Ông cụ chạy chiếc xe máy cũ tới thăm con trai tại chung cư cao cấp ở Sài Gòn, bảo vệ không cho vào và cái kết…..Ông Tư vốn là nông dân ở miền Tây, cả đời lam lũ với ruộng đồng. Vợ mất sớm, ông chỉ có một người con trai duy nhất – Hưng. Nhờ học giỏi, Hưng thi đậu đại học rồi sau này ở lại Sài Gòn lập nghiệp. Ít khi về quê, mỗi lần gọi điện cho cha, Hưng chỉ hứa hẹn: “Dạ, con bận lắm, khi nào rảnh con về liền.” Ông Tư hiểu, thương con, chẳng bao giờ trách móc.
Một hôm, người hàng xóm cho ông xem đoạn video quảng cáo về khu chung cư cao cấp nơi Hưng đang sống. Trong lòng ông cụ rộn ràng: “Chắc con mình giờ thành đạt lắm rồi.” Đêm đó ông nằm trằn trọc, nghĩ đến cảnh được gặp con trai, ôm nó vào lòng, cùng nhau ăn bữa cơm đoàn tụ. Sáng hôm sau, ông quyết định dắt chiếc xe Honda cũ đời 90 đã theo ông hơn hai chục năm, cột phía sau cái túi vải đựng vài ký xoài, ít khô cá lóc, rồi lên đường hướng về Sài Gòn.
Đoạn đường hơn trăm cây số với người già như ông đâu phải dễ. Xe nổ lạch bạch, nhiều lúc khói trắng phụt ra, tưởng chừng muốn tắt máy. Ông cụ lau mồ hôi, nheo mắt vì nắng, nhưng lòng tràn đầy hy vọng. Ông không báo trước cho Hưng, định bụng sẽ tạo một bất ngờ, để khi con mở cửa ra sẽ vỡ òa vui mừng.
Đến nơi, ông choáng ngợp trước tòa nhà cao sừng sững, cửa kính sáng loáng. Người ra kẻ vào đều ăn mặc sang trọng. Ông Tư ngập ngừng dắt xe vào cổng, lòng hồi hộp xen lẫn tự hào. Nhưng chưa kịp hỏi thăm, anh bảo vệ trẻ tuổi đã phóng mắt nhìn ông từ đầu đến chân: áo bà ba bạc màu, dép nhựa, chiếc xe cà tàng xịt khói.
— “Bác tìm ai?” – giọng lạnh nhạt.
— “Ờ… tôi tìm con tôi, nó tên Hưng, ở block B, tầng 15.” – Ông cười hiền, móc trong túi mảnh giấy có ghi địa chỉ.
Bảo vệ nhíu mày: “Chung cư này không phải ai muốn vô cũng vô đâu. Bác có hẹn trước không?”
Ông Tư lúng túng: “Tui… tui không có. Tôi là ba nó mà.”
Nhưng câu nói ấy chẳng khiến anh bảo vệ đổi thái độ. Người ra vào nhìn ông bằng ánh mắt tò mò, có kẻ còn khẽ nhếch mép cười khẩy.
Sự háo hức trong lòng ông cụ dần biến thành ngượng ngùng, rồi bất an. Nhưng ông cụ nào ngờ, ngay khi vừa dựng xe trước cổng chung cư, niềm vui đoàn tụ chưa kịp nở thì một sự việc bất ngờ ập đến, khiến trái tim ông nghẹn lại…
Quý độc giả xem thêm tại đây 👇
Ngay lúc đó, một chiếc xe Lexus đen bóng lướt nhẹ như không tiếng động, dừng lại êm ái cách cổng vài bước. Cửa kính xe từ từ hạ xuống, để lộ Hưng, con trai Ông Tư, trong bộ vest lịch lãm, mái tóc chải chuốt gọn gàng. Anh ta bước ra, vẻ mặt lạnh lùng, sang trọng. Anh bảo vệ lập tức hạ thấp người, thái độ cung kính khác hẳn lúc đối đáp với Ông Tư.
Ông Tư vừa thấy Hưng, đôi mắt già nua bỗng bừng sáng rạng rỡ, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn vì nắng gió chợt giãn ra, nở một nụ cười mừng rỡ pha lẫn tự hào. Ông muốn gọi tên con, muốn vẫy tay thật nhanh. Nhưng chưa kịp thốt lên lời nào, ánh mắt Hưng vô tình lướt qua thân hình gầy gò, chiếc áo bà ba bạc màu cùng chiếc xe cà tàng của cha mình.
Khoảnh khắc đó, nụ cười trên môi Ông Tư cứng lại. Ánh mắt Hưng từ sự ngạc nhiên thoáng qua, nhanh chóng chuyển sang khó chịu, rồi hằn học. Một tia xấu hổ, thậm chí là kinh tởm, lóe lên trong đáy mắt anh ta. Hưng lập tức quay ngoắt mặt đi, như thể chưa từng nhìn thấy ai đó quen thuộc, vội vã sải bước về phía sảnh chung cư.
Ông Tư đứng đó, nụ cười trên môi hóa thành bàng hoàng. Trái tim ông thắt lại, cảm giác như có ai đó vừa giáng một đòn chí mạng vào lồng ngực. Anh bảo vệ, chứng kiến toàn bộ sự việc, khẽ nhếch mép.
Ông Tư vẫn đứng đó, như một pho tượng. Nhưng rồi, như một tia lửa nhỏ còn sót lại trong đống tro tàn, một hy vọng yếu ớt bùng lên. Ông Tư gượng gạo nở lại nụ cười, cố nén đi sự bàng hoàng và tổn thương vừa rồi. Ông Tư nhìn theo bóng dáng Hưng.
ÔNG TƯ
(Giọng run run vì xúc động, xen lẫn chút hồ hởi, nhưng cũng có phần yếu ớt)
Hưng! Con trai!
Ông Tư giơ cánh tay gầy guộc lên, vẫy vẫy một cách vụng về, như muốn níu kéo một sợi dây vô hình giữa ông và đứa con trai. Ánh mắt ông dán chặt vào bóng lưng Hưng, mong chờ một cái ngoảnh đầu, một ánh nhìn.
Hưng dường như nghe thấy, nhưng anh ta không hề quay lại. Anh ta cúi đầu, áp điện thoại vào tai, giả vờ đang nói chuyện một cách vội vã. Anh ta bước nhanh hơn, gần như chạy, sải những bước dài và dứt khoát về phía cánh cửa kính tự động của sảnh chung cư, như muốn thoát khỏi cái bóng của người cha đang đứng bất động sau lưng mình.
Ông Tư chết lặng. Cánh tay ông Tư vẫn còn giơ lên giữa không trung, cố định ở tư thế vẫy. Nụ cười gượng gạo trên môi ông Tư vụt tắt, thay vào đó là một vẻ mặt trắng bệch, thất thần. Đôi mắt ông Tư trống rỗng, dõi theo bóng Hưng khuất dần sau cánh cửa kính. Sự hy vọng vừa nhen nhóm đã bị dập tắt không thương tiếc, để lại một nỗi đau xé lòng, tột cùng.
Ông Tư vẫn đứng đó, cánh tay gầy guộc từ từ hạ xuống, rũ rượi như một cành cây khô héo. Niềm vui và hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng ông đã vụt tắt hoàn toàn, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi đau thấu tận xương tủy. Ông đứng sững sờ, ánh mắt thất thần dán chặt vào cánh cửa kính tự động nơi Hưng vừa khuất dạng, như thể linh hồn ông đã bị rút cạn. Cảm giác như có ai đó đang siết chặt lồng ngực, bóp nghẹt từng hơi thở của ông.
Anh bảo vệ, người đã chứng kiến toàn bộ màn kịch, đứng tựa lưng vào cột, hai tay khoanh trước ngực. Một nụ cười khẩy, đầy vẻ coi thường và chế giễu, nở trên môi anh ta. Anh ta nhướng mày, nhìn chằm chằm vào Ông Tư, đôi mắt sáng lên một cách mỉa mai.
ANH BẢO VỆ
(Giọng điệu lạnh nhạt, pha chút khinh khỉnh)
Khách hàng không quen biết, thưa ông. Tôi đã nói rồi.
Ông Tư không nói gì, vẫn bất động. Đôi mắt ông vô hồn.
ANH BẢO VỆ
(Cười khẩy, tiến lại gần hơn một bước, như muốn nhấn chìm Ông Tư vào sự tủi nhục)
Lão già không hiểu chuyện. Cứ ngỡ con mình là người thường chắc?
Ông Tư lúc này mới giật mình, đưa đôi mắt đục ngầu nhìn về phía Anh bảo vệ, nhưng chẳng thể thốt nên lời nào. Nỗi đau trong lòng ông quá lớn, át đi cả sự tủi nhục đang bủa vây.
Ông Tư lảo đảo, cố gắng đứng vững trên đôi chân mỏi nhừ. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng ông vẫn cố trấn tĩnh bản thân. Ông siết chặt chiếc túi vải trên tay, cảm nhận những quả xoài tròn trịa và miếng khô cá lóc cứng ngắc bên trong. Ông Tư cố nuốt khan, tự trấn an mình bằng một suy nghĩ yếu ớt: “Chắc con bận, nó không thấy mình. Nó không cố ý đâu.”
Ông Tư quay sang anh bảo vệ, đôi mắt đục ngầu ánh lên một tia hy vọng mong manh. Giọng ông yếu ớt, pha chút van nài, như tiếng gió rên qua khe cửa cũ.
ÔNG TƯ
(Giọng run rẩy, khàn đặc)
Cậu… cậu cho tôi vào tìm con tôi được không? Nó mới vào đó… Thằng Hưng, con tôi.
Anh bảo vệ vẫn giữ nguyên nụ cười khẩy, đôi mắt lướt qua bộ quần áo bà ba bạc màu và đôi dép nhựa của Ông Tư một cách đầy khinh miệt. Anh ta lắc đầu một cách dứt khoát, thái độ lạnh lùng như bức tường thép.
ANH BẢO VỆ
(Giọng điệu lạnh lùng, không chút cảm xúc)
Không có hẹn, không ai được vào. Quy định là quy định, thưa ông. Tôi đã nói rõ rồi.
Ông Tư nghe những lời lạnh lùng của anh bảo vệ, đôi vai già run lên bần bật. Hy vọng cuối cùng trong mắt ông vụt tắt, để lại một khoảng trống hụt hẫng. Ông không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quay đi, từng bước chân nặng nề như đeo chì. Đôi dép nhựa quẹt trên nền gạch, tạo thành âm thanh khô khốc xé lòng. Ông Tư tìm đến bậc tam cấp thấp lè tè ngay bên ngoài cổng chung cư, nơi khuất tầm mắt của anh bảo vệ đang nhếch mép. Ông ngồi thụp xuống, chiếc áo bà ba bạc màu dính chặt vào lưng vì mồ hôi. Ánh mắt ông Tư mờ đục, dán chặt vào cánh cửa kính lớn màu xanh sẫm của tòa nhà cao cấp. Bên trong, mọi thứ dường như quá xa xỉ, quá lộng lẫy, một thế giới hoàn toàn khác biệt với cuộc sống lam lũ của ông.
Chẳng bao lâu sau, một người phụ nữ sang trọng bước ra từ cánh cổng chung cư. Cô ta ăn vận lộng lẫy, bộ váy ôm sát cơ thể toát lên vẻ quyền quý, trên tay xách một chiếc túi hiệu đắt tiền. Mùi nước hoa thoang thoảng của cô ta lan tỏa trong không khí. Cô ta đang mải mê lướt điện thoại, nhưng khi đi ngang qua, ánh mắt vô tình liếc xuống, bắt gặp hình ảnh Ông Tư đang ngồi co ro dưới bậc tam cấp. Đôi mắt sắc sảo của cô ta dừng lại một thoáng trên bộ quần áo giản dị và dáng vẻ khắc khổ của ông. Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ đôi môi tô son.
NGƯỜI PHỤ NỮ
(Giọng điệu thờ ơ, pha chút thương hại)
Đời mà, ai chẳng có lúc khó khăn, cứ về đi bác ạ.
Cô ta không chờ đợi câu trả lời, cũng không quay đầu nhìn lại. Bóng dáng lộng lẫy ấy khuất dần sau con đường rải nhựa phẳng lì, để lại Ông Tư một mình với nỗi ê chề và lạnh lẽo. Ông Tư vẫn ngồi đó, bất động, như một bức tượng già nua giữa lòng Sài Gòn xô bồ, ồn ã. Chiếc túi vải đựng xoài và khô cá lóc vẫn nằm im trên tay ông, nặng trĩu.
Thời gian trôi chậm rãi, kéo theo những vệt nắng cuối cùng tắt lịm sau những tòa nhà chọc trời. Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, rải rác những đốm vàng trên nền trời xanh thẫm. Từ từ, từng ô cửa sổ trong khu chung cư cao cấp cũng rực lên ánh đèn, biến tòa nhà thành một khối hộp khổng lồ lấp lánh giữa màn đêm Sài Gòn.
Ông Tư vẫn ngồi nguyên vị trí cũ, dáng người gầy gò khuất lấp dưới ánh đèn hắt ra từ cổng chung cư. Chiếc xe Honda cũ đời 90, người bạn đường trung thành đã cùng ông vượt qua hơn trăm cây số, lặng lẽ dựng nghiêng ngay bên cạnh.
Ông Tư chậm rãi mở chiếc túi vải bạc màu, lấy ra một trái xoài. Đôi tay gân guốc, chai sần vì nắng gió và công việc đồng áng, cẩn thận gọt từng đường vỏ mỏng. Mùi xoài chua nhẹ thoảng bay trong không khí. Ông Tư đưa miếng xoài vào miệng, nhai chậm rãi, ánh mắt vẫn không rời khỏi cánh cửa kính lớn màu xanh sẫm của tòa nhà.
Mặc cho bao nhiêu lời lẽ cay nghiệt, bao nhiêu sự thờ ơ lạnh lùng, một tia hy vọng mong manh vẫn le lói trong lòng Ông Tư. Ông tin, chỉ cần ông đợi, rồi Hưng sẽ đi ra. Con trai ông sẽ nhận ra ông, sẽ chạy đến bên ông. Trong đầu ông, hình ảnh Hưng nở nụ cười, ôm chầm lấy ông vẫn hiện rõ mồn một, xua đi cái lạnh lẽo của đêm Sài Gòn. Ông Tư nuốt xuống miếng xoài, vị chua ngọt thấm đắng. Ông sẽ đợi. Cả đêm nay ông cũng sẽ đợi.
Hơn hai tiếng trôi qua, màn đêm Sài Gòn càng lúc càng sâu thẳm, lạnh lẽo. Ông Tư vẫn ngồi đó, bất động như một bức tượng giữa dòng người vội vã. Đôi mắt ông mỏi mệt nhưng vẫn kiên trì nhìn về phía cửa kính, nơi ánh đèn vàng hắt ra những vệt sáng leo lét trên mặt đường.
Đúng lúc đó, cánh cửa kính lớn màu xanh sẫm của tòa nhà bật mở. Hưng bước ra, không phải một mình. Bên cạnh anh là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, dáng người thon gọn trong chiếc váy thời thượng, mái tóc óng ả, khoác tay Hưng đầy tình tứ. Hưng cười nói rôm rả, ánh mắt tràn đầy sự vui vẻ, hào hứng. Anh cúi xuống ghé tai cô gái thì thầm điều gì đó, khiến cô bật cười khúc khích, tiếng cười lanh lảnh vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Ánh mắt Hưng vô tình lướt qua khoảng sân, chạm vào dáng người gầy gò cạnh chiếc xe Honda cũ, chiếc áo bà ba bạc màu và đôi dép nhựa. Nụ cười trên môi anh lập tức tắt lịm. Vẻ mặt anh đột ngột cau có, khó chịu như vừa ngửi thấy mùi gì đó khó chịu bốc lên từ vũng cống hôi thối. Hưng sững lại, như bị đóng băng tại chỗ, rồi anh vội vàng rút tay ra khỏi tay cô gái, ánh mắt đầy vẻ bực bội và xen lẫn chút bối rối nhìn thẳng vào Ông Tư.
Cô gái trẻ trung, xinh đẹp bên cạnh Hưng lập tức nhận ra sự thay đổi đột ngột trên gương mặt anh. Nụ cười của Hưng vụt tắt, thay vào đó là vẻ cau có, khó chịu đến lạ. Cô khẽ nắm lấy cánh tay anh, tò mò hỏi: “Anh sao vậy?”
Hưng giật mình, như bừng tỉnh khỏi sự đóng băng, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi Ông Tư đang đứng cạnh chiếc xe Honda cũ. Một sự bực bội dâng lên trong lòng Hưng, trộn lẫn với chút sợ hãi bị lộ tẩy. Anh không trả lời câu hỏi của cô gái mà vội vàng kéo cô đi nhanh, bước chân dồn dập như muốn trốn chạy khỏi ánh mắt của Ông Tư.
Cô gái ngạc nhiên trước hành động bất ngờ của Hưng, nhưng vẫn lững thững bước theo. Hưng thì thầm, giọng nói cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhưng rõ ràng có chút gượng gạo: “Không có gì đâu em, người quen cũ thôi.” Anh không đợi cô gái hỏi thêm, kéo cô rẽ nhanh vào một góc khuất, khuất dần khỏi tầm mắt của Ông Tư.
Ông Tư đứng đó, bất động nhìn theo bóng lưng của con trai và cô gái trẻ. Từng lời của Hưng, dù nhỏ, vẫn như một mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào tim ông. Người quen cũ sao? Đó là tất cả những gì Hưng có thể nói về cha mình? Đôi mắt ông Tư vốn đã mỏi mệt giờ đây nhòe đi. Nước mắt bắt đầu chực trào, một nỗi tủi thân, một sự chua chát không thể gọi thành tên dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng. Ông Tư cảm thấy như một người xa lạ, một bóng ma vô hình trong chính cuộc đời của con trai mình.
Ông Tư cảm thấy như một người xa lạ, một bóng ma vô hình trong chính cuộc đời của con trai mình. Khoảng khắc sau, Hưng cùng cô gái trẻ kia xuất hiện trở lại, tiến về phía chiếc xe của anh. Cô gái có vẻ đã ngà ngà, từng bước chân loạng choạng, tựa hẳn vào Hưng. Hưng nhẹ nhàng dìu cô lên xe, mở cửa và cẩn thận đặt cô ngồi vào ghế phụ. Sau khi đóng cửa xe, anh quay đầu lại. Ánh mắt Hưng lướt qua Anh bảo vệ rồi dừng lại ở Ông Tư. Một cái lườm sắc lạnh, đầy vẻ khó chịu và dứt khoát, như muốn khẳng định sự đoạn tuyệt, như muốn xua đuổi một điều gì đó đáng hổ thẹn đang hiện diện trước mắt anh. Không một lời nói, không một ánh nhìn lưu luyến, Hưng lập tức lên xe, khởi động máy và nhấn ga. Chiếc xe lao vút đi, bỏ lại Ông Tư đứng sững sờ giữa cổng chung cư cao cấp.
Ông Tư đứng đó, bất động nhìn theo bóng xe khuất dần vào dòng người tấp nập. Nỗi tủi nhục và đau đớn đến tột cùng nhấn chìm lấy ông. Nó không giống cái lạnh của gió đêm Sài Gòn mà giống như bị một gáo nước lạnh buốt tạt thẳng vào mặt, khiến toàn thân ông run rẩy, tâm can tê tái. Mọi hy vọng về một cuộc đoàn tụ, về một chút tình cảm còn sót lại từ đứa con trai duy nhất đều tan biến như sương khói. Ông Tư cảm thấy mình như bị chối bỏ, bị xem thường một cách nghiệt ngã. Ông nắm chặt túi vải đựng xoài và khô cá lóc, vật duy nhất còn lại nhắc nhở ông về mối dây liên kết từng có với Hưng.
Ông Tư đứng thêm vài phút nữa, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không nơi chiếc xe của Hưng vừa khuất dạng. Gió đêm Sài Gòn lạnh buốt nhưng không thể nào sánh được với cái lạnh thấu xương đang cào cấu trong lồng ngực ông. Từ nỗi nhục nhã tột cùng, giờ đây chỉ còn lại một sự trống rỗng đến ghê người. Mọi cảm xúc dường như đã bị rút cạn.
Anh bảo vệ, sau khi chứng kiến Hưng rời đi, quay sang nhìn Ông Tư với một ánh mắt khó tả. Vẻ mặt anh ta hiện rõ sự thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng. Coi như nhiệm vụ “bảo vệ danh dự” cho cư dân khu chung cư cao cấp này đã hoàn thành.
Ông Tư lững thững bước về phía chiếc xe Honda cũ đời 90 của mình. Từng bước chân nặng trĩu, không còn chút sức lực nào để bận tâm đến ánh nhìn của Anh bảo vệ. Ông chậm rãi dắt chiếc xe ra khỏi cổng chung cư, thân hình gầy gò đổ bóng dài trên con đường đêm. Chiếc túi vải đựng xoài, khô cá lóc vẫn được ông nắm chặt, nhưng ý nghĩa của nó giờ đây chỉ là một sự nhắc nhở về những gì đã mất. Không một lời giải thích, không một lời tranh cãi nào còn có thể bật ra từ cổ họng khô khốc của ông. Ông Tư cứ thế hòa vào dòng xe cộ tấp nập của Sài Gòn, như một con thuyền nhỏ lạc giữa biển lớn.
Ông Tư luồn lách chiếc Honda cũ đời 90 qua dòng xe cộ như mắc cửi, đôi mắt dáo dác tìm kiếm một điểm dừng. Cái bụng trống rỗng sau chặng đường dài và cú sốc tinh thần vẫn lên tiếng đòi hỏi, nhưng tâm trí ông lại hoàn toàn mờ mịt. Cuối cùng, ông tấp vào một quán cơm bình dân lụp xụp ven đường, ánh đèn vàng vọt hắt hiu. Ông Tư chậm rãi dựng xe, bước vào.
“Cho tôi tô hủ tiếu,” Ông Tư nói, giọng khàn đặc.
Tô hủ tiếu bưng ra nóng hổi, khói bay nghi ngút mang theo mùi thơm của nước lèo và hành phi. Bình thường, đó sẽ là một bữa ăn ngon lành sau quãng đường xa. Nhưng giờ đây, Ông Tư cầm đôi đũa, gắp từng sợi hủ tiếu lên miệng mà mọi vị giác dường như đã biến mất. Miếng ăn trở nên nghẹn đắng trong cổ họng, mỗi lần nuốt là một cực hình. Ông Tư nhìn xuống tô hủ tiếu, như thể đang nhìn thấy chính cuộc đời mình tan chảy.
Cứ mỗi miếng ăn được đưa vào, hình ảnh Hưng đứng đó, lạnh lùng, thờ ơ quay lưng bỏ đi lại hiện rõ mồn một trong tâm trí ông. Cái ánh mắt xa lạ, cái cử chỉ khinh khi, từng lời nói cắt cứa của con trai cứ tua đi tua lại như một đoạn phim kinh hoàng. “Tôi không quen ông!” lời nói đó như một vết dao cứa sâu vào tận đáy tim Ông Tư. Lòng ông nặng trĩu, không thể nào nuốt trôi dù chỉ một sợi hủ tiếu. Tô hủ tiếu ngon lành bỗng biến thành một tảng đá đè nặng lên ngực, không tài nào thở nổi.
Ông Tư đặt đôi đũa xuống, tiếng lạch cạch khô khốc trong không gian yên ắng đến rợn người. Ông đẩy tô hủ tiếu còn nguyên vẹn ra xa, lòng nặng trĩu. Cảm giác trống rỗng trong dạ dày không còn là đói, mà là một hố sâu thăm thẳm của sự tuyệt vọng. Ông Tư đứng dậy, lặng lẽ đặt vài tờ tiền lên bàn, không nói một lời nào với người bán. Bước chân ông nặng nề rời khỏi quán, bỏ lại phía sau ánh đèn vàng vọt và mùi thức ăn giờ đây chỉ còn gợi lên sự cay đắng.
Đêm Sài Gòn đã buông xuống. Những ánh đèn đường rực rỡ, những dòng xe cộ hối hả dường như muốn nuốt chửng một ông lão nông dân lạc lõng. Ông Tư cứ đi, cứ đi mãi, chiếc áo bà ba bạc màu cùng đôi dép nhựa lẹp kẹp trên vỉa hè. Ông không biết mình đi đâu, chỉ biết mình cần một nơi nào đó để ẩn mình, để không ai nhìn thấy sự đổ vỡ trong đôi mắt. Cuối cùng, dưới chân một cây cầu vượt đồ sộ, nơi bóng tối ôm trọn những góc khuất, Ông Tư dừng lại. Nơi đây vắng vẻ, không một bóng người qua lại, chỉ có tiếng xe cộ gầm rú phía trên.
Ông Tư chậm rãi tháo túi đồ trên chiếc Honda cũ, lấy ra một tấm bạt nhỏ đã sờn cũ, trải xuống nền xi măng lạnh ngắt. Ông nằm xuống, co ro thân hình gầy gò, đôi mắt ngước nhìn lên bầu trời Sài Gòn. Hàng ngàn ngôi sao lấp lánh như những giọt nước mắt khổng lồ, nhưng không có ngôi sao nào quen thuộc như bầu trời quê hương. Đây là một bầu trời xa lạ, rộng lớn và vô cảm. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhăn nheo của Ông Tư, rồi thêm một giọt, và nhiều giọt nữa. Chúng cứ thế chảy ra, ướt đẫm mái tóc bạc.
Trong bóng đêm mịt mờ, hình ảnh người vợ hiền thục hiện về rõ mồn một. Bà mỉm cười, đôi mắt hiền từ vẫn nhìn ông như ngày nào. Ông Tư khẽ đưa tay lên như muốn chạm vào bóng hình ấy, nhưng chỉ chạm vào khoảng không lạnh lẽo. Lòng ông đau nhói, khao khát có ai đó ở bên, dù chỉ là một lời an ủi, một cái nắm tay. Nhưng ở nơi thành phố xa lạ này, ông chỉ có một mình, cùng nỗi đau không thể sẻ chia. Tiếng gió đêm lùa qua chân cầu như tiếng thở dài của chính ông.
Sáng sớm hôm sau, cái lạnh của đêm Sài Gòn vẫn còn vương vấn dưới chân cầu vượt. Ông Tư mở mắt, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và những giọt nước mắt không ngừng tuôn chảy. Bầu trời đã chuyển mình từ màu đen thẫm sang sắc xám bạc, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, nhưng đối với ông, đó chỉ là sự tiếp nối của nỗi đau. Ông Tư chậm rãi gượng dậy, tấm bạt đã ướt đẫm sương đêm. Mọi hy vọng cuối cùng dường như đã lụi tàn cùng màn đêm. Ông quyết định, không thể đợi thêm nữa. Đợi chờ trong vô vọng chỉ khiến trái tim ông thêm vỡ nát.
Ông Tư thu dọn tấm bạt cũ, buộc lại cẩn thận vào yên chiếc Honda cũ đời 90. Chiếc xe giờ đây không còn chở theo niềm hy vọng mong mỏi, mà nặng trĩu một nỗi thất vọng sâu sắc. Ông mặc lại chiếc áo bà ba bạc màu, đôi dép nhựa lẹp kẹp trên nền xi măng. Tấm lưng gầy gò của ông cúi xuống, những nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn.
Ông dắt xe ra khỏi gầm cầu, tiếng máy nổ khẽ khàng phá tan sự tĩnh lặng của bình minh. Ông không vội vàng. Con đường dẫn ra khu chung cư cao cấp quen thuộc đã được ông ghi nhớ trong suốt mấy ngày qua. Ông Tư đi thẳng đến đó, không phải để chờ đợi, mà để nói lời tạm biệt. Tấm túi vải đựng xoài và khô cá lóc, giờ đây nằm im lìm trên xe, như một lời nhắc nhở cay đắng về món quà không bao giờ được trao.
Đứng trước cổng khu chung cư sừng sững, nơi những tòa nhà cao vút chọc trời, Ông Tư ngước nhìn lên. Ông không tìm Block B, không tìm tầng 15 nữa. Đôi mắt ông lướt qua tổng thể tòa nhà, từng ô cửa sổ sáng đèn một cách vô cảm. Nó như một bức tường thành kiên cố, ngăn cách ông với đứa con trai mà ông hằng mong nhớ. Một nỗi đau không lời dâng lên trong lồng ngực. Không một tiếng thở dài, không một giọt nước mắt rơi thêm. Chỉ là một sự trống rỗng đến cùng cực. Ông Tư đã cố gắng hết sức mình.
Cuối cùng, với một ánh nhìn chất chứa bao nhiêu tâm sự và sự chấp nhận cay đắng, ông Tư quay đầu chiếc Honda cũ. Tiếng máy xe rền vang nhẹ trong không gian vắng lặng. Ông không quay lại lần nữa. Con đường về miền Tây, con đường hơn trăm cây số, giờ đây không còn là chặng đường của hy vọng mà là hành trình của sự trở về trong thất bại và đau đớn. Bóng lưng gầy gò của ông lão nông dân dần khuất xa trong làn sương sớm Sài Gòn, mang theo một trái tim tan vỡ và nỗi đau âm ỉ, không thể nói thành lời.
Chiếc Honda cũ của Ông Tư, vốn đã mang nặng những tháng năm dãi dầu, giờ đây lại càng thêm ì ạch, oằn mình trên con đường trở về. Mỗi vòng quay của bánh xe, mỗi tiếng động cơ khô khốc, lạch bạch như muốn nổ tung, lại khoét sâu hơn vào sự trống rỗng trong lòng Ông Tư. Nó không còn là âm thanh của niềm hy vọng, không còn là khúc ca của những mong chờ. Giờ đây, mỗi tiếng động cơ như một tiếng thở dài nặng nề, kéo lê nỗi đau âm ỉ theo từng cây số.
Ông Tư không còn bận tâm đến cảnh vật hai bên đường, những cánh đồng xanh mướt, những con sông hiền hòa của miền Tây dần hiện ra trong tầm mắt cũng không thể xoa dịu trái tim ông. Mắt ông nhìn thẳng về phía trước, nhưng tâm trí ông lại trống rỗng, vô định. Nước mắt đã cạn, hy vọng đã tan, chỉ còn lại cái lạnh buốt của sự thất vọng dội ngược vào từng tế bào.
Chiếc xe lại giật cục, rồi ho khù khụ vài tiếng trước khi tiếp tục lướt đi một cách khó nhọc. Ông Tư siết chặt tay lái, lòng bàn tay chai sạn tê dại. Cái cảm giác cô độc giữa dòng đời xô bồ chưa bao giờ rõ ràng đến thế. Ông không còn nghĩ đến Hưng, đến những lời nói cay nghiệt hay ánh mắt lạnh lùng của con trai nữa. Mọi thứ đã hóa thành tro bụi, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ trong tâm hồn. Con đường về nhà, dài hơn trăm cây số, tựa như con đường không có điểm dừng, kéo dài vô tận nỗi tuyệt vọng của một người cha đã đánh mất tất cả.
Chiếc Honda cũ của Ông Tư rốt cuộc cũng gầm gừ, khẽ rung lên một hồi rồi tắt hẳn trước sân nhà. Ông Tư không vội vàng dựng xe hay tháo túi đồ. Ông cứ ngồi yên trên yên xe, đôi chân run rẩy đặt hờ trên mặt đất, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định phía trước. Cánh cổng gỗ mục nát, hàng rào dâm bụt trơ trụi, tất cả đều quen thuộc đến nao lòng, nhưng nay lại mang một vẻ xa lạ, héo úa như chính tâm hồn ông.
Mãi một lúc sau, Ông Tư mới nặng nề xuống xe. Từng động tác của ông đều chậm chạp, như thể đang mang một tảng đá vô hình trên vai. Chiếc xe được dựng vào một góc quen thuộc, túi vải đựng xoài và khô cá lóc vẫn còn nguyên trên giá đèo hàng. Ông Tư không thèm chạm vào chúng. Ông bước thẳng đến bậc hiên nhà, nơi ông và Vợ ông Tư đã bao năm ngồi hàn huyên, ngắm nhìn cánh đồng. Giờ đây, ông chỉ đơn độc ngồi thụp xuống, tấm lưng còng rạp xuống, hai tay ôm lấy đầu gối. Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực ông, nặng nề và đau đớn, như tiếng gió rít qua những thân cây khô cằn.
Từ phía hàng rào dâm bụt bên cạnh, một Người hàng xóm đang tưới rau, thấy bóng Ông Tư, liền buông vòi nước, vội vã bước sang.
“Ông Tư đó hả? Mới về đó sao? Sao rồi ông? Thằng Hưng nó…” Giọng Người hàng xóm đầy vẻ lo lắng, những câu hỏi cứ dồn dập tuôn ra, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng từ người đàn ông đang gục đầu.
Ông Tư chỉ khẽ lắc đầu, mái tóc bạc phơ rung nhẹ theo cử động yếu ớt. Ông ngẩng lên, ánh mắt xa xăm, vô hồn, nhìn thẳng ra cánh đồng bát ngát phía trước. Từng ngọn lúa xanh non, từng làn gió thoảng qua, tất cả đều tan vào hư vô trong đôi mắt ấy. Ông Tư muốn nói, muốn trút cạn nỗi lòng, nhưng cuống họng ông như bị nghẹn ứ, chẳng thể thốt nên một lời nào. Chỉ có sự im lặng bao trùm lấy ngôi nhà nhỏ, và nỗi tuyệt vọng dâng lên trong ánh mắt xa xăm của một người cha vừa trở về từ một chuyến đi không có hồi kết.
Người hàng xóm lặng lẽ nhìn Ông Tư, không dám hỏi thêm. Bà hiểu, có những nỗi đau không lời nào diễn tả được. Một lúc lâu sau, Ông Tư mới từ từ gượng đứng dậy. Đôi chân ông dường như không còn sức lực, loạng choạng đôi chút. Ông không nhìn Người hàng xóm, chỉ lầm lũi bước về phía chiếc xe Honda cũ đời 90 đang dựng ở góc sân.
Chiếc túi vải vẫn còn nằm nguyên trên giá đèo hàng, y như lúc ông xuất phát. Ông Tư chậm rãi tháo chiếc túi xuống, đặt nó ngay ngắn trên bậc thềm. Túi xoài và khô cá lóc vẫn còn nguyên vẹn, không vơi đi chút nào. Ông ngồi bệt xuống cạnh chiếc túi, đôi tay run rẩy đưa ra, vuốt ve từng trái xoài vàng ươm. Mỗi đường gân trên vỏ xoài, mỗi vết xước nhỏ, đều như in hằn bóng hình Vợ ông Tư, cái ngày bà tỉ mẩn lựa chọn những trái xoài ngon nhất, rồi cùng ông gói ghém cẩn thận.
“Hưng thích xoài này lắm,” Vợ ông Tư đã từng nói, đôi mắt lấp lánh niềm hy vọng. “Nó bảo ở Sài Gòn làm gì có xoài nhà mình ngon vậy.”
Ông Tư khẽ nhắm mắt, cố ngăn những giọt nước mắt chực trào. Bao nhiêu mong ước, bao nhiêu kỳ vọng, đều nằm trọn trong chiếc túi này, cùng với chặng đường hơn trăm cây số mà ông đã vượt qua. Giờ đây, chúng chỉ còn là những kỷ niệm đau buồn và tiếc nuối, nặng trĩu hơn cả trọng lượng của những món quà quê. Chiếc áo bà ba bạc màu của Ông Tư run lên nhè nhẹ theo từng hơi thở nặng nhọc. Ông nắm chặt một trái xoài trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp vỏ, như chính trái tim ông lúc này.
Những ngày sau đó, cuộc sống của Ông Tư trôi qua trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Ông vẫn thức dậy sớm, ra đồng, nhưng đôi mắt không còn ánh lên sự sống. Mọi thứ trong ngôi nhà nhỏ ở Miền Tây đều nhắc nhở ông về một tương lai đã không bao giờ đến. Chiếc xe Honda cũ vẫn nằm im lìm trong góc sân, chiếc túi vải đựng xoài và khô cá lóc được cất gọn gàng trong bếp, không ai động đến. Chúng trở thành một tượng đài câm lặng cho chuyến đi định mệnh của một người cha, một biểu tượng của tình yêu thương bị từ chối và nỗi đau không thể nguôi ngoai.
Dần dà, Ông Tư bắt đầu tìm thấy sự an ủi trong công việc đồng áng. Ông cuốc đất, gieo mạ, nhổ cỏ, từng động tác đều chậm rãi nhưng dứt khoát. Nắng gió Miền Tây hằn thêm những vết chai sạm trên đôi tay, nhưng cũng gột rửa dần đi những muộn phiền trong tâm hồn ông. Ông học cách sống chung với nỗi đau, chấp nhận nó như một phần của cuộc đời mình, giống như cách cây lúa phải chịu đựng nắng mưa để cho hạt gạo.
Thỉnh thoảng, Ông Tư lại mang túi xoài và khô cá lóc ra ngắm nhìn. Không còn là nỗi đau quặn thắt, mà là một sự bình yên lạ lùng. Ông hiểu rằng, tình yêu thương không phải lúc nào cũng được đáp lại như mong muốn, và sự tha thứ lớn nhất đôi khi lại là tha thứ cho chính mình, cho những kỳ vọng đã không thành. Miền Tây vẫn vậy, bình dị và chân chất, ôm ấp lấy người nông dân hiền lành. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gió xào xạc trên cánh đồng lúa, tất cả đều trở thành bản giao hưởng của sự sống, nhắc nhở Ông Tư rằng cuộc đời vẫn tiếp diễn, dù có những vết sẹo không thể xóa nhòa. Ông Tư ngồi đó, ngắm nhìn hoàng hôn nhuộm đỏ chân trời, lòng ông thanh thản hơn bao giờ hết, như dòng sông hiền hòa sau một trận bão.

