Ông cụ chạy chiếc xe máy cũ tới thăm con trai tại chung cư cao cấp ở Sài Gòn, bảo vệ không cho vào và cái kết…..Ông Tư vốn là nông dân ở miền Tây, cả đời lam lũ với ruộng đồng. Vợ mất sớm, ông chỉ có một người con trai duy nhất – Hưng. Nhờ học giỏi, Hưng thi đậu đại học rồi sau này ở lại Sài Gòn lập nghiệp. Ít khi về quê, mỗi lần gọi điện cho cha, Hưng chỉ hứa hẹn: “Dạ, con bận lắm, khi nào rảnh con về liền.” Ông Tư hiểu, thương con, chẳng bao giờ trách móc.
Một hôm, người hàng xóm cho ông xem đoạn video quảng cáo về khu chung cư cao cấp nơi Hưng đang sống. Trong lòng ông cụ rộn ràng: “Chắc con mình giờ thành đạt lắm rồi.” Đêm đó ông nằm trằn trọc, nghĩ đến cảnh được gặp con trai, ôm nó vào lòng, cùng nhau ăn bữa cơm đoàn tụ. Sáng hôm sau, ông quyết định dắt chiếc xe Honda cũ đời 90 đã theo ông hơn hai chục năm, cột phía sau cái túi vải đựng vài ký xoài, ít khô cá lóc, rồi lên đường hướng về Sài Gòn.
Đoạn đường hơn trăm cây số với người già như ông đâu phải dễ. Xe nổ lạch bạch, nhiều lúc khói trắng phụt ra, tưởng chừng muốn tắt máy. Ông cụ lau mồ hôi, nheo mắt vì nắng, nhưng lòng tràn đầy hy vọng. Ông không báo trước cho Hưng, định bụng sẽ tạo một bất ngờ, để khi con mở cửa ra sẽ vỡ òa vui mừng.
Đến nơi, ông choáng ngợp trước tòa nhà cao sừng sững, cửa kính sáng loáng. Người ra kẻ vào đều ăn mặc sang trọng. Ông Tư ngập ngừng dắt xe vào cổng, lòng hồi hộp xen lẫn tự hào. Nhưng chưa kịp hỏi thăm, anh bảo vệ trẻ tuổi đã phóng mắt nhìn ông từ đầu đến chân: áo bà ba bạc màu, dép nhựa, chiếc xe cà tàng xịt khói.
— “Bác tìm ai?” – giọng lạnh nhạt.
— “Ờ… tôi tìm con tôi, nó tên Hưng, ở block B, tầng 15.” – Ông cười hiền, móc trong túi mảnh giấy có ghi địa chỉ.
Bảo vệ nhíu mày: “Chung cư này không phải ai muốn vô cũng vô đâu. Bác có hẹn trước không?”
Ông Tư lúng túng: “Tui… tui không có. Tôi là ba nó mà.”
Nhưng câu nói ấy chẳng khiến anh bảo vệ đổi thái độ. Người ra vào nhìn ông bằng ánh mắt tò mò, có kẻ còn khẽ nhếch mép cười khẩy.
Sự háo hức trong lòng ông cụ dần biến thành ngượng ngùng, rồi bất an. Nhưng ông cụ nào ngờ, ngay khi vừa dựng xe trước cổng chung cư, niềm vui đoàn tụ chưa kịp nở thì một sự việc bất ngờ ập đến, khiến trái tim ông nghẹn lại…
Quý độc giả xem thêm tại đây 👇
Câu nói ‘Tui là ba nó mà’ của Ông Tư vừa thốt ra, ánh mắt anh bảo vệ vẫn lạnh như băng. Hắn không hề mảy may động lòng, chỉ nhìn chằm chằm Ông Tư một lúc rồi khẽ thở dài, rút điện thoại di động ra. Ông Tư cảm thấy một luồng điện bất an chạy dọc sống lưng. Những người ra vào chung cư, vốn đã nhìn ông với ánh mắt tò mò, giờ lại công khai hơn, thì thầm to nhỏ, có kẻ còn không giấu nổi nụ cười khẩy trên môi. Ông Tư nắm chặt chiếc túi vải đựng xoài, khô cá lóc, bàn tay run run, ngượng ngùng đến mức chỉ muốn đào một cái lỗ mà chui xuống. Anh bảo vệ áp điện thoại vào tai, giọng nói cộc lốc, không chút tôn trọng: “Đang có một ông già nhận là ba của chủ căn hộ B1502. Nhờ anh xác nhận giùm.”
Điện thoại của anh bảo vệ vừa dứt, hắn gác máy, ánh mắt vẫn không chút cảm xúc nào khi nhìn về phía Ông Tư. Đúng lúc đó, cánh cửa kính tự động của sảnh chung cư bật mở, Hưng bước ra. Anh ta ăn vận lịch lãm trong bộ vest công sở, mái tóc vuốt keo gọn gàng, tay lướt điện thoại. Hưng thong thả đi vài bước rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua đám đông hiếu kỳ đang xì xào, rồi khựng lại khi nhìn thấy Ông Tư. Khuôn mặt Hưng lập tức biến sắc, từ vẻ thờ ơ thường ngày chuyển sang khó chịu, rồi pha lẫn sự ngạc nhiên không mấy vui vẻ.
Ông Tư, với chiếc áo bà ba bạc màu, đôi dép nhựa cũ và chiếc túi vải đựng xoài, khô cá lóc quen thuộc, cảm thấy toàn thân cứng đờ. Ông nhìn con trai, ánh mắt vừa mừng vừa tủi hổ, vừa ngượng ngùng đến tột độ.
“Hưng… con à…” Ông Tư khẽ gọi, giọng run run, nghẹn ngào.
Hưng không đáp lời, hắn liếc nhìn cha mình bằng ánh mắt sắc lạnh, rồi quay sang anh bảo vệ, nhíu mày đầy khó chịu.
“Có chuyện gì vậy?” Hưng hỏi cộc lốc, vẻ bực mình hiện rõ.
Anh bảo vệ, thấy chủ căn hộ xuất hiện, liền thay đổi thái độ đôi chút, nhưng giọng điệu vẫn thiếu tôn trọng khi nhắc đến Ông Tư. “À, anh Hưng. Ông đây nhận là ba của anh, muốn lên thăm ạ.”
Hưng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Ông Tư, ánh mắt như muốn xuyên thủng, đầy vẻ tức giận bị cố gắng kiềm nén trước mặt mọi người. Ông Tư biết, con trai mình đang rất không hài lòng, thậm chí là tức giận vì sự xuất hiện đường đột và có phần “khác người” của mình. Sự xấu hổ bủa vây lấy Ông Tư, khiến ông chỉ muốn biến mất khỏi nơi này ngay lập tức. Những ánh mắt dò xét, những tiếng thì thầm của những người xung quanh như những mũi kim châm vào da thịt ông.
Hưng, với vẻ mặt lạnh như băng, sải bước đến gần Ông Tư. Hắn nắm chặt cánh tay gầy guộc của cha, kéo mạnh ông ra khỏi tầm mắt của đám đông đang tò mò, hướng về một góc khuất gần bãi đậu xe. Ông Tư lảo đảo bước theo, đôi dép nhựa kêu lẹt quẹt trên nền đá hoa cương lạnh lẽo, cảm giác như bị giật dây.
“Sao cha lại lên đây không báo trước?” Hưng gằn giọng, đôi mắt sắc lạnh liếc nhìn chiếc áo bà ba bạc màu và đôi dép cũ kỹ của cha, rồi lại quay ra nhìn nhanh xung quanh. Hắn hạ giọng, nhưng sự tức giận vẫn không hề vơi bớt. “Bạn bè con thấy thì sao? Con đã nói bao nhiêu lần rồi, muốn lên thì phải báo trước chứ!”
Ông Tư đứng chết trân, thân hình nhỏ bé như bị đóng băng trước lời nói lạnh lùng của con trai. Cái nắm tay vừa rồi của Hưng vẫn còn in hằn trên cánh tay ông. Những lời nói đầy trách móc của con trai như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, làm ông choáng váng. Niềm vui vừa nhen nhóm khi gặp lại con trai lập tức vụt tắt, chỉ còn lại sự ê chề, tủi nhục dâng đầy trong lồng ngực. Ông chỉ biết cúi gằm mặt xuống, đôi mắt đã mờ đi vì tuổi tác và nỗi buồn, cố gắng nuốt ngược dòng nước mắt đang chực trào ra. Ông không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào Hưng, bởi ông biết, ánh mắt của con trai giờ đây chỉ toàn sự thất vọng và xấu hổ.
Ông Tư ngước mắt lên nhìn Hưng, đôi mắt vẫn còn đọng nước. Bàn tay ông run run, chậm rãi đưa ra chiếc túi vải cũ kỹ, bên trong là những trái xoài chín vàng và mấy con khô cá lóc được gói ghém cẩn thận. Ông cố gắng nở một nụ cười, nhưng khóe môi chỉ run lên khe khẽ.
“Cha… cha nhớ con quá,” Ông Tư thều thào, giọng lạc đi vì xúc động và tủi thân. “Mang chút quà quê lên cho con đây… mấy trái xoài vườn nhà, với khô cá lóc con thích ăn hồi nhỏ đó.”
Hưng không nói gì, chỉ liếc nhanh xuống chiếc túi vải xám xịt, đôi mắt sắc lạnh lướt qua những món quà quê mộc mạc. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực hắn, như thể Ông Tư vừa mang đến một gánh nặng không mời mà đến. Khuôn mặt Hưng lộ rõ vẻ phiền toái, nhăn nhó, chẳng thèm che giấu. Hắn quay đầu đi, tránh né ánh mắt đầy hy vọng và yêu thương của cha mình.
Hưng quay đầu đi, tránh né ánh mắt đầy hy vọng và yêu thương của cha mình. Đúng lúc đó, một chiếc xe hơi sang trọng đỗ xịch lại ngay trước cổng chung cư. Cánh cửa xe mở ra, một người phụ nữ trẻ đẹp, ăn mặc thời thượng với bộ váy hiệu đắt tiền cùng chiếc túi xách hàng hiệu bước xuống. Cô ta mái tóc bồng bềnh, trang điểm kỹ càng, bước đi đầy tự tin và kiêu hãnh. Vừa nhìn thấy Hưng, nụ cười tươi rói lập tức nở trên môi cô. Cô sải bước nhanh tới, vòng tay ôm chầm lấy Hưng từ phía sau, giọng nói nũng nịu cất lên, tràn đầy sự sở hữu.
“Anh yêu, ai đây?”
Ông Tư đang đứng đó, tay vẫn cầm chiếc túi vải, đôi mắt già nua mở to ngạc nhiên nhìn người phụ nữ trẻ. Hưng giật bắn người. Hắn lập tức lúng túng đẩy tay cô gái ra, khuôn mặt biến sắc. Hắn quay sang nhìn cô, ánh mắt có chút hoảng loạn, rồi lại liếc nhanh về phía Ông Tư như thể sợ hãi điều gì đó.
“À… đây là… người quen ở quê,” Hưng lắp bắp, giọng nói đứt quãng vì bối rối và có cả sự vội vàng che giấu. Hắn không hề giới thiệu Ông Tư là cha mình, thậm chí còn tránh né ánh mắt của cô gái, kéo cô lùi lại một chút, cố gắng tạo ra khoảng cách với Ông Tư.
Người phụ nữ trẻ khẽ nhíu mày, ánh mắt dò xét lướt qua Ông Tư đang đứng lặng lẽ. Hưng, trong cơn bối rối tột độ, vẫn giữ chặt tay cô gái, ánh mắt hắn tránh né cha mình một cách đáng thương. Ông Tư đứng sững, trái tim Ông Tư như bị ai đó bóp nghẹt. Câu nói “người quen ở quê” vọng lại trong đầu Ông Tư, sắc lẹm như một nhát dao chí mạng. Nước mắt Ông Tư đột ngột trực trào, làm đôi mắt già nua thêm nhòa đi. Ông Tư nhìn Hưng, nhìn thấy sự xấu hổ, sự chối bỏ hiện rõ mồn một trong từng cử chỉ của con trai. Rồi Ông Tư quay sang nhìn Người phụ nữ trẻ, thấy sự dò xét, có chút khinh thường trong ánh mắt cô ta. Ông Tư hiểu ra tất cả. Hưng đang cố giấu Ông Tư, giấu đi gốc gác nghèo khó của mình khỏi cuộc sống xa hoa mà hắn đang cố gắng xây dựng.
Một nỗi đau thấu tận xương tủy dâng lên trong Ông Tư, nhưng Ông Tư cố gắng nén chặt. Ông Tư hít một hơi thật sâu, gồng mình nuốt ngược dòng nước mắt mặn chát. Ông Tư không muốn để Hưng nhìn thấy cảnh tượng yếu đuối này của cha mình. Từ từ, Ông Tư quay lưng lại, ánh mắt Ông Tư cố tìm một điểm tựa vô định giữa dòng người và xe cộ tấp nập của Sài Gòn, để che giấu đi khuôn mặt đang vỡ òa vì tủi nhục và thất vọng. Bóng lưng Ông Tư, với chiếc áo bà ba bạc màu và đôi dép nhựa cũ kỹ, chơ vơ và cô độc đến lạ thường trước cổng Chung cư cao cấp.
Ông Tư vẫn đứng đó, lưng quay về phía họ, bóng hình già nua đổ dài trên nền gạch của cổng Chung cư cao cấp. Người phụ nữ trẻ vẫn không rời mắt khỏi Ông Tư, ánh nhìn tò mò, xen lẫn một chút đánh giá. Cô ta thầm hỏi về người đàn ông quê mùa này là ai mà Hưng lại tỏ ra bối rối đến vậy. Anh bảo vệ, đứng cách đó không xa, khoanh tay nhìn cảnh tượng, gương mặt khắc sâu vẻ “đã biết trước” như thể đã chứng kiến quá nhiều lần những câu chuyện tương tự ở chốn phồn hoa này.
Hưng cảm thấy như có hàng ngàn con mắt đang đổ dồn vào mình. Lòng hắn quặn thắt vì xấu hổ. Hắn biết mình không thể để Người phụ nữ trẻ ở lại đây thêm một giây nào nữa. Hắn nhẹ nhàng buông tay Người phụ nữ trẻ ra, quay sang nhìn thẳng vào mắt cô, cố gắng che giấu sự bối rối tột độ của mình. Giọng Hưng gượng gạo, gần như lí nhí: “Thôi… thôi em lên trước đi, anh có chuyện riêng cần giải quyết.”
Người phụ nữ trẻ liếc nhìn Ông Tư thêm một lần nữa, ánh mắt khó hiểu pha lẫn sự thất vọng. Cô ta xoay người, bước nhanh vào bên trong chung cư, để lại Hưng một mình đối diện với người cha già. Chỉ đến khi bóng dáng cô khuất hẳn sau cánh cửa kính tự động, Hưng mới quay phắt sang phía Ông Tư. Vẻ mặt hắn giờ đây không còn là sự bối rối, mà thay vào đó là sự tức giận cố kìm nén. Anh bảo vệ đứng kế bên khẽ nhếch mép, như thể câu chuyện này đã quá quen thuộc.
Hưng tiến lại gần Ông Tư, không còn giữ vẻ dịu dàng thường ngày. Giọng hắn gay gắt, pha chút trách móc: “Cha làm vậy con khó xử quá. Con đang có cuộc sống riêng của con mà. Cha làm sao lại cứ… cứ lên đây mà không báo trước chứ?”
Ông Tư đứng đó, tấm lưng còng thêm. Đôi mắt lão nhìn con trai, chất chứa sự tổn thương mà không thốt nên lời. Lão siết chặt chiếc túi vải đựng xoài, khô cá lóc, đầu cúi thấp, chỉ biết im lặng. Hơi thở nặng nhọc của lão hòa vào không khí căng thẳng của buổi chiều Sài Gòn.
Hưng nhìn Ông Tư một cách bực bội, sự kiên nhẫn đã cạn kiệt. Hắn ta thọc tay vào túi quần, rút ra chiếc ví da hàng hiệu. Hắn mở ví, không thèm đếm, mà trực tiếp lấy ra một cọc tiền polyme mệnh giá lớn, dày cộm. Cọc tiền được gập đôi, phồng lên trong bàn tay. Không một chút do dự, Hưng tiến thêm một bước, sấn tới, nhét thẳng cọc tiền ấy vào bàn tay đang siết chặt chiếc túi vải của Ông Tư.
Ông Tư giật mình, bàn tay lão buông lỏng ra một chút. Lão định nói gì đó, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ. Hưng không để lão kịp phản ứng. Giọng hắn lạnh tanh, dứt khoát như ra lệnh, hoàn toàn không còn sự tôn kính của một người con: “Cha cầm lấy mà về quê. Con bận lắm, không đón cha lên nhà được đâu.”
Cọc tiền nặng trịch trong lòng bàn tay Ông Tư, nhưng nặng hơn cả là nỗi đau đè nén trái tim lão. Đôi mắt già nua của lão sững sờ nhìn con trai, không tin vào tai mình. Ánh mắt ấy như muốn hỏi: “Thằng Hưng, con đang nói gì vậy?” Nhưng Hưng đã quay lưng, ánh mắt tránh né, không dám đối diện với người cha. Ông Tư cảm thấy cả thế giới như sụp đổ dưới chân mình. Bàn tay lão run rẩy, những tờ tiền xanh đỏ như đang cháy bỏng. Cổng chung cư cao cấp, nơi lão từng tin là nơi đoàn tụ với con trai, giờ đây trở thành một bức tường lạnh lẽo, chia cắt tình cha con.
Nỗi đau quá lớn khiến những ngón tay Ông Tư không còn sức lực để giữ chặt. Cọc tiền polyme mệnh giá lớn, dày cộm, tuột khỏi bàn tay Ông Tư, rơi xuống nền gạch bóng loáng của cổng chung cư cao cấp. Những tờ tiền xanh đỏ nằm lăn lóc, một vài tờ xòe ra như những cánh hoa vô tri. Ông Tư không thèm cúi xuống nhìn chúng. Đôi mắt lão dán chặt vào Hưng, ánh mắt đau đáu, trĩu nặng sự tổn thương và hoài nghi tột cùng. Lão không thể tin nổi người đứng trước mặt mình, kẻ vừa nói những lời phũ phàng và ném tiền vào mặt cha, lại chính là đứa con trai lão từng thương yêu hết mực, dành cả đời tần tảo nuôi nấng. Hưng vẫn quay lưng, bờ vai thẳng tắp, không hề có ý định quay lại đối mặt. Sự im lặng căng như dây đàn, bao trùm toàn bộ không gian, nặng nề đến nghẹt thở. Ngay cả tiếng xe cộ vội vã bên ngoài cũng không thể phá vỡ bầu không khí tang thương giữa hai cha con.
Hưng cuối cùng cũng xoay người. Ánh mắt anh ta lướt qua vẻ mặt đau đớn của Ông Tư, dừng lại trên cọc tiền xanh đỏ nằm vương vãi trên nền gạch bóng loáng. Một nét cau mày hiện rõ trên vầng trán Hưng, biểu lộ sự khó chịu, thậm chí là tức giận vì cảnh tượng “bê bối” này ngay tại cổng chung cư sang trọng. Anh ta không nói một lời, chỉ cúi người xuống, động tác có chút vội vàng và dứt khoát, thu gom từng tờ tiền lại. Cọc tiền dày cộm được anh ta nắm chặt trong tay, rồi không chút ngần ngại, nhét thẳng vào túi áo bà ba bạc màu của Ông Tư. Xong xuôi, Hưng đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào cha mình. Giọng nói của anh ta vang lên, lạnh lùng và dứt khoát, mang theo một mệnh lệnh rõ ràng:
“Cha về đi. Con sẽ bảo bảo vệ gọi taxi cho cha.”
Ông Tư khựng lại, đôi mắt hằn lên những nỗi đau không nói thành lời. Ông không đáp, cũng chẳng nhìn lại Hưng thêm một giây nào nữa. Thay vì chờ đợi chiếc taxi mà Hưng “ban”, Ông Tư lặng lẽ xoay người, bước về phía chiếc xe Honda cũ đời 90 của mình. Bóng lưng gầy gò của Ông Tư, với chiếc áo bà ba bạc màu và đôi dép nhựa mòn vẹt, hiện rõ trong ánh chiều tà vàng vọt. Ông cẩn thận tháo chiếc túi vải đựng xoài và khô cá lóc treo trên yên xe, rồi không chút vội vã, từ từ dắt chiếc xe cà tàng ra khỏi cổng chung cư cao cấp. Mỗi bước chân của ông dường như đều mang theo một sức nặng vô hình, in hằn lên nền gạch bóng loáng một nỗi cô đơn vô hạn.
Anh bảo vệ đứng đó, ánh mắt dõi theo bóng Ông Tư khuất dần. Trong lòng anh khẽ dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Hưng vẫn đứng yên, đôi tay nắm chặt, ánh mắt lạnh lẽo của anh ta lướt qua cha mình lần cuối, rồi dừng lại ở điểm cuối con đường, nơi bóng dáng xiêu vẹo ấy dần chìm vào màn đêm đang buông xuống. Anh ta cau mày, một cảm giác khó chịu vẫn còn vương vấn, nhưng không rõ là vì sự “bê bối” vừa rồi hay vì một điều gì đó sâu xa hơn trong lòng.
Hưng vẫn đứng đó, đôi tay nắm chặt, ánh mắt lạnh lẽo của anh ta lướt qua cha mình lần cuối, rồi dừng lại ở điểm cuối con đường, nơi bóng dáng xiêu vẹo ấy dần chìm vào màn đêm đang buông xuống. Anh ta cau mày, một cảm giác khó chịu vẫn còn vương vấn, nhưng không rõ là vì sự “bê bối” vừa rồi hay vì một điều gì đó sâu xa hơn trong lòng.
ĐÚNG lúc đó, tiếng điện thoại di động trong túi quần Hưng bỗng vang lên dồn dập, cắt ngang dòng suy nghĩ mông lung của anh. Hưng giật mình, vội vàng rút điện thoại ra. Một số lạ hiện trên màn hình, nhưng anh vẫn lập tức nhấn nút nghe.
“A-lô?” Giọng Hưng cộc lốc, vẫn còn bực dọc.
Đầu dây bên kia là một giọng nữ, dồn dập, gấp gáp, xen lẫn tiếng thở hổn hển và sự lo lắng tột độ. “Anh Hưng phải không? Tôi… tôi là hàng xóm của Ông Tư đây. Tôi… tôi phải báo tin này…”
Hưng nhíu mày, ruột gan bỗng thắt lại một cách khó hiểu. “Chuyện gì? Sao chị lại gọi cho tôi?”
“Ông Tư… ông ấy vừa bị tai nạn rồi!” Giọng người phụ nữ vỡ òa, nghẹn ngào.
Khuôn mặt Hưng lập tức biến sắc, từ vẻ khó chịu ban đầu chuyển sang trắng bệch, đôi mắt anh ta mở to kinh hãi. Điện thoại như muốn tuột khỏi tay.
Điện thoại trong tay Hưng trượt dài, va vào nền gạch hoa cương lạnh lẽo, vỡ tan tành. Âm thanh chói tai ấy như một cú đấm vào màng nhĩ, nhưng anh không còn nghe thấy gì nữa. Trong đầu Hưng, giọng nói nghẹn ngào của Người hàng xóm cứ văng vẳng: “Ông Tư… ông ấy vừa bị tai nạn rồi!” Khuôn mặt anh tái mét, đôi mắt dại đi, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Không! Điều đó không thể xảy ra! Không thể nào!
Hưng lao ra khỏi căn hộ, quên mất đóng cửa, chạy như điên dại xuống cầu thang bộ. Từng bậc thang như kéo dài vô tận, nhưng anh không cảm thấy mỏi mệt. Hình ảnh Ông Tư với chiếc áo bà ba bạc màu, đôi dép nhựa cũ mèm và ánh mắt đầy hy vọng cứ chập chờn trước mắt. Anh đã đuổi Ông Tư đi. Anh đã nói những lời cay nghiệt. Không lẽ… không lẽ đó là lần cuối cùng?
Ra đến sảnh, Hưng tiếp tục chạy thẳng ra Cổng chung cư, nơi cách đây không lâu anh đã lạnh lùng quay lưng lại với cha mình. “CHA! CHA ƠI!” Hưng gào lên, tiếng gọi lạc đi trong gió đêm Sài Gòn. Anh đứng giữa cổng, ánh mắt tuyệt vọng quét ngang dọc con đường vắng hoe, như muốn tìm kiếm một bóng dáng thân quen đã khuất.
Anh bảo vệ, đang ngồi trong ca trực đêm, giật mình đứng phắt dậy khi thấy Hưng đột ngột xuất hiện với bộ dạng thất thần, quần áo xộc xệch, và những tiếng kêu gào thảm thiết. Anh ta bàng hoàng nhìn theo bóng lưng Hưng, đôi mắt mở to kinh ngạc, không hiểu chuyện gì đang xảy ra với vị chủ căn hộ giàu có mà thường ngày luôn tỏ ra lạnh lùng, điềm đạm. Hưng vẫn gào thét, nước mắt đã bắt đầu lăn dài trên má, hoà lẫn vào màn đêm tĩnh mịch. “CHA ƠI! CHA ĐANG Ở ĐÂU?”
Hưng lao như điên ra khỏi cổng chung cư, ánh mắt anh quét loạn xạ trên con đường vắng. Gió đêm Sài Gòn mang theo hơi lạnh, nhưng mồ hôi trên trán Hưng vẫn chảy ròng ròng. Anh chạy, chạy mãi, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh gọi tên cha, tiếng gọi ngày càng khản đặc, hòa vào màn đêm u tối.
Bỗng, cách đó không xa, dưới ánh đèn đường vàng vọt, một cảnh tượng đập vào mắt Hưng khiến anh khựng lại. Chiếc xe Honda cũ đời 90, thân xe đã bạc màu, nằm đổ nghiêng một cách thảm hại bên lề đường, bánh xe trước biến dạng. Nhận ra ngay chiếc xe quen thuộc, thứ tài sản duy nhất mà Ông Tư vẫn thường tự hào, một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng Hưng. Anh lao đến, hai chân run rẩy.
Gần chiếc xe, một vệt máu đỏ sẫm loang lổ trên nền nhựa đường, khô lại thành một mảng đáng sợ. Mảnh túi vải đựng xoài, khô cá lóc vương vãi trên mặt đất, những quả xoài dập nát, mùi cá khô tanh nồng xộc vào mũi. Hưng nhìn những thứ đó, lồng ngực anh thắt lại.
Đúng lúc đó, một vài người dân từ các quán ăn đêm gần đó chạy lại. Họ là những người đã chứng kiến vụ tai nạn.
“Cậu tìm ai vậy?” Một người đàn ông trung niên hỏi, vẻ mặt đầy lo lắng.
Hưng quay phắt lại, giọng lạc đi: “Cha… cha tôi. Ông ấy… ông ấy đâu rồi?”
Người phụ nữ đứng cạnh đó lên tiếng, nét mặt vẫn còn bàng hoàng: “Ông già đi xe máy đó hả? Ông ấy bị xe tải quẹt, té nặng lắm! Người dân đã đưa đi cấp cứu ở Bệnh viện Chợ Rẫy rồi. Máu chảy nhiều lắm!”
Lời nói của người phụ nữ như hàng ngàn mũi dao đâm thẳng vào tim Hưng. Bệnh viện Chợ Rẫy. Máu chảy nhiều lắm. Tất cả những gì anh vừa làm, tất cả những lời cay nghiệt anh dành cho cha mình, bỗng chốc hiện rõ mồn một. Anh đã đuổi cha đi. Anh đã để cha đơn độc giữa Sài Gòn.
Hưng quỵ xuống, gối anh chạm vào nền đường thô ráp. Anh ôm chặt lấy khuôn mặt, những tiếng nức nở bật ra không thể kìm nén. Nước mắt nóng hổi lăn dài qua kẽ tay, thấm ướt những ngón tay anh. Hối hận. Nỗi hối hận tột cùng, như một tảng đá khổng lồ đè nặng lên lồng ngực, khiến anh khó thở, khiến toàn thân anh run rẩy không ngừng. “Cha… cha ơi… con xin lỗi…” Anh gào lên trong nghẹn ngào, tiếng khóc nức nở vang vọng giữa màn đêm, xé nát tâm can.
Hưng cố gắng gượng dậy, đôi chân vẫn còn run rẩy. Anh lảo đảo tìm đường, trong đầu chỉ còn văng vẳng cái tên “Bệnh viện Chợ Rẫy”. Những người dân tốt bụng đã giúp anh gọi một chiếc taxi. Suốt quãng đường đi, trái tim Hưng như bị bóp nghẹt, mỗi nhịp đập là một nhát dao cứa vào tận cùng tâm can. Anh tự trách mình, hối hận tột cùng, cầu mong một phép màu sẽ đến với cha.
Tại Bệnh viện Chợ Rẫy, hành lang lạnh lẽo và mùi thuốc sát trùng nồng nặc càng khiến Hưng thêm bất an. Anh đứng ngồi không yên trước phòng cấp cứu, từng giây phút trôi qua nặng nề như cả thế kỷ. Anh đã gọi điện cho bạn gái mình, Người phụ nữ trẻ, cô ấy cũng đang trên đường đến. Ánh đèn phòng cấp cứu vẫn đỏ rực, xé toạc màn đêm. Hưng nhìn chằm chằm vào cánh cửa, hy vọng xen lẫn nỗi sợ hãi tột độ.
Một lúc lâu sau, cánh cửa phòng cấp cứu cuối cùng cũng mở ra. Một vị bác sĩ, với khuôn mặt mệt mỏi và ánh mắt nặng trĩu nỗi buồn, bước ra. Hưng lập tức lao đến, ánh mắt đầy van nài.
“Bác sĩ, cha tôi… cha tôi sao rồi?” Giọng Hưng khản đặc, nghẹn lại.
Vị bác sĩ cúi đầu, một hơi thở dài nặng nề thoát ra. “Chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng do vết thương quá nặng, đặc biệt là chấn thương sọ não và mất máu quá nhiều…” Ông ngừng lại, ánh mắt ngập tràn sự tiếc nuối. “…Chúng tôi xin lỗi. Bệnh nhân đã không qua khỏi.”
Lời nói của vị bác sĩ như một tiếng sét đánh ngang tai Hưng, khiến cả thế giới quanh anh đổ sụp. “Không… không thể nào!” Hưng lùi lại một bước, toàn thân cứng đờ. Khuôn mặt anh tái mét, như có một lực vô hình đang bóp nghẹt anh, khiến anh không thể thở nổi. Anh lắc đầu liên tục, muốn phủ nhận sự thật tàn khốc này, nhưng những lời nói đó cứ xoáy sâu vào tâm trí anh. Cha anh đã ra đi. Ông Tư, người cha chất phác, cả đời vì anh, đã vĩnh viễn rời xa.
Hưng quỵ xuống sàn bệnh viện lạnh lẽo, một tiếng thét đau đớn bật ra từ lồng ngực anh, nhưng rồi lại nghẹn ứ, hóa thành những tiếng nức nở không thành lời. Nước mắt anh tuôn như mưa, hòa lẫn với mồ hôi lạnh toát. Anh ôm chặt lấy đầu, mọi hình ảnh của cha chợt hiện về rõ mồn một: chiếc áo bà ba bạc màu, đôi dép nhựa sờn cũ, nụ cười hiền hậu, và cả những lời lẽ cay nghiệt anh đã trút lên ông chỉ mới cách đây vài tiếng đồng hồ. Nỗi đau, sự ân hận và tuyệt vọng nhấn chìm Hưng trong vực sâu không lối thoát. Anh đã mất cha mãi mãi, không một lời từ biệt, không một lời xin lỗi kịp trao.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới của Hưng trở nên trống rỗng. Mọi ước mơ, hoài bão về một cuộc sống sung túc, mọi nỗ lực kiếm tiền đều trở nên vô nghĩa. Cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo và vô tâm của anh quá đắt, không gì có thể bù đắp được. Anh đã đánh đổi tình thân, sự bao dung vô điều kiện của cha mình để chạy theo những giá trị vật chất phù phiếm. Giờ đây, khi ông Tư đã không còn, Hưng mới nhận ra rằng, điều quý giá nhất trên đời không phải là tiền bạc, là danh vọng, mà là tình cảm gia đình, là những giây phút được ở bên những người thân yêu. Nỗi đau mất mát này sẽ mãi là vết sẹo không bao giờ lành trong tâm hồn anh, nhắc nhở anh về bài học cuộc đời khắc nghiệt nhất: đừng bao giờ để sự hối hận trở thành điều duy nhất còn lại khi mọi thứ đã quá muộn màng. Dù cha đã ra đi, nhưng tình yêu thương và bài học mà ông để lại sẽ mãi là ngọn đèn dẫn lối, soi sáng con đường còn lại của Hưng. Anh biết mình phải sống thật ý nghĩa, sống để xứng đáng với những gì cha đã hy sinh, để nỗi đau này trở thành động lực cho một cuộc sống tốt đẹp hơn.

