MẸ (của Trần Niệm)
(Lạnh lùng, giọng đầy sự khó chịu)
Mày còn biết đường về à? Tao tưởng mày chết ở ngoài rồi.
TRẦN NIỆM
(Nhìn thẳng vào mẹ, ánh mắt kiên định, không chút sợ hãi hay cúi đầu như kiếp trước. Cô cảm thấy một sự chai sạn lạnh lẽo dâng lên trong lòng.)
Mẹ cứ nghĩ con chết ngoài đó là vui lắm sao?
MẸ (của Trần Niệm)
(Nhíu mày, sự tức giận bùng lên khi thấy con gái không hề tỏ ra sợ hãi hay hối lỗi. Vẻ mặt bà càng thêm khó coi.)
Mày ăn nói với mẹ mày kiểu gì thế? Ai cho phép mày vênh váo?
TRẦN NIỆM
(Hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự thách thức.)
Con không ăn nói vênh váo. Con chỉ đang nói sự thật. Mẹ mong con chết thật sao?
MẸ (của Trần Niệm)
(Cười khẩy, giọng mỉa mai đầy cay độc.)
Mày nghĩ quẩn à? Mày chết rồi, ai sẽ làm trâu làm ngựa cho cái nhà này? Ai sẽ lo cho cái thằng cha bại não của mày? Mày nghĩ tao muốn mày chết lắm à?
TRẦN NIỆM
(Ánh mắt cô quét qua căn nhà đổ nát, rồi nhìn thẳng vào mẹ. Lời nói của cô như một nhát dao cứa vào sự giả dối.)
Đúng vậy, con không chết thì mẹ lấy đâu ra người để trút giận, để cảm thấy mình vẫn còn có giá trị. Con đã chết một lần rồi. Mẹ hại con chết một lần rồi.
MẸ (của Trần Niệm)
(Bị câu nói của Trần Niệm làm cho sững sờ, rồi lại càng thêm tức giận. Bà đưa tay lên định tát con gái.)
Mày…
TRẦN NIỆM
(Nhanh nhẹn né tránh, đôi mắt cô lóe lên sự quyết tâm. Cô nhìn mẹ với ánh mắt không còn chút tình cảm nào, chỉ còn sự tính toán và mục đích.)
Mẹ đừng có động vào con. Con không còn là Trần Niệm yếu đuối ngày xưa nữa. Con về đây không phải để chịu đựng, mà là để đòi lại mọi thứ.
MẸ (của Trần Niệm)
(Đứng đờ người, nhìn trân trối vào con gái. Bà chưa bao giờ thấy Trần Niệm như thế này. Sự lạnh lùng và quyết liệt trong mắt con gái khiến bà cảm thấy bất an.)
Mày… mày nói cái gì?
TRẦN NIỆM
(Cô quay lưng lại, bước về phía phòng mình, bỏ lại mẹ đứng trân trối trong sự ngỡ ngàng và tức giận. Cô không còn muốn nghe thêm lời nào nữa. Tất cả những gì cô cần làm bây giờ là chữa khỏi đôi tai này, và bắt đầu kế hoạch của mình.)
Con sẽ không chết ở nhà này. Và mẹ cũng sẽ không bao giờ có được thứ mẹ muốn từ con nữa.
TRẦN NIỆM
(Cô bước nhanh về phòng mình. Cánh cửa ọp ẹp kêu lên một tiếng ken két. Bên trong, căn phòng vẫn y nguyên như cũ: tường bong tróc, đồ đạc cũ kỹ, phủ một lớp bụi dày. Trần Niệm không hề bận tâm. Cô mở tủ, lấy ra một bộ quần áo sạch sẽ, gọn gàng – thứ mà cô đã chuẩn bị từ trước. Những ánh mắt khó chịu và đầy dò xét của mẹ và bà nội dõi theo cô từ ngoài hành lang. Bà nội khẽ hừm một tiếng, rồi lại nhìn mẹ Trần Niệm, như đang chờ đợi một lời giải thích hay một sự phản ứng nào đó.)
MẸ (của Trần Niệm)
(Giọng cằn nhằn, chua ngoa, vang lên từ phía cửa phòng.)
Mày làm trò gì nữa đấy? Muốn gây chuyện gì nữa?
TRẦN NIỆM
(Cô quay lại, không hề vội vã. Đôi mắt cô liếc qua bà nội, rồi dừng lại ở mẹ. Vẫn là cái nhìn lạnh lùng, không có chút sợ hãi hay nao núng. Cô chỉ đơn giản là quay lưng đi, tiếp tục công việc của mình.)
Con đi thay quần áo.
MẸ (của Trần Niệm)
(Bà ta tiến vào phòng, đứng chắn ngang cửa, ánh mắt dò xét quét qua người con gái.)
Thay quần áo đi đâu? Bữa cơm đã sắp xong rồi, còn bày đặt. Tao đã dặn rồi, ăn uống cho đàng hoàng vào.
TRẦN NIỆM
(Cô hít một hơi sâu, nhắm mắt lại trong giây lát. Cảm giác của sự ngột ngạt và quen thuộc lại ùa về, nhưng lần này, nó không còn làm cô đau đớn nữa. Cô mở mắt, ánh mắt nhìn thẳng vào mẹ, kiên quyết.)
Con không ăn.
MẸ (của Trần Niệm)
(Bà ta sững sờ, rồi tức giận bùng lên. Bà ta chưa bao giờ gặp phải thái độ này từ Trần Niệm. Vẻ mặt bà ta biến đổi, từ ngạc nhiên sang giận dữ.)
Mày nói cái gì? Mày từ chối ăn cơm gia đình à? Mày muốn làm cái trò gì nữa đây? Mày muốn làm nó sợ hả?
TRẦN NIỆM
(Cô lắc đầu chậm rãi, không trả lời câu hỏi của mẹ. Thay vào đó, cô bước về phía chiếc tủ quần áo đã mở sẵn, tay thoăn thoắt lấy bộ đồ mình muốn mặc.)
Con đi tắm.
MẸ (của Trần Niệm)
(Bà ta nhìn con gái, rồi nhìn sang bà nội. Bà ta cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng sự khó chịu trong giọng nói ngày càng rõ rệt.)
Mày… Mày ngày càng hư đốn rồi đó. Ai cho phép mày làm thế?
TRẦN NIỆM
(Cô khẽ nhún vai, không đoái hoài đến lời mẹ. Cô bước qua mẹ, tiến về phía nhà tắm. Phía sau lưng, cô nghe thấy tiếng mẹ lẩm bẩm, rồi tiếng bà nội cất lên, tất cả đều là những lời than phiền, trách móc.)
Bà ơi, con bé này dạo này nó lạ lắm. Nó không nghe lời nữa rồi.
BÀ NỘI (của Trần Niệm)
(Giọng bà nội cũng không vui vẻ gì, chứa đầy sự khó chịu.)
Tao nói rồi, nó không ra gì cả. Nuôi nó tốn cơm tốn gạo. Giờ còn muốn làm loạn.
TRẦN NIỆM
(Cô đóng sập cửa nhà tắm. Tiếng động vang lên dứt khoát. Trần Niệm tựa lưng vào cánh cửa, đôi mắt nhắm nghiền. Cô đã làm được. Cô đã từ chối. Cô đã không để cho sự kiểm soát của họ trói buộc mình thêm một giây phút nào nữa. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành của không khí trong phòng tắm. Đây mới là bước đầu tiên.)
TRẦN NIỆM
(Cô khóa chặt cửa nhà tắm. Hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô nhìn quanh căn phòng nhỏ. Mọi thứ sạch sẽ, gọn gàng hơn hẳn so với bên ngoài. Cô tiến tới bồn rửa mặt, vặn vòi nước. Nước ấm chảy ra. Cô khẽ mỉm cười khi cảm nhận hơi ấm lan tỏa trên da mặt. Trần Niệm tự tay đun nước ấm, tự tay lau rửa. Cô nhìn mình trong gương, một hình ảnh tiều tụy nhưng ánh mắt đã có chút sức sống. Sau đó, cô cẩn thận mở túi đồ lấy ra bộ quần áo sạch sẽ mà vợ bác sĩ Trương đã chuẩn bị. Đó là một chiếc váy hoa nhã nhặn, một chiếc quần dài và một chiếc áo khoác mỏng. Cô thay đồ. Bộ quần áo vừa vặn, mềm mại và không còn mùi ẩm mốc như quần áo cũ của mình. Cảm giác thoải mái lan tỏa khắp cơ thể. Sau khi thay xong, cô mở hộp thuốc nhỏ trên bàn. Đếm lại số viên thuốc, kiểm tra hạn sử dụng. Cô tự nhủ trong lòng, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên định.)
Mình phải khỏe mạnh. Mình phải sống.
(Trần Niệm đứng nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng ban mai hắt vào phòng, làm bừng sáng không gian. Không còn tiếng mẹ hay bà nội léo nhảnh ngoài hành lang. Cô cảm thấy một tia hy vọng mới mẻ len lỏi trong tim. Một sự bình yên hiếm hoi mà cô chưa từng cảm nhận được ở nơi này. Cô siết chặt tay, đôi mắt ánh lên quyết tâm.)
Sẽ không ai có thể bắt nạt mình nữa.
(Cô bước ra khỏi phòng tắm, mang theo cảm giác sạch sẽ và tươi mới. Bộ quần áo mới mang lại cho cô một sự tự tin nhất định. Cô nhìn chiếc tủ quần áo cũ kỹ, rồi lại nhìn ra ngoài cửa. Cảnh vật bên ngoài vẫn vậy, nhưng giờ đây, mọi thứ dường như đã khác trong mắt Trần Niệm. Cô đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ.)
TRẦN NIỆM
(Trần Niệm đứng im một lúc lâu bên ngoài phòng tắm, cảm giác sạch sẽ và tươi mới từ cơ thể lan tỏa lên cả tâm trí. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ những ám ảnh từ bên ngoài. Đôi mắt cô dừng lại trên cánh cửa gỗ cũ kỹ của căn nhà, nơi mọi thứ dường như vẫn còn nguyên vẻ mục nát, nhưng trong mắt cô giờ đây đã khác. Một sự kiên định lạ thường bao trùm lấy cô.)
(Bỗng, từ phía phòng khách vọng vào những âm thanh ồn ào, gay gắt. Đó là tiếng bà nội và mẹ của Trần Niệm đang cãi nhau.)
BÀ NỘI (V.O.)
(Giọng the thé, đầy khinh bỉ)
Mang cái con bé này về làm gì không biết! Cứ cái đà này thì nhà mình còn tan nát đến bao giờ? Tiền thuốc thang, tiền ăn uống, thứ nào cũng tốn kém.
MẸ (V.O.)
(Giọng uể oải, đầy cáu kỉnh)
Ai bảo nó ốm đau bệnh tật mãi thế? Lớn rồi mà còn không biết tự lo cho thân, cứ bắt người ta phục vụ.
BÀ NỘI (V.O.)
(Cười khẩy)
Phục vụ cái gì mà phục vụ! Đáng lẽ phải vứt nó ra đường cho rồi. Một tháng mấy triệu tiền thuốc, lại còn tiền đi lại khám bệnh nữa. Tốn tiền vô dụng! Cái thứ chẳng làm được gì ra hồn.
(Trần Niệm đứng sững lại. Lời nói của bà nội như những nhát dao cứa vào tai, nhưng lần này, nó không còn khiến cô cảm thấy tủi thân hay đau đớn như trước. Một cảm giác ghê tởm, lạnh lẽo trào dâng trong lòng. Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa, nơi phát ra những lời nói độc địa ấy. Sự ích kỷ, tham lam và tàn nhẫn của những người thân đã cướp đi tuổi thơ, sức khỏe, thậm chí là cả mạng sống của cô, giờ đây lại đang tranh cãi về từng đồng tiền lẻ. Cô đã quá quen với việc bị chửi mắng, bị ghẻ lạnh, nhưng việc họ đếm đếm từng đồng chi phí cho sự tồn tại của cô, coi cô như một món hàng lỗ vốn, đã vượt quá giới hạn chịu đựng. Cô nắm chặt tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng kìm nén cơn giận dữ đang bùng lên.)
TRẦN NIỆM
(Thì thầm, giọng khàn đặc vì tức giận)
Tốn tiền vô dụng…
(Cô quay lưng lại với tiếng cãi vã, sải bước nhanh về phía cửa ra vào. Bộ quần áo sạch sẽ và cảm giác thoải mái dường như không còn đủ sức xoa dịu đi sự phẫn nộ trong lòng cô. Cô không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa dưới mái nhà này, nơi tình thương được đong đếm bằng tiền bạc và sự tồn tại của cô là một gánh nặng.)
(Trần Niệm mở mạnh cánh cửa, bước ra ngoài, không thèm ngoái nhìn lại căn nhà hoang tàn phía sau.)
TRẦN NIỆM
(Trần Niệm đứng đó, hơi thở dồn dập. Tiếng cãi vã từ bên trong căn nhà dường như đã tan biến vào không khí, nhường chỗ cho tiếng gió rít qua những khe hở mục nát. Cô nhìn quanh, không gian xung quanh cô giờ đây thật hoang vắng và tĩnh lặng. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên những bóng cây xơ xác, vẽ nên một bức tranh ảm đạm. Trần Niệm tự nhủ, từng lời thốt ra như một lời tuyên thệ. Lòng cô trào dâng một ý chí mãnh liệt, một quyết tâm không gì lay chuyển được. Cô không thể tiếp tục sống dựa dẫm, không thể để bản thân bị xem như một gánh nặng. Cô cần phải tự mình đứng lên, tự mình tìm cách sinh tồn.)
TRẦN NIỆM
(Thì thầm với chính mình, giọng đầy quả quyết)
Tự lập… Mình phải tự lập… Không thể cứ mãi phụ thuộc vào họ…
(Đôi mắt Trần Niệm sáng lên trong bóng tối. Cô nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm một con đường, một giải pháp. Suy nghĩ của cô lướt qua những công việc đơn giản, những việc có thể làm ngay lúc này, ngay tại nơi đây. Bán củi, có lẽ là một ý tưởng. Hoặc làm thuê cho ai đó, bất cứ việc gì, miễn là có thể kiếm được chút tiền trang trải cho bản thân. Cô nhớ lại những lần đi chặt củi cùng với cha mình hồi còn bé, cái cảm giác mệt nhoài nhưng đầy tự hào khi mang về một bó củi khô. Cô nghĩ đến những người hàng xóm, liệu có ai cần người giúp việc vặt, có ai cần người làm những công việc nặng nhọc mà mẹ cô và bà nội luôn chê là tốn sức, không ra tiền?)
TRẦN NIỆM
(Nhìn xuống đôi bàn tay mình, nắm chặt lại. Những ngón tay gầy guộc, nhưng ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng.)
Mình có thể làm được… Dù là việc gì đi nữa…
(Cô hít một hơi sâu, cố gắng đẩy lùi những ký ức đau buồn và sự tủi thân. Giờ đây, chỉ còn lại ý chí và khát vọng sinh tồn. Trần Niệm quay người, bước đi, bóng dáng nhỏ bé khuất dần vào màn đêm, mang theo một ngọn lửa hy vọng mới.)
TRẦN NIỆM
(Trần Niệm bước vào căn phòng tồi tàn, mùi ẩm mốc và thuốc thang xộc vào mũi. Ba cô, Trần Bán Bên, nằm đó trên chiếc giường ọp ẹp, đôi mắt nhìn vô định lên trần nhà nứt nẻ. Nửa thân trên của ông vẫn cử động được, nhưng ánh mắt ấy mang đầy nỗi đau và sự bất lực. Trần Niệm tiến lại gần, quỳ xuống bên giường, bàn tay gầy guộc khẽ chạm vào tay cha. Nó lạnh ngắt, nhưng vẫn còn sự sống.)
TRẦN NIỆM
(Giọng nói nhỏ nhẹ, cố gắng không để sự run rẩy trong đó lộ rõ)
Ba ơi…
(Trần Bán Bên khẽ quay đầu về phía con gái. Vẫn là ánh nhìn đờ đẫn ấy, nhưng khi thấy Trần Niệm, dường như có một tia sáng nhỏ nhoi lóe lên trong đôi mắt ông. Nó là sự nhận biết, là một chút hy vọng mong manh.)
TRẦN NIỆM
(Vuốt ve mái tóc bạc lơ xơ của cha)
Ba đừng lo. Con ở đây rồi.
(Cô nhìn thẳng vào mắt cha, đôi mắt giờ đây ánh lên sự kiên định, khác hẳn vẻ sợ hãi thường ngày. Quyết tâm mà cô vừa gieo vào lòng giờ đây càng được củng cố mạnh mẽ hơn khi đối diện với tình cảnh của cha mình.)
TRẦN NIỆM
(Giọng quả quyết, đầy hứa hẹn)
Con sẽ không để ba như thế này nữa đâu. Mẹ… bà nội… họ không hiểu đâu ba. Họ chỉ nghĩ đến tiền. Nhưng con thì khác.
(Cô siết chặt bàn tay cha.)
TRẦN NIỆM
(Thì thầm, như một lời thề son sắt)
Ba đừng lo, con sẽ tìm cách chữa bệnh cho ba. Không cần đến tiền của họ, không cần sự đồng ý của họ. Con sẽ tự mình làm được.
(Trần Bán Bên chớp mắt, nhìn con gái với vẻ khó hiểu. Ông không thể nói, không thể diễn tả hết những gì mình đang cảm nhận. Có quá nhiều cảm xúc lẫn lộn: sự bàng hoàng, một chút nghi ngờ, nhưng trên hết là tia hy vọng le lói. Ông khẽ cử động ngón tay, như muốn nắm lấy tay con gái.)
TRẦN NIỆM
(Mỉm cười yếu ớt, lau đi giọt nước mắt vô tình lăn dài trên má.)
Con biết ba đang nghĩ gì mà. Nhưng lần này sẽ khác. Ba cứ tin con.
(Cô nhìn cha, trong đôi mắt cô chất chứa cả tình yêu thương, nỗi xót xa và một ý chí sắt đá. Giờ đây, nhiệm vụ quan trọng nhất của Trần Niệm đã rõ ràng: cứu cha mình, bằng mọi giá.)
NGÀY HÔM SAU.
SÁNG SỚM. NHÀ CỦA TRẦN NIỆM.
Căn nhà nhỏ dột nát càng thêm phần u ám dưới ánh sáng lờ mờ của buổi sớm. Mùi ẩm mốc, mùi thuốc thang và mùi của sự nghèo khó bao trùm. Hứa Doanh, cô bé có mái tóc đen nhánh và đôi mắt to tròn ngơ ngác, đang ngồi co ro trên chiếc ghế gỗ ọp ẹp trong bếp. Em bé đang ăn một mẩu bánh mì khô quắt, đôi mắt lấm lét nhìn về phía hành lang.
Mẹ của Trần Niệm, một người phụ nữ trung niên với khuôn mặt khắc khổ, đang lau dọn bát đũa một cách chậm rãi, động tác lặp đi lặp lại như vô hồn. Bà không nhìn Hứa Doanh, cũng không nói gì. Sự im lặng trong căn nhà này luôn đè nặng, nhưng hôm nay, nó còn nặng nề hơn.
Cửa phòng Trần Niệm bật mở. Trần Niệm bước ra, dáng người gầy gò nhưng trong mắt lại ánh lên một vẻ kiên định lạ lùng. Cô mặc chiếc áo sơ mi cũ đã bạc màu, quần cũng đã sờn gấu. Sự thay đổi trong cách đi đứng, cách nhìn của cô khiến Hứa Doanh khựng lại, miếng bánh mì trên tay rơi xuống sàn nhà bẩn thỉu.
Hứa Doanh nhìn chằm chằm vào chị mình, đôi mắt tròn xoe đầy tò mò và một chút hoang mang. Trần Niệm của ngày hôm qua, người con gái luôn run rẩy, sợ hãi, người con gái lúc nào cũng cúi gằm mặt, giờ đây lại đứng thẳng lưng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. Nó sắc bén, nó chứa đựng một thứ gì đó mà Hứa Doanh chưa từng thấy.
TRẦN NIỆM
(Giọng nói vang lên, không còn sự run rẩy hay ngập ngừng.)
Chào buổi sáng, em.
Hứa Doanh giật mình. Lời chào này sao khác lạ thế. Chị Niệm chưa bao giờ chào em như thế này.
Mẹ của Trần Niệm ngẩng đầu lên, nhìn con gái với ánh mắt dò xét. Bà thấy rõ sự khác biệt. Một sự thay đổi không thể giải thích.
MẸ (CỦA TRẦN NIỆM)
(Giọng đều đều, có chút đề phòng.)
Chị mày đấy à? Đi đâu giờ mới về?
Trần Niệm không trả lời ngay. Cô nhìn mẹ mình, ánh mắt không còn sự sợ hãi quen thuộc mà thay vào đó là một sự bình tĩnh đến lạ.
TRẦN NIỆM
(Nhún vai, đi về phía bàn ăn.)
Đi dạo một chút.
Hứa Doanh không tin. Chị Niệm chưa bao giờ đi dạo một mình vào ban đêm. Hơn nữa, đêm qua mưa rất to.
HỨA DOANH
(Mắt vẫn dán chặt vào Trần Niệm, giọng lí nhí.)
Chị Niệm đi đâu đêm qua vậy?
Trần Niệm dừng lại, nhìn Hứa Doanh. Nụ cười nhẹ nở trên môi cô.
TRẦN NIỆM
(Giọng dịu dàng hơn, nhưng vẫn có một chút bí ẩn.)
Chị đi tìm một thứ quan trọng.
Mẹ của Trần Niệm cau mày.
MẸ (CỦA TRẦN NIỆM)
Tìm cái gì? Cái nhà này thiếu gì, thiếu tiền là chính.
Trần Niệm không để ý đến lời mẹ mình. Cô chỉ nhìn Hứa Doanh.
TRẦN NIỆM
(Nói với Hứa Doanh.)
Chị sẽ lo cho em. Đừng lo nhé.
Lời nói của Trần Niệm khiến Hứa Doanh càng thêm bối rối. Chị Niệm đang nói gì vậy? Chị có vẻ… mạnh mẽ hơn. Nhưng tại sao? Cô bé nhìn mẹ, rồi lại nhìn Trần Niệm, trong đầu đầy những câu hỏi không lời đáp. Một Trần Niệm hoàn toàn khác lạ, khiến em gái cùng mẹ khác cha cảm thấy có chút dè chừng.
SÁNG. NHÀ CỦA TRẦN NIỆM.
Ánh nắng ban mai lọt qua khe cửa mục nát, chiếu những tia sáng yếu ớt lên sàn nhà lạnh lẽo. Trần Niệm đứng thẳng lưng, trong tay là chiếc giỏ mây cũ kỹ. Cô không còn là Trần Niệm ngày hôm qua – rụt rè, sợ hãi, luôn cúi gằm mặt. Sự thay đổi trong ánh mắt cô giờ đây sắc bén, kiên định, như một lưỡi dao được mài sắc.
Mẹ của Trần Niệm đang ngồi thẫn thờ bên bếp lửa, vẻ mặt khắc khổ. Bà nhìn con gái với ánh mắt dò xét, có chút nghi ngờ và đề phòng. Bà cảm nhận rõ sự thay đổi ở Trần Niệm, một sự thay đổi không thể lý giải.
TRẦN NIỆM
(Giọng vang, dứt khoát, không còn sự run rẩy hay ngập ngừng.)
Con xin phép đi làm.
MẸ (CỦA TRẦN NIỆM)
(Giọng đều đều, có chút mỉa mai.)
Làm gì mà vội vàng thế? Chắc lại định trốn việc à?
Trần Niệm không đáp lời mẹ. Cô bước ra khỏi nhà, bỏ lại sau lưng không khí ngột ngạt và những lời lẽ cay nghiệt. Cô đi về phía con đường mòn nhỏ dẫn ra khỏi làng. Nắng sớm lên cao, rọi xuống những con đường đất đỏ, nơi cuộc sống nghèo khó vẫn hằn sâu.
TRẦN NIỆM (V.O.)
Tôi không còn là con búp bê bị hành hạ nữa. Tôi phải tự đứng lên, phải tự kiếm tiền. Vì em Hứa Doanh, và vì cả chính tôi.
Cô đi đến một gia đình hàng xóm. Bà chủ nhà, một người phụ nữ trung niên với mái tóc bạc trắng, đang dọn dẹp sân vườn. Trần Niệm tiến lại gần, giọng nói dõng dạc.
TRẦN NIỆM
Chào bác ạ. Cháu đến xin làm việc vặt ạ.
BÀ CHỦ NHÀ
(Ngẩng lên, nhìn Trần Niệm từ đầu đến chân với ánh mắt dò xét.)
Làm việc gì?
TRẦN NIỆM
Cháu có thể gánh củi, làm vườn, hoặc bất cứ việc gì bác cần ạ. Cháu làm nhanh và cẩn thận lắm.
Bà chủ nhà nhìn Trần Niệm một lúc lâu. Dáng người gầy gò, quần áo cũ kỹ, nhưng đôi mắt lại ánh lên một tia quyết tâm lạ lùng. Bà không nhớ Trần Niệm từng có thái độ này bao giờ.
BÀ CHỦ NHÀ
(Khẽ nhíu mày, rồi mỉm cười gượng gạo.)
Được rồi. Vậy cô cứ gánh mấy bó củi kia vào nhà đi. Nặng đấy.
Trần Niệm gật đầu, nhận lấy bó củi đầu tiên. Thân hình gầy gò của cô phải cố gắng lắm mới nhấc nổi bó củi nặng trịch. Vai cô đau nhói, lưng mỏi nhừ. Nhưng trong lòng cô, một cảm giác tự hào dâng lên. Đây là những đồng tiền đầu tiên cô tự kiếm được. Chúng tuy nhỏ bé, nhưng lại là sức mạnh để cô đối diện với tương lai.
TRẦN NIỆM (V.O.)
Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống, mỗi cơn đau nhói nơi cơ thể, đều là minh chứng cho sự sống của tôi. Tôi sẽ không bao giờ quay lại kiếp sống của kẻ bị đọa đày nữa.
Cô tiếp tục làm việc, dọn dẹp, nhổ cỏ, gánh nước. Dù mệt mỏi rã rời, cô vẫn giữ nụ cười trên môi. Ánh mắt cô nhìn về phía xa xăm, nơi có một tương lai tươi sáng hơn, nơi cô không còn là Trần Niệm cam chịu.
SÁNG. HIỆU THUỐC CỦA BÁC SĨ TRƯƠNG.
Một tuần sau, Trần Niệm bước vào hiệu thuốc của Bác sĩ Trương với chiếc giỏ mây cũ kỹ. Tiền công ít ỏi kiếm được từ việc làm thuê đã được cô gom góp cẩn thận. Dù chỉ là một số tiền nhỏ, nhưng đối với cô lúc này, nó là cả một gia tài. Cô cúi đầu, giọng nói dù còn chút run rẩy nhưng đã dứt khoát hơn rất nhiều.
TRẦN NIỆM
(Giọng lễ phép, chân thành.)
Cháu chào bác ạ. Đây là tiền cháu vay của bác lần trước. Cháu cảm ơn bác đã giúp đỡ cháu ạ.
Bác sĩ Trương, một người đàn ông trung niên với nụ cười hiền hậu, đang sắp xếp lại những lọ thuốc trên kệ. Ông ngước nhìn Trần Niệm, ánh mắt chứa đầy sự quan tâm và trìu mến. Ông xoa nhẹ lên mái tóc đã lấm lem bụi bẩn của cô.
BÁC SĨ TRƯƠNG
(Giọng ấm áp, đầy động viên.)
Cháu bé ngoan lắm. Cứ cố gắng rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi. Đừng lo lắng quá.
Lời nói của Bác sĩ Trương như một dòng nước mát lành xoa dịu đi những tổn thương trong lòng Trần Niệm. Cô ngước nhìn ông, đôi mắt đã ngấn lệ. Sự ấm áp và lòng tốt hiếm hoi này khiến cô vô cùng cảm động. Cô chưa bao giờ nhận được sự đối xử tử tế đến vậy từ bất kỳ ai ngoài mẹ cô.
TRẦN NIỆM
Cháu sẽ cố gắng ạ. Cháu còn vài đồng nữa, cháu sẽ làm thêm để trả hết nợ cho bác.
VỢ BÁC SĨ TRƯƠNG
(Bước ra từ phía sau, tay bưng một bát cháo nóng.)
Ăn chút gì đi con. Trông con gầy quá.
Trần Niệm nhìn bát cháo thơm phức, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được đối xử tốt như thế này. Cô gật đầu, tay run run nhận lấy bát cháo.
TRẦN NIỆM
Cháu cảm ơn dì ạ.
Ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa hiệu, nơi con đường núi quanh co hiện ra dưới ánh nắng chiều. Cô biết rằng phía trước còn rất nhiều khó khăn, nhưng cô không còn sợ hãi nữa. Cô có Bác sĩ Trương và vợ ông, những người tốt bụng đã cho cô niềm tin vào cuộc sống.
NGOẠI CẢNH. NHÀ CỦA TRẦN NIỆM – BUỔI TRƯA
Ánh nắng gay gắt chiếu qua những lỗ thủng trên mái nhà xiêu vẹo, tạo thành những vệt sáng lập lòe trên nền đất ẩm thấp. Trần Niệm vừa bước vào nhà, trên tay vẫn còn xách chiếc giỏ mây đựng ít đồ tạp hóa lặt vặt. Vừa đặt chân tới cửa, cô đã nghe thấy giọng nói chua ngoa quen thuộc của mẹ vọng ra từ trong nhà.
MẸ (CỦA TRẦN NIỆM)
(Từ trong nhà, giọng đầy vẻ tra khảo.)
Trần Niệm! Mày đi đâu về giờ này? Làm gì mà giờ này mới lóc cóc về?
Trần Niệm im lặng, tháo chiếc giỏ xuống, rồi bước chậm rãi vào trong. Bà nội ngồi bệt trên phản, tay đang xoa bóp cái chân đau nhức. Thấy Trần Niệm, bà cau có.
BÀ NỘI (CỦA TRẦN NIỆM)
(Giọng đục ngầu, nhìn chằm chằm vào Trần Niệm.)
Con bé này nay lớn rồi, quen thân quen lạ rồi chứ gì?
Mẹ Trần Niệm bước ra từ gian bếp, lau vội bàn tay dính dầu mỡ lên tạp dề. Bà nhìn Trần Niệm từ đầu đến chân, ánh mắt dò xét, không giấu nổi sự khinh khỉnh. Bà liếc sang cái giỏ xách nhỏ trên tay cô.
MẸ (CỦA TRẦN NIỆM)
(Giọng gằn từng tiếng, đầy nghi ngờ.)
Ủa, cái giỏ này của mày à? Nhìn cũng ra dáng ra vẻ quá ha. Mày lấy đâu ra tiền mua cái giỏ mới thế? Chắc lại đi ăn cắp chứ gì!
Mẹ Trần Niệm cười khẩy. Lời buộc tội vô căn cứ ấy khiến Trần Niệm chỉ cảm thấy một luồng khinh bỉ dâng lên trong lòng. Cô biết rõ suy nghĩ ti tiện và đớn hèn của mẹ mình. Tiền công ít ỏi mà cô vất vả kiếm được, giờ đây bị mẹ nghi ngờ là tiền trộm cắp.
TRẦN NIỆM
(Giọng điềm tĩnh, không chút sợ hãi.)
Con đi làm thêm. Đây là tiền con kiếm được.
BÀ NỘI (CỦA TRẦN NIỆM)
(Lại lên tiếng, giọng đầy cay nghiệt.)
Làm thêm gì mà làm thêm? Nhìn cái mặt mày xem, có ra dáng làm việc gì đâu. Chắc lại đi cặp kè với thằng nào rồi nó cho tiền chứ gì!
Mẹ Trần Niệm gật đầu đồng tình, ánh mắt càng thêm khó chịu. Bà bước tới, giật mạnh chiếc giỏ từ tay Trần Niệm, lật tung mọi thứ bên trong. Những món đồ lặt vặt, vài đồng tiền lẻ, tất cả đều rơi vãi xuống nền nhà bẩn thỉu. Bà cầm lên một xấp tiền nhàu nát, vẫn còn hơi ấm.
MẸ (CỦA TRẦN NIỆM)
(Hét lên, vẻ mặt giận dữ.)
Này! Tiền này là sao hả? Mày khai mau! Ai cho mày? Có phải là thằng cha nào mày quen rồi không? Mày định làm nhục gia đình này à?
Trần Niệm nhìn cảnh tượng trước mắt, nhìn cái cách mẹ và bà nội xâu xé và suy diễn mọi thứ theo hướng tồi tệ nhất. Cô không còn muốn giải thích nữa. Sự khinh bỉ trong lòng cô giờ đây đã biến thành sự lạnh lẽo.
TRẦN NIỆM
(Nhìn thẳng vào mắt mẹ, giọng pha chút mỉa mai.)
Con không ăn cắp. Con kiếm tiền bằng sức lao động của mình. Còn mẹ và bà nội, có lẽ nên nhìn lại bản thân mình trước khi buộc tội người khác.
Nói rồi, Trần Niệm quay lưng bỏ đi, để lại hai người đàn bà với vẻ mặt sững sờ, tức giận và đầy ngờ vực.
NGOẠI CẢNH. NHÀ CỦA TRẦN NIỆM – TRONG NHÀ – SAU ĐÓ – HIÊN NHÀ
Mẹ Trần Niệm vẫn đứng ngây người nhìn theo bóng lưng con gái, tay còn nắm chặt xấp tiền nhàu nát. Bà nội thì lẩm bẩm chửi rủa, tay vẫn xoa bóp chân. Trần Niệm bước nhanh ra khỏi nhà, tim đập thình thịch nhưng ánh mắt đầy kiên quyết. Cô không thể để họ lấy đi những đồng tiền ít ỏi mà cô vất vả kiếm được. Đó là tiền để cô trang trải cuộc sống, để cô có thể tồn tại.
Bà nội nhìn theo, giọng đầy chua ngoa.
BÀ NỘI (CỦA TRẦN NIỆM)
Con bé khốn nạn! Mày nghĩ mày làm được cái gì hả? Bỏ đi là mày chết đói!
Mẹ Trần Niệm nhìn bà nội, rồi nhìn ra phía ngoài, nét mặt vẫn còn bàng hoàng. Bà đã quá quen với sự ngoan cố của Trần Niệm, nhưng lần này, con gái bà tỏ ra cứng rắn đến lạ. Bà cố nén cơn giận, giọng vẫn còn vẻ uy hiếp.
MẸ (CỦA TRẦN NIỆM)
(Gọi theo)
Trần Niệm! Mày đứng lại đó cho tao! Mày có tin là tao sẽ đi mách với chồng cũ mày không? Hắn ta sẽ không bỏ qua cho mày đâu!
Trần Niệm khựng lại nơi bậc thềm hiên nhà. Cái tên Tống Xuyên như một nhát dao cứa vào tim cô. Nhưng cô đã từng trải qua tất cả. Sự sợ hãi ban đầu nhanh chóng biến thành sự lạnh lùng. Cô quay đầu lại, đối diện với mẹ, ánh mắt không còn chút tình cảm nào.
TRẦN NIỆM
(Giọng dứt khoát, không một chút dao động.)
Mẹ không làm gì được con đâu. Đây là tiền của con, con sẽ tự lo cho mình. Con không cần mẹ thương hại, càng không cần mẹ quản lý.
Cô nhấn mạnh từng lời, nhìn thẳng vào mắt mẹ. Sự tuyệt tình trong câu nói của Trần Niệm khiến Mẹ Trần Niệm cứng họng. Bà nhìn con gái, rồi nhìn xấp tiền trên tay mình, tức giận đến tím mặt nhưng không thể làm gì được. Trần Niệm đã thật sự thay đổi. Cô không còn là con bé yếu đuối, dễ dàng bị thao túng nữa.
Trần Niệm quay người, bước nhanh ra khỏi nhà. Tiếng bước chân cô xa dần, để lại hai người đàn bà đứng trân trối trong căn nhà xiêu vẹo, đối mặt với sự thật rằng họ đã hoàn toàn mất kiểm soát với Trần Niệm. Ánh nắng ban trưa vẫn gay gắt, nhưng trong lòng Trần Niệm đã có một cơn bão của sự quyết tâm. Cô sẽ không bao giờ để ai đó làm chủ cuộc đời mình nữa.
NGOẠI CẢNH. ĐƯỜNG LÀNG – BAN NGÀY
Trần Niệm bước đi trên con đường đất nhỏ, bụi bay mịt mù dưới chân. Cô siết chặt bó tiền trong tay, hơi thở vẫn còn gấp gáp sau cuộc đối đầu với mẹ. Xung quanh, những ngôi nhà xiêu vẹo, mái ngói rêu phong hiện lên trong ánh nắng gay gắt. Mùi ẩm mốc, mùi rơm rạ quyện vào nhau tạo thành một thứ không khí đặc trưng của quê nghèo.
Cô đi qua cánh đồng lúa đang thì con gái, xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió xào xạc qua những tán lá. Khung cảnh vốn dĩ thanh bình, nhưng trong lòng Trần Niệm giờ đây chỉ còn sự giằng xé và một chút cay đắng. Cô biết mình cần phải đi xa hơn nữa, đến một nơi mà những bóng ma quá khứ không thể với tới.
Trần Niệm ngước nhìn lên bầu trời, những đám mây trắng lững lờ trôi. Cô tự nhủ, đây là khởi đầu mới. Không còn sự khinh miệt, không còn sự thờ ơ, không còn sự đe dọa. Chỉ còn cô và con đường phía trước.
Chợt, một chiếc xe máy cũ kỹ vụt qua, người đàn ông lái xe dừng lại cách đó không xa. Trần Niệm theo bản năng cảnh giác. Người đàn ông quay đầu lại, gương mặt ông ta lộ rõ vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy cô. Trần Niệm nhận ra đó là một người quen cũ ở làng, một người từng nhìn cô như cái gai trong mắt.
Người đàn ông xuống xe, tiến lại gần Trần Niệm, thái độ có phần dò xét.
NGƯỜI LÀNG (GIỌNG KHÁC)
Trần Niệm đấy à? Mày về đây làm gì? Mẹ mày lại cho mày ra đường ăn xin à?
Trần Niệm đứng im, ánh mắt lạnh lùng quét qua người đàn ông. Cô không đáp lời.
NGƯỜI LÀNG (GIỌNG KHÁC)
(Cười khẩy)
Nhìn bộ dạng này thì biết rồi. Chắc lại bị cái thằng chồng cũ của mày hành hạ cho sợ quá phải trốn về đây chứ gì? Tao nói rồi, mày chỉ là con nhỏ xui xẻo.
Những lời lẽ cay nghiệt như những nhát dao cứa vào tai Trần Niệm. Cô nhớ lại quá khứ, nhớ lại tất cả những lần bị người làng xì xào, bàn tán. Nhưng giờ đây, cô không còn dễ dàng bị tổn thương nữa.
TRẦN NIỆM
(Giọng đều đều, không chút cảm xúc)
Ông không có quyền nói về tôi.
Cô bước chân qua người đàn ông, tiếp tục tiến về phía trước. Người đàn ông nhìn theo bóng lưng Trần Niệm, vẻ mặt đầy vẻ hả hê pha lẫn chút khó hiểu. Ông ta lắc đầu, lẩm bẩm gì đó rồi lên xe phóng đi, bỏ lại Trần Niệm một mình giữa con đường làng.
Trần Niệm không ngoái lại. Cô biết, dù có đi đâu, vẫn sẽ có những ánh mắt như thế, những lời nói như thế. Nhưng cô sẽ không để chúng ngăn cản mình. Cô sẽ đi con đường của riêng mình, dù có chông gai đến đâu.
KHUNG CẢNH CHUYỂN SANG:
NGOẠI CẢNH. PHÒNG CỦA BA TRẦN NIỆM – TRONG NHÀ – SAU ĐÓ – BÊN GIƯỜNG
Căn phòng bừa bộn, ám mùi thuốc và ẩm mốc. Trần Bán Bên, ba của Trần Niệm, nằm trên chiếc giường ọp ẹp. Nửa người trên của ông gầy gò, nhăn nheo, ánh mắt nhìn xa xăm. Dù bị bại não, ông vẫn có thể cử động phần thân trên, và đôi khi, đôi mắt ông lại ánh lên một tia nhận thức mong manh.
Mẹ Trần Niệm đang đứng đó, tay vung vẩy, giọng nói đầy sự bực bội và mệt mỏi. Bà vừa la mắng Trần Niệm về chuyện gì đó, có lẽ là chuyện tiền bạc hoặc thái độ của cô. Trần Niệm đứng lặng lẽ, đối diện với mẹ, nhưng ánh mắt cô hướng về phía ba mình.
MẸ (CỦA TRẦN NIỆM)
Mày có biết thân biết phận không hả? Cả cái nhà này ai cũng phải lo lắng, chỉ có mình mày là giỏi phá phách!
Mẹ Trần Niệm quay sang nhìn Trần Bán Bên, bà ta thở dài một hơi, rồi lại quay sang Trần Niệm, tiếp tục trút giận.
MẸ (CỦA TRẦN NIỆM)
Nhìn cái bộ dạng của mày xem! Cứ như cái con ranh không cha không mẹ!
Trong lúc mẹ đang lảm nhảm, Trần Niệm nhìn thấy ánh mắt của ba. Trần Bán Bên đang nhìn cô. Trong khoảnh khắc đó, giữa cơn mắng chửi của mẹ, ông khẽ gật đầu. Một cái gật đầu rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng với Trần Niệm, nó lại mang một ý nghĩa vô cùng lớn lao.
Một tia ấm áp len lỏi vào trái tim đang lạnh giá của Trần Niệm. Cô biết, dù mẹ có thờ ơ, dù cuộc sống có tàn khốc đến đâu, thì ở đâu đó, vẫn còn một chút tình thương từ ba dành cho mình. Cử chỉ ủng hộ ngầm hiếm hoi đó, như một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong đêm tối, đủ để Trần Niệm cảm thấy mình không hoàn toàn cô đơn. Cô hít một hơi sâu, cố gắng giữ vững bình tĩnh, nhưng trong đáy mắt, một nỗi buồn không tên chợt dâng lên.
Trần Niệm cúi đầu, không muốn mẹ thấy được ánh mắt mình. Cô biết, một cái gật đầu của ba không thể thay đổi được tất cả, nhưng nó là tất cả những gì cô có lúc này. Và đủ để cô tiếp tục bước đi.
NGOẠI CẢNH. HIỆU THUỐC CỦA BÁC SĨ TRƯƠNG – BAN NGÀY
Trần Niệm bước chân vào hiệu thuốc nhỏ, nẹp mình trong cái lạnh se sắt của buổi sáng sớm. Không khí trong hiệu thuốc thoang thoảng mùi thảo mộc khô và thuốc khử trùng. Ánh sáng lờ mờ hắt vào từ ô cửa kính cũ kỹ, làm nổi bật những chai lọ thủy tinh xếp ngay ngắn trên kệ. Bác sĩ Trương, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt phúc hậu, đang tỉ mỉ sắp xếp lại vài hộp thuốc. Vợ ông, người phụ nữ với nụ cười hiền từ, đang lau chùi quầy bán hàng.
Trần Niệm siết chặt bó tiền trong tay. Cô ngập ngừng, tìm kiếm một lời mở đầu thích hợp.
TRẦN NIỆM
(Giọng khẽ run)
Chào bác sĩ. Tôi… tôi muốn hỏi mua sách.
Bác sĩ Trương ngước lên, nụ cười thoáng chút ngạc nhiên khi nhìn thấy cô.
BÁC SĨ TRƯƠNG
Sách? Cô bé muốn mua loại sách nào? Ở đây tôi chủ yếu bán thuốc thôi.
Trần Niệm cắn môi, ánh mắt nhìn xuống đất.
TRẦN NIỆM
Không, không phải sách mới. Tôi muốn mua… sách cũ. Sách mà người ta không dùng nữa.
Vợ bác sĩ Trương ngừng tay lau, nhìn Trần Niệm với ánh mắt dò hỏi. Bà có vẻ nhận ra cô.
VỢ BÁC SĨ TRƯƠNG
Con bé này… dạo này trông xanh xao quá. Con có ăn uống gì không?
Trần Niệm lắc đầu nhẹ, cô đã quá quen với sự quan tâm này, nó vừa ấm áp, vừa khiến cô cảm thấy có lỗi vì không thể đáp lại bằng một nụ cười thật lòng.
TRẦN NIỆM
Tôi… tôi có. Chỉ là… tôi muốn học. Tôi muốn mua sách giáo khoa cũ. Toán, Văn, Lý, Hóa… bất cứ cái gì có.
Bác sĩ Trương nhìn cô chăm chú, trong mắt ông hiện lên vẻ cảm thông sâu sắc. Ông đã chứng kiến không ít những hoàn cảnh éo le ở vùng quê này.
BÁC SĨ TRƯƠNG
Con bé này… dũng cảm lắm. Đừng lo, sách cũ thì hơi khó tìm, nhưng để xem nào. Tôi có quen mấy người hay gom đồ cũ, có lẽ họ có. Chờ tôi một chút.
Ông quay người, đi vào phía trong, dường như để gọi điện hoặc tìm kiếm gì đó. Trần Niệm đứng yên, tim đập thình thịch. Cô cảm nhận được sự tử tế từ hai vợ chồng bác sĩ, một điều hiếm hoi trong cuộc đời cô.
VỢ BÁC SĨ TRƯƠNG
(Bước đến gần Trần Niệm, giọng dịu dàng)
Con cứ ngồi đây nghỉ một lát đã. Trời còn lạnh lắm. Mẹ con… bà ấy có khỏe không?
Câu hỏi của người phụ nữ khiến Trần Niệm chùng xuống. Cô không muốn nhắc đến mẹ mình.
TRẦN NIỆM
Tôi không ở cùng mẹ nữa. Tôi… tôi về quê.
Vợ bác sĩ Trương nhìn cô, ánh mắt bà chứa đầy sự đồng cảm. Bà im lặng một lúc rồi đặt tay lên vai Trần Niệm.
VỢ BÁC SĨ TRƯƠNG
Vậy sao… Dù sao thì con cũng có chỗ nương thân rồi. Đó là tốt rồi. Đừng suy nghĩ nhiều. Cứ cố gắng vì tương lai của mình.
Bác sĩ Trương quay trở lại, trên tay ông là một tập giấy cũ kỹ.
BÁC SĨ TRƯƠNG
May quá! Ông hàng xóm tôi có mấy chồng sách cũ, có cả sách giáo khoa từ mấy năm trước. Giá rất rẻ thôi. Cô bé có muốn qua xem không? Tôi dẫn con đi.
Trần Niệm mừng rỡ, ánh mắt sáng bừng lên.
TRẦN NIỆM
Thật ạ? Con… con cảm ơn bác sĩ rất nhiều!
Cả ba cùng bước ra khỏi hiệu thuốc. Trần Niệm cảm thấy một luồng sinh khí mới đang lan tỏa trong lòng. Cô biết, trên con đường phía trước, dù còn nhiều khó khăn, nhưng cô đã có những tia hy vọng đầu tiên.
NGOẠI CẢNH. NHÀ TRẦN NIỆM – TRONG NGÔI NHÀ ĐỔ NÁT – BUỔI TỐI
Ánh đèn dầu leo lét hắt bóng lên những bức tường bong tróc, ẩm mốc. Căn phòng của Trần Niệm bừa bộn, chỉ có vài vật dụng cơ bản. Trần Niệm ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo, xung quanh là những chồng sách cũ sờn gáy. Mùi giấy cũ và bụi bặm quyện vào nhau.
Cô miệt mài với từng trang sách. Những con số, những công thức, những bài văn cứ thế tuôn chảy vào tâm trí cô. Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe hở của ngôi nhà.
Trong đầu cô vang vọng một lời tự nhủ, mạnh mẽ và đầy quyết tâm:
TRẦN NIỆM (LỒNG TIẾNG)
Kiến thức là con đường duy nhất để mình thoát khỏi đây.
Cô dán mắt vào trang sách, quên hết mọi mệt mỏi, quên hết sự khắc nghiệt của cuộc đời. Đôi khi, cô vô thức đưa tay lên chạm vào bên tai mình, nơi vết sẹo cũ vẫn còn. Nhưng ngay lập tức, cô lắc đầu, xua đi những suy nghĩ tiêu cực.
Ánh mắt cô kiên định, tràn đầy hy vọng. Cô tin vào tương lai, tin vào sức mạnh của chính mình. Mỗi trang sách mở ra là một cánh cửa mới, dẫn cô đến một thế giới tốt đẹp hơn.
Khung cảnh mờ dần, chỉ còn lại hình ảnh Trần Niệm chăm chú bên ánh đèn dầu, một biểu tượng của sự kiên cường và khát vọng vươn lên.
NGOẠI CẢNH. QUÁN CÀ PHÊ NHỎ TRONG THỊ TRẤN – BUỔI CHIỀU
Trần Niệm bước ra từ hiệu thuốc của bác sĩ Trương, tay ôm khư khư những cuốn sách giáo khoa cũ. Ánh nắng chiều dịu nhẹ hắt lên con đường đất. Cô đang trên đường về nhà thì bỗng khựng lại. Một bóng dáng quen thuộc đang tiến lại gần. Đó là Tống Xuyên. Hắn ta vẫn bộ dạng cũ, ánh mắt lướt nhìn cô đầy soi mói.
Trần Niệm siết chặt sách hơn, tim đập thình thịch. Cô muốn quay đầu chạy trốn ngay lập tức.
TỐNG XUYÊN
(Giọng cợt nhả)
Này em gái, em đi đâu mà vội vàng thế? Nhìn mặt em như vừa thấy ma.
Hắn ta nhếch mép cười, bước chân chậm rãi tiến lại gần. Trần Niệm cảm thấy toàn thân mình lạnh toát. Cô ghê tởm và cảnh giác cao độ.
TRẦN NIỆM
(Giọng cố nén run rẩy)
Tôi không quen anh.
Tống Xuyên bật cười lớn, tiếng cười nghe như tiếng ma quỷ vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
TỐNG XUYÊN
Sao lại không quen? Anh nhớ em lắm chứ. Lần trước anh…
Hắn ta cố tình dừng lại, để cho Trần Niệm tự liên tưởng đến những gì tồi tệ nhất. Trần Niệm chỉ muốn biến mất khỏi đây.
TRẦN NIỆM
Tránh xa tôi ra!
Cô gạt phắt tay hắn ta định chạm vào vai mình, quay lưng bỏ chạy. Nỗi sợ hãi dâng lên nghẹn ứ trong cổ họng. Cô không muốn nhớ lại, không muốn đối mặt. Cô chỉ muốn thoát khỏi hắn, bằng mọi giá.
TỐNG XUYÊN
(Hét theo)
Em gái! Anh sẽ không để em đi dễ dàng đâu!
Trần Niệm không dám ngoái lại nhìn, chỉ cắm đầu chạy thật nhanh, nước mắt tuôn rơi. Cô chạy qua những con đường quen thuộc nhưng giờ đây chúng trở nên xa lạ và đáng sợ. Trong đầu cô chỉ vang vọng một suy nghĩ duy nhất: phải chạy thật xa, phải trốn thật kỹ.
NGOẠI CẢNH. ĐƯỜNG VỀ NHÀ – CHIỀU MUỘN
Trần Niệm thở hổn hển, đôi chân như muốn rã rời. Cô liếc nhìn xung quanh, chắc chắn rằng Tống Xuyên đã không còn theo đuổi. Cô dựa vào một gốc cây ven đường, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Mùi sách cũ trên tay cô giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Nó không chỉ là kiến thức, mà còn là sự bảo vệ, là lá chắn để cô có thể tự mình đứng vững.
Trần Niệm nhìn về phía ngôi nhà đổ nát ở xa xa, nơi cha cô đang chờ đợi. Lòng cô dâng lên một cảm giác phức tạp. Cô sợ hãi Tống Xuyên, nhưng cô cũng không muốn cha mình phải chịu đựng cô đơn. Cô hiểu rằng, dù có ghê tởm đến đâu, cô cũng không thể hoàn toàn trốn tránh quá khứ. Nhưng lần này, cô đã có vũ khí của riêng mình: kiến thức và sự quyết tâm.
Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời, tạo nên một bức tranh tương phản giữa vẻ đẹp của thiên nhiên và bóng tối của nỗi sợ hãi trong lòng Trần Niệm. Cô hít một hơi thật sâu, rồi đứng dậy, tiếp tục bước đi về phía trước, với sự cảnh giác cao độ và một ý chí sắt đá.
NGOẠI CẢNH. NHÀ CỦA TRẦN NIỆM – BUỔI TỐI
Căn nhà lụp xụp hiện lên dưới ánh đèn leo lét. Mẹ Trần Niệm đang ngồi chắp tay sau lưng, cau mày nhìn Hứa Doanh đang ngồi thờ ơ trên chiếc ghế ọp ẹp. Bà nội ngồi bên cạnh, tay ve vẩy chiếc quạt nan cũ kỹ.
MẸ (CỦA TRẦN NIỆM)
Trần Niệm! Lại đây mau!
Trần Niệm bước vào, vẫn còn thở hổn hển sau khi chạy trốn Tống Xuyên. Mùi ẩm mốc và bụi bặm xộc vào mũi, khiến cô nhăn mặt. Cô nhìn mẹ, ánh mắt cảnh giác.
TRẦN NIỆM
(Giọng lạnh lùng)
Có chuyện gì?
BÀ NỘI
(Khinh khỉnh)
Mày xem Hứa Doanh nó ốm yếu thế kia kìa. Ba mày thì cứ nằm đó, một mình mẹ mày làm sao gánh vác hết được?
MẸ (CỦA TRẦN NIỆM)
Đúng vậy. Hôm nay mẹ đau lưng quá, không làm được nhiều. Cô mau ra sân nhặt thêm củi về cho mẹ nhóm bếp. Xong đó qua chăm sóc ba mày. Hứa Doanh nó còn phải chuẩn bị cho bữa cơm tối nữa.
Trần Niệm sững sờ. Cô biết mẹ và bà nội luôn coi cô như kẻ hầu người hạ, nhưng lần này yêu cầu quá đáng. Cô nhìn Hứa Doanh, người em cùng mẹ khác cha, đang ngồi im lặng như không liên quan.
TRẦN NIỆM
(Giọng kiên quyết)
Con đã làm đủ rồi. Mẹ tự lo liệu đi.
Lời nói của Trần Niệm như một tia sét đánh ngang tai. Mẹ và bà nội tròn mắt, hoàn toàn sốc. Họ chưa bao giờ thấy Trần Niệm dám cãi lại một cách trắng trợn như vậy.
MẸ (CỦA TRẦN NIỆM)
Mày nói cái gì? Mày dám hỗn láo với mẹ mày à?
BÀ NỘI
(Đập quạt xuống bàn)
Đúng là đồ ăn hại! Nuôi mày lớn đến giờ tốn bao nhiêu công sức, giờ mày dám hỗn với bà nội, với mẹ mày như thế sao?
Trần Niệm đứng thẳng người, ánh mắt không chút sợ hãi. Cô không còn là cô bé Trần Niệm yếu đuối ngày xưa nữa.
TRẦN NIỆM
Con đã làm đủ rồi. Từ việc chạy vặt, nấu cơm, giặt giũ, đến việc chăm sóc cho cả nhà này. Con không còn làm nữa. Mẹ muốn có người giúp việc thì tự đi mà tìm.
Trần Niệm quay lưng, không buồn nhìn hai người phụ nữ đang giận dữ. Cô đi về phía căn phòng của ba, ánh mắt chợt dịu lại khi nhìn thấy ông. Nhưng bên trong, cô biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.
NGOẠI CẢNH. SÂN NHÀ CỦA TRẦN NIỆM – NGÀY HÔM SAU
Ánh nắng ban mai gay gắt chiếu xuống căn nhà dơ bẩn, tồi tàn. Mẹ Trần Niệm đang ngồi tần ngần bên hiên nhà, tay xoa xoa thái dương. Bà nội ngồi cạnh đó, vẻ mặt cau có, đôi mắt liếc nhìn ra con đường làng. Tiếng những người hàng xóm, cô dì chú bác đang tụ tập trò chuyện vọng lại từ phía đầu ngõ.
BÀ NỘI
(Giọng mỉa mai)
Trông cái nhà này giờ như cái tổ trộm cắp. Thế mà cũng có người đến chơi.
MẸ (CỦA TRẦN NIỆM)
(Thở dài)
Chắc cũng chỉ vì nó là con mình thôi. Chứ ai thèm để ý đến cái nhà này làm gì.
Trần Niệm bước ra khỏi nhà, tay xách một cái rổ đựng đầy rau củ. Cô ngẩng đầu, cố tình đi ngang qua nhóm người đang xôn xao ở đầu ngõ.
HÀNG XÓM 1
(Nhìn Trần Niệm, giọng quan tâm)
Trần Niệm đấy à? Sao trông con tiều tụy thế?
Trần Niệm dừng lại, đôi mắt hướng về phía người hàng xóm. Cô nở một nụ cười gượng gạo.
TRẦN NIỆM
(Giọng nhỏ nhẹ, nhưng đủ để mọi người nghe thấy)
Cháu vẫn vậy thôi cô ạ.
Một người cô của Trần Niệm, vốn không ưa gì mẹ cô, tiến lại gần.
CÔ (CỦA TRẦN NIỆM)
Trông cái mặt mày kìa, chắc lại bị mẹ mày bắt làm gì rồi đúng không?
Trần Niệm cúi gằm mặt xuống, vai khẽ run lên. Lời nói của người cô như một nhát dao cứa vào lòng.
TRẦN NIỆM
(Ngẩng lên, giọng nghẹn ngào nhưng kiên định)
Cháu đâu dám đòi hỏi gì đâu ạ. Cháu chỉ mong có thể tự lo cho bản thân mình thôi cô ơi. Mẹ cháu… mẹ cháu bảo cháu là đứa vô dụng mà.
Lời nói của Trần Niệm như một quả bom được thả xuống. Mọi người xung quanh xôn xao, nhìn mẹ và bà nội cô với ánh mắt dò xét. Mẹ cô tái mặt, còn bà nội thì lúng túng không biết nói gì.
HÀNG XÓM 2
(Vỗ nhẹ vào vai Trần Niệm)
Con bé khổ quá. Ngày xưa trông nó lanh lợi lắm mà.
Trần Niệm cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ. Lời nói cay độc của mẹ, sự thờ ơ của bà nội, tất cả dường như đã bớt đi phần nào sức nặng khi được nói ra. Cô nhìn những gương mặt xung quanh, cảm nhận được sự thông cảm, chút thương hại thay vì cái nhìn khinh miệt như trước kia.
TRẦN NIỆM
(Lặng lẽ, nhưng trong mắt ánh lên sự quyết tâm)
Cháu xin phép đi chợ trước ạ.
Cô tiếp tục bước đi, bỏ lại phía sau những ánh mắt đang dõi theo và những lời xì xào bàn tán. Cô biết, một cuộc chiến mới, một chương mới trong cuộc đời mình, đã thực sự bắt đầu.
NGOẠI CẢNH. ĐƯỜNG LÀNG – NGÀY
Trần Niệm lững thững bước đi trên con đường đất nhỏ. Ánh mắt cô xa xăm, nhìn về phía chân trời. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những ký ức đau buồn. Vừa rồi, khi nói ra sự thật, cô đã cảm thấy như mình trút bỏ được một gánh nặng khổng lồ. Những lời cay nghiệt của mẹ, sự khinh thường của bà nội, tất cả đã được cô phơi bày ra trước mắt những người xung quanh. Cô thấy ánh mắt họ thay đổi, từ sự thờ ơ sang chút thương cảm, thậm chí là phẫn nộ thay cho cô.
Cô biết, việc này không dễ dàng. Mẹ và bà nội chắc chắn sẽ tìm cách trừng phạt cô. Nhưng ít nhất, bây giờ, những người hàng xóm, những người xung quanh, họ đã có một cái nhìn khác về gia đình cô, về những gì cô phải chịu đựng. Cô không còn là “đứa con hư” hay “kẻ ăn hại” trong mắt họ nữa.
Trần Niệm siết chặt tay. Cô không muốn bị coi thường. Cô muốn sống cuộc đời của chính mình. Tiếng chim hót vang vọng trong không gian yên tĩnh. Cô ngước nhìn bầu trời xanh ngắt. Nơi đây, nơi cô lớn lên, nơi cô bị dày vò, nhưng cũng là nơi cô đã tìm thấy chút sức mạnh để đứng lên.
Giờ đây, cô biết mình cần phải làm gì. Phải tìm cách thoát khỏi cảnh này, phải tự lo cho bản thân, và quan trọng hơn, phải bảo vệ những người thân yêu mà cô thực sự quan tâm, như ba cô. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng Trần Niệm cảm thấy mình đã vững vàng hơn bao giờ hết. Cô bước đi, từng bước một, hướng về phía tương lai.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*