Tiếng la thất thanh của cụ Bát – chủ đàn trâu lớn nhất làng – vang lên từ cuối xóm: — Trâu! Trâu tôi ch/ết sạch rồi! Trời ơi…
Làng Kênh vốn yên bình, mấy chục năm chẳng có biến cố gì to ngoài chuyện mất điện hay trẻ trâu nghịch phá cầu ao. Ấy vậy mà một đêm mưa tháng Bảy, mảnh đất ấy như bị nguyền rủa.
Trời mưa to, sấm sét đì đùng như xé nát ruộng đồng. Bà con kéo nhau đóng chặt cửa, ai cũng nghĩ đơn giản chỉ là mưa giông miền Bắc thường niên.
Cho đến sáng hôm sau.
Tiếng la thất thanh của cụ Bát – chủ đàn trâu lớn nhất làng – vang lên từ cuối xóm:
— Trâu! Trâu tôi ch/ết sạch rồi! Trời ơi…
Người làng đổ ra xem. Chín con trâu nhà cụ Bát nằm sõng soài giữa bãi cỏ sau chuồng
Chưa ai kịp hoàn h/ồn thì nhà ông Sự cũng h/ét to/áng lên:
— Trâu nhà tôi… cũng ch/ết rồi!!!
Chỉ trong một buổi sáng, cả làng Kênh rúng động.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Sau tiếng hét chói tai của ông Sự, cánh cửa nhà các hộ dân trong Làng Kênh bật mở. Những khuôn mặt ngái ngủ ban đầu nhanh chóng biến thành nỗi kinh hoàng tột độ khi họ nghe tin dữ. Từng tốp người đổ ra, hướng về phía nhà ông Sự và cụ Bát, nơi mà những lời than khóc vẫn còn văng vẳng. Không khí yên bình của buổi sớm tinh mơ tan biến, thay vào đó là sự hỗn loạn và lo sợ tột cùng.
Đám đông tụ tập lại, ánh mắt ai nấy đều dáo dác nhìn nhau, những lời bàn tán xôn xao bắt đầu nổi lên như ong vỡ tổ.
“Trời đất ơi, chuyện gì mà kinh khủng thế này?”
“Trâu chết hàng loạt? Có khi nào là điềm báo gì không?”
“Chắc là bị ma quỷ ám chứ làm gì có chuyện trùng hợp thế được!”
Cụ Bát, với vẻ mặt nhăn nhó, mái tóc bạc phơ rối bù, đứng lặng người bên cạnh chuồng trâu trống rỗng của mình. Ông Sự vẫn còn run rẩy, chỉ tay về phía đàn trâu đã nằm bất động của mình. Sự sợ hãi lan tỏa nhanh hơn cả gió.
Không đợi thêm, nhiều người dân bắt đầu cuống cuồng chạy về nhà, lao thẳng ra chuồng kiểm tra đàn trâu của mình. Tiếng lạch cạch, tiếng thở dốc và những tiếng gọi trâu lo lắng vang lên khắp xóm. Họ muốn xác nhận rằng tai họa chưa ập đến với gia đình mình, nhưng tâm trạng lo âu đã lên đến tột độ.
Một người phụ nữ trẻ, đôi mắt mở to vì kinh hãi, nắm chặt tay chồng, run rẩy thốt lên giữa tiếng bàn tán:
“Trời ơi, chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Câu hỏi đó vang vọng trong sự im lặng bất chợt của đám đông, nhưng không ai có câu trả lời. Chỉ có sự hoang mang tột độ.
Câu hỏi đó vang vọng trong sự im lặng bất chợt của đám đông, nhưng không ai có câu trả lời. Chỉ có sự hoang mang tột độ.
Rồi, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, một tiếng la thất thanh khác lại xé tan không khí căng thẳng. Tiếng hét lần này không phải của đàn ông, mà là một giọng đàn bà già nua, đầy tuyệt vọng, vang lên từ phía cuối làng. Tiếp theo đó là những tiếng kêu thét khác, xé lòng, dồn dập như hiệu lệnh từ nhiều góc Làng Kênh.
Cụ Bát và Ông Sự đứng sững sờ, nhìn nhau đầy bàng hoàng. Đám đông người làng đang ngơ ngác cũng giật mình, hoảng loạn quay đầu tìm kiếm nguồn gốc những âm thanh đó.
Một bà lão gầy gò, mái tóc bạc phơ rối bời, từ đâu đó chạy ra từ con ngõ nhỏ dẫn vào chuồng trâu nhà mình. Bà lảo đảo, hai tay ôm đầu, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. Bà vừa chạy vừa khóc nấc, tiếng khóc nghẹn ngào thảm thiết đến tận xương tủy:
“Trời ơi! Trâu nhà tôi… trâu nhà tôi cũng chết hết rồi! Con ơi là con ơi!”
Tiếng kêu của bà lão như một đòn giáng mạnh, dập tắt chút hy vọng mong manh còn sót lại trong lòng người dân. Khuôn mặt ai nấy đều tái mét, hốc hác, không còn chút huyết sắc. Nỗi sợ hãi và mất mát giờ đây không chỉ là của riêng Cụ Bát hay Ông Sự, mà đã lan tỏa, bao trùm lên từng ngóc ngách Làng Kênh. Họ không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt mình. Một thảm kịch kinh hoàng, không có lời giải đáp, đang từ từ nuốt chửng cuộc sống yên bình của họ.
Nỗi sợ hãi và mất mát giờ đây không chỉ là của riêng Cụ Bát hay Ông Sự, mà đã lan tỏa, bao trùm lên từng ngóc ngách Làng Kênh. Họ không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt mình. Một thảm kịch kinh hoàng, không có lời giải đáp, đang từ từ nuốt chửng cuộc sống yên bình của họ.
Giữa biển người đang hò hét, khóc lóc và xô đẩy trong tuyệt vọng, Ông Trưởng thôn, một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc phơ, cố gắng chen lên một mô đất cao gần đó. Ông đứng thẳng người, đưa hai tay ra hiệu cho mọi người bình tĩnh. Giọng ông run run, nhưng vẫn mang một sự kiên định lạ thường, vang lên giữa tiếng ồn ào:
“Bà con… bà con cứ bình tĩnh! Chúng ta phải… phải tìm hiểu nguyên nhân!”
Thế nhưng, lời nói của Ông Trưởng thôn nhanh chóng bị nhấn chìm bởi tiếng xì xào lo lắng, những tiếng khóc nấc nghẹn ngào và những lời than vãn không dứt của dân làng. Họ lắc đầu, những khuôn mặt hốc hác, tái mét không còn chút hy vọng. Ánh mắt ai nấy đều tràn ngập sự hoảng loạn, sợ hãi tột cùng. Mặc cho Ông Trưởng thôn gào khan cả cổ, tiếng la ó, tiếng kêu than vẫn át đi tất cả. Nỗi sợ hãi đã lên đến đỉnh điểm, biến Làng Kênh thành một bãi chiến trường của những tâm hồn tan nát.
Giữa biển người đang hò hét, khóc lóc và xô đẩy trong tuyệt vọng, lời kêu gọi bình tĩnh của Ông Trưởng thôn bị nhấn chìm hoàn toàn. Cả Làng Kênh biến thành một bãi chiến trường của những tâm hồn tan nát, tiếng kêu than, tiếng khóc nấc át đi mọi thanh âm khác. Thế nhưng, giữa sự hỗn loạn đó, một nhóm thanh niên trai tráng, với vóc dáng khỏe mạnh, dứt khoát chen qua đám đông, tiến thẳng về phía bãi cỏ sau chuồng nhà Cụ Bát, nơi chín con trâu nằm la liệt.
Hùng, một thanh niên cao lớn, vạm vỡ, với đôi mắt sắc lẹm, dẫn đầu. Anh cùng những người bạn cúi xuống, kiểm tra từng con trâu chết. Họ lật mình chúng, sờ nắn khắp cơ thể, cẩn thận tìm kiếm những dấu hiệu bất thường. Một người lính tráng tên Kiên vừa xem xét một con trâu cái, vừa lên tiếng.
“Tôi thấy đêm qua mưa giông sấm sét kinh hoàng, chắc là do sét đánh chết cả đàn chứ gì nữa?”
Một thanh niên khác tên Thắng, có vẻ ngoài gầy gò hơn nhưng ánh mắt tinh tường, lắc đầu. “Không phải đâu! Sét đánh phải có vết cháy xém, hoặc ít nhất là dấu hiệu giật điện chứ? Đằng này… trơn tru sạch sẽ như không.” Anh ta nghiêng người, ghé sát tai vào bụng một con trâu, lắng nghe. “Chẳng lẽ lại là dịch bệnh gì đó lạ?”
Hùng cau mày, dùng tay xoa kỹ một mảng da trên lưng con trâu gần nhất. Anh chậm rãi đứng thẳng dậy, quay nhìn những người bạn, vẻ mặt đầy hoài nghi.
“Không có vết cháy hay vết thương nào rõ ràng cả. Ngay cả vết bầm dập cũng không có. Có gì đó rất lạ!”
Cả nhóm thanh niên nhìn nhau, ánh mắt ngập tràn sự hoang mang. Những giả thuyết ban đầu nhanh chóng bị dập tắt bởi thực tế phũ phàng trước mắt. Sự hoài nghi không chỉ len lỏi mà còn hiện rõ mồn một trên khuôn mặt rám nắng, khắc khổ của mỗi người. Một cảm giác bất lực, cùng với nỗi sợ hãi mơ hồ, bắt đầu siết chặt lấy họ.
Giữa không khí hoang mang tột độ của nhóm thanh niên, một bóng người già nua, xiêu vẹo bỗng bước chậm rãi về phía đàn trâu. Đó là Cụ Bát. Gương mặt cụ hằn rõ những nếp nhăn của thời gian và nỗi đau tột cùng, đôi mắt đục ngầu chứa đựng sự tuyệt vọng. Cụ không nói một lời, chỉ lặng lẽ tiến lại gần con trâu đực to lớn nhất, nằm sõng soài giữa bãi cỏ.
Từng bước chân của Cụ Bát nặng trĩu, như thể mỗi cử động đều phải chống chọi với một gánh nặng vô hình. Cụ khó nhọc cúi xuống, bàn tay chai sạn, run rẩy chạm vào thân con vật. Cụ Bát cảm nhận rõ làn da trâu vẫn còn ấm nóng, tựa như nó vừa mới chìm vào giấc ngủ sâu. Cụ từ từ lướt tay khắp cơ thể con vật, kiểm tra từng thớ thịt, từng vùng da, nhưng không hề phát hiện bất kỳ dấu hiệu thối rữa hay vết thương, vết bầm dập nào. Bề ngoài của nó hoàn toàn lành lặn, không một vết xước nhỏ, không một biểu hiện bệnh tật.
Cụ Bát lẩm bẩm, giọng khàn đặc, đầy vẻ kinh hãi và khó hiểu: “Chúng nó chết không có một vết xước, cứ như đang ngủ vậy…”. Đôi mắt cụ trợn tròn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, dường như đang cố gắng thấu hiểu một bí ẩn vượt quá mọi logic. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bắt đầu gặm nhấm tâm can Cụ Bát, còn đáng sợ hơn cả nỗi đau mất đi tài sản cả đời.
Cụ Bát vẫn quỳ bên con trâu đực to lớn nhất, đôi tay run rẩy tiếp tục dò xét từng ngóc ngách trên thân thể nó. Nỗi kinh hoàng về sự vô vết của cái chết đang bao trùm lấy tâm trí cụ. Bỗng, đầu ngón tay chai sạn của Cụ Bát lướt qua một vùng da dưới cổ con vật. Cụ nheo mắt lại. Ở đó, gần như bị bộ lông đen dày che khuất, có một vết bầm nhỏ, sẫm màu đến lạ. Nó không phải vết cắn sắc lẹm của chó sói hay vết cào cấu của thú dữ. Thay vào đó, nó giống như một dấu ấn chìm, một vết hằn sâu được in lên da thịt, gần như hòa vào màu lông nhưng lại mang một sự bất thường đáng sợ. Cụ Bát ghé sát mặt, cố gắng nhìn rõ hơn trong ánh sáng mờ ảo của buổi sớm.
“Nhìn này…”, Cụ Bát khẽ thì thầm, giọng cụ lạc đi vì kinh ngạc và một thứ cảm giác bất an mới trỗi dậy. Cụ quay sang người đàn ông đứng gần nhất, một người làng đang đứng chết lặng nhìn đàn trâu, ánh mắt cụ dán chặt vào vết bầm. “Có một vết lạ ở đây!”
Người đàn ông kia cúi sát xuống, ánh mắt anh ta dán vào vết bầm kỳ lạ. Một tiếng “Ái chà!” bật ra, nhỏ xíu nhưng đủ để Cụ Bát nghe thấy. Sắc mặt anh ta trắng bệch đi trông thấy. Chẳng mấy chốc, tin tức về vết bầm bí ẩn trên mình những con trâu chết lan nhanh như cháy rừng khắp Làng Kênh. Từ nhà cụ Bát ở Cuối xóm, câu chuyện thì thầm lan đến từng nếp nhà, từng ngõ ngách. Người làng bắt đầu tụ tập, ánh mắt đầy hoang mang và sợ hãi. Họ chỉ trỏ vào nhau, thì thầm những câu chuyện đứt quãng về cái chết không rõ nguyên nhân của đàn trâu nhà Cụ Bát và giờ đây là vết bầm rợn người ấy.
Giữa lúc không khí u ám bao trùm cả làng, một bóng người gầy gò, lưng còng đổ bóng xuống con đường đất. Đó là cụ Mùi, người đàn bà lớn tuổi nhất làng, mái tóc bạc phơ như cước, vốn nổi tiếng với những câu chuyện tâm linh và khả năng tiên đoán. Cụ Mùi vừa nghe được câu chuyện về vết bầm, đôi mắt cụ lập tức đỏ hoe, hai tay run rẩy ôm lấy mặt.
“Ôi làng nước ơi! Không phải bệnh tật… Cũng không phải tự nhiên đâu!” Cụ Mùi thốt lên, giọng cụ nghẹn lại vì sợ hãi và một nỗi đau thấu tận tâm can. Cụ quay sang đám đông đang đứng chết lặng, ánh mắt trừng trừng nhìn vào hư vô, “Đây… Đây là lời nguyền của Rắn Thần năm xưa!”
Lời nói của cụ Mùi như một tiếng sét đánh ngang tai. Cả Làng Kênh bỗng chốc im bặt. Gió bỗng trở lạnh, mang theo một hơi thở ghê rợn len lỏi qua từng thân tre, từng mái nhà. Khuôn mặt người làng tái đi, ánh mắt từ hoang mang chuyển sang kinh hãi tột độ. Rắn Thần! Một cái tên đã đi vào truyền thuyết, chỉ được nhắc đến trong những đêm trăng khuyết với giọng điệu run rẩy. Giờ đây, chính cụ Mùi, người giữ gìn những câu chuyện cổ của làng, đã gọi tên nó. Không khí càng thêm phần u ám và đáng sợ. Nhiều người bắt đầu tin vào điều đó. Cái chết của đàn trâu, vết bầm quái dị, và giờ là lời nguyền cổ xưa… tất cả tạo thành một bức tranh đáng sợ, gieo rắc nỗi kinh hoàng vào tận xương tủy mỗi người dân Làng Kênh.
BÀ CON (NGƯỜI LÀNG 1)
(Lắp bắp)
Rắn… Rắn Thần… Thật sự sao?
BÀ CON (NGƯỜI LÀNG 2)
Trời ơi, tôi đã bảo rồi mà! Không phải bệnh gì đâu! Đây là trời phạt!
Một vài người gật gù, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn về phía Cụ Mùi. Nhưng không phải ai cũng tin.
BÀ CON (NGƯỜI LÀNG 3)
(Giọng dứt khoát, bước lên)
Bà con bình tĩnh lại! Không thể vì mấy lời đồn đại mà hoang mang được! Bệnh thì phải tìm thuốc, trâu chết thì phải tìm cán bộ thú y chứ!
ÔNG SỰ
(Gật đầu đồng tình với BÀ CON 3)
Đúng đấy! Bây giờ chúng ta phải báo lên xã, gọi người xuống kiểm tra xem trâu nhà Cụ Bát bị bệnh gì. Chứ cứ ngồi đây mà lo sợ lời nguyền thì giải quyết được gì!
CỤ BÁT
(Nhìn ông Sự, ánh mắt vẫn còn bàng hoàng nhưng cũng có chút hy vọng)
Ông Sự nói đúng. Nhưng… cái vết bầm ấy… lạ quá!
BÀ CON (NGƯỜI LÀNG 4)
(Gắt lên, chỉ tay vào ông Sự)
Cán bộ thú y nào giải quyết được chuyện tâm linh? Mấy ông bà cứ khăng khăng khoa học, rồi đến lúc cả làng gặp họa thì ai chịu trách nhiệm?
BÀ CON (NGƯỜI LÀNG 5)
(Đứng về phía cụ Mùi)
Cụ Mùi đã nói rồi! Là lời nguyền! Chúng ta phải lập đàn cúng bái, phải tạ tội với Rắn Thần thôi!
Không khí bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Tiếng tranh cãi bùng lên dữ dội. Một bên là tiếng hô hào “Khoa học!”, “Thú y!”, “Báo xã!”, bên kia là tiếng kêu than “Lời nguyền!”, “Trời phạt!”, “Cúng bái!”. Các nhóm người túm tụm lại, chỉ trỏ, lời qua tiếng lại gay gắt. Tiếng ồn ào như một chợ vỡ, sự chia rẽ hiện rõ trên từng khuôn mặt.
BÀ CON (NGƯỜI LÀNG 3)
(Cố gắng át tiếng ồn)
Mọi người nghe tôi! Đây là bệnh dịch! Phải cách ly, phải tìm nguyên nhân!
BÀ CON (NGƯỜI LÀNG 4)
(Chất vấn)
Dịch gì mà chỉ trâu nhà Cụ Bát chết, lại còn có vết bầm ghê rợn thế kia? Chắc chắn là linh nghiệm rồi!
Đám đông càng lúc càng căng thẳng. Những cái đẩy vai nhẹ, những cái nhìn thách thức bắt đầu xuất hiện. Ai đó suýt nữa thì xô xát.
Bỗng, một tiếng ĐẬP BÀN RẦM RẦM vang lên, át hẳn mọi tiếng ồn ào.
ÔNG TRƯỞNG THÔN
(Đứng sững sững giữa đám đông, khuôn mặt đỏ gay, trán lằn vết cau có)
IM LẶNG HẾT!
Cả Làng Kênh như bị đóng băng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ông Trưởng thôn. Ông hít một hơi thật sâu, giọng nói dù vẫn còn căng thẳng nhưng đầy uy lực.
ÔNG TRƯỞNG THÔN
Dù là gì, chúng ta cũng phải bình tĩnh tìm cách giải quyết! Không thể cứ loạn lên như thế này được! Cái làng này còn ra thể thống gì nữa!
Ông Trưởng thôn đưa mắt quét một vòng qua từng gương mặt đang sợ hãi, hoang mang và đầy tức giận. Mọi người đều im lặng, nhưng sự chia rẽ vẫn hiện rõ mồn một trong ánh mắt họ.
Cả Làng Kênh như bị đóng băng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ông Trưởng thôn. Ông hít một hơi thật sâu, giọng nói dù vẫn còn căng thẳng nhưng đầy uy lực.
ÔNG TRƯỞNG THÔN
Dù là gì, chúng ta cũng phải bình tĩnh tìm cách giải quyết! Không thể cứ loạn lên như thế này được! Cái làng này còn ra thể thống gì nữa!
Ông Trưởng thôn đưa mắt quét một vòng qua từng gương mặt đang sợ hãi, hoang mang và đầy tức giận. Mọi người đều im lặng, nhưng sự chia rẽ vẫn hiện rõ mồn một trong ánh mắt họ. Đúng lúc đó, từ phía sau đám đông, một nhóm thanh niên trẻ tuổi chậm rãi bước lên. Người dẫn đầu là Hùng, một chàng trai vóc dáng cao lớn, ánh mắt cương nghị. Khuôn mặt anh toát lên vẻ quyết tâm pha lẫn một chút bướng bỉnh.
HÙNG
(Giọng nói vang rõ, cắt ngang bầu không khí căng thẳng)
Cháu không đồng ý!
Mọi người quay phắt lại nhìn Hùng. Ông Trưởng thôn nhíu mày.
ÔNG TRƯỞNG THÔN
Thằng Hùng! Mày định nói gì?
HÙNG
(Bước thẳng về phía trước, đối diện với đám đông và Ông Trưởng thôn)
Cháu không đồng ý với việc ngồi yên chờ cán bộ, mà cũng không đồng ý với việc đổ lỗi cho thần linh, ma quỷ! Đây là chuyện của làng mình, chúng ta phải tự mình tìm hiểu! Chắc chắn phải có nguyên nhân!
BÀ CON (NGƯỜI LÀNG 4)
(Gắt gỏng)
Nguyên nhân gì nữa? Mày còn trẻ người non dạ, biết gì mà bày đặt? Đây là lời nguyền!
HÙNG
(Quay sang Bà con 4, giọng chắc nịch)
Lời nguyền hay không thì cũng phải có bằng chứng! Từ sáng giờ chúng ta chỉ hoang mang sợ hãi mà không ai chịu động tay động chân đi tìm hiểu! Trâu chết một cách bí ẩn, không thể cứ để mọi chuyện mập mờ như thế này được!
Một vài thanh niên trong nhóm của Hùng gật đầu đồng tình, ánh mắt họ cũng tràn đầy nhiệt huyết. Ông Sự nhìn Hùng với vẻ suy nghĩ.
ÔNG SỰ
(Nhỏ giọng)
Nhưng… nguy hiểm lắm cháu ơi. Mấy cụ già trong làng… họ bảo…
HÙNG
(Cắt lời ông Sự, nhìn thẳng vào từng người trong đám đông)
Nguy hiểm thì ai cũng sợ, nhưng nếu không ai dám làm thì ai sẽ bảo vệ làng mình? Chúng tôi tin rằng phải có một nguyên nhân hợp lý đằng sau những cái chết hàng loạt này. Không thể nào lại có chuyện tâm linh khiến trâu cụ Bát chết, rồi biết đâu ngày mai đến lượt nhà ai khác nữa!
Hùng hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía bãi cỏ, nơi những con trâu của Cụ Bát đã ngã xuống. Rồi anh quay lại, đối diện với mọi người, ánh mắt kiên định không chút nao núng.
HÙNG
(Giọng dứt khoát, vang vọng khắp khoảng sân)
Chúng tôi sẽ đi tìm sự thật, không thể để dân làng cứ mãi hoang mang như thế này được!
Anh vừa nói vừa đưa mắt quét một vòng qua các thành viên trong nhóm mình, tất cả đều gật đầu kiên quyết. Ông Trưởng thôn nhìn Hùng, rồi lại nhìn đám đông đang xôn xao. Ông biết, dù ông có nói gì, những thanh niên này cũng sẽ không lùi bước. Ánh mắt Hùng đầy sự quyết tâm, như một ngọn lửa bùng lên giữa màn đêm sợ hãi của Làng Kênh.
Ánh mắt Hùng đầy sự quyết tâm, như một ngọn lửa bùng lên giữa màn đêm sợ hãi của Làng Kênh.
Không chần chừ thêm một giây nào, Hùng quay lưng lại với đám đông đang xôn xao, dẫn đầu nhóm thanh niên của mình hướng về phía Tây. Con đường mòn nhỏ dần, ngoằn ngoèo len lỏi giữa những bụi cây um tùm, dẫn họ vào sâu trong khu rừng phía Tây làng, nơi mà ngay cả những người thợ săn lão làng cũng ít khi lui tới. Trời vẫn còn âm u, những hạt mưa lất phất không ngớt đậu trên tóc, trên vai áo, thấm lạnh vào da thịt. Từng bước chân họ giẫm lên lớp lá khô mục, tạo nên những tiếng xào xạc rờn rợn, hòa lẫn với tiếng gió rít qua kẽ lá, như những lời thì thầm đầy ám ảnh. Không khí nặng trĩu, mỗi tiếng động nhỏ đều khiến thần kinh căng như dây đàn.
Bình, một thành viên trong nhóm, với vóc dáng gầy gò và ánh mắt đầy vẻ lo âu, đột nhiên khẽ rùng mình. Anh ta quay sang Hùng, giọng nói run rẩy đến khó nghe, gần như không dám tin vào chính lời mình.
BÌNH
(Thì thầm, mắt đảo quanh các lùm cây)
Liệu… liệu có nguy hiểm không Hùng?
Hùng không nói gì. Anh chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt căng thẳng, ánh mắt sắc như dao nhìn xuyên qua màn mưa và những tán lá rậm rạp phía trước. Không ai trong nhóm dám cất lời, chỉ có tiếng bước chân, tiếng mưa và tiếng lá cây xào xạc là còn vang vọng, kéo họ sâu hơn vào lòng khu rừng bí ẩn.
Hùng và nhóm của anh tiếp tục đi sâu vào rừng. Cây cối càng lúc càng rậm rạp, không khí càng trở nên nặng nề, và mùi đất ẩm hòa quyện với mùi mục nát của lá cây tạo nên một thứ không khí ngột ngạt khó tả. Bất chợt, Hùng giơ tay ra hiệu dừng lại. Cả nhóm nín thở, mắt căng thẳng nhìn về phía trước.
Trước mắt họ là một cảnh tượng khó tin. Một khoảng rừng rộng lớn bị san phẳng hoàn toàn, như thể một lưỡi cày khổng lồ vừa cày xới qua. Cây cối đổ rạp, thân cây gãy nát, đất đai bị xới tung lên thành từng đống, để lộ ra những rễ cây trần trụi. Nơi này không giống như bị bão quét qua, mà giống như một thứ gì đó với sức mạnh khủng khiếp đã lướt ngang qua, để lại một vệt tàn phá kinh hoàng.
Bình lùi lại một bước, ánh mắt thất thần. Những thanh niên khác cũng đứng sững, khuôn mặt tái mét, môi mấp máy không thốt nên lời. Một sự sợ hãi vô hình len lỏi qua từng thớ thịt. Hùng cẩn trọng bước vào khu đất hoang tàn đó. Anh cúi xuống, chạm tay vào một thân cây đổ. Vết gãy còn mới, nhựa cây ứa ra, nhưng lại không có dấu hiệu cháy sém hay vết cào cấu nào cả, chỉ đơn thuần là bị nghiền nát.
Khi tiến sâu hơn vào giữa khu đất bị san phẳng, một vật thể lạ đập vào mắt họ. Nó nằm chìm giữa những mảnh vỡ của cây cối và đất đá, một phiến đá lớn, xám xịt, vuông vức một cách kỳ lạ. Bụi bẩn và rêu phong bám đầy, nhưng hình khắc trên đó vẫn hiện rõ mồn một.
Đó là hình một con vật kỳ dị, thân hình uốn lượn như rắn, nhưng lại sở hữu đôi cánh lớn, vươn dài đầy uy nghi. Đầu nó ngẩng cao, hàm răng sắc nhọn, đôi mắt sâu hoắm như đang nhìn chằm chằm vào hư không. Đường nét khắc thô sơ nhưng đầy sức mạnh, gợi lên một cảm giác vừa cổ xưa vừa ghê rợn.
Long, một thành viên trong nhóm, bỗng reo lên, giọng thất thanh, chỉ tay về phía phiến đá.
LONG
Nhìn kìa, cái gì đây?
Tất cả giật mình quay lại, ánh mắt đổ dồn vào phiến đá. Sự ngạc nhiên tột độ biến thành nỗi sợ hãi tột cùng. Họ chưa từng thấy thứ gì như vậy. Cái cảm giác ghê rợn của một thứ sức mạnh siêu nhiên ập đến, bủa vây lấy họ trong lòng khu rừng u tối.
Hùng, dù sợ hãi, vẫn bị cuốn hút một cách kỳ lạ. Anh từ từ tiến lại gần phiến đá, đôi mắt không rời những đường nét chạm khắc kỳ dị. Một cảm giác lạnh lẽo toát ra từ tảng đá, như thể nó đang hút cạn sự ấm áp của không khí xung quanh. Bất chấp sự cảnh báo từ sâu thẳm bản năng, Hùng đưa tay ra. Những ngón tay anh chạm nhẹ vào bề mặt xù xì, lạnh ngắt của phiến đá.
Ngay khoảnh khắc đó, một luồng điện lạnh toát như băng giá, kèm theo một cơn tê dại, chạy dọc sống lưng Hùng, xuyên thẳng vào tận xương tủy. Anh giật nảy mình, cảm giác như có thứ gì đó đã thức tỉnh.
Chưa kịp định thần, một tiếng rít ghê rợn xé tan sự tĩnh mịch của khu rừng. Tiếng rít cao vút, kéo dài, nghe như tiếng của ngàn vạn linh hồn đang rên xiết, vọng ra từ sâu thẳm, tối tăm nhất của rừng già. Âm thanh ấy chói tai đến mức làm màng nhĩ đau buốt, khiến không khí như đông đặc lại.
Cả nhóm thanh niên, vốn đã đứng sững sờ, giờ đây như bị một lực vô hình xô ngã. Họ giật mình, mất thăng bằng, dúi dụi đổ xuống nền đất ẩm ướt, cố gắng che tai. Khuôn mặt ai nấy đều trắng bệch, ánh mắt lộ rõ vẻ hoảng loạn tột độ.
BÌNH
(La lớn, giọng lạc đi vì sợ hãi)
Tiếng gì vậy? Trời ơi, chạy mau! Chạy!
Không cần ai nhắc nhở thêm, bản năng sinh tồn trỗi dậy. Hùng, Bình, Long và những người còn lại đều vùng dậy. Họ không dám quay đầu nhìn lại phiến đá hay nơi phát ra âm thanh quái dị. Ánh mắt họ đầy sợ hãi và kinh hoàng, chỉ biết cắm đầu chạy thục mạng, xuyên qua khu rừng đổ nát, không ngừng vấp ngã nhưng không dám dừng lại. Tiếng rít vẫn văng vẳng phía sau, như một lời nguyền đang đuổi theo họ.
Tiếng bước chân gấp gáp của Hùng, Bình, Long và những người bạn xé tan sự tĩnh lặng của Làng Kênh khi họ lao về phía đầu làng. Mấy thanh niên, mặt mũi tái mét như tờ giấy, quần áo lấm lem bùn đất, thở dốc từng hơi. Họ không dừng lại, cứ thế chạy thẳng đến nơi Cụ Bát và Ông Trưởng thôn đang đứng đợi, vây quanh là vài ba người dân vẫn còn bàng hoàng.
Cụ Bát, với vẻ mặt trầm ngâm, nhíu mày nhìn đám trẻ. Ông Trưởng thôn đứng cạnh, ánh mắt lo âu.
ÔNG TRƯỞNG THÔN
(Giọng khàn đặc)
Mấy đứa… có chuyện gì? Sao lại ra nông nỗi này?
Hùng quỵ xuống, hai tay chống gối, cố gắng hít thở. Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn hằn rõ nỗi kinh hoàng.
HÙNG
(Hổn hển, giọng lạc đi vì sợ hãi)
Chúng cháu… chúng cháu vào rừng… nghe thấy tiếng rít… ghê rợn lắm…
(Cậu nuốt nước bọt, cố gắng bình tĩnh hơn một chút)
Và… và chúng cháu tìm thấy một phiến đá lạ… Nó… nó phát sáng…
Cụ Bát và Ông Trưởng thôn nhìn nhau, vẻ mặt kinh ngạc tột độ. Bình và Long gật đầu lia lịa, xác nhận lời Hùng nói, miệng lắp bắp không thành lời.
CỤ BÁT
(Giọng run run)
Tiếng rít? Phiến đá lạ? Nghe như thế nào?
HÙNG
(Giọng run rẩy, tái hiện lại ký ức kinh hoàng)
Nó… nó như tiếng của ngàn vạn linh hồn đang rên xiết… vang vọng từ tận cùng khu rừng. Lạnh lẽo… ghê tởm lắm ạ! Chúng cháu vừa chạm vào phiến đá, nó phát ra luồng khí lạnh buốt… rồi tiếng rít ấy xuất hiện.
Không khí trong làng đột nhiên chùng xuống. Những người dân đang vây quanh nín thở lắng nghe, khuôn mặt ai nấy đều xám lại. Một cảm giác nặng nề, u ám lan tỏa, như có một đám mây đen khổng lồ vừa kéo đến, bao trùm lên Làng Kênh. Câu chuyện của nhóm Hùng không giải tỏa được nỗi sợ hãi mà còn nhân nó lên gấp bội, gieo rắc một sự kinh hoàng mới vào tâm trí mỗi người. Cụ Bát và Ông Trưởng thôn đứng lặng, ánh mắt họ nhìn về phía khu rừng, nơi màn đêm đang dần buông xuống, chứa đựng những bí ẩn rợn người.
Những ngày sau lời kể kinh hoàng của nhóm Hùng, bóng tối của sự sợ hãi bao trùm Làng Kênh. Câu chuyện về tiếng rít ghê rợn và phiến đá phát sáng lan truyền nhanh như cháy rừng, biến những lời đồn thổi về Rắn Thần thành một nỗi ám ảnh có thật.
Bình minh vẫn lên, nhưng ánh sáng không thể xua đi cái không khí u ám, nặng trĩu. Cụ Bát đứng trước cửa nhà mình ở Cuối xóm, nhìn ra con đường làng vốn tấp nập nay vắng hoe. Không một bóng người ra đồng. Tiếng trâu bò, lợn gà thường ngày ồn ào từ các chuồng trại nay im bặt. Cụ Bát nhíu mày, lòng nặng trĩu. Chín con trâu nhà Cụ Bát đã chết oan ức, và giờ đây, cả làng đang chết dần trong nỗi sợ hãi.
Mọi hoạt động sản xuất bị đình trệ hoàn toàn. Những cánh đồng lúa xanh tốt ngày nào giờ mọc đầy cỏ dại, chẳng ai dám bén mảng tới. Những chuồng trại trống hoác, gia súc không được chăm sóc cẩn thận vì người dân không dám đến gần, chỉ sợ tai họa lại ập đến.
Một nhóm BÀ CON, vài người phụ nữ già, đang thì thầm to nhỏ dưới gốc đa làng, ánh mắt họ không ngừng liếc về phía bìa rừng. Khuôn mặt ai nấy đều hằn rõ sự lo âu, thiếu ngủ. Họ không dám nói to, cứ như thể sợ tiếng nói của mình sẽ đánh thức một thứ gì đó kinh khủng hơn.
ÔNG SỰ, người dân làng có trâu chết trước đó, đi ngang qua, vẻ mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu. Ông Sự lắc đầu ngao ngán, nhìn những cánh đồng hoang vắng.
ÔNG SỰ
(Thở dài, giọng khàn đặc)
Cụ Bát ơi… Thế này thì chết hết. Cây lúa úa vàng, con vật thì đói khát. Ai dám ra đồng nữa chứ? Chỉ sợ vừa đặt chân xuống đất đã bị Rắn Thần kéo đi mất xác.
Cụ Bát nhìn Ông Sự, ánh mắt đầy sự bất lực. Nỗi sợ hãi ấy không chỉ khiến người dân không dám ra đồng mà còn gặm nhấm giấc ngủ của họ. Mỗi đêm, cả Làng Kênh chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng có tiếng chó sủa văng vẳng hoặc tiếng gió rít qua những tán cây, khiến ai nấy cũng giật mình thon thót.
CỤ BÁT
(Giọng trầm đục, nhìn xa xăm về phía rừng)
Mọi chuyện cứ thế này… Làng Kênh rồi sẽ ra sao đây?
Không ai có câu trả lời. Nỗi sợ hãi đã gieo rắc vào lòng người dân làng Kênh một hạt mầm hoang mang, và nó đang nảy nở thành một cây đại thụ mang tên tuyệt vọng. Những giấc ngủ chập chờn, những tiếng thở dài nặng nhọc, và ánh mắt luôn hướng về phía rừng sâu, nơi Rắn Thần được đồn đại đang ngự trị, chờ đợi cơ hội tấn công tiếp theo.
Đêm hôm đó, sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm Làng Kênh bị xé tan bởi một tiếng thét thất thanh. Không phải tiếng chó sủa, không phải tiếng gió rít, mà là tiếng kêu của một người đàn ông, đầy rẫy sự kinh hoàng.
Trong một căn nhà nhỏ cuối xóm, ngọn đèn dầu lay lắt chỉ đủ soi rõ khuôn mặt tái mét của người chồng. Ông ta quỳ sụp bên cạnh người vợ đang vật vã trên giường. Toàn thân cô nổi đầy những mẩn đỏ ghê rợn, như thể hàng ngàn con côn trùng đang bò dưới da. Cô không nói, không khóc, chỉ rên rỉ. Tiếng rên ấy không phải của con người, mà là một âm thanh lạ tai, the thé, giống hệt tiếng rít mà nhóm Hùng đã kể về trong rừng sâu.
NGƯỜI CHỒNG
(Mắt trợn trừng, giọng lạc đi)
Vợ tôi… vợ tôi bị gì thế này? Trời ơi!
Ông ta ôm lấy vợ, cố gắng gọi tên cô, nhưng cô chỉ đáp lại bằng những tiếng rít đều đặn, ghê rợn. Hơi thở cô nặng nề, cơ thể co giật từng hồi. Nỗi kinh hoàng của người chồng lan tỏa ra khắp căn nhà, rồi vỡ òa ra ngoài, đánh thức cả xóm nhỏ đang chìm trong giấc ngủ chập chờn.
Một lát sau, vài BÀ CON hàng xóm đã có mặt, nhưng không ai dám lại gần. Họ đứng chết trân ở ngưỡng cửa, ánh mắt đầy sợ hãi xen lẫn ghê tởm nhìn người phụ nữ đang quằn quại. Tiếng rít ấy, nó quá giống. Giống tiếng rít từ bóng đêm trong rừng, tiếng rít đã cướp đi những con trâu, và giờ đây, nó đang cướp đi cả con người.
CỤ BÁT, từ nhà mình ở Cuối xóm, cũng giật mình tỉnh giấc bởi tiếng la hét. Ông lật đật khoác vội chiếc áo, bước ra ngoài. Xa xa, tiếng kêu đau đớn, tiếng rít ghê rợn và tiếng khóc lạc của người chồng vọng lại, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch, gieo rắc thêm nỗi khiếp đảm.
Ông Sự, thức giấc cùng lúc, nhìn sang nhà Cụ Bát. Hai ánh mắt gặp nhau trong bóng tối, đầy rẫy sự bất lực và kinh hoàng.
Cái tin như lửa cháy lan, chỉ trong chốc lát đã lan khắp Làng Kênh. Một người phụ nữ đã bị “Rắn Thần” làm hại. Giờ đây, không chỉ gia súc, mà con người cũng trở thành nạn nhân.
Tiếng rít ghê rợn vẫn vang vọng đâu đó trong đêm, như một lời nguyền rủa. Nó như giọt nước làm tràn ly, phá vỡ mọi hy vọng mong manh còn sót lại. Cả Làng Kênh chìm trong một sự tuyệt vọng cùng cực, một nỗi kinh hoàng không thể gọi tên, chỉ biết cúi đầu chờ đợi tai ương tiếp theo.
Sáng hôm sau, một cuộc họp khẩn cấp được triệu tập tại nhà văn hóa Làng Kênh. Không khí nặng như chì, mỗi ánh mắt đều hằn lên sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi tột cùng. Các cụ bô lão, những người từng là trụ cột vững chắc của làng, nay ngồi đó với đôi vai trĩu nặng. Cụ Bát, với gương mặt khắc khổ, trầm ngâm nhìn ra khoảng sân trống, nơi vốn dĩ là nơi trẻ con vẫn thường nô đùa.
ÔNG TRƯỞNG THÔN
(Đứng dậy, giọng nói khản đặc, ánh mắt quét qua từng người)
Các cụ ạ… Tôi không biết phải nói gì nữa. Tình hình bây giờ đã quá sức chịu đựng rồi. Đêm qua, cái Hạnh… (Ông Trưởng thôn ngập ngừng, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của chồng cô Hạnh đang ngồi lặng lẽ ở góc phòng). Giờ thì không chỉ trâu bò, mà cả người trong làng cũng bị hại.
Một tiếng thở dài đồng loạt vang lên. Không ai nói gì, chỉ có tiếng nức nở nhỏ nhẹ của người chồng cô Hạnh.
ÔNG TRƯỞNG THÔN
(Siết chặt nắm tay, giọng dứt khoát hơn)
Chúng ta không thể ngồi yên chờ chết được nữa! Dù là cầu cứu bên ngoài, hay… hay tìm cách làm dịu Rắn Thần… Chúng ta cần phải có một quyết định. Bây giờ, mạng người đang nằm trên lằn ranh sinh tử.
CỤ BÁT
(Giọng khàn đặc, ngẩng lên nhìn Ông Trưởng thôn)
Cầu cứu bên ngoài… Trưởng thôn nghĩ chúng ta có thể cầu cứu ai? Chính quyền có tin chúng ta không? Hay họ sẽ chỉ nghĩ chúng ta mê tín dị đoan?
ÔNG TRƯỞNG THÔN
(Nhìn Cụ Bát, ánh mắt đầy bất lực)
Tôi biết chứ, Cụ Bát. Nhưng ngoài kia, liệu có ai giúp được chúng ta không? Ai dám tin chuyện Rắn Thần? Còn nếu không… nếu không cầu cứu, vậy phải làm dịu Rắn Thần bằng cách nào? Chúng ta không hề biết…
Một cụ bô lão khác, Cụ Mùi, lên tiếng.
CỤ MÙI
Bằng cách nào? Liệu có phải là… (Cụ Mùi nhìn quanh, hạ giọng) …là cúng tế? Hay là…
Lời của Cụ Mùi bị bỏ lửng. Ai cũng hiểu điều Cụ Mùi ám chỉ. Làng Kênh có những câu chuyện cũ, những tục lệ cổ xưa về Rắn Thần, về những lời nguyền, và cả những sự hi sinh…
CỤ BÁT
(Nét mặt đau khổ)
Hi sinh… liệu chúng ta có thể làm thế không? Chúng ta là những người dân lao động chân chất, không ai muốn ai phải chịu nạn.
ÔNG TRƯỞNG THÔN
(Nhìn thẳng vào từng người, ánh mắt kiên định)
Tôi biết đây là một quyết định vô cùng khó khăn. Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Chúng ta cần phải cùng nhau tìm ra một giải pháp. Làng Kênh không thể chết.
Không khí chìm vào im lặng. Mỗi cụ bô lão đều tự đấu tranh với những suy nghĩ và nỗi sợ hãi của riêng mình. Giữa những lựa chọn nghiệt ngã, số phận của Làng Kênh đang được đặt lên bàn cân. Cụ Bát nhắm mắt lại, ông cảm nhận được sự nặng nề của trách nhiệm đè lên đôi vai gầy. Quyết định sẽ thay đổi tất cả.
Thời gian trôi qua, tựa như dòng nước Kênh vẫn lặng lẽ chảy, cuốn đi bao buồn vui của làng xóm. Dù cho quyết định cuối cùng có là gì, dù cho Làng Kênh có phải đối mặt với những thử thách nghiệt ngã đến đâu, thì sự kiện ấy đã mãi mãi in sâu vào tâm trí mỗi người. Đó không chỉ là câu chuyện về một nỗi kinh hoàng, mà còn là bản hùng ca về ý chí sinh tồn, về tình làng nghĩa xóm, và cả sự chấp nhận trước những điều vượt quá tầm hiểu biết của con người.
Sau những ngày tháng u ám, bầu trời Làng Kênh dường như trong xanh hơn, nhưng vẫn phảng phất chút u hoài. Mỗi người dân đều đã học được một bài học quý giá, rằng cuộc đời vốn dĩ không thể đoán định, và đôi khi, điều duy nhất chúng ta có thể làm là nắm chặt tay nhau vượt qua phong ba. Những mất mát đã dạy họ trân trọng hơn từng khoảnh khắc bình yên, từng nụ cười của trẻ thơ, từng bữa cơm quây quần. Họ hiểu rằng, sự sống và cái chết chỉ là hai mặt của một đồng xu, và điều quan trọng nhất không phải là né tránh, mà là cách chúng ta đối diện.
Cụ Bát, sau tất cả, vẫn ngồi đó, bên hiên nhà cũ kỹ, dõi mắt theo lũ trẻ chạy nhảy trên con đường đất. Khuôn mặt ông giờ đây không còn sự hoảng loạn, mà thay vào đó là nét trầm tư, tĩnh tại. Ông tin rằng, dù cho Rắn Thần có thực sự tồn tại hay không, thì điều quan trọng nhất vẫn là lòng người. Lòng tham, sự ích kỷ có thể hủy hoại tất cả, nhưng tình yêu thương, sự đoàn kết lại có sức mạnh hàn gắn mọi vết thương, xua tan mọi bóng tối. Làng Kênh, dù có thay đổi ra sao, vẫn sẽ là mái nhà, là nơi cất giữ những giá trị vĩnh cửu của tình người, nơi mà mỗi người con sinh ra và lớn lên đều mang theo một phần ký ức, một phần hồn của dòng kênh, của đất và trời. Bình yên có thể mong manh, nhưng hy vọng thì luôn hiện hữu, như ánh nắng ban mai xuyên qua màn sương đêm, sưởi ấm những tâm hồn đã từng chịu tổn thương. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, với những bài học mới, những mùa màng mới, và những câu chuyện mới đang chờ được kể.

