Cha nhốt mẹ điên dại, con gái bỏ trốn… hé lộ thân phận tiểu thư quyền quý!

Mẹ tôi là mỹ nhân bán đậu phụ có tiếng trong làng, làn da thịt xương còn trắng trẻo, mịn màng hơn cả đậu phụ mới xay ba phần. Mỗi khi cha lôi mẹ vào phòng, đám đàn ông rảnh rỗi trong làng lại ngồi xổm dưới chân tường hùa theo chế giễu: “Nhìn kìa, trâu già lại được ăn đậu phụ non rồi!” Một ngày nọ, một toán người ngựa xông vào làng, tiến thẳng đến nhà tôi. Đêm đó, cha tôi mất đi thứ quan trọng nhất dưới h/ ạ b/ ộ. Điều họ không biết là, kẻ báo tin cho đám người đó chính là tôi. Và kẻ khiến cha m/ ất đi gốc r/ ễ đàn ông, cũng là tôi. Từ khi tôi bắt đầu nhớ được mọi chuyện, mẹ đã bị xí/ ch bằng một sợi x/ íc/h s/ ắt dài ba thước dưới gốc hòe già trong sân, lúc nào cũng điên điên khùng khùng. Cha nói mẹ giống như một c/ o/n chz/ ó ck // ái, phải x/ ích lại mới ngoan ngoãn. Lạ thay, cứ cách vài tháng, một chiếc xe ngựa màn xanh giản dị lại đỗ ở đầu làng. Người trong xe không bao giờ xuống, chỉ đứng từ xa nhìn vào sân nhà tôi, có khi đứng cả nửa ngày trời. Tôi hỏi cha đó là ai, cha luôn né tránh ánh mắt, lườm tôi cháy mặt: “Đồ con gái lỗ vốn, bớt tọc mạch đi!” Tôi bị cha dọa sợ không dám lên tiếng, chỉ biết trốn sau lưng mẹ. Thực ra khi mẹ không điên, bà là người phụ nữ đẹp nhất vùng này. Da trắng như đậu phụ mới ép, mắt to và sáng như chứa cả bầu trời sao, giọng nói nhẹ nhàng mang theo âm hưởng mềm mại đặc trưng của vùng sông nước, hoàn toàn không giống người sinh ra ở vùng rừng thiêng nước độc này. Nhưng bà tỉnh táo rất ít, lần duy nhất bà tỉnh táo mà tôi nhớ được là bảo tôi chạy trốn. Bà nhìn tôi, ánh mắt kiên định, nói rõ từng chữ: “A Mãn, trốn đi, đến Thẩm phủ, tìm một người tên là…!” Nhưng mẹ chưa kịp nói hết câu đã bị người cha với gương mặt th ỏa mã/ n lôi k/ éo, quẳ/ ng vào buồng trong. Từ đó về sau, mẹ không bao giờ tỉnh lại nữa, và chiếc xe ngựa màn xanh kia cũng không thấy tới. Cho đến ngày Tết, chiếc xe ngựa đó lại xuất hiện. Qua khe cửa, tôi thấy cha đứng trong sân, lấm lét nói chuyện với một nam tử mặc cẩm y. Cha khom lưng uốn gối, mặt đầy xu nịnh: “Trông chừng kỹ lắm ạ, ngài cứ yên tâm…” Nghe đến đó, tim tôi đột nhiên đập nhanh hơn. Bởi vì tôi đã phát hiện ra bí mật của cha. Ngay khi tiễn nam tử cẩm y đi, cha tiến về phía gian chính, đứng bên tường phía Tây, thọc tay cạy mở lớp tường đất. Tôi nín thở, đợi cái bóng lưng còng của cha biến mất sau cửa phòng, mới dám lẻn đến chỗ ông vừa đứng. Nơi này ngoài bức tranh Tết ông Táo đã ố vàng, bong tróc thì chẳng có gì cả. Tôi đưa tay sờ vào bức tường đất sau bức tranh, ấn nhẹ, phát hiện ngay phía sau hình ông Táo có một khoảng trống! Tôi vén một góc bức tranh, đằng sau giấu một hốc tường nhỏ bằng bàn tay! Bên trong tối om, tôi thò tay vào sờ, đầu ngón tay chạm phải một hộp gỗ nhỏ lạnh lẽo. Lấy hộp ra mở, bên trong là một xấp ngân phiếu dày cộm, tôi đếm thử, có tới hai trăm lượng bạc! Tôi chưa từng thấy nhiều tiền như thế, kinh hãi đến mức suýt kêu thành tiếng. Cha tôi bình thường lười biếng, không bao giờ ra ngoài kiếm tiền, chỉ có bà nội ra chợ cách đây mười dặm bán ít lá rau nát, mỗi lần chỉ kiếm được vài đồng xu. Nhiều ngân phiếu thế này cha lấy ở đâu ra? Tôi sờ nắn vách trong của hộp gỗ, cảm thấy đáy hộp có ngăn bí mật, dùng sức cạy ra. Một bức họa trên lụa đã ngả vàng nhẹ nhàng rơi xuống. Tôi nhặt lên nhìn, hơi thở như ngừng lại. Trên tranh là một gia đình bốn người, đứng trước một phủ đệ tường trắng ngói xanh, mái hiên uốn cong, nhìn là biết gia đình quyền quý. Ở giữa là một phụ nữ trẻ, mặc váy lụa trắng thêu hoa hải đường, trên tóc cài một chiếc trâm ngọc bích, cười rạng rỡ. Gương mặt đó — giống hệt mẹ tôi! Mặt sau bức họa dùng chữ Khải nhỏ nhắn viết một dòng: Kinh Châu Thẩm Phủ. Tay tôi bắt đầu run rẩy không kiểm soát. Một ý nghĩ đáng sợ nổ tung trong đầu: Mẹ bị người ta cố tình bắt cóc đến đây, thậm chí kẻ đó còn phái người tới giám sát. Tôi giấu bức họa lụa và hai tờ ngân phiếu vào sát người, cất lại những thứ khác vào hộp gỗ, giấu lại vào hốc tường rồi dán bức tranh Tết cẩn thận. Làm xong, tôi chạy vào phòng nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của mẹ, toàn thân run rẩy nói: “Mẹ, A Mãn đưa mẹ về nhà.” Mẹ nhìn tôi, ánh mắt vẫn mờ mịt. Dù tôi không biết Kinh Châu ở đâu, Thẩm phủ là gì, nhưng tôi biết nếu ở lại đây, mẹ sớm muộn cũng bị hà/ nh h/ ạ đến ch e c. Tôi phải đưa mẹ trốn đi. Ngay đêm nay. Tôi thức trắng đến nửa đêm. Tiếng ngáy của cha từ phòng bên truyền đến, tiếng sau cao hơn tiếng trước. Bà nội cũng đã ngủ say, thỉnh thoảng nghiến răng chửi vài câu mộng mị. Tôi nhẹ nhàng lay mẹ dậy, đặt ngón tay lên môi. “Mẹ, đi theo con, đừng lên tiếng.” Tôi thì thầm bên tai bà. Mẹ gật đầu, đôi mắt lộ ra vẻ tỉnh táo mà tôi chưa từng thấy. Chúng tôi rón rén lẻn ra khỏi cửa phòng, băng qua gian chính đầy đồ đạc lộn xộn, tìm đến cổng sân. Bản lề cửa cũ kỹ kêu “két” một tiếng, chói tai vô cùng giữa đêm thanh vắng. Chúng tôi sững lại tại chỗ, tim đập như đánh trống. Đợi một lúc lâu, tiếng ngáy vẫn tiếp tục. Thở phào một cái, chúng tôi mới dám đi tiếp. Tuyết đã ngừng rơi, vầng trăng lạnh lẽo ló ra sau làn mây, chiếu xuống lớp tuyết tích tụ trắng xóa cả mắt, như dát một lớp bạc vụn dưới đất. Chúng tôi bước cao bước thấp di chuyển về phía đầu làng, chỉ cần ra khỏi làng, đi lên con đường nhỏ của thợ săn sau núi là có cơ hội thoát thân. Thế nhưng ngay khi sắp đến gốc hòe già đầu làng, một bóng đen hiện ra từ sau đống rơm. Là bà Trương, bà ấy dậy đi vệ sinh đêm nên vô tình đụng trúng chúng tôi. “A Mãn?” Bà Trương vừa kéo quần vừa ngạc nhiên, “Nửa đêm nửa hôm đưa mẹ mày đi đâu đấy?” Tim tôi treo lên tận cổ họng: “Dạ… không đi đâu ạ, mẹ không ngủ được nên con đưa bà đi dạo.” Bà Trương nheo đôi mắt gian xảo nhìn chằm chằm vào tôi và mẹ. Đầu óc tôi trống rỗng, siết chặt tay mẹ. Bà Trương đột nhiên gào to: “Người đâu mau lại đây! Con mụ điên nhà Lý Thiết Trụ định chạy trốn này!” Tiếng của bà ta như sấm sét nổ giữa đêm. “Đừng hét!” Tôi định bịt miệng bà ta nhưng đã muộn. Đèn của vài nhà đã sáng lên, chó bắt đầu sủa. “Chạy mau!” Tôi kéo mẹ lao ra ngoài làng. Nhưng mẹ yếu, chạy không nhanh. Vừa chạy đến sân phơi lúa đầu làng, phía sau đã vang lên tiếng bước chân đuổi theo. “Đứng lại!” Là giọng của cha. Còn có tiếng ch/ ửi của bà nội: “Hai đồ con gái lỗ vốn! Phản rồi!” Đuốc được thắp sáng từng cây một, ngày càng nhiều người lao ra khỏi nhà. Cả ngôi làng bị đánh động. Chúng tôi đâm đầu vào rừng núi. Trong rừng tối tăm, cây cối chằng chịt, dễ ẩn nấp. Nhưng trên tuyết có dấu chân, họ lần theo dấu chân đuổi tới. “Chia… chia nhau chạy!” Mẹ đột ngột lắp bắp lên tiếng. Tôi sững sờ, mẹ đã mở miệng nói chuyện rồi. “A Mãn, con chạy hướng Đông, mẹ hướng Tây.” Mẹ dùng sức đẩy tôi một cái, ánh mắt quyết liệt: “Chạy mau! Đừng quay đầu lại!” “Không! Chúng ta cùng đi—” “Nghe lời!” Mắt mẹ sáng rực dưới ánh trăng. Bà nói xong, xoay người chạy về hướng khác, vừa chạy vừa hét: “Tôi ở đây này! Đến bắt tôi đi!” Ánh đuốc nhanh chóng tụ về hướng của mẹ. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, nước mắt làm nhòe cả tầm nhìn. “Ở đằng kia!” Có người đã phát hiện ra mẹ tôi. Tôi cắn rách môi, vị máu tanh lan tỏa trong miệng, xoay người đâm sâu vào rừng rậm hơn. Chạy, liều mạng chạy. Gai cà/ o rá/ ch mặt, cành cây xé rách áo, ngã xuống rồi lại bò dậy, đầu gối đập vào đá đau thấu xương. Tiếng đuổi theo phía sau dần xa hơn, nhưng tôi không thể dừng lại. Lúc trời gần sáng, tôi cuối cùng cũng bò ra khỏi rừng, đến một con đường quan lộ đóng băng cứng ngắc. Vừa lạnh vừa đói vừa mệt, đôi chân như đeo chì, nhưng tôi không thể dừng. Cuối cùng, tôi nhìn thấy một đoàn xe tiêu đang dừng nghỉ bên đường. Một tiêu sư xuống xe, đi về phía bụi cỏ khô vắng người để ti/ ểu ti/ ện. Tôi nhìn lại phía sau — ánh đuốc trong núi vẫn đang ép sát, sắp đuổi kịp đến quan lộ rồi. Tôi chỉ còn cách điên cuồng chạy về phía đoàn xe tiêu. Đó là loại xe chở hàng có mui, trên xe chất đầy bao tải, phía trên phủ một lớp bạt chống tuyết. Muốn không bị bắt, bây giờ chỉ có một cách này. Tôi vén một góc tấm bạt, dùng hết sức bình sinh bò lên, cuộn mình vào kẽ hở giữa các bao tải. Khi người trong làng đuổi đến quan lộ, tiêu sư vừa khéo xong việc quay lại. Họ lượn lờ quanh xe tiêu, tôi sợ đến mức bịt chặt miệng, nín cả thở. Ngay khi họ định lật tấm bạt lên khám xét, tiêu đầu xách đao bước tới. “Mấy vị định làm gì đấy?” Cha tôi thấy tiêu đầu thân hình tráng kiện, bên hông còn đeo đao, liền nhụt chí, chửi đổng vài câu rồi bỏ đi. Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được ạ ) Bước 1 : Lai bài viết Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ. Linh đọc full sẽ có FULL sau 30 PHÚT TUI CÓ LIN NGAY BỘ NÀY NHA

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Cha nhốt mẹ điên dại, con gái bỏ trốn… hé lộ thân phận tiểu thư quyền quý!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt