Ngày động thổ xây ngôi nhà mới trên mảnh đất tổ tiên để lại, cả nhà tôi rộn ràng từ sáng sớm. Bố tôi, người cẩn trọng và tin vào t/âm li/nh, đã chọn ngày lành tháng tốt, chuẩn bị lễ cúng chu đáo. Khi thầy cúng vừa khấn xong, mọi người bắt đầu xẻ đất thì bất ngờ, từ dưới bụi cỏ gần đó, hai con r/ắn h/ổ ma/ng to lớn, vảy óng ánh như dát bạc, lặng lẽ bò ra. Cả đám đông sữ;ng s;ờ, vài người hét lên, nhưng kỳ lạ thay, hai con rắn không tỏ ra hung dữ. Chúng chậm rãi trườn đến, quấn quanh chỗ bố tôi đứng, đầu ngẩng cao, mắt sáng như nhìn ông. Dù vậy, chúng không cắn, chỉ lặng lẽ quan sát rồi quấn lấy nhau như đang bảo vệ điều gì đó.
Mẹ tôi h;oảng h:ốt, thì thầm: “Điềm g:ở rồi, đừng động thổ nữa!” Nhưng bố tôi, sau phút giật mình, bình tĩnh nói: “Chưa chắc. Rắ;n h;ổ mang là loài linh thiêng, có khi là điềm lành.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Nụ cười gượng gạo của Ông Ba nhanh chóng dập tắt sự hoảng loạn đang chớm nở trong đám đông. Ông Ba đưa tay ra hiệu, không nói một lời, nhưng ánh mắt kiên định của Ông Ba khiến mọi người tự khắc lùi lại, giữ một khoảng cách an toàn với hai con rắn hổ mang. Bà Mai, khuôn mặt trắng bệch, vẫn run rẩy bần bật. Nước mắt lưng tròng, Bà Mai siết chặt tay An, cảm giác như muốn truyền hết sự sợ hãi của mình sang con. Tim An đập thình thịch trong lồng ngực.
Ông Ba khẽ quay đầu lại, ánh mắt Ông Ba lướt qua mọi người, dừng lại ở Bà Mai và An. Ông Ba nói nhỏ, đủ để những người đứng gần nhất nghe thấy: “Đừng làm gì vội, xem chúng muốn gì đã.” Giọng Ông Ba tuy trầm nhưng đầy sự trấn an, một sự trấn an khó hiểu trong tình huống này. Đám đông hoàn toàn nín thở, không ai dám cử động mạnh, mọi ánh mắt đổ dồn vào hai con rắn và Ông Ba, chờ đợi một điều gì đó… hoặc một tai họa.
Thầy cúng, người vốn từ đầu vẫn giữ thái độ trầm tĩnh và khuôn mặt vô cảm, lúc này lại lộ rõ vẻ bối rối. Nét đăm chiêu hằn sâu trên gương mặt khắc khổ của ông. Thầy cúng từ từ chắp hai bàn tay vào nhau, đôi môi mấp máy lẩm bẩm những câu thần chú mà không một ai trong đám đông đang nín thở nghe rõ. Ánh mắt Thầy cúng vẫn găm chặt vào hai con rắn hổ mang khổng lồ, không rời nửa li. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực Thầy cúng. Rõ ràng, ông đang suy tính điều gì đó rất hệ trọng, một điềm báo mà Thầy cúng có vẻ như không thể giải thích hay kiểm soát.
Thầy cúng vừa dứt tiếng thở dài, không gian chìm vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Đám đông vẫn đứng nín thở, mỗi người một vẻ mặt, nhưng đều toát lên sự bất an. Bà Mai, người từ nãy giờ đã cố gắng kìm nén sự sợ hãi tột độ, không thể chịu đựng thêm nữa. Bà đột ngột quay sang, kéo mạnh tay Ông Ba ra khỏi đám đông, hướng về một góc khuất hơn, tránh ánh mắt tò mò của mọi người đang đổ dồn vào Thầy cúng.
Bà Mai ghì chặt lấy cánh tay Ông Ba, giọng nói run rẩy đến nỗi những lời thì thầm của bà gần như bị nuốt chửng bởi tiếng gió thổi qua những bụi cây khô. “Ông ơi, con sợ lắm,” Bà Mai nức nở, nước mắt đã chực trào ra, gò má bà tái mét vì hoảng loạn. “Dù là điềm gì thì cũng bất thường quá. Hay là mình hoãn lại đi?” Bà siết chặt tay Ông Ba hơn, ánh mắt van lơn cầu khẩn, khẩn thiết như muốn níu kéo một sợi hy vọng mong manh.
Ông Ba vẫn đứng đó, dáng vẻ bề ngoài vẫn kiên định, bình tĩnh đến lạ thường. Ông nhìn chăm chú vào mảnh đất tổ tiên, nơi hai con rắn hổ mang vẫn còn vương lại không khí đáng sợ, như đang cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp nào đó trong chính sự tĩnh lặng của mình. Nhưng An, đứng không xa, có thể nhận ra một tia dao động rất nhẹ, gần như không thể thấy, trong ánh mắt kiên nghị của cha mình.
Ông Ba vẫn đứng đó, dáng vẻ bề ngoài vẫn kiên định, bình tĩnh đến lạ thường. Ông nhìn chăm chú vào mảnh đất tổ tiên, nơi hai con rắn hổ mang vẫn còn vương lại không khí đáng sợ, như đang cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp nào đó trong chính sự tĩnh lặng của mình. Nhưng An, đứng không xa, có thể nhận ra một tia dao động rất nhẹ, gần như không thể thấy, trong ánh mắt kiên nghị của cha mình.
Đúng lúc đó, hai con rắn, vẫn còn quấn quanh chân Ông Ba, đột nhiên ngẩng cao đầu hơn. Chúng phô diễn chiếc cổ bành rộng, lớp vảy óng ánh như dát bạc dưới ánh mặt trời, tạo ra một hình ảnh vừa kỳ vĩ vừa rợn người. Cả đám đông nín thở, chờ đợi một hành động bất ngờ. Nhưng thay vì tấn công hay bỏ đi vội vã, chúng lại bắt đầu nhẹ nhàng di chuyển, trườn chậm rãi, khoan thai về phía tảng đá lớn cạnh gốc cây cổ thụ.
Từng thớ cơ bắp trên thân rắn uyển chuyển lướt đi, tạo thành những đường cong mềm mại nhưng đầy quyền lực. Chúng không biến mất hút vào bụi cỏ mà dừng lại ngay cạnh tảng đá, cuộn mình lại thành một khối vững chãi. Đôi mắt vẫn không rời khỏi Ông Ba, dõi theo mọi cử động của ông với vẻ thăm dò khó hiểu.
Cảm giác căng thẳng trong đám đông dịu đi một chút khi mối đe dọa trực tiếp dường như đã lùi xa. Bà Mai khẽ thở phào nhẹ nhõm, bàn tay vẫn siết chặt lấy cánh tay Ông Ba, nhưng sự hoảng loạn đã được thay thế bằng một niềm tò mò dâng lên mãnh liệt. Mọi người bắt đầu xì xào to nhỏ, cố gắng lý giải hiện tượng kỳ lạ này. Ai nấy đều muốn biết, rốt cuộc, ẩn đằng sau sự xuất hiện và hành động khác thường của hai sinh vật ấy là điềm báo gì.
Ông Ba, đôi mắt vẫn găm chặt vào hai con rắn đang cuộn mình bên tảng đá, suy nghĩ miên man. Khuôn mặt ông đăm chiêu, nặng trĩu những suy tính sâu xa, như thể đang cân nhắc một quyết định trọng đại sẽ ảnh hưởng đến cả gia đình và tương lai mảnh đất tổ tiên. Một làn gió nhẹ thổi qua, làm lay động vạt áo ông. Ông Ba hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng phồng, dường như đang thu nạp toàn bộ linh khí của đất trời, tập trung mọi ý chí vào khoảnh khắc này.
Ông chậm rãi quay người, ánh mắt kiên định quét qua từng gương mặt lo lắng, hoang mang của đám đông. Ông Ba cất tiếng, giọng nói vang dội, dõng dạc và mạnh mẽ, xé tan bầu không khí căng thẳng đang bao trùm mảnh đất:
“Tổ tiên mình dặn, đã làm việc lớn thì phải có cái tâm. Rắn không hung dữ, hẳn có lý do.” Ông Ba ngừng một chút, đưa mắt nhìn thẳng vào Bà Mai, rồi lại bao quát cả mọi người. “Cứ tiếp tục làm theo đúng nghi lễ thôi.”
Lời nói của Ông Ba như một liều thuốc trấn an, nhưng cũng là một mệnh lệnh không thể chối cãi. Đám đông vẫn còn dè dặt, những ánh mắt trao đổi nghi ngại. Họ vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng, nhưng sự kiên định của Ông Ba đã lay chuyển được một vài người. Vài bóng người bắt đầu nhúc nhích, bước chân còn ngập ngừng nhưng bàn tay đã vươn tới, cầm lấy những chiếc cuốc, xẻng nằm ngổn ngang trên đất, sẵn sàng tiếp tục công việc động thổ. Sự im lặng ban nãy đã bị phá vỡ, thay vào đó là tiếng kim loại cọ vào nhau lạch cạch, khô khốc.
Giữa lúc đám đông vẫn còn ngập ngừng với những chiếc cuốc, xẻng trên tay, An vẫn đứng bất động gần bụi cỏ, nơi hai con rắn hổ mang to lớn vừa bò ra. Bầu không khí vẫn đặc quánh một sự căng thẳng vô hình, bất chấp lời nói đầy kiên định của Ông Ba. An bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh buốt xương sống phả vào người, không phải là gió, mà như một hơi thở âm u từ lòng đất. An rùng mình, ánh mắt vô thức cúi xuống nhìn kỹ hơn vào khu vực xung quanh gốc cây cổ thụ nơi hai con rắn đang cuộn mình.
Dưới lớp rễ sần sùi và những cụm rêu phong ẩm ướt, một vật gì đó lấp lánh ánh bạc, thu hút mọi sự chú ý của An. Nó ẩn hiện mờ ảo, chỉ thấy một phần nhỏ ló ra khỏi lòng đất, nhưng đủ để phản chiếu ánh sáng lờ mờ, tạo nên một điểm sáng kỳ lạ trong bóng tối của tán cây. Trái tim An đập thình thịch, một cảm giác tò mò pha lẫn sợ hãi dâng lên. An không dám tiến lại gần hơn, cơ thể đông cứng tại chỗ, nhưng đôi mắt thì không thể rời khỏi vật thể bí ẩn kia. Một dự cảm chẳng lành len lỏi, báo hiệu rằng sự xuất hiện của hai con rắn không chỉ là điềm báo, mà còn che giấu một bí mật sâu xa hơn nhiều.
An vẫn đứng bất động, ánh mắt không rời vật lấp lánh dưới gốc cây cổ thụ, nhưng rồi tiếng xì xào bàn tán từ đám đông phía sau bắt đầu luồn vào tai An, át đi sự tĩnh lặng đáng sợ. Ban đầu chỉ là những tiếng thì thầm khe khẽ, nhưng rồi dần lớn hơn, lan rộng như một làn sóng.
“Trời đất quỷ thần ơi, hai con rắn hổ mang to lớn như thế kia, vảy óng ánh như dát bạc!” một bà cô họ hàng thốt lên, giọng run run vì sợ hãi. “Chắc chắn là Thần Đất, Thần Rắn về che chở cho gia đình ông Ba rồi!”
Một người đàn ông hàng xóm khác lập tức phản bác, vẻ mặt cau có: “Che chở cái nỗi gì! Tự nhiên lúc động thổ lại xuất hiện. Tôi thấy đây là điềm gở, là oan gia, chướng khí của đất dữ này chứ! Động vào là tai họa cả nhà đó!”
Bà Mai, mặt mày trắng bệch, túm chặt lấy tay áo Ông Ba. “Ông Ba ơi, nghe mọi người nói kìa! Tôi thấy lo quá! Lỡ đây thật sự là đất có vấn đề, là vong linh không yên thì sao? Hay là mình tạm hoãn lại đã, để xem xét cho kỹ?”
Ông Ba khẽ nhíu mày, ánh mắt kiên định nhìn về phía hai con rắn rồi lại nhìn đám đông đang ồn ào. Ông Ba cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Mấy người đừng có mà đoán già đoán non! Đất của tổ tiên, chỉ có thể là phúc phần và sự che chở. Còn bà, bà Mai, đừng có nghĩ quẩn!”
Nhưng lời của Ông Ba dường như không thể dập tắt được làn sóng xì xào.
“Đúng rồi, điềm gở thì đúng hơn! Tự nhiên Thần Đất lại hung dữ như thế bao giờ!”
“Nhưng mà cũng có thể là họ về báo hiệu điều gì đó quan trọng…”
“Cứ nhìn Thầy cúng mà xem! Mặt mày xanh lè, có dám nói một lời nào đâu!”
Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía vị Thầy cúng. Ông ta nãy giờ vẫn đứng như trời trồng, sắc mặt tái mét, đôi mắt dáo dác nhìn từ hai con rắn uy nghi đến khu vực gốc cây cổ thụ nơi An đang đứng. Thầy cúng không hề có vẻ tự tin hay bình thản như lúc làm lễ ban đầu. Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương vị Thầy cúng, càng khiến không khí thêm phần nặng nề và u ám.
An cảm nhận rõ sự hỗn loạn đang bủa vây mảnh đất tổ tiên. Tiếng người xì xào, bàn tán, những ánh mắt sợ hãi xen lẫn hiếu kỳ, tất cả tạo thành một bức tranh đầy mâu thuẫn. Niềm tin tâm linh chia rẽ đám đông thành hai phe rõ rệt, một bên coi đây là điềm lành, một bên lại khăng khăng là tai ương. Trong cái không khí căng thẳng đó, dự cảm chẳng lành trong lòng An càng lúc càng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Trong không khí căng như dây đàn, khi đám đông vẫn đang chia làm hai phe tranh cãi gay gắt, một người đàn ông trung niên, vốn là chú của An, bước ra khỏi đám đông. Ông là người nổi tiếng bạo dạn trong dòng họ, không tin vào mấy chuyện ma quỷ hay điềm báo. Với vẻ mặt khó chịu trước sự trì trệ và sợ hãi của mọi người, ông ta lẹ làng nhặt một cành cây khô dài nằm cạnh gốc xoài, vác lên vai.
“Mấy cái loài vật này thì có gì mà phải sợ hãi, linh thiêng cái nỗi gì!” người chú lầm bầm, giọng đầy khinh thường. Ông ta tiến về phía bụi cỏ nơi hai con rắn hổ mang đang cuộn mình, định dùng cành cây khua thật mạnh để đuổi chúng đi xa hẳn, giải quyết dứt điểm tình cảnh hỗn loạn này.
Nhưng ngay khi cánh tay ông vừa vung lên, một bàn tay rắn chắc đã kịp thời giữ chặt lấy cổ tay ông. Ông Ba, với ánh mắt kiên định và giọng nói dứt khoát, đứng chắn trước mặt người em trai: “Không được! Đừng làm tổn hại đến chúng.”
Người chú khó hiểu nhìn Ông Ba, định cãi lại nhưng Ông Ba đã tiếp lời, giọng càng thêm phần nghiêm trọng: “Động chạm loài linh thiêng là mang họa vào thân đấy!”
Lời nói của Ông Ba như một gáo nước lạnh tạt vào sự bạo dạn của người chú. Dù không tin hoàn toàn, nhưng trước thái độ cương quyết và câu nói đầy tính tâm linh của anh trai, người chú chững lại. Ông cau mày, ánh mắt đầy vẻ không cam tâm, nhưng cuối cùng cũng từ từ buông cành cây dài xuống, để nó rơi phịch xuống đất. Vẻ mặt ông vẫn còn hiện rõ sự bực bội, khó chịu khi phải từ bỏ ý định của mình, nhưng không dám làm trái lời Ông Ba. Đám đông lại chìm vào im lặng, dõi theo mọi diễn biến với những ánh mắt đầy lo lắng và nghi ngại.
Sau khoảnh khắc im lặng đến nghẹt thở, Thầy cúng khẽ phẩy tay, ra hiệu cho buổi lễ tiếp tục. Một người thợ phụ, nét mặt còn vương sự lo lắng, từ từ tiến lại vị trí đã được đánh dấu để động thổ. Anh ta cầm chiếc xẻng, tay hơi run, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. An nhìn chằm chằm, lòng bất an vô cớ.
Người thợ phụ hít một hơi sâu, rồi dùng xẻng đào nhát đất đầu tiên. Lưỡi xẻng vừa chạm xuống, đất chưa kịp bung ra, thì một tiếng ầm nặng nề bất ngờ vang lên. Mặt đất dưới chân anh ta, và một mảng lớn xung quanh, đột ngột sụt lún mạnh như thể bị một con quái vật vô hình nuốt chửng.
“Aaaaa!” Tiếng la thất thanh của người thợ phụ vang lên khi anh ta loạng choạng suýt ngã vào hố. Đám đông giật mình, hoảng loạn lùi lại. Một hố sâu hoắm hiện ra ngay giữa mảnh đất tổ tiên, không phải là một cái hố đào thông thường mà là một miệng vực tự nhiên, chứa đầy nước bùn đen ngòm, đặc quánh. Một mùi tanh hôi nồng nặc, ghê tởm bốc lên xộc thẳng vào mũi mọi người, khiến vài người phải bịt mũi, buồn nôn.
Tiếng la ó, tiếng xì xào, tiếng bàn tán hỗn loạn nổi lên như ong vỡ tổ. Mọi người quên cả sợ hãi những con rắn, đổ xô lại mép hố, cố chen lấn để nhìn rõ hơn, ai nấy đều trợn mắt kinh hãi.
Giữa sự hỗn loạn đó, giọng Bà Mai vang lên, át cả tiếng ồn ào, chất chứa sự sợ hãi và cả một chút tức giận, thất vọng: “Thấy chưa? Tôi đã bảo rồi! Điềm gở đấy! Điềm gở thật rồi!” Bà Mai ôm chặt lấy tay An, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng nhìn chằm chằm vào cái hố đen ngòm đang bốc mùi tử khí.
Bà Mai ôm chặt lấy tay An, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng nhìn chằm chằm vào cái hố đen ngòm đang bốc mùi tử khí. Giữa lúc đám đông vẫn còn hoảng loạn và xì xào, Ông Ba bất ngờ bước tới. Dù trong lòng ông cũng dâng lên một sự bất an khó tả, nét mặt Ông Ba vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh đến lạ thường, như thể ông muốn dùng sự trấn tĩnh của mình để xua đi nỗi sợ hãi đang bao trùm.
Ông Ba tách đám đông, tiến thẳng về phía hố sụt. Bước chân ông dứt khoát, nhưng ánh mắt lại rất cẩn trọng, quét một lượt từ trên xuống dưới, quan sát tỉ mỉ cái miệng hố tự nhiên đầy bùn đen và mùi tanh hôi đang bốc lên. Đám đông im bặt, nín thở dõi theo từng cử chỉ của ông.
“Mọi người bình tĩnh!” Giọng Ông Ba vang lên, dứt khoát và mạnh mẽ, át đi tiếng xì xào còn sót lại. Ông quay mặt lại, nhìn bao quát đám đông đang đứng chết lặng. “Không có gì phải hoảng loạn cả! Chuyện nhỏ thôi!”
Ông Ba cúi xuống, nhặt lấy chiếc xẻng mà người thợ phụ đã đánh rơi, tay siết chặt cán xẻng. “Cứ lấp hố này lại đã, rồi đào ở chỗ khác. Đất đai là đất đai của tổ tiên, không việc gì phải sợ hãi hay suy diễn lung tung!”
Nói rồi, Ông Ba tự mình vung xẻng, xúc từng xẻng đất khô ở ngay cạnh đó, đổ xuống cái hố sâu hoắm. Từng nhát xẻng mạnh mẽ, dứt khoát như lời khẳng định. Ông vừa lấp, vừa nói lớn để mọi người cùng nghe: “Làm việc gì cũng phải có khó khăn. Quan trọng là mình kiên định. Cứ làm theo lời tôi!”
Hành động của Ông Ba như một liều thuốc trấn an ngay lập tức. Đám đông dù vẫn còn chút e dè, hoang mang, nhưng cũng bắt đầu lấy lại được bình tĩnh. Họ nhìn Ông Ba miệt mài xúc đất, cố gắng che đi miệng hố đáng sợ. An đứng cạnh Bà Mai, nhìn cha mình, một cảm giác vừa kính phục vừa khó hiểu dâng lên trong lòng. Ông Ba đang cố gắng chống lại một điều gì đó vô hình, mà không ai biết rốt cuộc là gì.
Ông Ba vẫn miệt mài vung xẻng, từng nhát đất khô cứ thế được đổ xuống cái hố sâu hoắm. Mỗi nhát xẻng như một lời thách thức gửi đến sự bất an vô hình đang bủa vây mảnh đất. An vẫn đứng cạnh Bà Mai, ánh mắt dán chặt vào bóng lưng rắn rỏi của cha. Bà Mai thì vẫn còn chưa hết run rẩy, miệng lẩm bẩm những lời khấn vái. Đám đông xung quanh cũng dần lấy lại bình tĩnh, nhưng không khí vẫn đặc quánh vẻ căng thẳng chờ đợi.
Khi Ông Ba vừa lấp được vài xẻng đất nữa, tiếng xì xào trong đám đông chợt tắt ngúm. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng những người chứng kiến. Từ bụi cỏ gần đó, hai con rắn hổ mang khổng lồ, với lớp vảy óng ánh như dát bạc, đột ngột trườn ra. Chúng không bò đi xa mà hướng thẳng về phía hố sụt, nơi Ông Ba đang đứng.
Tốc độ trườn của chúng chậm rãi, đầy vẻ uy nghi. Đến sát mép hố, chúng dừng lại, ngẩng cao đầu. Hai cặp mắt nhỏ ánh lên vẻ tinh ranh, nhìn thẳng vào Ông Ba. Rồi chúng lại quay đầu, hướng cái đầu bè bè về phía cái hố đen ngòm, liên tục thực hiện động tác vươn tới vươn lui, như muốn dùng cả thân mình ra hiệu, ép Ông Ba phải nhìn kỹ hơn vào lòng đất đang bị lấp vội. Ánh mắt chúng, không còn vẻ hung tợn mà đầy bí ẩn, như có lời muốn nói, một thông điệp cổ xưa đang cố gắng được truyền tải.
Bà Mai bật lên một tiếng thét nhỏ, ôm chặt lấy An.
“Ông Ba! Đừng mà! Rắn thần đấy!” Giọng bà run rẩy, đầy vẻ kinh hoàng.
Đám đông lại một lần nữa rơi vào trạng thái hoảng loạn, những tiếng xì xào xen lẫn kinh hãi. Nhiều người lùi lại vài bước, e sợ sự xuất hiện đầy ám ảnh của hai con rắn.
Ông Ba khựng lại, tay vẫn nắm chặt cán xẻng. Ông nhìn hai con rắn, rồi lại nhìn xuống hố. Vẻ bình tĩnh trên gương mặt ông bắt đầu rạn nứt, một tia nghi hoặc, một sự khó hiểu hiện lên trong ánh mắt kiên định. Ông Ba cảm nhận được, có một điều gì đó nằm ngoài sự giải thích của ông, đang cố gắng thu hút sự chú ý của mình, ngay bên dưới lớp đất đen.
Thầy cúng, từ nãy đến giờ vẫn đứng im lìm, ánh mắt ông không rời khỏi hai con rắn và cái hố sâu. Ông chăm chú quan sát từng cử động nhỏ của chúng, cách chúng ngẩng đầu, quay mặt về phía hố, và cả cách chúng di chuyển thân mình một cách đầy chủ ý. Rồi ông nhìn xuống lòng hố, nơi Ông Ba vừa lấp đất, một tia sáng chợt lóe lên trong đầu ông. Một hình ảnh cũ kỹ, một mảnh ký ức mơ hồ nào đó bỗng ùa về.
Khuôn mặt Thầy cúng lập tức biến sắc. Đôi mắt ông mở to, một sự thấu hiểu đột ngột, pha lẫn kinh ngạc và một chút sợ hãi. Ông nhanh chóng bước lại gần Ông Ba, nép mình sát vào tai Ông Ba, để đảm bảo lời nói không lọt đến tai đám đông đang vẫn còn hoảng loạn và xì xào phía sau.
“Ông Ba,” Thầy cúng thì thầm, giọng ông nhỏ đến mức chỉ đủ cho Ông Ba nghe thấy, “hình như… đây là lối thoát nước cũ của một cái giếng cổ. Hoặc một dòng mạch ngầm nào đó… Rắn đang chỉ đường đấy!”
Ông Ba giật mình, ánh mắt xoáy vào vẻ mặt căng thẳng của Thầy cúng. Cái giếng cổ? Mạch ngầm? Rắn chỉ đường? Những từ ngữ đó như những mũi kim châm vào vỏ bọc cứng rắn của sự hoài nghi trong ông, khiến một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Ông Ba quay sang nhìn hai con rắn, lúc này chúng vẫn kiên trì hướng về hố sụt, tựa như đang chờ đợi ông hiểu ra.
Ông Ba đứng sững sờ, lời của Thầy cúng như một luồng điện chạy thẳng vào tâm trí ông. Cái lạnh lẽo từ sống lưng lan ra toàn thân, không phải vì sợ rắn mà vì nỗi sợ vô hình của những điều tâm linh ông vốn dằn nén. Ông Ba quay sang nhìn Thầy cúng, đôi mắt người đàn ông già nua ấy tràn đầy sự nghiêm trọng, gần như cầu khẩn. Rồi ông nhìn lại hai con rắn hổ mang to lớn, chúng vẫn cuộn mình yên vị tại bụi cỏ gần đó, chiếc đầu tam giác ngẩng cao, hướng thẳng về cái hố. Ánh mắt chúng như xuyên thấu, như đang chất vấn.
Bà Mai, nãy giờ vẫn đứng thất thần, chợt tiến lại gần hơn, khuôn mặt bà trắng bệch vì lo lắng. Bà nắm chặt lấy tay Ông Ba, giọng run rẩy: “Ông Ba ơi, Thầy nói đúng đấy. Rắn báo hiệu không sai đâu. Mình… mình đừng làm trái lời Thầy, lỡ có chuyện gì thì sao?”
Ông Ba rụt tay lại, ánh mắt ông dao động giữa Thầy cúng, hai con rắn và Bà Mai. Lời nói của Bà Mai như đổ thêm dầu vào ngọn lửa hoang mang trong lòng ông. Ông Ba vốn là người lý trí, tin vào khoa học, nhưng trước những hiện tượng lạ lùng này, sự hoài nghi của ông bắt đầu lung lay dữ dội. Ông thầm nghĩ: *Lẽ nào thật sự có điềm báo?*
Đám đông bắt đầu xì xào to hơn. Tiếng bàn tán vang lên từ phía sau.
“Thầy cúng linh nghiệm lắm, Ông Ba nên nghe lời.”
“Đất thiêng có thần, đừng động bậy!”
“Lỡ rắn chỉ đường thật thì sao? Chuyển vị trí đi là an toàn nhất.”
Những lời nói đó như những mũi dùi đâm vào Ông Ba. Ông cảm thấy sức nặng của hàng chục ánh mắt đang đổ dồn vào mình, chờ đợi. Lưng áo ông ướt đẫm mồ hôi. Một bên là kế hoạch đã định, là công sức, tiền bạc đã đổ vào để tính toán vị trí đẹp nhất cho ngôi nhà mới trên mảnh đất tổ tiên. Một bên là niềm tin tâm linh, là điềm báo đầy bí ẩn từ hai con rắn hổ mang vảy óng ánh như dát bạc, và lời cảnh báo nghiêm trọng từ Thầy cúng.
Thầy cúng nhìn thẳng vào Ông Ba, ông không nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt ông chất chứa tất cả sự khẩn thiết. Ông Ba ngẩng đầu lên, nhìn xa xăm về phía mảnh đất tổ tiên. Hình ảnh hai con rắn vẫn ám ảnh tâm trí ông. Chúng không sợ hãi, không bỏ đi, mà kiên trì ở lại, như muốn truyền đạt một thông điệp nào đó.
Cuộc đấu tranh nội tâm của Ông Ba diễn ra dữ dội. Ông Ba nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh và lời nói đang quay cuồng trong đầu. Nhưng khi ông mở mắt ra, hình ảnh hai con rắn vẫn ở đó, như một lời nhắc nhở không thể chối từ. Ông Ba thở hắt ra, một quyết định khó khăn hơn bao giờ hết đang chờ ông.
Bà Mai lại nắm chặt lấy tay ông lần nữa, lần này bà không nói gì, chỉ nhìn ông bằng đôi mắt đẫm lệ, cầu xin. An đứng đó, chứng kiến rõ rệt không khí căng như dây đàn. Cả gia đình, cả họ hàng, cả hàng xóm đều nín thở, chờ đợi.
Ông Ba nhìn từng người một, rồi ánh mắt dừng lại ở hai con rắn, và cuối cùng, là cái hố sâu mà ông vừa lấp đất. Một sự nặng nề đè nén lên vai Ông Ba. Ông Ba nuốt khan, giọng ông khàn đặc khi thốt lên.
“Thầy cúng…”
Ông Ba nhìn sang Bà Mai, gương mặt bà vẫn trắng bệch vì lo lắng. Ông lướt mắt qua An, thấy con trai mình đang đứng bất động, dường như cũng đang nín thở. Rồi ánh mắt ông dừng lại ở Thầy cúng, người đàn ông già nua gật đầu nhẹ, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu. Cuối cùng, Ông Ba đưa mắt về phía bụi cỏ. Hai con rắn hổ mang vẫn cuộn mình yên vị, vảy óng ánh như dát bạc, đầu ngẩng cao, im lặng quan sát, dường như đang chờ đợi.
Ông Ba hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng phồng. Ông thở ra chậm rãi, như trút bỏ gánh nặng vô hình. Giọng ông khàn đặc nhưng kiên định, vang lên giữa không gian tĩnh lặng, phá tan sự căng thẳng đã kéo dài.
“Thầy cúng… và mọi người,” Ông Ba nói, ánh mắt dứt khoát nhìn về phía hố sâu. “Tôi… tôi tin vào linh cảm của mình. Chúng ta sẽ lấp cái hố này lại.”
Bà Mai giật mình, định lên tiếng nhưng nhìn thấy vẻ kiên quyết trên gương mặt chồng, bà lại im lặng.
“Và chúng ta sẽ dời vị trí động thổ,” Ông Ba tiếp tục, bàn tay ông từ từ chỉ về phía bên cạnh hố, nơi hai con rắn đang im lìm. “Sang bên cạnh một chút, theo hướng rắn đang chỉ.”
Một làn sóng xì xào nhỏ vang lên trong đám đông, nhưng không ai phản đối gay gắt. Ánh mắt mọi người vẫn còn sự hoài nghi và lo lắng, đặc biệt là Bà Mai. Bà cắn môi, lòng vẫn nặng trĩu những bận tâm. Nhưng rồi, nhìn thấy sự bình tĩnh lạ thường và quyết tâm của Ông Ba, một cảm giác tin tưởng khó tả bắt đầu len lỏi.
Thầy cúng khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng mà Ông Ba chưa từng thấy. Ông gật đầu, như chấp thuận quyết định của Ông Ba. Đám đông, dù còn một chút e dè, cuối cùng cũng đồng loạt gật đầu theo. Sự căng thẳng dần tan biến, thay vào đó là một sự đồng thuận ngầm. Mọi người đều chấp nhận, đều muốn tin rằng Ông Ba đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất, vì sự an lành của ngôi nhà mới và cả gia đình. Họ bắt đầu chuẩn bị thực hiện theo lời ông, lấp lại cái hố vừa đào.
Ngay lập tức, đám đông bắt tay vào việc. Họ nhanh chóng lấp lại cái hố sâu hoắm ban đầu, từng xẻng đất được đổ xuống, lấp đầy khoảng trống từng là nỗi ám ảnh. Bà Mai đứng quan sát, nỗi lo lắng trong lòng vẫn chưa tan biến hoàn toàn, nhưng ánh mắt bà đã bớt đi phần nào sự sợ hãi. An, đứng cạnh mẹ, cảm nhận được sự nhẹ nhõm dần lan tỏa trong không khí.
Ông Ba điềm tĩnh chỉ dẫn, gương mặt ông hiện rõ sự tập trung và một niềm tin khó tả. Thầy cúng khẽ gật đầu, theo sát từng hành động của mọi người, như thể ông cũng đang chứng kiến một điều kỳ diệu. Khi cái hố cũ đã được lấp cẩn thận, mặt đất trở lại bằng phẳng, mọi người chuyển sang vị trí mới mà Ông Ba đã chỉ, nơi hai con rắn vẫn đang cuộn mình yên vị.
Dưới sự chứng kiến của tất cả, lễ động thổ được thực hiện lại tại địa điểm mới. Lần này, mọi thứ diễn ra một cách suôn sẻ đến lạ. Không có chướng ngại, không có điềm báo bất thường nào xuất hiện. An nhận thấy, hai con rắn hổ mang to lớn, với lớp vảy óng ánh như dát bạc, đã lặng lẽ trườn đi. Chúng lẩn vào sâu trong bụi cỏ gần đó, không một tiếng động, không hề quay đầu lại nhìn. Như thể nhiệm vụ của chúng đã hoàn thành.
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt vang lên từ đám đông. Bà Mai nhìn chồng, khóe mắt đã ướt, bà ôm lấy Ông Ba, sự căng thẳng tột độ đã được giải tỏa. “Ông Ba… Anh đã đúng,” bà thầm thì, giọng nói vẫn còn run rẩy. Ông Ba xoa nhẹ lưng vợ, chỉ khẽ mỉm cười.
Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao, nhưng không còn là sự hoài nghi hay sợ hãi. Thay vào đó là những lời thì thầm đầy vẻ kinh ngạc và thắc mắc. “Rốt cuộc là ý nghĩa gì nhỉ?” một người hàng xóm hỏi. “Liệu chúng có phải là thần linh bảo vệ mảnh đất này không?” một người khác đặt câu hỏi. Dù công việc đã hoàn tất một cách tốt đẹp, sự kiện lạ lùng với hai con rắn hổ mang vẫn còn đó, là một dấu hỏi lớn trong tâm trí tất cả, một câu chuyện bí ẩn vừa xảy ra trên mảnh đất tổ tiên.
Mấy ngày sau lễ động thổ, công việc xây dựng trên mảnh đất tổ tiên bắt đầu một cách đầy thuận lợi. Tiếng máy móc rì rầm, tiếng búa gõ, tiếng nói chuyện rộn ràng của thợ thuyền và những người họ hàng đến giúp đỡ, tất cả hòa vào nhau tạo nên một không khí hối hả nhưng đầy hy vọng. Từng viên gạch được xếp ngay ngắn, từng cột nhà được dựng lên vững chãi, ngôi nhà mới dần hiện rõ hình hài giữa nắng gió. Không có bất kỳ sự cố nào xảy ra, không có điềm báo bất thường nào tái diễn. Ai nấy đều thở phào, lòng thầm nghĩ có lẽ mọi chuyện xấu đã ở lại phía sau.
Ông Ba điềm tĩnh quan sát, nụ cười nhẹ luôn trực trên môi ông. Với ông, sự suôn sẻ này chính là lời khẳng định cho quyết định của mình, là minh chứng cho sự linh thiêng của mảnh đất tổ tiên và sự che chở của những “vị khách” đặc biệt kia. Ông tin rằng, hai con rắn linh thiêng đã chấp thuận, đã ban phước lành.
Tuy nhiên, Bà Mai lại không thể hoàn toàn gạt bỏ những ám ảnh trong lòng. Dù nhìn thấy công trình lên nhanh chóng, bà vẫn thường xuyên đưa mắt về phía bụi cỏ gần đó nơi hai con rắn đã biến mất, hoặc liếc nhìn về vị trí cái hố sụt bí ẩn từng tồn tại. Mỗi đêm, bà vẫn trằn trọc, hình ảnh hai con rắn hổ mang to lớn với vảy óng ánh như dát bạc, cùng với miệng hố sâu hoắm như một vết thương lòng đất, lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Bà sợ hãi, lo lắng không biết liệu đây có thực sự là khởi đầu cho sự bình yên, hay chỉ là một sự tạm lắng trước cơn bão lớn hơn.
An, cậu con trai, tinh ý nhận ra sự khác biệt trong tâm trạng của cha mẹ mình. Ông Ba thì lạc quan, vững tin, còn Bà Mai vẫn nặng trĩu những suy tư. Những câu chuyện về hai con rắn linh thiêng và cái hố sụt kỳ lạ vẫn được đám đông bàn tán, thêu dệt thêm những chi tiết huyền bí. “Không biết hai con rắn ấy có còn quanh quẩn đâu đây không nhỉ?” một người hàng xóm tò mò hỏi. “Hay là chúng đã đem theo điềm dữ đi rồi?” một người khác lại đặt câu hỏi. Không ai có câu trả lời, chỉ có những lời thì thầm đầy vẻ kinh ngạc và một chút bất an vẫn len lỏi trong những cuộc trò chuyện.
Ngôi nhà mới tiếp tục vươn mình, sừng sững giữa đất trời, nhưng trong sâu thẳm tâm trí của gia đình An, đặc biệt là Bà Mai, câu hỏi lớn vẫn còn bỏ ngỏ. Liệu quyết định của Ông Ba có thực sự mang lại điềm lành, mở ra một cuộc sống an yên trên mảnh đất tổ tiên? Hay chính sự kiện lạ lùng ấy chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những sự kiện không lường trước sẽ xảy ra trong tương lai, một bản giao hưởng định mệnh mà gia đình An chưa hề hay biết mình đang là những nốt nhạc đầu tiên?
Thời gian trôi đi, từng viên gạch, từng thanh gỗ dần định hình nên một tổ ấm mới, một biểu tượng của hy vọng và sự kiên cường. Dù những lo lắng mơ hồ vẫn còn đó, nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn, như dòng sông không ngừng chảy về phía biển lớn, mang theo những điều không thể biết trước. Có lẽ, những điều bí ẩn không phải lúc nào cũng cần lời giải đáp tường tận, đôi khi, chúng chỉ là những dấu hiệu, những lời nhắc nhở rằng cuộc sống luôn ẩn chứa những tầng lớp sâu thẳm, những ý nghĩa vượt ngoài tầm hiểu biết của con người. Trên mảnh đất tổ tiên này, nơi đã chứng kiến bao thế hệ sinh ra và lớn lên, gia đình An đã học được rằng niềm tin và sự bình an không chỉ đến từ việc giải quyết mọi khúc mắc, mà còn từ sự chấp nhận những điều không thể lý giải, từ việc đặt niềm tin vào dòng chảy của tạo hóa và sự sắp đặt của số phận.
Ngôi nhà mới không chỉ là một kiến trúc vật chất đơn thuần, mà còn là một kho tàng của những câu chuyện, những ký ức, và cả những bí ẩn chưa có lời đáp. Những sự kiện đã qua, từ cái hố sụt đến sự xuất hiện của hai con rắn linh thiêng, sẽ trở thành một phần không thể tách rời của lịch sử gia đình, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản sắc riêng, độc đáo cho tổ ấm mới này, cho mảnh đất tổ tiên đầy linh thiêng. Dù tương lai vẫn là một bức màn mờ ảo, ẩn chứa biết bao điều chưa định, nhưng hiện tại, một sự bình yên và hy vọng đã bắt đầu nhen nhóm trong lòng mỗi thành viên. Nó mời gọi gia đình An bước vào một chương mới của cuộc đời, với tất cả những điều tốt lành, sự tha thứ cho những hoài nghi, và cả những thử thách đang chờ đợi phía trước. Bởi lẽ, đó chính là một phần tất yếu của kiếp nhân sinh, một hành trình khám phá không ngừng nghỉ về ý nghĩa của sự sống và niềm tin. Những thầm thì về điềm lành hay điềm dữ giờ đây đã dịu lại, nhường chỗ cho tiếng cười trẻ thơ và hơi ấm sum vầy, như một lời khẳng định rằng, dù có bao nhiêu sóng gió, tình cảm gia đình vẫn là ngọn hải đăng vững chãi nhất.

