Người đàn ông ở nông thôn thuê 10 mẫu đất chỉ để nuôi 10 con gà, cả làng đều ch//ê anh ta ng//u d//ại, hai năm sau dân làng lại sữ//ng s//ờ ch//ết l//ặng không ngờ…
Ở một vùng quê nghèo miền Bắc, có một người đàn ông tên Tư. Anh Tư ngoài bốn mươi tuổi, chưa lập gia đình, quanh năm chỉ sống lặng lẽ trong căn nhà cũ cạnh cánh đồng. Người ta quen với hình ảnh anh la/m l/ũ làm thuê, ai nhờ việc gì cũng nhận, miễn sao đủ bữa cơm qua ngày. Nhưng rồi một hôm, Tư khiến cả làng ngỡ ngàng khi tuyên bố thuê hẳn 10 mẫu đất chỉ để… nuôi 10 con gà.
“Thằng Tư khù//ng rồi!”, một bà hàng xóm x/ì xà/o.
“Nuôi gà thì cần gì đất nhiều, vài mét vườn sau nhà cũng đủ. Nó thuê nhiều thế khác gì ném tiền qua cửa sổ.”
Tiếng cư/ời c/ợt, ch//ê b//ai lan khắp xóm làng. Người ta lắc đầu, nghĩ Tư ng//u d//ại, chẳng biết tính toán.
Thế nhưng Tư không giải thích. Anh lẳng lặng mỗi ngày ra cánh đồng, dựng những mái chòi nhỏ, trồng thêm cây xanh, đào mương dẫn nước, rồi thả mười con gà đi lang thang tự do trên cánh đồng rộng. Anh coi chúng như bạn bè, gọi tên từng con, dõi theo từng bước chạy lon ton trên nền cỏ.
Ban đầu, cả làng thấy thật lạ lùng, có người còn tò mò kéo nhau đi xem, cười ngặt nghẽo khi thấy cả cánh đồng mênh mông chỉ lác đác vài con gà bé nhỏ. Nhưng Tư vẫn kiên nhẫn, ngày ngày chăm đất, trồng thêm ngô, lúa, khoai để làm thức ăn tự nhiên cho chúng. Anh bảo:
“Gà cần được sống tự do, cần thở khí trời, ăn hạt sạch thì mới khỏe mạnh.”
Một năm trôi qua…
Một năm trôi qua, đàn gà của Anh Tư đã lớn phổng phao. Chúng không hề béo ục ịch như gà công nghiệp bày bán ngoài chợ, nhưng bộ lông thì mượt mà óng ả, từng thớ thịt ẩn dưới lớp lông săn chắc, tràn đầy sức sống. Khác biệt hoàn toàn với hình ảnh những con gà công nghiệp bệnh tật, èo uột mà dân làng vẫn thường thấy.
Anh Tư đứng tựa mái chòi nhỏ, đôi mắt dõi theo đàn gà đang tung tăng bới tìm thức ăn trên cánh đồng rộng. Ánh mắt anh đầy ắp niềm hy vọng và sự tự hào thầm kín. Từng bước đi của chúng, từng tiếng gáy vang dội giữa không gian yên bình ấy, đối với Anh Tư, đó không chỉ là thành quả của công sức mà còn là lời khẳng định cho niềm tin của mình. Anh đưa tay vuốt ve một con gà mái đang rúc rỉa chân mình, khóe môi khẽ nở một nụ cười.
Thế nhưng, những lời xì xào, bàn tán của dân làng vẫn chẳng ngớt. Họ vẫn coi anh như một kẻ khờ dại, ôm mộng viển vông.
Bà hàng xóm, với cái miệng chua ngoa, đứng chống nạnh trước sân nhà, nói vọng sang với mấy người phụ nữ đang giặt đồ bên giếng làng:
“Mấy bà xem kìa! Thằng Tư nó còn mê muội lắm. Gà lớn rồi đấy, nhưng mà có bán được cho ai đâu? Nhìn thì đẹp đấy, nhưng ai mà mua gà gầy nhom thế kia!”
Một người khác thêm vào, giọng đầy vẻ châm chọc:
“Đúng rồi đó, thịt săn chắc thì được cái gì? Người ta giờ chỉ thích gà béo ngậy để làm cỗ thôi. Chắc nó nuôi chơi chứ chẳng kiếm được đồng nào đâu.”
Tiếng cười cợt lại rộ lên. Họ vẫn tin rằng công sức Anh Tư bỏ ra là phí hoài, rằng anh đang “nuôi chơi chứ chẳng kiếm được gì” từ mười con gà ấy. Đối với họ, lợi nhuận là trên hết, và việc một năm trời chỉ có bấy nhiêu con gà, lại chẳng hề béo tốt, là một sự thất bại thảm hại.
Anh Tư nghe thấy hết những lời đó. Nhưng anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn đàn gà của mình, đôi mắt ánh lên một vẻ kiên định đến lạ. Anh biết, thời gian sẽ trả lời tất cả.
Thời gian đã tới. Anh Tư không chờ đợi thêm nữa. Một buổi sáng sớm, khi sương còn giăng mắc trên Cánh đồng rộng, Anh Tư tỉ mẩn thu gom những quả trứng đầu tiên. Trứng gà ta, vỏ hơi sần, màu trắng ngà chứ không đều tăm tắp như trứng gà công nghiệp. Anh còn cẩn thận chọn ra ba con gà mái khỏe mạnh nhất, bộ lông mượt mà, chân vàng óng, buộc gọn gàng vào lồng tre.
Dân làng lại được dịp xì xào khi thấy Anh Tư gánh gồng đồ đạc ra khỏi Căn nhà cũ cạnh cánh đồng.
Bà hàng xóm, vẫn chống nạnh trước cửa, cất giọng oang oang: “Ôi chao! Thằng Tư nó đi bán gà thật kìa! Không biết có ai thèm mua cái thứ gà gầy guộc ấy không chứ.”
Mấy người phụ nữ khác cười khúc khích, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. “Chắc là để mang cho người thân ăn thôi chứ bán thì ai mà mua cho nổi!”
Anh Tư không quay đầu lại. Sống lưng anh vẫn thẳng tắp, bước chân vững vàng, mang theo lồng gà và giỏ trứng băng qua con đường làng quen thuộc, hướng thẳng về chợ huyện. Nơi đó, mọi thứ sẽ không còn là lời đồn đại.
Gian hàng của Anh Tư nằm khiêm tốn ở một góc chợ huyện. Ba con gà mái kiêu hãnh cất tiếng gáy lanh lảnh, khác hẳn với những con gà công nghiệp ủ rũ trong các lồng sắt gần đó. Rổ trứng gà sạch sẽ, xếp ngay ngắn. Nhưng khi khách hàng hỏi giá, họ lập tức nhíu mày.
Một bà nội trợ trung niên cầm thử một quả trứng, rồi buông xuống. “Gì mà đắt thế chú ơi? Gà thường người ta có mấy chục ngàn một cân thôi, trứng cũng chỉ bằng nửa giá này thôi à.”
Một người đàn ông khác chỉ vào con gà trong lồng: “Gà gì mà gầy thế này? Nhìn chẳng có thịt. Gà tôi mua ở hàng kia béo ục ịch có hơn trăm bạc một con rồi.”
Sự e dè và nghi ngại hiện rõ trên từng khuôn mặt. Nhưng Anh Tư không hề nao núng. Anh mỉm cười, giọng nói điềm đạm, kiên nhẫn giải thích từng chút một.
“Dạ, thưa các cô, các chú. Đây là gà thả đồng ạ. Gà nhà cháu được nuôi thả trên 10 mẫu đất, tự do ăn ngô, lúa, khoai, uống nước sạch. Không cám công nghiệp, không chất kích thích tăng trọng. Từng con gà này đều thở khí trời, chạy nhảy suốt ngày nên thịt mới săn chắc, thơm ngon đặc trưng. Trứng cũng vậy ạ, gà mẹ khỏe mạnh, ăn sạch thì trứng mới bổ dưỡng.”
Anh Tư thậm chí còn chỉ tay ra xa, như thể muốn khách hàng hình dung được Cánh đồng rộng nơi đàn gà của anh sinh sống. Anh nói về sự khác biệt giữa gà của mình và những con gà công nghiệp béo phì, bệnh tật mà họ vẫn thường thấy. Lời nói của Anh Tư không phải là quảng cáo hoa mỹ, mà là sự chân thật, nồng hậu từ một người nông dân tin tưởng vào sản phẩm của mình. Vài người vẫn còn hoài nghi, nhưng một số khác bắt đầu lắng nghe chăm chú hơn, ánh mắt dần thay đổi.
Trong một nhà hàng sang trọng với tên gọi ‘Đặc Sản Quê’ ở thành phố lân cận, Quản lý Long đang rảo bước kiểm tra từng bàn ăn, ánh mắt sắc sảo đánh giá chất lượng phục vụ. Anh luôn đau đáu tìm kiếm những nguyên liệu tươi ngon, độc đáo để tạo nên danh tiếng cho nhà hàng, đặc biệt là nguồn thực phẩm sạch uy tín.
Khi đến bàn của một vị khách quen thuộc, người mà Quản lý Long biết rõ là cực kỳ khó tính trong ăn uống, anh ta dừng lại. Vị khách này, một người đàn ông trung niên lịch lãm, đang say sưa kể cho một người bạn đi cùng nghe về một món ăn đặc biệt.
“Cậu biết không, tôi vừa thưởng thức một loại gà mà phải nói là ngon đến ám ảnh,” vị khách thủ thỉ, “Thịt gà săn chắc, ngọt tự nhiên, không hề bở như gà công nghiệp. Mùi thơm lừng, da giòn rụm. Tôi chưa bao giờ ăn một con gà nào đúng chất ‘gà ta’ như thế.”
Người bạn hỏi: “Ở đâu mà ra loại gà thần kỳ vậy, anh?”
“À, tôi nghe nói là của một chàng trai trẻ tên Tư, ở tận Vùng quê nghèo miền Bắc, anh ta nuôi gà thả trên Cánh đồng rộng. Mấy con gà đó ăn ngô, lúa, khoai, sống tự do. Không thuốc thang, không cám công nghiệp gì hết. Gọi là ‘gà tự nhiên’ đấy. Mới đầu tôi cũng chẳng tin đâu, nhưng ăn thử rồi mới biết, đúng là tiền nào của nấy.”
Quản lý Long bất giác đứng sững lại, tai anh vểnh lên. “Gà tự nhiên”, “Cánh đồng rộng”, “không cám công nghiệp”… những cụm từ đó lập tức khơi dậy sự tò mò trong anh. Nhà hàng của anh đang cần một điểm nhấn, một thứ “đặc sản” đúng nghĩa, và loại gà mà vị khách quen này mô tả nghe có vẻ hoàn hảo.
Anh Long khẽ ho, tiếp lời câu chuyện: “Thưa anh Hùng, tôi nghe anh nói về loại gà này có vẻ rất đặc biệt. Anh có thể cho tôi biết thêm thông tin được không?”
Vị khách Hùng quay lại, có chút bất ngờ khi Quản lý Long lắng nghe. “Ồ, Long đấy à. Tôi đang nói về một loại gà ta chính hiệu mà tôi vừa mua được ở chợ huyện. Người nuôi nó nói là gà thả trên 10 mẫu đất, ăn uống hoàn toàn tự nhiên. Khác hẳn với gà nuôi công nghiệp anh vẫn nhập đấy.”
Quản lý Long gật gù, trong đầu anh lập tức bắt đầu tính toán. Lợi nhuận, danh tiếng nhà hàng… nhưng cũng xen lẫn chút hoài nghi. Những lời đồn thổi về “thực phẩm sạch” thường không ít thì nhiều cũng được thổi phồng. “Anh Tư”, “Vùng quê nghèo miền Bắc”… có vẻ như một chuyến đi thực tế là điều cần thiết.
“Cảm ơn anh Hùng đã chia sẻ. Chắc tôi phải đích thân về làng tìm hiểu mới được,” Quản lý Long nói, nụ cười nửa vời nở trên môi. Dù trong lòng vẫn còn chút hoài nghi về lời đồn thổi, anh biết rằng cơ hội để tìm được một nguồn thực phẩm độc đáo như thế này không thể bỏ qua. Một quyết định đã được đưa ra. Anh sẽ về Vùng quê nghèo miền Bắc, tìm đến nơi Anh Tư sinh sống để tự mình kiểm chứng.
Quản lý Long đã quyết định. Chiếc xe bán tải của nhà hàng băng qua những con đường bê tông xóc nảy, len lỏi vào sâu trong Vùng quê nghèo miền Bắc. Mùi khói rạ quyện lẫn hương đồng gió nội nồng nàn xộc vào khoang xe, khác hẳn với không khí ồn ào, ngột ngạt của thành phố. Anh Long nhíu mày, vẫn còn chút ngờ vực liệu chuyến đi này có đáng công sức hay không. Dù vậy, cơ hội tạo nên sự khác biệt cho nhà hàng ‘Đặc Sản Quê’ đã thúc đẩy anh tiến về phía trước.
Cuối cùng, sau một hành trình dài với những câu hỏi thăm dò từ người dân địa phương, anh Long dừng xe trước một con đường đất nhỏ dẫn vào Cánh đồng rộng. Đúng như lời miêu tả, đây chính là 10 mẫu đất mà Anh Tư đã thuê. Trước mắt anh là một khung cảnh khiến anh Long sững sờ. Thay vì những chuồng gà san sát hay đàn gà chen chúc thường thấy ở các trang trại công nghiệp, thứ anh Long nhìn thấy là một không gian bao la, xanh mướt trải dài tít tắp.
Mười con gà, chỉ vỏn vẹn mười con, đang thảnh thơi chạy nhảy trên bãi cỏ non, thi thoảng mổ hạt lúa còn vương vãi hay bới tìm củ khoai dưới lớp đất ẩm. Chúng không bị nhốt, không bị xua đuổi, mà tự do di chuyển khắp nơi như những sinh vật hoang dã thực thụ. Một mái chòi nhỏ lợp lá đơn sơ nép mình dưới gốc cây cổ thụ, bên cạnh là mương dẫn nước trong vắt róc rách chảy. Không khí trong lành, mát mẻ đến lạ thường, không hề có mùi hôi tanh hay ẩm thấp.
Quản lý Long bước xuống xe, mắt anh mở to, quét một lượt khắp khu đất. Anh không thể tin vào mắt mình. Đây không phải là một trang trại gà, mà là một thiên đường thu nhỏ dành riêng cho mười sinh vật đó. Mỗi con gà dường như đều toát lên vẻ khỏe khoắn, linh hoạt, với bộ lông mượt mà và đôi chân săn chắc. Chúng hoàn toàn khác biệt so với những con gà công nghiệp phờ phạc, nặng nề mà anh vẫn thường nhập về.
Anh Long khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tinh khiết của không khí. Những lời kể của vị khách Hùng giờ đây không còn là lời đồn thổi vô căn cứ. Tận mắt chứng kiến mô hình độc đáo này, sự hoài nghi trong anh tan biến hoàn toàn. Anh nhận ra Anh Tư không chỉ nuôi gà, mà đang tái tạo một môi trường sống tự nhiên nhất cho chúng. Đây chính là “gà ta” đích thực, là “đặc sản” mà anh bấy lâu tìm kiếm. Một nụ cười thích thú nở trên môi Quản lý Long. Anh đã tìm thấy điều mình cần.
Quản lý Long tìm thấy Anh Tư đang chăm chú kiểm tra một luống khoai vừa được bới lên. Anh Tư ngẩng đầu nhìn, ánh mắt bình thản.
“Anh Tư, tôi muốn mua gà của anh.” Quản lý Long nói thẳng, nụ cười vẫn còn vương trên môi.
Anh Tư không nói gì, chỉ gật nhẹ, chờ đợi.
“Năm con. Giá… tôi sẽ trả gấp đôi giá thị trường.” Long dứt khoát. Anh biết chất lượng này xứng đáng với từng đồng.
Anh Tư khẽ nhíu mày, có chút bất ngờ nhưng nhanh chóng trở lại vẻ trầm tĩnh. “Anh muốn gà loại nào?”
“Loại to nhất, khỏe nhất. Tôi muốn gà của anh tỏa sáng trên bàn ăn của nhà hàng tôi.” Long đáp, giọng đầy tự tin.
Một lát sau, năm con gà trống khỏe mạnh, lông mượt, chân săn chắc đã được Anh Tư cẩn thận cho vào lồng tre. Long tự tay khuân chúng lên thùng xe bán tải. Anh Long cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc, không chỉ vì đã tìm thấy đặc sản, mà còn vì đã gặp được một người nuôi gà chân chính.
Chiếc xe bán tải rời khỏi Cánh đồng rộng, đưa năm con gà trở về thành phố ồn ào. Về đến nhà hàng ‘Đặc Sản Quê’, Quản lý Long lập tức đưa gà vào bếp.
“Đầu bếp Hoàng, anh xem những con gà này!” Long hồ hởi, chỉ vào lồng gà. “Đây là đặc sản tôi đích thân đi tìm về. Anh hãy chế biến chúng thành những món ăn đặc trưng nhất của nhà hàng, phải làm sao để giữ trọn vẹn hương vị tự nhiên của chúng.”
Đầu bếp Hoàng, với hơn hai mươi năm kinh nghiệm, nhìn năm con gà đồng với vẻ hoài nghi ban đầu. Chúng không mập ú như gà công nghiệp, nhưng ánh mắt lanh lợi và dáng vẻ khỏe khoắn lại toát lên một sức sống kỳ lạ. “Gà này… trông hoang dã quá, sếp Long.”
“Cứ làm đi, anh sẽ bất ngờ đấy!” Long cười bí ẩn.
Với tài năng của mình, Đầu bếp Hoàng bắt tay vào việc. Anh cẩn thận làm sạch, tẩm ướp đơn giản để không làm mất đi hương vị gốc, rồi chế biến thành các món như gà nướng lu, gà hấp lá chanh, và lẩu gà thuốc bắc – những món trứ danh của nhà hàng.
Tối hôm đó, những món ăn từ gà của Anh Tư được phục vụ đến thực khách. Một không khí xì xào, trầm trồ lan khắp nhà hàng.
“Chà, miếng gà này… thịt săn chắc thật!”
“Hương vị tự nhiên đến lạ! Thơm ngon khó cưỡng.”
“Ăn một miếng là biết ngay gà nuôi thả vườn, không như mấy loại gà công nghiệp nhạt nhẽo.”
Tiếng khen ngợi vang lên không ngớt. Khách hàng đều tỏ ra vô cùng hài lòng, nhiều người còn gọi thêm món. Quản lý Long đứng ở quầy, mỉm cười mãn nguyện. Anh đã đúng. Đây chính là bước đột phá mà nhà hàng ‘Đặc Sản Quê’ đang cần.
Quản lý Long không chần chừ một giây. Ngay sáng hôm sau, chiếc bán tải quen thuộc lại lao về phía `Vùng quê nghèo miền Bắc`, mang theo một mục đích rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh biết, chất lượng gà của `Anh Tư` không chỉ là đặc sản, mà còn là linh hồn mới cho `Nhà hàng ‘Đặc Sản Quê’`. Long lái xe thẳng đến `Cánh đồng rộng`, nơi `Anh Tư` thường chăm sóc đàn gà của mình.
`Anh Tư` đang tỉ mẩn nhặt từng chiếc lá sâu trên luống ngô, bóng dáng gầy gò nhưng mạnh mẽ quen thuộc. Tiếng xe bán tải làm `Anh Tư` ngẩng đầu. Anh nhìn Long, ánh mắt vẫn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng.
Quản lý Long bước xuống xe, nụ cười rạng rỡ. Anh đi thẳng đến gần `Anh Tư`. “Anh Tư, tôi đến đây không phải để mua gà lẻ nữa.” Long nói, giọng đầy phấn khích. “Tôi muốn ký hợp đồng với anh. Hợp đồng cung cấp gà độc quyền cho `Nhà hàng ‘Đặc Sản Quê’`.”
`Anh Tư` đặt rổ lá ngô xuống đất, im lặng lắng nghe.
“Số lượng lớn, theo nhu cầu của nhà hàng. Và đặc biệt…” Long nhấn mạnh, “giá tôi trả sẽ cao hơn nhiều, phải nói là gấp ba lần giá thị trường. Anh thấy thế nào?” Anh chờ đợi phản ứng.
`Anh Tư` khẽ nhếch môi, nụ cười hiếm hoi nở trên gương mặt sạm nắng. Anh đưa tay gãi đầu, rồi nhìn ra `Cánh đồng rộng` nơi đàn gà đang tung tăng tìm thức ăn. “Anh Long đã tin tưởng, thì tôi cũng không có lý do gì để từ chối.” `Anh Tư` nói, giọng điệu vẫn bình thản nhưng ánh mắt lộ rõ sự vui vẻ. “Chất lượng gà thì anh cứ yên tâm. Từ bao năm nay, tôi vẫn nuôi theo cách này, gà ăn ngô, ăn lúa, khoai, chạy nhảy tự nhiên trên `10 mẫu đất` này. Tôi cam kết sẽ luôn giữ vững quy trình đó, không bao giờ thay đổi.”
Quản lý Long gật đầu liên tục, lòng tràn đầy thỏa mãn. Anh biết mình đã tìm được một đối tác vàng, một người nông dân chân chính giữ gìn giá trị truyền thống. Anh chìa tay ra, `Anh Tư` siết chặt. Hợp đồng tuy chưa được đặt bút ký, nhưng lời cam kết giữa hai người đàn ông trên `Cánh đồng rộng` đã mang một sức nặng hơn vạn lần tờ giấy.
Ngay sau cái bắt tay định mệnh ấy, tin tức về “gà sạch Tư” lan nhanh như cháy rừng. Không chỉ qua những lời ca ngợi của Quản lý Long và “Nhà hàng ‘Đặc Sản Quê'”, mà còn qua những lời truyền miệng từ giới sành ăn, những đầu bếp khó tính nhất thành phố. Họ ca ngợi về hương vị thịt gà dai ngọt tự nhiên, về màu da vàng óng, về sự khác biệt hoàn toàn so với loại gà công nghiệp đang tràn ngập thị trường.
Chỉ trong vài tuần, `Vùng quê nghèo miền Bắc` quen thuộc bỗng trở nên nhộn nhịp đến lạ. Hàng ngày, những chiếc ô tô con bóng loáng, những chiếc xe bán tải nhỏ của các nhà hàng từ thành phố ùn ùn kéo về. Họ tìm đến tận `Căn nhà cũ cạnh cánh đồng` của `Anh Tư`, đổ về `10 mẫu đất` nơi đàn gà đang tung tăng trên `Cánh đồng rộng`. Khách hàng không còn là những người dân địa phương lác đác nữa. Giờ đây là những khách cá nhân giàu có, những ông bà chủ nhà hàng, ăn vận lịch sự, tay cầm điện thoại quay chụp, ánh mắt đầy vẻ tò mò và thán phục.
`Anh Tư` bận rộn hơn bao giờ hết. Anh tỉ mẩn cân gà, hướng dẫn khách cách nhận biết gà ngon, và mỉm cười nhẹ khi nghe những lời khen ngợi. Anh vẫn bình thản, nhưng trong lòng dâng lên một sự thỏa mãn khó tả. Những nỗ lực của anh, những ngày tháng bị chế giễu, cuối cùng đã đơm hoa kết trái.
Từ xa, trên hiên nhà mình, `Bà hàng xóm` đứng trố mắt nhìn. Cái miệng vốn dẻo quẹo xì xào giờ đây đóng im thin thít. Bên cạnh bà, mấy `Dân làng` khác cũng tụ tập, chỉ trỏ, bàn tán. Không còn là những tiếng cười cợt, mà là những lời thì thầm đầy vẻ ngỡ ngàng, xen lẫn một chút ganh tị không thể che giấu.
`BÀ HÀNG XÓM`
(Lẩm bẩm, đủ nghe)
Trời đất quỷ thần ơi! Cứ như cái chợ phiên trên này vậy. Ai mà tin nổi thằng Tư nó làm nên chuyện này chứ… Cái thằng Tư dở hơi!
`DÂN LÀNG 1`
(Thì thầm)
Ông xem kìa, toàn xe sang không. Nghe nói gà của thằng Tư giờ giá gấp ba, gấp tư gà thường mà còn không có mà mua đấy!
`DÂN LÀNG 2`
(Gật gù)
Đúng là tiếng lành đồn xa. Từ cái ngày nó bỏ phố về đây chăn gà, cả làng mình có ai nghĩ nó làm được đâu. Giờ thì… thôi rồi!
Cái cảnh tượng những chiếc xe bốn chỗ bóng loáng, mang biển số thành phố, nối đuôi nhau về `Vùng quê nghèo miền Bắc` giờ đây đã trở thành một phần quen thuộc trong sinh hoạt hàng ngày. Chúng không còn chỉ dừng lại ở `Căn nhà cũ cạnh cánh đồng` của `Anh Tư` nữa. Nhiều chiếc thẳng tiến ra phía `10 mẫu đất`, nơi đàn gà đang tung tăng trên `Cánh đồng rộng`. Đôi khi, cả đoàn xe dừng lại, những người đàn ông, đàn bà ăn mặc lịch sự, mang theo máy ảnh, điện thoại, xuống xe để tự mình quan sát, chụp ảnh đàn gà.
`Bà hàng xóm` và đám `Dân làng` vẫn thường trực ở hiên nhà, hoặc tụ tập ở đầu làng mỗi buổi chiều. Ánh mắt họ dõi theo từng chiếc xe, từng bóng người lạ. Những lời xì xào bàn tán không ngớt, như tiếng ve râm ran trong nắng hè.
`DÂN LÀNG 3`
(Đẩy gọng kính, tròn mắt nhìn theo chiếc xe Lexus vừa rẽ vào đường đất)
Trời đất! Lại một chiếc nữa. Cái thằng Tư này đúng là đổi đời rồi. Mới ngày nào còn bị cái Hằng bỏ, giờ thì…
`BÀ HÀNG XÓM`
(Tặc lưỡi, giọng đầy vẻ khó tin)
Tôi chịu đấy! Đến nằm mơ tôi cũng không nghĩ có ngày này. Cái thằng Tư dở hơi ngày xưa ấy mà, giờ nó lại thành ông chủ lớn rồi. Mà này, mấy cái xe đó toàn xe sang, tiền tỷ không đấy. Chắc gì ông bà chủ nhà hàng đó đã tự lái? Chắc toàn tài xế riêng chở đến không thôi.
`DÂN LÀNG 4`
(Gật gù, vuốt râu)
Có người nói gà của nó giờ nổi tiếng khắp thành phố, các nhà hàng lớn tranh nhau mua. Giá thì cứ gọi là trên trời. Giàu không tưởng tượng nổi.
`DÂN LÀNG 5`
(Lắc đầu)
Đúng là không thể tin được vào mắt mình. Mấy năm trước cả làng cười khẩy, bảo nó bỏ học, bỏ việc về quê chăn gà thì chỉ có nước chết đói. Ai dè…
`Bà hàng xóm` thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn về phía trang trại của `Anh Tư`, nơi những chiếc ô tô đang đậu san sát. Trong lòng bà, sự ngỡ ngàng, ghen tị và cả chút tiếc nuối trộn lẫn. Bà không thể hiểu nổi, hay không muốn hiểu, làm sao một người mà bà từng cho là thất bại thảm hại, lại có thể làm nên chuyện động trời đến vậy. Và cái điều đó, nó đang diễn ra ngay trước mắt bà, mỗi ngày một rõ rệt hơn.
Bà hàng xóm thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn về phía trang trại của Anh Tư, nơi những chiếc ô tô đang đậu san sát. Trong lòng bà, sự ngỡ ngàng, ghen tị và cả chút tiếc nuối trộn lẫn. Bà không thể hiểu nổi, hay không muốn hiểu, làm sao một người mà bà từng cho là thất bại thảm hại, lại có thể làm nên chuyện động trời đến vậy. Và cái điều đó, nó đang diễn ra ngay trước mắt bà, mỗi ngày một rõ rệt hơn.
Và rồi, sự rõ rệt ấy ngày càng hiển hiện. Không chỉ dừng lại ở những chiếc xe hơi sang trọng hay những vị khách từ thành phố, ngay `Căn nhà cũ cạnh cánh đồng` của `Anh Tư` cũng bắt đầu khoác lên mình một diện mạo mới. Một buổi sáng, dân làng thấy những chuyến xe tải chở vật liệu xây dựng bắt đầu nối đuôi nhau về đậu trước cửa nhà `Anh Tư`. Gạch mới, xi măng, sắt thép, ngói đỏ, tất cả chất thành đống. `Anh Tư` không đập đi xây mới hoàn toàn, mà cải tạo, mở rộng, biến căn nhà cấp bốn ọp ẹp ngày xưa thành một ngôi nhà hai tầng khang trang, kiên cố.
`BÀ HÀNG XÓM`
(Tựa cửa nhìn sang, giọng không giấu nổi sự tò mò lẫn ghen tị)
Ôi trời đất ơi, nó xây nhà thật kìa! Mới ngày nào còn lụp xụp dột nát, giờ thì… nhìn cái gạch men kia kìa, chắc đắt tiền lắm.
`DÂN LÀNG 6`
(Đứng gần đó, trầm trồ)
Tiền đâu ra mà nó làm ghê thế không biết. Cả cái làng này có mấy ai dám nghĩ đến nhà hai tầng đâu. Mà cái nhà nó làm chắc chắn phết, móng sâu, cột to.
`Anh Tư`, với chiếc áo phông bạc màu và quần ống thấp ống cao, vẫn ngày ngày trực tiếp giám sát thợ thuyền. Anh không phô trương, không khoa trương. Dù tiền bạc giờ đây đối với anh không còn là vấn đề, `Anh Tư` vẫn giữ cho mình lối sống giản dị cố hữu. Buổi trưa, anh ăn cơm cùng cánh thợ ngay trên nền nhà đang xây dở, bữa cơm đơn giản với cá kho và rau luộc.
Không chỉ có căn nhà, `10 mẫu đất` của `Anh Tư` cũng được “lột xác”. Một buổi chiều, tiếng máy khoan ầm ĩ vang lên khắp `Cánh đồng rộng`. `Anh Tư` cho người về khoan giếng. Nước mạch ngầm phun lên trắng xóa, mát lạnh. Tiếp đó là hệ thống tưới tiêu tự động được lắp đặt, những đường ống nhỏ li ti chạy khắp nơi, đảm bảo cho nguồn nước luôn đầy đủ cho đàn gà và những luống rau xanh mướt. Một hàng rào kiên cố bằng lưới B40 và trụ bê tông cũng được dựng lên quanh khu đất, không còn là những hàng rào tạm bợ như trước. Trang trại giờ đây trông chuyên nghiệp và hiện đại hơn hẳn.
`BÀ HÀNG XÓM`
(Đứng bên hàng rào cũ, nhìn sang với vẻ mặt khó hiểu)
Trời ơi, nó còn đầu tư giếng khoan với hệ thống tưới tiêu nữa kìa. Đúng là giàu rồi không biết tiêu vào đâu cho hết hay sao ấy. Mà lạ nhỉ, nhìn nó vẫn cứ như xưa, chẳng thấy đeo vàng bạc, ăn mặc cũng bình thường. Giàu thế mà không khoe mẽ gì.
`DÂN LÀNG 7`
(Lắc đầu, ánh mắt có chút ngưỡng mộ lẫn hoang mang)
Đúng là cái thằng `Anh Tư` này, khó hiểu thật. Ngày xưa thì bị khinh rẻ, giờ thì tiền bạc đầy mình mà vẫn cứ thế. Chẳng bù cho mấy đứa đi làm ăn xa về, có chút tiền đã phô trương rầm rộ.
Họ không thể hiểu nổi một điều: Tại sao một người đã thay đổi vận mệnh ngoạn mục như `Anh Tư`, lại vẫn giữ được sự bình dị, không hề có chút dấu hiệu nào của sự kiêu ngạo hay phô trương? `Anh Tư` vẫn là `Anh Tư` của ngày xưa, chỉ khác là giờ đây, trong tay anh, tương lai đã không còn là một cánh đồng hoang lạnh.
Buổi họp thôn về phát triển kinh tế địa phương diễn ra tại nhà văn hóa làng. Người dân ngồi chật kín, tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt. Trên bục, ông trưởng thôn đang thao thao bất tuyệt về các mô hình kinh tế mới, nhưng ánh mắt của nhiều người lại vô thức liếc về phía `Anh Tư`, người đang ngồi lặng lẽ ở một góc. `Anh Tư` vẫn chiếc áo sơ mi đơn giản, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, trông không khác gì bao năm trước.
`BÀ HÀNG XÓM`
(Thì thầm với người ngồi cạnh, nhưng đủ lớn để vài người gần đó nghe thấy, mắt liếc về phía Anh Tư)
Nói đến làm giàu, giờ làng mình cũng có người phất lên nhanh lắm nhỉ. Tiền bạc cứ như từ trên trời rơi xuống ấy.
`DÂN LÀNG 6`
(Cười khẩy, hưởng ứng)
Đúng rồi đấy bà. Có khi trời cho, gặp thời thế đổi đời. Chứ tài năng thì cũng phải có cơ hội nữa chứ. Ai biết đâu được, có khi chỉ là may mắn thôi.
`BÀ HÀNG XÓM`
(Vung tay, giọng có vẻ tiếc rẻ nhưng lại đầy ẩn ý)
Mấy cái chuyện may rủi này, nhiều khi còn hơn cả chăm chỉ. Có người làm mãi không lên, có người làm cái vèo đã khác rồi. Chứ có phải ai cũng học cao hiểu rộng, có kiến thức sâu xa gì đâu mà làm ăn lớn.
`DÂN LÀNG 7`
(Nheo mắt, nhìn Anh Tư rồi lại quay sang Bà hàng xóm)
Đúng là phúc ai nấy hưởng thôi, bà nhỉ. Người ta bảo, số phận đã định rồi, dù có làm gì cũng đến lúc thay đổi. Chứ nhìn vào cái trang trại gà kia kìa, ngày xưa ai mà tin được nó ra cơ sự thế này.
Những lời bóng gió cứ thế được thốt ra, bay lượn trong không khí như những con dao găm vô hình, hướng thẳng về phía `Anh Tư`. Khuôn mặt của `Anh Tư` vẫn giữ vẻ bình thản. Anh khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhẹ, không phản ứng, không biểu lộ bất kỳ sự tức giận hay khó chịu nào. Đôi mắt anh lướt qua những gương mặt đang xì xào, ghen tị, như thể anh đã quá quen thuộc với những lời lẽ đó. Anh chỉ tiếp tục lắng nghe ông trưởng thôn nói, mặc kệ những ánh mắt dò xét và những lời mỉa mai vẫn cứ bủa vây mình. Đối với anh, những lời nói đó giờ đây chẳng còn trọng lượng.
Hai năm sau, mọi thứ tại vùng quê nghèo miền Bắc đã thay đổi đến mức không ai còn nhận ra. Không còn là cái chòi nhỏ lẻ loi giữa cánh đồng rộng, khu đất 10 mẫu Anh Tư thuê giờ đây sừng sững như một pháo đài sống động. Hàng trăm, thậm chí hàng ngàn con gà với bộ lông óng mượt, thân hình mũm mĩm, khỏe mạnh, tự do chạy nhảy khắp cánh đồng. Tiếng gáy vang lừng, tiếng cục tác đều đặn tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và thịnh vượng. Những mái chòi đơn sơ ngày nào đã được nâng cấp, mở rộng thành các khu chuồng trại khang trang, ngăn nắp. Hệ thống mương dẫn nước được xây dựng bài bản, đảm bảo nguồn nước sạch dồi dào cho đàn gà, cùng với những luống ngô, lúa, khoai xanh tốt trải dài, cung cấp nguồn thức ăn tự nhiên không ngừng nghỉ.
Anh Tư, với chiếc áo lao động đã bạc màu, đứng giữa trang trại, nhìn đàn gà đang say sưa mổ thóc. Gương mặt anh vẫn giản dị, nhưng ánh mắt lấp lánh sự mãn nguyện, điềm tĩnh. Không còn những lời chế giễu, xì xào sau lưng, thay vào đó là những ánh mắt sững sờ, kinh ngạc từ những dân làng đi qua.
BÀ HÀNG XÓM
(Đứng bên đường, tay chống nạnh, mắt trợn tròn nhìn vào trang trại, giọng nói nhỏ xíu như không tin vào mắt mình)
Trời đất ơi… có thật không vậy? Mới ngày nào còn…
DÂN LÀNG 6
(Thật thà, gật đầu lia lịa, gần như lắp bắp)
Thật chứ sao không bà ơi! Gà kìa, to con, đẹp mã, cả cái trang trại… đúng là khác một trời một vực. Ai mà ngờ được…
BÀ HÀNG XÓM
(Lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang tiếc nuối và có chút đố kỵ)
Hai năm thôi mà… Hai năm thôi đó. Ngày đó bà còn bảo… thôi rồi. Ai dè…
DÂN LÀNG 7
(Nhìn chăm chăm vào một chiếc xe tải nhỏ đang chất đầy lồng gà, chuẩn bị rời đi, đôi mắt ánh lên sự thèm thuồng)
Nghe đâu Anh Tư phất lắm rồi. Gà bán đi khắp nơi, tiền vào như nước. Khéo mà mấy bữa nữa xây nhà lầu ấy chứ.
Anh Tư khẽ quay đầu lại, đôi mắt anh lướt qua những gương mặt quen thuộc đang đứng ngoài hàng rào, miệng há hốc, ánh mắt đầy ghen tị và hối tiếc. Anh nhếch mép cười một nụ cười nhẹ, không kiêu ngạo, không khoe khoang, chỉ là một nụ cười thầm lặng, như thể bao nhiêu lời mỉa mai, khinh thường ngày xưa giờ đã được chính thời gian trả lời. Anh quay lại, tiếp tục quan sát đàn gà của mình, trong lòng biết rõ, đây chỉ mới là khởi đầu.
Dân làng vẫn còn đang xì xào bàn tán về chiếc xe tải nhỏ vừa rời đi thì một tiếng gầm rú lớn hơn nhiều vang lên từ phía con đường mòn. Một chiếc xe tải hạng trung, rồi chiếc nữa, nối đuôi nhau xuất hiện, trên thùng xe dán rõ logo bắt mắt: “Hệ thống Nhà hàng Ẩm thực Quê hương – Đặc sản Gà đồi tự nhiên”. Hai chiếc xe ấy vừa lùi vào khu vực bốc dỡ của trang trại Anh Tư, thì từ phía xa, một chiếc thứ ba cũng đang tiến đến. Khung cảnh ấy khiến dân làng đứng hình, mắt mở to kinh ngạc.
BÀ HÀNG XÓM
(Tay bà ta buông thõng khỏi hông, gương mặt tái mét, môi run rẩy chỉ vào đoàn xe)
Trời đất quỷ thần ơi… Xe tải lớn kìa! Lại còn liên tục nữa chứ! Không phải xe vặt vãnh đâu!
DÂN LÀNG 6
(Một tay ôm ngực, một tay dụi mắt như không tin vào những gì đang thấy, giọng lắp bắp đến tội nghiệp)
Nhà hàng… Nhà hàng lớn ở thành phố! Anh Tư… anh ấy làm thật rồi sao?
Chiếc xe đầu tiên đã được chất đầy những lồng gà mập mạp, bộ lông óng mượt, tiếng cục tác vang ra cả ngoài đường. Tài xế nhanh chóng đóng cửa thùng xe, chiếc xe chậm rãi lăn bánh, vượt qua đám đông dân làng đang đứng như tượng, hướng về phía con đường lớn. Ngay lập tức, chiếc xe thứ hai lùi vào thay chỗ, công nhân hối hả bắt gà từ các chuồng lớn, đưa lên xe.
DÂN LÀNG 7
(Ánh mắt từ ngỡ ngàng chuyển sang thán phục tột độ, nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi hối tiếc khó nói thành lời)
Đến nước này thì đúng là… Anh Tư không phải chỉ nuôi chơi nữa rồi. Toàn gà đẹp, gà khỏe. Ai mà ngờ được cơ chứ…
Anh Tư vẫn đứng giữa trang trại, áo quần dính đất, nụ cười nhẹ vẫn nở trên môi khi anh quan sát công việc bốc dỡ diễn ra nhịp nhàng. Anh không nói một lời nào với đám dân làng đang xúm xít bên ngoài hàng rào, nhưng ánh mắt anh lại lướt qua từng gương mặt quen thuộc. Ở đó, anh thấy rõ sự sững sờ, sự ngỡ ngàng, và sau đó là sự thán phục xen lẫn nỗi hối hận trào dâng.
BÀ HÀNG XÓM
(Bà ta nuốt khan, cố gắng kìm nén sự cay đắng trong lòng. Từng lời chế giễu ngày xưa giờ như những mũi dao đâm ngược vào chính bà ta)
Nếu… nếu như ngày đó mình không… không hùa theo người ta mà chê bai Anh Tư… Chắc mình cũng… cũng có cơ hội làm theo rồi.
DÂN LÀNG 8
(Người đàn ông trung niên, ánh mắt đờ đẫn nhìn theo chiếc xe tải thứ hai vừa lăn bánh, thở dài não nề. Ông cảm thấy một sự mất mát lớn lao, không chỉ là tiền bạc, mà là một niềm tin, một cơ hội đã bỏ lỡ)
Là chúng ta sai rồi. Đã cười cợt anh ấy, đã không tin tưởng anh ấy… Giờ thì sao? Giờ thì Anh Tư đã là ông chủ lớn… Còn chúng ta vẫn… vẫn đứng nhìn.
Những chiếc xe tải lớn vẫn liên tục ra vào, mang theo những chuyến gà tươi ngon đến thành phố, mang theo cả những ánh mắt kinh ngạc và hối tiếc của dân làng. Mỗi lần một chiếc xe rời đi, nỗi ân hận trong lòng họ lại càng dâng cao. Anh Tư khẽ quay người, tiếp tục công việc của mình, như thể những lời bàn tán hay ánh mắt ghen tị không hề tồn tại. Đối với anh, đây chỉ là thành quả của sự kiên trì và niềm tin không ngừng nghỉ.
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả cánh đồng. Đoàn xe tải lớn đã rời đi, nhưng dư âm của sự kinh ngạc và tiếc nuối vẫn còn lảng vảng trong không khí của làng. Dân làng vẫn chưa thể rời đi ngay, họ đứng tụm năm tụm ba, đôi mắt không ngừng nhìn về phía trang trại của Anh Tư, nơi ánh đèn vàng vọt đã bắt đầu thắp lên từ căn nhà cũ. Sự thán phục hiện rõ trên từng khuôn mặt, nhưng xen lẫn vào đó là nỗi hối hận sâu sắc.
Một lúc sau, một nhóm thanh niên trẻ tuổi, vốn là những người từng cười cợt Anh Tư nhiều nhất, giờ đây lại là những người rụt rè nhất. Họ nhìn nhau, đẩy đưa, rồi cuối cùng một chàng trai trẻ tên Tùng, vốn là người năng nổ, mạnh dạn nhất, lấy hết can đảm bước về phía Anh Tư, người đang ngồi kiểm đếm sổ sách dưới mái hiên nhà.
TÙNG
(Giọng nói dè dặt, pha chút ngượng nghịu và kính nể)
Anh Tư ơi…
Anh Tư ngẩng đầu lên, ánh mắt hiền lành nhìn Tùng. Anh mỉm cười, không hề có chút trách móc hay mỉa mai nào, như thể những lời đàm tiếu năm xưa chưa từng tồn tại.
ANH TƯ
(Thản nhiên, vui vẻ)
À, Tùng đấy à. Có chuyện gì mà lại sang đây giờ này? Mấy đứa kia cũng sang chơi à?
Anh Tư đưa mắt nhìn ra phía sau Tùng, nơi nhóm thanh niên khác đang đứng rụt rè, cúi đầu. Họ không dám nhìn thẳng vào Anh Tư.
TÙNG
(Lấy hết dũng khí, bước gần hơn)
Dạ… Anh Tư cho em hỏi chút kinh nghiệm về nuôi gà. Thấy gà của anh đẹp quá, lại bán được giá cao nữa… Em cũng muốn học hỏi, thử làm theo anh ạ.
Ngay lập tức, vài thanh niên khác cũng lên tiếng, giọng nói cũng đầy vẻ cầu thị.
THANH NIÊN 1
(Rụt rè)
Em cũng vậy, Anh Tư ạ. Giờ đồng áng khó khăn quá, em thấy anh làm hiệu quả, em cũng muốn xin anh cho làm công, học nghề ở đây được không ạ?
THANH NIÊN 2
(Nói thêm, ánh mắt đầy hy vọng)
Bọn em biết là trước đây… bọn em có nhiều lời không phải. Nhưng giờ thấy anh làm được, bọn em thực sự tâm phục khẩu phục. Anh Tư đừng chấp nhặt bọn em nhé.
Những lời nói chân thành, chất phác của những người trẻ tuổi khiến Anh Tư khẽ cười. Anh hiểu được sự thay đổi trong suy nghĩ của họ. Anh gấp cuốn sổ lại, đặt sang một bên, rồi đứng dậy, mời mọi người vào nhà uống nước.
ANH TƯ
(Giọng nói ấm áp, đầy lòng khoan dung)
Ối giời, có gì mà không chấp nhặt chứ! Chuyện cũ qua rồi thì thôi. Các chú có chí muốn làm ăn là tốt rồi. Vào đây, vào đây. Để anh pha ấm trà, rồi mình ngồi nói chuyện. Có gì anh biết, anh sẽ chia sẻ hết, không giấu giếm gì đâu.
Anh Tư nở một nụ cười thật tươi, không hề có dấu vết của sự giận hờn hay trả đũa. Đối với anh, niềm vui lớn nhất không phải là sự hối hận của dân làng, mà là việc chứng kiến họ thay đổi, muốn vươn lên và cùng nhau xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn. Anh tin rằng, sự chia sẻ và giúp đỡ mới là điều quan trọng nhất. Nhóm thanh niên ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy biết ơn và sự kính trọng thực sự dành cho Anh Tư.
Trong lúc Anh Tư đang chia sẻ kinh nghiệm với nhóm thanh niên, ở một góc khác của làng, phía đầu con đường đất dẫn vào, một bóng người đứng lặng lẽ dưới ánh đèn đường vàng vọt. Đó chính là Bà hàng xóm năm nào, người từng đi khắp làng xì xào, buôn chuyện về cái “khùng” của Anh Tư. Giờ đây, bà không còn vẻ nhanh nhảu, xấc xược năm xưa. Khuôn mặt bà hằn lên những nếp nhăn của thời gian và của một nỗi niềm khó tả.
Đôi mắt bà vô thức dõi về phía trang trại của Anh Tư, nơi ánh đèn điện đã bật sáng, lấp lánh như một thành phố thu nhỏ giữa cánh đồng hoang vắng một thời. Từ xa, bà vẫn có thể thấy lờ mờ hình ảnh những căn chuồng trại kiên cố, những mái chòi được dựng lên ngăn nắp, và xa hơn là vườn cây ăn trái sum suê mà Anh Tư đã dày công vun trồng. Nơi đó, từng là bãi đất cằn cỗi, giờ đã biến thành một cơ ngơi trù phú, sầm uất.
Bà hàng xóm khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Cơn gió đêm se lạnh luồn qua kẽ tóc bạc của bà, mang theo mùi đất ẩm và mùi lá cây quen thuộc. Bà nhớ lại ngày xưa, khi Anh Tư mới về đây, thuê 10 mẫu đất, ai cũng cười anh ta là gàn dở, là phí hoài tiền bạc và sức lực. Bà đã từng là một trong những người cười to nhất, dè bỉu nhất.
Bây giờ, nhìn vào thành quả rực rỡ của Anh Tư, trong lòng bà dâng lên một cảm giác vừa nuối tiếc đến xé lòng, vừa hối hận vô bờ. Giá như ngày đó bà không nhìn anh bằng con mắt khinh thường. Giá như ngày đó bà cũng có một chút niềm tin, một chút dũng khí để nghĩ khác đi.
Bà khẽ tự nhủ, giọng nói chỉ đủ cho mình nghe thấy, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch:
BÀ HÀNG XÓM
(Lẩm bẩm, ánh mắt mờ đi)
Giá mà mình cũng có tầm nhìn như nó… Giá mà mình đừng mù quáng như vậy…
Nhiều ngày sau, Vùng quê nghèo miền Bắc rộn ràng trong một không khí khác lạ. Không còn những lời xì xào to nhỏ, những ánh mắt dò xét, thay vào đó là sự mong chờ, xen lẫn chút e dè khi Dân làng tề tựu đông đủ tại Căn nhà cũ cạnh cánh đồng của Anh Tư. Mùi gà nướng thơm lừng tỏa khắp sân, hòa quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa, tạo nên một bữa tiệc ấm cúng mà không ai dám nghĩ tới.
Anh Tư đứng giữa sân, mỉm cười hiền hậu. Ánh mắt anh lướt qua từng khuôn mặt, những gương mặt mà hai năm trước còn đầy rẫy sự khinh thường, chế giễu. Anh nâng cao chén rượu gạo, không một lời oán trách, chỉ bắt đầu kể về hành trình gian khó của mình. Anh nói về 10 con gà ban đầu, về việc đổ mồ hôi, công sức xây mái chòi nhỏ, trồng cây xanh, đào mương dẫn nước trên 10 mẫu đất cằn cỗi từng bị coi là vô dụng. Anh kể về cách anh kiên trì cho chúng ăn ngô, lúa, khoai, để chúng được tự do chạy nhảy trên Cánh đồng rộng, hít thở không khí trong lành.
ANH TƯ
(Giọng nói dõng dạc, nhưng đầy sự điềm đạm)
Ngày ấy, ai cũng bảo tôi gàn dở. Nuôi gà mà cứ như nâng niu con người. Nhưng tôi vẫn tin vào điều mình làm. Bởi vì tôi nghĩ, gà cũng như người vậy. Chúng cần tự do để phát triển bản năng, cần một môi trường sạch để khỏe mạnh. Chỉ khi đó, chúng mới có thể cho ra những sản phẩm chất lượng nhất.
Lời nói của Anh Tư như những giọt mưa thấm vào lòng đất khô cằn. Cả làng, những người đang ngon miệng thưởng thức từng miếng gà thơm lừng, bỗng chững lại. Không khí trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Từng khuôn mặt, từ già đến trẻ, đều cúi đầu xuống. Sự thán phục hiện rõ trong ánh mắt, nhưng kèm theo đó là một nỗi hổ thẹn không nói nên lời. Những lời lẽ cũ kỹ, những cái cười cợt khinh miệt năm xưa như một thước phim quay chậm chạy lại trong tâm trí họ.
Bà hàng xóm, ngồi nép mình ở góc sân, cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt. Từng miếng thịt gà tan chảy trong miệng bà, nhưng vị đắng của sự hối hận lại dâng lên ngập tràn. Bà nhìn những người Dân làng khác, thấy họ cũng đang cúi đầu, và bà biết, mình không đơn độc trong nỗi ân hận này. Anh Tư đã không chỉ nuôi gà thành công, mà còn gieo vào lòng mỗi người một bài học sâu sắc về sự kiên trì, về tầm nhìn, và về cách nhìn nhận những điều khác biệt.
Anh Tư nhìn khắp lượt Dân làng, ánh mắt không còn sự điềm đạm ban đầu mà thay vào đó là sự bao dung vô bờ. Anh biết, những lời anh nói đã chạm đến sâu thẳm tâm hồn họ. Không cần thêm bất kỳ lời buộc tội nào, chính sự im lặng và những gương mặt cúi gằm đã nói lên tất cả. Anh Tư khẽ nâng chén rượu một lần nữa, chậm rãi uống cạn. Bữa tiệc tiếp diễn trong không khí ấm cúng lạ thường, không còn tiếng cười nói ồn ã mà là những câu chuyện thủ thỉ, những ánh mắt trao nhau đầy sự ngưỡng mộ và tôn kính.
Từ ngày đó, câu chuyện về Anh Tư và 10 con gà trên 10 mẫu đất cằn cỗi đã không còn là lời đồn đại chế giễu, mà trở thành một huyền thoại sống. Lời kể của Anh Tư không chỉ là một bài học về làm kinh tế, mà còn là một tấm gương sáng ngời về sự kiên trì bền bỉ, về tầm nhìn xa trông rộng của một người dám đi ngược lại số đông. Người Dân làng bắt đầu nhìn nhau với ánh mắt khác. Họ nhìn Anh Tư, nhìn những thành quả anh đạt được, và rồi nhìn lại chính mình, những con người từng nhanh chóng phán xét, cười cợt mà không hề tìm hiểu.
Đàn gà của Anh Tư ngày càng lớn mạnh, không chỉ dừng lại ở vài chục mà lên đến hàng trăm, rồi hàng nghìn con. Tiếng gà gáy vang vọng khắp Cánh đồng rộng, không còn là âm thanh của sự đơn độc mà là khúc ca của sự thịnh vượng. Anh Tư không chỉ giàu có về tiền bạc, mà còn trở thành một trụ cột tinh thần, một nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho cả Vùng quê nghèo miền Bắc. Dân làng, những người từng khinh miệt, nay lại tìm đến anh để học hỏi, để được anh chia sẻ kinh nghiệm. Anh Tư, với tấm lòng quảng đại, không giấu giếm bất cứ điều gì. Anh chỉ dẫn họ cách khai thác đất đai, cách chăm sóc vật nuôi theo phương pháp tự nhiên, cách tin vào những điều khác biệt, vào giá trị của sự kiên trì.
Những ánh mắt e dè, những lời xì xào đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, là sự nể phục, là lòng biết ơn sâu sắc. Vùng quê nghèo miền Bắc, nhờ có Anh Tư, đã dần thay da đổi thịt. Những cánh đồng bỏ hoang nay được khai phá, những mô hình chăn nuôi nhỏ lẻ mọc lên khắp nơi. Con người nơi đây không chỉ thoát khỏi cảnh nghèo đói mà còn học được một điều quý giá: đôi khi, chỉ cần một người dám tin vào điều khác biệt, dám đi con đường riêng, là đủ để thay đổi cả một cộng đồng. Câu chuyện của Anh Tư trở thành lời nhắc nhở rằng, tầm nhìn và lòng tin có sức mạnh to lớn hơn mọi định kiến, và sự kiên trì là chìa khóa mở ra cánh cửa của mọi thành công. Cuộc sống nơi làng quê giờ đây không còn tiếng thở dài của sự bế tắc, mà rộn ràng tiếng cười, tiếng nói chuyện râm ran về những mùa màng bội thu, về những ước mơ đang dần thành hiện thực. Anh Tư vẫn ở đó, vẫn trên Căn nhà cũ cạnh cánh đồng, nhưng giờ đây, anh không chỉ là một nông dân, mà là một biểu tượng, một người dẫn lối cho cả một thế hệ.

