Tiêu đầu quay lại xe, ra hiệu cho đám người. Đoàn xe tiêu khẽ giật mình, xóc nảy rồi từ từ lăn bánh. Tiếng lộc cộc của bánh xe trên đường tuyết, tiếng vó ngựa và tiếng bước chân của tiêu sư hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng khô khốc giữa đêm đông. A Mãn cuộn chặt người trong kẽ hở giữa các bao tải, cơ thể run bần bật theo từng cú xóc nảy của xe, tim vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Qua kẽ hở giữa tấm bạt và thành xe, A Mãn nhìn thấy ánh đuốc đỏ rực của ngôi làng dần lùi xa, rồi khuất hẳn sau rặng cây. Mùi khói và tiếng ồn ào của đám người truy đuổi cũng biến mất, thay vào đó là mùi ẩm mốc của bao tải, mùi gỗ mục của xe và hơi lạnh của núi rừng. Một luồng khí nhẹ nhõm đột nhiên bao trùm lấy cô bé. Nỗi sợ hãi bị bắt lại, bị tra tấn đã vơi đi rất nhiều, nhường chỗ cho cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng.
A Mãn siết chặt hai tờ ngân phiếu và bức họa giấu trong người. Đôi mắt cô bé vẫn còn vương những giọt lệ nóng hổi vì sợ hãi và thương mẹ, nhưng sâu thẳm trong đó, một tia hy vọng mong manh đã nhen nhóm. “Kinh Châu Thẩm Phủ,” cô thầm gọi tên đó trong đầu, như một câu thần chú, một lời hứa. Mẹ đã hy sinh để cô có cơ hội này. Dù không biết đích đến, không biết phía trước là gì, A Mãn biết mình không thể dừng lại. Cô phải sống, phải tìm về nơi mẹ thuộc về.
A Mãn cuộn tròn trong bóng tối, tấm bạt thô ráp cọ vào mặt cô bé, nhưng A Mãn không dám nhúc nhích. Tiếng gió rít qua kẽ hở, lạnh buốt thấu xương, len lỏi qua lớp quần áo mỏng manh của A Mãn. Chiếc xe tiêu vẫn đều đặn lăn bánh, mỗi cú xóc nảy lại khiến cơ thể non nớt của A Mãn đau ê ẩm. Hơi thở A Mãn mờ mịt trong không khí lạnh giá, phả ra thành từng làn khói trắng rồi tan biến.
A Mãn cố gắng giữ im lặng tuyệt đối, tai dỏng lên lắng nghe mọi tiếng động bên ngoài. Chỉ có tiếng vó ngựa lóc cóc, tiếng bánh xe nghiến trên tuyết và tiếng tiêu sư trò chuyện xa xa, không rõ nội dung. Không còn tiếng truy đuổi, không còn tiếng chó sủa, không còn ánh đuốc. An toàn, ít nhất là tạm thời.
Cơn đói cồn cào bắt đầu hành hạ A Mãn, bụng cô bé sôi lên từng hồi. Đã bao lâu rồi A Mãn chưa ăn gì? Một ngày? Hay hơn thế nữa? Cái lạnh từ đất trời và cái đói từ bên trong giày vò cơ thể gầy gò của A Mãn, khiến A Mãn muốn khóc òa lên. Nhưng rồi, hình ảnh Mẹ, với mái tóc rũ rượi, đôi mắt điên dại nhưng ánh lên vẻ kiên cường khi lao về phía khác để đánh lạc hướng những kẻ đuổi bắt, hiện rõ trong tâm trí A Mãn. Mẹ đã hy sinh để A Mãn được sống. Mẹ đã trao cho A Mãn một hy vọng.
“Không thể yếu đuối,” A Mãn tự nhủ, giọng A Mãn khản đặc, chỉ đủ nghe trong không gian nhỏ hẹp. A Mãn siết chặt hai tờ ngân phiếu và bức họa quyền quý vào lòng, như siết lấy sinh mệnh của mình. Kinh Châu Thẩm Phủ. Đó là lời hứa với Mẹ. A Mãn phải sống sót, phải tìm đến đó. Bằng mọi giá. Ý chí kiên cường bừng lên, át đi phần nào cơn lạnh và cái đói, biến thành một ngọn lửa nhỏ nhoi, âm ỉ cháy trong lồng ngực A Mãn. A Mãn nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp điệu đều đặn của bánh xe, mỗi vòng quay như một bước tiến về phía tương lai mờ mịt, nhưng đầy quyết tâm.
A Mãn chìm dần vào giấc ngủ chập chờn, cơ thể mệt mỏi rã rời sau những gì đã trải qua. Tiếng vó ngựa lóc cóc và tiếng bánh xe đều đặn ru A Mãn vào một trạng thái lơ lửng giữa ý thức và vô thức. Bóng tối đặc quánh trong khoang xe nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo bủa vây.
Chợt, một cú xóc nảy mạnh của chiếc xe khiến A Mãn giật mình tỉnh giấc. Cô bé mở bừng mắt, không gian xung quanh vẫn tối đen như mực. Trong thoáng chốc, gương mặt Mẹ hiện rõ mồn một trong tâm trí A Mãn: mái tóc xõa, ánh mắt mệt mỏi nhưng luôn tràn đầy tình yêu thương. Nỗi đau như một luồng điện giật chạy dọc sống lưng A Mãn. Cô bé vội vàng nhắm chặt mắt, cố gắng đẩy hình ảnh đó đi.
A Mãn lại thiếp đi, rồi tỉnh dậy một lần nữa trong đêm lạnh. Lần này, ký ức ùa về như một dòng nước lũ. A Mãn thấy lại cảnh Mẹ, đôi mắt kiên định đến đáng sợ, đẩy mạnh A Mãn ra xa, rồi quay lưng lao về phía khác, dẫn dụ những kẻ đuổi bắt khỏi A Mãn. “Đi đi, A Mãn!” – tiếng Mẹ vẫn văng vẳng bên tai, xen lẫn tiếng chó sủa dồn dập và ánh đuốc lập lòe. A Mãn cố gắng bám víu lấy một sợi dây vô hình nào đó để giữ lấy Mẹ, nhưng bàn tay nhỏ bé của A Mãn chỉ túm được vào không khí lạnh lẽo.
Nỗi hối hận quặn thắt trong lòng A Mãn, đau đớn đến nghẹt thở. Tại sao A Mãn lại yếu ớt đến vậy? Tại sao A Mãn không thể làm gì để cứu Mẹ? Mỗi nhịp bánh xe dường như lại nghiền nát tâm can A Mãn, nhắc nhở A Mãn về sự bất lực của mình. A Mãn ôm chặt lấy ngực, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào trái tim bé bỏng. Nước mắt không ngừng chảy, ướt đẫm gò má A Mãn, nhưng cô bé không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Đoàn xe vẫn tiếp tục hành trình, đưa A Mãn đi xa hơn, về phía một tương lai không định, và cũng rời xa hơn ký ức kinh hoàng về đêm định mệnh. Bóng đêm dường như trở thành tấm màn che chắn cho nỗi đau và sự giày vò không ngừng của A Mãn. Mỗi lần A Mãn tỉnh giấc, cảm giác tội lỗi và thương nhớ Mẹ lại bóp nghẹt lấy cô bé, khiến A Mãn cảm thấy mình như đang chìm dần vào một vực sâu không đáy.
A Mãn vẫn chìm trong nỗi đau và sự giày vò, cảm giác như đang chìm dần vào một vực sâu không đáy. Bỗng, toàn bộ đoàn xe tiêu chững lại. Một tiếng ken két lớn vang lên khi bánh xe ma sát với mặt đất, rồi mọi thứ im bặt. A Mãn giật mình, lập tức ngồi thẳng dậy, tim đập thình thịch. Từ bên ngoài, tiếng người nói chuyện ồn ào bắt đầu vọng vào khoang xe, lẫn trong đó là tiếng bước chân dồn dập, gấp gáp.
“Xuống xe! Nhanh lên!” Một giọng nói trầm khàn vang lên, có vẻ là của Tiêu đầu, xen lẫn tiếng quát tháo của những người khác. Tiếng còi hiệu vang lên lanh lảnh, và A Mãn nghe rõ tiếng ngựa hí vang cùng tiếng rổn rảng của hàng hóa bị dỡ xuống.
A Mãn co người lại trong góc, lo lắng không biết đây là đâu. Liệu những kẻ truy đuổi cô bé đã tìm thấy? Hay đây lại là một hiểm nguy khác? Sự sợ hãi và tò mò trộn lẫn, thôi thúc A Mãn. Cô bé hít một hơi thật sâu, từ từ đưa tay, thận trọng vén một góc bạt chống tuyết lên. Một khe hở nhỏ vừa đủ để A Mãn có thể nhìn ra ngoài.
Ánh sáng rực rỡ từ bên ngoài lọt vào, khiến mắt A Mãn hơi nheo lại. Khung cảnh trước mắt khiến cô bé sững sờ. Không còn là con đường quan lộ lạnh lẽo hay khu rừng núi hoang vu. Trước mắt A Mãn là một thị trấn sầm uất, nhộn nhịp đến lạ thường. Những dãy nhà san sát nhau, cao hơn hẳn những ngôi nhà tranh vách đất ở làng của A Mãn. Tiếng người mua kẻ bán ồn ào, tiếng xe ngựa chạy trên đường đá cuội lách cách, tiếng rao hàng vang vọng khắp nơi. Những bộ quần áo sặc sỡ, những gương mặt xa lạ đi lại tấp nập. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn quyện vào không khí lạnh. Tất cả đều hoàn toàn xa lạ, hoàn toàn khác biệt với thế giới mà A Mãn từng biết. Cô bé nhìn chằm chằm, đôi mắt mở to, nửa kinh ngạc, nửa sợ hãi. Rốt cuộc, A Mãn đã đến nơi nào?
Cảm giác choáng ngợp nhanh chóng nhường chỗ cho một ý nghĩ lạnh lẽo: A Mãn không thể ở mãi trong khoang xe này. Cha và những kẻ truy đuổi có thể tìm đến bất cứ lúc nào, và đoàn xe tiêu rồi cũng sẽ tiếp tục hành trình. Cô bé phải tự mình tìm đường.
Bên ngoài, Tiêu đầu và những người hộ tống đang bận rộn dỡ hàng, tiếng quát tháo, tiếng khuân vác vang lên liên tục. Đây là cơ hội duy nhất. A Mãn hít sâu, lén lút nhìn quanh, chắc chắn không ai chú ý đến chiếc xe bạt chống tuyết mà cô bé đang ẩn mình. Sau khi thấy Tiêu đầu và một vài người đàn ông to khỏe khuân vác một thùng hàng lớn khuất sau dãy quán hàng, A Mãn liền cẩn trọng kéo tấm bạt lên, từ từ trượt xuống khỏi xe.
Bàn chân trần chạm xuống mặt đất lát đá cuội lạnh lẽo, một cảm giác xa lạ chạy dọc cơ thể A Mãn. Cô bé nép mình vào cạnh bánh xe một lát, đôi mắt nhanh chóng quét qua dòng người tấp nập. Hàng trăm gương mặt xa lạ, hàng trăm bộ quần áo đủ màu sắc, tất cả tạo thành một dòng chảy không ngừng nghỉ. A Mãn do dự một giây, rồi nắm chặt bức họa và hai tờ ngân phiếu giấu trong người, hít một hơi lấy dũng khí. Cô bé hòa vào dòng người đông đúc, thân hình nhỏ bé gần như biến mất giữa biển người.
Cảm giác một mình giữa phố thị lạ lẫm, ồn ào và rực rỡ khiến A Mãn choáng váng. Tiếng nói cười, tiếng rao hàng, tiếng nhạc cụ, mùi hương lạ lẫm… tất cả xộc vào khứu giác và thính giác cô bé cùng lúc. Vừa sợ hãi trước sự bao la, phức tạp của thế giới mới, A Mãn lại vừa trỗi dậy sự tò mò mãnh liệt. Đôi mắt trong veo của cô bé không ngừng dõi theo những người buôn bán, những món đồ lấp lánh bày biện. Cô bé ôm chặt lấy bức họa và hai tờ ngân phiếu vào người, như thể chúng là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa đại dương xa lạ này.
Giữa dòng người như mắc cửi, A Mãn bước đi vô định, ánh mắt non nớt vẫn ngơ ngác trước sự phồn hoa của “Thị trấn sầm uất”. Tiếng bụng réo vang, nhắc nhở cô bé về sự đói khát đang cào xé. A Mãn ôm chặt bức họa và ngân phiếu vào lòng, cảm giác lạnh lẽo thấm qua lớp áo rách, không chỉ vì gió mà còn vì sự cô độc giữa biển người.
Cô bé thấy một người đàn ông trung niên, râu ria, đang bày bán những món đồ sứ tinh xảo bên vỉa hè. Thu hết can đảm, A Mãn kéo vạt áo người đó.
“Lão gia… lão gia…” Giọng cô bé lí nhí.
Người “Thương nhân” khó chịu quay lại, đôi mắt nheo lại khi nhìn thấy A Mãn. Áo quần rách rưới, tóc tai bù xù, đôi bàn chân lấm lem, cô bé trông không khác gì một đứa ăn xin.
“Gì vậy con nhóc? Muốn mua gì à?” Ông ta hỏi, giọng đầy vẻ khinh thường.
A Mãn cúi đầu, bàn tay bé nhỏ nắm chặt. “Lão gia… xin hỏi… có biết ‘Kinh Châu Thẩm Phủ’ ở đâu không ạ?”
Người “Thương nhân” bật cười khẩy, liếc nhìn cô bé từ đầu đến chân. “Kinh Châu Thẩm Phủ ư? Con nhóc ăn mày như ngươi mà cũng biết đến Thẩm Phủ sao? Đi đi, đừng có làm hỏng đồ của ta. Lo mà đi xin cơm đi.”
Ông ta phẩy tay xua đuổi, ánh mắt đầy vẻ miệt thị. Những người đi đường gần đó cũng ngoái nhìn, xì xào bàn tán. “Đứa nhỏ tội nghiệp…” “Trông như mồ côi lạc mẹ…” nhưng không ai tiến lại gần giúp đỡ.
A Mãn rụt rè lùi lại, đôi mắt ầng ậc nước. Lòng cô bé trĩu nặng, không phải vì lời nói khinh miệt, mà vì sự vô vọng khi tìm kiếm. Cô bé tiếp tục lang thang, cố gắng hỏi thêm vài người khác. Nhưng đáp lại chỉ là những cái lắc đầu, những ánh nhìn xa lạ, thậm chí là sự né tránh. Mọi người đều nhìn A Mãn như một đứa trẻ hoang dại, không đáng để bận tâm.
Bụng A Mãn quặn thắt, bước chân dần nặng nhọc. Cô bé ngồi sụp xuống một góc khuất, hai tay ôm gối, cảm giác cô đơn và tuyệt vọng bao trùm. Những hình ảnh về mẹ, về ngôi nhà xưa cũ, và cả lời hứa với mẹ hiện lên trong tâm trí.
Đột nhiên, một bàn tay dịu dàng đặt lên vai A Mãn. Cô bé ngẩng đầu lên, thấy một “Người phụ nữ tốt bụng” khoảng chừng ba mươi tuổi, đang cầm một giỏ bánh bao. Bà nhìn A Mãn với ánh mắt thương xót.
“Con gái, con đói lắm phải không?” Bà nhẹ nhàng hỏi, giọng nói ấm áp xua tan đi phần nào cái lạnh lẽo trong lòng A Mãn.
A Mãn gật đầu, nước mắt chực trào ra.
“Thương quá.” “Người phụ nữ tốt bụng” lấy ra hai chiếc bánh bao nóng hổi từ trong giỏ, đưa cho A Mãn. “Cầm lấy mà ăn. Đừng lo, ta không lấy tiền đâu.”
A Mãn đón lấy những chiếc bánh bao, cảm giác ấm nóng lan tỏa trong lòng bàn tay. Cô bé cúi đầu thật sâu, lí nhí: “Con… con cảm ơn.” Rồi cô bé vội vàng cắn một miếng lớn, hương vị của bột mì và nhân thịt lan tỏa trong khoang miệng, xua đi cơn đói cồn cào. Vừa ăn, A Mãn vừa nhìn theo bóng dáng “Người phụ nữ tốt bụng” đang dần khuất xa, một tia hy vọng nhỏ nhoi vừa nhen nhóm trong thế giới xa lạ này. Cô bé biết, hành trình phía trước vẫn còn rất dài và đầy gian nan.
Sau khi đã có chút sức lực từ những chiếc bánh bao, A Mãn tiếp tục hành trình tìm kiếm vô vọng. Cô bé lang thang qua các khu chợ đông đúc, bến đò tấp nập, không ngừng hỏi han những người buôn bán, những lữ khách từ phương xa. Hết ngày này qua ngày khác, A Mãn gần như đã quen với những cái lắc đầu thờ ơ và ánh mắt xa lạ, nhưng trong lòng cô bé, ngọn lửa hy vọng vẫn không ngừng bùng cháy.
Rồi một chiều, tại một quán trà nhỏ nằm sâu trong một con hẻm khuất, A Mãn nhìn thấy một “Thương nhân” trung niên. Ông ta có bộ râu bạc phơ, ánh mắt tinh anh toát lên vẻ từng trải, đang ngồi trầm ngâm bên tách trà nóng và một tấm bản đồ cũ kỹ trải rộng trên bàn.
A Mãn rón rén bước tới, lòng thầm nghĩ đây có lẽ là cơ hội cuối cùng. Cô bé khẽ kéo vạt áo ông ta. “Lão gia… xin lỗi đã làm phiền.”
Người “Thương nhân” ngẩng đầu lên, đôi mắt nheo lại nhìn A Mãn. Ông ta không cau mày khó chịu như những người khác, chỉ khẽ gật đầu. “Con nhóc, có chuyện gì sao?”
A Mãn lấy hết dũng khí, bàn tay bé nhỏ nắm chặt bức họa. “Lão gia… con muốn tìm ‘Kinh Châu Thẩm Phủ’. Lão gia có biết đường đi không ạ?”
“Thương nhân” nhận lấy bức họa, chậm rãi ngắm nhìn, rồi lại nhìn A Mãn đầy suy tư. Một lúc sau, ông ta thở dài thườn thượt. “Kinh Châu Thẩm Phủ ư? Đó là một nơi rất xa xôi, con nhóc. Xa lắm.”
Tim A Mãn chợt hẫng đi một nhịp. “Xa… xa đến mức nào ạ?” Giọng cô bé lí nhí.
Ông “Thương nhân” chỉ tay lên tấm bản đồ cũ kỹ, ngón tay lần theo những con đường ngoằn ngoèo. “Từ đây đến Kinh Châu, nếu đi đường ngựa nhanh nhất cũng phải mất hơn nửa tháng. Nếu đi thuyền, tuy có thể nhanh hơn một chút, nhưng lại phải vượt qua vài con sông lớn hiểm trở, xuyên qua bao ngọn núi trùng điệp. Đường xá hiểm nguy, chưa kể tiền bạc chi tiêu trên đường cũng không nhỏ. Một mình con nhóc thế này… sao mà đi được?”
Những lời nói của “Thương nhân” như một gáo nước lạnh tạt vào lòng A Mãn. Cô bé đã biết hành trình sẽ khó khăn, nhưng không ngờ lại gian nan đến nhường này. Nửa tháng, thậm chí cả tháng trời? Đó là một khoảng thời gian dài đến mức cô bé chưa từng dám tưởng tượng. Cô bé cúi đầu nhìn bức họa, khuôn mặt mẹ mờ dần trong nỗi nhớ.
Nhưng rồi, một tia kiên định bỗng lóe lên trong đôi mắt A Mãn. Cô bé ngẩng đầu lên, ánh mắt không hề run sợ. “Con… con nhất định phải đến đó!”
Người “Thương nhân” nhìn thẳng vào đôi mắt sáng quắc của A Mãn, khẽ lắc đầu, trong lòng dâng lên một tia thương cảm. Ông ta khẽ nói. “Ta có thể chỉ cho con đường, nhưng đường đi hiểm nguy, con phải thật cẩn trọng.” A Mãn gật đầu lia lịa, lòng thầm nhủ: Mẹ ơi, con sẽ tìm được mẹ! Con sẽ về nhà. Hành trình phía trước còn rất dài và vô cùng khó khăn, nhưng A Mãn biết, cô bé không thể dừng lại.
Rời quán trà, A Mãn cảm thấy trong lòng như có một luồng gió mới thổi qua. Cô bé nắm chặt bức họa, ánh mắt quyết tâm hơn bao giờ hết. Cô bé biết mình phải nhanh chóng tìm cách đến Kinh Châu. Với số ngân phiếu lớn giấu kỹ trong người, A Mãn hiểu mình phải cực kỳ cẩn trọng. Một cô bé nhỏ tuổi với số tiền khổng lồ chắc chắn sẽ là mục tiêu của những kẻ xấu.
A Mãn đi dọc theo con phố chính, quan sát những chiếc xe ngựa đang chờ khách. Hầu hết đều là những chiếc xe thô sơ, cũ kỹ. Rồi, ở cuối con đường, cô bé nhìn thấy một đoàn xe ngựa khá sang trọng, thân xe được sơn son thếp vàng, rèm cửa màu xanh thẫm, có vẻ như là của một phú hộ nào đó. Một phu xe trung niên, mặc áo dài sạch sẽ, đang đứng dựa vào thành xe, lẳng lặng chờ đợi.
A Mãn rón rén bước tới. “Lão gia… lão gia có đi Kinh Châu không ạ?” Cô bé khẽ hỏi, giọng lí nhí.
Phu xe mở mắt nhìn A Mãn, vẻ mặt không chút biểu cảm. “Kinh Châu sao? Xa xôi như vậy, con nhóc đi làm gì?”
A Mãn hơi chột dạ, vội cúi đầu. “Con… con có việc cần đến đó. Xin hỏi, giá vé đi Kinh Châu là bao nhiêu ạ?”
Phu xe liếc nhìn A Mãn từ đầu đến chân, đánh giá bộ quần áo cũ kỹ của cô bé. Hắn khẽ nhếch mép. “Kinh Châu ư? Giá không rẻ đâu. Một mình con nhóc thế này, liệu có trả nổi không?” Giọng hắn đầy vẻ coi thường.
A Mãn không nói gì, bàn tay nhỏ bé cẩn thận rút ra một tờ bạc nhỏ từ trong túi áo, là tờ tiền mà cô bé đã đổi từ ngân phiếu từ trước, vừa đủ cho chuyến đi. Cô bé đưa nó ra, lòng bàn tay lấm lem bùn đất. “Đây ạ… có đủ không?” Cô bé cố gắng giữ cho giọng mình thật bình tĩnh.
Phu xe nhìn tờ bạc, ánh mắt có chút bất ngờ. Hắn cầm lấy, kiểm tra kỹ lưỡng, rồi hừ một tiếng. “Cũng đủ. Nhưng chỉ có một mình con nhóc thôi sao? Lên đi.”
A Mãn thở phào nhẹ nhõm. Cô bé nhanh chóng trèo lên chiếc xe ngựa, chọn một góc khuất, ngồi nép mình vào. Bên trong xe rộng rãi hơn nhiều so với những chiếc xe cô bé từng thấy, nệm ghế êm ái, rèm cửa che kín. Khi cánh cửa xe đóng lại, A Mãn cảm thấy như mình vừa thoát khỏi hàng ngàn ánh mắt dò xét.
Tiếng roi ngựa quất vào không khí, tiếng vó ngựa lục cục vang lên, chiếc xe bắt đầu lăn bánh. A Mãn ôm chặt bức họa, ngồi thẳng lưng, cố gắng nhìn ra ngoài qua khe hở của rèm. Cảnh vật quen thuộc của làng mạc dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những con đường xa lạ. Một cảm giác mừng vui khôn tả dâng lên trong lòng A Mãn. Cô bé đã lên đường. Mẹ ơi, con đang đến tìm mẹ đây! Nhưng niềm vui đó nhanh chóng bị thay thế bằng nỗi lo lắng. Kinh Châu xa xôi, một mình cô bé liệu có ổn không? Chuyến hành trình này sẽ đưa cô bé đến đâu? Thế giới bên ngoài quá rộng lớn và đáng sợ. A Mãn tự nhủ, cô bé không thể gục ngã. Vì mẹ.
Chiếc xe ngựa rung lắc đều đều, đưa A Mãn đi sâu vào những vùng đất lạ. Cảnh vật ngoài cửa sổ không còn là lũy tre làng hay cánh đồng quen thuộc nữa, thay vào đó là những ngọn núi xa tít tắp, những dòng sông rộng lớn và những con đường mòn ngoằn ngoèo chưa từng thấy. A Mãn ngồi nép mình trong góc, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng cô bé là một biển sóng cuộn trào. Cô bé nhớ mẹ, nhớ căn nhà dù tồi tàn nhưng có hơi ấm của mẹ, nhớ cả những lúc mẹ thì thào kể chuyện cổ tích. Nỗi nhớ đó càng cháy bỏng khi cô bé càng rời xa nơi chôn rau cắt rốn.
Sau vài ngày đêm di chuyển, xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại ở một thị trấn sầm uất. Tiếng người ồn ào, tiếng rao hàng, tiếng vó ngựa hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn. Phu xe mở cửa, khuôn mặt mệt mỏi.
“Đến nơi rồi,” hắn nói cộc lốc. “Chúng ta sẽ nghỉ lại đây đêm nay. Ngày mai lại đi tiếp.”
A Mãn rón rén bước xuống xe, cảm giác choáng váng vì khung cảnh xa lạ và sự náo nhiệt đột ngột. Cô bé ôm chặt chiếc túi vải, nơi giấu bức họa và số ngân phiếu quan trọng. Ánh mắt non nớt của A Mãn đảo quanh, tìm kiếm một gương mặt hiền hậu, một sự chỉ dẫn. Nhưng không có gì. Chỉ có những ánh mắt tò mò lướt qua thân hình nhỏ bé, bộ quần áo giản dị của cô bé.
A Mãn cố gắng len lỏi giữa dòng người đông đúc. Một mùi hương lạ từ quán ăn ven đường khiến bụng cô bé réo lên. Cô bé đã không ăn uống tử tế từ lúc lên xe. A Mãn liếc nhìn tay, nơi cô bé đã giấu kỹ một vài đồng bạc lẻ. Cô bé cần mua chút gì đó để lấp đầy cái bụng rỗng tuếch.
Khi A Mãn dừng lại trước một tiệm bánh, lơ đễnh nhìn vào những chiếc bánh nướng vàng ruộm, một bàn tay thô ráp chợt lướt qua hông cô bé. A Mãn giật mình, vội vàng quay lại. Một gã đàn ông râu ria xồm xoàm, mặc áo vá chằng vá đụp, đang đứng sát phía sau. Hắn nhếch mép cười cợt, ánh mắt gian xảo lướt qua chiếc túi vải của A Mãn.
“Con nhóc đi đâu một mình thế?” Hắn hỏi, giọng khàn khàn. “Hay là để ta giúp ngươi mang vác đồ?”
A Mãn lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô bé ôm chặt túi, lùi lại một bước.
“Không cần!” A Mãn đáp dứt khoát, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, dù trong lòng đã đập thình thịch.
Gã đàn ông cười khẩy, bước tới gần hơn. “Có gì mà vội thế? Để ta xem xem, con nhóc này mang theo thứ gì quý giá mà lại giấu kỹ như vậy?” Hắn chìa tay ra định giật chiếc túi.
Trong khoảnh khắc nguy cấp đó, hình ảnh mẹ, với đôi mắt sưng húp và sợi xích sắt lạnh lẽo, chợt hiện lên trong đầu A Mãn. Cô bé không thể để mất thứ này, không thể! Đây là hy vọng duy nhất của cô bé, là hy vọng của mẹ!
A Mãn nhanh như cắt, cúi người xuống, luồn qua cánh tay hắn, rồi đạp mạnh vào chân hắn một cái. Gã đàn ông kêu lên một tiếng đau điếng, lùi lại. A Mãn không chần chừ, cô bé chạy bán sống bán chết, chen lấn giữa đám đông. Hơi thở gấp gáp, nước mắt chực trào ra, nhưng A Mãn vẫn không dám dừng lại. Cô bé chạy mãi, chạy mãi cho đến khi không còn nghe thấy tiếng kêu la của gã đàn ông phía sau nữa.
Khi dừng lại, A Mãn nhận ra mình đang đứng giữa một con hẻm tối tăm, vắng vẻ. Những ngôi nhà cao ngất hai bên che khuất ánh mặt trời, tạo ra một không khí u ám, lạnh lẽo. Cô bé hoàn toàn lạc lối. Nỗi sợ hãi tột cùng ập đến, khiến A Mãn run rẩy bần bật. Xung quanh cô bé, mọi thứ đều xa lạ, đáng sợ.
“Mẹ ơi…” A Mãn thì thầm, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà lăn dài trên má. “Con phải làm sao đây?”
Nhưng rồi, một ý nghĩ chợt lóe lên. Mẹ đã hy sinh để A Mãn có thể sống, có thể đi tìm sự thật. Cô bé không thể gục ngã ở đây. Không thể! A Mãn cắn chặt môi, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của mình. Cô bé ngước nhìn lên bầu trời xanh bị che khuất bởi những mái nhà, cố gắng hít thật sâu. Trực giác mách bảo cô bé rằng mẹ vẫn đang chờ, rằng có một sự thật cần được khám phá. Cô bé phải học cách tự bảo vệ mình. Cô bé phải tin tưởng vào chính mình. Vì mẹ, A Mãn sẽ không bỏ cuộc.
A Mãn hít một hơi thật sâu, gạt đi những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi. Mẹ đã hy sinh cả tính mạng để A Mãn có thể tiếp tục hành trình này, cô bé không thể gục ngã trước những khó khăn nhỏ nhặt. Nắm chặt chiếc túi vải chứa đựng hy vọng cuối cùng, A Mãn gồng mình bước ra khỏi con hẻm tối. Cô bé đi giữa dòng người đông đúc, hỏi han những người bán hàng, những phu xe, cố gắng tìm đường ra khỏi thị trấn này để tiếp tục cuộc hành trình đến Kinh Châu.
Những ngày sau đó là một chuỗi thử thách không ngừng. A Mãn đã phải đi bộ qua những con đường bụi bặm, trú mưa dưới những mái hiên nhà xa lạ, và chia sẻ mẩu bánh mì khô với những người hành khất trên đường. Đôi chân nhỏ bé của A Mãn rộp cả lên, nhưng trong lòng cô bé, ngọn lửa hy vọng không bao giờ tắt. Mỗi bước đi là một lời hứa với mẹ, một bước tiến gần hơn đến sự thật và công lý.
Cuối cùng, sau hành trình dài đằng đẵng và đầy gian nan, Kinh Châu hiện ra trước mắt A Mãn như một giấc mộng. Thành phố này rộng lớn và hoa lệ hơn bất kỳ nơi nào cô bé từng tưởng tượng. Những bức tường thành cao vút, những mái ngói cong vút của các phủ đệ quyền quý, những con đường lát đá xanh sạch sẽ tấp nập xe ngựa và người qua lại. Tiếng chuông chùa vọng lại từ xa, tiếng người nói cười rộn rã, và mùi hương của đủ thứ món ngon từ các hàng quán ven đường hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa xa hoa vừa choáng ngợp.
A Mãn đứng lặng giữa dòng người, ánh mắt non nớt mở to quan sát mọi thứ. Cô bé cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng giữa sự phồn hoa tráng lệ này. Nhưng rồi, nhớ đến mục đích của mình, A Mãn cẩn thận rút bức họa từ trong túi vải ra. Bức họa vẽ một gia đình quyền quý, với hình ảnh người phụ nữ giống hệt mẹ A Mãn. Thẩm Phủ, đó là nơi cô bé phải đến.
Vừa háo hức vừa hồi hộp, A Mãn bắt đầu tìm kiếm. Cô bé đi men theo những con phố lớn, đôi mắt chăm chú dò tìm những dấu hiệu, những chi tiết kiến trúc giống với những gì được vẽ trong bức tranh. Mọi thứ ở Kinh Châu đều quá lộng lẫy, nhưng Thẩm Phủ chắc chắn phải là một nơi đặc biệt hơn cả.
Khi đi ngang qua một cửa hàng tơ lụa lớn, A Mãn thấy một `Thương nhân` đang đứng trước cửa, bộ áo gấm sang trọng, dáng vẻ phúc hậu. Cô bé rụt rè tiến lại gần, giọng nói lí nhí.
“Xin hỏi… vị lão gia, người có biết Thẩm Phủ ở đâu không ạ?” A Mãn hỏi, tay chỉ vào bức họa.
Người `Thương nhân` liếc nhìn A Mãn, đôi mắt khẽ nheo lại khi thấy bộ quần áo giản dị, lem luốc của cô bé. Ánh mắt ông ta dừng lại trên bức họa, rồi thoáng chút ngạc nhiên.
“Thẩm Phủ ư? Con bé này từ đâu đến mà lại hỏi về Thẩm Phủ?” ông ta hỏi, giọng pha chút tò mò nhưng cũng không giấu được vẻ khinh thị nhẹ. “Thẩm Phủ là phủ đệ của Thẩm gia, một trong tứ đại gia tộc quyền quý nhất Kinh Châu này. Nơi đó không phải là nơi mà một đứa trẻ ăn mặc như con có thể tùy tiện hỏi thăm đâu.”
A Mãn siết chặt bức họa, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô bé biết mình trông rất thảm hại, nhưng những lời của người `Thương nhân` vẫn khiến trái tim nhỏ bé của A Mãn nhói lên. Cô bé nuốt khan, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“Con… con chỉ muốn tìm người thân ở đó thôi ạ,” A Mãn nói, giọng nói vẫn còn hơi run. “Liệu ngài có thể chỉ cho con đường đến đó không?”
Người `Thương nhân` thở dài một tiếng, lắc đầu. “Đi thẳng con đường này, rẽ trái ở ngã ba lớn có cây bồ đề cổ thụ, rồi đi thêm một đoạn nữa sẽ thấy một khu tường thành cao vút, cửa lớn sơn son thếp vàng. Đó chính là Thẩm Phủ. Nhưng ta khuyên con, đừng ôm hy vọng hão huyền. Thẩm Phủ là nơi không dễ dàng vào được đâu.”
A Mãn cúi đầu cảm ơn, không nói thêm lời nào. Cô bé quay lưng bước đi, những lời của người `Thương nhân` cứ văng vẳng bên tai. Thẩm Phủ, xa hoa và quyền quý đến mức một đứa trẻ như cô bé không thể nào tiếp cận. Nhưng A Mãn không thể lùi bước. Mẹ cô bé đã ở đó, và A Mãn phải tìm ra sự thật.
A Mãn đi theo chỉ dẫn, xuyên qua những con phố đông đúc và xa hoa. Càng đi sâu vào, những căn nhà càng trở nên lớn hơn, kiến trúc càng tinh xảo hơn. Cuối cùng, khi rẽ trái ở ngã ba có cây bồ đề cổ thụ sừng sững, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt A Mãn. Một bức tường thành cao ngất, được xây bằng gạch xanh bóng loáng, trải dài không ngớt. Phía sau bức tường là những mái ngói cong vút, những đình đài lầu các ẩn hiện trong sương khói mờ ảo. Và ở chính giữa, một cánh cổng gỗ lim khổng lồ, sơn son thếp vàng, chạm trổ rồng phượng tinh xảo, uy nghi sừng sững.
Kinh Châu Thẩm Phủ.
A Mãn đứng sững lại, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Đây rồi, nơi mẹ cô bé đã từng thuộc về. Nơi mà cô bé đã mạo hiểm tất cả để tìm đến. Một cảm giác choáng ngợp và nghẹt thở ập đến. Cô bé ngước nhìn cánh cổng lớn, nơi dường như chứa đựng tất cả hy vọng và bí mật của cuộc đời mình.
Kinh Châu Thẩm Phủ.
A Mãn đứng sững lại, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Đây rồi, nơi mẹ cô bé đã từng thuộc về. Nơi mà cô bé đã mạo hiểm tất cả để tìm đến. Một cảm giác choáng ngợp và nghẹt thở ập đến. A Mãn ngước nhìn cánh cổng lớn, nơi dường như chứa đựng tất cả hy vọng và bí mật của cuộc đời mình. Cô bé đưa mắt quét một lượt, từ những bức tường cao ngất xây bằng gạch xanh, đến những mái ngói cong vút ẩn hiện phía sau. Đúng rồi, tường trắng ngói xanh, mái hiên uốn cong, tất cả đều giống hệt như trong bức họa cũ kỹ mà cô bé đã cất giữ. Niềm vui sướng vỡ òa khi tìm thấy đích đến lấp đầy lồng ngực A Mãn, khiến cô bé quên đi hết mệt mỏi và đói khát. Mẹ ơi, con đã tìm thấy rồi!
Thế nhưng, niềm vui ấy chỉ tồn tại được một lát. Cánh cổng gỗ lim khổng lồ, sơn son thếp vàng, chạm trổ rồng phượng tinh xảo, uy nghi sừng sững kia dường như cũng là một bức tường vô hình ngăn cách A Mãn với quá khứ và sự thật. Cô bé nhìn xuống bộ quần áo lem luốc, đôi bàn tay chai sần và khuôn mặt gầy guộc của mình, rồi lại ngước lên nhìn sự tráng lệ của Thẩm Phủ. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo từ từ len lỏi vào trái tim non nớt.
Liệu cô bé có được chào đón? Hay sẽ bị xua đuổi như một kẻ ăn xin vô danh? Lời nói của người `Thương nhân` lúc nãy văng vẳng bên tai A Mãn: “Nơi đó không phải là nơi mà một đứa trẻ ăn mặc như con có thể tùy tiện hỏi thăm đâu.” Cô bé là ai? Là con gái của Thẩm Nguyệt, tiểu thư của Thẩm gia quyền quý, hay chỉ là đứa trẻ mồ côi không cha mẹ, một kẻ xa lạ bị lạc vào chốn phồn hoa này?
A Mãn siết chặt chiếc túi vải cũ kỹ, cảm nhận bức họa quen thuộc dưới đầu ngón tay. Cô bé hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Dù sợ hãi đến mấy, A Mãn cũng không thể lùi bước. Cô bé đã đi một chặng đường quá dài, đã đánh đổi quá nhiều, đặc biệt là sự hy sinh của mẹ, để có thể dừng lại ngay tại ngưỡng cửa này. Tựa như một con kiến bé nhỏ đứng trước tòa thành vĩ đại, A Mãn cảm thấy mình thật lạc lõng và yếu ớt. Nhưng trong đôi mắt đen láy ấy, một tia kiên cường bùng cháy. Cô bé phải vào Thẩm Phủ, phải tìm ra sự thật về mẹ.
A Mãn hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm vào từng bước chân nhỏ bé. Cô bé tiến thẳng đến cánh cổng son, nơi một `người gác cổng` tuổi trung niên đang lười biếng ngồi dựa vào cột. Bộ y phục của `A Mãn` lem luốc, mái tóc rối bù, khiến cô bé trông không khác gì một đứa trẻ ăn xin. `Người gác cổng` nhướng mày, ánh mắt quét qua `A Mãn` một cách khinh thường, chẳng thèm che giấu sự khó chịu trên khuôn mặt đầy nếp nhăn.
“Nhãi ranh, tránh ra! Đây không phải nơi cho ngươi la cà xin ăn,” `người gác cổng` cất giọng cộc cằn, xua tay như xua một con ruồi. Ông ta thậm chí còn không đứng dậy, chỉ liếc nhìn `A Mãn` bằng nửa con mắt.
`A Mãn` cảm thấy cổ họng khô khốc, bàn tay siết chặt chiếc túi vải đến mức run rẩy. Cô bé nuốt khan, lấy hết sức lực nói: “Lão gia… Xin lão gia xem qua cái này.” Vừa nói, `A Mãn` vừa chậm rãi, cẩn thận rút bức họa cũ kỹ ra khỏi túi. Từng cử chỉ đều lộ rõ sự sợ hãi và hồi hộp.
Bức họa được `A Mãn` trải ra, tấm vải đã úa màu theo thời gian nhưng nét vẽ thì vẫn rõ ràng. `Người gác cổng` ban đầu vẫn giữ thái độ bực bội. “Lại trò gì nữa đây? Mau cút đi không ta….” Lời nói của ông ta bỗng nghẹn lại giữa chừng, đôi mắt lão từ từ mở to khi ông ta nhìn rõ bức họa. Bức tranh gia đình quyền quý, với những gương mặt quen thuộc, đặc biệt là hình ảnh người phụ nữ trong tranh giống `Mẹ (của A Mãn)` như đúc.
Vẻ khinh thường ban nãy tan biến không dấu vết, thay vào đó là sự sửng sốt tột độ. Đôi mắt `người gác cổng` trợn tròn, con ngươi dường như muốn nhảy khỏi hốc mắt. Toàn thân ông ta cứng đờ, đôi môi mấp máy nhưng không thốt nên lời. Một sự kinh ngạc cực điểm dâng trào, khiến khuôn mặt già nua của ông ta biến sắc. Ông ta nhìn chằm chằm vào bức họa, rồi lại ngước nhìn `A Mãn`, như thể đang cố gắng khớp nối hai mảnh ghép không tưởng. Đây… đây là…
“Đây… đây là… tiểu thư Nguyệt Nhi…” `Người gác cổng` lẩm bẩm, giọng lạc đi. Bàn tay run rẩy đưa lên, chậm rãi chạm vào bức họa như thể sợ làm hư mất. Hàng trăm khuôn mặt, hàng ngàn ngày tháng ông ta đã gác cổng `Thẩm Phủ`, tất cả ký ức về `Tiểu thư Thẩm Nguyệt` – người đã mất tích bao năm bỗng chốc ùa về, sống động như thật. Đôi mắt lão già nheo lại, nhìn kỹ `A Mãn` một lần nữa, từ bộ dạng lem luốc đến đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên cường. Sự tương đồng giữa `A Mãn` và `Tiểu thư Thẩm Nguyệt` khi còn bé chợt hiện rõ mồn một. Một tia sét giật ngang qua tâm trí ông ta.
“Cô bé… cô bé là…?” `Người gác cổng` không thể thốt nên lời trọn vẹn. Ông ta lập tức đứng bật dậy, dáng vẻ lười biếng biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự căng thẳng tột độ. Không cần `A Mãn` phải trả lời, ông ta đã tự mình kết nối các mảnh ghép. Chuyện này quá lớn, không thể chậm trễ dù chỉ một khắc. “Vào… vào đi! Mau vào!”
Ông ta gần như giật lấy bức họa từ tay `A Mãn`, cuộn lại một cách vội vã nhưng vẫn đầy cung kính. Rồi không đợi `A Mãn` kịp phản ứng, `người gác cổng` đã quay gót, sải bước thật nhanh vào bên trong, miệng lẩm bẩm: “Trời ơi, chuyện lớn, chuyện lớn rồi!”
`A Mãn` chỉ kịp giật mình, theo bản năng bước nhanh theo `người gác cổng`. Cô bé cảm thấy chóng mặt trước sự thay đổi thái độ đột ngột của ông lão. Cánh cổng son nặng nề khép lại phía sau, đưa cô bé vào một thế giới hoàn toàn khác.
`Người gác cổng` dẫn `A Mãn` đi qua những hành lang dài hun hút, lát gạch xanh mướt và những bức tường chạm trổ tinh xảo. Mỗi bước chân của `A Mãn` đều như dẫm lên một đám mây, bồng bềnh và không thực. Bên ngoài các khung cửa sổ là những khu vườn tuyệt đẹp, rực rỡ sắc màu của trăm hoa đua nở, hệt như những bức tranh thủy mặc sống động. Cô bé ngước nhìn những mái ngói cong vút, những đèn lồng lụa treo cao, rồi lại cúi nhìn đôi giày rách nát của mình, cảm thấy lạc lõng giữa sự xa hoa.
Cuối cùng, sau một hành trình dài dường như bất tận, `người gác cổng` dừng lại trước một cánh cửa gỗ tráng lệ, được khảm xà cừ lấp lánh. Ông ta thận trọng gõ nhẹ, rồi khẽ đẩy cửa. Một đại sảnh rộng lớn, sang trọng hiện ra trước mắt `A Mãn`. Hương trầm thoang thoảng khắp căn phòng, trên tường treo những bức tranh sơn dầu quý giá, sàn nhà trải thảm thêu hoa văn cầu kỳ.
Ở trung tâm đại sảnh, trên một chiếc ghế chạm rồng phượng tinh xảo, một `phu nhân quyền quý` đang ngồi. Tóc bà vấn cao, cài trâm ngọc bích, bộ y phục gấm vóc lấp lánh ánh vàng. Nét mặt bà lộ rõ vẻ mệt mỏi và u sầu, nhưng vẫn toát lên khí chất cao quý. Bà nghe tiếng động, từ từ ngước mắt lên. Đôi mắt bà quét qua `A Mãn`, dừng lại trên gương mặt lem luốc, đôi mắt ngây thơ nhưng đầy vẻ từng trải của cô bé. Một ánh nhìn vừa ngờ vực, vừa xen lẫn một tia hy vọng mong manh, như thể đã chờ đợi quá lâu, đến mức không dám tin vào điều đang xảy ra.
`Phu nhân quyền quý` nhìn `A Mãn` chằm chằm, đôi môi run rẩy hé mở, một câu hỏi không thành lời mắc kẹt trong cổ họng. Bà từ từ đứng dậy, đôi tay mảnh mai siết chặt vào nhau.
`Phu nhân quyền quý` đứng đó, đôi mắt chất chứa bao năm chờ đợi xen lẫn sự hoài nghi. `A Mãn` nhìn thẳng vào đôi mắt bà, biết rằng đây là cơ hội duy nhất. `A Mãn` không nói một lời nào thừa thãi. Cô bé từ từ giơ ra bức họa cũ kỹ và hai tờ ngân phiếu nhàu nát.
`A Mãn` bắt đầu kể. Giọng cô bé non nớt nhưng kiên định, mỗi lời nói như một nhát dao cứa vào không khí tĩnh lặng. `A Mãn` kể về `Mẹ (của A Mãn)`, người phụ nữ xinh đẹp nhưng điên dại, bị xích bằng sợi xích sắt dài ba thước dưới gốc hòe già, dưới sự giám sát của `Nam tử cẩm y`. Kể về những ngày tháng `Mẹ (của A Mãn)` bị giam cầm, bị hành hạ bởi `Cha (của A Mãn)` – kẻ độc ác, lười biếng. Kể về sự lạnh lùng, tàn nhẫn của `Bà nội (của A Mãn)` và những ánh mắt khinh miệt của `Đám đàn ông rảnh rỗi trong làng`. `A Mãn` kể về việc `Cha (của A Mãn)` cấu kết với kẻ lạ mặt, về những bí mật bị chôn giấu trong hốc tường trong `Gian chính`, về 200 lượng bạc và bức họa định mệnh. `A Mãn` kể về `Đêm bỏ trốn` đầy hiểm nguy, về hình ảnh `Mẹ (của A Mãn)` hy sinh để cô bé có thể thoát thân trên `Đường quan lộ` cùng đoàn `xe tiêu`.
`Phu nhân quyền quý` đứng im như pho tượng, đôi mắt dán chặt vào bức họa mà `A Mãn` đang giữ. Mỗi lời của `A Mãn` như một mũi kim châm vào trái tim bà. Khi `A Mãn` kể đến cảnh `Mẹ (của A Mãn)` bị xích, bị hành hạ, đôi môi `Phu nhân quyền quý` run lên bần bật. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên gò má hốc hác, từng giọt nóng hổi rơi xuống bộ y phục gấm vóc. Bà nhìn bức họa, nhìn kỹ từng nét vẽ, từng chi tiết trên gương mặt người phụ nữ trong tranh. Mái tóc đen, đôi mắt bi thương, nụ cười đã tắt… Tất cả, tất cả đều là `Thẩm Nguyệt` của bà. Không thể sai được. Đó chính là con gái bà, người đã mất tích bao năm qua, nay xuất hiện trong một bức họa cũ nát, qua lời kể bi thương của một đứa trẻ.
`Phu nhân quyền quý` đưa tay run rẩy chạm vào bức họa, đôi mắt đẫm lệ, giọng nói lạc đi, thì thầm như thể sợ làm tan biến giấc mộng.
“Con là `A Mãn`, con của `Thẩm Nguyệt`?”
`A Mãn` nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của `Phu nhân quyền quý`, gật đầu chậm rãi. Cô bé không nói thêm gì, chỉ để sự im lặng đầy đau đớn lấp đầy căn phòng. `Phu nhân quyền quý` dường như không cần thêm lời xác nhận nào nữa. Bà đưa đôi tay run rẩy, kéo `A Mãn` vào lòng, ôm chặt đến nghẹt thở. Hơi ấm từ bà tỏa ra, thứ hơi ấm mà `A Mãn` chưa từng cảm nhận được từ một người thân thích, ngoài `Mẹ (của A Mãn)`.
“Con gái ta… `Thẩm Nguyệt`… Cuối cùng ta cũng tìm thấy con… Tìm thấy cháu ngoại của ta!” Giọng `Phu nhân quyền quý` vỡ òa, những lời nói ngắt quãng giữa tiếng nức nở. “Mười lăm năm… Mười lăm năm rồi! `Thẩm Phủ` đã tìm kiếm khắp nơi… Tìm kiếm con gái ta bấy lâu nay… Cha con, các huynh đệ con đều không ngừng nghỉ…”
`A Mãn` để mặc bà ôm, nước mắt cô bé cũng bắt đầu lăn dài. Không phải là nước mắt của sự vui mừng đoàn tụ hoàn toàn, mà là nước mắt của một đứa trẻ vừa tìm được cội nguồn, nhưng lại vĩnh viễn mất đi người mẹ ruột thịt. Nỗi đau mất `Mẹ (của A Mãn)` vẫn còn đó, như một vết sẹo bỏng rát trong tim, nhắc nhở `A Mãn` về sự hy sinh tột cùng.
`Phu nhân quyền quý` lùi lại một chút, vẫn giữ chặt `A Mãn`, đôi mắt bà quét qua từng đường nét trên khuôn mặt cô bé, tìm kiếm bóng hình con gái mình. “Con bé… Nguyệt nhi của ta… Vậy mà lại… chịu khổ sở đến nhường này…” Bà lại nức nở, vùi mặt vào vai `A Mãn`, nghẹn ngào. “Ta xin lỗi… Ta đã không tìm thấy con sớm hơn… không bảo vệ được con gái ta…”
`A Mãn` khẽ siết lấy vòng tay bà, cảm nhận sự run rẩy từ thân hình già yếu của `Phu nhân quyền quý`. Cô bé cuối cùng cũng tìm được gia đình thật của mình, một gia đình quyền quý, giàu sang mà `Mẹ (của A Mãn)` từng thuộc về. Nhưng sự xa hoa này không thể bù đắp được khoảng trống trong lòng `A Mãn`. `Mẹ (của A Mãn)` đã đi rồi. Cái tên `Thẩm Nguyệt` vang lên từ miệng `Phu nhân quyền quý` vừa xa lạ, vừa thân quen, như một lời khẳng định cuối cùng cho tất cả những bi kịch mà `A Mãn` đã trải qua.
`Phu nhân quyền quý` cuối cùng cũng buông `A Mãn` ra, nhưng đôi mắt bà vẫn đong đầy nước mắt, nhìn cô bé như thể sợ cô sẽ tan biến. Bà khẽ vỗ về mái tóc `A Mãn`, giọng nói khôi phục lại chút bình tĩnh nhưng vẫn còn sự run rẩy: “Ta đã sai người đi rồi. Tất cả những kẻ liên quan đến việc bắt cóc và giam cầm `Nguyệt nhi` của ta, chúng đều sẽ phải trả giá.”
Không lâu sau đó, một đoàn người của `Thẩm Phủ`, bao gồm cả hộ vệ và quan chức triều đình được biệt phái, đã nhanh chóng thẳng tiến về `Làng của A Mãn`. Tin tức về việc tiểu thư `Thẩm Nguyệt` của `Kinh Châu Thẩm Phủ` bị bắt cóc mười lăm năm trước, nay được tìm thấy và đã hy sinh, nhanh chóng lan truyền, gây chấn động cả vùng. `Cha (của A Mãn)` và `Bà nội (của A Mãn)` bị bắt giữ ngay tại `nhà của A Mãn` mà không kịp chống cự.
`Cha (của A Mãn)` vẫn giữ vẻ mặt lầm lì, nhưng ánh mắt ông ta lộ rõ sự hoảng loạn. Khi bị giải đi, ông ta cố gắng vùng vẫy, liên tục lẩm bẩm những lời không rõ ràng, cố gắng chối tội. `Bà nội (của A Mãn)` thì hoàn toàn suy sụp, bà gục xuống, những lời van xin yếu ớt không ai thèm để tâm. Sự khinh miệt và dè bỉu của `Đám đàn ông rảnh rỗi trong làng` ngày nào giờ đây biến thành những lời lăng mạ, phỉ báng nhắm thẳng vào hai kẻ đã từng khiến cả làng phải khiếp sợ vì sự tàn nhẫn của chúng.
`A Mãn` đứng trong sân `Thẩm Phủ`, đôi mắt dõi theo những kẻ từng là “gia đình” của mình. `Cha (của A Mãn)` đã giam cầm `Mẹ (của A Mãn)` dưới `gốc hòe già`, hành hạ `Thẩm Nguyệt` bằng sợi xích sắt, cướp đi thanh xuân và cả sinh mạng của bà. `Bà nội (của A Mãn)` thì bàng quan nhìn mẹ cô bé chịu khổ, thậm chí còn hùa theo những lời lẽ cay nghiệt. Lòng `A Mãn` dậy sóng. Một bên là nỗi hận thù cháy bỏng cho `Mẹ (của A Mãn)`, đòi công bằng cho những gì bà đã chịu đựng. Một bên khác, là sự trống rỗng đến lạ kỳ khi nhìn hai con người đó gánh chịu hậu quả. Họ là những kẻ độc ác, nhưng cũng là những bóng hình quen thuộc gắn liền với tuổi thơ đau khổ của `A Mãn`.
“Cháu gái, cháu có gì muốn nói không?” `Phu nhân quyền quý` nhẹ nhàng hỏi, bàn tay bà đặt lên vai `A Mãn`, truyền cho cô bé hơi ấm an ủi.
`A Mãn` nhắm mắt lại, một dòng nước mắt lăn dài. Trả thù sẽ xoa dịu nỗi đau ngay lập tức, nhưng liệu nó có thực sự mang lại sự bình yên vĩnh viễn cho `Mẹ (của A Mãn)` hay cho chính cô bé? Cô bé nhớ lại khoảnh khắc `Mẹ (của A Mãn)` dùng chút sức lực cuối cùng để đẩy cô bé đi, đôi mắt bà không hề chứa đựng sự thù hận hay oán trách, chỉ có tình yêu thương vô bờ bến và khát khao mãnh liệt cho sự sống của con gái. `A Mãn` biết, `Mẹ (của A Mãn)` sẽ không bao giờ muốn cô bé sống trong hận thù, để quá khứ đen tối tiếp tục gặm nhấm tâm hồn.
Cô bé mở mắt ra, nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng ban mai bắt đầu rọi xuống. “Con… Con muốn mọi chuyện được xét xử công bằng theo pháp luật.” Giọng `A Mãn` nhỏ nhẹ nhưng kiên định, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của `Thẩm Phủ`. “Họ phải chịu trách nhiệm cho những gì đã làm, phải đối mặt với hậu quả ghê tởm của những hành động tàn nhẫn ấy, nhưng con… Con không muốn bản thân mình cũng chìm đắm trong hận thù.” Đó là một quyết định khó khăn, một sự lựa chọn đầy dằn vặt giữa bản năng muốn báo thù và mong muốn được buông bỏ để sống. `A Mãn` chọn cách không để bóng tối nuốt chửng mình, chọn cách tôn trọng sự hy sinh của mẹ bằng việc sống một cuộc đời không bị ràng buộc bởi oán hận, mà tràn đầy hy vọng và lòng trắc ẩn.
`Phu nhân quyền quý` ôm `A Mãn` vào lòng một lần nữa, đôi mắt bà ánh lên sự tự hào và thấu hiểu sâu sắc. Bà biết cháu gái mình đã trải qua quá nhiều, và sự lựa chọn này, dù đau đớn đến tận cùng, lại thể hiện một tâm hồn mạnh mẽ, kiên cường và bao dung hơn bất kỳ ai. `Thẩm Phủ` sẽ không bao giờ quên `Thẩm Nguyệt`, và công lý chắc chắn sẽ được thực thi một cách nghiêm minh. Nhưng với `A Mãn`, hành trình chữa lành vết thương lòng giờ đây mới thực sự bắt đầu. Cô bé sẽ sống, trưởng thành, và mang theo tình yêu thương vô điều kiện của `Mẹ (của A Mãn)` như một ngọn đèn dẫn lối, thay vì ngọn lửa của sự thù hận. Cuộc đời `A Mãn` đã sang một trang mới, nơi cô bé không còn là đứa trẻ bị ghẻ lạnh trong `Làng của A Mãn`, mà là một thành viên của `Kinh Châu Thẩm Phủ`, mang trong mình cả nỗi đau mất mát lẫn hy vọng về một tương lai tươi sáng, được bao bọc bởi tình yêu thương và sự ấm áp của một gia đình thật sự. `A Mãn` ngước nhìn bầu trời trong xanh, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Cô bé biết, `Thẩm Nguyệt` sẽ luôn mỉm cười và dõi theo cô từ một nơi xa xăm nào đó, mãn nguyện với lựa chọn của con gái mình.