu không ai biết rõ từ đâu, nhưng rồi tiếng lành đồn xa, người dân bắt đầu thì thầm tên Anh Tư.
BÀ HÀNG XÓM
(Đứng bên hàng rào cũ kỹ, tay chống nạnh, mắt dáo dác nhìn quanh, giọng nói đầy vẻ tò mò và ngờ vực)
Trời đất quỷ thần ơi! Có ai thấy không? Cái thằng Tư đó… Nó sửa nhà như cung điện ấy! Tivi tủ lạnh gì cũng có, còn hơn cả nhà ông trưởng thôn nữa chứ. Tiền đâu ra mà lắm thế không biết!
DÂN LÀNG
(Một nhóm DÂN LÀNG tụ tập ở đầu làng, vừa đi vừa chỉ trỏ về phía những công trình mới, vẻ mặt sững sờ và bàn tán không ngớt)
Đúng là không thể ngờ. Mấy năm trước thì ăn mặc lôi thôi, người ta gọi là Tư khùng. Giờ thì… ôi thôi, nó làm ông hoàng rồi!
(Một người phụ nữ khác xen vào, giọng đầy vẻ hậm hực)
Nó còn cho người xây lại giếng làng, láng lại đường đi học cho tụi nhỏ nữa chứ! Làm gì mà lắm tiền thế không biết? Chắc chắn phải có bí mật gì đây.
(Một ông lão trầm ngâm vuốt râu, ánh mắt đầy suy tư)
Nghĩ lại mà xem, thằng Tư nó có bao giờ nói gì đâu. Cứ lầm lì mà làm. Giờ thì… cả làng ai cũng phải ngước nhìn nó.
Những lời bàn tán ngày càng lan rộng như cháy lan đồng khô. Sự thay đổi của Anh Tư không còn chỉ là sự thành công, mà đã trở thành một hiện tượng, một câu hỏi lớn đối với Dân làng. Họ không thể không suy đoán, không thể không thắc mắc về nguồn gốc của số tiền khổng lồ mà Anh Tư đang sở hữu, cùng với sự “lột xác” đến khó tin của anh. Ánh mắt Dân làng nhìn Anh Tư giờ đây không chỉ có sự ngưỡng mộ mà còn pha lẫn một chút ghen tị, một chút nghi ngờ và một sự tò mò đến cực điểm.
Anh Tư, trên ban công mới tinh của căn nhà mình, nhấp một ngụm trà nóng. Anh ngước nhìn về phía Dân làng đang túm tụm lại. Khoé môi anh khẽ nhếch lên, một nụ cười khó hiểu. Anh biết họ đang nghĩ gì. Anh biết họ đang bàn tán điều gì. Nhưng anh không quan tâm. Đối với Anh Tư, đây chỉ là khởi đầu.
Những lời bàn tán tiếp tục, nhưng gió đã đổi chiều. Không còn là những xì xào ghen tị hay ngờ vực, mà thay vào đó là những tiếng trầm trồ, xuýt xoa.
BÀ HÀNG XÓM
(Đứng bên giếng làng mới, nhìn về phía Căn nhà cũ cạnh cánh đồng của Anh Tư, giọng nói vẫn the thé nhưng ẩn chứa sự ngỡ ngàng và cả chút tiếc nuối)
Đúng là không thể tin được! Ai mà nghĩ cái thằng Tư khùng ngày xưa giờ lại… lại thành người thế này. Gà của nó bán đi đâu mà giá cao ngất ngưởng, nghe nói còn xuất đi tận thành phố lớn nữa chứ! Trời ơi là trời!
DÂN LÀNG
(Một nhóm DÂN LÀNG khác đang trên đường đi làm đồng, dừng lại, mắt tròn xoe nhìn về phía trang trại gà hữu cơ rộng 10 mẫu của Anh Tư)
Thật đấy bà ạ! Mấy hôm trước tôi ra chợ, thấy ông Sáu bán thịt gà bảo, gà của Anh Tư là loại hảo hạng, được người ta săn lùng lắm! Giá cao gấp đôi gà thường mà vẫn không đủ bán.
(Một người phụ nữ trẻ hơn, vẻ mặt đầy sự ngưỡng mộ, xen vào)
Chồng tôi bảo, Anh Tư làm ăn có tâm lắm. Gà nuôi thả tự nhiên, ăn thức ăn hữu cơ, nghe đâu còn cho nghe nhạc nữa cơ! Bảo sao mà nó lớn nhanh, thịt chắc, thơm ngon đến thế.
Ngày qua ngày, những lời chế giễu, những ánh mắt khinh thường năm xưa dần tan biến, nhường chỗ cho sự ngưỡng mộ và thán phục. Không ít người bắt đầu hối hận vì đã từng buông lời cay nghiệt với Anh Tư. Họ bắt đầu nhìn thấy không chỉ sự giàu có mà còn là sự thông minh, kiên trì và tầm nhìn của anh.
Rồi một buổi sáng nọ, khi sương còn giăng nhẹ trên Cánh đồng rộng 10 mẫu, một vài người DÂN LÀNG, ban đầu là những người trẻ, sau đó là cả những ông lão bà cả, bắt đầu rón rén tìm đến Căn nhà cũ cạnh cánh đồng của Anh Tư.
MỘT NGƯỜI DÂN LÀNG TRẺ
(Vẻ mặt ngượng ngùng, rụt rè tiến lại gần hàng rào, nơi Anh Tư đang tưới mấy luống rau xanh mướt)
Anh… Anh Tư ơi… Anh có nhà không ạ?
(Anh Tư ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản nhìn họ. Anh khẽ gật đầu.)
Dạ, bọn cháu… bọn cháu có chuyện muốn hỏi anh Tư ạ. Chuyện là… tụi cháu thấy gà của anh phát triển tốt quá, lại được giá nữa. Hay quá chừng!
MỘT BÀ CỤ
(Đi cùng với nhóm người trẻ, giọng nói yếu ớt nhưng đầy vẻ tha thiết)
Thằng Tư ơi, con đừng chấp bà già này mấy lời trước đây nghe con. Bà già hồ đồ quá! Con có thể… có thể chỉ cho bà con ở đây cái cách mà con nuôi gà hữu cơ được không? Giúp bà con thoát nghèo với con ơi!
Những lời thỉnh cầu bắt đầu rầm rộ hơn. Nhiều người Dân làng khác cũng mạnh dạn bước tới, ánh mắt đầy thành khẩn. Họ không còn cười cợt, không còn nghi ngờ, thay vào đó là sự khao khát được học hỏi, được đổi đời.
ANH TƯ
(Đặt bình tưới xuống, lau tay vào quần, nhìn DÂN LÀNG bằng ánh mắt trầm tĩnh. Anh không lộ vẻ đắc thắng, chỉ có một sự điềm đạm khó tả)
Mọi người cứ vào đây. Để Tư pha trà mời mọi người. Chuyện nuôi gà, đâu có gì mà không chia sẻ được. Cái gì Tư biết, Tư sẽ nói.
DÂN LÀNG
(Ánh mắt họ sáng rỡ lên, nét mặt lộ rõ sự vui mừng và kính trọng. Họ vội vàng bước vào sân, trong lòng đầy hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn, nhờ vào chính người mà họ từng gọi là “Tư khùng”.)
Ôi! Anh Tư tốt quá! Cảm ơn anh Tư!
Anh Tư đặt bình tưới xuống, lau tay vào quần, nhìn Dân làng bằng ánh mắt trầm tĩnh. Anh không lộ vẻ đắc thắng, chỉ có một sự điềm đạm khó tả.
ANH TƯ
Mọi người cứ vào đây. Để Tư pha trà mời mọi người. Chuyện nuôi gà, đâu có gì mà không chia sẻ được. Cái gì Tư biết, Tư sẽ nói.
DÂN LÀNG
(Ánh mắt họ sáng rỡ lên, nét mặt lộ rõ sự vui mừng và kính trọng. Họ vội vàng bước vào sân, trong lòng đầy hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn, nhờ vào chính người mà họ từng gọi là “Tư khùng”.)
Ôi! Anh Tư tốt quá! Cảm ơn anh Tư!
Anh Tư gật đầu, mời mọi người ngồi xuống bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ dưới gốc cây xoài. Mấy người phụ nữ trẻ nhanh nhẹn giúp anh Tư bê ấm trà, chuẩn bị chén bát. Cả sân nhà bỗng chốc rộn ràng, khác hẳn với sự tĩnh lặng, thưa vắng trước đây. Khi mọi người đang dần ổn định chỗ ngồi, một bóng người quen thuộc lấp ló ngoài cổng. Đó là Bà hàng xóm, người phụ nữ đã từng buông những lời chua ngoa, cay nghiệt nhất về Anh Tư.
Bà hàng xóm đứng tần ngần ở cổng, trên tay xách một giỏ quà nhỏ, bên trong có mấy nải chuối tiêu vàng ươm và một đĩa bánh gai. Vẻ mặt bà lúng túng, không còn vẻ xấc xược, mỉa mai như trước, thay vào đó là sự ngại ngùng, thậm chí là hối lỗi hiện rõ trên từng đường nét. Bà nhìn lướt qua nhóm Dân làng đang ngồi quanh Anh Tư, rồi ánh mắt dừng lại ở người đàn ông trầm tĩnh ấy.
BÀ HÀNG XÓM
(Giọng nói the thé ngày nào nay yếu ớt hẳn đi, như sợ làm vỡ tan bầu không khí yên bình, nhẹ nhàng hơn cả những tiếng ong vo ve trên giàn mướp. Bà rụt rè bước vào sân, đặt giỏ quà xuống cạnh bậc thềm.)
Anh… Anh Tư… Anh có ở nhà không? Tôi… tôi có chút chuyện muốn nói.
Anh Tư ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản nhìn Bà hàng xóm. Một thoáng im lặng bao trùm. Những người Dân làng khác cũng quay lại nhìn, không khí bỗng trở nên căng thẳng lạ thường. Họ biết rõ mối hiềm khích giữa Bà hàng xóm và Anh Tư trước đây.
ANH TƯ
(Giọng anh vẫn đều đều, không chút biểu cảm, nhưng lại khiến Bà hàng xóm càng thêm bối rối.)
Vâng, tôi có nhà. Bà cứ nói.
BÀ HÀNG XÓM
(Bà cúi gằm mặt xuống, đôi tay run run vặn vào nhau. Những nếp nhăn trên trán bà hằn rõ sự hối hận. Bà hít một hơi thật sâu, như lấy hết can đảm để thốt ra những lời khó nói.)
Anh Tư à… Tôi… tôi có lỗi với anh nhiều lắm. Ngày trước… tôi hồ đồ, tôi… tôi đã nói những lời không hay, còn có những định kiến sai lầm về anh. Tôi… tôi xin lỗi anh! Thành thật xin lỗi anh!
(Bà hàng xóm ngẩng mặt lên, đôi mắt bà rơm rớm, nhìn thẳng vào Anh Tư với vẻ mặt đầy ăn năn. Bà đẩy giỏ quà về phía anh một cách run rẩy.)
Đây là chút quà mọn, tôi… tôi mang sang biếu anh. Anh Tư đừng chấp nhặt lời lẽ của tôi ngày trước. Tôi… tôi thật sự hối hận.
Anh Tư vẫn lặng lẽ nhìn Bà hàng xóm, không nói gì. Sự im lặng của anh càng khiến bà thêm bối rối, tim đập thình thịch. Những người Dân làng khác cũng nín thở theo dõi, không ai dám lên tiếng.
BÀ HÀNG XÓM
(Bà hàng xóm lại cúi đầu, giọng lí nhí.)
Tôi… tôi thấy anh làm ăn phát đạt quá. Gà của anh lớn nhanh, khỏe mạnh, lại được giá cao nữa. Tôi… tôi cũng muốn học hỏi anh Tư, xin anh chỉ cho tôi cách chăn nuôi để… để tôi và gia đình cũng có thể đổi đời. Anh Tư… anh giúp tôi với…
Đôi vai bà hàng xóm khẽ run lên, không phải vì cái lạnh buổi sáng mà vì gánh nặng của sự hối lỗi và niềm hy vọng mong manh. Bà không còn là người phụ nữ chua ngoa, mà là một người đang khẩn cầu, khao khát một cơ hội để sửa sai và vươn lên. Anh Tư vẫn im lặng, ánh mắt anh nhìn Bà hàng xóm đầy suy tư.
ANH TƯ
(Ánh mắt Anh Tư không còn sự suy tư nữa, thay vào đó là sự điềm đạm, tĩnh tại. Anh khẽ gật đầu, một cử chỉ nhẹ nhàng như chấp nhận lời xin lỗi.)
Bà cứ ngồi xuống đây đi, Bà hàng xóm. Chuyện cũ qua rồi, mình nói chuyện về cái mới.
(Bà hàng xóm ngập ngừng nhìn Anh Tư một lúc, rồi khẽ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống cạnh những người Dân làng khác, ánh mắt vẫn không rời khỏi Anh Tư, vừa biết ơn vừa đầy hối lỗi.)
ANH TƯ
(Anh Tư đưa mắt nhìn quanh một lượt, từ Dân làng đến Bà hàng xóm. Giọng anh trầm ấm, không nhanh không chậm.)
Mọi người thắc mắc vì sao Tư lại thuê tận 10 mẫu đất để nuôi một đàn gà con con ngày trước, phải không? Nhiều người bảo Tư khùng, Tư hoang phí, đất đai màu mỡ để không lại đi nuôi vài chục con gà.
(Một vài người Dân làng khẽ gật đầu, có chút ngượng nghịu khi nhớ lại những lời chế giễu của mình.)
ANH TƯ
(Anh Tư nở một nụ cười hiền hậu, ánh mắt lại hướng về phía cánh đồng rộng lớn, nơi đàn gà đang tung tăng tìm kiếm thức ăn. Giọng anh chất chứa sự từng trải và thấu hiểu.)
Không phải đất nhiều là hoang phí, mà là tạo môi trường tự nhiên nhất cho con gà. Để chúng được tự do chạy nhảy, tìm kiếm côn trùng, cây cỏ. Hít thở khí trời trong lành, uống nước mưa tự nhiên. Giống như con người vậy, được sống khỏe mạnh, thoải mái thì mới có thể cống hiến những gì tốt đẹp nhất.
(Anh Tư đưa tay chỉ ra phía cánh đồng rộng 10 mẫu, nơi những chú gà đang tự do di chuyển.)
Chính cái không gian rộng lớn này, cái “thiên nhiên thu nhỏ” này đã giúp đàn gà của Tư khỏe mạnh, không cần thuốc thang gì nhiều. Gà khỏe mạnh thì cho ra trứng chất lượng, thịt cũng thơm ngon hơn hẳn. Giá thành tuy cao hơn một chút, nhưng chất lượng vượt trội. Khách hàng họ tin tưởng, họ sẵn sàng trả giá cao để có được sản phẩm tốt nhất cho sức khỏe của mình. Đó là cái bí quyết duy nhất của Tư thôi.
(Cả Dân làng và Bà hàng xóm đều im lặng lắng nghe. Những đôi mắt ban đầu còn hoài nghi giờ đã hoàn toàn bị thuyết phục, thậm chí là ngưỡng mộ. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn Anh Tư, trong lòng dấy lên một sự hổ thẹn và kính phục sâu sắc. Ai nấy đều trầm ngâm suy nghĩ về những lời nói giản dị nhưng đầy sâu sắc của Anh Tư, về cái nhìn của anh đối với cuộc sống và cách làm nông nghiệp, về vùng quê nghèo miền Bắc mà họ đã từng nghĩ rằng không thể đổi thay.)
(Cả Dân làng chìm trong sự im lặng nặng nề. Ánh nắng chiều đổ dài trên cánh đồng rộng 10 mẫu, nhuộm vàng cả không gian, nhưng không làm tan đi vẻ u uất trên những gương mặt. Họ nhìn Anh Tư, nhìn đàn gà đang tung tăng, rồi lại nhìn nhau. Một cảm giác hổ thẹn dâng trào trong lòng từng người.)
BÀ HÀNG XÓM
(Giọng Bà hàng xóm run run, phá vỡ sự tĩnh lặng. Bà ngước nhìn Anh Tư, đôi mắt đỏ hoe.)
Tư… Tư không chỉ nuôi gà thôi đâu, phải không Tư? Tư… Tư đang xây dựng cả một cái gì đó lớn hơn nhiều… Một cái thương hiệu. Cái thương hiệu gà sạch, trứng sạch cho cái vùng quê mình…
(Những lời nói của Bà hàng xóm như một tia sét đánh ngang tai Dân làng. Mọi người đều như bừng tỉnh. Họ nhìn nhau, rồi đột ngột hiểu ra tất cả. Cái “mười mẫu đất chỉ nuôi vài chục con gà” mà họ từng cười cợt, cái “khùng” mà họ từng gán cho Anh Tư, giờ đây hiện ra dưới một ánh sáng hoàn toàn khác.)
DÂN LÀNG 1
(Một người Dân làng khác lắp bắp, khuôn mặt tái mét.)
Thương hiệu… Gà của Tư chất lượng thế này, ai cũng muốn mua. Rồi tiếng lành đồn xa… Khách hàng sẽ tìm đến tận đây…
DÂN LÀNG 2
(Một giọng khác xen vào, đầy sự kinh ngạc và hối hận.)
Không chỉ là gà, là trứng… Mà là cả một cái tên! “Gà đồng Tư”. “Trứng sạch Tư”… Trời ơi, sao mình lại không nhìn ra chứ? Tư đã nhìn thấy xa đến vậy sao?
(Cả làng chết lặng. Họ sững sờ, không phải vì sự giàu có bất ngờ của Anh Tư, mà vì tầm nhìn vượt thời đại của anh, vì sự kiên trì và niềm tin mãnh liệt vào một con đường mà không ai tin tưởng. Sự khâm phục dâng lên tột độ, xen lẫn với nỗi ân hận sâu sắc về những lời chê bai, dè bỉu trước kia, về cái tư duy nhỏ hẹp của chính mình trong vùng quê nghèo miền Bắc.)
BÀ HÀNG XÓM
(Bà hàng xóm che miệng, nước mắt bắt đầu lăn dài. Bà nhìn Anh Tư bằng ánh mắt vừa kính trọng vừa tội lỗi.)
Tư ơi… Tư đã dạy cho cả làng một bài học lớn quá. Chúng tôi… chúng tôi đã sai rồi. Tư không chỉ nuôi gà, Tư còn nuôi cả một giấc mơ, một cái tương lai cho vùng quê này. Một nông sản sạch, bền vững…
(Anh Tư vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn mọi người. Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy sự thấu hiểu và bao dung hiện lên trên môi anh. Ánh mắt anh xa xăm nhìn về phía chân trời, như thể đã thấy trước được viễn cảnh mà Dân làng vừa mới kịp nhận ra.)
Sau cái buổi chiều định mệnh ấy, lời đồn về “Gà đồng Tư” và “Trứng sạch Tư” không chỉ dừng lại ở các xã lân cận mà vươn ra các thành phố lớn. Cánh đồng rộng 10 mẫu, từng là đề tài chế giễu của Dân làng, giờ đây trở thành một trang trại trù phú, nhộn nhịp.
DÂN LÀNG 1
(Trong lúc đang cẩn thận xếp trứng vào khay, anh ta mỉm cười, ánh mắt rạng rỡ khác hẳn ngày nào.)
Ai mà ngờ có ngày tôi được làm việc ngay trên mảnh đất quê hương mình thế này. Lương lậu tử tế, lại còn được ăn gà trứng sạch nữa chứ. Cả nhà tôi giờ sống khỏe re.
DÂN LÀNG 2
(Một người phụ nữ khác, tay thoăn thoắt lau dọn chuồng trại, giọng đầy phấn khởi, không còn chút buồn rầu.)
Đúng đấy! Ngày trước cứ nghĩ phải bỏ làng lên thành phố mới có tiền. Giờ thì khỏi phải xa con cái, khỏi phải lo cơm áo gạo tiền nữa rồi. Nhờ Anh Tư cả đấy! Anh Tư đúng là phúc tinh của làng mình.
BÀ HÀNG XÓM
(Bà hàng xóm, giờ đây cũng là một phần của trang trại, đang chỉ dẫn cho một nhóm người trẻ về cách đóng gói sản phẩm. Giọng bà vang vọng, đầy tự hào xen lẫn chút hối lỗi về những gì đã qua.)
Anh Tư của mình không chỉ làm giàu cho bản thân, mà còn cưu mang cả cái làng này. Giờ đây, nhà nào cũng khang trang hơn, con cái được học hành đàng hoàng, không còn cảnh thất học, bỏ dở giữa chừng nữa rồi. Cái tên “Vùng quê nghèo miền Bắc” chắc phải đổi thành “Vùng quê khởi sắc” mất thôi!
Vùng quê ngày nào giờ đây mang một diện mạo mới. Những con đường đất nhỏ dẫn vào Cánh đồng rộng 10 mẫu được mở rộng, lát đá phẳng phiu. Vài ngôi nhà cấp bốn cũ kĩ đã được thay bằng những ngôi nhà kiên cố, tươi màu. Tiếng cười nói của trẻ thơ vang khắp xóm, không còn tiếng thở dài của người lớn. Hơi thở của sự phát triển hiện hữu khắp nơi, mạnh mẽ và đầy sức sống.
Anh Tư vẫn vậy, giản dị và trầm lắng. Anh lặng lẽ làm việc, chỉ dẫn, và hỗ trợ mọi người, đôi khi chỉ nở một nụ cười nhẹ nhàng khi nghe những lời cảm ơn. Ánh mắt anh ánh lên niềm hạnh phúc khi nhìn thấy những gương mặt rạng rỡ, những nụ cười biết ơn của những người từng cười nhạo anh. Anh không cần lời ca tụng, chỉ cần nhìn thấy cuộc sống của Dân làng thay đổi từng ngày.
Anh Tư đã không chỉ xây dựng một trang trại thành công rực rỡ. Anh đã xây dựng lại niềm tin, gieo mầm hy vọng và biến một vùng quê tưởng chừng đã ngủ quên thành một điển hình về sự đổi mới. Từ một người bị coi là “khùng”, Anh Tư đã trở thành tấm gương sáng về ý chí, sự kiên định và tầm nhìn vượt qua mọi định kiến, chứng minh rằng sự thật và nỗ lực bền bỉ cuối cùng sẽ lên tiếng, rạng danh cả một vùng đất.
Vùng đất ấy, giờ đây không chỉ rạng danh trong những câu chuyện truyền miệng mà còn được báo chí, truyền hình cả nước biết đến. Những phóng sự về “hiện tượng Anh Tư” xuất hiện dày đặc, vẽ nên bức tranh sống động về một người đàn ông ngoài bốn mươi, chưa lập gia đình, từng bị cả làng cười chê là “thằng khùng” vì ôm giấc mộng nông nghiệp trên Cánh đồng rộng 10 mẫu cằn cỗi.
CÁNH ĐỒNG RỘNG 10 MẪU – BAN NGÀY
Một đoàn xe khách nhỏ đỗ xịch trước cổng trang trại. Hàng chục người trẻ tuổi, ăn mặc chỉnh tề, tay cầm sổ bút, bước xuống, ánh mắt đầy tò mò và ngưỡng mộ. Họ là sinh viên nông nghiệp, những người muốn khởi nghiệp ở nông thôn, và cả những doanh nhân tìm kiếm mô hình phát triển bền vững.
BÀ HÀNG XÓM
(Đón tiếp đoàn khách với nụ cười rạng rỡ, giọng bà đầy tự hào.)
Chào mừng quý vị đã đến với trang trại Gà đồng Tư! Tôi là Sáu, à không, là bà Sáu, ngày xưa là hàng xóm hay trêu chọc Anh Tư nhà tôi đấy. Giờ thì tôi là người hướng dẫn viên kiêm quản lý kho.
Một chàng thanh niên trong đoàn, tay cầm micro của kênh truyền hình địa phương, nhanh chóng tiếp cận.
PHÓNG VIÊN
(Giọng nói dõng dạc, ánh mắt hướng về Bà hàng xóm.)
Thưa bà, có phải Anh Tư chính là người mà hai năm trước đây, khi thuê 10 mẫu đất này, đã bị dân làng gọi là “thằng khùng”?
BÀ HÀNG XÓM
(Gật đầu lia lịa, nụ cười thoáng chút ngượng ngùng rồi nở rộ tự hào.)
Đúng đấy! Ngày ấy, ai mà tin cái thằng Tư ‘dở hơi’ này lại làm nên chuyện được cơ chứ. Nó cứ lầm lũi một mình với 10 con gà đầu tiên, nói là làm nông nghiệp sạch, làm mô hình chăn nuôi mới. Ai cũng nghĩ nó phí tiền, phí của. Cả cái Vùng quê nghèo miền Bắc này, bao đời nay chỉ biết cấy lúa mà thôi.
DÂN LÀNG 1
(Đứng gần đó, nghe thấy câu chuyện, anh ta góp lời, ánh mắt đầy suy tư.)
Tôi nhớ như in cái ngày Anh Tư bắt đầu. Cả làng xúm lại cười, bảo nó hoang tưởng. Ngày nào cũng thấy nó lom khom trên Cánh đồng rộng 10 mẫu, dọn cỏ, đào ao, xây chuồng. Đêm nào cũng đèn đóm sáng trưng, nó cứ ngồi đọc sách, ghi ghi chép chép. Chúng tôi chỉ biết lắc đầu, nghĩ thằng này phí hoài tuổi trẻ.
DÂN LÀNG 2
(Một người phụ nữ khác xen vào, tay chỉ về phía xa, nơi Anh Tư đang tỉ mẩn kiểm tra từng con gà trong chuồng.)
Nhưng mà Anh Tư thì khác. Nó cứ làm, không thanh minh, không giải thích. Nó chỉ nói: “Rồi mọi người sẽ thấy.” Một năm trôi qua, hai năm sau, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Từ 10 con gà ban đầu, giờ đây là cả một trang trại rộng lớn, tạo công ăn việc làm cho hàng trăm người. Từ “thằng khùng”, giờ nó là ông chủ Tư, là người hùng thầm lặng của cả vùng này.
PHÓNG VIÊN
(Quay camera về phía Anh Tư, anh ta đang nhẹ nhàng nhặt một quả trứng từ ổ, đặt vào giỏ.)
Vậy theo bà, điều gì đã làm nên thành công của Anh Tư?
BÀ HÀNG XÓM
(Nhìn theo bóng Anh Tư, đôi mắt bà lấp lánh sự kính trọng.)
Là cái tâm, cái tầm của nó. Và trên hết, là sự kiên trì. Anh Tư đâu chỉ nuôi gà, nó còn nuôi dưỡng hy vọng cho cả làng này. Giờ đây, những người trẻ như các cháu không cần phải bỏ xứ đi làm thuê nữa. Họ có thể về đây, học hỏi, làm việc, và tự tạo ra tương lai cho chính mình, ngay trên mảnh đất quê hương.
Câu chuyện về Anh Tư không còn là của riêng anh, mà đã trở thành ngọn đuốc thắp sáng cho những ước mơ khởi nghiệp nông thôn trên khắp cả nước. Anh Tư vẫn vậy, vẫn giản dị trong chiếc áo bạc màu, vẫn cần mẫn làm việc. Anh không quan tâm đến những lời ca tụng, chỉ cần thấy Vùng quê nghèo miền Bắc thay đổi từng ngày, thấy những gương mặt rạng rỡ của Dân làng là đủ. Anh Tư đã không chỉ xây dựng một trang trại, anh đã xây dựng một niềm tin. Anh đã chứng minh rằng, ở nông thôn, chỉ cần có ý chí và sự kiên định, người ta có thể làm nên điều kỳ diệu.
Vùng quê nghèo miền Bắc những ngày cuối năm, không khí lễ hội ngập tràn sắc màu và hương vị. Đâu đó vang lên tiếng trống lân rộn rã, tiếng cười nói giòn tan của Dân làng chuẩn bị đón Tết. Giữa không gian ấy, những con gà của Anh Tư không chỉ là vật phẩm thông thường, mà đã trở thành biểu tượng thiêng liêng, niềm tự hào của cả vùng.
CÁNH ĐỒNG RỘNG 10 MẪU – TRẠI GÀ ANH TƯ – BAN NGÀY
Trước một gian hàng lớn được dựng tạm trong khuôn viên trang trại, hàng trăm con gà Đông Tảo, gà Hồ, gà tre, được chăm sóc kỹ lưỡng, mào đỏ tươi, lông óng mượt, đang chờ được lựa chọn. Dân làng và cả những người từ các tỉnh lân cận nườm nượp đổ về. Họ không chỉ mua gà để ăn mà còn để làm lễ vật dâng cúng tổ tiên, cầu mong một năm mới thịnh vượng, sung túc.
BÀ HÀNG XÓM
(Đứng bên cạnh Anh Tư, đôi mắt bà lấp lánh tự hào khi thấy dòng người chen chúc, tay bà chỉ vào những con gà trống to lớn.)
Đây này, quý vị xem! Những con gà trống này, được nuôi theo quy trình chuẩn của Anh Tư, không chỉ đẹp mã mà thịt còn thơm ngon nức tiếng. Năm nào cũng vậy, cứ đến dịp lễ Tết là cả làng mình lại rạng danh vì có những lễ vật quý giá này.
DÂN LÀNG 1
(Một người đàn ông trung niên, tay xách một cặp gà trống to, hồ hởi nói với những người xung quanh.)
Mấy năm trước, nhà tôi phải lặn lội lên tận thành phố để tìm gà cúng. Giờ thì khác rồi, ngay tại quê mình, có gà của Anh Tư là nhất. Năm nào cúng xong cũng thấy hanh thông, công việc làm ăn phát đạt. Đúng là ‘gà vàng’ của làng!
DÂN LÀNG 2
(Một người phụ nữ khác, đang cẩn thận chọn một con gà mái tơ, ánh mắt bà đầy vẻ mãn nguyện.)
Ngày xưa, ai mà nghĩ được thằng Tư ‘dở hơi’ lại làm nên chuyện như thế này chứ. Nhìn nó bây giờ, khác hẳn. Mấy chục năm lầm lũi trên cánh đồng, giờ thì thành nông dân thành đạt, lúc nào cũng thấy nó cười. Nụ cười ấy là nụ cười của sự viên mãn, của thành công thực sự.
Anh Tư đứng giữa đám đông, vẫn giản dị trong bộ đồ lao động, nhưng giờ đây trên gương mặt anh luôn nở nụ cười hiền hậu, mãn nguyện. Anh đích thân kiểm tra từng con gà, hướng dẫn Dân làng cách chọn, cách chăm sóc. Từng lời nói, cử chỉ của Anh Tư đều toát lên sự tự tin, chuyên nghiệp, nhưng vẫn giữ được vẻ chân chất, gần gũi của người nông dân. Anh Tư đã không còn lầm lũi một mình trên Cánh đồng rộng 10 mẫu như năm nào. Xung quanh anh là những người thợ, những sinh viên nông nghiệp trẻ trung đang say sưa học hỏi, là Dân làng đang góp sức làm việc, và là hàng trăm ánh mắt ngưỡng mộ, biết ơn.
Căn nhà cũ cạnh cánh đồng, nơi Anh Tư từng cô độc với giấc mơ của mình, giờ đây sáng đèn ấm cúng. Những tiếng cười nói vọng ra từ bên trong, không còn là tiếng cười mỉa mai, chế giễu mà là âm thanh của sự đoàn tụ, của niềm vui. Những con gà của Anh Tư không chỉ mang lại thịnh vượng cho riêng anh, mà còn mang đến hy vọng và sự đổi thay cho cả Vùng quê nghèo miền Bắc. Mỗi dịp lễ Tết, khi những con gà mào đỏ thắm, chân vàng óng được bày biện trang trọng trên bàn thờ tổ tiên, chúng không chỉ là lễ vật, mà còn là minh chứng sống động cho hành trình kiên cường của một người đàn ông đã dám đi ngược dòng, dám tin vào giấc mơ của mình.
Anh Tư, ngoài bốn mươi tuổi, chưa lập gia đình, đã tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình không phải ở một mái ấm riêng tư mà ở sự nghiệp, ở việc xây dựng một cộng đồng thịnh vượng. Anh không còn vội vàng chạy theo những phù phiếm, mà sống một cuộc đời chậm rãi, an nhiên. Đứng trước Cánh đồng rộng 10 mẫu, nơi một thời là bãi đất cằn cỗi, giờ đây phủ một màu xanh mướt và những mái chuồng gà đỏ tươi, Anh Tư khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy gói trọn bao nhiêu năm tháng nhọc nhằn, bao nhiêu lời dị nghị, và cả bao nhiêu niềm tin đã được đền đáp xứng đáng. Anh Tư hiểu rằng, giá trị đích thực không nằm ở của cải chất chồng, mà ở sự bình yên trong tâm hồn, ở nụ cười mãn nguyện của những người xung quanh, và ở việc mỗi sáng mai thức dậy, anh lại có thể tiếp tục nuôi dưỡng không chỉ những con gà, mà cả những ước mơ, những khát vọng vươn lên của mảnh đất quê hương anh.

