Chồng tôi thích một nữ streamer, cô ta tìm đến tôi và nói rằng cô ta có thai, thậm chí còn bảo tôi hãy thương hại mà nhường chồng mình cho cô ta.
Tôi thực sự thương hại cô ta, liền nhanh chóng chia tài sản và ly hôn với chồng.
Đồng thời một tay thúc đẩy, giúp bọn họ nhanh chóng đi đăng ký kết hôn.
Trong lễ cưới, tôi thậm chí còn tặng cho bọn họ một món quà lớn: đó là báo cáo chẩn đoán ung thư dạ dày của chồng cũ.
Tôi và Thẩm Uyên kết hôn ba năm, tình cảm của chúng tôi luôn tốt đẹp.
Vì vậy khi nhìn thấy bức ảnh anh ấy hôn người phụ nữ khác trên điện thoại, tôi thật sự không dám tin vào mắt mình.
Tôi tìm đến bạn của mình để xác nhận tấm ảnh ấy có phải là giả không, kết quả tôi nhận được khiến cho tôi thật sự rất đau lòng.
Tôi theo dõi số điện thoại đã gửi cho tôi tấm ảnh đó, và tra cứu thêm tài khoản WeChat, Weibo và TikTok của đối phương.
Trên đó, cô ta công khai khoe tình yêu của mình với Thẩm Uyên.
Mặc dù ngoại hình của Thẩm Uyên đã bị làm mờ, nhưng tôi vẫn nhận ra ngay.
Đây là tình nhân nhỏ của anh ấy, người đã đến tận cửa nhà để ra oai với chính thất!
Tôi dành cả buổi chiều để xem hết tất cả video và Weibo của cô ta.
Cô ta xây dựng hình tượng là một người chăm chỉ trên mạng, bán đồ ăn vặt và quản lý cửa hàng nhỏ của mình khá tốt.
Cô ta và Thẩm Uyên đã ở bên nhau một năm.
Trong một năm đó, Thẩm Uyên thường lấy cớ đi công tác, thực ra là để sống thế giới hai người với cô ta.
Hai người họ đi khắp đất nước, check-in tại vô số điểm du lịch nổi tiếng trên mạng.
Làm ô uế cảnh đẹp của đất nước.
Tâm trạng của tôi rất tệ, nhưng nhìn lại giấy xác nhận ung thư dạ dày trong tay, bỗng nhiên tôi cảm thấy cũng không hẳn là tệ lắm.
Đúng lúc này, điện thoại trên tay tôi reo lên.
“Chị, chị biết em là ai chứ?
Truyện đăng tại page Tiểu Linh Nhi , đứa nào reup là chó
Xin lỗi, em không muốn làm phiền hôn nhân của chị.
Nhưng giờ em đã có thai rồi, em không thể để con em không có bố, chỉ có thể nhờ chị giúp đỡ.
Chị, chị thương hại em đi.”
Trong điện thoại, cô ta khóc lóc thảm thiết, yếu đuối đến đáng thương.
Bệnh huyết áp thấp của tôi lập tức được chữa khỏi.
Tôi nén cơn giận, bình tĩnh nói: “Làm sao chứng minh được là cô thực sự mang thai?”
“Chị nghi ngờ em à? Em sẽ gửi bằng chứng cho chị ngay.”
Bên kia thao tác một lúc, rồi gửi giấy kiểm tra thai kỳ qua.
“Chị, chị thấy đó, đứa bé đã có hình dạng rồi, em thực sự không nỡ phá thai, nó cũng là một sinh mệnh nhỏ, Thẩm Uyên anh ấy không yêu chị nữa, chị buông tay đi có được không?”
Tôi liếc nhìn giấy xác nhận ung thư.
Thầm nhủ bản thân không tức giận, không tức giận.
Đừng so đo với góa phụ tương lai của người sắp chết…điều đó không nên!
Tôi tiếp tục: “Vậy cô làm sao chứng minh được đứa bé là con của Thẩm Uyên?”
Đầu dây bên kia im lặng một cách kỳ lạ, cuối cùng cô ta không giả vờ nữa.
“Tôi đã gọi cô là chị bao nhiêu lâu rồi.
Thẩm Uyên nói cô rất có văn hóa, không ngờ cô lại như thế này.
Cô có nhận hay không thì tùy, đứa bé là con của Thẩm Uyên.
Không tin thì đợi tôi sinh con ra rồi làm giám định ADN.”
Tôi nhẹ nhàng nói: “Không cần đâu, đợi cô sinh đứa bé ra thì lâu lắm.
Để đứa bé phải mang tiếng con rơi thì quá tệ, mẹ nó làm sai không thể để một mình nó chịu được!
Hay thế này, cô thề đi, nếu đứa bé không phải con của Thẩm Uyên, cô ra đường sẽ bị xe đâm chết, thì tôi sẽ tin cô.”
Bên kia hít một hơi lạnh, tiếp theo là một tràng chửi tục.
“Mộc Vy, cô mới là người ra đường bị xe đâm chết, cô là đồ khốn nạn không muốn sinh con, giữ chặt Thẩm Uyên, không cho người khác sinh con cho anh ấy, tôi chúc cô mười đời không sinh được một đứa con…”
Tôi đưa điện thoại ra xa một chút, tiện tay bật ghi âm…
Sau khi ghi âm xong, tôi gửi cho Thẩm Uyên.
Không lâu sau, anh ấy vội vã chạy đến.
“Vy Vy, xin lỗi, anh không ngờ cô ta lại tìm đến em.
Chuyện này, anh nhất định sẽ giải quyết, em cho anh chút thời gian có được không.
Lúc đó là do anh phải chịu áp lực quá lớn, nhất thời lạc đường, anh đã nói với cô ta đừng làm phiền em…”
Anh ta thao thao bất tuyệt giải thích, rõ ràng là những lời này anh ta đã diễn tập trong lòng nhiều lần, nói ra vô cùng trôi chảy không vấp một từ nào.
Nhưng tôi càng nghe càng kinh ngạc.
Nếu không phải cô gái tên Cố Tiểu Hàn kia không cam lòng mà tìm đến tôi, thì anh ta còn định giấu diếm tôi bao lâu nữa?
Hơn nữa, anh ta chịu áp lực lớn là có thể ngoại tình?
Còn tôi chịu áp lực lớn thì chỉ nổi mụn thôi sao?
Tôi không thể nghe thêm được nữa.
Đột ngột ngắt lời anh ta.
“Cô ta mang thai rồi.”
Thẩm Uyên mở miệng định nói, nhưng lại im lặng.
Tôi cười lạnh trong lòng, ép hai hàng nước mắt chảy ra.
“Thẩm Uyên, tốt nhất là tan rã trong hòa bình, chúng ta ly hôn đi.”
Thẩm Uyên nhìn Mộc Vy, mặt tái mét, lắp bắp.
THẨM UYÊN
Vy Vy, em nói gì vậy? Ly hôn? Chúng ta…
Mộc Vy ngắt lời anh ta. Ánh mắt cô kiên định, không chút lay động.
MỘC VY
Anh nghe rõ rồi đấy, Thẩm Uyên. Ly hôn.
THẨM UYÊN
Không, không thể nào! Anh xin em, Vy Vy. Anh biết anh sai rồi. Cô ta chỉ là nhất thời… Anh đã nói chuyện với cô ta rồi, cô ta sẽ không làm phiền em nữa. Anh… anh yêu em.
Thẩm Uyên tiến lại gần, đưa tay muốn chạm vào Mộc Vy. Mộc Vy lùi lại, né tránh.
MỘC VY
Yêu tôi? Anh gọi đó là yêu sao? Một năm trời, anh đi công tác khắp nơi, check-in ở bao nhiêu địa điểm đẹp đẽ, hưởng thụ cuộc sống hai người. Còn tôi ở nhà, ngày ngày sống trong dối trá. Anh nghĩ tôi ngu ngốc lắm sao?
Giọng Mộc Vy lạnh lùng, không còn chút cảm xúc. Cô chỉ nhìn Thẩm Uyên, đôi mắt như hai hòn băng.
THẨM UYÊN
Anh… anh không có ý đó. Anh… anh thật sự xin lỗi. Chuyện đứa bé… anh sẽ chịu trách nhiệm. Anh sẽ cho cô ta một khoản tiền lớn, giải quyết dứt điểm. Chỉ cần em đừng ly hôn. Anh không thể mất em.
MỘC VY
Anh nghĩ tiền bạc có thể giải quyết mọi chuyện sao? Anh nghĩ đứa bé đó sẽ có một gia đình hạnh phúc sao? Anh đã sai lầm ngay từ đầu rồi, Thẩm Uyên. Anh đã chọn cô ta, thì phải chấp nhận hậu quả. Tôi không thể sống với người đàn ông không chung thủy. Chúng ta chia tay trong hòa bình đi.
Mộc Vy lấy trong túi ra một tập giấy tờ.
MỘC VY
Đây là bản phân chia tài sản. Tôi đã soạn sẵn rồi. Anh xem qua đi.
Thẩm Uyên nhìn tập giấy, rồi lại nhìn Mộc Vy, gương mặt hoảng loạn.
THẨM UYÊN
Vy Vy, anh không muốn! Anh không ký! Em không thể làm vậy với anh!
MỘC VY
Anh có quyền không ký. Nhưng tôi sẽ ra tòa. Và tôi tin, với bằng chứng tôi có, kết quả sẽ không làm anh hài lòng đâu.
Mộc Vy đặt tập giấy lên bàn, xoay người bước đi. Thẩm Uyên đứng đó, hoàn toàn chết lặng, nhìn theo bóng lưng cô. Nụ cười trên môi anh ta đã tắt lịm, thay vào đó là sự thất thần và tuyệt vọng. Mộc Vy không quay đầu lại, cô bước ra khỏi nhà, để lại Thẩm Uyên trong căn phòng ngập tràn sự đổ vỡ.
Mộc Vy bước ra khỏi nhà, gió đêm thổi qua mái tóc dài của cô. Nụ cười lạnh lùng nở trên môi, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên quyết. Cô biết, cuộc chiến thực sự chỉ vừa mới bắt đầu.
Sáng hôm sau, Mộc Vy đã có mặt tại văn phòng luật sư. Không một chút chần chừ, cô trình bày mọi chuyện, cung cấp đầy đủ bằng chứng ngoại tình của Thẩm Uyên mà cô đã thu thập được suốt một năm qua: những tấm ảnh check-in cùng Cố Tiểu Hàn tại các địa điểm du lịch nổi tiếng, đoạn ghi âm cuộc trò chuyện với Cố Tiểu Hàn, cùng với các bài đăng “nhạy cảm” trên mạng xã hội của cô ta. Cô cũng yêu cầu luật sư tiến hành phân chia tài sản một cách nhanh chóng và dứt khoát.
Mộc Vy nhìn qua bản dự thảo thỏa thuận phân chia tài sản mà luật sư đưa ra. Mọi thứ đều nghiêng về phía cô, như cô mong muốn. Cô không muốn lấy đi của Thẩm Uyên tất cả, nhưng cô tuyệt đối không để anh ta dễ dàng thoát thân, cũng không để Cố Tiểu Hàn đắc lợi từ sự phản bội của chồng cô.
Luật sư nhìn Mộc Vy, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ. “Cô Mộc, cô thật sự mạnh mẽ. Tôi chưa từng thấy ai kiên quyết đến vậy.”
MỘC VY
(Giọng bình thản)
Tôi không có thời gian để chìm đắm trong đau khổ, luật sư à. Tôi chỉ muốn mọi chuyện kết thúc nhanh nhất có thể. Hãy gửi giấy triệu tập cho Thẩm Uyên. Tôi muốn anh ta ký vào đơn ly hôn này càng sớm càng tốt.
Luật sư gật đầu, bắt tay vào công việc.
Trong khi đó, tại một căn hộ sang trọng khác, Thẩm Uyên đang điên cuồng gọi điện cho Mộc Vy.
THẨM UYÊN
(Qua điện thoại, giọng hoảng loạn)
Vy Vy! Em đang làm gì vậy? Anh vừa nhận được giấy của luật sư! Em… em thực sự muốn ly hôn sao? Anh đã nói với em rồi, mọi chuyện đã qua rồi mà!
Giọng Mộc Vy vang lên từ đầu dây bên kia, lạnh lùng và xa cách.
MỘC VY
(Qua điện thoại)
Anh đã tự quyết định con đường của mình rồi, Thẩm Uyên. Bây giờ, anh phải chịu trách nhiệm cho những lựa chọn đó.
THẨM UYÊN
(Qua điện thoại, giọng van xin)
Nhưng còn con của chúng ta thì sao? Em đang mang thai mà!
MỘC VY
(Qua điện thoại, giọng đầy mỉa mai)
Anh đang nói về đứa con nào vậy? Đứa con của anh và Cố Tiểu Hàn sao? Tôi nghĩ anh nên tập trung vào trách nhiệm của mình với gia đình mới của anh đi.
Thẩm Uyên hoàn toàn chết lặng. Anh ta không ngờ Mộc Vy lại có thể lạnh lùng và tàn nhẫn đến vậy.
THẨM UYÊN
(Qua điện thoại, giọng tuyệt vọng)
Em… em không thể làm vậy với anh!
MỘC VY
(Qua điện thoại)
Tôi đang làm những gì mình phải làm. Chúc anh hạnh phúc bên Cố Tiểu Hàn. Đừng quên chuyển cho tôi phần tài sản mà anh nợ.
Mộc Vy cúp máy, ném điện thoại sang một bên. Cô nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Mọi thủ tục ly hôn và phân chia tài sản đang diễn ra vô cùng thuận lợi. Cô sẽ không cho Thẩm Uyên bất kỳ cơ hội nào để níu kéo hay thao túng cô nữa. T tàn tro của cuộc hôn nhân này sẽ là bàn đạp để cô xây dựng lại cuộc đời mình.
Thẩm Uyên điên cuồng gọi điện thoại. Chuông reo liên hồi, nhưng Mộc Vy vẫn giữ im lặng. Cô ném điện thoại sang một bên, để mặc nó kêu inh ỏi trên sàn gỗ. Tiếng chuông chói tai là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn hộ giờ đây đã hoàn toàn thuộc về cô. Mộc Vy nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đêm đặc quánh, giống như tương lai mà cô từng tưởng tượng cùng Thẩm Uyên. Giờ đây, tương lai ấy đã vỡ vụn.
Thẩm Uyên, tuyệt vọng, chuyển sang gửi tin nhắn. Từng dòng chữ hiện lên trên màn hình điện thoại Mộc Vy, như những nhát dao cứa vào tim cô lần nữa, dù cô đã cố gắng làm chai sạn nó.
THẨM UYÊN (QUA TIN NHẮN)
Vy Vy, làm ơn nghe máy đi! Anh xin em! Anh biết anh sai rồi, anh sai thật rồi. Em không thể bỏ anh được, chúng ta còn có…
Mộc Vy nhếch mép cười khẩy. “Chúng ta còn có gì?”, cô thầm nghĩ. “Một đứa con mà anh đã phản bội tôi để mang nó đi cho người phụ nữ khác?”
THẨM UYÊN (QUA TIN NHẮN)
Anh đã chia tay Cố Tiểu Hàn rồi! Thật đấy! Cô ta chỉ là một cơn say nắng thôi. Anh yêu em, Vy Vy. Anh chỉ yêu mình em thôi! Xin em, quay lại đi mà! Chúng ta có thể bắt đầu lại.
Mộc Vy lắc đầu. Cô nhớ lại một năm qua, những chuyến du lịch sang chảnh của Thẩm Uyên và Cố Tiểu Hàn được đăng tải rầm rộ trên mạng xã hội. Những hình ảnh họ tay trong tay tại các điểm du lịch nổi tiếng, những lời lẽ mùi mẫn Cố Tiểu Hàn dành cho Thẩm Uyên trên Weibo, TikTok. Tất cả đều là bằng chứng thép không thể chối cãi. Cô từng tin Thẩm Uyên, tin vào tình yêu của anh ta, tin vào lời hứa của anh ta. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ là một trò đùa tàn nhẫn.
THẨM UYÊN (QUA TIN NHẮN)
Anh sẽ làm mọi thứ em muốn. Anh sẽ từ bỏ tất cả. Chỉ cần em đừng ly hôn. Xin em, em đang mang thai mà, chúng ta có con rồi! Em không thể vì chút giận dỗi mà phá hủy tất cả được!
Một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi Mộc Vy. Cô nhìn vào tờ giấy trên bàn – bản báo cáo chẩn đoán ung thư dạ dày của Thẩm Uyên mà cô đã vô tình tìm thấy khi anh ta lơ đễnh bỏ quên. Đúng là số phận, hoặc có lẽ, là một sự trớ trêu cay nghiệt của tạo hóa. Cô có con trong khi anh ta sắp chết.
MỘC VY (QUA TIN NHẮN)
Tôi không mang thai, Thẩm Uyên. Và dù có, đó cũng không phải con của anh. Anh nên dành thời gian còn lại của mình bên cạnh Cố Tiểu Hàn đi. Ai biết được, có lẽ cô ta cũng đang mang giọt máu của anh đấy.
Đầu dây bên kia, Thẩm Uyên hoàn toàn chết lặng. Anh ta không ngờ Mộc Vy lại có thể tàn nhẫn và dứt khoát đến vậy. Những lời lẽ của cô như nhát dao xuyên thẳng vào tim anh ta. Anh ta nhìn vào màn hình điện thoại, những tin nhắn của anh ta vẫn chỉ hiện lên một dấu tích duy nhất. Không có hồi âm. Mộc Vy đã chặn mọi liên lạc của anh ta. Cô không muốn nghe bất kỳ lời bào chữa nào nữa. Cô đã đủ đau khổ, đủ tổn thương. Giờ là lúc cô đòi lại công bằng cho chính mình.
Cố Tiểu Hàn cào cấu vào thành ghế sofa, mắt cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Cuộc gọi với Thẩm Uyên vừa kết thúc trong sự im lặng lạnh lẽo. Lòng cô dấy lên một dự cảm chẳng lành. Một năm qua, họ không ngừng đăng tải những khoảnh khắc hạnh phúc lên mạng xã hội. Từ những chuyến du lịch đến Đà Lạt mộng mơ, những buổi tối lãng mạn ở Sài Gòn hoa lệ, cho đến những lần check-in tại các quán cà phê sang chảnh bậc nhất, tất cả đều có Thẩm Uyên và cô, Cố Tiểu Hàn, nữ streamer nổi tiếng. Cô đã từng tin rằng mình là người chiến thắng, là người cuối cùng giữ chân được Thẩm Uyên.
Nhưng giờ đây, sự thờ ơ lạ lùng của anh khiến cô hoang mang. Anh ta đã nói gì với Mộc Vy? Đứa con trong bụng cô, thứ mà cô dùng để níu kéo Thẩm Uyên, liệu có còn là lợi thế? Cô nhớ lại lời anh ta hứa: sau khi hoàn tất thủ tục ly hôn, anh ta sẽ công khai mối quan hệ và cưới cô. Nhưng thái độ hiện tại của Thẩm Uyên lại đi ngược hoàn toàn.
Cố Tiểu Hàn vội vàng mở điện thoại, lướt qua trang Weibo cá nhân. Những bình luận ẩn ý về một “bến đỗ mới” của Thẩm Uyên đang dần xuất hiện. Tim cô đập thình thịch. Cô gọi lại cho Thẩm Uyên. Lần này, anh ta không còn từ chối mà nhấc máy ngay.
CỐ TIỂU HÀN
Anh đang ở đâu vậy? Em vừa gọi cho Mộc Vy. Cô ta nói cô ta không mang thai con của anh. Anh đã nói gì với cô ta?
Giọng Thẩm Uyên hơi run rẩy. Anh ta đang cố giữ bình tĩnh, nhưng sự hoảng loạn đã lộ rõ.
THẨM UYÊN
Em đừng có lo lắng. Chỉ là hiểu lầm thôi. Cô ta đang cố chọc tức anh. Em biết Mộc Vy mà.
CỐ TIỂU HÀN
Hiểu lầm? Anh nói chuyện với cô ta mà không đề cập đến việc ly hôn sao? Anh đã hứa với em rồi mà, Thẩm Uyên. Chúng ta sắp cưới.
Cô nhấn mạnh hai chữ “sắp cưới”, giọng đầy thách thức và áp lực. Cô không muốn mất tất cả sau một năm đánh đổi.
THẨM UYÊN
Anh biết, anh biết rồi. Chỉ là… tình hình có chút phức tạp. Mộc Vy… cô ta đang nắm giữ một số thứ. Anh cần thời gian để giải quyết.
CỐ TIỂU HÀN
Giải quyết cái gì? Anh đang sợ Mộc Vy sao? Anh đã nói anh yêu em, anh muốn ở bên em. Giờ anh lại tỏ ra chần chừ thế này là sao? Anh định giữ lời hứa với ai đây? Với em, hay với cô ta?
Cố Tiểu Hàn đứng dậy, bước đi điên cuồng trong căn phòng rộng lớn. Cô không chấp nhận viễn cảnh Thẩm Uyên quay lại với Mộc Vy, đặc biệt là khi cô đang mang thai.
THẨM UYÊN
Anh… anh không có lựa chọn nào khác. Mộc Vy… cô ta có bằng chứng. Liên quan đến… chuyện của anh.
CỐ TIỂU HÀN
(Cười khẩy)
Bằng chứng? Bằng chứng gì mà anh sợ hãi đến vậy? Đừng nói với em là anh đang cặp kè với ai khác nữa nhé. Em sẽ không tha cho anh đâu!
Ánh mắt Cố Tiểu Hàn trở nên sắc lạnh. Cô bật điện thoại, mở tài khoản WeChat của Thẩm Uyên, tìm kiếm Mộc Vy. Một suy nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu cô. Cô sẽ tự mình làm rõ mọi chuyện. Cô cần biết Mộc Vy đang nắm giữ thứ gì, và liệu cô ta có còn sức mạnh để ngăn cản cuộc hôn nhân của cô và Thẩm Uyên. Cô đã bỏ ra quá nhiều thứ để có được ngày hôm nay.
CỐ TIỂU HÀN
(Giọng run run, cố gắng kìm nén cơn tức giận)
Anh nói không có lựa chọn nào khác? Em đang mang thai con của anh, Thẩm Uyên! Anh có biết điều đó không? Cô ta có bằng chứng gì mà anh phải sợ đến thế? Đừng nói với em là anh lại đi dây dưa với ai khác nhé!
THẨM UYÊN
(Thở dốc, giọng càng thêm gấp gáp)
Không phải vậy! Em nghe anh nói… Mộc Vy cô ta đang nắm giữ một thứ… thứ mà nếu lộ ra ngoài, không chỉ anh mà cả em, và con chúng ta… tất cả đều sẽ bị hủy hoại. Cô ta không phải người dễ đối phó.
Cố Tiểu Hàn siết chặt điện thoại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Sự sợ hãi xen lẫn tức giận bắt đầu chiếm lấy cô. Cô không tin vào những gì Thẩm Uyên đang nói. Cô tin vào những gì cô nhìn thấy, những gì cô nghe thấy.
CỐ TIỂU HÀN
Hủy hoại? Bằng chứng gì mà khủng khiếp vậy? Anh đừng có dối em! Em đã từ bỏ tất cả vì anh. Anh hứa sẽ cưới em. Anh sẽ không làm em thất vọng đâu, đúng không?
THẨM UYÊN
Anh biết. Anh xin lỗi. Nhưng lần này… Mộc Vy thực sự rất đáng sợ. Cô ta đã gửi cho anh một tin nhắn… kèm theo một bức ảnh.
Cố Tiểu Hàn nín thở. Cô mở tài khoản WeChat của Thẩm Uyên, tìm kiếm Mộc Vy. Một bức ảnh hiện lên, là cô và Thẩm Uyên trong một nhà hàng sang trọng cách đây không lâu. Bên cạnh đó là một đoạn tin nhắn ngắn gọn từ Mộc Vy: “Thứ ba này, 10 giờ sáng, nhà của tôi. Anh có mặt.” Cố Tiểu Hàn cảm thấy lạnh toát sống lưng. Cô hiểu ý của Thẩm Uyên rồi.
CỐ TIỂU HÀN
(Thì thầm, giọng đầy đe dọa)
Nhà của cô ta? Cô ta muốn gặp anh? Anh sẽ đi chứ?
THẨM UYÊN
Anh… anh phải đi. Cô ta nói đó là cơ hội cuối cùng để chúng ta giải quyết mọi chuyện. Nếu anh không đến, cô ta sẽ công khai mọi thứ.
Cố Tiểu Hàn cười khẩy. Cô biết Thẩm Uyên đang nói dối. Nhưng cô vẫn muốn xem Mộc Vy sẽ làm gì. Liệu Mộc Vy có thực sự có thứ gì đó có thể khiến Thẩm Uyên sợ hãi đến vậy, hay chỉ là lời bịa đặt để câu kéo anh ta? Cô phải tìm hiểu.
CỐ TIỂU HÀN
Được thôi. Anh đi đi. Nhưng nhớ cho kỹ, nếu anh dám phản bội em, anh sẽ phải trả giá đắt. Em sẽ cho Mộc Vy biết thế nào là nữ streamer “quyền lực” thực sự.
Cô cúp máy, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Cô mở ứng dụng ghi âm, ghi lại toàn bộ cuộc trò chuyện với Thẩm Uyên. Sau đó, cô bắt đầu lục tìm trong danh bạ, tìm kiếm một cái tên quen thuộc. Cô cần lên kế hoạch.
—
Nhà của Mộc Vy. Căn phòng khách rộng rãi, bày trí tinh tế, nhưng giờ đây lại phảng phất một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Mộc Vy ngồi đối diện Thẩm Uyên, trên bàn là hai bộ giấy tờ ly hôn đã được chuẩn bị sẵn. Mộc Vy không hề nhìn Thẩm Uyên, đôi mắt cô hướng ra ngoài cửa sổ.
MỘC VY
(Giọng bình thản, nhưng ẩn chứa sự kiên quyết)
Anh ngồi đi. Tôi đã chuẩn bị xong hết rồi. Chữ ký của anh là thứ cuối cùng cần thiết.
Thẩm Uyên ngồi xuống, ánh mắt dò xét nhìn Mộc Vy. Anh ta vẫn cố giữ vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng trong lòng đang dấy lên sự bồn chồn.
THẨM UYÊN
Mộc Vy, em không cần phải làm vậy. Chuyện của chúng ta… có lẽ chúng ta có thể nói chuyện lại. Anh biết em đang rất buồn, nhưng…
MỘC VY
(Ngắt lời anh, quay lại nhìn anh, ánh mắt lạnh như băng)
Nói chuyện lại? Về chuyện gì? Về những lời hứa suông anh đã từng nói với tôi? Hay về những chuyến du lịch anh cùng cô ta check-in khắp nơi trong suốt một năm qua? Tôi không có thời gian để nghe anh bào chữa nữa.
Cô đẩy tờ giấy kiểm tra thai kỳ của Cố Tiểu Hàn về phía Thẩm Uyên.
MỘC VY
Đây là thứ tôi tìm thấy trong điện thoại của anh. Cô ta đang mang thai con của anh, đúng không?
Thẩm Uyên khựng lại, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc. Anh không ngờ Mộc Vy lại biết chuyện này.
THẨM UYÊN
Em… em biết rồi? Làm sao em biết được?
MỘC VY
Anh không cần quan tâm tôi biết bằng cách nào. Điều quan trọng là, anh cần phải đưa ra quyết định. Anh có thể tiếp tục cuộc sống mà anh mong muốn, bên cạnh Cố Tiểu Hàn, nuôi dạy đứa con của anh. Hoặc anh có thể tiếp tục ở đây, cố gắng níu kéo một cuộc hôn nhân đã chết.
Cô lấy ra một tập tài liệu dày cộp, đặt lên bàn. Đó là báo cáo chẩn đoán ung thư dạ dày của Thẩm Uyên.
MỘC VY
Và đây là lý do tại sao anh cần phải đưa ra quyết định sáng suốt.
Thẩm Uyên nhìn chằm chằm vào tập tài liệu, hơi thở của anh như nghẹn lại. Anh ta chưa bao giờ nghĩ đến khả năng mình sẽ mắc bệnh, và càng không ngờ Mộc Vy lại có được nó.
THẨM UYÊN
Cái này… em lấy nó ở đâu ra?
MỘC VY
Anh cần tập trung vào sức khỏe của mình, Thẩm Uyên. Căn bệnh này không chừa một ai. Với tình trạng của anh hiện tại, anh cần có người chăm sóc anh thật tốt. Và tôi tin, Cố Tiểu Hàn sẽ làm được điều đó. Cô ta đã dành cả năm qua để cùng anh đi khắp nơi, chia sẻ mọi thứ. Cô ta hiểu anh hơn bất kỳ ai hết.
Mộc Vy nhìn thẳng vào mắt Thẩm Uyên, giọng cô cứng rắn hơn bao giờ hết.
MỘC VY
Tôi không thể tiếp tục gánh vác cả hai vai trò: vừa làm vợ anh, vừa làm người chăm sóc khi anh đã có một mối quan hệ khác. Anh cần phải chọn. Ly hôn, tập trung chữa bệnh, và bắt đầu một cuộc sống mới với người phụ nữ mà anh yêu. Hoặc… tiếp tục sống trong dối trá và tự hủy hoại chính mình.
MỘC VY
(Giọng bình thản, nhưng ẩn chứa sự kiên quyết)
Anh ngồi đi. Tôi đã chuẩn bị xong hết rồi. Chữ ký của anh là thứ cuối cùng cần thiết.
Thẩm Uyên ngồi xuống, ánh mắt dò xét nhìn Mộc Vy. Anh ta vẫn cố giữ vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng trong lòng đang dấy lên sự bồn chồn.
THẨM UYÊN
Mộc Vy, em không cần phải làm vậy. Chuyện của chúng ta… có lẽ chúng ta có thể nói chuyện lại. Anh biết em đang rất buồn, nhưng…
MỘC VY
(Ngắt lời anh, quay lại nhìn anh, ánh mắt lạnh như băng)
Nói chuyện lại? Về chuyện gì? Về những lời hứa suông anh đã từng nói với tôi? Hay về những chuyến du lịch anh cùng cô ta check-in khắp nơi trong suốt một năm qua? Tôi không có thời gian để nghe anh bào chữa nữa.
Cô đẩy tờ giấy kiểm tra thai kỳ của Cố Tiểu Hàn về phía Thẩm Uyên.
MỘC VY
Đây là thứ tôi tìm thấy trong điện thoại của anh. Cô ta đang mang thai con của anh, đúng không?
Thẩm Uyên khựng lại, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc. Anh không ngờ Mộc Vy lại biết chuyện này.
THẨM UYÊN
Em… em biết rồi? Làm sao em biết được?
MỘC VY
Anh không cần quan tâm tôi biết bằng cách nào. Điều quan trọng là, anh cần phải đưa ra quyết định. Anh có thể tiếp tục cuộc sống mà anh mong muốn, bên cạnh Cố Tiểu Hàn, nuôi dạy đứa con của anh. Hoặc anh có thể tiếp tục ở đây, cố gắng níu kéo một cuộc hôn nhân đã chết.
Cô lấy ra một tập tài liệu dày cộp, đặt lên bàn. Đó là báo cáo chẩn đoán ung thư dạ dày của Thẩm Uyên.
MỘC VY
Và đây là lý do tại sao anh cần phải đưa ra quyết định sáng suốt.
Thẩm Uyên nhìn chằm chằm vào tập tài liệu, hơi thở của anh như nghẹn lại. Anh ta chưa bao giờ nghĩ đến khả năng mình sẽ mắc bệnh, và càng không ngờ Mộc Vy lại có được nó.
THẨM UYÊN
Cái này… em lấy nó ở đâu ra?
MỘC VY
Anh cần tập trung vào sức khỏe của mình, Thẩm Uyên. Căn bệnh này không chừa một ai. Với tình trạng của anh hiện tại, anh cần có người chăm sóc anh thật tốt. Và tôi tin, Cố Tiểu Hàn sẽ làm được điều đó. Cô ta đã dành cả năm qua để cùng anh đi khắp nơi, chia sẻ mọi thứ. Cô ta hiểu anh hơn bất kỳ ai hết.
Mộc Vy nhìn thẳng vào mắt Thẩm Uyên, giọng cô cứng rắn hơn bao giờ hết.
MỘC VY
Tôi không thể tiếp tục gánh vác cả hai vai trò: vừa làm vợ anh, vừa làm người chăm sóc khi anh đã có một mối quan hệ khác. Anh cần phải chọn. Ly hôn, tập trung chữa bệnh, và bắt đầu một cuộc sống mới với người phụ nữ mà anh yêu. Hoặc… tiếp tục sống trong dối trá và tự hủy hoại chính mình.
Mộc Vy đưa tay cầm bút, đặt xuống trước mặt Thẩm Uyên. Gương mặt cô bình thản, không còn chút cảm xúc nào ngoài sự quyết đoán.
MỘC VY
Tôi đã làm xong phần của mình. Giờ là lúc anh ký. Tôi cho anh mười phút. Sau đó, tôi sẽ rời đi, và anh tự quyết định số phận của mình. Anh có thể chọn ký, và bắt đầu lại một cuộc đời mới, hoặc không ký, và chịu mọi hậu quả. Tôi đã nói hết những gì cần nói.
Không gian trong phòng khách như đặc quánh lại. Chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn, như đếm ngược thời gian của Thẩm Uyên. Anh ta nhìn chằm chằm vào tờ giấy ly hôn, rồi lại nhìn sang báo cáo bệnh án, sự tuyệt vọng hiện rõ trên gương mặt. Căn bệnh ung thư đã khiến anh ta suy sụp, mất hết ý chí phản kháng. Anh ta đã cố gắng níu kéo, cầu xin, nhưng Mộc Vy không hề lay động. Cô đã chuẩn bị mọi thứ, tính toán mọi đường đi nước bước, khiến anh ta không còn đường lui. Anh ta biết, Mộc Vy không hề dễ dàng buông bỏ, nhưng anh ta chưa bao giờ ngờ, cô ta có thể âm thầm điều tra ra căn bệnh của mình, và dùng nó để ép anh ta vào đường cùng. Sự khinh miệt và hả hê thoáng qua trong mắt Mộc Vy khiến Thẩm Uyên nhận ra, anh ta đã hoàn toàn mất đi sự kiểm soát. Giờ đây, anh ta chỉ là một con tốt thí trên bàn cờ của cô.
Thẩm Uyên run rẩy cầm lấy cây bút. Những dòng chữ trên tờ giấy ly hôn như xoáy sâu vào tâm can anh ta. Anh ta nhìn Mộc Vy lần cuối, ánh mắt đầy van xin, nhưng cô chỉ lạnh lùng quay đi. Với một tiếng thở dài nặng trĩu, Thẩm Uyên đặt bút xuống. Những nét chữ nguệch ngoạc, xiêu vẹo hiện lên, đánh dấu sự kết thúc của ba năm hôn nhân.
MỘC VY
(Đứng dậy, giọng bình thản đến lạnh lùng)
Cảm ơn anh. Chúc anh may mắn với cuộc sống mới của mình.
Mộc Vy quay người bước đi, không ngoảnh lại. Cô đã hoàn thành xong vở kịch của mình, một vở kịch mà cô đã dàn dựng tỉ mỉ trong suốt một năm qua. Bóng lưng Mộc Vy khuất dần sau cánh cửa, bỏ lại Thẩm Uyên một mình với tờ giấy ly hôn, bản án ung thư và tương lai mờ mịt. Cô ta đã thắng. Cô ta đã lấy lại tất cả, và trả lại cho anh ta những gì anh ta xứng đáng nhận được.
MỘC VY
(Giọng cô vẫn bình thản, nhưng có chút lạnh lẽo)
Đó là tất cả những gì tôi muốn nói. Chúc anh sống tốt.
Mộc Vy quay lưng bước đi, để lại Thẩm Uyên cô độc giữa căn phòng khách xa hoa, giờ đây chỉ còn là kỷ niệm tan vỡ. Anh ta nhìn xuống tờ giấy ly hôn, những dòng chữ như nhát dao cứa vào tâm can. Cơn bệnh ung thư như một lời nguyền nghiệt ngã đã đẩy anh ta vào bước đường cùng, và Mộc Vy, người phụ nữ anh ta từng coi thường, giờ đây đã cho anh ta thấy thế nào là sự trả giá. Tay run run, Thẩm Uyên ký vào tờ giấy ly hôn, tiếng bút sột soạt như tiếng khóc ai oán. Anh ta đã mất tất cả: vợ, gia đình, và có lẽ cả tương lai.
***
Một tuần sau.
Nhà của Cố Tiểu Hàn. Căn phòng nhỏ bé bừa bộn với quần áo, mỹ phẩm, và những món đồ ăn vặt đã mở ra. Cố Tiểu Hàn đang ngồi trước bàn trang điểm, tay cầm điện thoại, lướt xem mạng xã hội. Khuôn mặt cô ta trang điểm cầu kỳ, cố gắng che đi quầng thâm dưới mắt, nhưng sự mệt mỏi và căng thẳng vẫn lộ rõ. Cô ta đang liên tục kiểm tra tài khoản WeChat và Weibo, trông ngóng một tin nhắn, một cuộc gọi nào đó.
Bỗng nhiên, điện thoại của Cố Tiểu Hàn rung lên. Một tin nhắn mới từ một số lạ. Cố Tiểu Hàn giật mình, vội vàng mở ra.
Tin nhắn:
“Cố Tiểu Hàn, tôi là Mộc Vy. Tôi có chuyện muốn nói với cô.”
Cố Tiểu Hàn nhìn chằm chằm vào màn hình, tim đập thình thịch. Mộc Vy? Tại sao Mộc Vy lại liên lạc với cô ta? Chẳng lẽ cô ta vẫn chưa chịu buông tha?
Cô ta do dự một lúc rồi trả lời:
“Cô muốn gì?”
Chỉ vài giây sau, một giọng nói vang lên từ điện thoại. Đó là giọng Mộc Vy, nhưng lần này, nó mang một âm sắc hoàn toàn khác. Không còn sự lạnh lùng, không còn sự căm ghét. Thay vào đó là sự bình thản đến lạ, pha chút cảm thông.
MỘC VY (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng điệu ôn hòa, không chút giận dữ)
Cố Tiểu Hàn, tôi đến đây không phải để nói chuyện cũ. Tôi chỉ muốn báo cho cô một tin.
CỐ TIỂU HÀN
(Giọng run run, đầy nghi ngờ)
Tin gì?
MỘC VY (QUA ĐIỆN THOẠI)
Tôi đã ly hôn Thẩm Uyên rồi. Mọi thủ tục đã hoàn tất.
Cố Tiểu Hàn như bị sét đánh ngang tai. Ly hôn? Thật sao? Cô ta không tin vào tai mình.
CỐ TIỂU HÀN
(Ngơ ngác)
Cô… cô nói thật?
MỘC VY (QUA ĐIỆN THOẠI)
Tôi nói thật. Tôi biết cô đang mang thai con của Thẩm Uyên. Đứa bé cần một người cha, một danh phận. Cô nên nhanh chóng đăng ký kết hôn với Thẩm Uyên đi. Đừng để mọi chuyện đi quá xa.
Cố Tiểu Hàn sững sờ. Lời nói của Mộc Vy như gieo vào lòng cô ta một cơn mưa bất ngờ. Cô ta đã tưởng rằng Mộc Vy sẽ không bao giờ buông tha, sẽ không bao giờ để cô ta được yên ổn. Nhưng không ngờ, Mộc Vy lại chủ động “đẩy” cô ta vào Thẩm Uyên.
Trong đầu Cố Tiểu Hàn hiện lên hình ảnh Thẩm Uyên với vẻ mặt tiều tụy sau khi ký giấy ly hôn, rồi lại nghĩ đến đứa bé trong bụng. Cô ta cảm thấy một sự hả hê len lỏi. Cuối cùng, cô ta đã thắng. Cô ta đã có được tất cả.
CỐ TIỂU HÀN
(Giọng đầy phấn khích, gần như hét lên)
Cảm ơn cô, Mộc Vy! Cảm ơn cô rất nhiều!
MỘC VY (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng bình thản)
Cô cứ làm những gì cô cho là tốt nhất. Chúc cô hạnh phúc.
Mộc Vy cúp máy. Cố Tiểu Hàn nhìn chằm chằm vào điện thoại, nụ cười toe toét nở trên môi. Cô ta cảm thấy mình như đang đứng trên đỉnh thế giới. Cả một năm qua, cô ta đã phải sống trong lén lút, lo sợ, đấu đá với Mộc Vy. Giờ đây, mọi thứ đã thuộc về cô ta. Cô ta sẽ không bao giờ để mất Thẩm Uyên và đứa con này. Cô ta sẽ là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời. Cô ta vội vàng lấy ra giấy kiểm tra thai kỳ, nhìn vào nó với ánh mắt đầy trìu mến và quyết tâm.
CỐ TIỂU HÀN
(Tự nhủ, giọng đầy tự tin)
Đúng rồi, mình phải nhanh chóng đăng ký kết hôn. Thẩm Uyên, anh sẽ là của em mãi mãi.
Một tuần sau ly hôn.
Nhà của Cố Tiểu Hàn. Căn phòng nhỏ bé, bừa bộn là minh chứng cho cuộc sống vội vã và có phần buông thả của cô ta. Quần áo, mỹ phẩm, đồ ăn vặt mở nắp nằm la liệt. Cố Tiểu Hàn ngồi trước bàn trang điểm, tay cầm điện thoại, mắt dán chặt vào màn hình. Lớp trang điểm dày cộp cố gắng che đi quầng thâm, nhưng sự mệt mỏi và căng thẳng vẫn hằn rõ trên gương mặt. Cô ta liên tục lướt Weibo, WeChat, ngóng trông một tin nhắn, một cuộc gọi.
Điện thoại rung lên. Một số lạ. Cố Tiểu Hàn giật mình, vội vàng mở tin nhắn.
**TIN NHẮN (TỪ MỘT SỐ LẠ):**
Cố Tiểu Hàn, tôi là Mộc Vy. Tôi có chuyện muốn nói với cô.
Cố Tiểu Hàn chết sững. Mộc Vy? Tại sao Mộc Vy lại liên lạc? Cô ta còn muốn gì nữa? Hít một hơi thật sâu, cô ta run rẩy trả lời:
CỐ TIỂU HÀN
Cô muốn gì?
Chỉ vài giây sau, giọng Mộc Vy vang lên từ điện thoại. Lần này, giọng nói ấy không còn chút lạnh lùng hay căm ghét nào. Thay vào đó là sự bình thản đến lạ, pha chút cảm thông.
MỘC VY (QUA ĐIỆN THOẠI)
Cố Tiểu Hàn, tôi đến đây không phải để nói chuyện cũ. Tôi chỉ muốn báo cho cô một tin.
CỐ TIỂU HÀN
(Giọng run run, đầy nghi ngờ)
Tin gì?
MỘC VY (QUA ĐIỆN THOẠI)
Tôi đã ly hôn Thẩm Uyên rồi. Mọi thủ tục đã hoàn tất.
Cố Tiểu Hàn như bị sét đánh. Ly hôn? Thật sao?
CỐ TIỂU HÀN
(Ngơ ngác)
Cô… cô nói thật?
MỘC VY (QUA ĐIỆN THOẠI)
Tôi nói thật. Tôi biết cô đang mang thai con của Thẩm Uyên. Đứa bé cần một người cha, một danh phận. Cô nên nhanh chóng đăng ký kết hôn với Thẩm Uyên đi. Đừng để mọi chuyện đi quá xa.
Lời nói của Mộc Vy như gieo vào lòng Cố Tiểu Hàn một cơn mưa bất ngờ. Cô ta đã tưởng Mộc Vy sẽ không bao giờ buông tha. Nhưng không ngờ, Mộc Vy lại chủ động “đẩy” cô ta vào Thẩm Uyên. Trong đầu Cố Tiểu Hàn hiện lên hình ảnh Thẩm Uyên tiều tụy sau khi ký giấy ly hôn, rồi lại nghĩ đến đứa bé trong bụng. Một cảm giác hả hê len lỏi. Cuối cùng, cô ta đã thắng.
CỐ TIỂU HÀN
(Giọng đầy phấn khích, gần như hét lên)
Cảm ơn cô, Mộc Vy! Cảm ơn cô rất nhiều!
MỘC VY (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng bình thản)
Cô cứ làm những gì cô cho là tốt nhất. Chúc cô hạnh phúc.
Mộc Vy cúp máy. Cố Tiểu Hàn nhìn chằm chằm vào điện thoại, nụ cười toe toét nở trên môi. Cô ta cảm thấy mình như đang đứng trên đỉnh thế giới. Cả một năm qua sống trong lén lút, lo sợ, giờ đây mọi thứ đã thuộc về cô ta. Cô ta sẽ không bao giờ để mất Thẩm Uyên và đứa con này. Cô ta vội vàng lấy ra giấy kiểm tra thai kỳ, nhìn vào đó với ánh mắt đầy trìu mến và quyết tâm.
CỐ TIỂU HÀN
(Tự nhủ, giọng đầy tự tin)
Đúng rồi, mình phải nhanh chóng đăng ký kết hôn. Thẩm Uyên, anh sẽ là của em mãi mãi.
Một năm sau.
Văn phòng luật sư. Không khí trang nghiêm, lịch sự. Thẩm Uyên ngồi đối diện luật sư, vẻ mặt nghiêm túc. Anh ta vẫn còn chút tiều tụy, nhưng ánh mắt đã có sự kiên định. Cố Tiểu Hàn ngồi cạnh, tay nắm chặt lấy tay anh ta. Cô ta diện một bộ váy sang trọng, trang điểm kỹ lưỡng, toát lên vẻ tự tin và quyền lực.
LUẬT SƯ
(Giọng trầm ấm)
Về việc phân chia tài sản, Thẩm Uyên tiên sinh, sau khi xem xét kỹ lưỡng các giấy tờ, chúng tôi có thể khẳng định rằng phần lớn tài sản của hai người đã được định đoạt trong bản thỏa thuận ly hôn trước đó. Mộc Vy tiên sinh đã rất rộng lượng.
Thẩm Uyên khẽ gật đầu. Anh ta vẫn còn mang một chút mặc cảm về việc mình đã phản bội Mộc Vy. Nhưng giờ đây, anh ta chỉ muốn nghĩ về tương lai.
CỐ TIỂU HÀN
(Giọng ngọt ngào, pha chút nhấn nhá)
Anh yêu, anh đừng bận tâm đến những chuyện đó nữa. Quan trọng là chúng ta đã ở bên nhau, cùng nhau xây dựng tương lai.
Thẩm Uyên quay sang nhìn Cố Tiểu Hàn, một nụ cười gượng gạo xuất hiện trên môi. Anh ta cảm thấy có lỗi với Mộc Vy, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
LUẬT SƯ
Và về vấn đề đứa bé, Cố Tiểu Hàn tiên sinh, giấy khai sinh đã được chuẩn bị. Bé trai, Thẩm Minh An, tên thật hay là…
CỐ TIỂU HÀN
(Ngắt lời, giọng đầy quyết đoán)
Cứ giữ nguyên là Thẩm Minh An. Đó là cái tên mà Thẩm Uyên đã chọn cho con trai chúng ta.
Thẩm Uyên siết chặt tay Cố Tiểu Hàn. Anh ta nhìn vào tờ giấy khai sinh, trong lòng dâng lên một cảm xúc lẫn lộn.
Một buổi chiều.
Nhà hàng sang trọng. Ánh đèn lung linh, tiếng nhạc du dương. Lễ cưới của Thẩm Uyên và Cố Tiểu Hàn đang diễn ra. Khách mời đông đủ, đa phần là bạn bè của Cố Tiểu Hàn, những người cùng nghề streamer và những kẻ buôn bán trên mạng. Thẩm Uyên đứng cạnh Cố Tiểu Hàn, cả hai đều mặc lễ phục lộng lẫy. Cố Tiểu Hàn nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh sự đắc thắng.
Bỗng nhiên, cánh cửa hội trường bật mở. Mộc Vy bước vào. Cô ta mặc một bộ váy đen đơn giản nhưng đầy quyền lực. Vẻ ngoài của cô ta không hề tỏ ra yếu đuối hay đau khổ. Trái lại, cô ta toát lên một sự điềm tĩnh đáng sợ.
Toàn bộ khách mời quay về phía Mộc Vy. Cố Tiểu Hàn như chết trân, nụ cười trên môi cứng lại. Thẩm Uyên sững sờ nhìn người vợ cũ của mình.
MỘC VY
(Giọng bình thản, nhưng vang vọng khắp hội trường)
Xin lỗi vì đã đến muộn. Tôi có một món quà nhỏ muốn tặng cho cô dâu và chú rể.
Mộc Vy tiến về phía sân khấu. Cô ta đặt một phong bì dày lên bàn phát biểu.
MỘC VY
(Nhìn thẳng vào Cố Tiểu Hàn, giọng đầy mỉa mai)
Đây là báo cáo chẩn đoán ung thư dạ dày giai đoạn cuối của Thẩm Uyên. Tôi nghĩ cô nên biết rằng, cuộc hôn nhân này, có lẽ sẽ không kéo dài như cô mong đợi.
Không khí trong hội trường đóng băng. Cố Tiểu Hàn lắp bắp:
CỐ TIỂU HÀN
(Giọng run rẩy, mặt tái mét)
Cô… cô nói cái gì?
Thẩm Uyên nhìn Mộc Vy, rồi nhìn xuống phong bì. Ánh mắt anh ta đầy hoang mang và tuyệt vọng. Nụ cười trên môi Cố Tiểu Hàn vụt tắt, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ. Giấc mơ về một cuộc sống giàu sang, hạnh phúc của cô ta giờ đây đang vỡ vụn trước mắt.
Bên ngoài hội trường đám cưới, Cố Tiểu Hàn đứng dựa vào tường, tay ôm chặt bụng. Vẻ mặt cô ta tái nhợt, mồ hôi túa ra như tắm. Cô ta cố gắng hít thở sâu, nhưng mỗi hơi thở đều mang theo sự đau đớn. Giây phút hoan lạc vừa rồi tan biến như bọt xà phòng. Nụ cười tự mãn trên môi đã biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi tột cùng.
Trong hội trường, không khí im lặng đến đáng sợ. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Mộc Vy, rồi lại chuyển sang Thẩm Uyên và Cố Tiểu Hàn. Cố Tiểu Hàn nghe thấy tiếng lật giấy sột soạt. Cô ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy Mộc Vy vẫn đang bình thản cầm một tập giấy.
MỘC VY
(Giọng lạnh lùng, đủ để mọi người trong hội trường nghe thấy)
Đây là toàn bộ chi tiết về lịch sử y tế của Thẩm Uyên. Bao gồm cả các kết quả xét nghiệm, đơn thuốc và lịch trình điều trị. Tình trạng của anh ta đang xấu đi rất nhanh.
Cố Tiểu Hàn run lên bần bật. Cô ta cố gắng bước tới, định giật lấy tập giấy, nhưng đôi chân như nhũn ra.
CỐ TIỂU HÀN
(Lắp bắp)
Cô… cô không được! Cô đang nói dối!
Thẩm Uyên ngã quỵ xuống sàn. Anh ta đưa tay lên ngực, thở dốc. Ánh mắt anh ta nhìn Mộc Vy đầy hoang mang, rồi lại nhìn về phía Cố Tiểu Hàn với sự trách móc.
MỘC VY
(Nhếch mép cười khẩy, nhìn thẳng vào Cố Tiểu Hàn)
Tôi nói dối ư? Tôi chỉ là người mang tin xấu đến cho cô thôi. Tôi đã cho cô một cơ hội để từ bỏ. Nhưng cô không nghe. Cô quá tham lam, quá ngu ngốc. Giờ thì sao? Cô cưới một người đàn ông sắp chết. Chúc mừng nhé, streamer “thành công”.
Thẩm Uyên ho sù sụ, máu rỉ ra ở khóe miệng. Cố Tiểu Hàn đứng chết trân, không thốt nên lời. Cô ta nhìn Thẩm Uyên, rồi lại nhìn xuống bụng mình. Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Mọi thứ mà cô ta đã dày công xây dựng, mọi kế hoạch về một tương lai giàu sang, giờ đây đều tan thành mây khói.
Một người khách của Cố Tiểu Hàn, một tay buôn bán trên mạng, bước tới gần Thẩm Uyên, khẽ nói.
KHÁCH (TAY BUÔN)
(Giọng đầy khinh bỉ)
Hóa ra Thẩm tổng bệnh nặng vậy sao? Thảo nào Mộc Vy lại rộng lượng vậy. Đúng là “nhất cự ly, nhì tốc độ”. Chị đẹp đây có lẽ phải tính đến chuyện tìm “người chồng tiếp theo” rồi.
Lời nói cay nghiệt vang lên, Cố Tiểu Hàn chỉ cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Cô ta nhìn đám đông xung quanh, những ánh mắt soi mói, chế giễu. Vẻ đắc thắng ngày nào đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự xấu hổ và tuyệt vọng.
MỘC VY
(Quay người, bước đi một cách dứt khoát)
Tôi không có ý định phá đám. Chỉ là, tôi muốn cô biết sự thật trước khi quá muộn. Cuộc sống của cô giờ đây sẽ ra sao, hoàn toàn phụ thuộc vào lựa chọn của cô. Chúc cô may mắn.
Mộc Vy bước ra khỏi hội trường, để lại sau lưng là cảnh tượng hỗn loạn và sự tuyệt vọng của Cố Tiểu Hàn. Cố Tiểu Hàn nhìn theo bóng lưng Mộc Vy, ánh mắt đầy căm hận nhưng cũng ẩn chứa một sự thật phũ phàng mà cô ta không thể chối bỏ. Tiếng khóc nức nở của Cố Tiểu Hàn bắt đầu vang lên.
Mộc Vy bước ra khỏi hội trường, bỏ lại sau lưng tiếng khóc nức nở của Cố Tiểu Hàn và sự hoang mang tột độ của Thẩm Uyên. Tiếng xì xào, bàn tán nổi lên khắp nơi. Mộc Vy không ngoái đầu nhìn lại, bước chân cô vẫn đều đặn, mạnh mẽ. Cô đã hoàn thành xong việc của mình. Giờ đây, mọi thứ đã được phơi bày. Cô bước vào chiếc xe đợi sẵn, tài xế cung kính mở cửa.
NGOẠI CẢNH. SÂN TÒA NHÀ HỘI TRƯỜNG LỚN – NGÀY
Chiếc xe sang trọng lăn bánh, lướt đi trên con đường trải nhựa. Trong xe, Mộc Vy lặng lẽ nhìn ra cửa sổ. Cô thấy những con đường quen thuộc, những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn. Ba năm hôn nhân với Thẩm Uyên, từng ấy kỷ niệm, giờ đây chỉ còn là tro bụi. Một năm Thẩm Uyên ngoại tình với Cố Tiểu Hàn, từng ấy lần cô đau đớn, chịu đựng. Nhưng tất cả đã kết thúc. Giờ là lúc cô viết lại câu chuyện của mình.
Mộc Vy khẽ đưa tay lên chạm vào chiếc túi xách. Bên trong là một tập tài liệu quan trọng khác. Cuộc chiến này, cô sẽ không dừng lại. Cô nhớ lại ánh mắt kinh hoàng của Cố Tiểu Hàn khi nhìn thấy giấy khám thai, và vẻ mặt tuyệt vọng của Thẩm Uyên khi máu rỉ ra ở khóe miệng. Đó mới chỉ là sự khởi đầu.
INTERIOR. NHÀ CỦA MỘC VY – MỘT NGÀY SAU
Không gian căn hộ ấm cúng, ngăn nắp. Mộc Vy đang ngồi trước máy tính, lướt xem các trang mạng xã hội. Cô mở tài khoản Weibo, TikTok của Cố Tiểu Hàn. Những bài đăng khoe khoang cuộc sống giàu sang, những lời quảng cáo về đồ ăn vặt của cô ta giờ đây trông thật nực cười. Mộc Vy bật cười khẽ. Cô nhớ lại cuộc gọi ghi âm được với Cố Tiểu Hàn, giọng điệu vênh váo, đầy thách thức.
MỘC VY (SUY NGHĨ)
Cô ta nghĩ rằng có thể lấy đi tất cả của tôi. Cô ta nhầm rồi.
Mộc Vy mở thêm một tập tin trên máy tính. Đó là bản chi tiết về việc phân chia tài sản và thủ tục ly hôn. Cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Từng món đồ, từng khoản đầu tư, tất cả đều được liệt kê rõ ràng. Cô sẽ không bỏ sót bất cứ thứ gì.
Ánh mắt Mộc Vy dừng lại ở một bức ảnh. Đó là ảnh Thẩm Uyên và Cố Tiểu Hàn đang du lịch ở một địa điểm nổi tiếng trên mạng. Họ cười nói vui vẻ, tay trong tay. Cảnh tượng này từng khiến cô đau đớn đến tận cùng. Nhưng giờ đây, nó chỉ như một vở kịch rẻ tiền.
MỘC VY
Chúc mừng cô, streamer “thành công”. Cuộc đời mới của cô bắt đầu rồi đây.
Cô nhấp chuột, gửi một email. Tiêu đề: “Thỏa thuận mới”. Nội dung: Một danh sách các yêu cầu mới, cứng rắn hơn. Mộc Vy biết, mọi thứ sẽ không dễ dàng. Nhưng cô đã sẵn sàng cho một cuộc chiến mới. Cô nhìn vào màn hình, ánh mắt kiên định.
QUAY TRỞ LẠI LỄ CƯỚI. SÂN KHẤU.
Âm thanh náo loạn vẫn còn vang vọng. Khách mời xôn xao bàn tán. Cố Tiểu Hàn ôm bụng, nước mắt giàn giụa. Thẩm Uyên nằm quỵ trên sàn, thở hổn hển, nhìn xung quanh với ánh mắt hoảng loạn. Một số khách mời bắt đầu rời đi, không muốn dính líu đến vụ bê bối này.
Một vài người bạn của Cố Tiểu Hàn tiến lại gần, giọng đầy lo lắng.
BẠN CỦA CỐ TIỂU HÀN
Tiểu Hàn, cô có sao không? Chúng ta nên đưa cậu đi bệnh viện.
Cố Tiểu Hàn lắc đầu. Cô ta nhìn Thẩm Uyên, rồi nhìn xuống bụng mình. Cơn đau lại nhói lên. Cô ta không biết phải làm gì tiếp theo. Mọi thứ sụp đổ quá nhanh.
CỐ TIỂU HÀN
(Thì thầm)
Làm sao… làm sao có thể…
Đám đông lúc này vây quanh Thẩm Uyên. Một vài người bàn tán về bệnh tình của anh ta, một số khác thì cười nhạo.
KHÁCH 1
Thẩm tổng bệnh nặng thế này, còn cưới xin gì nữa?
KHÁCH 2
Đúng là tham thì thâm. Muốn hưởng thụ thì phải trả giá thôi.
Cố Tiểu Hàn nghe những lời đó, cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Cô ta nhìn quanh, tìm kiếm một lối thoát. Nhưng mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô ta. Cảm giác xấu hổ, nhục nhã bao trùm lấy cô ta.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ đám đông.
KHÁCH (VỚ VẨN)
Này, cô streamer kia. Chồng sắp chết rồi, cô định làm gì đây? Tìm “hàng mới” sớm thế à?
Lời nói đó như nhát dao đâm vào tim Cố Tiểu Hàn. Cô ta ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào kẻ vừa nói. Đó là một người đàn ông ăn mặc lòe loẹt, trông có vẻ không đàng hoàng. Cố Tiểu Hàn hoàn toàn sụp đổ. Cô ta bật khóc nức nở, quay người chạy thục mạng khỏi hội trường, không màng đến bất cứ điều gì nữa.
NGOẠI CẢNH. LỄ CƯỚI CỦA THẨM UYÊN VÀ CỐ TIỂU HÀN – SÂN KHẤU – NGÀY
Tiếng nhạc đám cưới chợt tắt lịm. Không khí náo loạn bao trùm lấy sảnh tiệc. Khách mời xôn xao bàn tán, quay cuồng nhìn về phía sân khấu. Cố Tiểu Hàn, trên bộ váy cưới lộng lẫy, đang ôm bụng quằn quại. Những giọt máu đỏ sẫm bắt đầu thấm ra qua lớp váy. Nước mắt cô ta giàn giụa, nhưng không phải vì xúc động.
Thẩm Uyên, chú rể, với khuôn mặt tái mét, nằm gục xuống sàn. Anh ta thở hổn hển, đôi mắt đảo quanh tìm kiếm một tia hy vọng mong manh. Vài vị khách mời thân thiết của cô dâu chú rể đã bắt đầu lén lút rời đi, không muốn vướng vào một rắc rối lớn như vậy.
Vài người bạn của Cố Tiểu Hàn vội vã chạy tới.
BẠN CỦA CỐ TIỂU HÀN 1
(Lo lắng)
Tiểu Hàn! Cô có sao không? Chúng ta cần đưa cô đến bệnh viện ngay!
Cố Tiểu Hàn lắc đầu nguầy nguậy. Ánh mắt cô ta đầy hoảng loạn, nhìn chằm chằm vào Thẩm Uyên rồi lại cúi xuống nhìn bụng mình. Cơn đau nhói lên dữ dội hơn. Mọi thứ đổ vỡ quá nhanh, quá đột ngột.
CỐ TIỂU HÀN
(Thì thầm, giọng lạc đi)
Không thể nào… sao lại…
Xung quanh Thẩm Uyên, đám đông càng lúc càng lớn. Tiếng bàn tán vang lên như ong vỡ tổ.
KHÁCH 1
Thẩm tổng bệnh tật thế này, còn lên kế hoạch cưới xin nữa sao? Đúng là liều.
KHÁCH 2
Vừa mới đây còn rầm rộ khoe hạnh phúc, giờ thì hay rồi. Đúng là gieo nhân nào gặt quả ấy.
Cố Tiểu Hàn nghe những lời cay nghiệt đó, tim như bị bóp nghẹt. Cô ta tuyệt vọng tìm kiếm một lối thoát, nhưng ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía mình. Sự xấu hổ, nhục nhã dâng lên đến đỉnh điểm.
Bỗng nhiên, một giọng nói chế nhạo vang lên từ đám đông. Đó là một người đàn ông ăn mặc lòe loẹt, có vẻ ngoài trơ trẽn.
KHÁCH (VỚ VẨN)
Này, cô streamer kia! Chồng sắp chết đến nơi rồi, cô định làm gì đây? Tìm “hàng mới” sớm vậy sao?
Lời nói đó như nhát dao chí mạng đâm vào tim Cố Tiểu Hàn. Cô ta ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm kẻ vừa nói. Toàn bộ sự phòng bị, sự thách thức sụp đổ. Cô ta bật khóc nức nở, quay người bỏ chạy khỏi hội trường, không còn nghĩ đến bất cứ điều gì nữa.
Sau khi Cố Tiểu Hàn bỏ chạy, mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía Thẩm Uyên. Anh ta vẫn nằm đó, không còn chút sức lực nào.
Ánh đèn sân khấu chợt rọi lên. Cánh cửa chính của sảnh tiệc mở ra. Mộc Vy bước vào. Cô mặc một chiếc váy đen đơn giản nhưng đầy quyền lực. Trên tay cô là một chiếc hộp quà nhỏ, sang trọng. Cô tiến thẳng về phía sân khấu, bước chân vững vàng, ánh mắt không hề dao động.
Mọi ánh nhìn đổ dồn về phía Mộc Vy. Từ Cố Tiểu Hàn hoảng loạn bỏ chạy, đến Thẩm Uyên đang thoi thóp, tất cả đều bị hút vào sự xuất hiện đột ngột của cô. Thẩm Uyên ngẩng đầu lên, nhìn thấy Mộc Vy, đôi mắt anh ta mở to vì kinh ngạc và sợ hãi. Cố Tiểu Hàn, dù đã chạy ra xa sân khấu, cũng liếc nhìn lại.
Mộc Vy không nói một lời. Cô chậm rãi bước lên sân khấu, nơi Thẩm Uyên đang nằm gục. Cô đứng đó, nhìn thẳng vào mắt anh ta. Nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi cô.
MỘC VY
(Giọng nói rõ ràng, vang vọng)
Chúc mừng anh, Thẩm Uyên.
Thẩm Uyên lắp bắp.
THẨM UYÊN
(Khó nhọc)
Mộc… Mộc Vy? Cô… cô làm gì ở đây?
Mộc Vy khẽ lắc đầu, không trả lời câu hỏi của anh ta. Thay vào đó, cô đặt chiếc hộp quà lên bục sân khấu, ngay cạnh Thẩm Uyên.
MỘC VY
Đây là món quà cưới tôi dành cho hai người. Hy vọng nó sẽ hữu ích.
Thẩm Uyên nhìn chiếc hộp với ánh mắt dò xét, đầy nghi ngờ. Hắn đã chuẩn bị cho mọi thứ, nhưng sự xuất hiện của Mộc Vy và món quà bí ẩn này lại khiến hắn vô cùng bất an. Hắn có linh cảm rằng, đây sẽ là đòn kết liễu.
Mộc Vy nhìn chiếc hộp, rồi lại nhìn Thẩm Uyên. Ánh mắt cô sâu thẳm, không để lộ chút cảm xúc nào. Cô biết, đây chỉ là bước đầu. Cuộc chiến thật sự vẫn còn ở phía trước.
MỘC VY (SUY NGHĨ)
Đây mới chỉ là màn dạo đầu thôi, Thẩm Uyên. Sân khấu này, cô ta sẽ không bao giờ có được.
Mộc Vy quay gót, rời khỏi sân khấu một cách dứt khoát. Tiếng xì xào, bàn tán lại nổi lên khắp nơi. Cô bước đi, để lại phía sau sự hỗn loạn và ánh mắt kinh hoàng của Thẩm Uyên. Chiếc hộp quà trên bục sân khấu như một quả bom hẹn giờ, chờ đợi thời khắc nổ tung.
MỘC VY
(Mỉm cười nhẹ nhàng)
Chúc mừng anh, Thẩm Uyên.
Thẩm Uyên nhìn chiếc hộp quà trên tay Mộc Vy, rồi lại nhìn cô. Ánh mắt anh ta vẫn còn vương vấn sự kinh ngạc và một chút sợ hãi cố giấu. Anh ta không hiểu tại sao Mộc Vy lại xuất hiện ở đây, lại mang đến một món quà vào đúng ngày trọng đại này.
THẨM UYÊN
(Lắp bắp)
Mộc… Mộc Vy? Cô… cô làm gì ở đây?
Mộc Vy chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi càng thêm bí ẩn. Cô chậm rãi bước đến gần Thẩm Uyên, đặt chiếc hộp quà lên bục sân khấu, ngay bên cạnh anh ta.
MỘC VY
Đây là món quà cưới tôi dành cho hai người. Hy vọng nó sẽ hữu ích.
Thẩm Uyên nhìn chiếc hộp với ánh mắt dò xét, đầy nghi ngờ. Hắn đã chuẩn bị cho mọi thứ, nhưng sự xuất hiện của Mộc Vy và món quà bí ẩn này lại khiến hắn vô cùng bất an. Hắn có linh cảm rằng, đây sẽ là đòn kết liễu.
Mộc Vy nhìn chiếc hộp, rồi lại nhìn Thẩm Uyên. Ánh mắt cô sâu thẳm, không để lộ chút cảm xúc nào. Cô biết, đây chỉ là bước đầu. Cuộc chiến thật sự vẫn còn ở phía trước.
MỘC VY (SUY NGHĨ)
Đây mới chỉ là màn dạo đầu thôi, Thẩm Uyên. Sân khấu này, cô ta sẽ không bao giờ có được.
Mộc Vy quay gót, rời khỏi sân khấu một cách dứt khoát. Tiếng xì xào, bàn tán lại nổi lên khắp nơi. Cô bước đi, để lại phía sau sự hỗn loạn và ánh mắt kinh hoàng của Thẩm Uyên. Chiếc hộp quà trên bục sân khấu như một quả bom hẹn giờ, chờ đợi thời khắc nổ tung.
Cố Tiểu Hàn, dù đã chạy ra khỏi sảnh tiệc, vẫn không kìm được sự tò mò và lo lắng. Cô ta lẻn trở lại, nấp sau một cột đá, nhìn chằm chằm về phía sân khấu. Khi thấy Mộc Vy xuất hiện và đặt chiếc hộp quà, Cố Tiểu Hàn cảm thấy tim mình đập thình thịch. Cái cảm giác bất an quen thuộc lại ùa về. Cô ta nhìn Thẩm Uyên, rồi nhìn chiếc hộp quà, cố gắng đoán xem bên trong là gì.
Thẩm Uyên, dù đang rất yếu, vẫn cố gắng gượng dậy để xem xét chiếc hộp. Anh ta nhìn Mộc Vy với ánh mắt căm hận xen lẫn sợ hãi.
THẨM UYÊN
(Thì thầm)
Mộc Vy… cô không thể làm thế với tôi!
Anh ta run rẩy đưa tay về phía chiếc hộp. Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Hắn biết Mộc Vy không bao giờ làm gì mà không có mục đích. Chắc chắn đây không phải là một món quà cưới bình thường.
Cuối cùng, Thẩm Uyên cũng cầm chắc chiếc hộp quà. Hắn nhìn Cố Tiểu Hàn đang lấp ló ở phía xa, rồi nhìn xuống chiếc hộp. Mùi hương thoang thoảng từ hộp gỗ tỏa ra, mang theo một chút men say quyện lẫn sự khô khan của giấy tờ. Sự tò mò và lo lắng dâng lên tột độ.
Thẩm Uyên chậm rãi mở chiếc hộp quà. Mắt anh ta mở to khi nhìn thấy thứ bên trong. Cố Tiểu Hàn cũng nín thở dõi theo.
Bên trong hộp, không phải là trang sức hay tiền bạc. Mà là một phong bì màu trắng, được niêm phong cẩn thận.
Thẩm Uyên nhìn chằm chằm vào phong bì, cảm giác bất an càng lúc càng lớn. Anh ta nhớ lại những lời Mộc Vy nói với mình trước đây, những lời ám chỉ về một sự thật kinh hoàng mà anh ta đã cố tình lờ đi.
Mộc Vy đứng ở phía xa, nhìn thấy phản ứng của Thẩm Uyên và Cố Tiểu Hàn. Nụ cười trên môi cô càng thêm sâu thẳm. Cô biết, chỉ cần mở phong bì đó ra, tất cả những gì họ gây dựng trên nền dối trá sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Cố Tiểu Hàn, với trái tim đập liên hồi, tiến lại gần hơn. Cô ta không thể chịu đựng được sự hồi hộp này. Cô ta muốn biết Thẩm Uyên đang nhìn thấy gì, muốn biết Mộc Vy đã giấu họ điều gì.
Thẩm Uyên run rẩy cầm lấy phong bì. Tay anh ta không ngừng run rẩy. Hắn cảm thấy có thứ gì đó rất nặng nề, rất quan trọng đang nằm trong tay mình.
MỘC VY
(Nói vọng lại, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực)
Anh xem đi, Thẩm Uyên. Đó là bằng chứng. Bằng chứng cho tất cả những gì anh đã làm.
Thẩm Uyên ngẩng phắt đầu lên nhìn Mộc Vy. Ánh mắt anh ta như bị hút vào cô. Hắn hiểu rồi. Mộc Vy đã không còn đứng nhìn nữa. Cô đã chuẩn bị sẵn cho ngày này.
Cố Tiểu Hàn cũng tiến sát lại gần Thẩm Uyên, ánh mắt dán chặt vào phong bì. Cô ta cảm thấy không khí trong sảnh tiệc đang đặc quánh lại, căng thẳng đến nghẹt thở. Mọi thứ như ngừng lại, chỉ còn lại Thẩm Uyên, Cố Tiểu Hàn và chiếc phong bì trắng trên tay anh ta.
Thẩm Uyên hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở niêm phong của phong bì. Mọi thứ dường như chậm lại. Tiếng nhạc đám cưới im bặt, tiếng xì xào của khách mời tan biến. Chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của chính anh ta và Cố Tiểu Hàn.
Anh ta rút tờ giấy bên trong ra. Dù khoảng cách khá xa, Cố Tiểu Hàn vẫn có thể nhìn thấy đó là một loại giấy tờ có dấu mộc đỏ rất lớn.
Thẩm Uyên nhìn chằm chằm vào tờ giấy, khuôn mặt từ tái mét chuyển sang trắng bệch. Anh ta không nói nên lời, chỉ biết há hốc mồm, đôi mắt mở to hoảng loạn nhìn chằm chằm vào Mộc Vy.
Mộc Vy mỉm cười. Đó là một nụ cười chiến thắng, nhưng cũng phảng phất chút buồn bã. Cô biết, đây là kết cục không thể tránh khỏi cho những kẻ đã dám đạp lên hạnh phúc của người khác.
Cố Tiểu Hàn nhìn thấy biểu cảm của Thẩm Uyên, trái tim cô ta cũng bắt đầu hoảng loạn. Cô ta vội vàng đưa tay ra, muốn nhìn xem Thẩm Uyên đang cầm gì.
MỘC VY
(Bước tới gần hơn, giọng nói vang vọng)
Đó là một bản báo cáo chẩn đoán ung thư dạ dày giai đoạn cuối, Thẩm Uyên. Và tôi tin, cô ta cũng có một thứ tương tự, phải không Cố Tiểu Hàn? Một giấy kiểm tra thai kỳ.
Sự im lặng bao trùm lấy sảnh tiệc. Tất cả mọi người đều sững sờ nhìn về phía Thẩm Uyên và Cố Tiểu Hàn. Cố Tiểu Hàn lập tức tái mặt, hai tay cô ta cũng bắt đầu run rẩy.
Cố Tiểu Hàn sững sờ, hai tay cô ta vẫn còn lơ lửng trên không, cố gắng chạm vào tờ giấy trong tay Thẩm Uyên. Biểu cảm vui sướng khi nãy hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. Cô ta nhìn Thẩm Uyên, rồi lại nhìn sang Mộc Vy, ánh mắt van xin, cầu cứu.
THẨM UYÊN
(Giọng run rẩy, như không tin vào mắt mình)
Ung thư… dạ dày… giai đoạn cuối? Không… không thể nào!
Anh ta nhìn chằm chằm vào tờ báo cáo, những dòng chữ và con số như xoáy sâu vào tâm trí anh ta. Hình ảnh về một năm ăn chơi trác táng, những bữa tiệc tùng thâu đêm cùng Cố Tiểu Hàn chợt ùa về, giờ đây lại bị phủ bóng đen bởi căn bệnh hiểm nghèo. Mồ hôi túa ra trên trán Thẩm Uyên, cơ thể anh ta bắt đầu run lên bần bật.
MỘC VY
(Bước lại gần, giọng lạnh lùng)
Tại sao không thể nào? Anh đã bao giờ nghĩ đến hậu quả của việc mình làm chưa? Anh đã bao giờ nghĩ đến sức khỏe của mình chưa, Thẩm Uyên? Hay anh chỉ biết đắm chìm trong tội lỗi và sự ích kỷ của bản thân?
Lời nói của Mộc Vy như những nhát dao cứa vào tim Thẩm Uyên. Anh ta ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt đầy căm hận và tuyệt vọng.
THẨM UYÊN
(Gầm lên, giọng lạc đi)
Cô… cô đã làm gì với tôi? Cô đã dàn dựng tất cả phải không?
MỘC VY
(Nhếch mép cười khinh bỉ)
Tôi chỉ đưa cho anh sự thật thôi, Thẩm Uyên. Sự thật mà anh đã cố tình chối bỏ. Còn cô ta…
Mộc Vy quay sang nhìn Cố Tiểu Hàn, ánh mắt đầy vẻ chế giễu.
MỘC VY
…cô ta cũng có một sự thật cần phải đối mặt, đúng không, Cố Tiểu Hàn? Cái thai trong bụng cô… nó có phải là một sự đền bù xứng đáng cho những gì cô đã làm không?
Cố Tiểu Hàn chết lặng. Khuôn mặt cô ta trắng bệch như tờ giấy, đôi môi run rẩy không thể thốt nên lời. Cô ta nhìn xuống bụng mình, rồi lại nhìn Thẩm Uyên, đôi mắt ngấn lệ. Sự vui sướng, thỏa mãn khi tưởng chừng đã chiến thắng tất cả giờ đây biến thành nỗi sợ hãi tột cùng.
MỘC VY
Tôi đã cho anh một năm để vui chơi bên tình nhân. Tôi đã chứng kiến anh công khai ngoại tình, anh công khai phản bội tôi. Và tôi, Mộc Vy, sẽ không bao giờ để những kẻ như các người sống hạnh phúc trên nỗi đau của tôi.
Mộc Vy bước chậm rãi về phía Thẩm Uyên, bàn tay cô đưa ra, không phải để an ủi, mà là để giữ lấy tờ báo cáo.
MỘC VY
Anh đã có một năm để hưởng lạc. Giờ là lúc anh phải đối mặt với sự thật nghiệt ngã nhất.
Thẩm Uyên buông thõng tờ báo cáo. Anh ta như một con rối bị đứt dây, đổ sụp xuống sàn nhà. Tiếng động vang lên, thu hút sự chú ý của tất cả khách mời. Họ nhìn cảnh tượng trước mắt với ánh mắt kinh hoàng.
Cố Tiểu Hàn nhìn Thẩm Uyên đang nằm sõng soài dưới sàn, rồi lại nhìn Mộc Vy đang đứng đó, uy nghiêm như một nữ thần trả thù. Cô ta biết, mọi thứ đã kết thúc. Họ đã mất tất cả.
Tiếng xì xào lan khắp lễ đường khi Mộc Vy quay lưng rời đi, bỏ lại Thẩm Uyên và Cố Tiểu Hàn chết sững giữa sự xôn xao của khách mời. Mộc Vy giữ nguyên vẻ bình thản, mãn nguyện.
THẨM UYÊN
(Thều thào, mắt trợn tròn nhìn theo bóng lưng Mộc Vy)
Mộc Vy… cô ta…
Anh ta cảm nhận được sự lạnh lẽo trong ánh mắt của mọi người xung quanh, từng lời xì xào như kim châm vào tai. “Ung thư giai đoạn cuối?”, “Thật không thể tin nổi!”, “Trời ơi, cô ta làm vậy sao?” – những lời thì thầm ấy như một bản án dành cho anh ta. Giấy báo cáo chẩn đoán bệnh ung thư dạ dày giai đoạn cuối giờ đây như một quả bom nổ chậm trong tay, đè nén anh ta.
CỐ TIỂU HÀN
(Run rẩy, cố gắng níu lấy cánh tay Thẩm Uyên nhưng anh ta gạt ra)
Anh… anh ổn chứ? Báo cáo đó…
Cố Tiểu Hàn nhìn tờ giấy Thẩm Uyên đang cầm, rồi nhìn Cố Tiểu Hàn đang hoảng loạn. Trong đầu cô ta giờ đây chỉ còn hình ảnh về những chuyến du lịch sang chảnh, những bữa tiệc xa hoa mà Thẩm Uyên đã chu cấp cho cô ta suốt một năm qua, những lần check-in trên mạng xã hội đầy tự mãn, giờ đây tất cả đều nhuốm màu bi kịch. Cô ta cảm nhận rõ cái thai trong bụng mình đang quặn lại, như thể chính nó cũng đang sợ hãi tương lai.
THẨM UYÊN
(Giọng lạc đi, nhìn xuống bụng Cố Tiểu Hàn đầy ghê tởm)
Cái thai… cái thai đó… liệu nó có phải là con tôi không? Hay cô ta đã âm mưu gì đó nữa?
Sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi dâng trào trong Thẩm Uyên. Anh ta nhìn Cố Tiểu Hàn, không còn là người tình duy nhất, mà là một kẻ đồng lõa trong một âm mưu đen tối nào đó, hoặc tệ hơn, là một phần của định mệnh tàn khốc đang sụp đổ.
CỐ TIỂU HÀN
(Khóc nấc lên, tuyệt vọng)
Anh nói gì vậy? Em… em yêu anh mà! Đứa bé…
Lời cầu xin của Cố Tiểu Hàn bị nhấn chìm bởi tiếng động cơ xe phân khối lớn vang lên dữ dội bên ngoài. Tiếng động cơ quen thuộc, nhưng giờ đây lại mang đến cảm giác bất an tột độ.
CẢNH CẮT NGANG:
Xe phân khối lớn dừng lại trước cổng nhà thờ. Cánh cửa mở ra, một vài thanh niên ăn mặc bụi bặm, trên tay cầm theo những chiếc điện thoại. Một trong số họ, có vẻ là người của giới streamer, nhanh chóng livestream.
STREAMER 1 (V.O.)
(Giọng đầy kịch tính)
Chào mọi người! Chúng ta đang có mặt tại lễ cưới của Thẩm Uyên và Cố Tiểu Hàn đây. Một đám cưới… có vẻ hơi khác thường. Vừa rồi là khoảnh khắc Mộc Vy rời đi sau khi… ồ, tôi không dám nói ra. Nhưng tôi có cảm giác, đây chỉ là khởi đầu của một câu chuyện còn dài hơn nữa! Ai mà biết được, liệu Thẩm Uyên có còn đủ sức để “chơi” tiếp không nhỉ?
CẢNH QUAY LẠI LỄ ĐƯỜNG:
Thẩm Uyên ôm đầu, người run lên bần bật. Cố Tiểu Hàn quỳ sụp xuống sàn, nước mắt giàn giụa. Tiếng xì xào của khách mời ngày càng lớn hơn, biến thành một tràng cười chế nhạo, hả hê. Mộc Vy, ở một góc khuất, mỉm cười mãn nguyện, ánh mắt lướt qua chiếc điện thoại đang quay livestream của một streamer nào đó, dường như cô đã dự liệu trước tất cả.
CỐ TIỂU HÀN
(Giọng lạc đi trong tiếng khóc nức nở)
Không… không phải vậy! Anh đừng tin những lời đó!
CỐ TIỂU HÀN
(Nắm lấy tay Thẩm Uyên, nhưng anh ta giật mạnh ra)
Em… em chỉ yêu mình anh thôi! Đứa bé này… nó chắc chắn là con của anh! Anh xem đi, nó giống anh y như đúc!
Cố Tiểu Hàn chỉ vào bụng mình. Ánh mắt Thẩm Uyên lướt qua rồi nhanh chóng dời đi, nét ghê tởm và nghi ngờ ngày càng sâu sắc. Anh ta không còn nhìn Cố Tiểu Hàn như một người tình nữa, mà như một con quái vật gian xảo đã giăng bẫy.
THẨM UYÊN
(Gầm lên, tiếng vang vọng khắp lễ đường)
Giống tôi? Cô nghĩ tôi ngu lắm sao? Cái thai này… nó đã có bao nhiêu tháng rồi? Kể cả khi tôi và cô ta còn là vợ chồng, hay chỉ là sau khi Mộc Vy phát hiện ra sự thật? Đừng có lừa tôi!
TIẾNG LỐP XE PHÂN KHỐI LỚN KINH HOÀNG VANG LÊN BÊN NGOÀI.
CỐ TIỂU HÀN
(Vò đầu bứt tai, tuyệt vọng)
Anh nói gì vậy? Em đã nói bao nhiêu lần rồi! Cái thai này là của anh! Chúng ta ngoại tình, anh vẫn cho em tiền, vẫn đưa em đi du lịch khắp nơi! Đó là tình yêu mà!
THẨM UYÊN
(Cười lớn đầy điên dại)
Tình yêu? Cái thứ tình yêu mà cô đã đánh đổi bằng sự phản bội, bằng việc hủy hoại cuộc đời tôi và Mộc Vy sao? Giờ đây cô lại dám nói đến tình yêu?
Khách mời bắt đầu đứng dậy, nhìn chằm chằm vào cặp đôi giữa sân khấu. Tiếng xì xào ngày càng lớn, hòa lẫn với những tiếng cười khúc khích đầy chế giễu.
CỐ TIỂU HÀN
(Đứng bật dậy, ánh mắt điên cuồng nhìn quanh)
Không! Không thể nào! Mộc Vy… cô ta không thể làm vậy với tôi! Em là người mà Thẩm Uyên yêu! Em là người xứng đáng có được hạnh phúc này!
Cố Tiểu Hàn bất ngờ lao về phía Mộc Vy, người vẫn đang đứng đó, bình thản quan sát mọi chuyện.
CỐ TIỂU HÀN
(Chỉ tay vào Mộc Vy, giọng rít lên)
Mày… mày là đồ độc ác! Mày đã biết mình bị bệnh mà còn cố tình phá hoại đám cưới của tao! Mày không xứng đáng được sống!
Mộc Vy chỉ mỉm cười, tiến lại gần Cố Tiểu Hàn.
MỘC VY
(Giọng điệu bình thản nhưng đầy sức nặng)
Tôi không cần phải làm gì cả, Cố Tiểu Hàn. Chính cô và Thẩm Uyên đã tự hủy hoại mình. Còn về bệnh tình của tôi…
Mộc Vy giơ lên tờ giấy xét nghiệm thai kỳ của chính mình, một tờ giấy trắng muốt, chưa có bất kỳ kết quả nào.
MỘC VY
…chỉ có cô và anh ta mới biết rõ ai đang mang trong mình “mầm họa” thực sự. Tôi chỉ đơn giản là… không muốn hai người được hạnh phúc trên nỗi đau của người khác.
Cố Tiểu Hàn cứng đờ người. Ánh mắt cô ta đảo qua lại giữa tờ giấy trong tay Mộc Vy và Thẩm Uyên. Bỗng nhiên, cô ta vấp chân, ngã khuỵu xuống sàn, bụng quặn lên dữ dội.
CỐ TIỂU HÀN
(Thét lên đau đớn)
Á! Đau quá!
Thẩm Uyên nhìn Cố Tiểu Hàn đang vật vã trên sàn, rồi nhìn Mộc Vy với ánh mắt phức tạp. Tiếng ồn ào của đám đông dường như đã lắng xuống, thay vào đó là sự im lặng đến rợn người.
Một giọng nói vang lên từ đám đông, rõ ràng và sắc bén.
GIỌNG NÓI TỪ ĐÁM ĐÔNG
(V.O.)
Ai đó gọi xe cấp cứu đi! Và kiểm tra lại xem cô streamer kia có thật sự mang thai không nhé! Hoặc có lẽ, cái thai đó đã không còn an toàn nữa rồi.
Cố Tiểu Hàn nhìn xuống bụng mình, ánh mắt hoảng loạn tột độ. Thẩm Uyên lùi lại một bước, khuôn mặt biến sắc. Mộc Vy chỉ đơn giản là quay người lại, để lại sau lưng cảnh tượng hỗn loạn và đầy bi kịch. Cô ta bước ra khỏi lễ đường, dáng vẻ thanh thoát, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tiếng nhạc đám cưới tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng khóc nức nở của Cố Tiểu Hàn và những tiếng xì xào bàn tán đầy suy đoán.
NGOẠI CẢNH. BÊN NGOÀI LỄ ĐƯỜNG – NGÀY
MỘC VY bước ra khỏi lễ đường. Không khí ngột ngạt, nặng nề của buổi lễ ám ảnh cô. Cô hít một hơi thật sâu, không khí trong lành bên ngoài như xua tan đi tất cả những mệt mỏi, tủi nhục vừa qua. Một cảm giác nhẹ nhõm, tự do lan tỏa khắp cơ thể. Cô biết mình đã kết thúc một chương đầy “ấn tượng” trong cuộc đời mình. Dù phía trước còn nhiều điều không chắc chắn, nhưng cô đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới.
Cô dừng lại bên ngoài, ngước nhìn bầu trời xanh thẳm. Những đám mây trắng lững lờ trôi, như đang đồng hành cùng cô trên con đường mới. Đám đông xì xào bàn tán vẫn vọng lại từ phía sau, nhưng chúng đã không còn sức tác động lên cô nữa. Cô quay lưng lại với tất cả, sải bước chân mạnh mẽ.
Ánh mắt cô lướt qua chiếc xe sang trọng đang đỗ ở ngoài. Đó là chiếc xe mà Thẩm Uyên đã từng dùng để đưa cô đi khắp nơi, để cùng Cố Tiểu Hàn đi du lịch đến những “điểm du lịch nổi tiếng trên mạng” mà anh ta khoe khoang trên trang cá nhân. Giờ đây, nó chỉ còn là một vật vô tri, một minh chứng cho sự lừa dối và phản bội. Cô không còn cảm xúc gì với nó, cũng như với chủ nhân của nó.
Cô bước về phía con đường phía trước, nơi có một quán cà phê nhỏ quen thuộc. Nơi đây từng là điểm hẹn bí mật của cô và Thẩm Uyên trước khi họ kết hôn, trước khi anh ta biến thành một con người hoàn toàn khác. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa nhiều nỗi niềm.
Cô vào quán, gọi một ly cà phê đen không đường. Cô ngồi xuống chiếc bàn quen thuộc cạnh cửa sổ, nhìn dòng người qua lại. Tiếng nhạc xập xình từ xa vọng lại, đâu đó có tiếng rao của người bán hàng rong. Âm thanh của cuộc sống bình dị, khác xa với cái “thế giới hào nhoáng” mà Thẩm Uyên và Cố Tiểu Hàn từng cố gắng xây dựng.
Cô lấy điện thoại ra, mở lại cuộc gọi đã ghi âm với Cố Tiểu Hàn. Giọng nói van xin, đe dọa, và tuyệt vọng của cô ta vẫn còn văng vẳng bên tai. Cô đã thu thập đủ bằng chứng về sự ngoại tình, về những lời nói dối trá, về cái thai mà Cố Tiểu Hàn đã dùng để gài bẫy Thẩm Uyên. Tất cả đã được sắp xếp gọn gàng trong một tệp hồ sơ, sẵn sàng để công khai nếu cần.
Nhưng cô không muốn làm vậy. Cô đã cho họ thấy một phần của sự thật ngay tại lễ đường, và điều đó đã đủ để phá hủy mọi thứ của họ. Giờ đây, cô chỉ muốn quên đi tất cả.
Cô nhớ lại ba năm hôn nhân. Ba năm vun đắp, xây dựng. Rồi một năm sau đó là sự phản bội, lừa dối. Cô đã từng tin tưởng Thẩm Uyên tuyệt đối, tin rằng anh ta là người đàn ông của đời mình. Nhưng giờ đây, anh ta chỉ còn là một bóng ma trong quá khứ.
Cô đưa tay lên xoa nhẹ bụng mình. Không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống, không có “mầm họa” nào đang tồn tại trong cô. Cô hít một hơi nữa, cảm nhận sự trống rỗng, nhưng cũng là sự nhẹ nhàng.
Cô đặt ly cà phê xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiều hắt vào, làm bừng sáng không gian. Cô đứng dậy, bước ra khỏi quán cà phê. Cánh cửa kính khẽ rung lên, tiếng chuông nhỏ vang lên khe khẽ, như một lời chào tạm biệt cho quá khứ.
Cô tiếp tục bước đi, hướng về phía ánh mặt trời. Những con phố xa lạ, những tòa nhà cao tầng, những gương mặt người qua lại. Tất cả đều là một bức tranh mới, một khởi đầu mới. Cô không biết mình sẽ đi về đâu, sẽ làm gì. Nhưng cô biết, cô sẽ không bao giờ quay lại.
Đôi mắt cô ánh lên một tia hy vọng. Cuộc đời vẫn còn dài, và cô sẽ sống tiếp phần đời còn lại của mình một cách trọn vẹn, không còn vướng bận bởi bất kỳ ai. Cô sẽ tìm lại chính mình, tìm lại ý nghĩa của cuộc sống.
Cô mỉm cười, lần này là một nụ cười thật sự, không chút gượng gạo. Bước chân cô trở nên nhẹ nhàng hơn, như thể đôi cánh vừa được mọc ra. Cô nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn rực rỡ đang dần buông xuống. Đó là lời hứa hẹn về một ngày mai tươi sáng, một chương mới đầy hứa hẹn. Cô không còn sợ hãi, không còn đau khổ. Chỉ còn lại sự bình yên và niềm tin vào bản thân. Cuộc hành trình của Mộc Vy, một hành trình tìm lại chính mình, đã chính thức bắt đầu. Cô sẽ không để bất kỳ ai, bất kỳ điều gì cản bước cô nữa. Quá khứ đã khép lại, tương lai đang mở ra.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

